Xuyên Không Những Năm 70: Quân Tẩu Nuôi Con

Chương 150: Xuất ngoại du học

 

“Nếu ông thật sự muốn như vậy, chúng ta liền ly dị, lập tức ly dị”, Thẩm phu nhân không còn để ý đến thể diện, gào khóc đi lại trong phòng.

Tề Lực đóng vai người tốt, cố gắng xoa dịu mọi chuyện: “Phu nhân cũng không dễ dàng, lão gia tử ngài lui một bước, ngài còn khoẻ như vậy, lập di chúc cái gì chứ, nếu phu nhân thật sự muốn ly dị, cho dù có y tá cũng không bằng phu nhân chăm sóc ngài”

“Ồ, trưởng bí thư Tề cũng ở đây à, sao tôi nghe nói hai ngày trước người đặc biệt cho hai người đến bắt anh em tôi đi bốc dỡ than là ông phải không?”

Một chàng trai trẻ vô tư lự bước vào từ bên ngoài, thấy Tề Lực khom người nói gì đó với Thẩm lão gia liền túm lấy cổ áo Tề Lực xách lên, chỉ vào Lý Thừa Trạch: “Tôi đã đi hỏi rõ ràng rồi Thừa Trạch, chính là người này, vòng vo bảo cậu đi bốc dỡ than”

Tề Lực nhất thời sững sờ tại chỗ: “Tôi, tôi làm sao có thể?”

“Sao lại không thể? Anh còn đánh tiếng phân phó cho người khác huỷ hết giường chúng tôi đã đặt, phó trưởng bí thư, chẳng phải anh là người điều phối chỗ ở sao?” Tô Hướng Vãn đúng lúc nói thêm. Tề Lực này không có năng lực làm chuyện xấu lớn gì, chỉ vì những chuyện lặt vặt như ăn ngủ đi lại mà chọc tức người khác.
“Tề Lực?” Thẩm lão gia dừng lại một chút: “Có phải anh vẫn luôn muốn được chuyển đến Tần Châu phải không?”

Chạy trăm dặm đường chỉ vì chức quan, nụ cười vẫn trên gương mặt Tề Lực: “Đúng rồi đúng rồi, làm khó Thẩm lão gia, nhờ ngài chuyện này ạ”

“Tần Châu không thiếu người, Thanh Tàng A Lý bên kia còn thiếu một trưởng thôn, nếu không để tôi đánh tiếng cho anh qua đó đi”, Thẩm lão gia đột nhiên nói.

Nụ cười trên mặt Tề Lực cứng đờ: “Thẩm lão gia, sốc độ cao ở A Lý đặc biệt nghiêm trọng, hơn nữa sao tôi có thể làm trưởng thôn? Hiện tôi đang là cán bộ cấp 13”

“Tôi bảo đi anh có đi không? Sao, không muốn à? Ở đây còn công việc quét nhà cầu, anh muốn làm không?” tuy Thẩm lão gia đã già nhưng lính của ông giữ chức vụ rất nhiều, không nói thì thôi chứ muốn chỉnh Tề Lực, sao có thể cho hắn sống dễ dàng được?

Tề Lực toát hết cả mồ hôi, lẩm bẩm nửa ngày, liền nghe Thẩm phu nhân trên lầu kêu lớn: “Liệt Anh, Trung Anh đi với mẹ, để cho ba con nhà Hàn Minh qua đây, dù sao ông ấy cũng không cần chúng ta chăm sóc”

Chăm sóc ông Thẩm là tiền đặt cược lớn nhất của Thẩm phu nhân trong chuyện này.

Bà ta muốn thử xem là Hàn Minh có thể chăm sóc được ông không, hay là Cốc Đông?

Không phải chuyện đùa sao?

Nếu bà ta đi thật, chẳng lẽ Hàn Minh không đi làm, tới đây chăm sóc ông lão?

Thẩm Tinh Hoả vẫn luôn liếc trộm Chi Chi, trong khi Lý Thừa Trạch bận cấu véo nó từ sau lưng.

Bọn nhỏ mang dáng vẻ đứng xem náo nhiệt, Thẩm lão gia tuy hai chân bị liệt nhưng cơ thể còn cường tráng, ngồi vững vàng trên ghế sofa chỉ cười nhạt, nhìn đồng hồ, còn sửa lại chút nếp nhăn trên quân phục.

Với ông ta mà nói, đây là một trận chiến khó khăn, để có thể truyền lại tinh thần cùng vinh quang của mình, ông phải cứng rắn, giống như khi người cách mạng thổi kèn hiệu, ông cũng giống như lúc này, bày trận ngồi đợi!

Ngay lúc này ngoài cửa có tiếng động, một lão quân nhân sải bước vào, trên người gắn nhiều huy chương, kêu lên: “Lão Thẩm, ông sao rồi?”

Vị lão tướng 71 tuổi thần thái còn rất rạng rỡ, lão Thẩm mới 69 đã bệnh tật quấn đầy thân, phải ngồi xe lăn. Ông đưa cánh tay như cành củi khô, cầm tay cấp trên của mình, chậm rãi chào: “Thủ trưởng!”

Lý Thừa Trạch cùng Thẩm Tinh Hoả nhìn người thủ trưởng già mới bước vào này, bị doạ sợ, nhảy dựng lên vội vàng chào: “Chào, chào thủ trưởng!”

Người vừa tới này là lão thủ trưởng họ Hứa.

Trận hải chiến năm 74, chính vị thượng tướng họ Hứa 71 tuổi này chỉ huy, mà Lý Thừa Trạch và Thẩm Tinh Hoả chỉ là hai tên lính quèn, bỗng nhiên thấy vị thượng tướng thủ trưởng này xuất hiện khiến bọn chúng giật mình.

Tô Hướng Vãn thấy thượng tướng họ Hứa liên tục hỏi chuyện Tống Thanh Sơn, không quá để ý đến Hàn Minh, đột nhiên ý thức được, lão thủ trưởng mà hắn nói, có thể là người này.

Phải biết, năm 79 cuộc phản công tự vệ cũng là người này chỉ huy.
Xe tải, biệt thự nhỏ của Tống Thanh Sơn chắc cũng đều hỏi từ vị thủ trưởng này.

Cô đột nhiên cảm thấy mình thật vinh dự.

Có thể tận mắt nhìn thấy nhân vật được ghi vào lịch sử này.

Lão thủ trưởng tới, dĩ nhiên mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn, còn chuyện lão gia tử muốn chia gia sản của mình như thế nào là chuyện riêng của lão gia tử và nhà Hàn Minh.

Tô Hướng Vãn cùng đám trẻ của mình ở lại đương nhiên là không phù hợp, cho nên cô mang mấy đứa trẻ cáo từ đi về biệt thự của mình, chỉ để lại Cốc Đông.

Nhưng vừa về đến nơi, nhân viên phục vụ mang đến một tin tức làm Tô Hướng Vãn khiếp đảm.

“Chi Chi nhà tôi bị cử đi công tác Nhật Bản? Điều này sao có thể?” Tô Hướng Vãn nói.

Nhân viên phục vụ cười nói: “Là một nữ đồng chí gọi điện thoại tới, tự xưng là Watanabe. Kế hoạch cử Chi Chi ra nước ngoài công tác là do bà ta tự mình can thiệp với Bộ ngoại giao. Cô không cần phải bày tỏ sự cảm kích, những điều đó bà ấy hiểu, cũng không cần phải cảm ơn. Hơn nữa, vì thủ tục khó làm nên bây giờ bà ấy sẽ đến Tần Châu, giúp Tống Nam Khê làm các thủ tục, cũng mời cô mau trở về, đưa đứa trẻ cho bà ấy”

Trước khi cải cách mở cửa hoàn toàn không có chuyện đi du học.

Nhưng bắt đầu từ năm 66, hàng năm quốc gia sẽ cử một nhóm học viên công nông binh xuất ngoại, đi châu Phi hoặc châu Âu. Nhật Bản từ sau năm 73 mới bắt đầu quan hệ, hàng năm cũng sẽ cử người sang học tập cùng trao đổi.

