Nếu là bà ngoại ruột, nghĩ đến con gái chết thảm như vậy, cháu ruột mình mới có 8 tuổi, khẳng định sẽ khóc hết nước mắt vì thương xót.
Người ta nói, đứa trẻ không có mẹ giống như cây cỏ, giờ bà ngoại ruột cũng mất, ngay cả cây cỏ cũng không bằng.
Thẩm lão gia dĩ nhiên kích động, từ xa đã đưa tay muốn ôm lấy cháu, Thẩm phu nhân vội nói: “Ôi, lão Thẩm không thể kích động, đứa trẻ này còn chưa hiểu chuyện, để cho nó bước đến đã”
Đối với một đứa trẻ mà nói, không biết ông của mình là ai, hơn nữa nhìn Thẩm lão gia vì bệnh tật, tuổi cao, hình dáng bên ngoài già nua hẳn sẽ sợ hãi, dĩ nhiên Cốc Đông sẽ co rụt người lại không dám đến gần.
Mà Thẩm phu nhân ở đó có thể thêm mắm thêm muối: chẳng phải vì thiếu giáo dục sao?
Nhưng ngay lúc Thẩm phu nhân định há mồm ra nói, Hàn Minh định táng con trai một phát, Cốc Đông đột nhiên hít sâu một hơi, từng bước đi tới, nói rất to: “Chào ông ngoại!”
Giọng nói rất to, đầy khí phách khiến Thẩm lão gia bật cười thích thú: “Cháu ngoan, giọng thật lớn!”
“Lão Thẩm lỗ tai không tốt, cẩn thận làm ông ấy hoảng hốt”, Thẩm phu nhân luôn tìm cách bới ra lỗi.
Nếu là người khác hẳn sẽ nhịn, nhưng Tô Hướng Vãn không thể nhẫn nhịn: “Bản tính trẻ nhỏ không chỉ có như thế, nếu không, vì sức khoẻ của Thẩm lão gia, để tôi mang đứa trẻ đi”
“Đi cái gì chứ, bé con, ngồi cạnh ông ngoại, ông ngoại ăn cơm cùng con”, Thẩm lão gia vừa nói vừa đưa tay tìm Thẩm phu nhân, đương nhiên là muốn đến ngồi ở bàn ăn.
Đây chính là bất tiện của người tàn tật, bình thường có y tá nhưng hôm nay y tá không có đây, mọi việc ông ta đều phải dựa vào Thẩm phu nhân. Mà Thẩm phu nhân, thấy ông cãi lại một câu thì tức giận, làm bộ như không nhìn thấy, cố ý quay đầu đi.
Thẩm lão gia cũng chỉ là một ông lão, cho dù có làm cán bộ lớn đến đâu, thân phận lớn đến đâu nhưng cũng già rồi, bên cạnh cũng không có mấy người.
Mà Thẩm phu nhân ban đầu là y tá của ông, từ chăm sóc tỉ mỉ dần dần thành vợ của ông, khống chế mọi việc từ ăn uống, thói quen cuộc sống, sức khoẻ.
Dĩ nhiên, mượn cớ đều là vì sức khoẻ của ông.
Vì sức khoẻ nên ông không thể kích động, không thể gặp cháu ngoại ruột. Vì sức khoẻ, ông không thể hút thuốc uống rượu, cũng vì sức khoẻ, bắt ông phơi nắng là phải phơi, bắt uống nước phải uống, bắt ông ngủ, dù không muốn cũng phải lên giường nằm.
Thời gian dài, bên ngoài nhìn ông là một cán bộ cao cấp, thực chất tất cả nằm trong tay Thẩm phu nhân.
Hơn nữa lão gia tử bản thân sĩ diện, không muốn người khác nhìn thấy mình bất tiện, dần dần, vì lợi ích toàn cục cũng chỉ đành lệ thuộc vào Thẩm phu nhân.
Lão nhân gia không được đáp lại, nhìn đặc biệt lúng túng. Ngay lúc này, Lư Đản cùng Cẩu Đản đưa mắt nhìn nhau, nhanh như chớp chạy đến hai bên, đỡ Thẩm lão gia: “Ông ngoại, để tụi con đỡ ông qua”
Lão gia tử cao hứng: “Được, hai đứa thật khoẻ!”
Hai thằng bé đỡ ông lão, nhanh nhẹn đưa ông ngồi cạnh bàn ăn.
Tề Lực lanh tay lẹ mắt định đi kéo ghế, nhưng khi chạy đến bàn ăn, ghế chủ vị đã bị Lý Thừa Trạch kéo ra, ba anh em đứa kéo ghế đứa đỡ người, miệng kêu ông ngoại, để Thẩm lão gia ngồi thoải mái xuống ghế.
Cốc Đông hôm nay rất kiệm lời, ngồi trong lòng Thẩm lão gia, ông gắp gì thì ăn cái đó, không nói câu nào, chỉ tập trung ăn.
“Đứa nhỏ này khẩu vị thật tốt”, Thẩm phu nhân nói.
Tề Lực vội vàng khơi chuyện: “Đúng vậy, nghe nói học tập rất kém cỏi, tâm tư của nó chắc chỉ tập trung vào việc ăn thôi”
Nói đến cái này, Lư Đản không chịu: “Em con mỗi ngày tan học đều đưa các em nhỏ lớp 1 qua đường, biết lễ phép”
Cẩu Đản cũng nói thêm: “Trong đại viện có mấy bà lão già yếu không xách được đồ, đều là nó xách giùm hết”
Thẩm phu nhân không nói gì nữa, Tề Lực cười nhìn Hàn Minh: “Con trai anh giống như Lôi Phong sống vậy, lớn lên chắc làm được việc chân tay”
“Học tập là chuyện quan trọng mà, Cốc Đông, có thể nói cho ông ngoại xem sao lại học không tốt?” Thẩm lão gia cũng giống như mọi người ông khác, quan tâm nhất đương nhiên là chuyện học hành của con trẻ, dù sao ông có nhiều chiến công hiển hách nhưng chỉ dừng ở mức này cũng bởi vì thua thiệt về văn hoá.
Học tập chính là chuyện đau đáu trong lòng Cốc Đông, quả nhiên nó dừng ăn, ngẩng đầu nhìn Tô Hướng Vãn.
Tô Hướng Vãn vẫn không nói gì.
Khi bọn trẻ lớn lên, chúng phải tự đi trên con đường của mình, hôm nay cô muốn để bọn trẻ tự giải quyết vấn đề này.
Học hành là nhất định phải học rồi, Lư Đản và Cẩu Đản có thể giúp Cốc Đông chép bài tập, lúc này Cốc Đông chuẩn bị phải đối diện, bọn nó vẫn giúp được sao, hiển nhiên là không thể.
Thẩm phu nhân nhìn hai con gái, đây là mấy đứa con mà Thẩm lão gia gần 50 tuổi mới có được, học tập thì chưa biết người ta nói thế nào, ít nhất báo cáo với Thẩm lão gia đều là đứng đầu!
“Phải làm sao đây, Cốc Đông? Hai dì nhỏ của con ở Bắc Kinh đều học ở trường trung học tốt nhất, thành tích cũng đều đứng đầu, tương lai sẽ là tầng lớp quản lý, còn con chỉ là tầng lớp công nhân, không tốt lắm đâu”, Thẩm phu nhân nói thêm.
Cốc Đông không quan tâm mấy cái này, chỉ vào dì nhỏ Liệt Anh nói: “Hôm qua tôi gọi dì thì dì tức giận, nhìn xem, dì đúng là dì nhỏ của tôi”
Đúng là một thằng nhóc thẳng thắn.
Cái người dì nhỏ tên là Liệt Anh kia bị chọc tức, dậm chân gọi mẹ.
Thẩm phu nhân liếc nhìn Liệt Anh một cái, ý đương nhiên là coi Cốc Đông này như một trò đùa thôi.
Tề Lực nhất định phải bới thêm chuyện: “À, Hàn Minh, tôi nghe nói con trai anh luôn bị điểm 0 môn toán, anh có thể nói cho tôi biết tại sao không?”
Hàn Minh lấy tay che mặt, không biết phải nói gì về chuyện này.
Dĩ nhiên, vì chuyện học hành của thằng con mà hắn muốn độn thổ luôn rồi.
Nhưng Tống đoàn không những không thấy mất thể diện mà còn tức giận: “Cốc Đông, ba hỏi con, 78x56 bằng bao nhiêu, nói ngay bây giờ, đúng thì toàn bộ tôm hùm trên bàn đều là của con”
Mùa thu Bắc Đới Hà là mùa của hải sản tươi ngon.
Cua lớn, tôm hùm, Cốc Đông vì giữ thể diện cho gia đình nên không dám ăn hết sức.
Soạt một cái nó đứng lên: “4368!” nó nhanh chóng nói, rồi nghiêm túc kéo toàn bộ số tôm ở trên bàn đến trước mặt mình.
Thẩm phu nhân trợn mắt há hốc mồm, Thẩm lão gia cười ha hả.
Nhưng vẫn chưa xong.
Tống đoàn quét mắt một cái, lại hỏi: “Một cái xe lăn có mấy bánh xe? Mấy cái lớn, mấy cái nhỏ? Nói ngay bây giờ cho ba”
Lần này chẳng những Cốc Đông trợn tròn mắt, mà ngay cả Lư Đản, Cẩu Đản muốn giúp nó, cũng trợn hết cả mắt lên.
Duy chỉ có Lý Thừa Trạch khẽ chọc nó, giơ 4 ngón tay lên, ý nói 4 cái.
“Trả lời nhanh, nếu nói đúng, cua lớn trên bàn cũng là của con”, Tống đoàn nói.
Hai mắt Cốc Đông nhìn cái mâm chất cua cao như núi, trong miệng ch** n**c miếng, liếc mắt nhìn Tống đoàn một cái nữa, duỗi 4 ngón tay ra, sốt ruột đến đổ cả mồ hôi, đột nhiên dậm chân nói: “Nam tử hán đại trượng phu, chẳng phải chỉ là một mâm cua thôi sao, con không ăn, con không biết xe lăn có mấy bánh xe”
Mấy đứa lớn che mặt vỗ trán, Cẩu Đản nói: “Ngốc, xe lăn là dùng để ngồi, vậy nhất định có 4 bánh, hơn nữa bánh xe còn phải bằng nhau, phía sau nhất định còn có một cái tay cầm để đẩy tới đẩy lui!”
Thẩm phu nhân cùng Tề Lực nhìn đám con nhà Tống đoàn ngơ ra mà cười một cách hả hê.
Nhất là Thẩm phu nhân, cười ngã nghiêng ngã ngửa: “Xem ra người ta nói đứa nhỏ này ngu si đúng là danh bất hư truyền rồi”
Nhưng Thẩm lão gia không cười, nhìn chằm chằm Cốc Đông một lúc lâu, không nói gì, chỉ chăm chú nhìn.
Một lúc sau, Tề Lực đứng lên, bưng con cua qua nói: “Được rồi, tôi đoán là đề toán đó Thanh Sơn đã dạy cho đứa nhỏ học thuộc lòng, nhìn xem, đề toán khó như thế mà nó trả lời được ngay, trong khi câu hỏi dễ, có 4 cái bánh xe mà nó cũng không biết đếm. Thôi đừng làm khó thằng bé, cua này cho Cốc Đông ăn hết”
“Người bác xấu xí này, vốn dĩ đã coi thường dì Thường, bây giờ càng xấu xa hơn, coi tôi như chuyện cười”, Cốc Đông tức giận, ôm con tôm né sang một bên: “Cua của ông là của thúi, tôi không ăn”
“Hừ đứa nhỏ này, sao một chút lễ phép cũng không có?” Thẩm phu nhân hét lên.
Cho đến khi đứa con gái nhỏ Trung Anh kéo một cái, bà ta mới ngồi xuống.
Lão gia tử đoán chắc sẽ khó gặp lại cháu ngoại của mình thêm một lần nữa, ăn cơm xong, mọi người ra phòng khách uống trà, ông đoán vợ mình chắc chắn sẽ gây khó dễ không để cho ông gặp lại Cốc Đông, vì thế lão gia tử nhìn vợ, nói thẳng vào vấn đề: “Liệt Anh cùng Trung Anh ở đây, bà cũng ở đây, hôm nay vừa lúc tôi nói về chuyện hậu sự của mình”
“Chuyện hậu sự bây giờ nói có sớm quá không?” Thẩm phu nhân nói.
Thẩm lão gia đột nhiên tức giận: “Chẳng phải bà vẫn nói tim tôi không tốt, phổi không tốt, dạ dày không tốt, cái gì cũng không tốt, nhỡ ngày mai tôi chết thì sao? Hôm nay, Tống Thanh Sơn, Hàn Minh, mời lão Hứa tới đây, nói với ông ấy tôi muốn làm di chúc, để cho ông ấy làm chứng”
Thẩm phu nhân lúc này mới nhận ra có gì đó không bình thường: “Lão gia, ông không sao đấy chứ?”
“Tôi vẫn tốt, đi mời cấp trên của tôi tới đây, chẳng qua chỉ đơn giản lập di chúc thôi”, dù sao Thẩm lão gia cũng không phải người nóng tính, lúc này đã bình tĩnh lại.
Thấy Cốc Đông ôm đĩa tôm đứng ở cửa, ông nghiêng đầu hỏi: “Bé con, sao con không ăn đi?”
Cốc Đông trả lời ngây thơ: “Con muốn ngồi ăn ở nhà, không thích người ta nhìn con cười nhạo”
Lúc này Tống Thanh Sơn đã đi mời lão Hứa, Thẩm phu nhân và Tề Lực vẫn chưa ý thức được sự tình nghiêm trọng đến thế nào.
Tô Hướng Vãn biết, thân thế bi thảm của đứa nhỏ Cốc Đông cùng thời gian 7, 8 năm qua, trừ Hàn Minh thì không có một người thân nào của nó hỏi qua, cho nên cô cũng muốn có một chấm dứt tại đây.
Cô đi tới trước mặt Thẩm lão gia, thấy ông mặc quần áo mỏng, không nhận thấy trời đang lạnh dần, liền lấy một cái chăn mỏng đắp cho ông.
“Đứa nhỏ này, từ bé đã được một người phụ nữ tên Thẩm Chiêu Đệ nuôi trong nhà vệ sinh, lại bị một người tên là Thường Lợi Quân côn đồ đánh đập, bạo hành nhiều năm. Cho nên nó không có cảm giác an toàn, dù trong ăn uống hay sinh hoạt, nó chỉ thích thu mình lại trong một không gian nhỏ hẹp. Nhưng thằng bé này không hề ngu, không phải không biết đếm số, nó tính nhanh rất giỏi, sở dĩ thi chỉ được 0 điểm là bởi vì nó biết đáp án chính xác, nhưng nó nghĩ rằng loại đề đó đơn giản nên có thói quen tránh câu trả lời đúng”, Tô Hướng Vãn cười giải thích.
Thẩm phu nhân cũng cảm thấy buồn cười: “Vẫn còn kể chuyện khôi hài nữa sao, đứa nhỏ này ngay cả xe lăn có mấy cái bánh cũng không biết…”
“Cho nên xe lăn của lão tử là do Tề Lực ném, con mẹ nó!” Thẩm lão gia đột nhiên quát to một tiếng: “Con mẹ ngươi chứ, coi lão tử là kẻ hồ đồ à, xe lăn là hàng nhập khẩu, mấy đứa bé nhà Tống Thanh Sơn cơ bản chưa từng nhìn qua hình dáng của cái xe lăn! Đứa trẻ vì chưa nhìn thấy xe lăn nên mới không biết có mấy bánh xe!”
Đúng vậy, xe lăn bây giờ là hàng nhập khẩu, có 2 bánh lớn, 2 bánh nhỏ, là mặt hàng đặc biệt, người chưa từng thấy thì không thể hình dung ra được.
Một tiếng rống gầm lên, lão gia tử đã từng trên chiến trường kháng Nhật tự tay đâm chết kẻ thù, cũng đã dẫn quân đột kích trong chiến tranh giải phóng, liều mạng xông lên trong mưa bom bão đạn, cõng thuốc nổ trên lưng, lấy thân mình làm tuyến phòng thủ.
Bây giờ già yếu bệnh tật, thậm chí không thể bảo vệ được đứa cháu trai ruột thịt của mình.
Tức giận, bi nghẹn, lúc này tràn ngập trong lòng ông.