Bắt đầu từ năm 77, do chính biến loạn, cùng với nhóm phần tử trí thức được khôi phục chức vụ, rất nhiều thanh niên trí thức xuống nông thôn được trở về thành phố, công tác công an trở nên vô cùng bận rộn.
Cốc Bắc được điều lên tỉnh, Lưu Tại Dã thành người đứng đầu công an thành phố, hơn nữa hắn thấy mình hồ đồ cưới Thường Lệ Bình giống như đội nón xanh trên đầu, xấu hổ khi gặp mọi người, ngay cả trước khi Tống Thanh Sơn đi chiến trường miền nam muốn gặp mặt mọi người từ giã, hắn đều không tham gia.
Ngược lại, Tô Hướng Vãn lại thường xuyên gặp Thường Lệ Bình bởi vì bây giờ cô ấy hiện đang làm việc tại uỷ ban khu phố của đại viện Vinh Quang.
Con gái Lưu Tại Dã tên là Lưu Linh, xinh đẹp trong veo như nước.
Theo lời Thường Lệ Bình, lúc riêng tư, Lưu Tại Dã rất thương cô, nhưng ở chỗ công cộng, Tô Hướng Vãn chưa từng thấy tên kia ôm con, hôn con cái nào.
Dĩ nhiên chỉ cần không bận, hắn sẽ đến đại viện Vinh Quang đón vợ con, nhưng bị cái mũ công an đè nặng nên chỉ cần nhìn thấy người quen là hắn quay đầu bỏ đi, cho dù Tô Hướng Vãn kêu thế nào hắn cũng không dừng lại.
“Lưu Tại Dã đối với cô như vậy không thì ly dị đi, cô là quân nhân, tiền lương không phải không nuôi nổi đứa trẻ, cần gì phải theo hắn chịu ấm ức?” Tô Hướng Vãn nói.
Thường Lệ Bình mà, đẹp nhưng không có đầu óc.
Mỗi lần đến gia đình nào làm việc, vợ con mỗi nhà đều cảnh giác như lâm đại địch, không dám để chồng ở nhà.
Bây giờ chính sách đã nới lỏng, cô vẫn thích ăn diện, đã ngoài 30 tuổi vẫn mặc bộ váy xanh duyên dáng, thanh niên nhìn đằng sau vẫn thường xuyên huýt sáo chọc ghẹo.
“Anh ấy là người tốt, chỉ có điều luôn chê Lưu Linh vì nó là con gái, lúc trước chúng tôi đã thoả thuận nếu sinh con gái thì không kết hôn. Cho nên bây giờ anh ấy vẫn giấu mọi người, không muốn nói ra chuyện đã kết hôn”
“Điều kiện bất bình đẳng như vậy mà cô cũng chấp nhận được à?” Tô Hướng Vãn sửng sốt: “Đồng chí, cô là nữ quân nhân, có chí khí một chút lên được không, bỏ hắn đi, xem hắn có thể làm được gì?”
Thường Lệ Bình nói: “Ài, lúc riêng tư anh ấy vô cùng tốt, có điều kiệm lời ở chỗ đông người thôi”
Tô Hướng Vãn không cho rằng đây là chuyện nói ít hay nói nhiều, một người phụ nữ làm vợ ở thời đại mới chỉ vì sinh con gái mà không được công nhận, vậy là cái kiểu gì?
Tiểu Lưu Linh đã hơn 3 tuổi, vẫy vẫy cái tay nhỏ với Tô Hướng Vãn: “Tạm biệt dì Tô!”
Trước khi thi đại học, không chỉ Tống Thanh Sơn mà cả mấy đứa nhỏ đều lo sợ Tô Hướng Vãn sẽ đi học đại học ở nơi khác, nhưng khi kết quả được công bố mới biết, cô đã nộp đơn vào đại học ở Tần Châu. Hơn nữa, bởi vì đã kết hôn và có con, Tô Hướng Vãn hàng ngày sáng đi học, chiều tan trường giống như đi làm.
Chỉ khác một chút là ăn cơm tối xong, cô phải vào trường tự học buổi tối.
“Mẹ, buổi tối ăn gì vậy, con đói bụng quá, sao không bật đài lên?” Cốc Đông vừa vào sân, bước chân đã đùng đùng.
Mùa hè, trên người nó là mùi mồ hôi thúi.
“Con đi chơi bóng rổ hay đánh nhau mà toàn mồ hôi thúi thế?” Tô Hướng Vãn chặn nó ở cửa: “Nhanh đi tắm đi, tự ngửi xem mình có thúi không”
“Đậu hũ thúi mặc dù mùi thúi nhưng ăn lại thơm, con chính là đậu hũ thúi, có sao không ạ?” Cốc Đông vẫn cứ đi vòng qua Tô Hướng Vãn, bật cái đài lên thật to rồi mới đi vào nhà vệ sinh rửa mặt.
“Làm bài thế nào, được bao nhiêu điểm?” Tô Hướng Vãn vừa hỏi vừa cán mì trong bếp.
Lúc này Chi Chi mặc váy trắng xinh đẹp như một chú bướm nhỏ, cũng đẩy cửa bước vào: “Cốc Đông đi học gọi là con mèo tụng kinh, cần phải rửa mặt thì gọi là mèo rửa mặt, mẹ cảm thấy thế nào?”
Tiểu nha đầu này năm nay học năm thứ 2 trung học cơ sở, vừa bước vào liền nghiêng người trước radio, dựng tai lên nghe.
"Hiện tại, để đảm bảo an ninh biên giới, quân đội Nam Tân Cương đang tiến hành tác chiến vào các cứ điểm của quân xâm lược, tận dụng cơ hội nội chiến, lực lượng chủ lực của toàn quân đang huấn luyện chuyên sâu, chờ đợi cơ hội tác chiến bất cứ lúc nào..." giọng nói đầy nhiệt huyết của nữ phát thanh viên vang lên từ radio.
“Sư đoàn 13 quân khu Tần Châu, có nói qua ở chỗ nào không mẹ?” Cốc Đông từ trong nhà vệ sinh đi ra, khuôn mặt tròn vo chỉ sạch ở chính giữa, hai bên vẫn đen thui, rõ ràng là chưa rửa sạch.
Nó bây giờ không còn quá mập, lại có làn da trắng của cha mình, rất tuấn tú đẹp trai nhưng không hiểu sao, giọng nói lại khàn khàn như pháo.
Tô Hướng Vãn vì còn bận phải tự học buổi tối nên vớt mì ra, ngâm trong nước tương rồi cho rau trộn cùng nấm mèo vào, đặt lên bàn.
“Mẹ, mẹ nói ba với các anh khi nào sẽ về?” tin tức đã phát xong, Chi Chi tắt đài, nhìn mì nước tương trên bàn nói: “Anh Đông Hải thích ăn món này nhất, chắc cũng đã rất lâu rồi anh chưa được ăn”
Lý Thừa Trạch ở Nam Hải, tham gia tự vệ phản kích từ trước.
Chỉ có Lư Đản và Cẩu Đản là bất ngờ, tốt nghiệp phổ thông năm 78, hai đứa nhập ngũ, định thi Học viện quân sự trong quân đội, kết quả nhập ngũ chưa lâu thì kèn hiệu chiến tranh nổi lên, trực tiếp bị điều ra tiền tuyến.
Bốn cha con Tống Thanh Sơn, một ở phía nam, 3 người ở phía bắc cùng tham chiến, vì thế quân khu đặc biệt ban cho Tô Hướng Vãn danh hiệu “Gia đình quân nhân vinh quang”, làm cho Quách Mai nhà Trần Ái Đảng ghen tị muốn chết.
“Ba con hôm trước gọi điện nói quân khu Tần Châu bọn họ hiện đang rút phòng thủ, đổi chỗ cho quân khu Thành Đô lên, đoán chừng nửa tháng nữa sẽ về”, Tô Hướng Vãn cười nói.
Hai đứa nhỏ rất vui mừng.
Cốc Đông ăn mấy miếng là xong bữa cơm, hôm nay lại không chạy ra ngoài, lau mặt xong ngồi vào bàn đọc sách bên cửa sổ, thở dài đặc biệt lớn rồi cầm bút lên, bắt đầu viết như thể chuẩn bị ra pháp trường.
“Sao hôm nay nó lại ngoan vậy?” Tô Hướng Vãn hỏi.
Chi Chi nói: “Chắc là nghe nói ba con sắp về, hàng ngày thi được 20 điểm chắc không có mặt mũi gặp ba nên muốn cố gắng học tập”
Thành tích của Cốc Đông vừa vặn đúng như Tống Thanh Sơn dự báo, học lớp 5 tiểu học, nó ổn định xếp thứ 5 từ dưới lên, không tiến thêm một bước nào.
Như lời cô giáo Vương nói, thằng này học xong tiểu học, có thể xin cho nó làm một chân giao báo hoặc đưa sữa bò chứ học hành gì nổi.
Cứ nhồi nó lên cấp hai cũng giống như ném thức ăn qua cửa sổ, chỉ là lãng phí tiền bạc.
Tô Hướng Vãn từng có ý định đổi trường cho nó, nhưng bản thân Cốc Đông lại không muốn.
Nhưng đứa nhỏ này cũng có chủ kiến, dù sao giáo viên cũng đã mặc kệ nó, nó đi học nhàn hạ như đi chăn dê, nhàm chán một cách vui vẻ, làm sao có thể chịu được một giáo viên nghiêm khắc nếu chuyển trường?
Rút gậy doạ nó cũng chẳng khác gì chọc lét, vô tác dụng.
Hơn nữa, ở phương diện toán học không phải nó không hiểu, chẳng qua là nó không muốn học mà thôi, không có cách nào, Tô Hướng Vãn đành phải mặc kệ nó.
Tay trái Cốc Đông đang xoay tròn trong không khí, tay phải cầm bút viết rào rào, miệng thì nói: “Mẹ, mẹ nói nếu con thi được 100 điểm thì ba có vui không?”
“Vậy thì khẳng định ba còn vui hơn việc giết 100 tên giặc trên chiến trường”, Tô Hướng Vãn vội vàng thổi phồng, hai mẹ con thi nhau khoác lác!
Cốc Đông cười hắc hắc, đột nhiên ném bài kiểm tra qua, hai tay vỗ bàn: “Mẹ nhìn bài kiểm tra tuần này đi, 93 điểm. Thật ra con có thể thi được 100 điểm nhưng con sợ hù doạ Vương Cầm, con đang cho cô ấy tiêm liều dự phòng trước, kỳ thi cuối con sẽ cho cô ấy thấy con được 100 điểm”
Tô Hướng Vãn suýt chút nữa thật thốt lên, muốn hỏi có phải con đi chép bài người khác không, nhưng kịp dừng lại, kéo Chi Chi cùng vỗ tay: “Cốc Đông nhà chúng ta giỏi thật, có thể được 93 điểm”
Chủ nhiệm lớp Vương Cầm hẳn là bị doạ đến mức đau tim đi.
Tự biết con nhà mình có thực lực nhưng giáo viên không biết, cho nên tiết tự học buổi tối, Tô Hướng Vãn đạp xe đến nhà Vương Cầm, muốn giải thích chuyện của Cốc Đông.
Nhưng Tô Hướng Vãn mới đạp xe từ trường đến góc quanh của con phố đã thấy Lưu Tại Dã cùng Vương Cầm đứng trong góc tường, không biết đang nói cái gì.
Vương Cầm này rất có tham vọng, mặc dù chỉ là giáo viên tiểu học nhưng năm nào cũng là giáo viên ưu tú cấp thành phố, còn có năm nay đã 25 tuổi nhưng vẫn chưa kết hôn, tâm cao khí ngạo, bởi vì cảm thấy sự nghiệp của mình rất rạng rỡ nên muốn tìm một người đàn ông tốt mới kết hôn.
“Tôi chưa lập gia đình, ai, ai nói tôi kết hôn rồi?” khi Tô Hướng Vãn đi tới, nghe thấy rất rõ ràng câu nói này của Lưu Tại Dã.
Vương Cầm nói: “Cục trưởng Lưu, mọi người đều nói anh có vợ rồi, là đoá hoa trong lục quân đó”
“Ai nói bậy nói bạ gì ở đó? Lưu Tại Dã tôi thiếu phụ nữ sao? Nếu không phải chúng ta có tổ chức, có kỷ luật, tôi mà tuỳ tiện tìm phụ nữ thì trên đường cũng sẽ có một đám tình nguyện c** q**n…” một cái tát bay đến làm Lưu Tại Dã ngưng nói.
Tô Hướng Vãn giận điên lên, dĩ nhiên, nếu không tức giận, cô đã không tát Lưu Tại Dã ngay trên phố khi trời chưa tối như vậy.
Túm lấy đầu hắn, Tô Hướng Vãn chỉ muốn dộng một cái vào tường.
Trước mặt một phụ nữ khác, Lưu Tại Dã đột nhiên bị tát vào mặt dĩ nhiên không vui vẻ gì: “Tô Hướng Vãn, con mẹ nó cô điên à, giữa đường mà đánh công an nhân dân, có tin tôi còng tay cô lại không?”
“Làm sao? Là mẹ anh bảo tôi quật anh một bạt tai, không phục sao?”
“Mẹ tôi mất sớm, Tô Hướng Vãn, cô là mẹ tôi à?”
“Nếu anh không nhận Thường Lệ Bình là vợ anh, thì cô ấy chính là mẹ anh, là tổ tông của anh. Một người đàn ông đã kết hôn đứng ngoài đường nói với một người phụ nữ chưa lập gia đình rằng mình chưa kết hôn, còn tuỳ ý huỷ thân phận của vợ mình, anh còn là đảng viên không, còn xứng đáng với cái mũ đội trên đầu không?”
Chỉ vào mũi Lưu Tại Dã, Tô Hướng Vãn tức giận nhón chân, trừng trừng nhìn vào mắt hắn.
Lưu Tại Dã vẫn chưa xong, đem một bao điểm tâm bọc trong giấy dầu kín đáo đưa cho Vương Cầm.
Sau đó quẹt mũi, nói đàn ông tốt không đánh nhau với phụ nữ, Tô Hướng Vãn sớm muộn gì cũng phải hối hận, rồi cưỡi xe đạp bỏ chạy.
Vương Cầm hướng về phía Tô Hướng Vãn, ngượng ngùng cả vú lấp miệng em: “Ba tôi ở bệnh viện trung y, Cục trưởng Lưu tới tìm tôi, nhờ ba tôi chẩn bệnh cho anh ấy, chị Tô, chị có chuyện gì không?”
“Hắn là đàn ông đã kết hôn, cô là giáo viên nhân dân, cô giáo Vương, bây giờ đã trễ rồi, đội tuần tra phong cách và kỷ cương ở khắp mọi nơi để bắt tội lưu manh, cô cẩn thận một chút đi”
Tô Hướng Vãn nói xong mới nhớ: “Đúng rồi, thành tích của Cốc Đông lần này tôi đảm bảo là chân thực, nó tuyệt đối không có gian lận, cô phê bình nó ít thôi, khích lệ nó một chút. Ba nó cùng các anh trai đều ra chiến trường, nó muốn lúc ba về có một sự ngạc nhiên mừng rỡ dành cho ba”
Nói tới Cốc Đông, Vương Cầm lập tức thay đổi sắc mặt.
“Chị Tô, chị là một trong số ít sinh viên đại học của Tần Châu, tôi tôn trọng chị nên nói với chị mấy câu, thằng bé Cốc Đông kia hết thuốc chữa rồi. Trần Quang Diệu cũng đạt 93 điểm, hai đứa ngồi trước sau nhau, sai một câu y như nhau, ý của chị là Trần Quang Diệu chép bài của Cốc Đông à?”
Trần Quang Diệu chính là con út nhà Trần Ái Đảng, trong trường tiểu học được gọi là thần đồng, đi học nhảy 3 lớp, bây giờ mới 8 tuổi đã học cùng lớp với Cốc Đông.
Tô Hướng Vãn dĩ nhiên không đánh giá mấy đứa trẻ nhà Trần Ái Đảng.
Quách Mai là một cán bộ giỏi, hiện là chủ nhiệm Liên đoàn phụ nữ thành phố Tần Châu, không nói về Trần Vinh Quang hay đứa thứ hai Trần Quang Hào, đứa út Trần Quang Diệu luôn bị Cốc Đông túm cổ đánh hồi nhỏ, thực sự học khá tốt.
Nhưng nếu nói Cốc Đông chép bài của Trần Quang Diệu, điều này cũng thật khôi hài.
“Đứa nhỏ Cốc Đông tính chính trực, nó nói không chép bài là không chép, tôi tin con trai tôi, tôi hy vọng cô làm giáo viên cũng tin tưởng vào thành tích của nó. Môn ngữ văn của đứa nhỏ này không tốt nhưng môn toán là thực lực của nó, vượt xa trình độ bây giờ nó đang học”, Tô Hướng Vãn nói.
Vương Cầm chống tay vào hông, cười nói: “Chị Tô, sư trưởng Tống bên ngoài đánh giặc, thường xuyên được nhắc tên trên tin tức, nói thật, tôi đặc biệt tôn trọng anh ấy, dĩ nhiên cũng đặc biệt tôn trọng chị. Nhưng Hàn Cốc Đông là đứa trẻ hai người nhặt được phải không? Đầu óc nó thật sự có vấn đề, tương lai của nó chỉ có thể đi giao báo, gác cửa, đưa sữa bò, thay vì quan tâm đến nó, tôi sẽ thay chị chăm sóc nó, được không?”
Nói xong Vương Cầm định đi.
“Từ từ”, Tô Hướng Vãn kéo Vương Cầm lại: “Tôi nói thật, bọn trẻ nhà tôi, trừ Cốc Đông, đều đã học xong tiểu học, từ bây giờ cô không còn là tổ tông của tôi nữa. Tôi nói khó nghe một chút, chỉ bằng cách cô xem thường Cốc Đông như thế, tôi đã tát Lưu Tại Dã thì cũng có thể tát cho cô một phát, cô có thể đứng đây và nói chuyện tử tế với tôi được không?”
Vương Cầm quả thật rất vội, vì vợ Trần Ái Đảng là Quách Mai giới thiệu một đối tượng cho cô ta, nghe nói là một lãnh đạo có tiếng trong thành phố, cô ta phải vội đi gặp người này.
“Tôi thật không có thời gian, ngày mai nói chuyện tiếp được không?” Vương Cầm vừa đi vừa vẫy tay: “Tôi cũng khuyên chị bớt bận tâm đến thằng bé Cốc Đông kia. Như Tống Nam Khê là một đứa trẻ ưu tú, Tống Đông Hải bây giờ ở binh chủng bộ binh, khi còn nhỏ cũng rất thông minh, còn cả Tống Tây Lĩnh, tôi nghe nói nó rất nổi bật ở trung đoàn thông tin. Còn đứa bé Cốc Đông kia, cô nhặt được nó, nuôi dưỡng nó, cho nó đi đưa sữa bò là được rồi, cần gì phải lo nghĩ nhiều chứ, phải không?”
Tô Hướng Vãn dắt xe, thầm nghĩ Vương Cầm này mắt chó coi thường người, sao không có ai trị cho cô ta một bài học.
Kết quả vừa quay đầu thì thấy Hàn Minh sắc mặt rất không tốt đang đứng sau lưng.
“Ồ, thư ký Hàn!”
“Sao thế, Cốc Đông lại gây hoạ cho cô à?” Hàn Minh nhíu mày nói.
Tô Hướng Vãn nhìn hắn ăn mặc rất chỉnh tề, tóc cũng mới cắt, nhảy lên xe đạp rồi còn khó hiểu hỏi một câu: “Thư ký Hàn định đi gặp Cốc Đông mà sửa soạn như vậy à?”
Hàn Minh nói: “Phó tư lệnh Trương của quân khu nói có một nữ đồng chí muốn giới thiệu cho tôi, là một giáo viên tiểu học. Tôi chuẩn bị đi gặp một chút xem có kết hôn được không. Chuyện cá nhân của tôi đến giờ vẫn chưa giải quyết xong, trong tổ chức cứ hỏi, khó mà giải thích được”
“Tên là gì?” đúng lúc gần đây Tô Hướng Vãn loáng thoáng nghe nói Quách Mai đi khắp nơi tìm người giới thiệu cho Vương Cầm.
“Vương Cầm”, Hàn Minh nói.
Tô Hướng Vãn chỉ chỉ vào Vương Cầm đang đi hấp tấp phía trước: “Thật trùng hợp, Vương Cầm là chủ nhiệm lớp của con trai anh, mau đi gặp một chút đi”
Hàn Minh rốt cuộc là lãnh đạo, không đến mức làm cho người ta mất hết mặt mũi, nhưng những lời thoá mạ của Vương Cầm đối với con trai hắn, hắn đều đã nghe được hết.
Người này cái gì cũng tốt, làm việc nghiêm túc, tính khí không nóng nảy, bất kể chuyện gì cũng xử lý chu toàn mọi mặt, là một cán bộ giỏi.
Chỉ có một điều, đó là bao che khuyết điểm.
Mặc dù Cốc Đông tức giận hung dữ, hắn cũng hung dữ lại nhưng thực ra trong lòng, Cốc Đông là máu thịt của hắn.
Trong sách, Cốc Đông không bị Tô Hướng Vãn và Tống Thanh Sơn ràng buộc, chính là được Hàn Minh chiều chuộng thành tiểu bá vương. Chỉ sợ đến lúc Cốc Đông 80 tuổi cưỡi lên đầu Hàn Minh 100 tuổi mà tè, hắn vẫn có thể thấy đó vẫn là con nít!
Hắn và Vương Cầm thật xứng đôi.
Bệnh viện Trung y tỉnh.
Mặc dù đã tan làm, nhưng từ khu hội chẩn đến nội trú đều sáng đèn, toàn bộ bác sĩ y tá đứng ở cửa đợi lệnh.
Cổng bệnh viện đều là binh lính quân khu, thậm chí cả phó tư lệnh Trương vừa từ tiền tuyến về cũng đang lo lắng chờ ở cổng.
Bệnh viện Trung y đối diện với sông Hoàng Hà, tuy trên đường xe không nhiều nhưng nửa giờ trước đã bị ngăn lại cấm xe cho nên chỗ này đừng nói đến xe hơi, ngay cả xe đạp cũng không có, không ai được phép đi qua.
Lưu Tại Dã đang trực, thấy Thường Lệ Bình ôm con gái đứng ở bên đường vẫy, vội vàng chạy tới.
“Ôi Linh Linh của ba, nhanh cho ba một miếng”, hắn vừa nói vừa cầm hộp cơm, vội vàng xúc vào miệng, còn nói với Thường Lệ Bình một câu: “Em tránh vào trong một chút, đừng để người trong đơn vị nhìn thấy rồi cười nhạo tôi”
“Cười nhạo anh cái gì? Là cười con gái anh không xinh hay cười tôi xấu xí?” Thường Lệ Bình không quan tâm: “Tôi nghĩ không ra, tôi đẹp như vậy, có cái gì khiến anh cảm thấy mất mặt như thế?”
“Em đẹp, em là đẹp nhất thiên hạ, mau, cho tôi ôm con một cái, đi nhanh đi”, Lưu Tại Dã ôm con gái rồi đẩy hai mẹ con đi, vô cùng vội vã.
“Tiền tuyến có ai bị bệnh mà lại ầm ĩ đến như vậy?” Thường Lệ Bình có chút nghi ngờ: “Hơn nữa nếu bị thương ở tiền tuyến thì phải đưa đến bệnh viện tỉnh chứ, các anh chờ cái gì ở Bệnh viện Trung y?”
Bất kỳ bí mật gì ở chỗ Lưu Tại Dã đều không còn là bí mật: “Tôi nói cho em, em phải giấu thật kỹ với Tô Hướng Vãn, là tên khốn kiếp Tống Thanh Sơn kia, nghe nói trước khi đi đã bị bệnh rồi mà vẫn cứng rắn ra chiến trường, lúc này không chịu nổi mới trở về”
Vậy thì đúng rồi, giống như bệnh viện tỉnh, bệnh viện quân y lớn như vậy, ngày nào Tô Hướng Vãn cũng chạy qua chạy lại sợ chồng con xảy ra chuyện gì.
Duy chỉ có Bệnh viện Trung y là cô không tới, bởi nơi này không phải chỗ tiếp nhận bệnh nhân của quân khu.
Thường Lệ Bình thầm nghĩ, không hổ là huấn luyện viên Tống, tâm tư cẩn thận từng ly từng tí, bị bệnh còn sợ vợ lo lắng, chỉ đi Bệnh viện Trung y mà không đi bệnh viện tỉnh hay bệnh viện quân y!
Bên đường, một chiếc xe SUV chạy nhanh đến, làm cho phó tư lệnh quân khu cùng đám Lưu Tại Dã một trận huyên náo.
Tống Thanh Sơn từ chiến trường trở về một cách không vinh quang như vậy