Xuyên Không Những Năm 70: Quân Tẩu Nuôi Con

Chương 138: Đại viện Vinh Quang

 

“Em vẫn quyết định thi đại học thật đấy à? Đọc sách đến quên cả nấu cơm luôn, nhưng mà em có chắc chắn sang năm sẽ khôi phục kỳ thi vào đại học không?” Tống đoàn tan làm về, thấy Tô Hướng Vãn vẫn đang cầm quyển sách, có chút không dám tin.

Lư Đản đeo cặp sách đi tới: “Mẹ suốt ngày lẩm bẩm nói muốn thi đại học. Mẹ nói có thể thi là khẳng định có thể thi, nếu không mẹ có thể gọi anh Thừa Trạch từ Nam Hải về được không?”

Ném cặp sách xuống, thằng nhóc 15 tuổi quay người chạy đi.

“Con chạy đâu đó? Đang đợi con mang về ít cá ruy băng* này”, Tô Hướng Vãn nói.

(*cá ruy băng là một loài cá biển sâu đặc trưng được biết đến với thân hình dài, mảnh và giống như ruy băng với vẻ ngoài màu bạc sáng bóng)

Lư Đản không quan tâm: “Con không thèm ăn cá đó, từ khi đến Tần Châu con đã chán ăn thứ đó rồi, để Tống Nam Khê đi lấy cho mẹ đi”

Thằng nhóc này, chỉ nghe tiếng mà không thấy bóng người, chớp mắt đã biến mất rồi.

Mới đầu tháng 10, phương bắc bắt đầu xuất hiện cá ruy băng. Ở đại viện Vinh Quang là nơi có nguồn cung dồi dào nhất trong tỉnh, ví dụ như trái cây, những nơi khác đều được phân phối táo hồng táo xanh, nhưng riêng đại viện Vinh Quang phải là táo Phú sĩ vừa giòn vừa ngọt.

Bây giờ là năm 1976, Tô Hướng Vãn tương đối kinh ngạc là đầu tiên, tứ nhân bang* từ năm 74 đã rút lui khỏi lịch sử. Tiếp đó, cô nhớ có một trận động đất đặc biệt lớn vào năm 1976, nhưng cũng khác khá xa so với những gì phát sinh.

(*tứ nhân bang: hay còn được gọi là "bè lũ bốn tên" là cụm từ để chỉ một nhóm lãnh đạo Đảng Cộng sản Trung Quốc bị cho nhà cầm quyền Trung Hoa cho là cấu kết với nhau lộng quyền và sát hại những đảng viên không theo phe cánh. Nhóm này bị bắt và xét xử năm 1976 sau khi Mao Trạch Đông mất. "Bè lũ bốn tên" là những thành viên hoạt động tích cực nhất trong thời kỳ cách mạng văn hoá ở Trung Quốc, bao gồm Giang Thanh (vợ thứ 4 của Mao Trạch Đông), Trương Xuân Kiều, Diêu Văn Nguyên và Vương Hồng Văn)

Nhưng trừ những cái này ra, rất nhiều sự kiện đều diễn ra theo lịch sử.

Sau khi cô và Tống đoàn bị chia cách 3 năm, cuối cùng Tống Thanh Sơn cũng được phân một căn trong đại viện Vinh Quang, vừa lúc Lư Đản và Cẩu Đản tốt nghiệp cấp 2, cả nhà dọn vào ở.

Lý Dật Phàm sau khi được điều lên tỉnh cũng ở trong khu này, hai người vẫn là hàng xóm của nhau.

Ngoài ra, Tô Hướng Vãn còn có thêm một hàng xóm mới, là Vương Lâm sống bên tay phải nhà cô. Chồng cô ta là Cung Văn, mới được điều từ quân khu Thành Đô sang.

Trùng hợp, Tống Tiểu Cần của thôn Tiểu Tống cũng đang làm giúp việc trong khu này.

“Cốc Đông đâu, sao không thấy nó?” Tống đoàn đi xung quanh một vòng không thấy Cốc Đông, hơi giật mình.

Nhắc đến Cốc Đông, Tô Hướng Vãn lại đau đầu: “Chắc lại đi đánh nhau rồi, nếu tôi đoán không sai thì Lư Đản cũng đi đánh nhau giúp nó. Bọn nó cùng đám nhà Trần Ái Đảng gần đây lúc nào cũng dính vào nhau”

“Mấy đứa con nhà Trần Ái Đảng cũng mới dọn vào, em nói bọn nhỏ đừng đánh nhau được không?” Tống đoàn nói.

Chi Chi vén rèm bước ra: “Chúng ta nói không đánh thì mọi chuyện sẽ dừng lại sao? Trong đại viện, đứa nào cũng dẫn binh đi đánh nhau, nhưng không đứa nào đáng ghét như Trần Vinh Quang cùng em gái Trần Hào Quang và thằng em thứ ba Trần Quang Diệu cả. Bọn chúng chính là mắt chó coi thường người khác, nếu không đánh thì cũng thật có lỗi với cái gậy trong tay con”

“Con phải đi lấy cá cho mẹ, mau quay về” Tô Hướng Vãn nói.

Chi Chi xách cây gậy trong tay, cân nhắc nói: “Nữ binh nước cộng hoà cho tới bây giờ luôn đối đầu với khó khăn, mẹ, tự mẹ đi lấy cá đi”

Hai người nhìn nhau, Tô Hướng Vãn đưa cái rổ cho Tống đoàn: “Anh đi lấy cá đi”

Trong đại viện Vinh Quang, đi lấy cá đều là bà lão hoặc người giúp việc, Tống đoàn cầm rổ sửng sốt hồi lâu, cảm thấy mình không còn mặt mũi nào, dậm chân đi ra ngoài lấy cá.

Tô Hướng Vãn dọn sách vở của mình lại, sau đó đóng cuốn sổ mà Lý Thừa Trạch gửi cho mình, đứng lên chuẩn bị đi tìm bọn trẻ.

Bởi vì phần lớn đều là gia đình từ các quân khu lớn về đây, hơn nữa ở Nam Hải năm 1974 có trận chiến nên bọn trẻ trong khu đại viện suốt ngày chơi trò chỉ huy chiến đấu.

Bọn chúng cầm trong tay súng nhỏ và đại bác bằng gỗ, không gì người lớn nghĩ ra mà bọn nhỏ không chế tạo lại bằng gỗ được.

“Thím, thím lại đi tìm bọn trẻ à?’ Tống Tiểu Cần đang vo gạo, cười hì hì nói.

“Ừ, Cốc Đông gần đây suốt ngày gây sự với đám con nhà họ Trần, tôi phải đi xem”, Tô Hướng Vãn nói.

Tống Tiểu Cần cười hì hì nói: “Tôi thấy trong cả đại viện, Cốc Đông là đáng yêu nhất. Nó là bởi vì chị Quách chiếm mất công việc của cô nên mới tức giận, cả ngày tìm đám con nhà họ Trần kia gây chuyện. Cô đừng lo, nó luôn lẩm bẩm nói biết điểm dừng, sẽ không đánh vỡ đầu con nhà người ta đâu”

Tô Hướng Vãn cười một tiếng, không nói gì.

Giữa viện có một cái ao, trên đó có hòn non bộ, mùa hè nuôi cá, mùa đông đóng băng, trèo núi vượt sông đấu súng là trò yêu thích của trẻ con.

“Cốc Đông, mày là đồ hèn nhát, có giỏi thì đến đánh tao đi, tao coi mày là đồ hèn nhát”, Trần Vinh Quang cao lớn như Lư Đản, tính cách không hề giống ba nó, đứng trên đỉnh hòn non bộ hét lớn.

Cốc Đông vốn nóng tính sao có thể nhịn được, đừng nhìn nó mới 8 tuổi mà coi thường, cánh tay nó rất khoẻ, cầm một hòn đá ném qua: “Trần Vinh Quang, tiếp chiêu đi”

Trần Vinh Quang bị hòn đá đập trúng, dĩ nhiên phải ném trả Cốc Đông, hòn đá đập xuống, Cốc Đông cầm gậy lao tới, Lư Đản nhét đầy bánh bao vào miệng, cũng đang cầm gậy xông tới, tóm lại bọn trẻ đánh lộn với nhau.

Tô Hướng Vãn từ xa kêu lên một tiếng, bọn trẻ tức giận quay về.

“Mẹ Trần Vinh Quang còn một ngày làm việc ở hội phụ nữ, con đánh nó một ngày”, Lư Đản nói.

Chi Chi cũng nói: “Đúng, mẹ nó hại mẹ mình không còn công việc”

“Công việc là do mẹ chủ động nhường cho mẹ Trần Vinh Quang, các con còn dám đi đánh nhau, mẹ đánh chết các con”, Tô Hướng Vãn đập một cái vào gáy thằng nhóc.

Trần Ái Đảng, ba của Trần Vinh Quang hiện là tổng chỉ huy hồ chứa nước và trưởng trạm thuỷ điện, vợ anh ta là Quách Mai mới được điều đến Tần Châu vào năm ngoái.

Mà Tô Hướng Vãn vừa lúc được điều đến Liên đoàn phụ nữ Tần Châu, công việc thì chỉ có một, Quách Mai đặc biệt kéo ba đứa con đến chỗ lãnh đạo, quỳ xuống dập đầu một cái, cướp luôn công việc này.

Tô Hướng Vãn biến thành cá mặn nằm ở nhà.

Người lớn thì còn đỡ, Quách Mai là nữ đồng chí đặc biệt lạnh lùng, cũng kính nghiệp, còn có chút cao ngạo, mà Tô Hướng Vãn cũng không phải là người quá mức nhiệt tình, cho nên hai người đụng mặt nhau thì còn gật đầu chào một cái, nhưng trẻ con hai nhà đã trở thành kẻ thù.

Buổi tối ăn cá ruy băng, To Hướng Vãn còn chiên thêm thịt dê với hành lá, bọn trẻ rất thích ăn.

Tống đoàn ăn vội bữa cơm rồi còn phải đi huấn luyện quân sự, dĩ nhiên trận chiến ở Nam Hải hắn có tham dự nhưng sau khi quay về, vẫn làm tổng chỉ huy Nhà máy 504, có điều nhiệm vụ càng nặng nề hơn.

Mặc dù vẫn chưa xảy ra chiến tranh, nhưng Tống đoàn bọn họ từ sau năm 74 cường độ huấn luyện đã tăng lên không ít. Ban ngày đi làm, buổi tối huấn luyện, phát triển công nghiệp, hoạt động này diễn ra thường xuyên.

“Tôi vẫn chờ anh để đi một vòng thế giới đấy”, Tô Hướng Vãn giặt sạch đôi giày, phơi khô ở bên ngoài cho hắn, thấy hai tay Tống đoàn đầy vảy máu, chặc lưỡi nói: “Anh cũng không còn là thanh niên nữa, cẩn thận hơn một chút được không?”

“Lúc này mà nổ ra trận chiến sẽ thật sự khó khăn, em nói đúng, tôi cũng sắp 36 tuổi rồi, không tăng cường huấn luyện thể lực sao được?” Tống đoàn vừa nói, thấy Cốc Đông ngồi đó cắn đầu bút liền nhỏ giọng nói với Tô Hướng Vãn: “Chờ Hàn Minh từ tuyến địa bàn trọng điểm quay về, chúng ta nhanh mang trả thằng nhóc này, em đỡ phiền phức”

Quỹ đạo của Hàn Minh giống hệt như trong sách.

Sau một năm làm thư ký, hắn được chuyển đến một thành phố làm thư ký địa uỷ, sau đó hẳn sẽ được điều về Tần Châu, đến lúc đó đoán chừng không phải người đứng đầu thì cũng là đứng thứ 2 nơi này.

Mà đứa con trai kiêu ngạo của hắn vẫn đang lăn lộn làm tiểu ma vương ở nhà Tô Hướng Vãn.

Cơm nước xong theo lệ là làm bài tập, đối với Tô Hướng Vãn, chuyện này là thử thách lớn nhất trong cuộc đời cô.

“Một cây bút chì 1cm, một cây thước 5m, đây là cái gì, bánh bao mà nặng 5kg? Cốc Đông, bánh bao này chỉ mình con ăn được à?”

“Một cái bánh bao nặng 5kg con ăn mới no”, Cốc Đông thành thật nói.

Tô Hướng Vãn tức giận chỉ muốn đập đầu vào bàn.

Nhớ lại hồi đó Lư Đản học toán cũng kém, nhưng chủ yếu là do nó suy luận kém chứ không tệ hại như Cốc Đông. Nó là thuộc loại trí tưởng tượng quá mức phong phú, dạy kèm nó như muốn tự tử.

“Còn có câu này, mẹ mua về 20 quả táo, Tiểu Minh ăn 5 quả, sao lại còn dư lại 0 quả?”

“Bởi vì Tiểu Minh đã ăn hết chỗ táo dư còn lại”, Cốc Đông cắn một miếng táo lớn, nghiêm túc nói: “Mẹ, mẹ nói xem làm gì có ai để trái táo qua đêm, đúng không?”

Nhưng tóm lại, bài tập về nhà của thằng nhỏ cũng coi như xong.

“Cô vẫn thi đại học thật à?” Lý Dật Phàm gõ cửa đi vào nói: “Mấy người Vương Lâm, Quách Mai nói cô muốn thi đại học, kiểu như không dám tin”

“Thi chứ, sao không thi? Nói không chừng thi xong tôi cũng có thể giống như chị, vào ê kíp lãnh đạo tỉnh uỷ”, Tô Hướng Vãn nói.

Lý Dật Phàm bây giờ là người đứng đầu phòng tài chính, gần đây hay kéo Chi Chi ra ngoài, Tô Hướng Vãn đoán chắc chính cô đã bỏ tiền tìm thầy dạy nhạc cho Chi Chi, âm thầm dạy nó chơi đàn piano.

Chi Chi nhạc cảm tốt, nhưng ở bên cạnh mẹ không dám thể hiện, theo Lý Dật Phàm, cô bé chơi đàn rất giỏi.

“Tống Nam Khê đêm nay ngủ với tôi, buổi tối cô đừng chờ nó. Đúng rồi, thầy giáo Cung là người của bộ phận tác chiến, hôm nay cũng nghỉ ngơi ở nhà, hơn nữa tôi còn nghe nói, ông ta là một chuyên gia. Thanh Sơn nhà cô cũng quá cứng nhắc đi, ngày nào cũng huấn luyện, có thời gian thì cùng tư lệnh Vương bồi đắp quan hệ một chút. Thanh Sơn mặc dù còn trẻ nhưng đã tham gia trận Trân Châu, Nam Việt, lý lịch còn lợi hại hơn lão Cung”, Lý Dật Phàm lại nói.

Không giống các quân khu khác, các cán bộ chuyên gia chỉ tập trung vào huấn luyện, Tống Thanh Sơn bởi vì vẫn là công binh nên phải nắm chắc công nghiệp, lại cũng không được bỏ bê huấn luyện, làm cho hắn vô cùng khó xử khi ở quân khu.

Nghe nói tư lệnh Vương có một lần gặp Tống Thanh Sơn nhưng không nhận ra hắn, không phải chỉ vì lâu rồi không gặp, mà là không ngờ hắn lại đen đến như vậy.

Chương trình huấn luyện của quân khu hắn vẫn phải tham gia, làm việc cực nhọc gấp đôi người khác, đến thời điểm thực sự muốn thăng chức tăng lương, ngay cả lãnh đạo cũng không nhận ra hắn, thử nói có bao nhiêu uỷ khuất?

“Anh ấy biết phải làm gì”, Tô Hướng Vãn nói.

Cô vẫn luôn nói với Tống Thanh Sơn, cách mạng văn hoá năm 76 mới kết thúc, nhưng nó đã kết thúc vào năm 74.

Cô còn chắc chắn nói, năm 76 có một trận động đất rất lớn, chết rất nhiều người, làm hại Tống đoàn phải nghiêm túc cân nhắc xem nên làm gì, đến lúc đó còn đặc biệt chạy vào núi. Dĩ nhiên động đất vẫn xảy ra nhưng đã có người sớm báo động từ trước, hơn nữa còn làm rất tốt, cho nên Tống đoàn lại mất công vô ích.

Nếu là người khác, đoán chừng đã không còn tin cô.

Nhưng Tống đoàn tính khí tốt, chẳng những không tức giận mà ở chỗ huấn luyện quân sự vẫn không hề lơ là.

Lý Dật Phàm dắt Chi Chi đi.

Lúc này Cẩu Đản mới trở về, trời hơi mưa, vẫn còn rất lạnh, Cẩu Đản bỏ cây dù vào góc nhà, lắc lắc mái tóc bị ướt, cởi bộ quân trang Lý Thừa Trạch gửi cho nó ra, hít một hơi thật sâu rồi mới nói: “Mẹ, con mới quan sát, Tống Tiểu Cần cùng Cốc Đông nhà chúng ta có quan hệ vô cùng tốt”

“Tốt như thế nào?” Tô Hướng Vãn cười nói.

“Chị Tiểu Cần đối với chúng con đều tốt, ngày nào gặp cũng cười, nhưng thân thiết với Cốc Đông hơn”, Cẩu Đản nói.

Vậy theo như trong sách nói Cốc Đông đầu gấu hổ báo, có lẽ ở giai đoạn này dính dấp vào vụ án mạng của Tống Tiểu Cần.

Vì thế Tô Hướng Vãn vẫn luôn chú ý quan sát đến cô gái Tống Tiểu Cần kia.

Cẩu Đản vì tay chân lanh lẹ, giỏi quan sát nên cô đã nhờ Cẩu Đản để ý Tống Tiểu Cần, muốn biết rõ rốt cuộc trong sách đã xảy ra chuyện gì.

