Vừa lúc bọn trẻ đang nghỉ hè nên dễ dàng lên kế hoạch đi Bắc Kinh.
Trước khi đi, Tô Hướng Vãn đã đến nhà máy thuốc lá.
Cha dượng Triệu Quốc Niên của cô hiện là quản đốc của nhà máy, mặc dù thuốc lá cuốn của nhà máy Tần Châu không nổi tiếng bằng Ngọc khuê, A thi mã, Trung hoa, nhưng là loại thuốc lá bán chạy nhất toàn vùng tây bắc.
Triệu Quốc Niên và Triệu Ngân Sương là đôi vợ chồng già vô cùng ân ái, nhà tuy nhỏ nhưng rất ấm cúng, nhưng khi nhắc đến vợ cũ Lâm Úc, Triệu Quốc Niên không nói được câu nào.
Trước khi Triệu Quốc Niên được minh oan, tất cả nhà cửa sân viện, đồ cổ, thư pháp cùng sách cổ mà Triệu Quốc Niên cất giữ đều bị Lâm Úc lấy đi hết.
“Nếu các con đi Bắc Kinh, Hướng Vãn, thay ta hỏi thăm một chút xem những thứ này bây giờ thế nào, được không?”
Cho dù con trai không nhận mình là cha đi nữa, ông cũng không thể để đồ của tổ tiên mình cho vợ cũ và chồng mới của cô ta!
Lên xe lửa, Tô Hướng Vãn coi đây như chuyện vui kể cho Tống Thanh Sơn nghe, không ngờ hắn thương cảm, nói đặc biệt nghiêm túc: “Tôi thật sự không có cái gì để lại cho em, đời này không hổ thẹn với bất kỳ ai, duy chỉ có thẹn với em”
Vừa bắt đầu thì đã là vợ chồng, họ chưa từng có thứ tình yêu nồng cháy, đến bây giờ cũng chỉ là một cặp vợ chồng trung niên bình thường nhất trong đời này.
Trên xe lửa, nhìn Tống Thanh Sơn ngồi ngay thẳng bên cạnh, rõ ràng đều đã trung niên, vậy mà Tô Hướng Vãn lại có cảm giác tim đập thình thịch.
Cô chỉ vào Chi Chi ngồi đối diện với vẻ buồn bực không vui, rồi chỉ Cốc Đông mặt đằng đằng sát khí, bộ dạng đến Bắc Kinh sẽ g**t ch*t Thẩm Tinh Hoả, cười nói: “Ít nhất anh đã cho tôi mấy đứa trẻ này, mỗi đứa đều là tinh hoa bậc nhất”
Cổ họng Tống Thanh Sơn đột nhiên nghẹn lại.
Nếu là người khác, hai bệnh viện cùng chẩn đoán là ung thư, mà dạ dày hắn cũng rất đau thì đoán chừng đã sợ đến choáng váng, nhưng Tống Thanh Sơn to gan lớn mật, tin chắc rằng mình không bị bệnh cho nên sắc mặt vẫn như cũ, không hề biến đổi.
Hàn Minh đã đặc biệt xin nghỉ, ngồi máy bay đến Bắc Kinh trước, liên hệ với các bác sĩ giỏi ở bệnh viện quân y Tuyên Thành, chờ Tống Thanh Sơn.
Hơn nữa, cũng bởi vì lý do Tống Thanh Sơn bị bệnh, tổ chức đã có lệnh khẩn cấp, điều hai tân binh Đông Hải, Tây Lĩnh từ tiền tuyến quay về.
Có thể nói, vừa đến Bắc Kinh, đây là tin tức tốt nhất mà Tô Hướng Vãn nghe được.
Hai con chó con của cô, lúc đi cổ còn gầy yếu hơn cả nòng súng, bây giờ đang rút về từ chiến trường, hơn nữa cũng đang trên đường tới Bắc Kinh, chuyện tốt liên tiếp xảy ra khiến Tô Hướng Vãn choáng ngợp, chưa nhận ra rằng Tống Thanh Sơn là bệnh nhân ung thư cần được xác nhận.
