Xuyên Không Những Năm 70: Quân Tẩu Nuôi Con

Chương 142: Bạch chước tôm

 

Đại Sơn đã rất già, già đến mức mỗi lần bị xích trong sân, người qua đường đều ngạc nhiên không hiểu sao lại có một con chó già như vậy.

Mà bây giờ con chó già này được dẫn đến chỗ tư lệnh Vương.

Trong phòng làm việc của Uỷ ban giám sát có hai chiếc bàn sơn đỏ, ở đó có mấy phó tư lệnh, tham mưu trưởng quân khu cùng lãnh đạo bộ phận tác chiến, chính trị.

“Tiểu tử, cậu nói là con chó này sẽ xử vụ án à?” phó tư lệnh Cao chỉ con chó được Tống Đông Hải dắt đến, có chút không dám tin.

“Nó là con chó được huấn luyện phát hiện ma tuý, khứu giác vô cùng nhạy bén, có thể phân biệt được bất kỳ mùi của ai”, Lư Đản dắt lão cẩu nhà mình, nói.

Bây giờ, chó cảnh sát vẫn là một khái niệm khá tân tiến, mấy lãnh đạo không quá tin tưởng, hơn nữa bộ dạng hiên ngang chính nghĩa, trời sập xuống cũng có ta chống đỡ của Tống Đông Hải khiến mọi người cảm thấy buồn cười.

Tư lệnh Vương giơ tay, móc bao thuốc ra nói: “Đây là Phượng Hồ, một bao 20 xu, tôi và tư lệnh Cao cùng hút một loại, bây giờ tôi sẽ làm một thử nghiệm, đặt thuốc lá của chúng ta lại với nhau, nếu con chó này ngửi được mùi của ai, tôi sẽ tin, được không?”

Lư Đản cúi xuống nói chuyện với Đại Sơn như nói với người, Đại Sơn cũng giống như một đứa trẻ lớn, nhìn tư lệnh Vương rồi lại nhìn phó Cao. Đến khi hai tư lệnh đem thuốc của mình để chung một chỗ, Đại Sơn xông lên, gác chân lên bàn ngửi một cái, ngậm lên một điếu đưa cho tư lệnh Vương.

Mấy tư lệnh nhìn nhau một cái, cảm thấy con chó này thật là thần kỳ.

“Tương tự như vậy, Vương Lâm nói đồ lót đó do cô ta ăn cắp, nhưng chúng tôi nghĩ có thể đồ đó do sư trưởng Cung trộm, vậy bây giờ chúng ta để Đại Sơn xác nhận vụ án này, được không?” Tống đoàn nói.

Vương Lâm và sư trưởng Cung bị tách ra nhốt riêng.

Phó Cao cùng tư lệnh Vương bàn bạc nửa ngày, đặc biệt để Tống Thanh Sơn ở bên ngoài, cho Lư Đản mang Đại Sơn vào thử mấy lần, đương nhiên trăm phát trăm trúng.

“Cũng có thể do điều kiện gia đình khó khăn, vợ sư trưởng Cung nghĩ không thông, trộm đồ lót của người ta, khai trừ đảng là được, không cần phải khoa trương như vậy”, phó Cao vừa nói vừa móc đồ lót lên cho Đại Sơn ngửi.

Tư lệnh Vương cũng nói: “Nếu sư trưởng Cung chịu thừa nhận thì cũng được, chúng ta xem tình hình thế nào đã”

Nhưng tình huống thật là cái gì?

Đại Sơn ngửi đồ lót xong, chỉ chờ mở cửa phòng là xông vào đánh hơi, há mõm, bắt kịp sư trưởng Cung đang chật vật trốn tránh né trái né phải.

Mấy điều tra viên mặt từ trắng chuyển sang đỏ, từ đỏ sang xanh, phó Cao ném một món đồ lót vào đầu sư trưởng Cung: “Chờ bị bắn chết đi!’

...

Tống Tiểu Cần thực ra rất dễ thuyết phục.

Cô sợ là sợ quyền lực và địa vị của sư trưởng Cung. Tô Hướng Vãn là chị dâu của cô, chỉ cần Tô Hướng Vãn giải thích thế nào là lợi và hại, Tống Tiểu Cần liền đồng ý tố cáo.

Lúc ban đầu, sư trưởng Cung là sờ đầu cô, sau đó sẽ hôn cô, rồi phát triển giở thủ đoạn, định xâm phạm cô. Vốn hôm qua sư trưởng Cung định cưỡng gian cô, Tống Tiểu Cần được Tô Hướng Vãn dặn dò trước, đã hét lên một tiếng, vừa lúc đánh thức Vương Lâm đang ngủ trên lầu.

Tống Tiểu Cần muốn tố cáo cưỡng gian, vợ chồng sư trưởng Cung sợ vụ việc ồn ào lọt ra ngoài ảnh hưởng đến danh tiếng cùng tiền đồ của sư trưởng Cung, định giải quyết Tống Tiểu Cần luôn.

Dĩ nhiên, Cốc Đông vì danh tiếng thúi, dưới tình thế cấp bách chính là quỷ chịu tội thay mà Vương Lâm tìm kiếm.



Muốn kết thúc vụ án, phải có một bên tố cáo, một bên sẵn sàng nhận tội.

Lúc lái xe đến quân khu, Tô Hướng Vãn đoán hôm nay quân khu hẳn sẽ rất náo nhiệt, loại kỷ luật tác phong thế này, lại vào đúng thời điểm quan trọng ngày 1 tháng 10, nếu bị truyền ra ngoài thì sẽ mất uy tín toàn bộ quân khu.

Mà sư trưởng Cung một ngày không xét xử, kéo dài thêm ngày nào càng nhiều người biết hơn ngày đó.

Trong hàng ngàn năm qua, uy tín của quân nhân đã được nâng lên đến mức chưa từng có ở nước cộng hòa.

Tuy nhiên giống như con sâu làm rầu nồi canh, một mình sư trưởng Cung có thể huỷ diệt toàn bộ danh dự cùng tôn nghiêm của quân khu Tần Châu.

Lưu Tại Dã lại vô cùng vui vẻ: “Nên thế, tôi nói chứ đã đến lúc phải chỉnh đốn kỷ luật của quân khu Tần Châu rồi, thật là, nuôi hư cả một đội quân. Nhớ năm đó tôi cùng vợ tôi kết hôn, cái gì cũng không biết, khi cô ấy kéo tay tôi ở bên ngoài, tôi còn tưởng rằng cô ấy đùa bỡn lưu manh”

“Cái này của anh gọi là một gậy đánh thủng thuyền người, tác phong và kỷ luật của quân khu Tần Châu chúng ta là tốt nhất, cũng chỉ lọt ra cái thứ bại hoại như anh thôi”, Thường Lệ Bình nói.

Hai người nhìn nhau không vừa mắt, nhưng ánh mắt của Lưu Tại Dã không tự chủ được cứ nhìn xuống dưới.

Đoá hoa nhỏ của lục quân, da trắng lại mềm mại, lúc nãy hắn có sờ qua cái áo ngực, ai da, cái cúp ngực cũng thật lớn nha.

Độc thân quá lâu nên điên cuồng như vậy, Lưu Tại Dã đột nhiên có chút không kiềm chế được, muốn tự mình đội một cái nón xanh lên đầu.

Đợi vệ binh dọn xong hàng rào đi vào quân khu, Lưu Tại Dã nói: “Chuyện này đơn giản, nhưng lão Cung kia khó dây dưa, Thanh Sơn khẳng định không có biện pháp, vụ án này vẫn cần quân khu phối hợp cùng công an mới được”

Huýt sáo, hắn xoay vô lăng đi về phía Uỷ ban giám sát, thầm nghĩ làm công an cũng tốt, ví dụ như hôm nay chẳng hạn, hắn trở lại đầy hãnh diện đó sao?

Cốc Đông tung tăng, Lư Đản cũng Cẩu Đản cũng vô cùng cao hứng, Tống đoàn dắt con chó già Đại Sơn trong tay.

“Hắn khai rồi à?” Lưu Tại Dã dĩ nhiên không tin, hắn vẫn còn có cả ngàn cách tra tấn lão Cung kia.

Cốc Đông nói: “Khai rồi. Đại Sơn nhà chúng tôi ngửi thuốc của tư lệnh Vương, nhận chính xác ông ấy, nó ngửi chỗ đồ lót kia, chỉ nhằm đến bác Cung, thiếu chút nữa là Đại Sơn cắn nát bi bác Cung rồi”

Cái gì gọi là người không bằng chó?

Vụ án phức tạp như thế lại do một con chó già phá giải, còn khiến mọi người tâm phục khẩu phục?

Nhưng ngay lúc này, Tống đoàn đưa sợi dây buộc Đại Sơn cho Lưu Tại Dã: “Tôi đoán anh phải đi quân khu Thành Đô một chuyến. Vương Lâm chưa khai, lão Cung thừa nhận ăn trộm đồ lót nhưng không nhận tội quấy rối. Tôi cảm thấy bên Thành Đô kia có gì đó kỳ quái, anh đi lục soát nhà bọn họ ở Thành Đô xem, sau đó rà soát lại một lần nữa hồ sơ của ông ta, nhỡ đâu có án mạng. Chúng ta phải tranh thủ lúc lão Cung chưa được thả ra”

Được rồi, cuối cùng Lưu Tại Dã cũng vãn hồi được chút tự tôn.

Nhưng một con chó mà lợi hại được như vậy sao?

Lưu Tại Dã không tưởng tượng được con chó này lại làm mình mất mặt như vậy, dắt chó, khinh thường quay đầu nhìn Thường Lệ Bình, quỷ thần xui khiến lại nói: “Nếu không quân khu các anh cử người hỗ trợ tôi đi, Tiểu Thường cũng không tệ, chúng tôi là chiến hữu, để cô ấy đi cùng tôi, thế nào?”

Trong lòng hắn đang gầm thét: Đây là tôi chỉ đơn thuần tìm cái mũ xanh thôi.

“Có thể”, Tống đoàn nói: “Vụ án này tôi phụ trách, tôi đồng ý với anh”

Thường Lệ Bình rốt cuộc cũng không cần phải rửa chén nữa, có thể điều động công việc mà không cần dùng đến nhan sắc, cao hứng cầm dây dắt chó: “Huấn luyện viên Tống, nhớ ngày mai giúp tôi chuyển hồ sơ”

Lúc sắp đi, rõ ràng là Tô Hướng Vãn còn đang đứng đó, cô ta vẫn còn nháy mắt một cái với Tống đoàn, đúng là không làm cho vợ quân nhân không ghét không được mà.

Đảo mắt đã tới kỳ thi giữa kỳ.

Việc học của mấy đứa Lư Đản, Cẩu Đản, Chi Chi không cần phải quá bận tâm, Lý Thừa Trạch cũng sắp về, Cốc Đông đặc biệt nhớ nó, đánh dấu một vòng tròn trên lịch ngày 5 tháng 10.

Nó đã nói nó sẽ đạt hạng 5 trong kỳ thi này, cái này Cốc Đông đáp ứng với Tống đoàn nhưng kiểm tra kỹ, chuyện không đơn giản như vậy.

“Đi học là đi học, sao con mang đi nhiều kẹo vậy? Có phải trong giờ học con lén ăn kẹo không?” tối hôm đó, Tô Hướng Vãn chuẩn bị cặp sách cho nó, phát hiện ra.

Cốc Đông cãi lý: “Đây là Hàn Minh cho, con có quyền ăn lúc nào cũng được”

Còn làm bộ làm tịch bỏ một viên vào miệng.

“Vậy để mẹ đếm, kẹo sữa thỏ trắng, tổng cộng 29 viên, lớp con có 34 người, muốn thi được hạng 5 là phải qua được 29 người đúng không?”

“Đúng vậy, mỗi người một viên, là 29 viên kẹo”, nhìn xem nó học toán có kém đâu, thằng quỷ này không mang thừa dù chỉ 1 viên.

Tô Hướng Vãn cũng lột một viên cho vào miệng: “Nếu ăn kẹo rồi mà các bạn vẫn không chịu 0 điểm thì con làm thế nào?”

“Con còn nắm đấm”, Cốc Đông dương dương tự đắc giơ quả đấm lên: “Khuất phục bọn chúng”

Tô Hướng Vãn lấy sách toán ra, chỉ vào phép nhân nói: “Con biết rất rõ 2 với 2 bằng 4, cái này mẹ đã dạy con học thuộc từ nhỏ, nhưng con cố ý làm sai”

Cốc Đông giống như lần đầu nhìn thấy đề bài: “Đúng rồi, 2 với 2 bằng 4”

Tô Hướng Vãn nói: “Dùng phương pháp đơn giản nhất, không nghĩ linh tinh, chỉ cần con thi tốt, về mẹ nấu món ngon cho con ăn, được không? Nếu nghĩ linh tinh thì nghĩ sang trái táo, hai trái táo với 2 trái táo thành 4 trái táo đúng không?”

“4 trái táo”, giống như những viên đạn đối với Lư Đản, sử dụng trái táo với Cốc Đông lần nào cũng đúng: “Nhưng con sẽ ăn sạch”

“Cầm về cho mẹ”, Tô Hướng Vãn nói: “Mang tất cả táo về nhà, mẹ chia ra mới được ăn, nếu không chỉ có Cốc Đông mập thôi, Nam Khê cùng Đông Hải, Tây Lĩnh thì làm thế nào? Chết đói à?”

Loại nói chuyện này cũng chỉ có Cốc Đông và Tô Hướng Vãn mới hiểu được, tưởng tượng ra trái táo, giống như viên đạn đối với Lư Đản, Tô Hướng Vãn cảm thấy đã tìm ra được chìa khoá mở cửa môn toán cho Cốc Đông.

Cốc Đông cuối cùng bỏ tất cả kẹo ra khỏi cặp sách, định đi thi bằng thực lực chân chính.

Nhưng có tiếng vỗ tay sau lưng hai người.

Tô Hướng Vãn quay đầu, thấy Hàn Minh đã lâu không gặp, mặc bộ giải phóng màu xanh đen, tóc hơi dài, xách túi du lịch phong trần đứng trước cửa, cô cười nói: “Thư ký Hàn, sao không vào?”

Hàn Minh vừa tới, Cốc Đông chạy vèo đi: “Người này thật đáng ghét, tôi không ăn kẹo của ông, hừ!”

Đứa trẻ bịch bịch chạy lên lầu.

“Mấy đứa kia nhà cô đâu?” Hàn Minh hỏi.

Tô Hướng Vãn nói: “Hai đứa lớn học trung học, đang trong giờ tự học buổi tối, còn Tống Nam Khê đi luyện đàn”

Hàn Minh vừa mới được điều về tỉnh, đơn giản đến thăm con trai, nhưng xem chừng đứa con trai này đến ba nó cũng dám đánh, ở trong trường chắc đánh không ít bạn.

Ở trong đại viện, lúc Hàn Minh mới vào cửa, thấy đám con nít đang vây quanh một hình nộm trên hòn núi giả, bên trên hình nộm bị viết mấy chữ rất to: Đại ừng ực ghê tởm nhất.

Con trai mình bị cả người lẫn chó, heo gà gì cũng ghét, mặc dù trong đại viện không có ai biết hắn, nhưng áp lực Hàn Minh phải chịu không hề nhỏ.

“Đây là 2 vé an dưỡng của tôi ở trung tâm Bắc Đới Hà, là cấp trên phát xuống, tôi còn có một cuộc họp, cô và Cốc Đông đi nhé?” Hàn Minh vừa nói vừa để hai tấm vé lên bàn.

“Bắc Đới Hà, mùa này cua lông chắc béo lắm, ôi, còn có cả tôm hùm nữa, đã lâu lắm rồi tôi không ăn hải sản”, có thể nói một câu của Hàn Minh đã gợi lại tất cả sở thích lớn nhất trong đời Tô Hướng Vãn.

“Rượu vang đỏ, tôm tươi, đây là món tôi thích nhất”, Tô Hướng Vãn nhẹ nhàng quay lại: “Nếu có bạch chước tôm* thì càng tuyệt”

(*bạch chước tôm – tôm luộc trắng: Món ăn cổ điển Quảng Đông, nổi tiếng với kỹ thuật chế biến đơn giản nhằm giữ nguyên hương vị ngọt, béo và độ tươi ngon tự nhiên của tôm. Tôm thường được luộc nhanh trong nước sôi có gừng, hành và chút rượu trắng, sau đó chấm kèm nước tương đặc trưng)

“Ba chúng ta cùng đi chứ? Vừa vặn hội nghị của tôi tổ chức ở Bắc Đới Hà, đây là hội nghị rất quan trọng, ông ngoại Cốc Đông cũng tham gia, đến lúc đó cô muốn ăn hải sản gì cũng được, ông ngoại nó sẽ cử người đưa cô đến Tần Hoàng Đảo, Thừa Đức, thảo nguyên Ba Thượng, đi một vòng, thế nào?” giọng của Hàn Minh luôn đặc biệt tao nhã, với hắn, nói chuyện là một nghệ thuật: “Cô không phải lo chuyện tiêu tiền, tất cả sẽ do ông ngoại Cốc Đông sắp xếp, ông ấy rất muốn gặp cô một lần, đi nhé”

Gần đây Tô Hướng Vãn cũng chỉ ở nhà, hơn nữa mấy đứa nhỏ đều đã lớn, quân khu có nhà ăn, chỉ cần có phiếu là đến lấy cơm ăn không cần phải nấu.

Vì thế nếu cô muốn đi chơi một chuyến cũng không có gì khó khăn.

Huống chi Hàn Minh còn cho phiếu an dưỡng, đây phải là cán bộ cấp 12 trở lên mới được sử dụng.

Tô Hướng Vãn đến nơi này đã 10 năm, vì nuôi bọn trẻ mà không bước chân ra khỏi cửa, lúc này đi chơi một chút, hưởng thụ một chút, tựa hồ như cũng không có vấn đề gì.

“Không được, nhà tôi còn mấy đứa bé nữa”, Tô Hướng Vãn đứng dậy, ném cặp sách của Cốc Đông vào chậu, mang ra ngoài giặt: “Huống chi Tống Thanh Sơn gần đây đang huấn luyện, tôi phải nấu cơm cho anh ấy”

“Nhiều nhất cũng chỉ đi khoảng nửa tháng, sắp đến kỳ nghỉ rồi, thuê giúp việc nửa tháng cho sư trưởng Tống được không?” Hàn Minh xoa xoa hai tấm vé nói: “Bằng không hai tấm vé này coi như bỏ, loại vé này phải đi cùng nhau, bỏ thì thật tiếc”

Tô Hướng Vãn không ngẩng đầu: “Không tiếc, hơn nữa thư ký Hàn, anh cũng nên kiếm vợ đi, Cốc Đông ở nhà tôi mãi cũng không tốt, phải không?”

Hàn Minh vẫn mỉm cười như cũ, giang hai tay: “Công việc bận rộn quá, vẫn chưa tìm được”

Người này cũng không tức giận: “Vé vẫn ở đó, cô muốn đi lúc nào thì báo cho tôi biết”

Tô Hướng Vãn đưa mắt nhìn theo bóng Hàn Minh, khẽ thở dài, đứng dậy nhìn bóng dáng diện mạo mình trong ô cửa kính, thật là, tiếp tục giặt quần áo đi vậy.

Rượu vang đỏ và cua lông, đi theo Tống Thanh Sơn có lẽ cả đời này cũng không mong có được.

Nhưng Tống Thanh Sơn lại không nghĩ như vậy.

Thật ra lúc Hàn Minh vừa vào nhà thì hắn đã về, không phải hắn không muốn vào mà khi nghe thấy Hàn Minh và Tô Hướng Vãn nói chuyện về đi Bắc Đới Hà, hắn thấy con trai lớn của Trần Ái Đảng, Trần Vinh Quang lẻn vào phía sau nhà hắn.

“Này này đại ừng ực, ra đây, ra đây” Trần Vinh Quang giơ tay, hét lên cửa sổ một lúc lâu, khi Cốc Đông mở cửa sổ trên tầng 2, thằng này giơ một tay lên, lè lưỡi nói: “Con mẹ mày!”

Cốc Đông giống như viên đại bác, xoa đầu, trực tiếp theo đường ống nước nhảy từ tầng 2 xuống, nhặt một cây gậy đuổi theo Trần Vinh Quang: “Mẹ mày… phì, mẹ không cho tao chửi thề, mày xem tao có đánh chết mày không, thằng khốn kiếp”

Tống đoàn vẫn biết bọn trẻ hai nhà thường xuyên đánh nhau, nhưng cho đến giờ, cũng giống như mọi người, hắn cho đều là Cốc Đông gây sự, nhưng rõ ràng lần này Trần Vinh Quang gây chuyện trước.

Hắn không bao che giống như Tô Hướng Vãn, gặp phải chuyện này không phải là giúp bọn trẻ đánh nhau mà muốn biết rõ rốt cuộc là chuyện gì xảy ra, liền đi theo.

Hoá ra, 3 đứa con nhà họ Trần kia biết bày chiến lược.

Cốc Đông đang chạy, đứa thứ ba Trần Quang Diệu đứng giữa đường, thấy Cốc Đông tới thì ngồi phịch xuống đất bắt đầu khóc ầm lên.

Cốc Đông đang đuổi theo Trần Vinh Quang, không để ý đến nó, nhưng đứa con gái thứ hai nhà Trần Ái Đảng, Trần Hào Quang liền hét to: “Đại ừng ực đánh em trai tôi rồi!”

Tính của Cốc Đông là nếu không nói, nó sẽ không đánh đứa trẻ, nhưng nếu đã nói thì nó phải đạp cho 2 phát.

Cho nên Cốc Đông quay lại, hung hăng đạp hai phát vào cái mông nhỏ tròn trịa của Trần Quang Diệu: “Chị mày bảo tao đánh nên đừng có trách”

Bọn nhỏ đánh nhau vừa lúc tan tầm, các cán bộ đang lục tục về nhà, nhìn thấy như thế, ai cũng mắng Cốc Đông vài câu.

Vừa lúc tư lệnh Vương bước vào, chuyện này nhìn thật vi diệu.

Cốc Đông là một tên đầu gấu, nhìn thấy tư lệnh Vương còn há miệng nhe răng một phen: “Mấy tên tiểu bát đản này chính là muốn để cho ông xem đó, lão gia gia, tôi còn phải đánh, tiếp tục đánh nó”

“Nói cái gì?” tư lệnh Vương liền kéo Cốc Đông mập lại: “Không nói ông không buông tay”

Hai cái chân mập của Cốc Đông cũng rất lợi hại, đá rất khoẻ nhưng vẫn không thoát được tay của tư lệnh Vương, nhìn thì gầy nhưng cực kỳ rắn chắc: “Kế ly gián, nghĩ tôi không hiểu gì sao?”

“Thằng nhóc đại trí nhược ngu*, không hổ là đời sau của hai nhà cách mạng”, tư lệnh Vương duỗi chân đá Cốc Đông một cái, thấy thằng nhóc chạy đi còn cười.

(*đại trí nhược ngu: tẩm ngẩm tầm ngầm mà đấm chết voi)

“Thanh Sơn, hôm nay tan làm sớm à”, ông quay lại thấy Tống Thanh Sơn phía sau.

Tống Thanh Sơn chào một cái: “Báo cáo thủ trưởng, tôi vừa huấn luyện xong, buổi tối ăn cơm xong còn phải đến Nhà máy 504 một chút”

Tư lệnh Vương đứng một lúc rồi chỉ Cốc Đông nói: “Thằng nhỏ Cốc Đông này quá hung hăng, nhưng tương lai có thể sẽ làm được việc lớn, là cái loại đặc biệt lớn”

Sau đó tư lệnh Vương còn nói: “Sắp tới có cuộc họp ở Bắc Đới Hà, bất kể là quân sự hay công nghiệp đều phái ra những người tinh nhuệ nhất. Chúng ta bên này, cậu cùng Ái Đảng vẫn đang làm công nghiệp quân sự, anh ta viết lách báo cáo lợi hại, còn cậu chú trọng vào hành động hơn, là thuộc phái hành động, nhưng tôi không thích vợ của Trần Ái Đảng, quá nhỏ mọn. Nếu cậu có thể viết được báo cáo hoàn chỉnh, tôi sẽ để cậu đi”

"Có phải là về sự phát triển của thủy điện và công nghiệp nặng ở tỉnh ta không?" Tống Thanh Sơn nghe xong là biết cơ hội của mình đã đến.

Không sai, chính trị năm 1976 khi cách mạng văn hoá vừa kết thúc, tất cả còn đang bách phế đãi hưng*

(*bách phế đãi hưng: chỉ tình trạng có rất nhiều việc bị bỏ dở, đình trệ cần phải được chấn chỉnh, khôi phục và phát triển lại)

Lúc này, bất kể ngành nghề nào cũng cần những người có kiến thức và văn hóa. Mặc dù Tống đoàn đã học một chút trong quân đội, nhưng chung quy vẫn không theo kịp Trần Ái Đảng xuất thân từ sinh viên đại học.

Lần này không chỉ có Hàn Minh đi Bắc Đới Hà, trong quân khu cũng có một số người may mắn được tham dự, bàn về phát triển công thương.

Đến giờ, tư lệnh Vương vẫn do dự giữa Tống Thanh Sơn và Trần Ái Đảng, nghĩ xem nên cho hai đi thì phù hợp.

Quách Mai suốt ngày khuyến khích mấy đứa nhỏ gây rối, nghĩ rằng làm như vậy sẽ giúp Trần Ái Đảng tiến xa hơn một bước, nhưng một tư lệnh đại quân khu như ông sao không nhìn ra được cái mưu kế bần tiện này chứ?

“Thanh Sơn, được tham dự hội nghị là cậu phải cảm ơn vợ mình đó”, tư lệnh Vương vẫy tay, khom người đỡ phần eo bị thương trên chiến trường, mỉm cười bước đi.

Tống Thanh Sơn chống nạnh đứng cười nửa ngày, về nhà thấy Tô Hướng Vãn vẫn đang giặt cặp sách cho Cốc Đông ở ngoài cửa.

“Em muốn đi Bắc Đới Hà à?” hắn nói.

Tô Hướng Vãn lười ngẩng đầu: “Không đi, con trai con gái đều không đi, tôi đi làm gì?”

“Vậy nếu tôi cũng cùng đi thì sao, vừa vặn có thể đón Thừa Trạch. Dù sao Thừa Trạch cũng phải ngồi xe lửa đến Bắc Kinh trước rồi mới có thể về Tần Châu”, Tống Thanh Sơn cầm cái cặp sách, phơi lên dây: “Cả nhà cùng đi, đi thôi”

Không phải là bữa tiệc hải sản kèm rượu vang đỏ thôi sao, Tống đoàn lúc này cho dù có phải làm cách gì cũng phải giúp Tô Hướng Vãn thực hiện chuyện này.

Cô thật sự là người vợ vinh quang nhất trong đại viện Vinh Quang.

---

Tác giả có lời muốn nói:

Cốc Đông: Nói nhỏ với mấy người, giang sơn của ba tôi chính là do tôi dùng gậy giành được, thật đó.

Lư Đản và Cẩu Đản: Nói cứ như là gậy của bọn anh chưa từng được vung ra vậy.

Thừa Trạch: Cần được thả gấp ra, gào khóc 

 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn