“Không phải đã nói với anh, dù phải dùng biện pháp nào cũng phải giữ Watanabe ở lại, vậy mà anh thì sao, người ta mời ăn tối còn từ chối?” Hàn Minh ở trên xe tức giận kêu to.
Tống Thanh Sơn nói: “Chúng ta là người Trung Quốc, làm sao có thể khiêm nhường trước mặt bọn quỷ Nhật Bản? Hàn Minh, tôi nói cho anh biết, lúc trên xe lửa tôi nhìn anh rất không vừa mắt, tôi phải nói, anh có thể giữ bà ta lại nhưng phải dùng biện pháp khác, không phải cứ cầu xin người Nhật Bản như vậy. Hơn nữa đi dự hội nghị ở Bắc Đới Hà quan trọng hơn so với việc cùng một người phụ nữ Nhật Bản ăn cơm chứ?”
Hàn Minh đưa hai tay ra nói: “Vấn đề là họ có kỹ thuật bảo vệ di sản quốc gia, anh có không? Nếu anh có, lập tức tôi cầu cạnh anh ngay”
Xoay người, hắn bắt đầu cáo trạng với Tô Hướng Vãn: “Cô nhìn sư trưởng Tống đi, sao lại làm như vậy được chứ? Hai chúng ta trên đường đã thảo luận nhiều phương pháp, ngay khi xuống tàu, tôi đã đi tìm người chơi nhạc, cố gắng hết sức nhưng anh ta lại để cho người ta đi. Đồng chí Tiểu Tô, sư trưởng Tống thật là quá đáng”
“Vì vũ điệu của Nam Khê, ít nhất 2 ngày nữa bà ta sẽ không đi, chỉ cần bà ta không đi, chúng ta tiếp tục nghĩ biện pháp không được sao?” Tô Hướng Vãn nói: “Chắc anh không biết, người Nhật Bản rất hứng thú với văn hoá Trung Quốc, tôi bảo đảm với anh, mấy ngày tới bà ta sẽ không đi, được không?”
“Đó là người Nhật Bản, là chúng ta cầu cạnh mời họ đến, sao họ có thể hứng thú với Đôn Hoàng chứ, cái họ yêu chính là tiền mà quốc gia chúng ta trả cho họ”
“Quốc gia có thể cho bà ta bao nhiêu tiền?” Tô Hướng Vãn hỏi ngược lại: “Một tháng mấy trăm đồng, đừng nghĩ thế là đã giữ được họ. Một người phụ nữ như Watanabe ở Nhật Bản phải kiếm được mấy chục vạn, bà ta vì hứng thú với văn hoá Đôn Hoàng nên mới tới. Giống như khi đế quốc Nhật Bản xâm lược chúng ta, khẩu hiệu của họ chẳng phải là cứu người Đông Á bệnh tật sao? Người Nhật Bản đặc biệt mê luyến văn hoá đất nước chúng ta, cùng với lòng tự cao tự đại không có thuốc chữa, cảm thấy quốc gia chúng ta không bằng bọn họ, họ tới là để cứu chúng ta, vì thế tôi có thể chắc chắn bà ta sẽ không đi, để chứng minh bà ta lợi hại hơn các nghiên cứu viên của nước chúng ta, bà ta sẽ không đi”
Hàn Minh không nói, chỉ nhìn chăm chăm Tô Hướng Vãn.
“Cầu xin người ta cũng không thể để mất cốt khí, nếu không anh với đám đại thần Mãn Thanh kia khác gì nhau? Quỳ xin, cắt đất bồi thường, anh có thể giữ được bà ta lại, nhưng làm như vậy có ý nghĩa sao?” Tô Hướng Vãn nhỏ giọng, oán trách đôi câu.
Hàn Minh chợt ngậm miệng lại.
Cốc Đông vẫn như cũ chờ quà của mình, thỉnh thoảng lại thò tay dưới mũi Lý Thừa Trạch lắc lắc thăm dò.
Nhưng các anh lớn lại ghét bị quấy rầy như thế, Lý Thừa Trạch luôn nhẹ nhàng gạt tay nó ra: “Đừng quấy rầy anh, phiền quá”
Phiền cái gì mà phiền, Cốc Đông nghĩ, anh Thừa Trạch không còn thương mình sao?
Trong lòng quá là uỷ khuất.
Tự mình lái xe vẫn nhanh hơn, 10 giờ tối, xe đã đến quân khu nghỉ dưỡng Bắc Đới Hà.
Đúng vậy, hội nghị được tổ chức ở đây.
Lúc này, các nhân viên tham dự cũng đang lục tục kéo đến đăng ký.
Dĩ nhiên, lúc ký tên lại xảy ra trục trặc.
Nhân viên quầy đăng ký nói, không có chỗ cho gia đình Tô Hướng Vãn, mà chỗ ở của Tống đoàn cũng không phải trong khu nghỉ dưỡng mà ở bên Nam Đới Hà.
Còn phải nói, đây nhất định là Tề Lực lại giở trò.
Hàn Minh đứng cãi nhau với nhân viên đăng ký: “Không phải nói là được mang vợ con theo sao, hơn nữa sư trưởng Tống là cán bộ cấp sư đoàn, tại sao lại có chuyện không có giường ngủ cho anh ấy? Các người làm như vậy có được không?”
“Thật xin lỗi, vốn là có nhưng một giờ trước, phòng của sư trưởng Tống đột nhiên bị huỷ”, nhân viên phục vụ ở đây cũng là quân nhân, không ngừng nhỏ giọng xin lỗi Hàn Minh.
Tống đoàn quay đầu nhìn mấy đứa bé, rồi gọi Lý Thừa Trạch: “Đi, chúng ta đi vào tìm người”
Vừa nói hai người vừa đi vào khu nghỉ dưỡng của quân khu.
Khoảng hơn nửa giờ sau, Hàn Minh vẫn đang cãi nhau với nhân viên đăng ký, thu hút khá đông người tham gia, làm hai tên lính phục vụ toát mồ hôi đầy đầu thì thấy Tống đoàn từ bên trong đi ra, xách túi, lái xe tới, trực tiếp gọi Tô Hướng Vãn cùng bọn trẻ đi vào sân.
“Rốt cuộc anh đã tìm ai? Ai có thể trực tiếp cho anh vào?” Hàn Minh cãi nhau đến sùi bọt mép, khô cả lưỡi, tức giận nói.
Tống đoàn vẫn không nói gì.
Chiếc xe vòng qua phía trước đi ra phía sau, đây là khu vực biệt thực không mở cửa cho người bình thường, về cơ bản, chỉ có cán bộ cấp bộ trở lên mới được ở.
“Anh được đó, Tống Thanh Sơn, anh đừng nói anh là đại nhân vật đấy nhé?” Hàn Minh nhìn bãi cỏ rộng rãi hai bên căn biệt thự, đột nhiên nhìn Tống đoàn với cặp mắt khác trước.
Hiển nhiên, từ xe tải Tĩnh Cương đến trực tiếp vào bên trong khu biệt thự, Tống đoàn nhất định có quan hệ, nhưng không biết quan hệ này từ đâu ra.
Quân nhân mà, năng lực thực thi hành động của họ mạnh hơn nói nhảm, là ưu điểm lớn nhất của họ, cho nên đến khi xuống xe trước cửa biệt thự, Tống đoàn vẫn không nói cho Hàn Minh biết quan hệ của mình là từ đâu.
Thực ra nhà ở đây cấu trúc cũng giống như ở đại viện Vinh Quang.
Nhưng mở cửa sổ ra chính là biển lớn, mặc dù ban đêm trời xám xịt nhưng trẻ con phương bắc chưa từng nhìn thấy biển, mấy đứa bé bám vào cửa sổ, ngắm nhìn ánh đèn lắc rắc trên mặt biển.
“Sáng mai các cháu có thể trực tiếp ngắm mặt trời mọc từ cửa sổ, ở đây 6 giờ sáng là mặt trời mọc rồi, đừng ngủ nướng nha”, phục vụ viên cũng là một nữ quân nhân xinh đẹp, cười hì hì rất dễ thương.
Cốc Đông từ nhỏ được nuôi trong nhà vệ sinh, khác với mấy đứa kia, nó không hứng thú với biển, hải sản hay mặt trời mọc, hơn nữa, còn luôn mắc kẹt với vấn đề của mình nếu chưa được giải quyết. Lúc này, nó đang lén lút lục túi của Lý Thừa Trạch để xem anh trai mua quà gì cho mình.
“Cốc Đông, lén lục túi người khác là hành vi mất lịch sự, mau bỏ tay ra”, Lý Thừa Trạch tức giận vừa nói vừa kéo khoá túi lại.
“Anh, chúng ta lén đi xem biển đêm như thế nào đi?” Lư Đản nói, giơ chiếc đồng hồ sáng bóng của mình lên.
Cẩu Đản cùng Chi Chi chạy theo Lư Đản như làn khói.
Cốc Đông đau lòng, vì không nhận được quà, ngay cả cơm cũng không ăn, trực tiếp nằm lên giường.
Dĩ nhiên, với trình độ đau lòng của nó, nó hẳn phải trằn trọc đến nửa đêm, nhưng với thể chất mập mạp của nó, chỉ chốc lát sau đã ngáy khò khò.
Sáng hôm sau, ăn sáng tại nhà ăn của nhà khách xong, Tô Hướng Vãn phải mang mấy đứa bé ra ngoài ngắm biển, đi thuyền, dĩ nhiên vui vẻ đi dạo một vòng.
Tháng 11 nên không thể xuống nước, nhưng Lý Thừa Trạch mang cho Tô Hướng Vãn và Chi Chi bộ đồ bơi một mảnh rất đẹp.
Của Tô Hướng Vãn màu xanh đậm, còn của Chi Chi, vẫn là màu yêu thích nhất của Lý Thừa Trạch, màu hồng phấn. Vừa đúng lúc Hàn Minh không biết làm cách nào lấy được mấy phiếu tắm suối nước nóng, vì thế nhất định phải đi suối nước nóng.
Vì vậy buổi chiều, Tô Hướng Vãn mang theo bọn trẻ đi suối nước nóng xinh đẹp.
Mấy thằng nhóc đều đã lớn, nhất là Lư Đản và Cẩu Đản, mỗi đứa mặc một cái q**n l*t, nhìn đã thấy có bắp tay, đi xa hơn trong hồ nước sâu.
“Nhất định phải mang phao, phải biết tự bảo vệ mình, hiểu chưa?” Tô Hướng Vãn nói.
Lý Thừa Trạch hụp đầu xuống nước, mạnh mẽ nói: “Dì Tô cứ yên tâm, có con ở đây, hai đứa bọn chúng hôm nay không học được bơi thì không được ra ngoài”
Tô Hướng Vãn mặc bộ đồ bơi màu xanh đậm, không thể không nói, Lý Thừa Trạch có ánh mắt rất tốt, màu sắc này không nhợt nhạt cũng không khoa trương, đặc biệt tôn làn da của cô lên, đời trước cô cũng không có thẩm mỹ tốt như vậy.
Chi Chi mặc dù mới 10 tuổi nhưng vì Tống đoàn rất cao, Tô Hướng Vãn cũng không thấp, nó lại thường xuyên tập múa nên đã cao đến 1m50, mặc bộ đồ bơi màu hồng phấn kia vào xinh đẹp đến mức Tô Hướng Vãn không thể rời mắt.
Chỉ có Cốc Đông vẫn còn bận tâm đến quà của mình: “Mẹ, mẹ nói có phải anh Thừa Trạch đã quên mất con rồi không?”
Bởi vì mông nó quá to, đồ bơi trẻ con mặc không vừa, đồ bơi người lớn lại quá rộng nên nó phải dùng đai buộc lại, đi xuống nước là bị tụt xuống, vì thế nó phải vừa lội nước vừa kéo quần, trông như đang múa điệu hoa nhi.
“Nhất định là có, sao lại không chứ, lát nữa mẹ sẽ hỏi anh, được không?”
“Con cũng nghĩ là có, nhất định là anh quên mất”, Cốc Đông nghiêm túc nói: “Mẹ, mẹ nhắc anh Thừa Trạch đi, nói là con đặc biệt muốn có một món quà”, hơn nữa phải là cái thật đẹp.
Tô Hướng Vãn vốn là muốn kiên nhẫn dạy Chi Chi học bơi, nhưng Chi Chi thấy cô phiền, chạy đi chơi với mấy đứa lớn.
Chẳng còn cách nào, bên cạnh cô chỉ còn lại Tiểu Cốc Đông.
Mà Cốc Đông cũng không muốn học bơi, ôm phao lội vòng vòng ở vùng nước nông, vì thế Tô Hướng Vãn cũng ngồi trên bờ thò chân nghịch nước.
“Hàn Minh đến giờ vẫn chưa mang con nó đến chỗ ba phải không?” đột nhiên Tô Hướng Vãn nghe thấy giọng phụ nữ.
Cô quay đầu lại, nhìn thấy một người phụ nữ đang ngồi trên ghế dựa bên hồ bơi, mặc áo choàng tắm màu trắng. Người phụ nữ trông đặc biệt sạch sẽ, da rất trắng, khoảng ngoài 40 tuổi.
Bên cạnh là hai cô gái nhỏ có bím tóc dài giống nhau, đều rất xinh.
Một đứa ngâm mình trong nước, một đứa nằm cạnh cô ta: “Nghe nói con của chị cả rất xinh, hay là chúng ta đến đó một chuyến, tự mình đi tìm? Anh rể con còn độc thân, nghe nói đã tìm một bảo mẫu cho đứa trẻ rồi”
“Để bọn họ tự tìm đến đi. Ba con giờ ở vị trí cao như vậy, Hàn Minh mà không biểu hiện tốt một chút, người đứng đầu Tần Châu sẽ là Tề Lực, dù sao mắt nhìn của Tề Lực cũng tốt hơn Hàn Minh nhiều. Mẹ vẫn mong đứa bé kia không tìm đến ba con, vừa vặn Tề Lực cũng thành người đứng đầu Tần Châu”, người phụ nữ kia nói.
“A, đứa nhỏ này sao lại mọi rợ như vậy, có phải mày vừa đánh rắm không?” cô gái đang ngâm người trong nước kêu lên: “Sao mày lại mất lịch sự như vậy chứ?”
“Dì thấy tôi thả bom à? Có phải nhìn thấy bong bóng nổi lên không?” Cốc Đông không phải hiện ra cô đó rất ghét mình, cứ bám theo hỏi.
“Hứ, mày thật là ghê tởm”, cô gái này cũng bỏ lên bờ.
Tô Hướng Vãn kéo Cốc Đông ra khỏi mặt nước, vỗ vào mông nó: “Mẹ đã nói thế nào, ở hồ bơi một là không được đi tè, hai là không được thả rắm, có phải con đã quên hết rồi không?”
Cốc Đông phạm sai lầm mà khuôn mặt vẫn đầy vẻ ngây thơ vô tội: “Vậy hả, con quên mất”
“Đi, đi gặp dì kia nói lời xin lỗi, nói con sai rồi, lần sau sẽ không tái phạm nữa, nhanh lên”, Tô Hướng Vãn nói thêm.
Được rồi, thằng nhóc vui vẻ đi tới, nói lớn với cô gái kia: “Dì, thật xin lỗi!”
“Ai là dì mày, gọi chị, thật là, không bơi nữa, mất hứng”, cô gái nhỏ bị chọc tức, giậm chân khoác áo choàng bỏ đi.
Người phụ nữ đang nằm trên ghế kia cũng đứng lên đi, Cốc Đông vẫy tay điên cuồng với bà ta: “Bà nội, tạm biệt”
Người phụ nữ kia, theo những gì cô nghe được, Tô Hướng Vãn đoán đây là bà ngoại của Cốc Đông, Thẩm phu nhân.
Nhưng họ không nhận ra nhau, Tô Hướng Vãn dĩ nhiên cũng sẽ không chạy theo cho Cốc Đông nhận họ.
Buổi tối, Hàn Minh cùng Tống đoàn quay về, đúng lúc Tô Hướng Vãn mang bọn trẻ mệt nhoài vì chơi đến kiệt sức trở về.
“Không phát hiện ra, sư trưởng Tống lại có tài ăn nói, chiều hôm nay phát biểu vô cùng tốt, vô cùng có trình độ”, Hàn Minh giơ ngón tay cái nói.
Chuyển đi này tâm tư của Tống đoàn đặt hết vào chuyện kinh tế, đến lượt mình chuẩn bị báo cáo, vội vã ăn mấy miếng cơm với Tô Hướng Vãn rồi lại vào phòng đọc sách.
“Đúng rồi, Watanabe ở Bắc Kinh gọi điện tới, nói sẽ ở lại mấy ngày, chờ chúng ta xong ở bên này. Bà ta muốn trò chuyện với Nam Khê một chút, nhất là về những người đã dạy con bé điệu vũ kia, thế nào?” Hàn Minh vừa cười vừa nói.
Tống đoàn đang chuẩn bị lên lầu, lộn trở lại: “Tiểu Tô không có cầu xin người ta, anh nói xem, có phải Watanabe vẫn ở lại không?”
Hàn Minh sờ đầu nói: “Thì tôi vẫn nghĩ bà ta sẽ đi”
“Anh bị nô lệ từ trong tư tưởng, quỳ gối trước người Nhật Bản quá lâu, không đứng nổi rồi”, Tô Hướng Vãn ở suối nước nóng chưa tắm rửa sạch sẽ, đang chuẩn bị lên lầu đi tắm thì bị Hàn Minh gọi lại.
“Ông ngoại Cốc Đông cũng đang ở đây, muốn gặp Cốc Đông một lần. Bà ngoại Cốc Đông mất sớm, người bây giờ là bà ngoại kế, vốn dĩ đối với tôi có rất nhiều bắt bẻ, tôi đoán bà ta cũng sẽ bắt bẻ về cách giáo dục trẻ con của cô, đến lúc đó cô khuyên Cốc Đông, cố gắng để nó nói càng ít càng tốt, được không?” Hàn Minh nói nhỏ.
Lúc này phải nói một chút đến ông ngoại của Cốc Đông, lão Thẩm.
Vợ trước của lão Thẩm mất tương đối sớm, từ khoảng những năm 50, sau đó, lúc lão Thẩm nằm điều dưỡng trong bệnh viện đã cưới y tá chăm sóc mình, có thêm vài đứa con.
Dĩ nhiên, đối với con gái lớn Thẩm Chiêu Đệ, cũng như đối với người vợ cũ, chắc chắc không được ông ta chiếu cố nhiều như vợ và con sau này, đoán chừng trong lòng ông cũng thấy áy náy, nhưng dù sao vợ hai đang ở bên cạnh, còn Cốc Đông thì lại ở quá xa tầm tay ông ta.
Cho nên lần này hẳn là ông ta muốn thương yêu thật tốt đứa cháu ngoại này, đền bù một phần nào sự áy náy đối với vợ trước cùng con gái lớn.
Nhưng Thẩm phu nhân là mẹ kế của Thẩm Chiêu Đệ, bà ngoại sau của Cốc Đông, sao có thể thích Cốc Đông, Hàn Minh cùng đám người Tô Hướng Vãn được.
Ban ngày lúc Tô Hướng Vãn đi suối nước nóng, nhìn thấy người phụ nữ trung niên đó chính là vợ sau của lão Thẩm.
Nghe ý tứ của vị Thẩm phu nhân này, bà ta cùng Tề Lực hẳn có quan hệ rất sâu xa.
Gần đây vị trí người đứng đầu Tần Châu vẫn chưa được quyết định, đoán chừng vị Thẩm phu nhân kia đang vận động, cố gắng đẩy Tề Lực lên vị trí đó.
“Tôi xin cô, đồng chí Tiểu Tô, chẳng phải cô thích uống cà phê sao, chỉ cần cô làm cho Cốc Đông biểu hiện trước mặt ông ngoại tốt một chút, sau này tôi cho cô đủ cà phê Netsle để uống”, Hàn Minh xoa xoa hai tay nói.
Tô Hướng Vãn nói: “Anh là muốn tranh thủ vị trí đứng đầu Tần Châu nên mới muốn Cốc Đông giành chút thể diện cho anh trước mặt ông ngoại nó”
Đây chính là kiểu đi đường vòng cứu nước.
“Tề Lực là phó bí thư trưởng ở hội nghị lần này, chưa nói đến những bản lĩnh khác, cô thấy mấy ngày vừa qua hắn ta làm khó chúng ta như thế nào rồi. Nếu hắn đến Tần Châu, không biết các người còn bị ép đến mức nào, đây không phải vì tôi, mà vì cô và Tống đoàn, được không?” Hàn Minh này nói chuyện rất giỏi.
……
“Tôi không kỳ vọng Cốc Đông sẽ biểu hiện thật tốt, chỉ cần nó chịu đi ăn một bữa cơm với ông ngoại, không cần nói gì cũng được rồi”, Hàn Minh thấy Tô Hướng Vãn muốn lên lầu, đuổi theo nói.
Tô Hướng Vãn nói, Cốc Đông chỉ có vẻ thô lỗ bên ngoài một chút, nhưng dù sao nó cũng là một đứa bé ngoan.
Hàn Minh lo lắng đến như thế, không thể không nói, chính hắn cũng có một thành kiến rất lớn với con trai mình.
“Được rồi, hẹn ngày mai đi, để nó gặp ông ngoại. Anh yên tâm, những đứa trẻ được tôi giáo dục có thể chưa được khéo léo nhưng đảm bảo sẽ không làm cho anh mất mặt”, Tô Hướng Vãn cười nói.
Ba đứa Lư Đản, Cẩu Đản cùng Tống Nam Khê công khai giúp Cốc Đông gian lận, chuyện này chắc bọn nhỏ đã quên, nhưng Tô Hướng Vãn vẫn nhớ.
Vừa vặn ngày mai ăn bữa cơm với lão Thẩm, Tô Hướng Vãn cũng nên siết chặt bọn nhỏ lại rồi.