Tô Tiểu Nam ác độc chính là ở chỗ cô ta an bài số phận bi thảm của mấy đứa trẻ, nhưng lại không nói ra khổ tâm của chúng.

Nếu cô thực sự hỏi Tô Tiểu Nam, đoán chừng có thể tìm ra được sự thật.

Nhưng cô không làm vậy, cô thà tình nguyện cho Tô Tiểu Nam vĩnh viễn ở Hải Tây cũng không muốn cô ta quay lại.

“Đúng rồi, vừa rồi Thường Lệ Bình đi vào nhà bác Cung hàng xóm”, Cẩu Đản nói thêm.

Mấy năm vừa qua, Hầu Thanh Diệu đã sớm được điều từ Ban cứu trợ về Bắc Kinh, mang cả Mậu Phương Phương đi.

Nhưng còn chuyện ca hát của Thường Lệ Bình, có một năm xuất ngoại biểu diễn, lúc về bị phát hiện một máy nghe lén trong người. Mặc dù cô ta luôn khẳng định mình không biết gì nhưng cô ta vẫn bị Tổng cục chính trị gạch tên. Nữ ca sĩ với ngoại hình xinh đẹp, giọng hát trong trẻo đã bị trục xuất phải quay về Tần Châu, bây giờ chỉ có thể nhận việc phát cơm ở phòng ăn của quân khu.

Danh tiếng không có đã đành, bây giờ nhiều người còn gọi cô ta là gián điệp.

“Con không cần để ý đến cô ta, chỉ cần theo dõi Cốc Đông cùng chị Tiểu Cần là được”, Tô Hướng Vãn nói.

Cô không quan tâm đến Thường Lệ Bình, chỉ quan tâm xem cái chết của Tống Tiểu Cần có liên quan gì đến Tiểu Cốc Đông nóng nảy nhà mình không.

Đúng lúc này, Tô Hướng Vãn đột nhiên nghe thấy “bang” một tiếng.

“Thường Lệ Bình, cô lấy sắc đẹp quyến rũ đàn ông ra tìm cách bám lên người lão Cung nhà tôi, cô còn biết xấu hổ không?”

Vừa nói xong thì nghe thấy hai tiếng bạt tai vang lên, Cẩu Đản đã lủi ra ngoài.

Trong khu đại viện này, trước cửa mỗi nhà đều có một khoảng đất trống có thể trồng hoa hoặc rau, nuôi gà vịt đều được.

Lúc Tô Hướng Vãn chạy ra ngoài, chỉ thấy Thường Lệ Bình đang nằm trên vườn rau nhà hàng xóm, Vương Lâm đang chỉ tay chửi mắng cô ta.

“Nhìn cái đồ gái đ**m không biết xấu hổ này đi, ra nước ngoài quyến rũ dụ dỗ người ta không được, quay về liền câu dẫn dụ hoặc lãnh đạo quân khu”, Vương Lâm thấy Tô Hướng Vãn đi ra, chỉ tay vào Thường Lệ Bình nói: “Thật không biết xấu hổ, trơ trẽn áp lên người nhà người ta”

Thường Lệ Bình bò dậy, lau mặt rồi vội vã bỏ đi.

Quân khu Tần Châu vốn quản lý nghiêm khắc, vụ tai tiếng này đủ cho người ta bàn đi tán lại mấy ngày.

Dĩ nhiên Thường Lệ Bình từ ca sĩ trở thành thê thảm như vậy là điều mà Tô Hướng Vãn chưa bao giờ nghĩ tới.

Cốc Đông này chuyên môn không làm được, học hành cũng rối tung như canh hẹ, nghe nói toàn bộ Tần Châu không có đứa thứ 2 như nó, nhưng nó lại có cái nhìn khác về chuyện này.

Nó không ngủ, nhất là nghe được những loại chuyện như vậy thì lại càng hưng phấn, mở cửa sổ lầu hai hét ra bên ngoài: “Là bác Cung cả ngày nhìn chằm chằm vào ngực của dì Thường!”

Tô Hướng Vãn tay không đủ dài, không bịt được cái miệng nó.

Cũng bởi vì nó, Tống Thanh Sơn cùng Tô Hướng Vãn đã phải đắc tội với hầu hết mọi người trong quân khu.

Ông ngoại nó hiện đã được điều đến Bắc Kinh, hơn nữa còn là nguyên lão cấp cao.

Tô Hướng Vãn cũng không biết tại sao nó không chịu đi, nhất định ở lại gieo hoạ cho cô. 

 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn