Vương Cầm hứng thú bừng bừng đi coi mắt nhưng không gặp được thư ký thị uỷ như trong truyền thuyết, nghe nói thư ký vì công việc bận rộn nên bị lỡ.
Nhưng thư ký cũng đồng ý, chờ khối tiểu học thi cuối kỳ xong sẽ hẹn gặp riêng để ăn cơm.
Quách Mai và Vương Cầm đặc biệt cao hứng, cảm thấy vô cùng có hy vọng gả được cho thư ký, dĩ nhiên hứng thú bừng bừng quay lại đi làm.
Bây giờ chưa áp dụng chế độ giáo dục bắt buộc 9 năm, không phải tất cả học sinh tiểu học đều vào trung học cơ sở, nhiều đứa trẻ học hết lớp 5 thì ở nhà tìm việc hoặc đưa báo, giao sữa, từ từ mà lớn lên như vậy.
Mà trong sách, mấy đứa Cốc Đông, Chi Chi cùng Cẩu Đản là lớn lên theo kiểu như thế.
Nếu nói Cốc Đông tham gia băng nhóm giang hồ từ nhỏ, có thể liên quan đến chuyện học hành này.
Cho nên Tô Hướng Vãn rất quan tâm đến kỳ thi này: “Ngữ văn thi 20 điểm cũng được, nhưng toán phải được 100 điểm, như vậy điểm trung bình vẫn được 60, vẫn đạt chuẩn, con hiểu chưa?”
Cốc Đông có thể nói rất đắc chí, cái mông nhỏ lúc lắc đi trên đường, nói: “Dĩ nhiên, môn toán 100 điểm không thành vấn đề”
Nhìn đứa trẻ đi vào trường, hôm nay đúng lại là cuối tuần, Tô Hướng Vãn quyết định không về nhà, với cửa hàng cung ứng mua ít đồ rồi ra cổng trường chờ Cốc Đông.
Thi xong học kỳ 2 cô được nghỉ hè, đứa nhỏ cũng sắp được nghỉ hè.
Chờ Tống Thanh Sơn cùng hai đứa lớn về, Tô Hướng Vãn định mùa hè này làm một chuyến đi Đôn Hoàng vì Watanabe bên kia cứ một mực viết thư mời cô qua bên đó.
“Ồ, Hướng Vãn đây mà, cô biết không, hôm nay thi Vương Cầm mời ba giáo viên cùng làm giám thị cho Cốc Đông nhà cô đó” Quách Mai hôm nay phá lệ, mặc một chiếc áo khoác màu đỏ, tóc được uốn xoăn dính bết vào đầu, cười nói.
Tô Hướng Vãn cùng Quách Mai không có giao tình gì, hơn nữa vì bọn trẻ hai nhà đánh nhau suốt, con cái nhà Quách Mai đặc biệt kiêu ngạo nên gặp nhau trong sân đại viện, cô hầu như không nói chuyện với cô ta.
Nghe nói như vậy, Tô Hướng Vãn tức giận: “Cái gì mà gọi 3 giáo viên tới làm giám thị?”
“Đứa bé kia nhà cô có thể gian lận, mặc dù chỉ là kỳ thi tiểu học nhưng cũng rất nghiêm khắc, sao có thể để nó gian lận được chứ. Tiểu Tô, cho dù là đứa trẻ nhặt được nhưng cũng đại diện cho tư chất của nhà các cô, dạy dỗ con mình là bình thường, dạy đứa con nuôi nên người mới thật sự là tài nghệ của nữ đồng chí”, giọng Quách Mai hôm nay cũng hoàn toàn khác so với trước đây.
Tô Hướng Vãn đột nhiên nhớ lại một chuyện.
Trong sách, lần đầu tiên Cốc Đông thực sự gây nguy hại cho xã hội chính là khi còn học tiểu học. Vì nguyên nhân trình độ của mình, giáo viên không những không tin nó mà còn nhờ 3, 4 giáo viên làm giám sát kỳ thi, đứa nhỏ trong cơn nóng giận đã dùng gậy đập phá trường học.
Bây giờ Cốc Đông không có hào quang là con trai của thư ký thị uỷ, cũng không có người chiều chuộng nâng đỡ, nhưng tính hung bạo của nó là bẩm sinh, nếu Vương Cầm kia lại tuỳ ý sỉ nhục đứa trẻ, có thể nó sẽ lại bùng nổ.
Nhưng Quách Mai này cũng thực sự làm Tô Hướng Vãn tức giận.
“Đúng rồi, cô biết không, tôi sẽ tốt nghiệp đại học”, cô nói.
Quách Mai phe phẩy đuôi tóc, nhẹ nhàng ồ một tiếng: “Hiếm thấy nha, nghe nói cô chỉ học hết lớp 2 mà cũng có thể thi đại học, chắc là Tống Thanh Sơn cũng bỏ không ít sức lực đi”
“Nhiều hay ít không quan trọng, lãnh đạo tỉnh ngày nào cũng đến đại học Tần Châu, chỉ chờ tôi tốt nghiệp sẽ về làm chủ nghiệm Liên đoàn phụ nữ tỉnh này”, Tô Hướng Vãn nhàn nhạt nói.
Quả nhiên Quách Mai cả kinh thất sắc: “Không thể nào?”
“Sao lại không? Lãnh đạo Liên đoàn phụ nữ cũng cần phải có học vấn cao chứ” Tô Hướng Vãn khẽ liếc Quách Mai, thản nhiên nói.
Loại chỉ biết dựa vào quan hệ, đi cửa sau lấy lòng quan chức này cần phải có một phụ nữ thực sự có trình độ để cho cô ta một cú phản kích.
“Tống Thanh Sơn kia…” Quách Mai còn nói.
Mấy ngày trước, Tống Thanh Sơn được đưa khẩn cấp từ Vân Nam về Tần Châu, chuyện này ít người biết, nhưng chú Vương Cầm là trưởng khoa trong Bệnh viện Trung y, vì thế Vương Cầm biết.
Vương Cầm cùng Quách Mai có quan hệ tốt nên Quách Mai cũng biết.
Nghe nói Tống Thanh Sơn được Bệnh viện Trung y tỉnh Vân Nam chẩn đoán là ung thư, mà bản thân hắn sau khi trị liệu đơn giản đã không quay về làm việc ngay được, cho nên Quách Mai hôm nay mới cao hứng như thế.
Dẫu sao cán bộ cấp sư đoàn cũng nhiều, tiến lên bậc nữa sẽ là tư lệnh quân khu, bớt đi một đối thủ cạnh tranh quá mạnh như Tống Thanh Sơn, tiền đồ của Trần Ái Đảng sẽ thuận lợi hơn, phải vậy không?
Nhưng Quách Mai còn chưa nói hết câu, đối diện đã có người phì một tiếng, chính là Thường Lệ Bình.
“Quách Mai kia, cô có thể bảo bọn trẻ nhà cô từ nay đừng có xả rác nữa được không, không có tí tư chất nào”, Thường Lệ Bình nói.
Nhìn Quách Mai ăn mặc gọn gàng như vậy nhưng cực kỳ không có tư chất, trong toàn bộ đại viện, nhà cô ta là nơi bẩn nhất.
Hơn nữa, Thường Lệ Bình còn đưa mắt nhìn Quách Mai một cái, ý là không được nói chuyện Tống Thanh Sơn ra, dù sao Tống Thanh Sơn liều mạng che đậy khắp nơi khắp chốn chính là không để cho Tô Hướng Vãn biết.
Được rồi, Quách Mai suy nghĩ một chút, Tống Thanh Sơn đã mắc bệnh ung thư, Tô Hướng Vãn có lên làm chủ nhiệm Liên đoàn phụ nữ thì làm được gì, lần này không cãi nữa, quay người định bỏ đi.
Trường tiểu học không lớn, cổng sắt được khoá trong giờ học, chợt nghe tiếng rống to bên trong, Tô Hướng Vãn trong đầu thầm nghĩ không ổn rồi, đoán chừng Cốc Đông đã gây chuyện.
Quả nhiên chỉ trong chốc lát sau, ngay cả những đứa trẻ thi xong trước giờ cũng chạy ào ào bám vào cửa sổ lớp 5.
Tô Hướng Vãn đang rung cổng sắt của trường, Thường Lệ Bình thích tham gia náo nhiệt cũng đi tới: “Bây giờ bọn nhỏ chưa tan học, cô chờ là được mà, rung cửa làm gì?”
Tô Hướng Vãn nói: “Cô đi đến Thành uỷ, đến cổng cứ bảo tìm Hàn Minh, nói con trai hắn nhất định có chuyện ở đây rồi, bảo hắn mau đến ngay”
Thường Lệ Bình sửng sốt: “Hàn Minh? Có phải là thư ký thị uỷ không?”
“Đúng rồi, Cốc Đông là con trai hắn, cô nhanh đi gọi người cho tôi”, Tô Hướng Vãn nói: “Tôi đoán hôm nay sẽ có trận cãi nhau to đây”
Thường Lệ Bình chưa hiểu chuyện gì, xoay người chạy.
Tô Hướng Vãn không mở được cánh cổng sắt, chỉ có thể trèo qua hàng rào để vào.
“Cái gì gọi là tôi chép câu trả lời? Tôi chép sao? Từng cái mắt chó của các người có nhìn thấy Tống Cốc Đông này chép bài sao?” Cốc Đông đang đập bàn gầm thét.
Một giáo viên nói: “Bạn học, em không nên kích động, bây giờ tránh ra, chúng tôi muốn kiểm tra bàn học của em”
“Không cho. Tôi không chép là không chép, các người không thể định tội cho tôi như vậy”, Cốc Đông hạ mông ngồi vững vàng như núi.
“Bạn học Hàn Cốc Đông, tôi đã chấm bài của em, 100 điểm, cái này là không thể, cho nên chúng ta phải kiểm tra bàn học của em”, Vương Cầm phải đi hẹn hò, đang vội cuống lên.
Cốc Đông vừa tức vừa hận, hai mắt đỏ ngầu, tai dựng đứng như tai thỏ: “Nếu bàn học không có tài liệu gian lận thì sao?”
“Vậy tôi liền lục soát người em”, Vương Cầm chỉ vào Cốc Đông nói: “Em chắc chắn có tài liệu, chỉ là chúng tôi chưa nhìn thấy thôi”
Cốc Đông hai tay chống lên bàn, mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm Vương Cầm, nhìn mấy giám thị: “Các người đều có thành kiến với tôi, các người căn bản không có tư cách làm thầy tôi, tôi muốn chơi thì các người mới chơi, tôi không muốn chơi thì các người nghĩ mình là ai?”
“Mày còn nói như vậy, kết quả kỳ thi này huỷ bỏ, Hàn Cốc Đông, mày buông tay ra…” Vương Cầm thực sự rất tức giận, cô ta còn bận đi coi mắt với thư ký, sao lại gặp phải cái đứa trẻ không bình thường như vậy chứ.
Cốc Đông đột nhiên thò tay vào túi, lấy ra một trái lựu đạn, còn móc vào cái chốt an toàn: “Các người ai dám đụng vào bàn của tôi một cái, tôi lập tức giật chốt, tất cả chúng ta cùng chết!”
“Đứa nhỏ này điên rồi, điên thật rồi, mày chính là một mối nguy hại của xã hội, lớn lên sẽ thành phái tạo phản!” Vương Cầm hét lên.
“Con trai tôi là phái tạo phản?” ngay lúc này giọng một phụ nữ vang lên: “Vậy tôi cũng là phái tạo phản, hiệu trưởng trường này đâu, cút ra đây cho tôi”
...
“Tôi đã nhìn thấy các người chấm bài thi ngay tại chỗ, ngữ văn Hàn Cốc Đông được 59 điểm, toán 100 điểm. Các học sinh khác được chấm chéo, dựa vào cái gì mà bài của con tôi lại là chủ nhiệm lớp chấm? Còn thiên lý, còn pháp quyền nữa không?”
Cốc Đông chính trực như bốc lửa trên đầu, hận không thể giật chốt lựu đạn, Tô Hướng Vãn ôm nó vào lòng.
“Không sợ, hôm nay để mẹ giật chốt lựu đạn”, Tô Hướng Vãn nắm trái lựu đạn trong tay Cốc Đông: “Ngay bây giờ, để hiệu trưởng trực tiếp ra đề, con trai tôi giải tại chỗ, nó trả lời đúng mà các người vẫn nói nó gian lận, tôi cho nổ tung cái trường học này”
Là giáo viên, dạng phụ huynh nào cũng đã gặp qua, nhưng kiểu như Tô Hướng Vãn ủng hộ con bạo lực như thế này thì mọi người chưa từng gặp qua.
Bây giờ trong một phòng học, mấy giáo viên bị mắc kẹt ở bên trong, bên ngoài học sinh náo nhiệt chen chúc xem, trong nháy mắt, ngay cả hiệu trưởng cũng luống cuống.
Dĩ nhiên, bước đầu tiên chính là đến Cục công an báo án, sau đó hiệu trưởng tính vào thay mặt mấy giáo viên trấn an, xoa dịu hai người đang giận dữ là Tô Hướng Vãn và Cốc Đông.
Ngay lúc này, một đám người vội vã từ bên ngoài bước vào.
Hiệu trưởng không nhận ra người dẫn đầu, chỉ thấy da hắn trắng, dáng dấp rất lịch sự.
Còn Tống Thanh Sơn thì hiệu trưởng biết, dẫu sao hắn cũng là sư trưởng chủ lực, nổi tiếng trên tiền tuyến, Tống Thanh Sơn thường xuyên được lên báo.
“Xin chào thủ trưởng!” hiệu trưởng vội vàng bắt tay, chỉ có thể nói trong thực tế, sư trưởng Tống đen hơn một chút, gầy hơn một chút so với trên báo, nhưng cũng trẻ hơn, đẹp trai hơn nhiều so với trên báo.
Chỉ không biết, vì sao sư trưởng Tống thường xuyên lên báo lại từ tiền tuyến quay về?
Hàn Minh sở dĩ ở cùng một chỗ với Tống Thanh Sơn là bởi vì mấy ngày trước, Tống Thanh Sơn khẩn cấp điều trị ở Bệnh viện Trung y, sau khi tỉnh lại thì bận rộn công việc, hôm nay chạy tới thành uỷ bàn bạc một ít công việc với Hàn Minh.
Đúng lúc hai người đang trò chuyện trên trời dưới bể trong phòng làm việc, Thường Lệ Bình chạy đến cổng, kêu lính gác gọi Hàn Minh, vì thế cả Hàn Minh và Tống Thanh Sơn cùng nhau đến trường.
Không nói hiệu trưởng kinh ngạc khi gặp người vẫn luôn ở tiền tuyến, Tống Thanh Sơn, mà ngay cả Thường Lệ Bình cũng kinh ngạc. Dẫu sao 2 ngày trước Lưu Tại Dã đã nói rất xác thực rằng Tống Thanh Sơn bị ung thư bao tử, đoán chừng lần này cái mạng nhỏ không giữ được.
Lúc đó cô còn giễu cợt nói: “Huấn luyện viên Tống chẩn đoán ung thư bao tử, có phải tên khốn kiếp nhà anh trong lòng đang rung động, lo lắng vợ người ta không có ai chăm sóc chiếu cố phải không?”
Lưu Tại Dã mà, bên ngoài né tránh, cứng đầu như một con lừa, nhưng ở nhà hắn cam tâm tình nguyện quỳ làm ngựa cho con gái cưỡi: “Cuộc đời tôi cứ như thế này thôi, dù sao trên đầu cũng đầy nón xanh, cứ sống với nhau như vương bát khán lục đậu* thôi”
(*vương bát khán lục đậu: rùa nhìn đậu xanh – ý nói hai người tâm đầu ý hợp, nhìn nhau vừa mắt vì mắt rùa cũng tròn, có viền màu xanh giống hạt đậu)
Nghe nói Tống Thanh Sơn mắc bệnh ung thư, nhìn sắc mặt hắn không thay đổi nhưng Lưu Tại Dã lại thương tâm mấy đêm không ngủ được.
Cả ngày cứ nói về việc Tô Hướng Vãn mất chồng, mình tuyệt đối sẽ chiếu cố chăm sóc cô đầu tiên.
Nhưng Thường Lệ Bình thấy Tống Thanh Sơn chẳng qua chỉ gầy một chút, da đen hơn một chút, so với lần ra trận trước đây thì có khác hơn, cảm giác như toàn thân đều tràn đầy sát khí.
So sánh thì Lưu Tại Dã không thể bằng được.
Tạm thời không nói đến những điều này.
Chỉ nói lúc này trong trường học đang rất nguy cấp, bởi vì Tô Hướng Vãn đang cầm trái lựu đạn, đe doạ giáo viên.
Vì hiệu trưởng nói Cốc Đông đạt 93 điểm, Vương Cầm không tin, yêu cầu 3 giáo viên giám sát kỳ thi, cuối cùng Cốc Đông được 100 điểm ngay trước mắt mọi người.
Mấy giáo viên vẫn không tin, vì thế muốn lục soát bàn nó, lục soát người nó, còn giới thiệu ngắn gọn với mọi người về chuyện này.
Tính Hàn Minh không nóng nảy, lúc này cũng vẫn ung dung: “Có phải giáo viên có thành kiến với Cốc Đông nhà chúng tôi không? Mặc dù thái độ của nó có không đúng một chút nhưng về toán học, nó thực sự có thiên phú”
Hiệu trưởng nói: “Thiên phú không phải thành tích, cũng không bằng thái độ của phụ huynh. Thái độ của đồng chí Tô Hướng Vãn có vấn đề, nếu phụ huynh nào cũng mang lựu đạn đến đe doạ giáo viên thì giáo viên chúng tôi còn làm tốt công việc của mình được hay không? Hàn Cốc Đông có thiên phú thì thế nào? Không tôn sư trọng đạo, đứa trẻ như vậy có lớn lên cũng trở thành ung nhọt của xã hội”
Công tác giáo dục phải là sự phối hợp của giáo viên và phụ huynh, phụ huynh nào cũng như Tô Hướng Vãn thì giáo viên làm sao còn dạy được đứa trẻ?
“Thật xin lỗi hiệu trưởng, là do tôi dạy dỗ con không tốt, chuyện này tôi phải xin lỗi ông”, Hàn Minh nắm tay hiệu trưởng, nói một cách cay đắng.
Hiệu trưởng nghĩ, đây mới đúng là thái độ mà phụ huynh nên có, chứ giống như Tô Hướng Vãn hùa cùng con mình phá trường, chỉ đơn giản là một người đàn bà chanh chua mà thôi.
“Xin lỗi cái gì? Vốn chính là thái độ của giáo viên có vấn đề”, Tống Thanh Sơn đột nhiên nói.
Hiệu trưởng sợ hết hồn không nói, Hàn Minh cũng biến sắc: “Sư trưởng Tống, sao anh có thể nói như thế? Nói vậy sẽ chạnh lòng các giáo viên”
“Hàn Cốc Đông không gian lận, tại sao lại tìm 3 người giám sát kỳ thi?” Tống Thanh Sơn nói tiếp.
“Coi như không có gian lận, chúng ta cũng có thể nói lý lẽ, đứa trẻ sao có thể ỷ vào việc cha trong quân đội mà có thể mang vật nguy hiểm vào trường học chứ?” hiệu trưởng cũng có lý của mình.
Mà Hàn Minh rơi vào tình thế khó xử, dù sao cũng là con trai hắn sinh ra, hoạ do con trai hắn tạo nên, ngoài xin lỗi cũng chỉ biết xin lỗi.
Tống Thanh Sơn không nói nửa lời, thấy cửa phòng học lúc này đã không còn người vây lấy, hơn nữa công an cũng đã đến, liền trực tiếp đẩy cửa ra.
“Ai cũng không được vào, để hiệu trưởng đổi người ra đề thi, tôi muốn con trai tôi thi lại”, Tô Hướng Vãn hét lớn, giơ cao trái lựu đạn.
“Mở cửa đi, là tôi!” Tống Thanh Sơn nói, không nhịn được khẽ cười một chút.
Qua kính cửa sổ có thể nhìn thấy bốn giáo viên đang ôm nhau run rẩy chui vào một góc, Tô Hướng Vãn giơ cao trái lựu đạn, ôm Cốc Đông trong lòng.
Thoạt nhìn cũng chỉ là một phụ nữ 30 tuổi vốn rất xinh đẹp, rất dịu dàng, nhưng chỉ cần nhìn khí thế uy vũ, hùng tráng như Khâu Thiếu Vân không làm cho người ta thấy sợ hãi, chỉ cảm thấy đặc biệt buồn cười.
“Mẹ, bên ngoài là ba con!” Cốc Đông gào lên, vốn đang được Tô Hướng Vãn ôm chặt, nó cựa mình thoát ra, phanh một tiếng kéo cửa ra, suýt chút nữa đụng ngã Tống đoàn.
Gào lên một tiếng, đứa trẻ bắt đầu khóc: “Bọn họ không hiểu con, ba, bọn họ hoàn toàn không hiểu con”
Trên thế giới này, chỉ có ba Tống và mẹ Tống là hiểu nó!
Bản thân Tô Hướng Vãn cũng bởi vì Cốc Đông bị uất ức mà tức giận, căm hận.
Hơn nữa, trong sách nói Cốc Đông đập phá trường học, cô không biết Cốc Đông lấy đâu ra lựu đạn, nhưng cô biết nếu đứa nhỏ này thật sự bị chọc tức, nó sẵn sàng lấy mạng đổi mạng với giáo viên.
Vừa rồi cô đoạt trái lựu đạn trong tay Cốc Đông, bản thân cô cũng sợ đến run rẩy, đột nhiên nghe thấy giọng Tống Thanh Sơn, hốc mắt cũng đỏ rực lên.
Suốt 1 năm, từ tháng 7 năm ngoái bọn họ bị khẩn cấp điều đi tiền tuyến, Tô Hướng Vãn liền không ngừng lo lắng cho an nguy của bọn họ, mỗi ngày đều xem báo, nghe đài. Với ba đứa con, một người chồng, nhà người khác tỷ lệ gặp nguy hiểm hay bị thương, liệt sĩ chỉ 1%, nhà cô là 4%.
Nhà cô có 4 hán tử đỉnh thiên lập địa phục vụ trên chiến trường.
Cho nên nhìn Tống Thanh Sơn đen hơn nhiều, gầy hơn nhiều, như cười như không bước từ bên ngoài vào, người cả 10 năm vất vả cực nhọc cũng không khóc như Tô Hướng Vãn bỗng giống như một đứa trẻ, dậm chân, cong môi, khóc oà lên.
Hơn nữa, mượn cớ này, thế nào cô cũng phải khóc thật to.
“Anh không biết đám giáo viên chết tiệt này thật quá đáng…” ngay cả tiếng khóc cũng mang vẻ nũng nịu, Tô Hướng Vãn vừa khóc vừa tố cáo.
Cốc Đông hận không thể có 8 cái miệng: “Bọn họ nhìn chằm chằm con giống như kẻ gian, đặc biệt là cô giáo Vương, nhìn toàn bộ quá trình con làm bài xong bảo con gian lận”, không thể nhẫn nhịn được.
Tống Thanh Sơn nhẹ nhàng lấy trái lựu đạn trong tay Tô Hướng Vãn, thấy Vương Cầm và các giáo viên khác thở phào nhẹ nhõm, liền nói: “Nhìn hai người gấp gáp như vậy, chuyện này để tôi giải quyết nhé, được không?”
“Để cho hiệu trưởng tự mình ra đề thi, tôi còn cần Vương Cầm nói lời xin lỗi, tôi cảm thấy chuyện này liên quan rất lớn đến thái độ làm việc của giáo viên”, Tô Hướng Vãn vừa bẻ ngón tay vừa nói.
Hiệu trưởng đứng ở bên ngoài dứt khoát nói: “Chủ nhiệm Tô, tôi vô cùng tôn trọng cô, nhưng cô không nên hùa theo đứa trẻ bạo động như thế, làm vậy là nhiễu loạn an ninh trong trường học chúng tôi”
Tô Hướng Vãn cũng không phải là hùa theo bạo động, mà vừa rồi nếu cô không lấy trái lựu đạn của Cốc Đông, đứa nhỏ này có lẽ đã làm cá chết lưới rách.
Sau khi náo loạn, cái cô cần là hiệu trưởng phải giám sát kỳ thi, sau đó sẽ để cho Hàn Minh nhìn một chút, xem là đứa trẻ không tốt hay là giáo viên không được.
Một hiệu trưởng không làm tốt phận sự của mình và một Vương Cầm mắt chó coi thường người khác.
Ai biết được lúc này Tống Thanh Sơn lại quay về chứ?
Tống Thanh Sơn về rồi thì chuyện này càng dễ, dẫu sao hắn cũng là người có vẻ ngoài vô cùng chính trực.
Nhưng trong bụng lại quanh co thâm hiểm, có thể bẫy chết kẻ khác.
Nhưng cô nhìn thấy hốc mắt Tống Thanh Sơn có chút đỏ.
Chẳng lẽ vừa rồi cô làm bộ khóc đã khiến người này đau lòng?
Sớm biết thế khóc thêm mấy cái, để cho hắn cảm thấy khó chịu hơn.
“Thái độ làm việc của cô giáo Vương không chỉ được hiệu trưởng thừa nhận mà còn được tất cả các phụ huynh công nhận, tôi tin cho dù là con trai thư ký thị uỷ hay con trai lão Vương đi giao báo đều được đối xử bình đẳng, có đúng vậy không?” Tống Thanh Sơn nói.
“Đó là đương nhiên, dù là con trai thư ký thị uỷ mà gian lận, tôi cũng phạt như thường”, Vương Cầm lúc này như sống lại, đứng lên nói: “Trong lớp 5 này, ai nói tôi không nghiêm túc và trách nhiệm trong công việc? Tôi đối xử với bọn trẻ đều như nhau”
Tống Thanh Sơn làm bộ như bừng tỉnh hiểu ra, xoay người nói: “Thư ký Hàn, nếu cho dù hiệu trưởng hay cô giáo Vương đều đối xử bình đẳng với tất cả học sinh, anh nên đi xin cô giáo Vương và hiệu trưởng cho Cốc Đông một cơ hội đi thi công bằng. Nói không chừng cô giáo Vương cũng bởi vì Cốc Đông là con trai anh, Hàn Minh, thư ký Hàn mới cố ý nhắm vào, đối với nó đặc biệt nghiêm khắc có phải không? Ba giáo viên làm giám thị, lục soát người nó, buộc đứa trẻ không nhịn được nữa xách lựu đạn tạo phản, tại sao? Cũng bởi tại vì nó là con trai thư ký thị uỷ”
Hắn nói câu này với vẻ ung dung, lại còn hài hước có chút chế nhạo, thiếu chút nữa thì Tô Hướng Vãn phì cười.
Toàn trường lại nhất thời xôn xao.
Hiệu trưởng dĩ nhiên muốn hộc máu. Ai biết được tiểu bá vương ngang bướng nhất trường lại là con trai của thư ký thị uỷ chứ.
Nhưng hiệu trưởng hộc máu cũng chỉ một phần, dẫu sao chẳng qua ông ta cũng chỉ chịu trách nhiệm về giáo dục ở bậc quản lý, không trực tiếp xúc phạm đến tự tôn và phẩm giá của đứa trẻ.
Vương Cầm mới là hộc máu thật sự.
Cô ta đã chuẩn bị mấy ngày cho việc coi mắt với thư ký Hàn. Ai có thể nói cho cô ta biết, tại sao hỗn thế ma vương ở bên cô ta suốt 5 năm qua lại là con trai của thư ký Hàn?
Thư ký Hàn đứng bên ngoài cửa sổ, dáng dấp đẹp trai, trắng trẻo lịch sự, chính là hình tượng người chồng trong mộng của Vương Cầm.