Trên thực tế không chỉ có Vương Cầm cười nhạo Cốc Đông, bản thân Hàn Minh cho tới bây giờ chưa từng tin tưởng con trai mình.
Nhưng ngay lúc này, trước mặt toàn trường, hiệu trưởng ra đề, Cốc Đông trả lời tại chỗ.
Từ thừa số, bội số đến việc tìm tổng diện tích hình hộp chữ nhật và hình lập phương, Cốc Đông giống như một chú sư tử nhỏ đang tức giận, chỉ cần nghe câu hỏi của hiệu trưởng là lập tức bật ra câu trả lời.
Phân số và phép chia là những câu hỏi tương đối khó đối với học sinh lớp năm, hiệu trưởng cứ ra đề nào, đứa nhỏ hầu như đều trả lời được ngay, ông ta nghĩ tới nghĩ lui, đột nhiên hỏi một câu rất lạ: “Số Pi, cho thầy đến 20 con số sau dấu phẩy”
Số Pi, đây là kiến thức của lớp 6, không vượt qua được đứa trẻ, hiệu trưởng không còn mặt mũi nào bèn ra một câu hỏi rất khó.
Tô Hướng Vãn bật thốt lên: “Hiệu trưởng, ông không công bằng!”
Cốc Đông trả lời luôn: "3.1415926535897932384626433832..."
“Được rồi được rồi”, hiệu trưởng toát hết cả mồ hôi: “Tôi tuyên bố, thành tích của bạn học Hàn Cốc Đông là đúng và đáng tin cậy, tôi thật sự xin lỗi thư ký Hàn, chúng tôi đã không làm tốt công việc của mình, xin ngài tha thứ”
Hàn Minh định kéo tay con trai nhưng Cốc Đông không chịu, nó vùi đầu trong lòng Tống Thanh Sơn, không chịu ra ngoài.
Hiệu trưởng còn muốn giải thích, Vương Cầm sợ muốn vãi tè, chân cẳng quíu lại muốn khóc.
Hàn Minh đặc biệt kích động, dù sao đứa trẻ cũng là con ruột của hắn, vốn không có mẹ ruột nuôi dưỡng, hắn vẫn coi đứa trẻ này như phế vật, nghĩ đời này mình không thiếu tiền, chỉ cần nuôi nó thật vui vẻ, cho dù có vô dụng sau này làm người giao báo cũng không chết đói.
Nhưng hắn chưa từng nghĩ tới, đứa trẻ trong trường học bị kỳ thị, bị khi dễ, những điều này không liên quan đến địa vị xã hội của hắn. Ở trong trường học chỉ có một sức mạnh duy nhất, đó là học giỏi. Cho dù cha mẹ có chức vụ cao đến đâu, gia đình giàu có đến đâu, nếu không học giỏi, những đứa trẻ cùng tuổi sẽ coi thường nó.
Sau nữa là giáo viên, cho dù ngoài mặt nịnh bợ tâng bốc nó, nhưng sau lưng có cả trăm cách để những đứa trẻ khác cô lập, bắt nạt nó.
Kiểm tra xong, các bạn cùng lớp Cốc Đông vẫn chưa rời đi, ngay lúc hiệu trưởng công bố thành tích của Cốc Đông là đúng sự thật, các bạn cùng lớp nó đã đồng loạt vỗ tay.
Cốc Đông hiên ngang, kiêu hãnh bước ra khỏi trường, hai bên còn có rất nhiều học sinh của các lớp khác vỗ tay cho nó.
Hàn Cốc Đông, suốt 4 năm qua đưa các học sinh nhỏ hơn qua đường, giúp bà lão bán rau, dù giáo viên không thích nó nhưng danh tiếng trong trường rất cao.
…..
Tống Thanh Sơn trước giờ đều thích ăn thịt, nhất là thịt ba chỉ.
Đặc biệt món thịt kho với đường và nước tương, hắn có thể ăn ba chén cơm.
Tô Hướng Vãn đặc biệt lái xe đến huyện Thanh Thuỷ, vội vàng đốc thúc những người trong trang trại mổ một con heo vào cuối ngày, mang sườn và thịt ba chỉ về nhà.
“Mấy chục cân thịt, sợ là tốn không ít tiền đi, em bây giờ không có công việc, Cốc Đông cùng Nam Khê còn phải đi học, đừng tốn kém như thế được không?” Tống Thanh Sơn khiêng nửa tảng sườn xuống, giật mình nói.
“Lúc tôi không đi làm, tất nhiên còn có cách khác để kiếm tiền, anh nghĩ tôi chỉ trông chờ vào tiền lương và phụ cấp của anh sao?” Tô Hướng Vãn liếc Tống Thanh Sơn một cái, không hiểu sao cảm thấy hắn gầy đi rất nhiều.
Về đến nhà, kính trên mấy cửa sổ sáng bóng, cảnh vệ Tiểu Ngô đang ra sức lau.
Tống Thanh Sơn mang thịt vào bếp cho Tô Hướng Vãn, xắn tay áo lên mài dao cho cô, dĩ nhiên công phu mài dao của hắn đã được luyện cả chục năm, rất tinh xảo.
Không chỉ có dao cắt thịt, hắn đem tất cả dao làm bếp của Tô Hướng Vãn ra mài hết sức sắc bén, thổi ngọn tóc qua cũng đứt.
“Chỉ là dao làm bếp thôi, anh mài nhanh thế làm gì?” Tô Hướng Vãn nói.
Trở về từ chiến trường, không còn tiếng chuông điện thoại, điện báo liên hồi, tiếng báo cáo mọi nơi mọi lúc, sự yên tĩnh trong nhà khiến Tống Thanh Sơn cảm thấy như lạc vào một thế giới khác.
“Không có tôi, mấy con dao của em cùn đến mức muốn giết người cũng không đâm được, để tôi mài thêm mấy con cho em”, hắn vừa nói vừa giơ dao lên.
Tô Hướng Vãn luộc thịt, sau đó chần qua sườn, ướp gia vị rồi chiên trong dầu, chiên xong còn phải phi tỏi để làm món sườn xào tỏi cho Cốc Đông và Chi Chi.
“Tiểu Tô, chà lưng cho tôi”, Tống Thanh Sơn ở trong nhà tắm kêu lên một tiếng, Tô Hướng Vãn vội vàng hạ than trong bếp xuống mức nhỏ hơn, vào nhà tắm chà lưng cho Tống Thanh Sơn.
Hàn Minh bên kia triệu tập một cuộc họp khẩn cấp, tra xét một phen mới phát hiện ra, các trường tiểu học ở Tần Châu đều là những mối quan hệ trong gia đình, tức là hầu hết giáo viên ở đây đều là có cha hoặc mẹ từng là giáo viên trước đó, biến trường tiểu học thành mô hình gia đình trị.
Giống như nữ giáo viên Vương Cầm kia, sở dĩ cảm thấy mình ưu việt là bởi vì mẹ cô ta là chủ nhiệm Cục giáo dục đương nhiệm.
Dĩ nhiên, cô ta cũng có năng lực chuyên môn, thành tích công tác cũng rất tốt.
Nhưng xét thấy cô ta yêu giàu ghét nghèo, đối xử với bọn trẻ không hề bình đẳng, Hàn Minh đã đặc biệt đánh tiếng với Cục giáo dục, điều chuyển cô ta tới làm giáo viên trường tiểu học ở Hải Tây.
Ở đó bọn trẻ đều thấp kém như nhau, hẳn là Vương Cầm có thể đối xử công bằng được rồi.
Hàn Minh tan làm đặc biệt đến tìm Tống Thanh Sơn, chính là vì chuyện của con mình.
Cho tới nay, sở dĩ Hàn Minh không công khai thân phận của con trai là bởi vì kẻ thù của hắn mới đây điều tra được vẫn chưa chết, kẻ đó còn sống.
Hơn nữa, người đó cũng đang làm trong một cơ quan chính phủ.
Vì vợ mình, Hàn Minh và người đó sớm muộn gì cũng phải đối đầu với nhau, nhưng giờ người đó đang ở Bắc Kinh, còn có địa vị cao hơn hắn, Hàn Minh vì an toàn chỉ có thể ẩn núp, từ từ đòi công đạo cho vợ.
Điều hắn lo lắng nhất là kẻ kia sẽ ra tay với Cốc Đông.
Dù sao hắn cũng biết chắc rằng, tên kia chẳng qua không tra được chứng cớ, lòng dạ đặc biệt đen tối, nếu biết hắn có con trai, khó có thể bảo đảm được lúc hắn không có ở Tần Châu, tên kia sẽ hạ độc thủ.
Còn có một điều nữa, chính là Tống Thanh Sơn. Ở bệnh viện trung y Vân Nam chẩn đoán hắn bị ung thư bao tử, Tống Thanh Sơn tìm Hàn Minh, muốn nhờ hắn liên lạc với bệnh viện ở Bắc Kinh, đến Bắc Kinh nội soi dạ dày, cho nên Hàn Minh đến tìm Tống Thanh Sơn để bàn bạc về chuyện này.
