"Anh có bằng lòng lấy em không? Nếu anh bằng lòng, em sẽ không sang Nhật Bản. Chúng ta kết hôn nhé?" Thường Lệ Bình ngượng ngùng nói, vừa phủ chăn vừa che người.
Lưu Tại Dã giống như củi khô bốc lửa, vừa mới xong việc nghỉ ngơi một lát, sau đó lại háo hức trèo lên: “Người ta thường nói, đàn ông muốn chinh phục phụ nữ phải qua chuyện giường chiếu, xem ra công phu của tôi không tồi nên cô mới muốn kết hôn. Nhưng cô đã ngủ qua nhiều đàn ông như vậy, trên đầu tôi hơi nhiều mũ xanh quá, nếu thực sự kết hôn, tôi sợ những người tình khác của cô tới chém đầu tôi”
“Tôi chưa từng quan hệ với người khác, ai sẽ chém anh? Tôi chỉ muốn hỏi anh có muốn kết hôn không?” Thường Lệ Bình tức giận đạp chăn, đá Lưu Tại Dã xuống.
“Cô thích tôi cũng thích, đang chơi vui vậy sao tự nhiên cô nổi điên lên?” Lưu Tại Dã bị đạp một cước, rất mất mặt: “Muốn chơi thì chơi, không thì giải tán, là Lưu Tại Dã tôi không tìm được đàn bà hay cô, Thường Lệ Bình, không tìm được đàn ông?”
Thường Lệ Bình tức giận, nhưng cô chỉ có tài trong ca hát, không biết cãi nhau, giương nanh múa vuốt nửa ngày mới nói: “Ài, tôi mang thai rồi”
Lưu Tại Dã nhất thời nhảy dựng lên, quay xung quanh tìm quần, chuẩn bị muốn chạy: “Chuyện này liên quan gì đến tôi, cô đâu phải chỉ có một người đàn ông?”
Thường Lệ Bình bỗng nhiên muốn khóc: “Vậy tốt nhất là tôi phá thai rồi đi Nhật Bản, anh thật quá đáng, tôi đã nói nhiều lần rằng anh là người đàn ông duy nhất của tôi nhưng anh không bao giờ tin”
Lưu Tại Dã đã gần 40 tuổi, tỉnh táo lại, nghĩ đứa nhỏ đó có phải của mình hay không không quan trọng, Thường Lệ Bình có lừa gạt một chút cũng không sao, điều quan trọng bây giờ là hắn nuôi dưỡng đứa trẻ này để tiếp tục hương khói cho Lưu gia.
“Như vậy đi, cô đừng đi, sinh đứa nhỏ ra, nếu là con trai, chúng ta lập tức kết hôn, được không?” hắn nói.
Với phụ nữ khác, loại điều kiện hoang đường này làm sao có thể đáp ứng.
Nhưng não của Thường Lệ Bình không giống người bình thường, cô không coi trọng việc kết hôn hình thức kia, dù sao cô cảm thấy tương lai cô vẫn có thể lên sân khấu ca hát, chuyện kết hôn thật ra cũng không quan trọng.
“Tôi không phải theo đuổi kiểu hôn nhân hình thức, nhưng tôi là một quân nhân, nếu đi phá thai thì phải báo cáo, anh không muốn làm hôn lễ cũng được, chúng ta lặng lẽ đi lĩnh chứng rồi sinh đứa nhỏ”, Thường Lệ Bình nói.
Lưu Tại Dã rút ba điếu thuốc hút ở đầu giường, đương nhiên hắn cũng là người coi trọng mặt mũi cho nên không muốn tổ chức một đám cưới công khai nhưng bí mật lĩnh chứng thì hắn cũng có thể chấp nhận được.
Chỉ vào mũi Thường Lệ Bình, hắn nói: “Đứa nhỏ sinh ra giống ai không cần biết, nhưng nhất định nó phải mang họ Lưu, hơn nữa tôi vốn không quan tâm cô ngủ với ai, tương lai phải ly hôn, cô tìm ai cũng không quan trọng nhưng trong thời gian hôn nhân còn tồn tại, cô không được tìm đàn ông khác, được không?”
“Tôi vốn không đi tìm ai”, Thường Lệ Bình đánh vào tay hắn: “Đứa nhỏ là của anh, anh có tin không?”
Lưu Tại Dã vốn là kẻ phũ miệng: “Tôi mà tin thì tôi là thằng đại ngốc, nói không chừng đứa nhỏ này ra đời, tôi đã đội trên đầu cái nón xanh rồi”
Nhưng cho dù ghét bỏ như vậy, hắn vẫn nói: “Tháng còn nhỏ, cô vội cái gì, nhanh làm thêm cái nữa đi, đến lúc tháng lớn rồi có làm được đâu”
Bộ dạng y như con khỉ.
...
Chuyện Chi Chi đi du học thực ra chỉ là mong muốn của một mình Watanabe, Tô Hướng Vãn không đồng ý, hơn nữa về nhà đã vài ngày, cô cũng không đi tìm Watanabe.
Nhưng không biết vì sao, ở bảng tình báo quân sự của quân khu đã bị dán một áp phích chữ lớn:
Tống Thanh Sơn là Hán gian!
Tô Hướng Vãn là chó săn!
Tống Nam Khê muốn làm Hán gian, dựa vào vũ đạo bại hoại, muốn đi Nhật Bản làm gián điệp!
Không biết là ai dán nhưng sáng sớm đã thấy dán kín ở bảng tình báo quân sự.
Trong đại viện này, nhưng phụ nữ khác không quen Tô Hướng Vãn lắm nhưng Lý Dật Phàm thì rất quen thuộc, thấy mấy áp phích đó, trực tiếp xé hết, cầm đi tìm Tô Hướng Vãn:
“Rốt cuộc cô sao lại thế này? Thanh danh Tống Nam Khê của tôi bị hai người hủy hoại hết rồi, cô hiểu chưa? Tôi khó khăn bao nhiêu mới tìm được lão sư dạy múa cho con bé, cô thì ngược lại, để cho nó múa trước mặt người Nhật Bản. Tô Hướng Vãn, chuyện này mà lan truyền trong quân khu thì phải làm thế nào?”
Mấy đứa trẻ khác đã đi học, Lý Thừa Trạch và Tô Hướng Vãn đang bàn với nhau đặt ra các câu hỏi để kiểm tra trình độ của bọn nhỏ xem đang ở mức nào.
Liền kể chuyện Watanabe và Chi Chi gặp nhau, cùng với việc Watanabe tiên sinh có được công nghệ bảo tồn di tích, nói cho Lý Dật Phàm nghe.
Áp phích chữ lớn này không phải là truyền thống lâu đời của quân khu Tần Châu.
Hơn nữa chuyện của Tống Nam Khê, cả Tần Châu trừ lãnh đạo quân khu cũng chỉ có hội phụ nữ, công an cùng chính quyền thành phố biết.
Chuyện này tuyệt đối là có người theo dõi, lợi dụng vấn đề này để đối phó với Tống Thanh Sơn.
Tô Hướng Vãn thực ra đã báo cáo vụ án lên Cục công an, yêu cầu họ điều tra, có lẽ cô đã đoán được người đó là ai, chỉ không ngờ đối phương lại đê tiện như vậy mà thôi.
Lý Dật Phàm nói: “Loại chuyện này giống như hất nước bẩn vào bát đậu hũ vậy, Watanabe là người Nhật. người ta vỗ mông muốn đi thì đi, tôi hỏi cô, cuối cùng cô định thế nào?”
Tô Hướng Vãn nói: “Nam Khê sẽ không đi Nhật Bản, đây là điều thứ nhất. Thứ hai, chúng tôi đàng hoàng nghiêm chỉnh, bắt được ai dán áp phích phải mang đến quân khu xử lý là xong, đó là con gái tôi, sao chị cuống lên thế?”
Lý Dật Phàm vẫn bộ dạng thở phì phì tức giận như trước, tự mình chạy đến cổng trường tiểu học đón Chi Chi, đưa cô bé đến lớp học múa.
Chuyện này bị lan truyền nhanh chóng, vượt quá dự đoán của Lý Dật Phàm.
Áp phích nói Tống Thanh Sơn là Hán gian được dán ở quân khu, mọi người vẫn còn bàn tán chưa xong thì sáng hôm sau, một áp phích chữ lớn khác lại được dán thẳng lên cửa phòng lãnh đạo:
Mãnh liệt yêu cầu xử lý Tống Thanh Sơn!
Không thể để mặc Tống Thanh Sơn làm tay sai của Nhật Bản!
Thậm chí đến ngày thứ ba, ngay cả danh tính của Watanabe, số phòng khách sạn của bà ta ở Tần Châu cũng đều được dán lên rõ ràng.
Phải biết rằng, quân nhân có tinh thần ái quốc mạnh mẽ nhất, đương nhiên cũng là người căm hận quỷ Nhật Bản nhất. Tuy nhiên, quân khu cùng Bộ ngoại giao gần như tách biệt, quân đội có kỷ luật nghiêm ngặt nên chuyện này mới không bị lan truyền ra ngoài.
Nhưng ở trong quân khu, chuyện Tống Nam Khê được cử đi du học ở Nhật Bản đã gây ồn ào huyên náo.
Lúc này Watanabe vẫn chưa hiểu rõ mọi chuyện, hơn nữa thái độ cũng rất ngạo mạn, ngay cả những nhân viên được cấp trên phân công đi cùng, ngoài việc bảo vệ an toàn cho bà ta, không hề nhắc nhở bà phải chú ý lời nói hay hành vi khi đi ra ngoài.
Đôn Hoàng ít người, ít chuyện, nhưng Tần Châu khác, chỉ sau 3 ngày, ban đêm lúc Watanabe đang ngủ, một viên gạch đã đập vỡ cửa sổ bà ta.
Cái này còn chưa nói, sáng hôm sau lúc bà tản bộ trong sân ở khách sạn Tần Châu, một viên gạch bay tới, nếu không có nhân viên kịp thời can thiệp, đầu của bà đã bị ném vỡ.
Điều này làm Watanabe nôn nóng, muốn chạy đến nhà Tô Hướng Vãn, muốn nhanh chóng mang Tống Nam Khê đi.
Nhưng trong quân khu đang đồn đại ầm ĩ cả lên, Tô Hướng Vãn vẫn không gặp Watanabe, cô khóa cửa, cùng Lý Thừa Trạch đến thư viện tỉnh tìm sách ôn tập.
Rơi vào đường cùng, Watanabe phải chạy đến trường học tìm Tống Nam Khê, bảo nó đi cùng mình.
Vừa lúc tan học, Chi Chi cùng Cốc Đông đi ra khỏi trường, Trần Quang Diệu, bằng tuổi Chi Chi, lén đi đằng sau nó, nói với mọi người: “Nhìn thấy không, Tống Nam Khê sắp làm gián điệp rồi”
“Đừng có nói bậy Trần Quang Diệu, hai anh trai của Tống Nam Khê rất hung dữ, cẩn thận bọn họ thu thập mày”, một bạn học nữ nhỏ giọng nói.
Trần Quang Diệu không quan tâm: “Chuyện này đã lan truyền khắp trong quân khu, thật đó, nó sắp đi làm con nuôi cho quỷ Nhật Bản, hơn nữa bọn mày sợ anh trai nó nhưng tao không sợ”
“Vì sao?” mấy cô bé nói.
Trần Quang Diệu lè lưỡi nói: “Một mình đại ca tao có thể đánh được 3 người anh của nó, thật đấy”
“Ôi, thật vậy à, Tống Nam Khê thật sự phải đi với quỷ Nhật Bản à?” một cô bé dũng cảm hơn, nhỏ giọng nói: “Bạn ấy là người xinh đẹp nhất trong trường chúng ta, thật đáng tiếc”
Chi Chi không phải dạng cô bé chỉ biết khóc sướt mướt, nó quay lại chỉ vào trán mấy đứa kia: “Mấy đứa thúi lắm, là Watanabe tiên sinh muốn mời tôi đến Nhật Bản nhưng tôi không muốn đi, thế nào mà lại thành tôi sắp đi Nhật Bản?”
