Người phụ nữ này tự xưng họ là Watanabe, cũng không thích bọn nhỏ gọi là thím, mà gọi là Watanabe tiên sinh.
Một nữ đồng chí, còn là người Nhật Bản, lại muốn mọi người gọi mình là tiên sinh, thật là kỳ quái.
Một đêm đến sáng, bọn nhỏ bị người phụ nữ này thu hút, ngủ không ngon.
“Tới đây, tôi có kẹo, muốn ăn không, đã nhìn thấy cái này chưa?” Watanabe tiên sinh cầm trong tay một viên tròn màu hồng, bóp bóp một cái, dí vào mép Cốc Đông: “Muốn ăn không?”
“Đồ của quỷ Nhật Bản, tôi không ăn” Cốc Đông gạt ra.
Watanabe tiên sinh cười: “Các cháu là trẻ con thời đại mới, thù hận chúng ta cũng rất bình thường, không ăn thì ta ăn”
Kẹo đường đó, mấy đứa trẻ khác không sao nhưng Cốc Đông tham ăn, nhất thời ngửi thấy mùi dâu tây ngọt ngào, nó cảm giác mình sắp trở thành kẻ phản bội cách mạng rồi.
“Tống Nam Khê rất xinh đẹp, nhưng mấy năm nữa, cháu cũng phải xuống nông thôn đúng không?” Watanabe tiên sinh nói.
Chi Chi vội vàng nói: “Bây giờ không còn chính sách lên núi xuống nông thôn nữa, tương lai tôi sẽ nhập ngũ, còn là một nữ quân nhân kiêu ngạo lại vinh quang”
“Nữ quân nhân rất tốt, da cháu sẽ bị đen đi, trong lòng tràn đầy nhiệt huyết, để mặt trời chiếu rọi, dãi gió dầm mưa, đoán chừng đến năm 20 tuổi trông sẽ già hơn cả ta”, Watanabe tiên sinh chỉ vào hai bên tóc mai của mình: “Ta chưa bao giờ phơi nắng, cho nên làn da của ta mới được bảo vệ tốt như vậy”
Con gái ai muốn xấu xí chứ, Chi Chi sờ mặt mình, đột nhiên nghĩ tới Lý Dật Phàm, điều này thực sự đả kích nó.
“Nhưng đây cũng là sự tất yếu của văn hoá. Người Trung Quốc các cháu đã vứt bỏ truyền thống của minh, thành lập một loại văn hoá mới, từ bỏ văn hoá cũ, vừa là chuyện xấu, vừa là chuyện tốt, biết vì sao không?” Watanabe tiên sinh ăn thêm một viên kẹo đường, nói: “Chuyện tốt là các người từ nay về sau không cần phải suy tính nữa, vì thế sẽ không phải chịu sự thống khổ của suy tính. Cái xấu là văn hoá của các người từ đây mất đi truyền thừa, văn hoá của các người lại phải cần ta tới cứu, đây chính là thống khổ”
Ngay lúc này, mấy người Tống Thanh Sơn, Tô Hướng Vãn đi tới rửa mặt, hỏi ăn gì, chuẩn bị đổi chỗ ngủ với bọn trẻ.
“Mẹ, truyền thống văn hoá là cái gì?” Chi Chi quay đầu hỏi Tô Hướng Vãn.
Tô Hướng Vãn chưa kịp nói gì, Hàn Minh đã vội vàng giải thích: “Nho giáo, Phật giáo, Đạo giáo chính là văn hoá truyền thống, nhưng cháu hỏi cái này làm gì?”
Chi Chi giới thiệu Watanabe tiên sinh ngồi đối diện với mọi người.
“Hoá ra chính ngài là Watanabe tiên sinh”, Hàn Minh bước lên bắt tay: “Nghe nói ngài tới để hướng dẫn việc nghiên cứu văn hoá Đôn Hoàng, nhưng tôi bận quá không có thời gian đi Đôn Hoàng, thất kính, thất kính”
Hoá ra Watanabe tiên sinh đúng là một nhà nghiên cứu văn hoá.
Từ năm 76, quốc gia có kế hoạch mở cửa trưng bày những tranh bích động ở Đôn Hoàng cũng như những điêu khắc vô cùng quý hiếm. Mặc dù nói quỷ Nhật Bản thật sự là bọn xâm lược, nhưng không thể không nói ở phương diện gìn giữ văn hoá, nghiên cứu văn hoá, họ đang đi những bước rất xa.
Cho nên Watanabe tiên sinh này đúng là do Trung ương đặc biệt phê chuẩn mời tới.
“Những đứa trẻ này đều là của nhà anh à?” Watanabe tiên sinh hỏi Hàn Minh.
Hàn Minh nhìn lướt qua: “Ừ”, có chút chột dạ.
“Vị nữ sĩ này cũng là người yêu của anh?” Watanabe tiên sinh chỉ Tô Hướng Vãn nói: “Dùng như cách nói của người Trung Quốc các anh, rất xứng đôi”
Hàn Minh cười ngoác miệng không khép lại được, mấy đứa kia ngốc nhưng Cốc Đông không ngốc: “Hàn Minh này đang ăn trộm, hừ”
Tống đoàn lúc đi rửa mặt, phát hiện Hàn Minh bóp kem đánh răng cho Tô Hướng Vãn.
Được rồi, hắn nhịn.
Hắn nghĩ, rửa mặt xong nên ăn cơm, đi gọi mấy đứa bé, đứa lớn đứa nhỏ bận bịu trước sau, đến lúc ngửi thấy mùi thơm một lần nữa, đã thấy Hàn Minh pha một ly cà phê hoà tan khác cho Tô Hướng Vãn, để lên bàn cho cô, còn kéo rèm cửa sổ phía sau, vì rèm cửa ảnh hưởng tầm nhìn của Tô Hướng Vãn.
Trời ạ, kiểu ân cần này Tống đoàn hoàn toàn không thể bắt chước được.
Watanabe tiên sinh chứng kiến hết lần này đến lần khác, cũng nói lịch thiệp: “Thật là hiếm thấy, ở Trung Quốc lại có người phong độ thân sĩ như Hàn tiên sinh”
Vừa rồi bà ta còn mời Hàn Minh, Tô Hướng Vãn cùng dùng cơm với mình, dĩ nhiên bà ta không nói chuyện mấy với Tô Hướng Vãn, chủ yếu nói với Hàn Minh.
Hầu hết những người có chuyên môn này đều rất thanh cao, và rõ ràng là bà ta có rất nhiều bất mãn với việc bảo vệ di tích văn hóa của người dân Trung Quốc.
Lúc nghe tin Hàn Minh sắp trở thành người đứng đầu Tần Châu, bà ta đem hết bất mãn trong lòng ra: “Biết không, toàn bộ Đôn Hoàng giống như cái người đàn ông họ Tống kia, tướng mạo thô lỗ, làm người cũng l* m*ng, bọn họ là quân nhân, cái này tôi hiểu, nhưng bọn họ căn bản không hiểu ý nghĩa bảo vệ di vật văn hoá”
Hàn Minh cười nói: “Tôi vẫn luôn quan tâm hỏi thăm và cố gắng phối hợp, chuyến này ngài về Bắc Kinh chắc để nghỉ ngơi rồi sẽ sớm quay lại Đôn Hoàng phải không?”
Bích hoạ, điêu khắc là di sản trân quý nhất của lịch sử quốc gia, muốn bảo vệ gìn giữ phải dựa vào người này. Có thể nói, bà ta cứu văn vật quốc gia, là vô giá.
Watanabe tiên sinh lắc đầu nói: “Không được, có quá nhiều thứ trong Viện nghiên cứu di tích văn hóa khiến tôi cảm thấy bất lực và đau lòng, chuyến này tôi về Nhật Bản sẽ không quay lại nữa."
Hàn Minh bây giờ ở Tần Châu, Đôn Hoàng cũng ở Tần Châu, vì những di sản trân quý của Đôn Hoàng, cũng vì thành tích của hắn, hắn không thể để Watanabe tiên sinh đi.
Phải biết, để mời bà ta, quốc gia đã phải trả rất nhiều tiền.
“Nhất định có hiểu lầm, có thể ngôn ngữ không thông, cũng có thể là người của Viện nghiên cứu không đủ năng lực, chỉ cần ngài nói chỗ nào không đúng, tôi tổ chức lại đội ngũ, được không? Nếu ngài đi, những thứ văn vật kia phải làm thế nào? Có rất nhiều thứ chỉ cần lộ dưới ánh mặt trời là biến thành tro bụi, đó là điều chúng tôi không muốn thấy”
“Vậy các anh có thể cho quân đội rút lui được không? Bọn họ trú đóng trong đó làm cho tôi rất không thoải mái”, Watanabe tiên sinh chỉ Tống Thanh Sơn nói.
Mấy đứa bé cũng nhìn Tống Thanh Sơn, thầm nghĩ, ba lại chọc đến ai rồi?
Tống Thanh Sơn cũng cảm thấy mình không chọc vào ai, tự nhiên bị người ta nhắm đến.
Hàn Minh thẳng lưng nói: “Kể từ năm 1890, chủ nghĩa đế quốc đã trộm quá nhiều văn vật của chúng tôi, nên ngài nói để quân đội rút lui là không thể, Đôn Hoàng phải có bộ đội trú đóng”
“Bọn họ luôn miệng nói sợ người ăn trộm văn vật, chẳng lẽ là sợ tôi trộm sao? Một chút thành ý cũng không có, nói gì đến bảo vệ, nói gì chuyện tôi ở lại nơi này? Hơn nữa, Hàn tiên sinh, tôi vô cùng không thích những đứa trẻ này của anh, bởi vì bọn chúng nhiệt huyết, bọn chúng coi tôi như lang sói hổ báo. Bọn chúng cũng không phải là những đứa trẻ đơn thuần, những kiểu trẻ con như vậy cũng làm tôi không thoải mái”
Mấy đứa bé đến bây giờ, nhìn Watanabe tiên sinh như nhìn quái vật.
Hàn Minh cũng bất đắc dĩ, quay đầu nhìn Tô Hướng Vãn.
Tô Hướng Vãn sờ đầu Lư Đản, nhỏ giọng nói: “Thím này đặc biệt lợi hại, là người Nhật Bản tốt, thế nên các con buông gậy xuống được không?”
Lư Đản lớn hơn, soạt một cái, đá cái gậy vào gầm giường, Cốc Đông nhìn thấy anh tuyên cáo đầu hàng, nó cũng ném cái gậy của mình vào gầm giường.
Mấy người lớn ngủ vào ban ngày nên bọn nhỏ chạy sang bên kia.
Nằm ở trên giường, Tống đoàn cũng không có cách nào yên.
Bởi vì giường của Tô Hướng Vãn ở giữa, Hàn Minh không giỏi tự làm nhưng lại không muốn để Tống đoàn làm, hắn muốn tự mình phải kéo được cái rèm lên.
Dựng lên lại đổ xuống, tay hắn vụng về không làm được, vần vò ở đó một hồi lâu.
“Này thư ký Hàn, anh đừng có làm nữa được không, rất ảnh hưởng đến giấc ngủ của tôi, biết không?” Tô Hướng Vãn tức giận nhưng Hàn Minh không giận: “Đợi chút xíu nữa, tôi làm xong ngay đây”
Tống đoàn nằm ở giường trên, cảm thấy mình có thể nổ tung bất cứ lúc nào, nhưng chỉ cần hắn động một cái, Hàn Minh lập tức nói: “Để tỏ lòng cảm ơn Cốc Đông, đoạn đường này để tôi chiếu cố đồng chí Tiểu Tô, thế nào?”
Được rồi, Tống đoàn lại nằm xuống.
Watanabe tiên sinh không biết những người này thức trắng đêm qua, vẫn đang bày tỏ sự bất mãn của mình, hơn nữa cũng bởi vì Tống đoàn là quân nhân, bà ta liền nhắm vào Tống đoàn: “Vị tiên sinh giường trên kia, mùi cơ thể thật là nồng”
Tống Thanh Sơn ngồi dậy, đỉnh đầu chạm vào nóc xe, là quân nhân vừa gầy vừa cao, bắt nằm giường trên thật uỷ khuất cho hắn.
Nhưng hắn rất lịch sự nói: “Nữ đồng chí, trước khi lên xe tôi đã tắm rồi, mùi không đến nỗi nồng chứ?”
“Mùi rất nặng, sao anh không học theo một ít mùi của đồng chí Hàn Minh đây, không có mùi cơ thể nào”
Không chỉ không có mùi cơ thể, trên người Hàn Minh còn có mùi nước hoa, giống đàn bà vậy, Tống đoàn nhìn một cái liền khinh bỉ, nhưng không có cách nào, bởi vì Hàn Minh rất tôn trọng Watanabe tiên sinh, mà bà ta cũng đáng để tôn trọng, Tống Thanh Sơn dứt khoát xuống giường, đứng nheo mắt bên cửa sổ.
Tô Hướng Vãn đang ngủ, Hàn Minh đang cố sửa cái rèm, mà Watanabe tiên sinh cũng nằm trên giường, chậm rãi đọc sách.
Tô Hướng Vãn không cần nheo mắt, từ trên cao nhìn xuống, phát hiện bà ta đang đọc một quyển sách tiếng Trung “Đôn Hoàng kỹ nhạc thiên”, chắc do khó nhận biết mặt chữ nên bà ta đeo kính, đọc rất cẩn thận.
Hàn Minh cứ nhất định phải buộc rèm, làm ồn ào trước mặt cô, không chịu rời đi.
Tô Hướng Vãn nhịn lại nhịn, nhịn nửa ngày đột nhiên nói: “Thư ký Hàn, có phải là anh muốn người phụ nữ Nhật Bản này ở lại phải không?”
“Dĩ nhiên, cô không đi học, không biết Đôn Hoàng có ý nghĩa như thế nào”, Hàn Minh nghiêm trang nói.
Trong lòng Tô Hướng Vãn phì một tiếng, người Trung Quốc đều biết ý nghĩa của Đôn Hoàng, nhưng những đạo lý lớn này cô không nói, chỉ nhẹ giọng: “Anh đừng làm cái rèm nữa, ngủ đi, tôi sẽ giúp anh giữ người phụ nữ này lại”
Hàn Minh xoay người định nằm xuống ngủ.
“Ra bên ngoài ngủ đi. Tống đoàn nhà tôi phải ngủ trong hành lang, sao anh lại được ngủ trên giường?” Tô Hướng Vãn nói.
Hàn Minh đương nhiên thông minh hơn em trai Hàn Giang nhiều, hắn đặc biệt giỏi quan sát sắc mặt, chỉ số cảm xúc rất cao, nhưng Tô Hướng Vãn không muốn nhận sự ân cần của hắn, suốt chuyên đi này, nếu cô chấp nhận mọi sự chăm sóc như cầm tù của hắn, cô sẽ bị những viên đạn bọc đường của hắn ăn mòn.
Dĩ nhiên Hàn Minh cực kỳ thông minh, mặc dù luôn cướp mất sự chú ý của Tống đoàn, nhưng tuyệt đối nghe lời Tô Hướng Vãn.
Ba ngày ngồi xe lửa, bất cứ lúc nào Watanabe chê, không chịu ngủ cùng Tống đoàn, Tô Hướng Vãn cũng đuổi Hàn Minh ra ngoài. Trong khoang có 6 cái giường, trừ những nhân viên đi cùng Watanabe, một mình Tô Hướng Vãn chiếm 3 cái giường, cũng không hay ho lắm.
Mà bất mãn của Watanabe tiên sinh là đã tích tụ từ lâu.
Mấy đứa bé coi người Nhật Bản như bà như kẻ thù, khiến bà cảm thấy bọn chúng thật dốt nát, nhưng lại thấy đau nhói trong lòng, không hiểu quốc gia này đào tạo con người như thế nào mà khiến chúng coi dân tộc khác như kẻ thù.
Mặt khác, vùng cổ tích Đôn Hoàng không cấp cứu thì sẽ không kịp nữa, loại huỷ diệt đó sẽ làm cả thế giới thương tiếc, nhưng công việc của bà chậm chạp không được triển khai, giống như đứa trẻ bị vứt lại khiến trong lòng bà rất khó chịu.
Lúc này, buổi tối bà đối mặt với mấy đứa trẻ, ban ngày thì chỉ có mình Tô Hướng Vãn, dĩ nhiên bà cũng muốn trút một phần bất mãn cho Tô Hướng Vãn, dù là vô tình hay hữu ý.
“Con gái cô nhìn rất khéo léo, nhưng tôi nghĩ nó làm lính không thích hợp, nó hợp với khiêu vũ, chân tay quá đẹp, ngoại hình rất cổ điển”, Watanabe nói.
Tô Hướng Vãn nằm giường trên, đọc quyển “Mèo máy” của Watanabe: “Tôi muốn nó lớn lên làm giảng viên đại học, hoặc làm ở ngân hàng, so với làm lính thì tốt hơn nhiều, còn chuyện khiêu vũ ca hát thì đừng có nghĩ đến”
“Thế hệ của các cô, coi như đã bị tẩy rửa đến tận xương cốt. Là người dân của một quốc gia cổ đại có nền văn minh huy hoàng 5.000 năm, các người không có ý thức muốn kế thừa nền văn hóa của mình, vẫn coi thường nó. Tôi chỉ có thể nói, các người không biết cách suy nghĩ, đó là một điều rất may mắn, bởi vì nếu các người nghĩ về điều đó, các người sẽ vô cùng đau khổ" Watanabe lại nói.
Hàn Minh vội vàng giải thích: "Cô ấy thực sự không đọc nhiều, vì vậy cô ấy không hiểu điều này."
Tống đoàn không nhịn được: "Không phải chúng ta không biết bảo vệ di sản văn hóa của mình, nhưng đối với hầu hết mọi người bây giờ, điều quan trọng nhất là phải lấp đầy cái bụng của mình trước đã."
“Đây là một quân nhân dã man, tôi không muốn nói chuyện với hắn”, Watanabe tiên sinh nói.
Tống đoàn không phải nóng tính nhưng cũng không chịu được Watanabe này, đứng lên bỏ đi.
Hàn Minh vẫn còn ở đó khuyên giải: “Tôi xin ngài, bất luận khó khăn đến đâu, ngài về Nhật Bản thăm gia đình xong quay lại được không?”
Watanabe thậm chí lười trả lời hắn, cầm quyển sách nằm trên giường nhắm mắt dưỡng thần.
Dĩ nhiên, Hàn Minh không tin phương pháp giữ Watanabe của Tô Hướng Vãn.
Nhưng là người đứng đầu Tần Châu, hắn vẫn đang cố gắng hết sức, yêu cầu của Tô Hướng Vãn cũng không quá khắt khe hoặc quá khó đáp ứng, vì thế Hàn Minh một bên không ngừng thuyết phục Watanabe, đồng thời cũng cố gắng phối hợp hết sức với biện pháp của Tô Hướng Vãn.
Nháy mắt đã tới Bắc Kinh.
Bắc Kinh, vừa bước xuống ga tàu là mùi khói dầu, mà mùi này cũng khác với Tần Châu.
“Oa, thật là nhiều xe lửa, cũng thật là nhiều người”, Lư Đản hoa cả mắt, nó ra khỏi xe còn cầm theo cây gậy, lập tức bị một bà bác tiến lên nói: “Cái này ném vào thùng rác đi, ở đâu ra đứa trẻ còn cầm theo gậy?”
Cốc Đông cũng ném gậy đi.
Ra khỏi ga tàu là một con hẻm dài, dòng người vô tận, từng người một, tay xách túi lớn nhỏ, tất cả đều chen chúc ra ngoài.
Lúc này, trong không trung đột nhiên vang lên tiếng nhạc.
Mấy đứa Lư Đản, Cẩu Đản chưa từng đến thành phố lớn, chưa từng nghe nói trong đường hầm đất cũng có nhạc, hơn nữa lại không giống tiếng nhạc hùng trầm như bình thường mà chậm rãi, du dương như tiếng chuông ngân.
“Nghe này, ở đây có nhạc sao?” Lư Đản nói với Cẩu Đản.
Cốc Đông hai mắt sáng rực, miệng há hốc: “Anh, mau nhìn chị em kìa, đẹp như tiên trên trời luôn”
Trong làn sóng người, Chi Chi vốn đang đội khăn lụa của Tô Hướng Vãn, đột nhiên mở rộng hai cánh tay, theo tiếng nhạc từ bốn phương tám hướng vọng lại, đá chân, xoay người, một chân giơ lên thật cao, khom người ôm chặt, chỉ những người thật sự biết mới hiểu đây là điệu tỳ bà bật nảy trong “Đôn Hoàng kỹ nhạc”
Nước miếng của Cốc Đông không ngừng chảy xuống, miệng há rộng hơn cả chó: “Chị của em đẹp quá”
Tống Nam Khê không chỉ xinh đẹp, trong dòng người qua lại không dứt, cô bé ngẩng cao đầu, đạp theo nhịp trống, như không có ai xung quanh, vừa đi vừa nhảy.
Bây giờ mới là năm 76, còn 3 năm nữa mới diễn ra “Con đường hoa vũ”, loại vũ điệu này chỉ tồn tại ở những nghệ sĩ thật sự được truyền thừa di sản nghệ thuật Đôn Hoàng. Nếu Chi Chi có thể nhảy được, chắc chắn vì Lý Dật Phàm đã tìm được một người thầy thật giỏi cho nó.
Dần dần, dòng người tự giác phân thành hai hàng, nhìn cô bé tóc đuôi sam, khoác khăn lụa nhảy múa như xung quanh không có người.
Đừng nói đến người khác, Watanabe tiên sinh đi ở phía sau, nhìn từng bước nhảy của Tống Nam Khê, phảng phất như linh hồn của những vũ công trên bích hoạ hiện ra, cô bé nhảy đẹp như vậy, động lòng người như vậy, từng bước từng bước đi sâu vào tâm khảm bà ta.
Nhưng kinh ngạc nhất là Lý Thừa Trạch, đã trốn trong nhà ga xe lửa một ngày để tránh phải đi bốc dỡ than, chờ gặp gia đình mình.
Lúc này nó đang đứng ở chỗ cao, giương mắt nhìn xem nhà Tống đoàn ở chỗ nào.
“Hắc hắc, Thừa Trạch, mau nhìn đi, có một cô bé đặc biệt xinh đẹp, lá gan bao lớn, nhảy múa giữa đường đi kìa, nhưng mà nhảy thật đẹp”, Thẩm Tinh Hoả chọc vào người Lý Thừa Trạch.
Tiểu cô nương của Lý Thừa Trạch, cô bé đã hát “Ngày 9 tháng 9 mặt trời rực rỡ” khi họ chia tay, đang nhảy khúc nhạc Đôn Hoàng như thể không có ai xung quanh.
Lý Thừa Trạch nhảy thẳng từ tầng hai xuống.