Trên đường gặp một nam một nữ, là Lưu Tại Dã và Thường Lệ Bình, đang bế Lưu Linh cũng đến nhà Tống Thanh Sơn làm khách, vì hôm nay Tống Thanh Sơn quay về nên đặc biệt mời vợ chồng Lưu Tại Dã đến ăn cơm.
“Hoá ra Tiểu Thường lại là vợ của Cục trưởng Lưu”, Hàn Minh bắt tay Lưu Tại Dã, nhìn Thường Lệ Bình từ trên xuống dưới nói: “Thất kính thất kính, chuyện ngày hôm nay tôi đặc biệt cảm ơn đồng chí Thường Lệ Bình”
“Không phải, tôi không quen cô ấy”, Lưu Tại Dã vội vàng phủi sạch quan hệ với Thường Lệ Bình: “Đồng chí Tiểu Thường, cô quen tôi không?”
Thường Lệ Bình trợn mắt nhìn Lưu Tại Dã một cái, vốn dĩ nếu là đồng nghiệp hoặc cấp dưới, Lưu Tại Dã chê cô cũng được, nhưng Hàn Minh là thư ký, trước mặt thư ký mà Lưu Tại Dã cũng chối, cô liền nỏi giận: “Hai chúng tôi không phải không quen, chẳng qua chỉ ly dị mà thôi, bây giờ tôi là người độc thân”
Sắc mặt Lưu Tại Dã vô cùng khó coi.
Mà Hàn Minh không biết hai người đang cãi nhau, lại tưởng là thật: “Xem ra tôi hỏi câu không nên hỏi rồi, nhưng đứa trẻ thuộc về ai?”
“Là của tôi”, Thường Lệ Bình giận đùng đùng nói: “Thư ký Hàn, anh nói xem loại đàn ông như Lưu Tại Dã mà tìm được người yêu thì ông trời mù mắt luôn rồi”
Ở phương diện tình cảm, Hàn Minh là người đặc biệt có trí tưởng tượng, cho nên chỉ trong thời gian ngắn, hắn đã nghĩ đến chuyện Thường Lệ Bình có một con gái, hắn có một con trai, một trai một gái, nếu kết hôn với nhau thì thành một gia đình hài hoà rồi.
Nhà Tống đoàn khép hờ cửa, bên trong có mùi khét.
Thường Lệ Bình vội vàng chạy vào bếp tắt lửa, Lưu Tại Dã cùng Hàn Minh còn tưởng hai vợ chồng xảy ra chuyện gì, tìm kiếm cả lầu trên lẫn lầu dưới xem có chuyện gì không.
Tìm không thấy người, Hàn Minh nghe thấy trong nhà tắm có tiếng nước chảy rào rào, loáng thoáng còn có tiếng th* d*c, đập cửa hai cái, tiếng nước rào rào trong nhà tắm liền ngừng lại.
Thường Lệ Bình trong bếp vẫn còn đang nói: “Hai người này cũng thật là, cửa không đóng, nồi cũng sắp cháy khét rồi, chạy đi đâu không biết”
Hàn Minh khẽ đánh lên tay cô một cái, ý bảo đừng lên tiếng, chỉ cho cô nhìn, chốc lát sau thấy Tống Thanh Sơn c** tr*n, chỉ mặc quần từ trong nhà tắm bước ra.
Một lúc lâu sau Tô Hướng Vãn mới đi ra, mặt đỏ lựng, quần áo trên người ướt sũng.
“Được a, hai vợ chồng này, bao nhiêu tuổi rồi mà còn làm chuyện rảnh rỗi như thế?” Thường Lệ Bình giễu cợt, miệng cười không khép lại được, thầm nghĩ thể lực của huấn luyện viên Tống đúng là hơn Lưu Tại Dã. Tên kia đúng là một kẻ cặn bã, cũng không biết mắt mũi của mình thế nào mà lại nhìn trúng hắn.
Hàn Minh còn kinh ngạc hơn, dù sao trong mắt hắn bây giờ, Tống Thanh Sơn là một bệnh nhân ung thư.
“Sư trưởng Tống, anh cũng quá mạnh bạo đi, chú ý thân thể một chút có được hay không?” Hàn Minh đuổi theo sau mông Tống Thanh Sơn, nhỏ giọng nói: “Phương diện này có thể phải chú ý bảo dưỡng, chỉ sợ bị ung thư, sống thêm một ngày cũng tốt hơn”
“Người ta sao có thể dễ dàng chết như vậy?” trên người Tống Thanh Sơn vẫn còn đang nhỏ nước, cơ bắp săn chắc khiến Hàn Minh gầy như con gà luộc hâm mộ, mắt cũng đỏ lên.
Hắn lên lầu thay quần áo, lúc đi xuống, thịt trong nồi đã hầm nhừ.
Bởi vì kho rất lâu nên thịt rất mềm, ngấm đều gia vị rất ngon, còn có một nồi sườn xào tỏi, Tô Hướng Vãn còn xào thêm hai đĩa bông cải xanh, còn bớt chút thời gian nấu cho Tống đoàn một nồi cải chua lớn, trên bàn đầy ắp thức ăn.
“Cốc Đông cùng Nam Khê đâu, sao còn chưa về?” Tống Thanh Sơn hỏi.
Tô Hướng Vãn đoán Chi Chi học xong phải đi học múa, Cốc Đông là đứa trẻ bướng bỉnh, hôm nay phá lệ thi hai môn đạt tiêu chuẩn, nhất định đi báo tin mừng rồi, vì thế nói: “Lớp học múa sắp xong rồi, đợi thêm chút nữa”
Mấy người ngồi đây có cả Lưu Tại Dã nên Hàn Minh không giấu diếm gì, kể cho Tống Thanh Sơn và Lưu Tại Dã về tình hình của mình.
“Mấy người cũng biết thời điểm tôi ra tù, ngay trên sa mạc Hải Tây đã có kẻ xách súng tìm đến, còn có người lái xe tải lớn mục đích là đâm chết tôi, mà kẻ đó, tôi cũng không giấu mọi người, đó là Lương Đồng, bây giờ đang ở Bắc Kinh, trà trộn rất tốt”, Hàn Minh chắp hai tay hình chữ thập, vái Tống Thanh Sơn trước rồi đến Lưu Tại Dã: “Người kia và tôi sớm muộn cũng sẽ đối đầu nhau, nhưng tôi không muốn mạo hiểm đến đứa trẻ, cho nên bất kể là Tại Dã hay sư trưởng Tống, các người giúp tôi một tay, bảo vệ Cốc Đông được không?”
“Đến tột cùng là ai mà anh lại sợ hãi như vậy?” Tống Thanh Sơn che dạ dày, nhíu mày một cái nói.
Hàn Minh nói tiếp: “Lương Đồng, hẳn là anh đã nghe qua, hiện đang làm việc ở Bộ quốc phòng”
Không chỉ Tống Thanh Sơn, ngay cả Tô Hướng Vãn cũng a lên một tiếng: “Lương Đồng, tôi cũng biết, sao anh lại chọc vào hắn?”
Cái người Lương Đồng này, Tô Hướng Vãn chưa từng gặp nhưng đã được nghe nói qua.
Tại sao? Bởi vì người vợ trước của cha dượng Triệu Quốc Niên, Lâm Úc, chính là gả cho Lương Đồng.
Ngồi ở vị trí cao, lại rất có thủ đoạn, cùng Lâm Úc há miệng lớn nuốt hết tài sản của Triệu Quốc Niên không nói, còn đày Triệu Quốc Niên đi Hải Tây, cửu tử nhất sinh.
Không nghĩ tới kẻ thù của Hàn Minh lại là hắn.
Đến lúc này Tống Thanh Sơn vẫn chưa tìm được lý do để đến Bắc Kinh, hắn phải nội soi dạ dày nhất định phải đi Bắc Kinh, nhưng không có lý do gì, vô duyên vô cớ không được đi Bắc Kinh.
Hơn nữa, nhỡ thật sự là ung thư bao tử, hắn hy vọng cuộc đời còn lại của mình được ở cùng với vợ, cho nên nhất định hắn phải mang Tô Hướng Vãn đi cùng.
Nhưng hắn chưa cần phải sốt ruột, đã có lý do từ trên trời rơi xuống.
Cốc Đông đầu đầy mồ hôi, đẩy cửa ra, giọng thô ráp kêu lớn: “Ba, cho con tiền, con muốn đi Bắc Kinh”
“Con đi Bắc Kinh làm gì?” Tô Hướng Vãn đứng lên hỏi.
Cốc Đông lau mặt, tức giận nói: “Có một tên yểu mệnh muốn lừa gạt chị con, con phải đánh cho nó rơi ruột ra”
Thấy mọi người kinh ngạc nhìn mình, Cốc Đông lại lau mặt, hừ một tiếng, chuyện này phải kể từ đầu.
Vừa rồi nó chạy đi đón Chi Chi.
Chi Chi mới 14 tuổi, học lớp 3 trung học cơ sở, nhưng là tiểu cô nương xinh đẹp rạng rỡ nhất trong toàn Tần Châu.
So sánh với nó, Trần Hào Quang nhà Trần Ái Đảng chỉ có cái tên là hào quang, chứ vừa xấu vừa đen, đúng là một con vịt đen xấu xí.
Lúc Cốc Đông ở bên ngoài chờ chị, cao hứng nhón chân, bắt chước điệu múa của Chi Chi xoay vòng vòng, nhưng đợi nửa ngày không thấy chị ra, nó chạy vào lớp tìm mới biết hôm nay Chi Chi không đến học múa.
“Cô bé nói anh trai bị thương trên chiến trường, hiện đang ở Bắc Kinh nên đã xin nghỉ phép, ngồi xe lửa đi Bắc Kinh rồi”, giáo viên dạy múa ngạc nhiên nói: “Tại sao mọi người trong nhà lại không biết?”
Cốc Đông nào biết, ba vừa trở về, anh lại bị thương, chuyện này sao lại như thế chứ?
Dĩ nhiên, Cốc Đông vốn lăn lộn trong xã hội, nghe thấy vậy liền gọi thêm hai tiểu đệ, cả ba đạp xe chạy như bay đến ga xe lửa, kịp thời chặn Chi Chi trước khi lên tàu đi Bắc Kinh.
Sau đó, Cốc Đông nóng nảy tra hỏi một hồi mới biết, sáng hôm nay, Tống Nam Khê nhận được một bức thư gửi từ Bắc Kinh, phía trên ghi của Lý Thừa Trạch, bên trong ghi Lý Thừa Trạch bị thương, vết thương nghiêm trọng, hiện đang nằm ở bệnh viện Bắc Kinh.
Mà Lý Thừa Trạch đặc biệt nhớ Tống Nam Khê, nhưng lại không muốn cha mẹ lo lắng nên gửi 200 đồng kẹp trong lá thư, bảo Tống Nam Khê khẩn cấp đến Bệnh viện quân y Tuyên Thành ở Bắc Kinh để gặp Lý Thừa Trạch lần cuối.
Chi Chi ngốc nghếch liền tin ngay, xin nghỉ, mua vé xe lửa lập tức lao tới Bắc Kinh.
May mà Cốc Đông đến đúng lúc, kịp thời ngăn Chi Chi lại.
Cốc Đông kể hết đầu đuôi câu chuyện xong, đập lá thư xuống bàn: “Ba, nét chữ này con biết, chính là của tên khốn kiếp Thẩm Tinh Hoả”
“Sao con biết?” Tống Thanh Sơn có chút do dự, bởi chữ viết trong thư nhìn rất giống chữ Lý Thừa Trạch.
Cốc Đông cứ cuống lên là đổ mồ hôi, nó lau trán nói: “Con đã từng nhìn thấy chữ viết của Thẩm Tinh Hoả, ông đây đối với những thứ này, con mẹ nó không hề nhầm lẫn”
Đứa nhỏ này kích động, lời nói cũng không còn mạch lạc: “Tống Nam Khê là chị con, chị ruột con, bị Thẩm Tinh Hoả lừa gạt, con diệt cả nhà họ Thẩm nó”
Tống Thanh Sơn cùng Tô Hướng Vãn trố mắt nhìn nhau hồi lâu, đột nhiên cũng vỗ bàn: “Tiểu tử Thẩm Tinh Hoả này, chúng ta phải lên Bắc Kinh một chuyến đánh nó”
Tại sao? Bởi vì mặt trận tự vệ phản kích có hai chiến tuyến, ba người Tống Thanh Sơn, Đông Hải, Tây Lĩnh ở mặt trận phía bắc, còn Lý Thừa Trạch ở mặt trận phía nam.
Tống Thanh Sơn là sư đoàn pháo binh, nhất định phải ở tuyến đầu của cuộc chiến.
Lý Thành Trạch là mũi nhọn của trung đoàn bộ binh, khi nói chuyện qua điện thoại nửa tháng trước, nó vẫn còn đang ở sâu trong mặt trận phía nam, bận rộn phá hủy các boongke quân sự, đường sá và cầu cống ở mặt trận này.
Thằng bé vẫn còn đang ở bên ngoài bạt mạng chiến đấu, Thẩm Tinh Hoả đã cắt đứt đường lui của nó, tên tiểu tử này, Tống Thanh Sơn không cạo đầu nó không được.