“Là áp phích nói thế, bọn tôi làm sao biết được?” mấy đứa bé gái thích buôn chuyện nhất nhưng khi cãi nhau, chúng cũng chạy nhanh nhất.
Vừa đúng lúc này, Watanabe mang theo mấy người từ bên kia đường đi tới.
Đương nhiên, vì Watanabe mang theo nhiều người, lại có da trắng, tướng mạo, giọng nói vừa thấy đã biết ngay là người nước ngoài, lập tức thu hút sự chú ý của bọn trẻ.
Sau khi Watanabe giải thích ý đồ, còn lấy trong túi ra một cuốn album ảnh phong cảnh Hồng Kông, mở ra cho Chi Chi xem, rồi lớn tiếng nói: “Bạn nhỏ, Nhật Bản mà các cháu nhìn thấy trong phim không phải là Nhật Bản thật sự, hơn nữa chúng ta cũng không phải đi Nhật Bản, chúng ta sẽ đến một thành phố quốc tế tên là Hồng Kông. Ở đây, cháu không cần phải biểu diễn vũ đạo của mình cho những người ngồi bên dưới có gương mặt lạnh ngắt như lá bài tú lơ khơ, mà biểu diễn cho những người chân chính hiểu về nghệ thuật xem”
Bọn nhỏ thích nhất là náo nhiệt, vừa lúc tan học, vòng trong vòng ngoài đều là trẻ con.
“Dì, con không hiểu ý của bà nói là gì, nhưng con chưa từng múa cho những người có khuôn mặt như tú lơ khơ xem, bà có hiểu nhầm gì không?” Chi Chi ngơ ngác nói.
“Nghệ thuật, hiểu chưa? Những người ở đây không hiểu nghệ thuật chân chính, cháu phải theo ta ra nước ngoài, giới thiệu văn hóa Đôn Hoàng cho những người hiểu biết văn hóa thật sự”, Watanabe nói thêm.
Lúc này là giữa mùa đông, Cẩu Đản, Lư Đản và Cốc Đông cũng chen vào đám đông đến đây.
“Anh, dì này luôn miệng nói nghệ thuật, đó là gì?” Cốc Đông giọng lớn nhất, hỏi một cái có thể thu hút sự chú ý của mọi người.
Giọng Cẩu Đản mềm mại, nhẹ nhàng và chậm rãi, giảng giải rất rõ ràng: “Người ngoại quốc gọi nghệ thuật, chúng ta gọi là lịch sử, bắt đầu từ thời nhà Tần 2000 năm trước, khi đó người dân tin bồ tát, cho nên điêu khắc rất nhiều hình tượng bồ tát ở trên vách núi, đến bây giờ, lịch sử đã biến nó thành nghệ thuật”
Cốc Đông bừng tỉnh: “Không phải là con búp bê đất sét em làm vỡ bên bờ sông Hoàng Hà hồi nhỏ à?”
“Không khác biệt lắm”, Cẩu Đản nói.
Cốc Đông túm lấy Chi Chi: “Chị, đi thôi, chúng ta không cần hiểu về nghệ thuật, về nhà ăn cơm thôi, hôm nay mẹ nấu lẩu ngỗng lớn đó”
Watanabe nổi giận, lúc này bọn trẻ vây quanh ngày càng nhiều, Watanabe từ khi sang Trung Quốc vẫn luôn ở Đôn Hoàng, dĩ nhiên bà ta cũng đã gặp qua những đứa trẻ giống như Lư Đản, Cẩu Đản, mặc quân phục màu xanh lá, mặt lạnh như lá bài, dường như trong cơ thể bọn chúng không có linh hồn vậy. Trong mắt bà ta, bọn trẻ này chẳng có ý nghĩa gì cả.
“Đứa nhỏ này, không hiểu nghệ thuật thì đừng nói lung tung, như thế là làm hại tiền đồ em gái cậu đó” Watanabe tức giận lớn tiếng.
Bọn học sinh tiểu học đang vây lại xem, mắt chớp chớp nhìn Watanabe rồi lại nhìn Cẩu Đản, muốn nhìn xem hai người này gây gổ như thế nào.
Cẩu Đản vốn đã gầy, cổ nhỏ, gần đây vì luôn cúi người đọc sách nên hơi gù, nó đẩy chiếc cặp sách màu xanh ra sau lưng, xoa xoa hai tay nói: “Dì, nếu nói về nghệ thuật Đôn Hoàng, phải bắt đầu từ những hình ảnh mảnh mai thanh tú thời Bắc Nguỵ hoặc đầy đặn khoẻ mạnh thời nhà Đường. Nếu nói về bích hoạ, nên bắt đầu từ hinh dạng, tinh thần hay lịch sử của nó, nếu bà đồng ý đến nhà tôi, tôi có thể nói với bà một ngày một đêm về vấn đề này”
Phải biết, nếu là Lý Thừa Trạch nói những điều này, Watanabe sẽ cho rằng thằng bé có thể đã học đại học, được dạy về nghệ thuật.
Nhưng Cẩu Đản là ai? Nó là đứa trẻ nhát gan nhất của nhà họ Tống, nhìn không hề có khí chất.
Không, phải nói toàn bọn trẻ con của Tần Châu, Cẩu Đản là đứa nhát gan nhất, ít có khí chất nhất khiến người ta nhìn một cái là thấy thằng nhóc này chẳng có cái vị gì ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Thế nhưng chỉ một câu nói của nó đã chỉ cho Watanabe thấy giá trị nghệ thuật của Đôn Hoàng, nếu nó chỉ hiểu sơ sơ hời hợt thì không sao, nhưng nếu nó thật sự hiểu biết thì phải nói như thế nào?
Giống như bà ta tự nhận võ công mình là thiên hạ vô song, bị người ta cầm dao làm bếp phá một cái vỡ tan.
Bà ta trợn mắt há hốc mồm, sững sờ đứng tại chỗ.
Chi Chi quay sang vặn lỗ tai Cốc Đông: “Tan học sao không đợi chị, chạy đi đâu?”
Cốc Đông vội vàng giơ que kem ra: “Tìm anh trai bảo mua kem cho em”
Đã vào tháng 10, chỉ có Cốc Đông nóng như lửa mới thích ăn kem trong thời tiết này.
Chi Chi sợ lạnh không ăn, Cốc Đông trái một miếng phải một miếng gặm cây kem.
Lúc vào đại viện Vinh Quang, nó đã tự động viên tinh thần mình: “Không tức giận, Trần Vinh Quang chỉ là một cái rắm, mình tức giận không đáng, không bằng nguyền rủa mẹ nó đẻ ra đứa con không có lỗ đít còn hơn”
Bài hát này là Tô Hướng Vãn dạy cho Cốc Đông, phòng ngừa lúc nó muốn đi đánh nhau với đám con nhà họ Trần.
Hiển nhiên, lời bài hát đã bị Cốc Đông sửa đổi.
Nhưng nói thật, Cốc Đông và mấy anh của mình không muốn đánh là có thể không đánh sao?
Trẻ con nhà khác có giáo dục, cũng có quan hệ tốt với bọn Lư Đản, biết rõ sự tình sẽ không gọi bọn nó là Hán gian.
Nhưng đám anh em nhà Trần Vinh Quang lại mừng như điên, nhất là thằng thứ ba Trần Quang Diệu, thằng nhóc quân kéo quần còn chưa xong, nhìn thấy mấy anh em Lư Đản đã gọi là Hán gian.
Được rồi, vì mẹ đã khuyên bảo nên bọn chúng nhịn.
Nhưng thằng nhóc này thực sự là muốn ăn đòn mà.
“Tống Cốc Đông, mẹ mày sinh con không…” thằng nhóc kia không biết ai dạy, đứng trên hòn giả sơn, giơ ngón tay lên đúng dáng vẻ của bọn vô học nhất, một ngón tay tạo hình tròn, một ngón khác chọc chọc vào.
Lần này đến lượt Lư Đản nổi giận.
Mày có thể làm nhục ai, nhưng không được sỉ nhục mẹ nó.
Quăng cặp sách xuống đất, thằng nhóc 15 tuổi không sợ bị nói bắt nạt trẻ con, lao lên hòn giả sơn, ỷ lớn h**p nhỏ.