Bắc Kinh năm 79, Tô Hướng Vãn lần đầu tiên được trở lại nơi này, dẫu sao kiếp trước cô đã từng sống ở đây.
Xuống xe lửa, hít một hơi không khí đã bắt đầu có mùi ô nhiễm, Tô Hướng Vãn than: “Đây mới là mùi vị quen thuộc của tôi”
Trên đường đi, cô còn ba hoa với Chi Chi và Cốc Đông, nói mình đã từng đến Bắc Kinh trong mơ, quen thuộc với tất cả các con đường ở đây, kết quả khi xuống tàu, cô vô cùng sửng sốt.
So sánh với những toà nhà chọc trời, giao thông đông đúc ở tương lai, bây giờ ở Bắc Kinh chỉ có những toà nhà thấp lùn, mặt trời rất nóng, nóng đến mức cô gần như không thở được.
“Mẹ, KFC đâu, đùi gà lớn mẹ nhắc đến đâu rồi?” Cốc Đông hít một hơi, mờ mịt hỏi.
Tô Hướng Vãn thường làm gà chiên cho bọn trẻ, khi làm cô luôn nói rằng gà rán của mình có thể sánh ngang KFC và McDonald’s, hơn nữa cô còn khoe rằng khi đến Bắc Kinh, sẽ đãi hai đứa ăn gà rán KFC.
Thế nhưng cô quên mất, gà rán KFC phải 4 năm nữa mới xuất hiện ở Bắc Kinh.
“Nếu không chờ về nhà rồi mẹ lại làm cho các con ăn?” Tô Hướng Vãn đành nói vậy.
Cốc Đông thất vọng.
“Nhỡ anh thật sự bị thương thì sao, mẹ, chúng ta đến bệnh viện quân y Tuyên Thành trước đi”, Tống Nam Khê suốt ruột, anh Thừa Trạch của nó, chỉ cần nghĩ đến chuyện anh bị thương, Chi Chi đã mất hết tinh thần.
Mặc dù nói khi bé, nó ghét anh vì luôn bị anh đánh, nhưng cả 3 anh trai của mình, nó không muốn ai gặp chuyện hết.
Tống Thanh Sơn đã lên kế hoạch cho chuyến du lịch này rất tốt: “Thẩm Tinh Hoả chính là gạt người, lát nữa để ba đi xử lý nó là được. Bây giờ chúng ta đi cùng Hàn Giang đến Hàn gia một chuyến, buổi tối hai đứa trẻ ở Hàn gia, hai người lớn chúng ta ở nhà khách, ngày mai ba sẽ mời các con ăn gà rán”
Cốc Đông vừa nghe nói thật sự có gà rán, hai mắt sáng lên, còn chưa phục hồi tinh thần đã bị ông chú Hàn Giang kéo lên xe.
Hàn Giang chính là người năm đó đến huyện Thanh Thuỷ bắt gián điệp.
Nhớ lại năm đó, hắn đã từng ôm Cốc Đông, hôn Cốc Đông, ăn chân thúi của Cốc Đông, khi đó hắn cảm thấy đứa nhỏ Cốc Đông này nhìn rất vừa mắt, chân thúi cũng thấy thơm.
Quả nhiên, đây đúng là cháu trai ruột của hắn.
"Tối nay đừng đi đâu cả, cứ ở nhà tôi đi. Mẹ tôi đang đợi để gặp cháu trai bảo bối của bà" Hàn Giang nhìn Tô Hướng Vãn cười nói: "Mẹ tôi hiện tại ngồi xe lăn, di chuyển cũng bất tiện, nhưng tôi là chủ nhà ở ở Bắc Kinh, phải cố gắng hết sức làm tròn bổn phận chủ nhà, tối nay chúng ta hãy ăn một bữa thịnh soạn ở nhà tôi nhé."
“Ông đừng nhìn mẹ tôi nữa được không?” Cốc Đông đặc biệt lạnh lùng liếc nhìn Hàn Giang vẻ coi thường: “Nhìn bộ dạng như chó xù của ông kìa, lau nước dãi đi”
Điều này có vẻ hơi quá, Tống Thanh Sơn nghiêm nghị nói: “Cốc Đông, không được phép nói bậy”
“Thật đó, hai anh em họ đều không chịu yên, ba, bọn họ đều thích mẹ con, con thấy rất phiền”, Cốc Đông khoanh tay, hoàn toàn không phát hiện chú của mình đã bị nó làm cho mất hết mặt mũi.
Vẫn chưa xong, Cốc Đông đột nhiên nghiêng đầu nói với Tống Thanh Sơn: “Đừng bận tâm chuyện của chị, đó là việc của con, ba không phát hiện hai anh em Hàn Minh cùng Hàn Giang lúc nhìn mẹ luôn làm cho người ta cảm thấy chán ghét sao?”
Tống Thanh Sơn chẳng lẽ lại không cảm nhận được?
Hàn Minh nghe nói hắn bị ung thư, chỉ còn thiếu nước khua chiêng gõ trống vui mừng như đón chào năm mới.
Còn Hàn Giang này, chỉ một lần đến huyện Thanh Thuỷ đã chụp hình của Tô Hướng Vãn ở khắp mọi nơi.
Cho nên hắn không thể chết, đoán chừng nếu hắn chết, có lẽ hai anh em Hàn Minh sẽ tạo phản.
Hàn Minh đang ở bệnh viện, Tống Thanh Sơn phải đi tìm Thẩm Tinh Hoả, đưa đám người Tô Hướng Vãn đến trước cửa nhà Hàn Minh rồi để Hàn Giang đưa hắn đến bệnh viện Tuyên Thành.
Mà bên này thì sao? Bà lão nhà họ Hàn chưa từng gặp cháu trai của mình, ngồi trên xe lăn, kích động đến mức nói năng không còn mạch lạc, đang chờ cháu trai bảo bối của mình.
Hàn Giang đã sớm kết hôn, vợ hắn là một cô gái Bắc Kinh đặc biệt thoải mái, đứng chờ ở đầu hẻm, thấy đám người Tô Hướng Vãn xuống xe liền nhiệt tình đón vào nhà.
Không nói đến chuyện Cốc Đông gặp bà nội của mình như thế nào.
Trong bệnh viện quân y Tuyên Thành, mọi người nói thương thế của Thẩm Tinh Hoả rất nghiêm trọng.
Lúc Tống Thanh Sơn đến, cậu chàng này mới được chuyển ra khỏi phòng chăm sóc đặc biệt, đang nằm trên giường ba hoa với y tá.
“Chị y tá, chị thật xinh đẹp”, Thẩm Tinh Hoả trên đầu còn quấn băng, trông như sắp chết, nhưng miệng lại ngọt như mật.
Y tá thậm chí không cả nhướn mi: “Tôi có xinh đẹp đến thế nào thì cũng phải tiêm cho cậu, miệng cậu có ngọt thế nào thì cũng phải phẫu thuật”
Thẩm Tinh Hoả lại thở dài: “Chị y tá, cho tôi một chiếc gương, bạn gái tôi sắp đến bệnh viện rồi, nhìn tôi bây giờ thật khó coi, không có cách nào gặp bạn gái”
Tiểu tử này mới 22 tuổi, được đưa về từ chiến trường, thương thế thực sự nghiêm trọng nhưng vì nói quá nhiều, lại không chịu uống thuốc, không chịu phối hợp điều trị khiến y tá coi nó như cái dằm khó chịu.
Nhưng nghe nói bạn gái tới, y tá cũng tìm cho nó một cái gương, còn chải đầu cho nó
Ngay lúc này, một y tá khác từ bên ngoài đi vào nói: “Thẩm Tinh Hoả sao rồi, tin tức trọng đại, bạn gái cậu tới rồi”
Thẩm Tinh Hoả trong tay còn cầm cái gương nhỏ, nhất thời kích động không biết phải nói gì: “Chị y tá, có phải đầu tôi bết dầu lắm không, hay chị tìm giúp tôi một cái mũ để đội lên?”
Người thanh niên này mọi mặt đều tốt, ngoại trừ việc tóc nó quá nhiều dầu, trông rất mất thẩm mỹ.
“Chúng ta đã thoả thuận là gặp bạn gái rồi thì cậu phải phối hợp điều trị, chịu phẫu thuật, biết chưa?” y tá nói.
“Sao lại không chứ?” Thẩm Tinh Hoả cười cực kỳ vô lại: “Chỉ cần gặp bạn gái một lần, tôi sẽ có thêm hy vọng sống, nhất định sẽ phẫu thuật, tuân thủ mọi chỉ định của chỉ huy, thật đấy”
Nhưng Thẩm Tinh Hoả đang kích động nhìn về phía cửa phòng bệnh, mong chờ cô gái nhỏ xinh đẹp như búp bê trong tưởng tượng của nó xuất hiện, trong lòng ấp ủ rất nhiều rất nhiều lời giải thích cùng xin lỗi, chỉ thấy cửa phòng bệnh xuất hiện một quân nhân mạnh mẽ chính trực, da hơi đen, dáng người cao lớn, hai con mắt sắc bén nhìn nó chăm chú.
Trời ạ, đây là sư trưởng sư đoàn 13, trên chiến trường luôn cười ha hả, nhưng quân địch chỉ cần nghe tiếng cười là thất kinh hồn vía, sát thần Tống Thanh Sơn.
Thẩm Tinh Hoả nghe nói người này càng cười, lòng dạ càng sâu. Trên chiến trường chỉ cần nghe nói sư trưởng Tống vừa cười là tinh thần chiến sĩ lên phơi phới, bởi vì trong bụng hắn luôn có binh pháp, có thể đánh cho kẻ địch quỷ khóc sói tru.
Nó nghĩ, ngay trong bệnh viện, các y tá vì thoả mãn nguyện vọng của nó mà giúp nó giả mạo, làm thế nào mà con mắt tinh tường như đuốc của Tống Thanh Sơn lại phát hiện ra?
“Thủ… thủ trưởng”, Thẩm Tinh Hoả lúng túng định ngồi dậy, lắp ba lắp bắp nói: “Tôi, tôi chỉ là lỡ miệng, ngài đại nhân đại lượng sẽ không đánh tôi chứ?”
Tống Thanh Sơn vốn đang tức giận, hơn nữa còn bảo Hàn Giang tìm cho mình một nhóm người, chuẩn bị dạy dỗ cho cái thằng Thẩm Tinh Hoả không biết trời cao đất rộng này, còn ít tuổi như thế mà đã lừa gạt con gái hắn.
Nhưng khi đến bên mép giường, Tống Thanh Sơn cảm thấy có gì đó không ổn.
“Cái chân này sao rồi?” hắn vừa nói vừa đè tay lên chăn, khẽ ấn xuống, nhất thời cả kinh thất sắc: “Bị thương à?”
Khoé miệng Thẩm Tinh Hoả giật giật, không lên tiếng, vẻ côn đồ vừa rồi biến mất trong nháy mắt.
Y tá tiếp lời: “Chân đã bị hoại tử, nhưng cậu ta nháo lên không chịu cắt bỏ, không phối hợp phẫu thuật. Chúng tôi phải đáp ứng giúp cậu ta lừa gạt bạn gái từ Tần Châu tới đây thì mới chịu giải phẫu”
Chỉ cần có chiến tranh, nhất định sẽ có thương vong. Từ tướng quân tới binh lính, tránh được là may mắn, không tránh được thì là vinh quang.
Cháu trai của Thẩm lão gia, con trai của tư lệnh Thẩm Tam Cường, nhập ngũ năm 14 tuổi, thiên chi kiêu tử ưu tú như Lý Thừa Trạch, ai có thể nghĩ được rằng, trong cuộc chiến này lại bị mất một chân.
Tống Thanh Sơn đã chuẩn bị xong tư thế của cha vợ đến đánh tiểu lưu manh, không ngờ rằng đó lại là một chiến sĩ giải phóng quân kiên cường.
Tiểu tử này nói dối cũng chỉ vì muốn nhìn thấy cô gái mà nó yêu mến khi cơ thể vẫn còn nguyên vẹn mà thôi!