Tắm rửa xong, Tô Hướng Vãn định đi tìm Lý Thừa Trạch.
Nó chuẩn bị quà cho 3 đứa lớn nhưng lại không có của Cốc Đông, cô phải đi hỏi xem rốt cuộc là có chuyện gì.
“Đi ngủ sớm một chút đi, em bận rộn cả ngày rồi”, Tống đoàn khép sách lại, hơi có vẻ dương dương đắc ý: “Cái giường này thoải mái không, Tô Hướng Vãn, vì để em có một chuyến đi thoải mái mà tôi đã ném hết cả mặt mũi đi rồi”
“Cuối cùng thì anh đã tìm ai để có được cái biệt thự thoải mái này?” Tô Hướng Vãn để cho hắn kéo mình nằm dài trên giường, sờ bắp tay người này một cái, bắp thịt cứng như vậy, đoán chừng tối nay hắn chuẩn bị chiến đấu quyết liệt đây, cô không dám lên giường lúc này, vội đẩy hắn ra, hỏi.
Nói chung, chỉ cần vợ thẩm vấn, Tống đoàn từ trước đến giờ luôn thẳng thắn sẽ được khoan hồng, nếu không thẳng thắn, phát huy trí tưởng tượng cũng phải khai, nhưng lần này hắn lại không thú nhận: “Tóm lại là có một vị tư lệnh là cấp trên cũ của tôi, tôi đặc biệt nhờ ông giúp một tay”
“Vậy còn lần này anh có thể giúp quân khu Tần Châu các anh tranh được bao nhiêu tài nguyên công nghiệp?” Tô Hướng Vãn lại hỏi.
Đây có thể nói là chuyện mà Tống đoàn quan tâm nhất giai đoạn này.
Đầu tiên, công nghiệp quân sự là phương hướng phát triển chung của quân khu Tần Châu, mà các ngành công nghiệp phân bón, thuỷ điện, điện hạt nhân của trung đoàn 307 bọn họ đều xứng đáng được ghi vào lịch sử Trung Quốc mới.
Tống đoàn lật người, nằm phía trên nói: “Tôi sẽ tiếp tục cố gắng, chờ tương lai hết chiến tranh, công nghiệp vẫn sẽ là phương hướng phát triển chính của chúng ta, nếu không, ngay cả phụ nữ như Watanabe cũng sẽ khinh thường chúng ta, điều này thật quá đáng”
Mặc dù nói Nhật Bản bị đánh bại, nhưng cái loại cảm giác ưu việt của bọn họ đối với dân tộc Trung Hoa, không thể chỉ bằng một trận chiến mà xoá nhoà được. Trung Quốc phải chân chính đứng lên bằng thực lực kinh tế mới làm cho những người nước ngoài kia thật sự thần phục, không phải sao?
...
“Đúng rồi, tôi rất tò mò một chuyện, lúc trên xe lửa Watanabe chê bai anh, sao anh không tức giận chút nào?” sờ vào lớp râu lởm chởm trên mặt Tống đoàn, Tô Hướng Vãn nói.
Tống đoàn l**m l**m môi, vốn lúc này là thời khắc hạnh phúc nhất của hắn, nhưng vì nói chuyện này nên chuyện trên giường chậm lại một chút: “Cũng chỉ là một nữ đồng chí, tức giận gì chứ, không cần biết bây giờ Nhật Bản phát triển lợi hại đến đâu, đằng sau đều là dựa vào Mỹ. Trung Quốc chúng ta tuy nghèo nhưng chỉ cần chúng ta chịu cố gắng, sớm muộn cũng có một ngày vượt được Nhật Bản, dù ở bất kỳ phương diện nào”
Lúc này trên người Tống đoàn đúng là có phong vị của một đại tướng.
Ai có thể tin được, một quân nhân thô ráp, vì chiến tranh sắp nổ ra mà huấn luyện cực khổ, mà còn phải ôm sách “Phú quốc luận” của Anh chỉ để nghiên cứu phát triển kinh tế.
Quân nhân các nước khác có thể không làm được điều này, nhưng quân nhân Trung Quốc thì có thể.
Bọn họ ngoài bảo vệ quốc gia còn phải bận tâm cho Trung Quốc đứng lên trên trường quốc tế, giàu hơn, không còn bị coi thường nữa.
“Quần tôi cũng đã cởi rồi, em còn đi đâu?” biệt thự không có nhiều phòng, Hàn Minh lại ở ngay bên cạnh, Tống đoàn không dám nói quá lớn, nhưng hắn vừa c** q**n áo, Tô Hướng Vãn lại bỏ đi, như thế không phải quá đáng à?
“Tôi tìm Thừa Trạch một chút, anh cứ nằm trước tôi sẽ quay lại ngay”, Tô Hướng Vãn nói.
Được rồi, nhiều con là nhiều phiền toái, Tống đoàn súng ống đã sẵn sàng, đành phải gắng gượng kìm lại, cầm cuốn “Phú quốc luận” lên lật lật chờ đợi.
Lý Thừa Trạch vốn từng ngủ cùng Cốc Đông, Cốc Đông rất yêu nó, yêu đến mức ban đêm phải ôm nó, gặm nó, nhét chân vào miệng nó.
Nhưng hôm nay anh không cho nó quà, cũng không nói rõ là cuối cùng có quà cho nó không, Cốc Đông đau lòng liền ôm gối đi, quyết định từ bây giờ không yêu thương người anh này nữa.
Cốc Đông vừa đi, Lý Thừa Trạch liền gọi Chi Chi vào.
“Tống Nam Khê, em nhảy lại điệu vũ ở sân ga Bắc Kinh hôm qua cho anh xem đi”, Lý Thừa Trạch giống như đại gia, ngồi xếp chân trên giường.
Chi Chi trời sinh thích biểu diễn, người nhà không thích nhìn nó nhảy múa, có người anh nguyện ý xem nó múa thì vô cùng cao hứng, trực tiếp nhảy lên giường biểu diễn.
"Cứ như vậy, dừng lại, đừng di chuyển, anh sẽ vẽ một bức tranh cho em." Lý Thành Trạch vừa nói vừa cầm cây bút chì đã được gọt sẵn.
Vì thích vẽ nên đi đâu nó cũng mang theo bút vẽ bên người.
Hôm nay nó còn đặc biệt chuẩn bị cả giá vẽ, muốn vẽ một bức tranh chân dung em gái.
Ở trong bộ đội nó quá nhớ cô bé, nhưng Tô Hướng Vãn cố ý không gửi hình cho nó, hơn nữa, hình chụp không ý nghĩa bằng tranh nó tự vẽ, phải vậy không?
Cho nên Lý Thừa Trạch định vẽ tranh Chi Chi sau đó đem về đơn vị.
“Này này, Thừa Trạch, tôi là Tinh Hoả!” bên ngoài cửa sổ có tiếng người gõ bịch bịch.
Chi Chi vẫn đang trong tư thế hai tay bắt hình hoa sen, nghe bên ngoài có tiếng người liền quay đầu: “Anh, bên ngoài hình như có người”
Lý Thừa Trạch nhanh chóng chạy đến bên cửa sổ, ném cái gạt tàn thuốc lá ra ngoài rồi nói: “Không có người, không biết chó ở đâu kêu loạn”
Chi Chi bĩu môi: “Em nghe rõ ràng có người gọi tên anh, là Thẩm Tinh Hoả đúng không? Anh ấy nói trong bộ đội anh còn có biệt hiệu”
“Là chó đó, không có ai đâu”, Lý Thừa Trạch khó khăn lắm mới tìm được giây phút ấm áp cho mình, kéo cửa sổ ra lần nữa, trên bàn có hai chiếc gạt tàn, một chiếc còn lại chuẩn bị bay ra ngoài.
Cuối cùng Thẩm Tinh Hoả cũng rời đi.
Em gái thật xinh đẹp, đứng ở đằng kia, khuôn mặt bé nhỏ tròn trịa, đôi mắt biết cười, đẹp hơn cả những thiên thần bay lượn trên trời.
Lý Thừa Trạch cao hứng như một đứa bé, nhìn một cái rồi vẽ một nét, Chi Chi cũng cao hứng, nhìn chằm chằm Lý Thừa Trạch, nghĩ anh cả mình thật là có bản lãnh, có thể làm lính, có thể lập công, quan trọng nhất là còn biết vẽ.
Chỉ tiếc, thời gian vui vẻ luôn quá ngắn ngủi.
“Chuyện gì đây, Tống Nam Khê, sao còn chưa đi ngủ?” đuổi được Thẩm Tinh Hoả đáng chết, nhưng khi Tô Hướng Vãn kéo cửa ra, Chi Chi như con mèo nhỏ, chạy mất.
Cũng may, mặc dù cô luôn nhìn chằm chằm Lý Thừa Trạch như con chó có thể trộm xương bất cứ lúc nào, nhưng cho dù nó đối xử với Chi Chi thế nào đi nữa, đánh, quát, mắng, cô đều không nói gì.
Kể cả hôm nay, nó âm thầm gọi Chi Chi đến vẽ chân dung, cô cũng chỉ liếc một cái rồi mắt nhắm mắt mở cho qua.
“Tại sao con mang quà cho mọi người mà không cho Cốc Đông?” Tô Hướng Vãn hỏi.
Lý Thừa Trạch đi lên giường nằm, tay gác lên trán: “Con quên!”
“Năm học lớp 1, nó dùng bính âm* viết cho con một lá thư, dì nhớ phía trên nó còn vẽ hình một người lính, nó nói đó là con, vậy mà con lại quên quà cho nó?”
(*bính âm: phương thức chuyển tự latin chữ Hán trong việc dạy và học)
“Người lính gì chứ, đó là khủng long, hơn nữa con đọc không hiểu chữ nào cả”, Lý Thừa Trạch thờ ơ: “Nó cũng không phải đứa trẻ của nhà chúng ta, cũng không thiếu ăn thiếu uống, mập thành như vậy còn muốn quà gì nữa?”
“Con chính là ích kỷ, thấy nó ngày ngày ở cùng với Tống Nam Khê, trong lòng không thoải mái đúng không?” Tô Hướng Vãn dùng một câu nói bóc trần lý do.
“Sao có thể chứ, con có phải con nít đâu, sao lại có suy nghĩ mắc cười như vậy được?” Lý Thừa Trạch tức giận, nhảy dựng lên, lục tìm ngăn kéo trong túi xách: “Không phải con không có quà cho nó, mà ngại nó phiền phức con nên định chờ đến lúc chúng ta rời đi mới đưa cho nó”
“Dì không tin, chắc là con không mang, không chừng là đang lừa gạt dì”, Tô Hướng Vãn cố ý nói.
“Có mang, thật sự mang theo, nhưng con sẽ không đưa cho nó đến khi con rời đi”
“Thế cho dì nhìn một chút được không, nhỡ là đồ ăn để nó hư thì sao?” Tô Hướng Vãn vừa nói vừa cầm túi xách của nó.
Quả thật cô vốn đã nghĩ Lý Thừa Trạch không mang quà cho Cốc Đông, nhưng nó có mang thật, lại còn là đồ ăn.
“Cái này á, đủ cho nó nhai nửa năm”, Lý Thừa Trạch lắc lắc cái túi hành lý: “Con mang có một cái túi thôi, trong đó một nửa là đồ ăn của nó”
……
Hai ngày ở đây, bọn trẻ đã hoàn toàn quen với khu nghỉ dưỡng quân khu, người ta nói rảnh rỗi sinh nông nổi, đã lâu không có ai siết chặt bọn Lư Đản, Cẩu Đản, cho nên chúng lại gây hoạ.
Lúc đó khoảng 2 giờ chiều, Tô Hướng Vãn đang đổ đầy nước vào bồn tắm ở tầng 2, mở cửa sổ nhìn ra biển, rót một ly rượu vang, giả bộ như đang tắm nắng thì có người gõ cửa.
“Đồng chí Tiểu Tô, từ trước đến giờ ấn tượng của tôi về cô không tệ, nhưng mấy đứa bé nhà cô quả thực quá hung hãn đi”, lại là Tề Lực đã lâu không gặp: “Cô nhìn mấy đứa trẻ nhà cô đi, đẩy xe lăn của lão Thẩm xuống biển, cô nói xem như thế có được không?”
Lý Thừa Trạch cùng Chi Chi không có ở đây, đoán chừng là đã chạy đâu đó để vẽ, chỉ còn 3 đứa Lư Đản, Cẩu Đản cùng Cốc Đông.
Hiển nhiên, mấy đứa bé cũng bị doạ sợ, nhất là Cẩu Đản, từ trước đến giờ vẫn luôn là đứa hèn nhát, run rẩy nói: “Mẹ, không có, chúng con chỉ đi qua chỗ đó, không nhìn thấy cái xe lăn”
“Tôi chính mắt nhìn thấy, là 3 đứa này đẩy xe lăn của lão Thẩm xuống nước”, Tề Lực vung hai tay: “Đồng chí Tiểu Tô, cô phải nghiêm túc phê bình 3 đứa trẻ, còn cái xe lăn, tôi đoán lão Thẩm đại lượng sẽ không so đo”
“Ai nhìn thấy, ai có thể làm chứng?” Tô Hướng Vãn đi thẳng vào vấn đề.
Tề Lực vỗ ngực: “Đúng lúc tôi đi ngang qua cửa nhà lão Thẩm, tôi nhìn thấy”
“Anh là bảo vệ ở đây à, bảo vệ Tề…”
“Tôi là phó bí thư trưởng ở hội nghị lần này, đồng chí Tiểu Tô, chẳng lẽ cô không nhận ra tôi?” Tề Lực không phản ứng kịp.
Tô Hướng Vãn mở cửa, kéo Cẩu Đản qua, cao giọng nói: “Anh nói nhảm nhí, hôm nay hội nghị quan trọng như vậy, phó trưởng bí thư không thể không tham dự, anh đúng là bảo vệ ở đây, nói gì thì nói, anh không thể giả mạo cán bộ quốc gia, cẩn thận tôi tố cáo anh”
“Đồng chí Tiểu Tô, cô đừng có mắt chó coi thường người khác, tôi chính là phó trưởng bí thư” Tề Lực vẫn còn chưa hiểu, đôi co từng câu với Tô Hướng Vãn.
“Vậy thì thật kỳ quái, nếu anh đúng là phó trưởng bí thư, đang trong thời gian họp anh không tham dự, chạy ra bên ngoài lang thang làm gì? Chỉ để theo dõi mấy đứa trẻ xem chúng có ném xe lăn của lão Thẩm không à?” Tô Hướng Vãn hỏi ngược lại.
Nếu Tề Lực tìm được người nguyện ý gài tang vật hãm hại thì việc gì hắn phải tự mình ra mặt?
Hắn đã làm ám hiệu tại khu vực trung tâm của khu điều dưỡng mà không tìm được người lính nào tình nguyện gài bẫy hãm hại, nên hắn phải đích thân ra mặt, định bôi xấu lũ trẻ.
Dĩ nhiên, quan trọng nhất, loại bôi nhọ này, trừ hắn thì không ai nhìn thấy, có thể gây ảnh hưởng rất xấu đến Cốc Đông và Hàn Minh trước mặt Thẩm lão gia, cũng giúp hắn thuận lợi hơn trong việc đến Tần Châu, vì thế hắn không ngại giơ bản mặt mình ra làm cái chuyện đê tiện này.
Cho nên hắn vỗ ngực nói: “Dù sao chính là tôi nhìn thấy. Tôi nói với cô, Tô Hướng Vãn, thái độ của cô như vậy, không chịu xin lỗi, vậy để tôi đi nói chuyện với lão Thẩm, xem là cô đã dạy dỗ cháu ngoại ông ta như thế nào”
“Đi đi, đi nhanh đi, anh đường đường là một phó trưởng bí thư mà đi gài bẫy hãm hại bọn trẻ, anh cứ thoải mái đi”, Tô Hướng Vãn nói xong đóng sầm cửa lại.
“Bị oan phải không?” cô quay đầu hỏi ba đứa trẻ.
Mấy đứa bé đồng loạt gật đầu: “Vâng”
Căn bản chính là bọn chúng chưa hề biết xe lăn là cái gì, chỉ đơn giản đi vòng qua căn biệt thự của lão Thẩm một cái, đột nhiên Tề Lực nhảy ra, vu khống bọn chúng, nói bọn chúng là lũ tinh quái, đem ném xe lăn của lão Thẩm xuống biển.
Đáng hận hơn là mấy cảnh vệ viên của lão Thẩm cùng Tề Lực chạy đến bờ biển, phát hiện một chiếc xe lăn bị vùi trong cát, vậy là họ nói chứng cứ xác thực.
“Có phải trong lòng khó chịu, tức tối mà không nói ra được, đặc biệt hận muốn đánh chết chú Tề kia phải không?” Tô Hướng Vãn lại hỏi bọn trẻ.
Cốc Đông gật đầu như giã tỏi: “Cái người đó chính là đang nói láo, không biết chừng chính ông ta ném xe lăn đi”
“Dĩ nhiên, lão Thẩm là ông ngoại con, mà Tề Lực kia có quan hệ không tệ với ông của con. Con là cái đứa ngốc, đã đến đây rồi mà không chịu đi gặp ông ngoại, để cho Tề Lực nói xấu con, làm cho ông ngoại ghét con hơn, con xem cái này gọi là gì?” Tô Hướng Vãn nói.
“Kế ly gián” Cốc Đông nói: “Ông ta cùng mẹ của Trần Vinh Quang là một loại người, nếu thật sự chọc đến con, con sẽ cho họ thấy, Tống Cốc Đông lợi hại thế nào”
Đứa nhỏ này cũng bởi vì quá thông minh, trong mắt không chịu được dù là một hạt cát, vì thế cuối cùng mới đi chệch hướng.
“Bây giờ nói những lời kia đều là nói bậy, tối hôm nay đi gặp ông ngoại, con sẽ biểu hiện tốt chứ?” Tô Hướng Vãn lại hỏi.
Tiểu tử hít một hơi thật sâu, hung hăng gật đầu: “Tuyệt đối có thể!”
Chỉ cần nó đồng ý, chuyện gì cũng có thể làm tốt được, quan trọng là nó có muốn hay không.
“Còn hai đứa các con, có phải cảm thấy mình lớn hơn, dù phạm lỗi nhưng lỗi không lớn bằng Cốc Đông nên mẹ không xử lý phải không?” thấy hai đứa lớn vẫn cười đùa giỡn hớt, định len lén chạy trốn, Tô Hướng Vãn kéo tai hai đứa lôi lại.
Chỉ vào Cốc Đông, cô nói: “Em trai mình, từ nhỏ đã không dạy nó cái gì tử tế, Tống Đông Hải dạy nó đánh nhau, Tống Tây Lĩnh giúp nó chép bài tập, bây giờ khó khăn tới, cả ba đứa không thể cùng nhau xử lý Tề Lực, vậy tương lai thì sao? Có phải thực sự gặp khó khăn thì cả ba đứa cùng nhau vào tù à?”
Lư Đản chợt nghẹn một cái, Cẩu Đản cũng nghẹn một cái, hai đứa không dám lên tiếng.
“Cũng nhau ăn cơm, cùng nhau gánh vác. Trước khi đi hãy suy nghĩ thật kỹ, anh không làm gương, sao em học giỏi được?” Tô Hướng Vãn nói thêm.
Hai đứa con ruột nhìn nhau, Lư Đản đấm Cẩu Đản một cái: “Là em nói phải giúp nó chép bài tập”
“Chẳng phải anh cũng dạy nó đánh nhau à?” Cẩu Đản cũng đấm lại một cái.
Trong ba đứa con trai, Cốc Đông bẩn nhất.
Tô Hướng Vãn phải thay quần áo cho nó, vừa vào cửa đã lột hết ra, thằng nhóc giơ tay, than thở: “Mẹ, bây giờ con đã nghĩ thông suốt rồi, mặc dù anh Thừa Trạch không cho con quà, nhưng con vẫn thương anh”
Quà tặng đã trở thành rào cản mà thằng nhóc này không thể vượt qua.
“Anh có mang quà cho con, nhưng vì con luôn quấy rầy anh ấy cho nên anh không muốn đưa quà trước cho con. Mẹ lén cho con ăn thử trước một chút, không để cho anh biết, được không?” Tô Hướng Vãn nói.
“Là cái gì thế?” quả nhiên Cốc Đông hưng phấn.
Chờ Tô Hướng Vãn lôi cái túi trong ngăn kéo ra, lấy gói quà bọc trong túi da trâu, Cốc Đông không kịp đợi mở ra, nhét một miếng vào mồm: “Mẹ, cái này thật là thơm, xem ra anh Thừa Trạch yêu con nhất rồi”
Mực khô xé sợi, nửa túi đầy ắp, đoán là đủ cho đứa háu ăn như Cốc Đông ăn trong một tháng.
Tô Hướng Vãn không thể không thán phục, tâm tư Lý Thừa Trạch thật chu đáo.
Mực khô xé sợi rất dai, một lần không thể ăn quá nhiều, đối với đứa mập như Cốc Đông, đây thực sự là món ăn đỡ thèm, kiểm soát cân nặng.
“Anh Thừa Trạch thích Tống Nam Khê nhất, sau đó là con”, Cốc Đông tự nhận mình có mị lực vô biên, bỏ một miếng mực vào miệng: “Cho tới giờ anh ấy ngoài vẽ Tống Nam Khê thì chỉ vẽ con, thật đó, con biết rõ điều đó”
“Anh được nghỉ phép, sau đó lại tiếp tục đi mấy năm nữa, cho nên chúng ta thương lượng một chút, ban đêm con đừng quấy nhiễu anh, để anh tập trung vẽ Tống Nam Khê thật tốt, được không?” Tô Hướng Vãn nói.
Ở trong sách, Lý Thừa Trạch luôn muốn vẽ tranh Chi Chi, nhưng nó luôn rối loạn, hỗn độn chạy chỗ này chỗ khác, cho đến lúc hai đứa chết, nó chưa vẽ được một bức tranh hoàn chỉnh nào cho Chi Chi.
Lúc này, Tô Hướng Vãn quyết định không quấy rầy bọn chúng nữa, muốn vẽ thì cứ vẽ thật đẹp đi.
Bên kia, Tề Lực chạy đến chỗ lão Thẩm, đương nhiên thêm dầu thêm mỡ chuyện mấy đứa con nhà Tống đoàn không được dạy dỗ, ném xe lăn của lão Thẩm xuống biển.
Bản thân Hàn Minh không chăm sóc kỹ cho vợ mình là Thẩm Chiêu Đệ, cho nên cô mới bị vu oan là gián điệp, rồi chết thảm ở Tần Châu, lão Thẩm đối với Hàn Minh rất bất mãn.
Nhưng ông tuổi tác đã cao, lại còn phải ngồi xe lăn, nếu Hàn Minh không chủ động đưa Cốc Đông đến, chắc chắn ông không thể gặp được thằng nhỏ.
“Nó cũng rất tinh quái, lúc tôi đi tắm ở suối nước nóng, chỉ thấy nó là thằng nhóc mập mạp, không nghĩ nó lại là Hàn Cốc Đông”, Thẩm phu nhân ngồi trên ghế sofa, nhìn lão Thẩm nói: “Cháu trai lớn đó của ông hẳn là được giáo dục rất tốt đi”
Lão Thẩm ngược lại, cười một tiếng: “Con trai bướng bỉnh tinh quái một chút cũng được, nếu con trai mà không có tính khí thì sẽ như thế nào, khác gì chó mèo đâu? Tề Lực, đừng có hù doạ mấy đứa bé, chuyện chiếc xe lăn tôi không trách bọn chúng, nếu bọn nó thích, ngày mai cho bọn chúng chơi lúc tôi không ngồi trên xe”
Tề Lực dĩ nhiên cười rất rạng rỡ: “Được được”
Ngoài cửa có tiếng chuông đing đong, Hàn Minh cùng Tô Hướng Vãn mang mấy đứa bé tới làm khách.