“Cô cũng thật là, sao không cứ ở trong phòng phát cơm căng tin đi, đến nhà họ Cung làm gì? Ngày mai nhỡ Vương Lâm báo cáo, ngay cả việc phát cơm này cũng bị mất”
Tô Hướng Vãn rót cho Thường Lệ Bình một ly nước, nói.
Thường Lệ Bình mặc dù nhỏ hơn Tô Hướng Vãn nhưng cũng đã 30 tuổi, phủi đất bùn bám trên người, nói: “Lão Cung kia rõ ràng nói sẽ giúp tôi điều chuyển công việc, vừa vào nhà đã dính chặt vào người tôi, lại còn để cho vợ mình sỉ nhục tôi như vậy, sau này đừng nghĩ đến việc tôi nói chuyện với lão ta nữa”
“Vương Lâm vừa không có việc làm, dáng dấp lại không đep, sư trưởng Cung chính là thông linh bảo ngọc, là mạng sống của cô ta. Đáng đời cô, ai bảo bước vào nhà cô ta. Hơn nữa, quan hệ nam nữ là đại kỵ, cô đi dính lấy một cán bộ cấp sư đoàn, muốn ngồi tù sao?” Tô Hướng Vãn nói.
“Cô nói gì vậy, tôi là loại người đó sao?” Thường Lệ Bình trừng mắt, phủi cỏ bám trên người: “Dù gì tôi cũng là một nữ quân nhân, sống không hổ thẹn với quốc huy trên đầu, tôi chỉ muốn điều chuyển công việc, cũng không muốn ông ta chiếm tiện nghi của tôi”
“Vậy ai là người nói với Tống Thanh Sơn, lúc còn ở Tổng cục chính trị là thường xuyên bị ép làm những chuyện như vậy như vậy?” Tô Hướng Vãn lấy cái khăn vỗ vào người cô ta: “Mau lau đi một chút, cô á, làm việc ở nhà ăn là đã không thua thiệt rồi”
“Sao Tống Thanh Sơn ngay cả chuyện đó cũng nói với cô?” Thường Lệ Bình đỏ mặt.
“Bởi chúng tôi là vợ chồng, hắn là quân nhân, ở bên ngoài gặp phải chuyện gì, người nào cũng sẽ thẳng thắn nói với tôi”, Tô Hướng Vãn nói.
Thường Lệ Bình có vẻ chột dạ, bưng nước lên uống một ngụm rồi mới nói: “Khi đó tôi coi thường cô, nói nhiều lời bừa bộn với huấn luyện viên Tống, nhưng cô cũng quá thẳng thẳn đi, cứ như vậy mà nói trước mặt tôi”
“Nếu tôi là Vương Lâm, tôi không nói trước mặt cô mà báo cáo thẳng lên Tổng cục chính trị, đoán chừng khi đó cô sẽ phải ngồi tù”, Tô Hướng Vãn nói.
Thường Lệ Bình từng ám chỉ công khai với Tống Thanh Sơn rằng cô ta rất cởi mở. Quả thật, cô ta cũng giống như Hầu Thanh Diệu, chưa từng coi người vợ của Tống Thanh Sơn ở huyện Thanh Thuỷ ra gì. Dù sao, cô ta cũng thầm yêu mến Tống Thanh Sơn, đương nhiên trong lòng sẽ có ý tưởng muốn phá hoại hôn nhân của anh ta. Tuy nhiên Tống Thanh Sơn là người thẳng thắn, chính trực, không chấp nhận điều đó.
“Tôi nói thật, cô có thể không tin”, Thường Lệ Bình ghé đầu lại: “Mặc dù nói như thế nhưng cho tới bây giờ tôi chưa từng làm chuyện đó. Chính sách vốn rất chặt chẽ, quân binh văn nghệ như chúng tôi chẳng qua chỉ nói những câu khó nghe chứ chính sách vẫn nắm rõ. Cho tới bây giờ, tôi vẫn là người non nớt không có kinh nghiệm gì trong chuyện đó”
“Cô mà non nớt thì Lưu Tại Dã kia cũng chim non”, Tô Hướng Vãn đẩy cửa ra nói: “Đi nhanh đi, không tiễn”
Cho dù Thường Lệ Bình có nói như thế nào, Vương Lâm ngày hôm sau vẫn phản ánh trực tiếp chuyện này lên tỉnh uỷ. Thường Lệ Bình vẫn được làm ở phòng ăn, nhưng cuối cùng phải chuyển sang làm rửa bát, chuyện này coi như giải quyết xong.
Nhưng nữ đồng chí Thường Lệ Bình này rốt cuộc cũng thường xuyên lên sân khấu, da mặt dày, dù có rửa bát cũng không làm mất đi tâm trạng của mình, cho nên nhà ăn quân khu có một cái máy rửa bát xinh đẹp nhất từ trước đến nay.
Nhưng chính vì lời bóng gió quá nhiều gây ra sóng gió toàn bộ đại viện Vinh Quang, nam đồng chí nào nhìn cô ta hơi lâu một chút, về nhà nhất định bị vợ thuyết giáo cho một trận.
So sánh mới thấy, người mà cô ta vốn rất ghét, Tô Hướng Vãn, không vì cô ta tiếp xúc với Tống Thanh Sơn mà cho tới bây giờ nói hay làm gì tức giận với cô ta.
Hơn nữa, cũng không có địch ý quá sâu với cô.
Cho nên cô ta đặc biệt nhét cho Tô Hướng Vãn 2 cân thịt dê: “Nhà bếp làm thức ăn còn dư lại, cô mang về xào cho bọn nhỏ ăn đi”
Tô Hướng Vãn nói không nên nhưng Thường Lệ Bình nhất định nhét vào túi bắt cô mang về.
Vừa tan học Cốc Đông, theo lệ lại định đi đánh nhau, Tô Hướng Vãn ngăn lại không được: “Con không làm bài tập cho tốt, lại định làm gì?”
“Lần này con được hạng 33, mẹ có nói miễn là con không phải thứ nhất từ dưới lên thì sẽ thưởng, bây giờ con chỉ muốn ra ngoài chơi, cái này là phần thưởng của con”, Cốc Đông nói rất hùng hồn.
Cả lớp tổng cộng có 34 đứa, nó đứng thứ 2 từ dưới lên mà cũng gọi là tiến bộ, đây là cái suy luận gì vậy?
Cốc Đông bất chấp: “Dù sao cũng có tiến bộ, hơn nữa mẹ đã nói, tiến bộ một bậc cũng là tiến bộ”
Không tìm thấy cây gậy trong nhà, thằng nhóc đoán mẹ lại mang đi đốt rồi, không thèm nhìn lấy một cái, nó quay người chạy ra ngoài, Tô Hướng Vãn không ngăn được nó.
"Mẹ, con thấy thịt dê rồi, tối nay chúng ta ăn canh bánh bao nhé?" Tô Hướng Vãn vừa cầm sách lên, Cốc Đông lại hét lớn ngoài cửa sổ: "Con thích nhất là canh thịt dê bánh bao của mẹ."
“Vậy phải nghe lời mẹ. Con có thể ra ngoài chơi, nhưng bất kể Trần Vinh Quang nói gì cũng không được vung gậy lên, đối với nó, quan trọng không phải là con đánh được nhiều đến đâu, mà là con kiềm chế được cơn giận của mình, có được không?” Tô Hướng Vãn nói qua cửa sổ: “Nếu hôm nay con làm được, mẹ sẽ cho con ăn 2 chén”
“Được, mẹ”, Cốc Đông vừa nói vừa xách gậy chạy đi.
Nếu cô đã thất nghiệp ở nhà, Lư Đản cùng Cẩu Đản chuẩn bị thi trung học thì không thể lơ là chuyện ăn uống. Thịt dê Thường Lệ Bình đưa đã được luộc chín, cô rửa sạch rồi hầm nhừ, canh vừa đặc vừa thơm, bột được nhào lên men, nướng thành bánh. Tỏi mà Tô Hướng Vãn muối hồi tháng 8 đã ăn được, còn có cả củ cải muối.
Tống đoàn gần đây về nhà là vội vã ăn miếng cơm rồi lại đi, cô phải chuẩn bị cơm nước xong trước khi Tống đoàn tan làm.
Chưa kể Cốc Đông hôm nay ra ngoài lại thật sự không đánh nhau.
Tiểu tử về nhà, một đầu đầy mồ hôi giống như vừa chui trong nước ra, nhào vào ngực Tô Hướng Vãn hít một hơi thật sâu: “Mẹ thơm quá, mùi thịt dê”
Thấy Tống Thanh Sơn, thằng nhóc lại biểu hiện một chút: “Ba, hôm nay con thi được thứ 2 từ dưới lên, có tiến bộ rồi”
Thứ 2 từ dưới lên cũng coi là tiến bộ, chắc chỉ có Cốc Đông mới nói được như vậy.
Tống đoàn vốn định giáo huấn đôi câu, ngẩng đầu thấy Tô Hướng Vãn đang nhìn mình lom lom, vội vàng nhắm mắt vỗ tay: “Cốc Đông của chúng ta thật tuyệt vời, hai năm mới lên một bậc, nếu học thêm vài năm nữa hẳn sẽ tiếp tục tiến bộ”
Cốc Đông gật đầu như giã tỏi: “Lên lớp 5, con sẽ cố gắng lấy được vị trí thứ 3 từ dưới lên”
Tống đoàn bưng chén thịt dê lên thầm nghĩ, may không phải con mình sinh ra, nếu không chắc tức giận muốn thăng thiên luôn.
Ăn xong, mấy đứa trẻ phải đi làm bài tập, Tô Hướng Vãn mở cuốn “Toán cao cấp” bắt đầu tự học
“Thế nào, học có khó không?” Tống đoàn hỏi.
Tô Hướng Vãn ngẩng đầu, có chút giật mình khi thấy hắn chưa đi, hơn nữa thấy hắn đang lau tay, cô quay đầu nhìn nhà bếp, hắn đã lặng lẽ rửa sạch hết chén đĩa.
“Hôm nay anh không phải đi huấn luyện à?’
“Không sao, em cứ học đi, hôm nay tôi được nghỉ một ngày, để tôi dọn dẹp làm vệ sinh”, Tống đoàn nói.
Quả thực như vậy. Từ trên xuống dưới, mọi ngóc ngách mà Tô Hướng Vãn không với tới, Tống đoàn đều dọn dẹp sạch sẽ từ trong ra ngoài.
Hắn có nhà, Tô Hướng Vãn thừa dịp giao cho hắn kèm cặp bài tập về nhà cho Cốc Đông.
Tống đoàn từ trước đến chờ luôn chê Tô Hướng Vãn lớn tiếng khi kèm cặp Cốc Đông, Vương Lâm hàng xóm cũng không ít lần phàn nàn cô làm phiền, đến lúc hắn phải dạy kèm mới biết, thằng nhóc này phải lập tức đóng gói gửi trả cho Hàn Minh.
Hoặc trực tiếp gửi đến Bắc Kinh cho ông ngoại Thẩm của nó.
Hai người buổi tối nằm trên giường, Tống đoàn từ trước đến giờ vốn không cau mày ủ dột, lại bắt đầu thở dài.
Lúc này Tô Hướng Vãn mới nhận ra có điều không ổn.
“Lão Cung kia, tôi thật không nghĩ ra”, Tống đoàn đột nhiên nói trong lúc c** q**n áo.
Bởi vì gần đây ban ngày hắn đi làm, ban đêm đi huấn luyện, xong xuôi về nhà cũng 1-2 giờ sáng, vì không muốn quấy rầy Tô Hướng Vãn nên thường xuyên tự kiềm chế ngủ trên ghế băng ở lầu một hoặc vào ngủ cùng Cốc Đông.
Tô Hướng Vãn cũng sợ hắn lớn tuổi, thể lực không chịu được nên thường từ chối yêu cầu trên giường của hắn.
Hôm nay bởi vì Tống đoàn thở dài một tiếng, không phòng bị, bị hắn đánh ngã.
“Sao tự nhiên anh lại nói chuyện này?” Tô Hướng Vãn hỏi.
Lời đến khoé miệng, Tống đoàn lại ngừng: “Được rồi được rồi, nhanh cho tôi hôn một cái”
Những ngày họp dài đằng đẵng, những đêm trường khô khan, Tống đoàn hôn thật sâu rồi mới nói: “Trong thơ viết xuân tiêu khổ đoản nhật cao khởi, tòng thử quân vương bất tảo triều*, nói thật, vận động với vợ một lúc còn thú vị hơn nhiều so với đi họp”
(*xuân tiêu khổ đoản nhật cao khởi, tòng thử quân vương bất tảo triều: Hai câu thơ trong bài Trường hận ca của Bạch Cư Dị, có nghĩa đêm xuân triền miên đến khi mặt trời lên cao, quân vườn không thể lên triều được nữa)
“Anh chỉ ba hoa”, Tô Hướng Vãn lẩm bẩm: “Thừa Trạch cũng nên quay về rồi, tôi thật sự cần người dạy kèm”
“Đang ở trên giường, hai tháng qua chúng ta không sinh hoạt, em lại không chuyên tâm”, Tống Thanh Sơn không hài lòng.
Tô Hướng Vãn đành nhắm mắt lại: “Vậy tôi làm con cá chết, ai bảo anh nhiều con như vậy, luôn làm cho tôi bận tâm”
“Em chờ đó, tôi hoá cầm thú cho em xem”, Tống đoàn không hài lòng, đương nhiên phải hạ thủ một ít công phu.
“Đau!”
“Vậy mà còn không chuyên tâm?” Tống đoàn tức giận, vốn đã bất mãn chuyện Tô Hướng Vãn thi đại học, hắn quyết hành hạ để ngày mai cô không còn sức tập trung cho việc học nữa.
Đúng vậy, sang năm kỳ thi vào đại học sẽ được tổ chức.
Không nói đến những thanh niên có học thức trong xã hội, kỳ thi đại học này rất quan trọng đối với quân nhân.
Tô Hướng Vãn không biết chính xác ngày tuyển sinh đại học năm 77, nhưng để cho Lý Thừa Trạch cũng được tham dự kỳ thi, cô đã viết một lá thư cho nó gửi đến Nam Hải, để nó dùng toàn bộ thời gian nghỉ phép trong 3 năm qua dồn hết vào cuối năm nay, về nhà ôn tập để thi đại học vào năm sau.
Dĩ nhiên, mẹ con cùng thi đại học là chuyện hiếm thấy trong lịch sử.
Tô Hướng Vãn không để ý đến câu nói của Tống đoàn đêm qua, nhưng hôm sau thấy Vương Lâm dương dương đắc ý từ nhà bên cạnh đi ra: “Hướng Vãn, cô biết không, Tống đoàn cũng lão Cung đều là phó sư trưởng, đoán chừng lão Cung sẽ được lên sư trưởng trước, hơn nữa còn là sư đoàn 13. Thanh Sơn nhà cô làm nghề tay trái nhiều quá nên không thăng chức được”
Sư đoàn 13, đó là sư đoàn pháo binh duy nhất của quân khu Tần Châu.
Sở trường của Tống đoàn chính là nổ bom, rà phá bom mình, nếu sư đoàn 13 cần đổi chỉ huy thì người đó hẳn phải là Tống Thanh Sơn, không ngờ thảo luận lâu như vậy, người được lên chức lại là sư trưởng Cung.
“Ồ, vậy thật chúc mừng lão Cung nhà chị”, Tô Hướng Vãn cười nói.
Vương Lâm nhìn xung quanh một vòng, nhỏ giọng nói: “Đúng rồi, giúp việc Tiểu Cần của nhà chúng tôi là người thôn Tiểu Tống cô, tôi nói thật, cô gái này cũng không quá đứng đắn”
Tô Hướng Vãn nhớ trong sách có đề cập tới việc Tống Tiểu Cần sẽ chết, hơn nữa còn bị Cốc Đông đánh chết, mặc dù quỹ đạo thực tế đang có những thay đổi, nhưng cô vẫn luôn ghi nhớ chuyện này.
Tiểu Cần là cô gái chất phác và trong sáng, cô không muốn cô bé này gặp phải chuyện gì.
“Sao lại không đứng đắn?” Tô Hướng Vãn hỏi.
Vương Lâm nhỏ giọng nói: “Câu dẫn đàn ông, giống hệt như Thường Lệ Bình”
Những lời như vậy, Tô Hướng Vãn sẽ không nghe, trước cửa nhà cô trồng rau, Tô Hướng Vãn ra lấy hai cây cải xanh, nói: “Chị Vương, tôi phải về nhà nấu cơm”
“Nói chuyện thêm mấy câu đi”, Vương Lâm nói tiếp.
Tô Hướng Vãn cười nói: “Không được, tôi còn phải ôn tập, nhỡ ngày nào đó khôi phục lại kỳ thi đại học, tôi còn phải tham gia thi”
Vương Lâm nói: “Mọi người trong đại viện đều biết cô không có học qua được mấy cuốn sách, đừng nói chuyện hài nữa”
“Ai nói tôi không đọc được mấy quyển sách?” Tô Hướng Vãn nói: “Tôi học qua tiểu học, tự học sách giáo khoa trung học cơ sở, dạy kèm ba học sinh trung học, đó là trình độ học vấn của tôi”
Mặc kệ Vương Lâm chê cười, Tô Hướng Vãn cười lạnh bước vào nhà.
Tối nay Tống đoàn lại về sớm, không đi huấn luyện, chủ động vào bếp giúp Tô Hướng Vãn nấu cơm.
“Sao thế, có phải lão Cung lên làm sư trưởng sư đoàn 13 nên anh không thấy thoải mái à?” Tô Hướng Vãn hỏi.
Tống đoàn đang giúp gọt khoai tây, dao vung lên, vỏ khoai bay vèo vèo: “Ý của tư lệnh Vương đương nhiên là muốn tôi lên, dẫu sao ông ấy cũng thấy nhất định sẽ có chiến tranh, sư đoàn 13 tuyệt đối là lực lượng chủ lực, phải là đội quân chuyên nghiệp, nhưng tôi nghe người ta nói, lão Cung có quan hệ trực tiếp với Bắc Kinh”
Nếu thật sự có chiến tranh vào năm 79, quân khu Tần Châu là quân đội cấp một, sư đoàn 13 là pháo binh, lực lượng chủ lực. Tống đoàn vì cuộc chiến này đã chuẩn bị trong bao lâu, người khác không biết nhưng Tô Hướng Vãn biết rất rõ.
“Chủ yếu là ông ta báo cáo nhiều vấn đề của tôi với lãnh đạo, nhưng cụ thể là cái gì tôi cũng không biết”, Tống Thanh Sơn nói.
Tô Hướng Vãn ghi nhớ những điều này trong lòng, lại vùi đầu vào đọc sách.
“Em thật sự vẫn nghĩ đến chuyện thi đại học à Tô Hướng Vãn? Tôi hỏi em, dù cả đời em không đi làm, tôi không nuôi nổi em sao?” thấy vợ khổ cực, Tống đoàn không dám cướp sách của cô nhưng đối với việc cô dốc toàn lực như thế, hắn cũng có chút lo lắng.
Sợ cô thật sự thi đại học xong sẽ vỗ cánh bay đi.
Tô Hướng Vãn tức giận: “Ác mộng lớn nhất đời người là thi đại học, tôi còn phải trải qua tận 2 lần. Anh đừng quấy rầy tôi, đi kèm Cốc Đông làm bài tập đi, được không?”
Kèm Cốc Đông làm bài còn là ác mộng hơn cả chuyện thi đại học, Tống đoàn phải hít sâu một hơi, sau đó tự mình làm công tác tư tưởng rất nhiều lần mới bắt đầu được.
Tháng 10 ở Tần Châu, thời tiết thật đẹp.
Trước cửa nhà Tô Hướng Vãn không chỉ trồng rau, cô còn trồng một cây óc chó và một cây táo. Bây giờ là tháng 9 âm lịch, vừa lúc vào mùa táo và óc chó, thêm hai ngày nữa, óc chó sẽ chín.
“Chị dâu, chị đang lột vỏ óc chó à?” Tống Tiểu Cần mỉm cười đi tới cạnh Tô Hướng Vãn,
Tô Hướng Vãn nhìn thấy trên cổ cô gái có một vết đỏ, nhìn giống như vết hôn.
Cốc Đông từ trước đến giờ không nói dối, nó còn từng nói sư trưởng Cung đặc biệt nhìn ngực Thường Lệ Bình như thế nào.
Trong lòng Tô Hướng Vãn khẽ động một cái, liền hỏi: “Tiểu Cần, sư trưởng Cung là người thế nào, có giống như người cô phục vụ trước đây không?”
Tiểu Cần vẫn là một cô gái ngây ngô, nhưng nhắc đến chuyện này, sắc mặt liền lập tức biến đổi.
“Là muỗi cắn, con muỗi đáng ghét”
“Không thể nào, thời tiết này không có muỗi”, Tô Hướng Vãn nắm tay Tống Tiểu Cần, nhìn thẳng vào mắt cô nói: “Đây là vết hôn, chỉ có thể để lại khi nam nữ hôn nhau, em nói thật đi, có phải sư trưởng Cung quấy rối em không?”
Tống Tiểu Cần lập tức rụt tay lại: “Không có, chị dâu, tất cả ở đây đều là quan chức, loại chuyện này chúng ta không thể nói bậy bạ. Nhỡ sư trưởng Cung cũng giống như ông Lưu, thích em mới hôn em thì sao?”
Tống Tiểu Cần từng phục vụ một vị tướng già đã nghỉ hưu. Lão tướng quân đó mắc chứng si ngốc, thường xuyên coi Tống Tiểu Cần như con nít, khi thì hôn mặt, khi thì bóp tay. Tống Tiểu Cần dù sao cũng là cô gái nông thôn, ngốc nghếch, không hiểu được quấy rối t*nh d*c là gì, cho nên có lẽ sư trưởng Cung đã hôn cô nhưng cô lại nghĩ người ta chỉ đùa chơi thôi.
“Hôn chính là cưỡng gian. Sư trưởng Cung mới ngoài 50 tuổi, làm sao giống như ông cụ Lưu được?” Tô Hướng Vãn nói: “Nếu thật sự có chuyện này, em phải nói cho tôi, nếu như không nói được thì nhất định phải kêu lên, biết chưa?”
Nếu thật sự vết kia của Tống Tiểu Cần là do sư trưởng Cung hôn, vậy chứng minh Thường Lệ Bình đã không nói dối, không chừng thật đúng là tên sư trưởng Cung kia chủ động quấy rối Thường Lệ Bình.
Uổng cho Thường Lệ Bình phải gánh cái danh xấu như vậy.