Tô Hướng Vãn từ kết quả 256 đó phát hiện ra một chút vấn đề suy luận, nhưng lúc này đang vội nên cô cũng không nói gì.
"Mặc dù tất cả đều sai, nhưng viết rất gọn gàng và tốc độ hoàn thành cũng rất nhanh. Được rồi, bây giờ chúng ta đến Cục Công an, dẫu sao thì Cốc Đông của chúng ta sẽ thi được thứ 5 từ dưới lên, đúng không?" Tô Hướng Vãn nhiệt tình nói.
Cốc Đông sờ đầu: “Chắc cũng không có vấn đề gì”, ít nhất nó cũng có thể khiến 4 đứa trong lớp được 0 điểm.
Nhưng mà nó đói, đang định chạy vào bếp thì Tống đoàn móc đồ điểm tâm từ trong gói giấy dầu ra đưa cho nó, không nói gì.
Người ba ruột này được nha, Cốc Đông vì cao hứng, nhìn Tống Thanh Sơn thêm một cái.
Người ba ruột này cơ bắp săn chắc, buổi tối ngủ cùng nó sẽ gặm, sẽ bóp, sẽ đạp, so với người ba mềm Hàn Minh thì tốt hơn nhiều, mặc dù da mặt đen hơn nhưng trong mắt ba khi nhìn nó không có mất kiên nhẫn, chỉ thấy có sự đau lòng, rất đau lòng.
Ra cửa, Tống đoàn phát hiện chiếc xe chỉ huy của mình đậu ngoài cửa đang từ từ chạy.
Xiên xẹo đụng vào cây óc chó một cái, chiếc xe dừng lại, nhưng rồi lại tiếp tục chạy.
“Mấy đứa định làm gì?” Tống đoàn mở cửa, lấy Lư Đản ngồi sau tay lái, lập tức chuyển số.
Cẩu Đản ngồi bên cạnh cũng làm bộ trịnh trọng nghiêm túc khi làm đại sự: “Ba, chúng con có việc lớn, ba không cần biết”
“Chuyện lớn gì, nói ngay bây giờ”, Tống đoàn rút chìa khoá xe: “Mau lăn hết xuống đây cho ba”
Lư Đản vẫy vẫy một cái chìa khoá trong tay, miệng cười ngoác ra: “Cái này là chúng con lục tìm thấy bên dưới bồn rửa tay trong nhà vệ sinh của bác Cung, ba nhìn xem, đây có phải chìa khoá phòng tắm đơn trong quân khu của ba không? Chúng con biết có mấy cán bộ có phòng tắm đơn luôn khoá kín, chìa khoá của bác Cung dính ở dưới bồn rửa tay, chắc chắn có vấn đề”
“Lục soát phòng đơn của ông ta đi”, Cẩu Đản cũng nói.
Cái gì gọi là gà gáy chó trộm, đại khái chính là như vậy.
Bởi vì Tô Hướng Vãn báo án nên công an đã khám nhà lão Cung một lần, không phát hiện chứng cứ bất thường nào, ai ngờ hai đứa trẻ lại tìm được chìa khoá giấu kín dưới bồn rửa tay.
“Lên xe”, Tống đoàn nói: “Hai đứa biểu hiện tốt, tốt nghiệp trung học ba sẽ cho đi đầu quân”
Lư Đản ngồi sang ghế phụ, chỉ ra phía sau nói: “Ba, lục soát nhà là ý của con, nhưng Tống Tây Lĩnh phát hiện ra chìa khoá, thủ trưởng, ngài phải ghi nhận công lao này của nó”
Tống Tây Lĩnh kín đáo vỗ ngực tự khen.
“Hả, đây là cái gì, sao lại toàn là q**n l*t cùng áo ngực của phụ nữ?” một đống q**n l*t cùng áo ngực được hai đứa nhỏ lôi ra từ ngăn kéo trong phòng tắm đơn của sư trưởng Cung.
“Cái này là của dì Thường”, Cốc Đông chỉ vào một cái áo ngực nói.
Cẩu Đản bóp cái mặt tròn vo của nó: “Đồ đại lưu manh, sao lại nhìn áo ngực của dì?”
Cốc Đông nhảy dựng lên: “Cái gì, kiểu dáng với chất vải này mẹ không có, chỉ có dì Thường đi nước ngoài mang về”
Đứa nhỏ này bởi vì quan tâm quá nhiều thứ, nhìn quá nhiều thứ, suy nghĩ quá sống động mới không dồn tâm tư vào việc học.
Tống đoàn đảo tay lái: “Đi, đi tìm Thường Lệ Bình”
Sự việc ngày càng phát triển, Tô Hướng Vãn càng lúc càng tin Thường Lệ Bình, đoá hoa trong lục quân kia, thực sự là không có kinh nghiệm chuyện trai gái.
Đã từng là đoá hoa xinh đẹp nhất trong lục quân phải làm công việc rửa chén, Thường Lệ Bình tan làm, xoa cái lưng đau ê ẩm, lảo đảo đi về phía nhà trọ.
Giống như kiểu người phải thường xuyên ra ngoài biểu diễn như cô, những yêu cầu khác đều không cao, mấu chốt là quần áo nhất định phải đẹp, bên ngoài là bộ quân trang nhưng bên trong phải mặc phong tình vạn chủng, đó là tâm tư nho nhỏ của cô ta.
Nhưng cô tương đối không vui là khi đi tắm đã làm mất chiếc áo ngực quý giá nhất của mình, cho nên gần đây khi đi bộ cô không dám ưỡn ngực quá cao, chỉ vì không tự tin.
“Ồ, huấn luyện viên Tống!” bị Tống Thanh Sơn chặn lại, Thường Lệ Bình lập tức lắc eo một cái, đối mặt với người mình từng thầm yêu, nhất định cô phải luôn trong trạng thái tốt nhất.
“Dì, cái này có phải của dì không?” Lư Đản đúng lúc đưa chiếc áo ngực ra.
Thường Lệ Bình nhìn một cái, đây chẳng phải là chiếc áo ngực cô thích nhất đó sao, chính là vì ở Nhật Bản cô mua cái này mới bị bọn gián điệp để mắt tới, cài máy nghe lén trong túi xách.
“Được nha Tống Đông Hải, mới bây lớn mà đã học đòi thói lưu manh rồi?” Thường Lệ Bình muốn cướp cái áo ngực về thì bị đánh bật trở lại.
...
Trong Cục Công an, Lưu Tại Dã đang chất vấn sư trưởng Cung.
Hắn không giống Cốc Bắc sẽ chấp pháp văn minh, hắn chỉ chú trọng vào việc suy luận có tội: “Ông rốt cuộc làm sao mà cưỡng bách cô gái đó, họ Cung kia, thành thật thì được khoan hồng”
Có đến mấy thập kỷ binh nghiệp, sư trưởng Cung có tư chất tâm lý rất mạnh: “Lưu phó, tôi lặp lại lần nữa, là Tống Tiểu Cần cưỡng bách tôi”
Lúc này đã 8 giờ tối, mọi người trong cục đến nhà ăn lấy bữa tối, là mì canh chua.
Lưu Tại Dã bưng chén mì, một chân dẫm lên bàn, miệng húp mì, nhai một miếng tỏi ngâm, trong khi sư trưởng Cung bộ dạng cao thâm khó lường, bị còng tay nhưng vẫn rất phách lối, kiểu như ông ta chắc chắn sẽ sớm được thả ra.
Lưu Tại Dã nổi giận, đột nhiên lệch tay một cái, mì canh chua nóng hổi đổ lên da đầu bóng loáng của sư trưởng Cung: “Ôi thật xin lỗi sư trưởng Cung, tay tôi không vững”
Vừa nói hắn vừa lấy tay xoa hết vùng da đầu hói nhạy cảm, sư trưởng Cung hét lên: “Lưu Tại Dã, cái này thuộc về miệt thị, làm nhục quân nhân, hơn nữa chúng ta có bộ phận chính trị, không đến lượt anh thẩm tra tôi, anh nghĩ anh là ai?”
“Thật sự là tôi vô tình, sư trưởng Cung đại nhân đại lượng, dù sao Tống Tiểu Cần cũng không phải là quân nhân cho nên phải do chúng tôi phá án. Hơn nữa người ta cứ khăng khăng chính ông đã xâm phạm cô ấy”, Lưu Tại Dã đem nước canh chua vuốt sư trưởng Cung từ chân tóc tới đỉnh đầu, đột nhiên túm áo sơ mi của ông ta, ghé sát lại: “Nói đi, nhất định ở Thành Đô ông cũng đã từng làm loại chuyện này, chó không thay đổi được thói quen ăn cứt, Tống Tiểu Cần đã khai, ông mau khai ra”
“Lưu Tại Dã, anh chờ đó, tôi sẽ báo cáo lên cấp trên”, sư trưởng Cung cảm thấy mình bị sỉ nhục nghiêm trọng, hơn nữa ông ta lập tức phải được chuyển lên quân khu, làm sao có thể nghe lời Lưu Tại Dã: “Tôi muốn giữ im lặng, anh cứ sỉ nhục tôi đi”
Tất cả nợ nần này, chờ đến khi ra ngoài sẽ tính.
“Tôi có thể nói cho anh biết, tôi không để lại dấu vết gì trên người Tống Tiểu Cần, thậm chí còn không chạm vào cô ta, không có cưỡng gian, cái vụ án chó má của các người”, sư trưởng Cung tức giận không được, lầm bầm mấy câu.
Lưu Tại Dã tóm cổ áo sơ mi của ông ta, hai người trừng mắt nhìn nhau, trông như sắp đánh nhau tới nơi.
“Tại Dã, anh đang làm gì?” Cốc Bắc đi vào: “Có phải lại đánh người không?”
Lưu Tại Dã cùng sư trưởng Cung vốn đang đụng đầu, đúng lúc ánh mắt đang giao chiến, nhưng sợ lãnh đạo trách phạt, hắn đột nhiên sờ cái đầu hói của sư trưởng Cung, hôn một cái lên trán: “Sao có thể chứ, lãnh đạo, tôi đang trò chuyện thân mật với sư trưởng Cung, quân dân thân thiết một nhà, tôi thật sự yêu ông ấy”
Sư trưởng Cung đột nhiên ngẩng đầu lên, ánh mắt âm trầm: “Lưu Tại Dã, 10 năm trước tôi là bộ đội đặc chủng, những gì anh sỉ nhục tôi hôm này, tôi sẽ đòi lại từng chút một”
Quay người đi ra, Lưu Tại Dã tức giận không ngừng hít thở sâu: “Người này là một tên b**n th** không sợ chết, vợ anh ta ở bên kia thế nào, có khai không?”
“Vẫn nhất định nói rằng Tống Tiểu Cần muốn dụ dỗ sư trưởng Cung, cùng với…” Cốc Bắc cầm cái áo ngực ra: “Cái này, Thường Lệ Bình một mực khẳng định là sư trưởng Cung ăn trộm, nhưng Vương Lâm tự khai do mình ăn trộm”
“Cô ta là phụ nữ, ăn trộm áo ngực của Thường Lệ Bình làm gì?”
“Nói là để mình mặc”, Cốc Bắc lắc lắc cái áo ngực trong tay: “Người đàn bà kia hết cứu, một mực bao che cho sư trưởng Cung. Tống Tiểu Cần chết cũng không mở miệng, còn nữa, tư lệnh Vương bên kia cho người đến nhắc nhở phải lập tức đưa sư trưởng Cung đi”
“Làm sao có thể, tôi không làm hư thì cũng phải hại chết hắn”, Lưu Tại Dã không biết phải hình dung thế nào: “Tống Tiểu Cần chỉ nhỏ như con gái hắn, hắn làm những việc mà ngay cả cầm thú cũng không làm. Quân nhân bởi vì huấn luyện nghiêm khắc, phạm tội sẽ càng lợi hại hơn so với người bình thường, anh hiểu không? Người này suýt chút nữa đã giết người, may mà Tô Hướng Vãn đến kịp”
Trên thực tế, quân nhân tại ngũ phạm pháp, bị kỷ luật nặng hơn người bình thường rất nhiều.
Lưu Tại Dã tính khí nóng nảy, Cốc Bắc phải đích thân ra tay mới trấn áp được hắn.
Tối hôm nay, Lưu Tại Dã đã đổ hết tô mì của hắn lên đầu sư trưởng Cung, thấy Cốc Bắc không biết đào đâu ra cái nón sắt, cúi đầu húp ăn, hắn thấy có chút kỳ quái: “Lãnh đạo, anh đang làm gì vậy?”
Cốc Bắc bưng nón sắt lên: “Ăn cơm, tôi không có hộp cơm, dùng nón sắt thay thôi”
Thực tế, Cốc Bắc còn nóng tính hơn, nhưng hắn có một điểm tốt là lúc tức giận không đánh người mà nói phải trái, nói không được mà vẫn tức thì sẽ đập hộp cơm.
Bây giờ mua hộp cơm phải dùng phiếu cung ứng, hắn đập vỡ nhiều hộp cơm quá, cuối cùng phải dùng nón sắt để đựng thức ăn.
Bên này, Tống đoàn mang theo mấy đứa trẻ cũng đang chờ kết quả vụ án.
Cốc Bắc ăn xong, rửa sạch cái nón sắt, để lên trên nóc tủ trong phòng làm việc của mình, lau miệng, vội vàng đi ra.
Mấy đứa trẻ đã tức giận đến cực điểm, bởi vì Tống đoàn đang thảo luận với chú Cốc về hướng đi có thể xảy ra của vụ án sư trưởng Cung.
Cốc Bắc nói: “Lúc ở Thành Đô, người này cũng đã từng có chuyện tương tự như vậy, nhưng lúc đó ông ta đổ hết tội cho bảo mẫu ở nhà. Vụ án đó cũng do Cục công an xử lý. Có thể nói, sư trưởng Cung và Vương Lâm đều rất có kinh nghiệm trong những vụ án như thế này. Nhưng nếu xảy ra chuyện như vậy, vị trí sư trưởng sư đoàn 13 của ông ta nhất định phải bị thu hồi, chuyện này không thành vấn đề”
Thường Lệ Bình ban đầu ca hát tốt như vậy, năm nào cũng được đi máy bay, một năm có đến 360 ngày sống ở gần lãnh đạo, vậy mà chỉ cần xảy ra một chút vấn đề, lập tức bị điều xuống nhà ăn. Đối với vấn đề nhạy cảm này xảy ra ở quân đội, hoàn toàn có thể đánh gãy tiền đồ của sư trưởng Cung.
“Nếu ông ta có quan hệ, được điều đến quân khu khác, lăn lộn mấy năm chẳng phải vẫn được oai phong như cũ sao?” Tô Hướng Vãn nói: “Tôi không biết ông ta có quan hệ với ai ở Bắc Kinh, nhưng cái này liên quan đến cưỡng gian, thậm chí cả tính mạng, các người không thể coi vấn đề này nhẹ nhàng như thế được”
“Nếu là cưỡng gian, phải là Tống Tiểu Cần tố cáo, nhưng Tống Tiểu Cần bây giờ vẫn phủ nhận”, Cốc Bắc nói.
“Ba đánh bác Cung đi, đánh vào mông ông ta”, Cốc Đông duỗi 5 ngón tay ra: “Con thi được vị trí 15 cho ba xem”
Hiển nhiên vì Tống Tiểu Cần, tiểu tử này quyết định khuất phục 19 đứa bé trong lớp, để bọn chúng bị điểm 0 hết.
Nhưng Tống đoàn cùng Tô Hướng Vãn đều không biết nó đang nghĩ gì, chỉ thấy đứa nhỏ này thật dễ dạy, đây là tinh thần hăng hái, cố gắng học tập.
Vừa đúng lúc này, Vương Lâm và sư trưởng Cung được đưa từ bên trong ra, chuẩn bị chuyển đi.
Vương Lâm hai mắt đỏ bừng, nhìn chằm chằm Tô Hướng Vãn, xì một tiếng: “Trong đại viện Vinh Quang toàn là gái đ**m, Thường Lệ Bình mặc áo ngực ngoại quốc, Tô Hướng Vãn ở thôn Tiểu Tống, không có cái gì tốt đẹp hết”
“Cô ăn trộm áo ngực người ta còn lý luận”, Thường Lệ Bình không chịu, đây là chiếc áo ngực giá trị nhất của cô.
Vương Lâm rất mồm mép: “Đó là đồ của tư bản hủ hoá, tôi không chỉ ăn trộm, tôi còn phải tố cáo, đốt nó, cô là gián điệp của chủ nghĩa tư bản, đồ đê tiện, đáng đời cô”
“Thích đánh nhau không?” Thường Lệ Bình hét lớn nhưng thật ra rất nhát gan, giống như lúc bị thím hai doạ sợ, không dám đánh người.
Nhưng sức chiến đấu của Vương Lâm rất mạnh, hai tay bị còng không thể cử động, cô ta liền khạc nhổ: “Mày là đồ khốn, đồ gái đ**m, cả ngày câu dẫn đàn ông còn tưởng mình đúng”
Vốn dĩ sư trưởng Cung ở Thành Đô cũng đã phạm phải tật xấu ngu xuẩn này, sau khi đè xuống mới được điều đến Tần Châu. Sau khi đến Tần Châu, vì sắc đẹp của Thường Lệ Bình mới khiến tà hoả trong người hắn bùng phát, huỷ hết cả tiền đồ, làm sao Vương Lâm không tức giận cho được.
Cốc Đông lúc này đã giận điên lên, hai nắm đấm nhỏ vung loạn xạ: “Ba, ba đánh hắn, mau đánh hắn”
“Hạng 5, ta không thể nhượng bộ nữa rồi”, Tống đoàn lắc lắc cổ tay đầy thịt của thằng nhóc: “Ba đánh người sẽ phải ra toà án quân sự, con muốn ba ngồi tù sao?”
Cốc Đông do dự một chút: “Con ngồi tù thay ba, ba đi đánh người đi”, trong đầu nó vẫn còn nhiều chuyện lớn.
Hơn nữa, đối với nó, mọi chuyện đều đơn giản mà ba mẹ cứ chần chừ không chịu hành động.
Dù sao cũng là quân nhân tại ngũ, Tống đoàn mang theo mấy đứa trẻ, lái thẳng xe tới Cục an ninh quân khu.
Tô Hướng Vãn ở lại Cục công an, có nhiệm vụ thuyết phục Tống Tiểu Cần để con bé này chủ động đứng ra làm chứng sư trưởng Cung. Giữ một người như vậy trong quân đội sẽ làm mất uy tín của quân đội và là nỗi sỉ nhục của quân nhân nước cộng hoà.
Ở nước cộng hoà, bất luận anh là cán bộ cao cấp đến đâu, nếu phạm phải vấn đề về kỷ luật đạo đức, đặc biệt là cưỡng gian, phải ra toà án quân sự, hơn nữa thẩm vấn của quân đội hết sức nghiêm khắc. Về cơ bản, kỷ luật khắc nghiệt hơn nhiều so với người bình thường.
Dẫu sao trong quân đội nhiều lính như vậy, không thể nào bảo đảm tư tưởng ai cũng vừa hồng vừa chuyên được.
Bây giờ phụ trách kỷ luật quân đội dưới quyền của Ủy ban giám sát, do tư lệnh đảm nhiệm.
Cụ thể, người chịu trách nhiệm điều tra vụ án phải do tư lệnh Vương chỉ định. Hiển nhiên, Tống Thanh Sơn không phải là lựa chọn thích hợp, bởi vì hắn đã từng tranh chấp với sư trưởng Cung về vị trí chỉ huy sư đoàn 13 trước đây.
Vương Lâm vì lợi ích cá nhân, lúc ở Thành Đô có thể đẩy hoàn toàn trách nhiệm cho bảo mẫu, ở Tần Châu cô ta có thể tự ôm hết vào người một lần. Cưỡng gian, hay quấy rối cuối cùng cũng không thực hiện được, đây là cái thứ nhất. Thứ hai, người như sư trưởng Cung từng là bộ đội đặc chủng, bị Lưu Tại Dã chọc cho đến mức tức giận, làm hắn mất bình tĩnh trước, người không đủ tư chất tâm lý như vậy, chẳng những không thể thẩm vấn sư trưởng Cung, nói không chừng cô ta còn có thể dạy cho bọn họ một bài học.
“Để tôi đi đi, lãnh đạo, tôi đã hứa với các con sẽ đích thân bắt sư trưởng Cung khai nhận”, Tống Thanh Sơn nói.
Tư lệnh Vương vốn đang buồn bực, ngồi trên sofa hút thuốc, nghe Tống đoàn nói vậy liền nhíu mày: “Anh cùng ông ta phải tránh hiềm nghi, hơn nữa mấy đứa trẻ nhà anh cả ngày đánh nhau loạn trong sân, bình thường không dạy, bây giờ anh lại định dạy à?”
“Đầu tiên, một bàn tay không tạo nên tiếng vang, con trai tôi chẳng qua là số đông, đánh nhau có thể chiếm được tiện nghi, điều này không có nghĩa là đám nhỏ nhà Trần Ái Đảng không sai, về chuyện này tôi không chấp nhận”, Tống Thanh Sơn nói.
Hắn cùng Trần Ái Đảng phối hợp công tác rất tốt, hai người mặc dù không tính là tâm đầu ý hợp nhưng là chiến hữu vào sinh ra tử với nhau, không biết tại sao bọn trẻ hai nhà lại coi nhau như kẻ thù.
Tống Thanh Sơn ở phương diện khác có thể cho qua, nhưng không thể nhượng bộ nếu con hắn không sai, ngược lại hắn cảm thấy cách giáo dục con của Trần Ái Đảng cũng có vấn đề.
“Giữa anh và Tiểu Cung có quan hệ cạnh tranh, thật không được, tránh hiềm nghi đi, để tôi tìm người khác thẩm vấn vụ án này”
“Trong tay tôi có phương pháp, thủ trưởng, nhiệm vụ này để cho tôi, tôi đảm bảo sẽ không mở miệng, chỉ cần vũ khí lợi hại này xuất hiện, sư trưởng Cung tất yếu sẽ nhận tội”, Tống Thanh Sơn nói: “Nhiệm vụ này tôi phải xung phong nhận”