Xuyên Không Những Năm 70: Quân Tẩu Nuôi Con

Chương 140: Mông muội

 

Tống Tiểu Cần do do dự dự bước đi, lúc đi cầm theo hai quả óc chó: “Chị dâu, cho em cái này đi, Chị Vương thích ăn óc chó nhà chị nhất, chị ấy nói óc chó phương bắc ăn ngon nhất, bên trong có dầu”

“Có lẽ chị ta đã hái không ít óc chó trên cây nhà tôi, nếu không sao biết bên trong óc chó có dầu?” Tô Hướng Vãn cười nói.

Tống Tiểu Cần lập tức biến sắc: “Cái này cũng không dám nói bậy, là em thèm ăn nên mới hái vài quả”

Có thể nói, Tô Hướng Vãn bây giờ mới hiểu tâm trạng của bà Tống khi bị người ta ăn trộm quả lê.

Cây óc chó của cô là giống cũ, được gửi từ Tân Cương. Vì là cây mới nên không có nhiều, chỉ khoảng 70 quả. Cô cũng đã tính toán để lại mấy quả cho Lý Thừa Trạch sắp về, bọn nhỏ mỗi đứa được mấy quả.

Ngày nào cô cũng đếm, không muốn bọn trẻ hái trước khi quả chín, nhưng ngày nào cô cũng thấy thiếu vài quả.

Cô còn đang oán trách không biết ai ăn trộm, hoá ra lại là hàng xóm Vương Lâm.

“Dưới gốc cây óc chó có thuốc trừ sâu, nếu ăn trước khi quả chín, cẩn thận trong bụng có giun, thật đó Tiểu Cần, cô phải mua thuốc tẩy giun mà uống”, Tô Hướng Vãn nói với vẻ thành thật.

Dĩ nhiên tối hôm đó cô nghe thấy Vương Lâm hàng xóm hô to gọi nhỏ, kêu sư trưởng Cung đi mua thuốc tẩy giun cho mình, nói cảm giác trong bụng có giun.

Không có học thức thật là đáng sợ!

Tối hôm đó quay về, Tống đoàn lại bừng bừng hứng thú muốn đi ra ngoài huấn luyện.

“Sao, cuối cùng anh vẫn có được chức sư trưởng chỉ huy à?” Tô Hướng Vãn hỏi.

Tống đoàn thay giày vải, đứng dậm chân nói: “Sao có thể chứ, bị xuống cấp, tôi bây giờ là lữ đoàn thuộc sư đoàn 13, vẫn là pháo binh chuyên nghiệp”

“Không phải chứ Tống Thanh Sơn, anh là đại tá mà đi làm lữ đoàn à?” Tô Hướng Vãn nói: “Cái này không giống phong cách của anh”

Người này bề ngoài thì có vẻ thờ ơ nhưng giành bằng được từng li từng tí thuộc về mình, không bao giờ chịu lỗ.

“Vì đánh giặc, những thứ này đều không câu nệ tiểu tiết”, Tống đoàn vừa nói vừa xoa xoa khuôn mặt Tô Hướng Vãn, chăm chú nhìn khiến cô cảm thấy hắn có vẻ thâm tình: “Đừng hao tổn tinh thần nữa, em đã nói hai kiếp cộng lại, em đã học mười mấy năm, cần gì phải để ý?”

Tô Hướng Vãn đá một cái, hắn vội vàng đi huấn luyện.

Vốn Tô Hướng Vãn đã nghĩ rằng, Tống Tiểu Cần chú ý một chút sẽ không xảy ra chuyện lớn gì, không ngờ hơn một tháng sau, khoảng 5 giờ chiều, đầu tiên vang lên một tiếng kêu chói tai, sau đó không có tiếng động gì nữa.

Vương Lâm vội vã chạy từ trong nhà ra, đến gõ cửa nhà hàng xóm.

Tô Hướng Vãn vì muốn tập trung học đã kéo rèm đóng cửa, một mực yên lặng. Khi có tiếng động lạ vang lên, Vương Lâm tới gõ cửa, cô vẫn không lên tiếng.

Vương Lâm gõ cửa một hồi, đoán chừng bên đó không có người, dường như thở phào một tiếng.

Vì thế cô ta xoay người, định quay về nhà mình.

Vừa đúng lúc này Cốc Đông tan học về nhà.

Thằng nhỏ đeo cặp sách, nhảy chân sáo đi về, đụng phải Vương Lâm trước cửa.

“Dì xấu xa này, óc chó nhà tôi đã lột vỏ xong rồi, không được ăn trộm”, Cốc Đông nói.

“Ồ Cốc Đông à, mẹ con hôm nay không có nhà, gửi chìa khoá bên nhà dì, đi, qua bên này lấy chìa khoá nhé, được không?” Vương Lâm nói dối.

Cốc Đông đang học tiểu học nên tan sớm nhất, hai tay vẫn bám vào quai cặp sách: “Có thật không, nhìn dì giống như đang lừa gạt vậy”

“Thật, mau vào đi”, Vương Lâm nói.

Cốc Đông nhảy chân sáo, định đi theo Vương Lâm.

“Cốc Đông”, Tô Hướng Vãn lập tức xuất hiện ở cửa: “Đi, chạy nhanh ra cổng gọi cho cảnh vệ, bảo bọn họ tới đây, trong viện chúng ta có người đang đùa giỡn lưu manh, giết người”

“Ô, sao cô lại ở nhà?” Vương Lâm hét lên rất lớn: “Hướng Vãn ở nhà đó” giống như đang hét cho ai đó nghe.

Tô Hướng Vãn thấy Cốc Đông đã chạy đi liền chạy sang nhà bên cạnh, đẩy cửa không được, cô đạp mạnh vào cánh cửa: “Lão Cung, mở cửa cho tôi”

“Tô Hướng Vãn, cô định làm gì?” Vương Lâm kéo Tô Hướng Vãn ra, cô quay lại tát một phát: “Không muốn tôi đánh chết chị thì mở cửa ra”

“Phì, tôi không tin cô dám đánh tôi. Tôi nói cho cô biết, Tống Thanh Sơn bây giờ chỉ là một tiểu đoàn trưởng nho nhỏ dưới quyền lão Cung nhà tôi…” kiểu nói này của cô ta thật sỉ nhục tập thể những người vợ tiêu chuẩn ở đại viện Vinh Quang.

Chưa nói hết câu, Vương Lâm đã thấy Tô Hướng Vãn giơ tay, đẩy cô ta ngã xuống đất, giơ nắm đấm lên bắt đầu đấm vào ngực cô ta.

“Cứu mạng, Tô Hướng Vãn giết người!” Vương Lâm hét chói tai.

“Họ Cung kia, có mở cửa hay không?” Tô Hướng Vãn rống lên, trực giác của cô mách bảo nếu lúc này không mở được cửa, tính mạng của Tống Tiểu Cần sẽ nguy cấp.

Rầm một tiếng, cửa mở ra, sư trưởng Cung quần áo xộc xệch, trên tay có vết dao cắt, ra cửa bắt đầu hùng hùng hổ hổ: “Con gái bây giờ thật đúng là, chỉ là người giúp việc thôi mà không biết trời cao đất rộng, còn định dụ dỗ tôi, lại còn bỏ thuốc tôi, tôi phải chịu thua thiệt tự cắt một dao mới giữ được danh tiết”

Người này hơn 50 tuổi, đầu trọc một nửa, hơi mập, mớ tóc hắn giữ lại bao quanh phần đỉnh đầu đang bay phấp phới trên vai.

Tô Hướng Vãn trực tiếp giáng cho một cái tát: “Lão Cung, Tống Tiểu Cần đâu, cô bé đó đâu?”

“Cô ta phạm sai lầm nghiêm trọng, dĩ nhiên phải ở trong phòng chứ đi đâu”, sư trưởng Cung nói.

Vương Lâm giống như đang diễn kịch, đột nhiên từ dưới đất bò lên: “Đúng đúng đúng, Tống Tiểu Cần không chỉ muốn câu dẫn mà còn muốn cưỡng gian lão Cung nhà chúng tôi. Mau báo án đi, để Lưu Tại Dã đến xử lý, Tống Tiểu Cần có ý đồ hủ hoá cán bộ sư đoàn, cô ta chính là gián điệp, phải bị truy tố và bỏ tù”

Cái gì gọi là vô liêm sỉ không biết xấu hổ? Chính là cặp đôi rách nát này.

Tô Hướng Vãn xông vào, thấy Tống Tiểu Cần đang co ro trong phòng tắm, may mắn, ngoại trừ quần áo lộn xộn một chút, không có dấu hiệu bị xâm hại qua.

Tô Hướng Vãn đoán nếu mình đến trễ một chút, cô gái này khéo cái mạng cũng không còn.

Cốc Đông ở bên ngoài chợt quát to một tiếng: “Dì Vương, bà nói xạo, chuyện xấu đều là bác Cung làm, tôi liếc mắt là thấy”

“Thằng oắt con này, mày im miệng cho tao, trong nhà này ai chẳng biết mày là một tiểu hỗn đản, mày nói ra ai tin?” Vương Lâm giơ tay lên, định đánh Cốc Đông à?

“Vương Lâm, chị thấy trên đầu có nhiều tóc quá à, muốn tôi giật thêm mảng nữa không?” Tô Hướng Vãn không muốn phá hư hiện trường, vừa lúc nhà Vương Lâm có điện thoại, cô gọi đến Cục công an, báo án cho Lưu Tại Dã.

Không sai, Lưu Tại Dã cuối cùng cũng không vợt được chức chủ nhiệm Ban cứu trợ béo bở, ngược lại bị tư lệnh Vương đưa ra một tờ giấy chuyển ngành đến Cục công an.

Hắn muốn một đời thanh danh, hoặc nhiều tiền, hoặc làm quan, đáng tiếc cả hai đều không được, bây giờ hắn ở Cục công an, làm phó cho Cốc Bắc.

“Có ý gì? Cô gái này định cưỡng gian sư trưởng Cung? Bị bệnh à? Sao không đến cưỡng gian tôi? Lưu Tại Dã tôi so với lão Cung đẹp trai, tuổi trẻ hơn chứ?” Lưu Tại Dã cũng cảm thấy hoang đường, hơn nữa còn cực kỳ hoang đường.

“Lưu phó, chú ý ảnh hưởng, bây giờ anh là người có thân phận”, sư trưởng Cung tức giận bất bình nói: “Vốn dĩ tôi cảm thấy cô gái này cũng lớn rồi, tâm tư có chút lệch lạc, nhưng trước hôm nay tôi thật không nghĩ tới cô ta sẽ làm như vậy, không tin thì cứ hỏi cô ta, hỏi vợ tôi xem”

Vương Lâm vội vàng nói: “Đúng đúng đúng, chính Tống Tiểu Cần muốn câu dẫn lão Cung nhà chúng tôi, con bé này lớn lên có tư xuân, thật không biết xấu hổ”

Lưu Tại Dã cúi đầu nhìn Tống Tiểu Cần: “Cô nghĩ sao, bạn nhỏ? Tôi là công an, có uỷ khuất gì đều có thể nói với tôi, được không?”

Tống Tiểu Cần ngẩng đầu lên nhìn Tô Hướng Vãn, lại nhìn sư trưởng Cung, nhìn hết mọi người một vòng rồi gật đầu: “Dạ, là tôi hồ đồ”

“Vậy thì đúng rồi, cô gái này phạm sai lầm, là hồ đồ mà thôi. Tô Hướng Vãn dám động thủ với tôi, cứ chờ đó”, Vương Lâm nói.

Cốc Đông gầm lên: “Mấy người này đang nói láo, mẹ, đánh bọn họ, nhất là bác Cung”

Chuyện này còn cần phải nói sao, mấy người đều cảm thấy đây là đang nói láo, nhưng không biết giữa sư trưởng Cung và Tống Tiểu Cần có thoả thuận gì mới khiến Tiểu Cần nhận tội như vậy.

Một cán bộ cấp sư đoàn sau khi xâm phạm cô gái sẽ uy h**p để cô thay đổi lời khai, điều đó cũng thật dễ dàng.

Cốc Đông trong mắt không chịu được hạt cát, thấy Tô Hướng Vãn chưa có động tĩnh, hận không thể xông lên cắn xé sư trưởng Cung: “Cái người bác này cũng không phải người tốt, mẹ, mẹ không đánh thì để con đánh”

Tiểu tử 8 tuổi mà Tô Hướng Vãn không ngăn được, ôm nó giữ lại cũng không được, sức của nó quá mạnh.

Cuối cùng vẫn là Lưu Tại Dã kéo nó lại: “Được rồi, Cốc Đông, bò lại đây cho chú, muốn nói gì thì đến Cục công an, mấy người này tôi phải đưa hết về Cục công an”

Về đến nhà, Tô Hướng Vãn luôn cảm thấy lạnh sau lưng.

Quay đầu nhìn, không có ai.

Quay đi, sống lưng lại lạnh ngắt, cuối cùng cô cũng túm được người đứng sau lưng căm hận nhìn cô chằm chằm chính là Cốc Đông.

“Chị Tiểu Cần dễ thương như vậy, gặp con luôn cười”, thằng nhỏ chỉ vào mặt mình nói: “Trong viện này không ai biết ba con là Hàn Minh, ai cũng kêu con là thằng nhóc hoang dã. Vì con không có ba, Trần Vinh Quang mới cả ngày đánh con, chỉ có chị Tiểu Cần không khi dễ con, không dùng mắt chó coi thường con”

Bởi vì Hàn Minh nhiều kẻ thù nên đến bây giờ, Tô Hướng Vãn vẫn không nói ra chuyện ba ruột Cốc Đông là ai. Quả thật, anh em Trần Vinh Quang đuổi theo Cốc Đông chọc ngoáy, một nguyên nhân rất lớn là vì bọn nó coi thường thằng nhỏ không có ba.

Chẳng qua Tô Hướng Vãn không ngờ thằng bé nhìn lôi thôi hoang dã vậy mà lại có cái nhìn sâu sắc như thế.

Cái gì nó cũng hiểu, còn không cho phép một hạt cát rơi vào mắt.

“Vậy nếu chị ấy chọc con, con sẽ cho chị một dao à?” cô biết kết quả trong sách cái gọi là cho một dao như thế nào.

“Hừ, nếu có dao con sẽ đâm bác Cung vì trước tiên, ông ta thích nhìn ngực người khác, có một lần ông ta nhìn mẹ, con đã cắn vào mông ông ta một cái”, Cốc Đông căm hận nói.

“Được rồi, nhanh đi làm bài tập đi, làm xong bài rồi con muốn nói gì sau cũng được, nhé?” Tô Hướng Vãn lại hỏi: “Buổi tối con muốn ăn gì?”

“Con không muốn ăn gì hết, chỉ muốn chị Tiểu Cần quay về”, Cốc Đông nói.

“Bây giờ cà chua bên ngoài cũng chín rồi, nếu không mẹ làm tương cà chua, còn có cải xanh, mẹ cắt một ít thịt cùng đậu phụ thúi nấu lẩu cho con, thế nào?” Tô Hướng Vãn nói như đang lên kế hoạch.

Cốc Đông nhớ tới mùi vị hấp dẫn của đậu phụ thúi, khoé miệng giật giật nhưng vẫn quật cường nói: “Không, con không ăn”

Ngay cả thức ăn cũng không cám dỗ được, thằng nhỏ này xem ra tức giận thật sự rồi, hơn nữa độ tức đang không ngừng tăng lên.

Nó còn nói: “Chú Lưu Tại Dã không đáng tin, rõ ràng chị Tiểu Cần đang nói dối mà chú ấy cũng không nhìn ra”

Tô Hướng Vãn cố ý đá cái mông tròn trịa của nó một cái, nói: “Có phải con đặc biệt quan tâm đến chuyện chị Tiểu Cần bị bắt, tống giam?”

“Dạ!”, thằng nhỏ dùng sức gật đầu thật mạnh.

Tô Hướng Vãn chỉ vào mũi nó nói: “Vậy nếu như người của Cục công an cũng không còn biện pháp, chị Tiểu Cần phải ngồi tù, nhưng ba mẹ lại có cách để mang chị ra khỏi Cục công an, con sẽ làm gì?”

Cốc Đông đầu tiên là sửng sốt một chút, sau đó nó giơ 3 ngón tay lên: “Con thi được vị trí thứ 3 từ dưới lên cho mẹ xem”

Vậy mà nó cũng nghĩ ra được.

Nhưng là để cho tiểu ác ma này không gieo hoạ cho Lư Đản cùng Cẩu Đản, cô nhất định phải kiên nhẫn: “Không được, như vậy không có chí khí, con thi được thứ 3 từ trên xuống cho mẹ được không?”

“Không thể, con có liều chết cũng không có khả năng”, cứ nói tới học hành là Cốc Đông lại có dáng vẻ chính nghĩa lẫm liệt.

Bản thân nó cũng không tin có thể thi được vị trí thứ 3. Vị trí thứ nhất từ dưới lên làm nó rất vui, chứ từ vị trí thứ 2 nó đã thấy có chút áp lực.

“Cố gắng một chút, thứ 5 từ dưới lên đi. Ba mẹ có thể giúp con cứu chị Tiểu Cần, hơn nữa còn giúp con trút giận, nhưng trước hết con phải làm xong bài tập hôm nay rồi chúng ta cùng đi, được không?” Tô Hướng Vãn đành phải nói.

Cốc Đông do dự một chút, miễn cưỡng đồng ý.

Lư Đản về nhà, nhìn thấy nhà bên cạnh mặt đất ngổn ngang, lá cây bay tung toé, còn có cảnh vệ quân khu và công an thành phố đang dựng hàng rào xung quanh, sau khi nghe ngóng, nhất thời mặt đen lại.

Vào cửa, nó siết chặt nắm đấm đứng ngoài cửa rất lâu, thấy Cốc Đông yên lặng làm bài tập, không nói gì, ngồi xuống bên cạnh Cốc Đông.

“Anh, nhất định anh cũng muốn đi cứu chị Tiểu Cần, đúng không?” Cốc Đông không phải làm bài tập mà đang vẽ bùa vẽ quỷ. Việc học của nó hoàn toàn là bản năng, biết rõ 2x2=4 nhưng nó lại nghĩ, đề này có cùng một đáp án với cả phép nhân và phép cộng, thật sự rất nhàm chán, vì thế nó viết vào đáp án số 5.

Lư Đản hít một hơi thật sâu: “Chuyện này không liên quan đến trẻ con như em, để anh giải quyết, hiểu chưa?”

Vừa nói nó vừa bẻ ngón tay răng rắc, Lư Đản hít một hơi, lấy chiếc mũ lính nó giành được 2 ngày trước trên phố đội lên đầu, dậm chân quay người chạy ra ngoài.

Người anh này từ trước đến giờ dáng dấp vừa cao vừa lớn, dáng vẻ chính nghĩa lẫm liệt, bóng lưng thật làm cho người ta sùng bái, Cốc Đông trong lòng suy nghĩ, lại viết sai một câu.

Nó làm bài tập một cách lơ đãng, biết rõ 32+8=40 nhưng đầu óc nó phản ứng quá nhanh, trượt đi một cái nghĩ kết quả sẽ thế nào nếu 32x8? Vì thế nó quả quyết điền 256, xong thêm một bài nữa.

Hôm nay Chi Chi âm thầm đi học đàn, sẽ không về.

Tống đoàn về nhà, lặng lẽ vào bếp, vợ hắn chuẩn bị nấu lẩu đậu hũ thúi, đang thái thịt ba chỉ thành từng lát mỏng, hai người thì thầm nói chuyện không biết nói gì, tóm lại đều làm cho Cốc Đông phân tâm.

Những câu khác nó cứ điền đại đại là được.

“Theo như trong sách, có lẽ là trước tết, lúc đó danh tiếng của Cốc Đông cũng giống như bây giờ, thúi như cái nhà vệ sinh vậy, Tống Tiểu Cần vẫn giúp việc cho nhà họ Cung. Nghe nói là vì nó vào phòng, cướp cái đồng hồ hoa mai của sư trưởng Cung mà g**t ch*t Tống Tiểu Cần, nhưng bây giờ anh hẳn đã hiểu, lão Cung định xâm phạm Tiểu Cần, có lẽ Tiểu Cần đã chống cự, phản kháng, vì thế hắn đã vô tình g**t ch*t Tiểu Cần. Hoặc là Vương Lâm về nhà phát hiện ra, hai vợ chồng cùng nhau giết Tiểu Cần, sau đó đổ tội cho Cốc Đông”

Tô Hướng Vãn cẩn thận phân tích với Tống đoàn: “Lão Cung là quân nhân được huấn luyện bài bản, cho nên hắn sẽ không làm cái loại giết người trước rồi đổ tội cho người khác. Hắn sẽ để Cốc Đông vào cửa trước, sau đó dẫn nó đến hiện trường vụ án, có thể lợi dụng tính khí nóng nảy của Cốc Đông, cố ý dụ nó nhặt dao, dính vào vết máu, từ đó có chứng cứ xác thực”

Cho nên dù trong sách viết vậy, thật ra Cốc Đông luôn yêu thích Tống Tiểu Cần, dù sao Tiểu Cần cũng là cô gái xinh đẹp, tâm địa hiền lành, luôn đối xử tốt với Cốc Đông.

“Em cảm thấy dù là Thường Lệ Bình hay Tống Tiểu Cần, đều là lão Cung dẫn dụ?” Tống đoàn nói.

Tô Hướng Vãn bỗng nhiên tức giận: “Anh có thể đừng luôn tự cho mình là đúng có được không? Đồ chủ nghĩa đàn ông kia, anh cảm thấy lão Cung người như vậy, hơn 50 tuổi, tóc như Địa trung hải mà có đàn bà nguyện ý câu dẫn hắn sao?”

“Đồ bộ đội bại hoại, sỉ nhục quân nhân nước công hoà!” Tống đoàn nói: “Đi, đến Cục công an trước, người này để tôi xử lý”

Tô Hướng Vãn kéo hắn lại: “Chờ một chút, xem bài tập của Cốc Đông trước đã. Tôi đã nói nó phải tự hoàn thành bài tập thì chúng ta mới giúp nó, cho nên phải theo thủ tục, kiểm tra bài tập trước”

Cốc Đông thấy ba mẹ đi ra, dĩ nhiên ngồi lại thẳng thớm, đặt bút chì xuống bàn, hai tay đặt thẳng, chờ ba mẹ kiểm tra bài tập.

Hai năm đi học, chưa có hôm nào Cốc Đông nghiêm túc với bài vở như hôm nay.

Tống đoàn cầm vở lên xem lướt qua, không dám tin vào mắt của mình, đưa cho Tô Hướng Vãn bảo cô xem. Tô Hướng Vãn nhìn xong cũng sửng sốt, há hốc mồm.

Không thể tin được, trong vở bài tập đó, từ tính nhanh đến câu hỏi trắc nghiệm, đề ứng dụng, Cốc Đông né được hoàn toàn các câu trả lời chính xác, không làm đúng một bài nào.

Làm sao để thoát được chướng ngại vật này? Đứa nhỏ này phải dạy như thế nào đây? 

 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn