Kế hoạch không như biến hoá.
Chưa kịp để Lý Thừa Trạch nhảy xuống cho Chi Chi một sự ngạc nhiên, trong lối đi dưới đất, giữa đám người bỗng có một người phụ nữ kêu lên: "Bản sao của tôi, bản sao của tôi đâu?"
“Nhanh lên, có người ăn trộm bản sao của tôi”, là Watanabe đang kêu lên, vừa kêu vừa lôi giấy thông hành trong túi ra hét lên: “Tôi là người Nhật Bản, tôi bị mất một thứ vô cùng quan trọng, nhanh lên, có ai tìm giúp tôi không?”
Ở thời đại này nói mình là người Nhật Bản, trừ Watanabe tự cao tự đại ra, dĩ nhiên có thể bà ta không quen với lịch sử quá khứ, từ khi đến Trung Quốc, bà ta luôn ở trong một môi trường tương đối hữu hảo, vì thế mới sinh ra cảm giác mình ưu việt hơn người.
Nhưng ở trạm xe lửa có đủ mọi loại người hỗn tạp, lập tức cho Watanabe một bài học: “Người Nhật Bản? Ai con mẹ nó đưa người Nhật Bản vào đây?”
“Ông nội tôi bị bọn Nhật Bản g**t ch*t, để tôi nhìn xem người Nhật Bản này chỗ nào, tôi phải đập nát thành thịt”, một người khác nói.
“Đây chính là bản sao vô cùng quý giá, Hàn Minh đâu rồi, Tô nữ sĩ, tôi cầu xin cô, ai có thể giúp tôi tìm lại bản sao?” Watanabe vòng tới vòng lui không tìm thấy Hàn Minh, nắm Tô Hướng Vãn hỏi.
Hơn nữa lúc này cánh cổng ở lối ra của nhà ga sắp mở, một khi cánh cổng mở ra, mọi người ào ra ngoài, bản sao trân quý của Watanabe sẽ không bao giờ tìm lại được.
Bà chạy đến lối ra, giơ tay ngăn mọi người lại, kêu mấy cán bộ đi theo: “Tiểu Vương, Tiểu Triệu, các người không nghe thấy sao, bản sao của tôi bị mất, mau báo công an, giúp tôi tìm bản sao”
Đây cũng là một chuyện kỳ quái khác, mấy nhân viên của Watanabe, trừ việc đi cùng bà ta ra thì hầu như không có một câu trao đổi nào với bà.
Bây giờ, bà ta lo lắng cuống lên như vậy, mấy nhân viên đi cùng vẫn chậm rì rì quay đầu nhìn xung quanh, chậm rì rì bước đi, không một ai lo lắng.
Hơn nữa, người Tiểu Vương kia còn nói: “Bản sao làm sao mà thất lạc? Vật đó có cho cũng không ai muốn, chẳng lẽ chính Watanabe tiên sinh ngài làm thất lạc rồi quên? Mất thì mất thôi, ngài không đi là không kịp chuyến bay đâu”
Cái này rõ ràng là từ chối, lười giúp Watanabe tiên sinh tìm đồ mà.
“Đúng rồi, quân nhân, vị quân nhân tiên sinh kia, có thể giúp tôi được không?” ngay tại lúc này, đột nhiên Watanabe nhìn thấy trong đám người có một người cao nhất, còn đang cõng một đứa bé trên cổ, là Tống Thanh Sơn.
Giống như ngôi sao sáng nhất giữa bầu trời đêm, cái cây cao nhất trong rừng cây kia, phải biết dọc đường đi, Watanabe tiên sinh chê Tống đoàn suốt 3 ngày 3 đêm.
Nhưng vào giờ khắc này, bà ta đột nhiên chạy về phía Tống đoàn: “Đại tá Tống, chuyện này cho dù thế nào ngài cũng phải giúp tôi, mau tìm bản sao cho tôi được không?”
Lúc này bà ta không còn chê trên người Tống đoàn có mùi nồng nữa, trực tiếp bám vào người Tống đoàn: “Những bản sao đó đối với nghệ thuật Đôn Hoàng cũng như văn minh nhân loại đều có ý nghĩa cực kỳ lớn, ngài phải tìm nó cho tôi”
Tống đoàn vốn bị người phụ nữ này chọc cho phát điên, nếu không phải lãnh tụ mới qua đời không lâu, nếu không phải Trung Quốc có câu châm ngôn: hai nước giao tranh, không chém sứ giả, hơn nữa nếu Watanabe không phải phụ nữ, hắn đã ném bà ta ra khỏi xe lửa từ lâu.
Tìm “bản sao” gì? Tống đoàn còn không biết bản sao là cái gì.
“Đó là đồ rất quý giá. Tôi đã sao chép các bức tranh tường trong hang động Mạc Cao bằng bút chì than”, Watanabe giơ hai tay hét lên: “Đó là tất cả phương hướng nghiên cứu nửa đời sau của tôi, bích hoạ không thể sao chép lại được nữa vì nó quá dễ bị hư hại, những bản sao đó vô cùng quý giá, đại tá Tống, anh phải tìm cho tôi…”
“Cốc Đông, kẻ gian ở chỗ nào?” Tống đoàn chưa nghe Watanabe nói xong, trực tiếp vác Cốc Đông trên cổ mình xoay tứ phía cho nó quan sát.
Cốc Đông một tay mập mạp ôm đầu Tống đoàn, một tay giơ ra chỉ.
Ánh mắt mọi người di chuyển theo ngón tay của nó.
“Ở chỗ đó!” Cốc Đông đột nhiên gầm lên, Tống đoàn với lợi thế chiều cao hơn người, quay sang nhìn thấy rõ hai người kia đột nhiên quay lại, chạy lên lầu 2.
Ném Cốc Đông xuống đất, Tống đoàn chạy về phía đám đông đang tách ra như thuỷ triều.
Hai tên trộm đã leo đến cầu thang, nếu bọn chúng leo được lên trên, đó là cổng soát vé của nhà ga, bọn chúng chỉ cần chạy qua đó, cả nước có 32 tỉnh thành, mỗi tỉnh đều có một chuyến xe lửa, ai biết được bọn chúng sẽ đi đâu?
Tống đoàn đã đến góc cầu thang, ba bước nhảy lên, trực tiếp bay qua lan can.
Phía trên lao xuống một tiểu tử mặc quân trang, mỗi người chặn một tên trộm, quật ngã lăn ra đất.
Mấy đứa nhỏ nửa ngày mới nhận ra đó là Lý Thừa Trạch. Nó cao lên rất nhiều, đồng thời cũng gầy, giống như Tống Thanh Sơn, chỗ thắt lưng và áo sơ mi bị lõm xuống, cho thấy bụng nó phẳng như thế nào.
Da nó cũng đen hơn trước, khuôn mặt cứng rắn, căng thẳng đầy sát khí, nhưng đến khi nó cười lên một tiếng, giơ tay ra, Cẩu Đản cùng Lư Đản nhao tới.
Đây vẫn là người anh mặc dù nói năng thận trọng nhưng từ nhỏ đã tìm mọi cách kiếm đồ ăn cho chúng, vì bọn chúng mà tìm cách mua đồ uống đến mức suýt nữa thì bị bắt.
“Chính là cái này, bản sao đó, đẹp không?” ở chỗ soát vé, lúc chờ công an thẩm vấn, Watanabe lấy một bản sao bích hoạ ra, nhẹ nhàng mở ra rồi đưa cho Tống đoàn và Lý Thừa Trạch xem.
Hai quân nhân Trung Quốc, mỗi người bắt một kẻ gian, lấy lại cho bà những bản sao quý giá nhất.
Tống đoàn đối với bản sao không có nghiên cứu gì, nhưng trong lòng hắn cảm thấy không thoải mái.
“Đây là di sản văn hoá của đất nước chúng tôi, ngài mang các bản sao này đi, sợ không thích hợp?” hắn nói.
Watanabe đột nhiên ngẩn người, rồi nói: “Chẳng qua chỉ là bản sao thôi, hơn nữa, đây là chính phủ cho phép tôi tới sao lại, cũng được mang đi, đây là trao đổi tượng trưng cho tình hữu nghị Trung – Nhật”
Tống đoàn nói rất dứt khoát: “Nếu chính phủ do tôi làm chủ, tôi tuyệt đối sẽ không cho phép bà mang những thứ này đi, đế quốc chủ nghĩa của các người đã lấy đi quá nhiều đồ của đất nước Trung Quốc”
Trong lòng Watanabe vẫn như cũ oán thầm Tống đoàn quá bảo thủ, quá cổ lỗ sĩ, không hiểu được việc khuếch trương giá trị của Đôn Hoàng sẽ mang lại lợi ích kinh tế như thế nào.
Nhưng bởi vì vừa rồi hắn dốc sức bắt kẻ trộm khiến Watanabe sinh lòng kính nể với người đàn ông này.
“Tôi về Bắc Kinh nghỉ ngơi hai ngày rồi mới lên chuyến bay, nếu không tối nay tôi mời cả nhà anh ăn bữa cơm?” Watanabe nói.
Chi Chi và những người khác vẫn còn đang đợi ở bên ngoài.
Watanabe muốn ở một nơi yên tĩnh, có ánh đèn, có âm nhạc, để cô bé kia múa lại khúc Đôn Hoàng đó. Cô bé là một vũ công bẩm sinh, xinh đẹp đến mức Watanabe hận không thể mang bút ra vẽ ngay lại.
“Chúng tôi còn phải đi Bắc Đới Hà, tạm biệt ở đây thôi, lúc khác gặp lại”, Tống đoàn quả quyết nói.
Người này nếu giống như Hàn Minh thấp giọng cầu xin thì Watanabe sẽ không muốn ở lại, nhưng bây giờ, từ Chi Chi bà ta biết có thể ở dân gian vẫn còn một bộ phận được truyền thừa văn hoá Đôn Hoàng, và từ Tống đoàn phát hiện, quân nhân Trung Quốc ngoài thực thi nhiệm vụ một cách cứng nhắc, thời khắc mấu chốt sẽ thể hiện trách nhiệm gánh vác, khiến bà ta thấy kính nể một cách khó hiểu.
“Đại tá Tống chắc không ưa tôi phải không?” Watanabe đuổi theo.
Tống đoàn cùng Lý Thừa Trạch đi ra từ đồn công an, quay đầu lại đồng thanh: “Đúng”
Điều này khiến Watanabe tiên sinh nghẹn giọng, không nói nên lời.
“Nhưng bà ở trên đất nước chúng tôi thì sẽ được chúng tôi bảo vệ. Chỉ cần có khó khăn, trong bất kỳ trường hợp nào, bà đều có thể tìm quân nhân nhờ giúp đỡ. Bất kỳ người quân nhân nào cũng sẽ vì bà dốc tất cả sức lực bảo vệ bà an toàn”, Tống đoàn vừa nói vừa chào một cái rồi kéo Lý Thừa Trạch đi.
Phải biết Hàn Minh đã phân phó cho Tống đoàn nhất định phải nghĩ mọi biện pháp làm sao giữ được Watanabe lại. Nếu Hàn Minh biết Tống đoàn không những không có giữ người mà còn tìm cách đuổi đi, chắc sẽ tức chết.
Hàn Minh dùng mọi cách cầu xin, Watanabe không chịu ở lại, bây giờ lại thực sự bị gia đình Tô Hướng Vãn mê hoặc, không muốn đi.
Bà hận không thể đuổi theo tới Bắc Đới Hà, cùng trò chuyện với Tống Nam Khê về điệu vũ.
Có điều đáng tiếc, thị thực của bà ta không cho phép bà tới những nơi như Bắc Đới Hà.
Vốn hôm nay gia đình Tô Hướng Vãn đến ga xe lửa Bắc Kinh sẽ chuyển tiếp sang tàu hoả đi Bắc Đới Hà, nhưng vé xe đã bị huỷ bỏ.
Hơn nữa, theo người bán vé tại ga tàu, vé của bọn họ là có người đặc biệt gọi đến báo huỷ.
Cuộc họp Bắc Đới Hà sẽ diễn ra vào ngày mai, các chuyến xe đi Bắc Đới Hà đã chuyển bánh, tối nay Tống đoàn cùng Hàn Minh không đến được, thì họ sẽ không thể tham dự cuộc họp sáng mai.
“Đây nhất định là có người cố ý không cho chúng ta tham dự đúng giờ”, Hàn Minh gấp đến đổ mồ hôi đầy đầu: “Tôi đã vận dụng tất cả các mối quan hệ, nhưng chuyến xe cuối cùng đã đi rồi, chúng ta không lên được”
Tống đoàn vừa rồi nghe Lý Thừa Trạch kể lại chuyện nó thiếu chút nữa bị bắt đi sân bay Tây Giao bốc dỡ than.
“Tề Lực, là Tề Lực làm”, Tống đoàn giao hết hành lý lại cho Tô Hướng Vãn: “Mọi người chờ ở đây, tôi đi tìm xe”
Con người Tề Lực chính là kiểu như vậy.
Phương diện khác không nói, ở Bắc Kinh hắn có mối quan hệ rất rộng, chỉ cần ai đắc tội với hắn, hắn sẽ nghĩ tất cả biện pháp, trên mọi phương diện để làm cho bạn phải khó chịu.
Tống đoàn đi ra ngoài tìm xe, bọn trẻ ngồi chung một chỗ ăn lương khô.
Mấy đứa nhỏ đối với sự trở về của Lý Thừa Trạch thì đặc biệt hiếu kỳ, nó còn mang quà cho mọi người.
“Oa, anh, đây thực sự là đồng hồ sao?” Lư Đản được cho một cái đồng hồ, không dám tin là một đứa trẻ như nó cũng có lúc có được cái đồng hồ của riêng mình. Nhìn hai chữ Hướng dương khắc trên mặt đồng hồ, nó mừng rỡ, vội vàng đeo vào tay.
Sợ người khác không nhìn thấy, nó còn đặc biệt đeo ra bên ngoài ống tay áo.
Quà cho Cẩu Đản là mấy cuốn sách. Bên ngoài bìa sách bằng da có mấy chữ lớn: “Tuyển tập Marx – Lenin”, mặc dù Cẩu Đản cực kỳ ghen tị với đồng hồ của Lư Đản, không mấy hứng thú với đống sách này, nhưng dù sao cũng là anh trai mang từ Nam Hải về, nó nhận lấy, rất lễ phép nói: “Cảm ơn anh”
Lúc định cất sách vào túi, nó tuỳ tiện lật mấy trang, đột nhiên miệng há hốc: “Anh, cái này…”
Lý Thừa Trạch vội vàng suỵt một tiếng, ý bảo không được nói ra.
“Bích huyết kiếm”, tiểu thuyết võ hiệp của Kim Dung được giấu ở bên trong, chỉ có thể nói, đại ca chính là đại ca, hiểu rõ Cẩu Đản thích gì.
Nó vui đến khí huyết sôi trào.
Cốc Đông vẫn đang cuống lên, nó vẫn cảm thấy mình là đứa trẻ mà anh Thừa Trạch thích nhất, nhưng trước mặt vẫn còn Tống Nam Khê, cho nên nó vội vã ăn hết đống bánh quy đường của Hàn Minh mang đến, lén uống ly cà phê dành riêng cho Tô Hướng Vãn, giơ cánh tay mập mạp thẳng ngay dưới mũi Lý Thừa Trạch.
Không nói lời nào, nhưng tâm trạng là rất nôn nóng được nhận quà.
“Tống Nam Khê…” Lý Thừa Trạch dừng một chút, phát hiện trong đám trẻ không thấy Chi Chi, con bé đã đi đâu?
Tô Hướng Vãn chẳng lẽ lại không nhìn thấy, lúc Lý Thừa Trạch cúi đầu lấy quà, đoán chừng là xấu hổ nên không dám nhìn Chi Chi, lúc này ngẩng đầu lên một cái, không thấy Chi Chi thì cuống lên.
“Con bé đi theo Thẩm Tinh Hoả đó đi lấy nước”, Tô Hướng Vãn có chút cười trên sự đau khổ của người khác.
Cô bé xinh đẹp chính là lợi thế, mới 10 tuổi đã có người theo đuổi.
Lý Thừa Trạch mang về rất nhiều đồ chơi nhỏ cho Chi Chi, vừa nghe cô bé đi cùng Thẩm Tinh Hoả, nó đứng phắt dậy đi về hướng nhà vệ sinh để tìm.
Phòng nước của trạm xe lửa hẳn là ở bên cạnh nhà vệ sinh.
Thẩm Tinh Hoả đang khoe khoang với Tống Nam Khê: “Em có biết anh em trong bộ đội có biệt hiệu là gì không?”
Tống Nam Khê cúi đầu lấy nước, cười tươi như một đoá hoa: “Không biết, anh nói đi”
“Em nói xem em bao nhiêu tuổi, học ở đâu, rồi anh sẽ nói cho em”, Thẩm Tinh Hoả lúc này mà có cái đuôi ở mông, hẳn sẽ vẫy không ngừng trước mặt cô bé này.
Tống Nam Khê duỗi một ngón tay ra: “Anh, em 10 tuổi rồi, học ở trường trung học Tần Châu, anh nói đi”
Đúng là một cô bé thẳng thắn.
“Mới 10 tuổi? Nhìn vóc dáng em, khuôn mặt em, ôi, anh không tin em chỉ mới 10 tuổi”, Thẩm Tinh Hoả thất vọng. Cô bé nhìn cũng phải cao ít nhất 1,5m, hai bím tóc vừa dài vừa đen, khi mỉm cười còn có hai lúm đồng tiền ở khoé miệng, vô cùng xinh đẹp.
“Nói nhanh, anh của em trong bộ đội có biệt hiệu là gì?” Tống Nam Khê xích đầu tới, cười hi hi.
Má Thẩm Tinh Hoả đột nhiên nóng lên, bởi cô bé này cách mình quá gần, cũng bởi vì cô bé quá mức xinh đẹp, đẹp như bước ra từ trong phim vậy.
“Ôi, em thật là đẹp quá”, Thẩm Tinh Hoả không tự chủ được, bật thốt lên: “Không phải khoác lác, chứ toàn thành Bắc Kinh không có cô bé nào xinh đẹp, đáng yêu như em”
Tống Nam Khê không phải đứa trẻ 3, 4 tuổi, nó ngẩng đầu lên, phát hiện anh lính này dường như có gì đó không ổn.
Mà đúng lúc này, Lý Thừa Trạch đi tới.
“Chi Chi, đi về trước”, nó nói.
Chi Chi mỉm cười, quay đầu nhìn Thẩm Tinh Hoả một cái rồi đi.
“Em gái cậu thật là xinh đẹp, nó nói nó mới 10 tuổi, tôi không tin, nó cao thế kia cơ mà”, Thẩm Tinh Hoả đúng là nhất kiến chung tình, không thể che giấu được.
Lý Thừa Trạch bị chọc tức, đá một cái qua, thấy Thẩm Tinh Hoả né tránh thì quật tay ném nó xuống đất bằng một cú đánh ngược.
“Sao thế, tôi chỉ hỏi một câu về em gái cậu thôi, sao lại đánh tôi? Đúng rồi, tôi không về nhà, tôi đi Bắc Đới Hà với mọi người được không?” Thẩm Tinh Hoả bò từ dưới đất dậy, đuổi theo Lý Thừa Trạch.
“Cút, Thẩm Tinh Hoả, con mẹ cậu không cút, ông đây cạo đầu cậu”, Lý Thừa Trạch tức giận gầm lên một tiếng, chưa kịp vung cái tát lên thì thấy nhiều người chằm chằm nhìn mình một cách kinh ngạc, nó vội vàng hít một hơi thật sâu, bình tĩnh lại.
Để cho dân thường nhìn thấy quân nhân ngoài đường phố mắng người hoặc là rống to đều là không đúng, nó phải bảo vệ hình tượng quân nhân mọi nơi mọi lúc.
Hàn Minh vẫn vô cùng chăm sóc Tô Hướng Vãn, Cốc Đông chờ mãi không có quà của mình, một bên nhìn Lư Đản đang ngắm đồng hồ đeo tay, một bên nhìn Cẩu Đản ôm quyển “Tuyển tập” mơ màng, càng nghĩ càng uỷ khuất.
Nó đang nghĩ làm sao khóc lớn lên để diễn tả nỗi uỷ khuất của mình.
“Tống Thanh Sơn có quen ai ở Bắc Kinh không? Tôi đoán có thể anh ấy đi mua vé xe khách, xe chạy vào 4-5 giờ sáng mai, khoảng 4 giờ nữa là đến”, Hàn Minh rót nước vào hai chiếc cốc, chờ cho nguội rồi đưa cho Tô Hướng Vãn: “Ngồi nửa ngày cũng mệt mỏi, mau uống nước đi”
“Mù quáng lấy lòng, Hàn Minh, ông còn mặt mũi không?” Cốc Đông đang tức giận, thấy bộ dạng lấy lòng của Hàn Minh thì cụt hứng: “Sao ông cho rằng ba tôi chỉ có thể mua vé xe khách? Không biết chừng ông ấy có thể tìm cho chúng ta một chiếc xe lớn, một chiếc xe riêng”
Cốc Đông để thổi phồng Tống đoàn, tưởng tượng hết mức có thể: “Là cái xe to nhất, cao nhất, giống như xe khách vậy”
Hàn Minh cười nói: “Tống Thanh Sơn ở Tần Châu cũng coi như nhân vật lớn, nhưng đại tá giống như anh ta ở Bắc Kinh nhiều như lá mùa thu, không có gì mới mẻ đâu. Hơn nữa, tôi không nghe nói anh ta có người quen ở Bắc Kinh”
Cốc Đông không tin, nó chỉ tin ba Tống Thanh Sơn của nó trên trời dưới đất gì cũng là người lợi hại nhất.
“Ba, ba, có xe sao?” đứa trẻ nhìn quanh, thấy Tống Thanh Sơn ngoắc tay ở lối vào đại sảnh, nhảy cỡn lên chạy về phía Tống Thanh Sơn.
Tống Thanh Sơn quả thật đã tìm được một chiếc xe, hơn nữa ngoại trừ hắn, chắc không có ai có thể lái chiếc xe này, bởi vì nhìn nó quá lớn, quá nặng cũng quá cuồng dã.
Không chỉ chất lượng thép nhìn đặc biệt tốt, lớp vải bạt còn dầy và bền chắc, lốp xe ít nhất to gấp đôi lốp bình thường, hơn nữa trên xe không có một chút mùi xăng nào, hiển nhiên, xe này không bị rò rỉ dầu.
Hàn Minh bị say xe, một cái xe không có mùi dầu là phúc âm đối với hắn.
“Đúng là anh tìm được xe à?” Hàn Minh đối với người cha tiện nghi của con trai mình này, ngoài bội phục cũng chỉ là bội phục: “Xe này gọi là gì? Sao tôi chưa từng thấy bao giờ?”
“Xe tải Tĩnh Cương Sơn 70 tải trọng”, Tống đoàn nhảy lên xe, xoay vô lăng nói: “Đây là kiểu xe do nước chúng ta tự nghiên cứu phát triển, vừa mới ra đời thôi. Đi, chúng ta đi thử xem công suất thế nào”
Tề Lực chẳng phải trăm phương ngàn kế muốn ngăn hắn không lên xe lửa để đi họp được sao?
Tống đoàn nghĩ, vậy để mình lái chiếc xe này tới, đoán chừng Tề Lực sẽ đủ vui đi.