Thẩm Tinh Hoả, kẻ mà ngay cả cha nó cũng không trị nổi, thấy Tống Thanh Sơn đến thì sợ hãi, trực tiếp bị đẩy vào phòng phẫu thuật.
Dĩ nhiên, không gặp được cô gái mà nó yêu mến.
Tiểu tử vốn định cầu xin Tống Thanh Sơn chờ đến lúc nó mổ xong đi ra, cho Tống Nam Khê tới bệnh viện thăm mình một chút, nhưng nhìn Tống Thanh Sơn cười thật đáng sợ, tiểu tử không dám mở miệng.
Tống Thanh Sơn hôm nay phải làm nội soi dạ dày, hắn biết vậy nên từ sáng sớm đã không ăn gì.
Bây giờ nội soi dạ dày đều không có thuốc tê, chỉ làm sống như vậy, Tống Thanh Sơn chỉ có thể nói, đời này cái đáng sợ nhất mà hắn trải qua, không phải mưa bom bão đạn mà là ở chỗ kiểm tra sức khoẻ này.
“Dạ dày không có vấn đề gì, hơn nữa chức năng cơ thể của sư trưởng Tống rất tốt, có điều có viên sỏi trong túi mật, vị trí hơi khó phát hiện, cái này phải cắt bỏ”, trưởng khoa nội soi nói.
“Sỏi ở trong túi mật này cũng đã vài năm, sư trưởng Tống có thể chịu đựng thật giỏi vì nó làm cho người ta đau đớn muốn điên luôn”, trưởng khoa gan mật đầy bội phục, thầm nghĩ quân nhân quả nhiên không giống người bình thường, không biết họ chịu đau đớn kiểu gì.
Kiểm tra rõ ràng dạ dày không có vấn đề gì, vậy thì tốt rồi, không chỉ có Tống Thanh Sơn vui mừng, Hàn Minh cũng thở phào nhẹ nhõm, dẫu sao hắn vẫn đang chờ Tống Thanh Sơn giới thiệu Thường Lệ Bình cho mình.
Đã từng là đoá hoa trong lục quân, nghe nói ly dị, Hàn Minh rất để ý đến Thường Lệ Bình.
Dĩ nhiên, xét thấy thủ trưởng vẫn còn công việc nên ca phẫu thuật được thực hiện ngay lập tức.
Mổ lấy sỏi mật là một thủ thuật ngoại trú, theo ý của bác sĩ, sau khi làm xong nên ở trong bệnh viện theo dõi 2 ngày, nhưng Tống Thanh Sơn sợ Tô Hướng Vãn lo lắng nên phẫu thuật xong thì cuối ngày hôm đó đã cùng Hàn Minh quay về Hàn gia.
Lúc Tống Thanh Sơn xuất viện có một chút trục trặc nhỏ.
Một cán bộ nói là phòng nhân sự bệnh viện đến, dù thế nào cũng đòi lấy hết toàn bộ hồ sơ bệnh án của Tống Thanh Sơn, hơn nữa còn hỏi hắn về kế hoạch điều trị, mấy ngày nay đi đâu, làm gì, nghe nói là để đối chứng cho việc chữa trị được tốt hơn.
Công việc bây giờ của Tống Thanh Sơn có thể nói là thuộc diện được bảo mật hoàn toàn, sao hắn có thể nói ra những điều đó, chỉ nói một câu: không thể trả lời rồi ra khỏi bệnh viện.
Hàn Minh cảm thấy người này giống hệt như cỗ máy, vừa mới phẫu thuật xong, thuốc tê để khâu vết thương còn chưa tan đã hành động rất tự nhiên, di chuyển như không có chuyện gì xảy ra.
Hàn gia, toàn bộ cả nhà đều vây quanh đại bảo bối Cốc Đông và Tống Nam Khê.
“Hai đứa trẻ thật là xứng đôi, chị Tô, Nam Khê nhà chị chưa có đối tượng thì gả cho Cốc Đông nhà chúng tôi cũng rất thích hợp” vợ Hàn Giang cũng họ Tô, tên là Tô Mẫn, răng to như răng thỏ, nói năng cũng khá tuỳ tiện.
Chi Chi nhéo cánh tay mũm mĩm của Cốc Đông: “Dì, đừng đùa giỡn như thế, nó là em trai con, hơn nữa đời này con không kết hôn”
Cô bé vừa nói vừa bĩu môi.
Tô Mẫn nói: “Ô, tiểu cô nương này còn xấu hổ”
Bà Hàn ngồi trên xe lăn, Tô Mẫn cùng Hàn Giang hai người thúc giục người nhà dọn một bàn thức ăn lớn, náo náo nhiệt nhiệt chờ Hàn Minh cùng Tống Thanh Sơn từ bệnh viện về.
“Thằng lớn nhà tôi từ khi vợ nó chết đi, đến giờ vẫn chưa tìm cho mình một người khác. Chủ yếu vẫn do lúc đầu mẹ của Cốc Đông chết quá thảm, làm cho nó bị bóng ma tâm lý”, bà lão nhỏ giọng nói: “Gần đây nó nói nó đã nhìn trúng một nữ đồng chí, cũng rất được, muốn hai vợ chồng cô giới thiệu với người đó”, bà lão nói nhỏ với Tô Hướng Vãn.
Tô Hướng Vãn chưa nghe nói Hàn Minh vừa ý ai.
Nhưng cô có mơ hồ nghe nói Tô Tiểu Nam, vốn đang ở Hải Tây, 2 năm trước đã được thả ra để chữa bệnh, bây giờ đang ở Quảng Châu, không biết người Hàn Minh nói có phải là Tô Tiểu Nam không.
“Chỉ cần thư ký Hàn nguyện ý, tôi sẽ giới thiệu, cũng không có gì khó khăn cả” Tô Hướng Vãn cười nói.
Bà lão nói thêm: “Tôi ở Bắc Kinh cũng khó sống, nếu Hàn Minh lập gia đình, tôi dự định chuyển tới Tần Châu, hai vợ chồng Hàn Giang cũng đồng ý chuyển đến Tần Châu, cho nên chuyện hôn nhân đại sự của Hàn Minh, trăm sự đều nhờ cả vào vợ chồng cô”
Tô Hướng Vãn nhìn một vòng trước sau, nhà của bà lão là tứ hợp viện nhưng chỉ có nửa cái sân, nửa bên kia hẳn là thuộc về người khác.
“Ở Bắc Kinh bà có sân vườn, chạy đến Tần Châu làm gì? Bắc Kinh không tốt hơn sao, điều kiện chữa bệnh tốt hơn, tài nguyên công cộng thuận lợi, tôi mà có sân vườn như vậy ở Bắc Kinh, kiểu gì tôi cũng ở lại”, Tô Hướng Vãn nói.
Bà lão khoát tay một cái, nhỏ giọng nói: “Cô có nhìn thấy cái nhà đằng trước kia không, suốt ngày khi dễ chúng tôi, sống không dễ dàng gì”
Tô Hướng Vãn vô cùng ngạc nhiên, dẫu sao Hàn Minh ở Tần Châu cũng là người có vai vế, sao mẹ hắn ở Bắc Kinh lại bị người ta khi dễ?
“Mẹ, mẹ đừng nói nữa, chẳng phải chỉ là dọn nhà vệ sinh thôi sao, bây giờ chú trọng vì nhân dân phục vụ, ở trên cương vị nào chúng ta cũng phải làm tốt trách nhiệm của mình, phải không?” Tô Mẫn đi vào, tuỳ tiện nói.
Bà lão ngược lại, chỉ Tô Mẫn nói: “Con dâu tôi cũng là một nhân tài, cô biết không, bây giờ nó phải quét dọn nhà vệ sinh ở bệnh viện Tuyên Thành, chính là do nhà bên kia gây ra”
“Được rồi, mẹ, chuẩn bị ăn cơm rồi mà suốt ngày mẹ nói đến chuyện dọn nhà vệ sinh, thật là”, Tô Mẫn hận không thể che miệng bà lão lại.
“Rốt cuộc là ai mà lại có bản lĩnh như vậy, có thể bắt con dâu bà đi dọn nhà vệ sinh?” Tô Hướng Vãn vô cùng tò mò.
Tô Mẫn đỡ bà lão dậy, chuẩn bị ăn cơm: “À, là người có quan hệ với gia đình cô đấy”
“Rốt cuộc là ai? Đồng chí Tiểu Tô đừng có vòng vo nữa”, Tô Hướng Vãn sốt ruột.
Tô Mẫn lúc này mới nói: “Triệu Quốc Niên có phải cưới mẹ cô không? Cái nhà đang ở một nửa sân viện này chính là vợ trước của Triệu Quốc Niên, Lâm Úc. Cô ta bây giờ phụ trách nhân sự của bệnh viện, trước tôi cũng làm việc ở phòng nhân sự, chính Lâm Úc điều tôi đi dọn vệ sinh”
Thật ra, bà lão Hàn và Triệu Quốc Niên là hàng xóm, sau đó Triệu Quốc Niên bị đày đi Hải Tây, Lâm Úc đưa Lương Đồng vào ở cùng.
Vốn Lương Đồng có thân phận, có địa vị, theo lý mà nói sẽ không quan tâm đến một nửa tiểu viện này, nhưng nghe nói người này đặc biệt mê tín, nghe nói chỗ này phong thuỷ tốt nên mặc dù quốc gia có phân nhà, nhưng không biết hắn nghe ai nói chỗ này hợp với bát tự của Lương Đồng nhất.
Cho nên Lương Đồng tranh giành nửa sân còn lại với bà Hàn, quan lớn như vậy, những năm này gây không ít khó dễ cho bà lão.
“Cha dượng của tôi có 3 người con trai, mọi người chắc cũng biết chứ?” Tô Hướng Vãn nói.
Tô Mẫn chưa nói gì, bà lão đã cười nói trước: “Lương Đồng đó vốn là cấp trên của Triệu Quốc Niên, thường xuyên qua lại nhà họ Triệu, khi còn nhỏ thì tôi không nói, hai đứa bé nhà đó hiện không ở nhà, đứa lớn tên là Triệu Binh, ngày mai cô nhìn thấy nó thì sẽ hiểu tại sao năm đó Lâm Úc bằng giá nào cũng phải ly dị với Triệu Quốc Niên”
“Chẳng lẽ…”
“Triệu Quốc Niên là uổng công nuôi con cho người khác, ba đứa con kia của anh ta càng lớn càng giống Lương Đồng như đúc”, bà lão tức giận nói: “Hàng xóm láng giềng trong hẻm này không ai không chửi bới sau lưng Lâm Úc là đồ vô liêm sỉ, tham tiền tài của nhà Triệu Quốc Niên không nói, ba đứa con trai hoàn toàn đều không phải của Triệu Quốc Niên”
Cho nên Triệu Quốc Niên bị đưa đi cải tạo lao động 5, 6 năm, đến bây giờ suốt 23 năm không quay về Bắc Kinh.
Không chỉ toàn bộ tài sản bị vợ chiếm đoạt, ngay cả 3 đứa con của ông ấy, cũng không có một đứa nào thực sự là con ông.
Người cha dượng này đúng là bị ép đến cùng cực.
Chờ Tống Thanh Sơn và Hàn Minh về, mọi người cùng ăn một bữa cơm thịnh soạn, ăn xong hai đứa trẻ ở lại Hàn gia, Tô Hướng Vãn và Tống Thanh Sơn phải ra ngoài ở nhà khách.
Lúc ra khỏi hẻm, Tô Hướng Vãn cố ý quay đầu nhìn ngôi nhà phía trước một chút.
Sân rộng hơn nhà phía sau, quét dọn rất sạch sẽ, hiển nhiên không có nhiều người ở bên trong, cửa khoá chặt nên cô không gặp được Lâm Úc trong truyền thuyết.
Tô Hướng Vãn còn tưởng chỉ ở trong nhà khách, không ngờ Tống Thanh Sơn lại đặt trước ở khách sạn.
“Tống Thanh Sơn, anh đào được mỏ tiền à, anh có biết một đêm ở đây giá bao nhiêu không?” Tô Hướng Vãn đứng trước cửa, có chút lo lắng sợ không chịu được giá kia.
Nhưng dù sao Tống Thanh Sơn cũng là một cán bộ cấp sư đoàn, báo tên của mình rồi mở cửa phòng.
“Tôi ra ngoài thường ở nhà khách, biết vì sao không?” Tống Thanh Sơn cầm chìa khoá, có chút phấn khích, dù sao với hắn mà nói, ung thư biến thành sỏi mật, chuyện này chỉ có thể thầm vui trong lòng.
Tô Hướng Vãn không nói gì, kiếp trước đi công tác thường xuyên ở khách sạn, thấy thật tẻ nhạt, không ngờ lại có ngày chỉ vì được ngủ một đêm ở khách sạn mà vui như trẻ nhỏ.
Tống Thanh Sơn thở dài noi: “Tôi là quân nhân, đất nước dựa vào chúng tôi để canh phòng. Vì tổ quốc, tiết kiệm tài lực, vật lực, nhân lực là ưu tiên hàng đầu, vì thế khi đi ra ngoài tôi chỉ ở nhà khách, nhưng hôm nay có em ở đây, vì em, tôi phải ở khách sạn tốt hơn một chút”
“Ngày mai Lư Đản cùng Cẩu Đản đến đây, bọn chúng cũng ở đây luôn à?” Tô Hướng Vãn xem qua bảng giá, một đêm 5 đồng 8, thật muốn buông ra, giá này thật quá sức mà.
“Hai đứa nó à?” Tống Thanh Sơn nhíu mày: “Nhà khách ở đối diện, chỉ 30 xu một đêm, quân nhân được giảm giá 1,5 xu, tôi đăng ký rồi, hai đứa ngày mai sẽ ở đó”
Cho nên Lư Đản cùng Cẩu Đản đáng thương, vừa từ tiền tuyến chiến loạn trở về, máy bay còn chưa tới Bắc Kinh đã bị cha sắp đặt chỗ ở xong rồi.
Bệnh viện quân y Tuyên Thành, bên ngoài phòng phẫu thuật có một thanh niên cao hơn 1,8m, da ngăm đen, mặc chiếc áo khoác bố mà chỉ có ngư dân ven biển mới mặc, cúi đầu, hai tay đút trong túi quần quân đội, cứ đứng như vậy bên ngoài cửa phòng.
Đèn ở cửa phòng phẫu thuật vẫn đang sáng rực, chứng tỏ ca mổ vẫn chưa xong.
Lúc này đã 11 giờ đêm, bên ngoài vắng lặng không một bóng người.
Thanh niên này thở một hơi thật dài, móc từ trong túi du lịch ra cái ly, định đi lấy ly nước uống thì cửa phòng phẫu thuật mở ra.
“Bác sĩ, Thẩm Tinh Hoả sao rồi?”, Lý Thừa Trạch vội vàng cất cái ly, chạy đến hỏi.
Bác sĩ phẫu thuật cả đêm đã kiệt sức, cần phải nghỉ ngơi, tháo khẩu trang ra rồi nói: “Ca phẫu thuật chân đã xong, nhưng bệnh nhân còn hôn mê, chưa tỉnh lại. Nhưng cậu là ai, vị đồng chí này? Trên người anh bẩn quá, phải tránh xa ra, cẩn thận bệnh nhân bị nhiễm trùng”
Lý Thừa Trạch vì vậy lùi về phía sau mấy bước.
Phải nói Thẩm Tinh Hoả bị thương, thật ra cũng vì nó.
Hai người bọn chúng ban đầu là sóng vai tác chiến, nhưng Thẩm Tinh Hoả đặc biệt quấy, liên tục quấn lấy đòi làm em rể làm Lý Thừa Trạch rất phiền. Lúc làm nhiệm vụ, hai đứa phối hợp với nhau nhưng khi nghỉ ngơi thì lập tức đấu võ mồm.
Có một ngày, lúc đang tiến hành nhiệm vụ gỡ địa lôi, vốn Lý Thừa Trạch đã cảm thấy chỗ đó không bình thường, nhưng Thẩm Tinh Hoả tự tuyên bố, bây giờ nó đã là em rể Lý Thừa Trạch. Lý Thừa Trạch tức giận liền đứng lại, để Thẩm Tinh Hoả dẫn đội đi gỡ địa lôi, cuối cùng đầu đạn vùi trong đất phát nổ, làm nát luôn một cái chân của Thẩm Tinh Hoả.
Vì chuyện này, Lý Thừa Trạch đặc biệt thấy áy náy.
“Cái thằng lang thang này ở đâu ra đây, mau đuổi nó ra khỏi bệnh viện. Có biết Thẩm Tinh Hoả là con trai của tư lệnh Thẩm không? Tư lệnh bây giờ đang ở tiền tuyến, con trai ông ấy phải phẫu thuật, chúng tôi phải đặc biệt chú ý đến ca phẫu thuật này”, ngay lúc Lý Thừa Trạch định rót nước, một người đàn bà khoảng hơn 50 tuổi từ trên cầu thang đi xuống, giọng hết sức chua ngoa.
Phía sau bà ta là một đám người vây quanh.
Quả thật trên người Lý Thừa Trạch rất bẩn. Nó từ chiến trường nhận được lệnh điều động chạy về đây, vì ca mổ của Thẩm Tinh Hoả mà quần áo cũng chưa kịp thay.
Dẫu sao cũng là bệnh viện, yêu cầu nhất chính là sạch sẽ.
Lý Thừa Trạch soạt một tiếng cởi áo khoác ra, vo tròn ném vào thùng rác, quay người chào nữ đồng chí kia một cái: “Bộ đội tác chiến Nam Hải Lý Thừa Trạch, nhận được điều lệnh tới đây cùng đồng chí Thẩm Tinh Hoả phẫu thuật”
Cơ bắp cuồn cuộn, vòng eo săn chắc không chút mỡ thừa, khuôn mặt hơi ngăm đen nhưng rất đẹp trai, cả người đằng đằng sát khí.
Người phụ nữ trung niên này thì bình thường, nhưng những nữ đồng chí trẻ tuổi hơn phía sau nhất thời oa một tiếng, cắn môi.
“Oa, đây chính là Lý Thừa Trạch, báo chí có nhắc đến anh ấy” một cô gái khẽ nói với bạn.
Người bạn muốn ngất tại chỗ: “Trời ạ, không nghĩ đại đội trưởng Lý lập được nhiều chiến công trên chiến trường lại đẹp trai hơn cả minh tinh, còn trẻ như vậy”
Khuôn mặt người đàn bà trung niên lập tức tràn ngập nụ cười, bắt tay Lý Thừa Trạch nói: “Ngưỡng mộ đã lâu, ngưỡng mộ đã lâu, hoá ra là đại đội trưởng Lý. Tôi là Lâm Úc, trưởng phòng nhân sự của bệnh viện, hai ta cùng đến thăm đồng chí Tiểu Thẩm đi”
Anh hùng chiến công hiển hách, ai ngờ hắn lại ăn mặc rách rưới như vậy.
Lâm Úc hận không thể tự tát mình một cái, đồng thời tiến lại gần Lý Thừa Trạch: “Sao, bên Nam Hải đang trong giai đoạn phòng thủ luân phiên phải không, sau khi các cậu được điều động thay thế, quân khu nào sẽ tiếp quản?”
Lý Thừa Trạch thận trọng giống hệt Tống Thanh Sơn, môi mím chặt, chỉ nói một câu: “Không thể trả lời”
Lâm Úc dằn cơn tức trong ngực, vì Thẩm Tinh Hoả vẫn nằm trong phòng chăm sóc đặc biệt nên bà ta phải bận bịu cử người đi căng tin lấy thức ăn, nước uống cho Lý Thừa Trạch. Còn đặc biệt tìm trong phòng làm việc mấy gói cà phê hoà tan thời thượng nhất pha cho nó uống, sau đó lại cùng nó ngồi bên ngoài phòng chăm sóc đặc biệt đến nửa đêm, đau lưng mỏi gối, lúc này mới đi về nhà.
Bà ta nguyên là vợ trước của Triệu Quốc Niên, chồng bây giờ là Lương Đồng, vốn là cấp trên của Triệu Quốc Niên, dĩ nhiên đối với vợ chồng Tô Hướng Vãn lòng vòng cũng gọi là có chút quan hệ.
Nhưng những chuyện này Lý Thừa Trạch không biết.
Nó đứng bên ngoài phòng chăm sóc đặc biệt, đêm dài đằng đẵng trôi qua một cách khó khăn, nó lấy trong túi ra một bức thư, cẩn thận mở ra xem.
Đây là lá thư duy nhất Tống Nam Khê viết cho nó trước khi ra chiến trường.
Bên trong thật ra chỉ có 2 câu đơn giản: “Anh Thừa Trạch, nếu anh còn sống trở về, từ nay về sau ngày nào cũng để cho anh đánh mông em”
Phía sau còn có hai dòng chữ rồng bay phượng múa: “Đánh em đi, em da dày thịt béo, em chịu được”
Xuống chút nữa là một dấu son môi hồng hồng.
Lý Thừa Trạch nhìn thấy thì bật cười, nước mắt nước mũi cùng chảy ra.
Nhớ lúc đó nó nhận được thư, còn tưởng dấu son môi đó là của Chi Chi, vừa cảm thấy còn đang đi học nhỏ như vậy mà đã dám làm trò này, đáng bị đánh, vừa kích động nửa ngày, cẩn thận nhìn ngắm dấu son môi đó, trái tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Kết quả phía dưới còn một hàng chữ nho nhỏ: Anh Thừa Trạch, đây là cái hôn yêu thương của em, không được chê.
Ký tên: Đại ừng ực!