Dĩ nhiên, những năm 70, Trung Quốc cũng có du học sinh ở những quốc gia khác, có điều con số quá ít, không làm thống kê.

Nhưng Tô Hướng Vãn cảm thấy, Watanabe này cũng quá cường đạo đi.

Chào người phục vụ xong, Tô Hướng Vãn càng nghĩ càng cảm thấy khôi hài, đang ở đó cười thì thấy Tống đoàn cùng Cốc Đông đi vào.

“Em cười cái gì?” Tống đoàn thấy Tô Hướng Vãn cười không giải thích được liền hỏi.

Tô Hướng Vãn vẫn không dừng cười được: “Tôi cười đám người cường đạo trên thế gian này, dường như không phân biệt quốc tịch, trai gái”

Chi Chi của cô khả ái, xinh đẹp lại khôn khéo, nhưng ngay cả Lý Dật Phàm cũng không cường đạo đến nỗi không hỏi cô một tiếng mà đã muốn mang đứa trẻ đi.

Watanabe đó cũng lớn mặt quá đi.

“Lão gia gia cho con 3 cái nhà”, Cốc Đông nhảy lên, giơ 3 ngón tay ra: “Con nói con đưa hết cho mẹ, ông ngoại nói có thể, ông đồng ý. Ông nói ông có tiền, tuy không nhiều nhưng đều là của con, còn có rất nhiều huy chương, có lẽ không có ích gì, kêu con cầm đi chơi, con nói con cũng phải đưa hết cho mẹ, ông cũng đồng ý, còn khóc trước mặt con nữa”

Thằng nhóc này bây giờ mê mẩn nhất chính là món mực khô xé của Lý Thừa Trạch, không để ý tới sắc mặt khó coi của Lý Thừa Trạch, nó lấy bịch mực khô ra, ngồi nhìn ra biển, cho một miếng mực vào mồm.

“Rốt cuộc như thế nào, Thẩm lão gia chia tài sản ra sao?” Tô Hướng Vãn hỏi.

Tống đoàn còn không dám tin: “Tất cả những gì ông ấy hiện có, bất động sản, châu báu, sổ tiết kiệm, tiền mặt, vật phẩm quý cùng huy chương thời kỳ chiến tranh, toàn bộ giao hết cho Cốc Đông, hơn nữa còn do em thay mặt giữ cho nó”

“Hả, Thẩm phu nhân kia chẳng phải giận điên lên à?” tự nhiên có đống tài sản lớn đập vào mặt, Tô Hướng Vãn gần như không thở nổi.

“Trước mặt thượng tướng, Thẩm phu nhân làm loạn hết cả lên, lải nhải không ngừng, lúc này Thẩm lão gia lên tiếng, nói bây giờ bà phải phục vụ tôi tốt hơn, tôi sống thêm một ngày, kiếm được đãi ngộ, phúc lợi đều thuộc về bà, tôi mà chết, bà cùng hai đứa con gái không có gì cả, chuyện là như vậy”

“Cái này cũng khá tàn nhẫn. Để có tiền, có địa vị, Thẩm phu nhân phải hết lòng phục vụ Thẩm lão gia”, Tô Hướng Vãn nói.

“Đúng vậy, Thẩm lão gia nói đứa trẻ do chúng ta nuôi, ông đảm bảo sẽ sống đến lúc Cốc Đông làm đám cưới”, lão gia tử luôn nghĩ Thẩm phu nhân động tay chân can thiệp, không cho ông gặp Cốc Đông.

Mặt khác, dù sao cũng là quan hệ huyết thống, từ nay về sau, vì Cốc Đông mà ông có thêm quyết tâm sống.

Thẩm phu nhân từ một nữ y tá trẻ tuổi, kề cận một cán bộ cao cấp mà dâng hiến thanh xuân, sinh con đẻ cái, danh tiếng cùng địa vị đều đã có, nếu không chỉ với xuất thân như thế, có làm việc cật lực thì nhiều nhất cũng chỉ lên được y tá trưởng, trong khi bà ta đã sớm được sống an nhàn, hưởng chế độ đãi ngộ cao nhất cả nước.

Nhưng lão gia tử thật ngoan độc, bà ta không còn cách nào để chống đỡ lại.

Cho nên mới nói, thanh xuân quý giá, các cô gái khi còn trẻ việc gì phải uỷ khuất nương thân cho một lão đầu tử?

Tống đoàn bận đi họp, vội vã rửa mặt rồi đi.

Ngày mai hội nghị sẽ kết thúc, để Cốc Đông gặp lão Thẩm thêm mấy lần, chơi đùa, trao đổi tình cảm, bọn họ rất nhanh phải quay về Tần Châu vì kỳ nghỉ của bọn trẻ đã kết thúc, chúng phải quay về trường học.

Chuyến đi này làm cho Tô Hướng Vãn cùng Chi Chi rám nắng, Cốc Đông càng mập hơn, Lư Đản và Cẩu Đản được học bơi, cả nhà trừ Tống đoàn họp hành không biết thế nào, đều thu hoạch được rất nhiều.

Buổi tối, mấy đứa trẻ chơi đùa kiệt sức đã ngủ thiếp đi.

Lý Thừa Trạch áp giải Chi Chi vào phòng, tiếp tục vẽ.

Tống đoàn luôn cảm thấy Tô Hướng Vãn đối với Lý Thừa Trạch không khỏi quá buông thả. Chi Chi là cô bé mới 10 tuổi, rất không nên tiếp xúc quá nhiều với nó, nhưng dẫu sao Tô Hướng Vãn cũng đã đọc qua nguyên tác.

Điều này cô có thể yên tâm, trong sách, hai đứa trẻ đến lúc chết vẫn chưa làm qua chuyện đó.

Lý Thừa Trạch mặc dù trong sách bị nói là trùm buôn ma tuý nhưng nó không hề bừa bãi trong chuyện lớn như thế, bởi vì danh tiếng, xuất thân của mình như thế, nó chưa bao giờ làm gì quá với Chi Chi.

Đêm khuya, Tống đoàn gọi Tô Hướng Vãn ra ngoài ngâm suối nước nóng.

“Đã là vợ chồng già rồi, còn cần phải làm thế này sao?” Tô Hướng Vãn cảm thấy lúc này cô nên nằm trên giường, ngủ một giấc thật ngon bởi vì từ mai, cô sẽ phải chịu đựng hành hạ mấy ngày trên xe hơi, xe lửa.

“Đi thôi, buổi tối ở suối nước nóng có rất ít người”, Tống đoàn rất phấn khích, hơn nữa còn thấp giọng nói: “Em biết không, hôm nay người của Bộ công nghiệp đã tới nói chuyện với tôi”

“Ô, tình huống thế nào?” Tô Hướng Vãn không mấy hứng thú với kinh tế, nhưng dù sao Tống đoàn cũng nhiệt huyết, vui vẻ như một đứa trẻ như vậy, cô không nên đả kích hắn.

Một người đàn ông ngoài 30 tuổi, khó có thể cống hiến nhiều như vậy cho gia đình và đất nước.

Nếu không phải xuyên không vào những năm 1970, Tô Hướng Vãn thật không thể hiểu được thế hệ Tống đoàn phải chăm chỉ và nỗ lực đến như thế nào.

“Theo kế hoạch của ông ấy, trong tương lai, nhà máy 504 của chúng tôi sẽ chuyển hướng sản xuất sắt thép, đây chính là điều thúc đẩy phát triển kinh tế mạnh mẽ”

Cho nên, nhà máy kem tương lai, muốn chuyển hình thành cơ sở sắt thép?

Điều này hoàn toàn dựa vào những cuốn sách Tống đoàn đã đọc, những ghi chép hắn viết và sự nỗ lực chăm chỉ hắn bỏ ra trong suốt thời gian này.

“Chắc em không biết bơi hả?” Tống đoàn đến bên hồ bơi, làm động tác khởi động, duỗi tay nói: “Tới đây, Thừa Trạch có thể dạy bọn trẻ bơi lội, tôi cũng dạy em một chút, khi nào chúng ta già đi, tôi có thời gian, ngày ngày sẽ đưa em đi bơi”

Kết quả, Tô Hướng Vãn cởi áo ngoài, nhảy xuống. Trong làn nước xanh nhạt, bộ đồ bơi xanh đậm của cô toả ra như một đoá hoa, cô không chỉ nằm sấp, nằm ngửa, nằm nghiêng, thậm chí còn bơi vài vòng theo những kiểu cách cầu kỳ.

“Kiếp trước, tôi suýt chút nữa đã vào đội tuyển bơi lội quốc gia, anh lại còn nói tôi không biết bơi?” Tô Hướng Vãn liếc Tống đoàn một cái, sải người bơi vào trong làn nước.

Tống đoàn trợn mắt há hốc mồm, chỉ có thể nói vợ mình như một báu vật, thật không biết trên đời này có gì mà cô không biết làm không.

Bên kia, Watanabe tiên sinh bởi vì quá mức cuồng nhiệt với Đôn Hoàng, sau khi xem được điệu vũ của Tống Nam Khê, ở Bắc Kinh suy nghĩ rất lâu, quyết định xé vé máy bay.

Bà ta công tác ở Đôn Hoàng mấy năm, trừ một tập bản sao thì không thu hoạch được gì cả.

Nếu như có thể mang Tống Nam Khê ra nước ngoài, hơn nữa dạy cho một vũ công khác có nền tảng vững chắc thì việc giới thiệu Đôn Hoàng cũng như giá trị những tác phẩm của bà ta ra thế giới sẽ dễ dàng hơn rất nhiều.

Hơn nữa, một mầm non vũ điệu như Tống Nam Khê, ở Nhật Bản, thậm chí ở quốc tế cũng sẽ phát triển nhiều hơn là ở đất nước bế quan toả cảng như thế này.

Do đó, từ một loại cảm giác trách nhiệm kiểu cường đạo cùng nghĩa vụ, bà ta ở Tần Châu chờ cả nhà Tô Hướng Vãn.

Không chỉ có Tống Nam Khê, bà ta còn liên lạc với một nữ ca sĩ từng đi Nhật Bản, Thường Lệ Bình, muốn cô ta cùng đi với Tống Nam Khê.

“Watanabe tiên sinh, nếu một tháng trước bà liên hệ với tôi, tôi sẽ sẵn sàng đi, bây giờ sợ rằng không được”, Thường Lệ Bình cắn môi nói.

Watanabe rất tức giận: “Nhật Bản phát triển tốt như vậy, cô cũng có thể không cần phải quay về nữa, tại sao không đi?”

Thường Lệ Bình khó mà trả lời.

Tên Lưu Tại Dã kia, ban đầu còn 3 ngày gặp cô một lần, rồi tệ hơn, tối nào cũng lang thang bên ngoài quân khu, bắt Thường Lệ Bình về nhà mình, vào cửa không nói hai lời, chỉ muốn lên giường.

Hắn còn nói một cách hoa mỹ, kêu giúp chồng tương lai của Thường Lệ Bình chiếu cố cô trước một chút.

Lưu Tại Dã kia, bề ngoài thì nhìn có vẻ tuỳ tiện, nhưng cho dù ở phương diện sinh hoạt, trên giường, đều là một người rất tốt. Thường Lệ Bình tâm cao khí ngạo, mãi không tìm được người đàn ông phù hợp, nhưng trên giường đã bị Lưu Tại Dã chinh phục. Bây giờ ngay cả Nhật Bản cũng không còn hấp dẫn cô nữa, biết rõ người ta chẳng qua chỉ đùa vui một chút mà thôi, lại cam tâm tình nguyện để hắn đùa giỡn.

Cho nên, cô vốn tâm tâm niệm niệm muốn đến Nhật Bản, bây giờ cơ hội thực sự đã tới.

Cô lại từ bỏ vì một tra nam như Lưu Tại Dã, không đáng tức giân sao?

Nhà Tô Hướng Vãn khi ra ngoài đã phủ kín chăn ga gối đệm, nhưng khi về nhà vẫn phải thay ra dọn dẹp lại.

Cũng may có Lý Thừa Trạch như một đại lao công, vừa vào cửa liền bắt đầu quét nhà, quét sân, thay ga giường, hướng dẫn những đứa bé hơn, chăm chỉ làm việc.

“Được rồi, buổi tối làm cơm trộn cho mấy đứa ăn, muốn ăn cùng nước tương hay rau đất?” bọn trẻ ngoan ngoãn nên Tô Hướng Vãn muốn làm chút gì cho bọn chúng.

Cơm trộn cùng lẩu đậu hũ thúi, cùng với canh chua thập cẩm chính là nỗi nhớ nhà của Lý Thừa Trạch.

“Cơm trộn, rau đất cũng được, nước tương cũng được, con phải ăn 3 chén”, Lý Thừa Trạch duỗi 3 ngón tay ra.

Tô Hướng Vãn liền đưa chậu rau cho nó: “Vừa lúc, bởi vì cái này khó xử nên lâu rồi nhà cũng không ăn, rau đất này do con chọn”

Rau đất ngon nhưng rất khó nhặt, vấn đề là không được bẩn, Lý Thừa Trạch là người cẩn thận, nhặt sau sạch nhất.

“Mẹ, mẹ đi dọn giường đi, để con làm nước tương”, Lư Đản vội vàng nói.

Tiểu tử ngày nào cũng muốn chinh chiến nam bắc, nhập ngũ như anh trai mình, chỉ tiếc một chiếc vỏ chăn nhỏ đã làm nó lúng túng, thấy vỏ chăn thì to, ruột chăn thì nhỏ, không vừa với nhau.

Tô Hướng Vãn mở thùng nước tương: “Không biết làm thì đừng miễn cưỡng, mẹ cũng không mong đợi ngày các con nấu cơm cho mẹ đâu”

“Có gì đâu, chỉ là nước tương thôi mà, mẹ cứ giao cho chúng con đi, đảm bảo hoàn thành nhiệm vụ”, Lư Đản nói.

Lư Đản dè dặt, Cẩu Đản chạy tới hỗ trợ, hai đứa cùng nhau lấy nước tương từ thùng ra.

Tống đoàn từ bên ngoài đi nhanh vào, thấy mấy thằng con đều ở trong bếp thì giật mình: “Xảy ra chuyện gì?”

“Lười làm việc nhà, muốn trốn việc, cho là nấu cơm dễ dàng hơn nên tôi để cho bọn nó thử làm”, Tô Hướng Vãn đang gấp chăn, ném một cái gối cho Tống đoàn: “Hôm nay sao anh về sớm thế?”

“Watanabe tìm được tư lệnh Vương, dưới ngọn cờ giao lưu hữu nghị Trung Nhật nói là muốn đưa Tống Nam Khê của chúng ta đi Hương Cảng du học. Em biết không, năm nay cả nước có 8 suất đi học ở nước ngoài, nói cách khác Trung Quốc có 8 du học sinh, 8 đứa bé có thể xuất ngoại, tư lệnh Vương bảo tôi hỏi em xem chúng ta có muốn cho Tống Nan Khê ra nước ngoài không”

Tô Hướng Vãn nhướn mày: “Ý của sư trưởng Tống là muốn đẩy nó đi sao?”

“Cái này tôi không biết, tôi chỉ biết đồng chí Tiểu Tô của chúng ta bản lĩnh nhất, cường đạo chỉ biết đánh cướp, đồng chí Tiểu Tô của chúng ta không chỉ đánh cướp mà còn có thể làm cho cường đạo làm việc khổ sai cho mình”, Tống đoàn vội vàng nâng cô lên.

Phụ nữ như Watanabe, hắn nghĩ, nên ở lại Đôn Hoàng, tiếp tục cống hiến giá trị của mình còn thích hợp hơn.

Cốc Đông đang bị Chi Chi bắt phải đi quét sân.

Nó cầm chổi, nói: “Ba, ba nói cường đạo là chỉ con à?” 

 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn