Xuyên Không Những Năm 70: Quân Tẩu Nuôi Con

Chương 137: Đầu quân

 

"Nó không ăn, không uống, không ị", Hàn Minh bất lực chỉ vào vành mắt bầm tím của mình: "Nó đói lắm mà còn đánh tôi thành như vậy"

Hồi Thẩm Chiêu Đệ còn nuôi nó, Cốc Đông ăn cả bột mì sống, uống nước trong bồn cầu, về nhà 3 ngày, hai cái má không còn tí thịt nào, khuôn mặt nhỏ nhắn vàng vọt. Nó đưa cái gậy lại cho Tô Hướng Vãn nói: “Mẹ, cho tờ giấy, con đi nhà vệ sinh công cộng trước đã”

Không ăn không uống không ị, đây là tuyệt chiêu uy h**p người lớn của đứa nhỏ.

Huống chi Cốc Đông còn đặc biệt hung hãn, ai đụng liền đánh người đó, trong mắt nó không có cha ruột cha thật gì hết cả. Cả ngày cố thủ trong nhà vệ sinh, Hàn Minh kéo một cái là ăn một đấm, kéo cái nữa là nó lao vào cắn xé liền, còn chuyện giảng giải đạo lý gì đó, căn bản là không có tác dụng.

Nó không nghe bất cứ cái gì.

Hàn Minh vừa trở về đã được phục chức, tiếp tục quay về tỉnh uỷ, làm ở phòng bí thư.

“Những năm này tiền lương của tôi đã trả hết rồi, đây là 1.000 đồng, mấy người nuôi đứa trẻ trước, tình cảm cha con có thể từ từ vun đắp, hàng tuần tôi sẽ về thăm nó”, hắn nói.

Chưa ai nói gì, Tống đoàn đã quả quyết: “Không được!”

Hàn Minh ngẩn ra: “Sư trưởng Tống, nếu không chúng ta thương lượng thêm một chút?”

“Bí thư Hàn, tôi và vợ hiện đang ở hai nơi, bản thân vợ tôi đã đặc biệt vất vả, Thừa Trạch đi rồi vẫn còn 3 đứa nữa, chúng tôi thật sự không thể mang theo Cốc Đông”, Tống đoàn nói tiếp.

Cốc Đông ngửi thấy mùi quen thuộc trong nhà vệ sinh, ngửi từ trên xuống dưới, một lúc sau Cẩu Đản đi vào, hai đứa nhìn nhau cười một tiếng, ngồi hai hố cạnh nhau đấm qua đấm lại. Như thế này tốt hơn nhiều so với cái nhà vệ sinh nhỏ trong uỷ ban tỉnh, nơi nó bị nhốt một mình.

Tống đoàn cố ý không cần, Tô Hướng Vãn không tỏ thái độ. Hàn Minh vừa mới phục chức, công việc rất nhiều, hơn nữa hắn có rất nhiều kẻ thù, cứ rêu rao chuyện tìm thấy con trai khắp nơi không phải tốt lành gì. Dù sao thằng nhỏ cũng là một gánh nặng, lại là tiểu ác ma, dù hắn có thích đi nữa cũng không thể chịu được việc phải tự mình chăm sóc nó. Hắn viện cớ rồi cùng vệ binh rời đi.

“Bọn nhỏ sao mọc mụn đầy miệng vậy?” Tống đoàn nhìn Cẩu Đản có một vết loét lớn, nhìn sang Lư Đản cũng là một cục mụn, ngay cả Chi Chi xinh xắn khoé miệng khoé mắt cũng có những nốt hồng hồng.

Giữa mùa đông, Tô Hướng Vãn buổi tối nấu mì nước tương, thức ăn nguội chỉ có hành và dưa muối.

“Mấy đứa này trên đường về ăn quá nhiều thịt bò khô, nóng quá nên lở loét. Ăn mì xong tôi sẽ chuẩn bị nước ép củ cải đường cho chúng uống, anh uống không?”

Tô Hướng Vãn làm nước ép củ cải đường, cô gọi là đồ uống nguội, rất ngon, giúp thanh nhiệt.

Tống đoàn không cần mấy thứ đó, hắn tìm một ít thịt bò khô gặm thay cơm. Đúng ra là mấy thùng xăng đã được Tô Hướng Vãn đổi hết thành thịt bò khô, hại hắn phải đẩy xe cho Lưu Tại Dã lâu như vậy.

Tô Hướng Vãn không sợ gián điệp, không sợ lúc cướp ngục, luôn điềm tĩnh, nhưng đối với đám người nhà Vương Văn Hoa thì cô không thể giữ được bình tĩnh.

“Người ta nói Thừa Trạch và Vương Văn Hoa là quan hệ yêu đương, bây giờ tiểu tử này bị gọi là bội tình bạc nghĩa, vì thế ý của cha Vương Văn Hoa là muốn cho hai đứa đính hôn, sau đó cho hai đứa ở cùng nhau, ngăn cản Vương Văn Hoa tự sát. Lúc đó có lãnh đạo ở đó nên tôi không nói gì, nhưng em nói xem, chúng ta nên làm gì?” Tống đoàn hỏi Tô Hướng Vãn.

Cốc Đông nói rất dứt khoát: “Chị kia là vừa ý chiếc xe của ba đó”

Nó không muốn ngủ cùng Lý Thừa Trạch, chim c* chiếm tổ ác là, nằm giữa Tống đoàn và Tô Hướng Vãn, dương dương đắc ý gặm thịt bò khô.

Mấy ngày tới, Tống Đình Tú dự định kết hôn, cả nhà Tô Hướng Vãn còn phải về thôn Tiểu Tống. Chuẩn bị đến tết, công việc ở hội phụ nữ cũng bận rộn, nhưng để Lý Thừa Trạch nhập ngũ thuận lợi, Tô Hướng Vãn không thể không đến Tần Châu một chuyến.

“Có muốn tôi đi cùng em không?” đứng dưới tầng trệt của bệnh viện tỉnh, Tống đoàn hỏi Tô Hướng Vãn.

Tô Hướng Vãn dĩ nhiên nói không cần. Giải quyết chuyện của Vương Văn Hoa càng ít người biết càng tốt.

Quả nhiên cô vừa lên lầu đã thấy đám người tụ tập trong hành lang. Người ta vẫn nói, bình thường không thân quen, đến khi có chuyện, ba cô tám dì đều tới.

“Đây là vợ sư đoàn trưởng Tống đi? Lý Thừa Trạch nhà các người đâu, sư trưởng Tống đâu? Sao có một mình cô? Con gái nhà chúng tôi cắt cổ tay mà cô lại không mang gì tới vậy? Đây là thành ý giải thích của cô à?” một người phụ nữ ngoài 40 tuổi thanh âm đặc biệt sắc nhọn, hai tay đút túi áo nhìn Tô Hướng Vãn.

Còn có mấy người khác, trông giống như những người làm công việc rửa vỏ chai và dán hộp diêm trong thành phố, họ tụ lại cùng nói: “Đúng vậy, chuyện này các người phải giải quyết cho tốt, nếu không chúng tôi lại đến gây chuyện ở quân khu”

“Con trai tôi đã ngủ với Vương Văn Hoa chưa? Làm to bụng chưa?” Tô Hướng Vãn cao giọng hỏi.

Mấy người đàn bà không nói gì, chỉ có mẹ Vương khiếp đảm đứng ở cửa phòng bệnh, nhìn thấy Tô Hướng Vãn thì rầm một tiếng quỳ sụp xuống đất.

“Ài, phu nhân lãnh đạo, bà nhìn xem, chị dâu tôi cũng quỳ rồi, bà không thể đáp ứng được sao?” đám đàn bà kia lại ồn ào.

Tô Hướng Vãn không thèm để ý, đi thẳng vào phòng bệnh trong tiếng khóc của mẹ Vương.

Trong phòng, Vương Văn Hoa quấn băng trên cổ tay, bên cạnh có một người đàn ông mặc áo xanh lam, trên cổ tay dính đầy dầu, nhìn một cái là biết giai cấp thợ thuyền.

“Dì…”

“Lãnh đạo…” hai người nhìn thấy Tô Hướng Vãn đi vào đều đứng lên.

“Văn Hoa nhà tôi nói chắc chắn là quan hệ yêu đương, chỉ cần đính hôn rồi đưa nó cùng đi tòng quân là được. Chờ phục viên rồi hai đứa kết hôn, lãnh đạo, bà cho một lời chính xác đi”, cha Vương Văn Hoa ngập ngừng nói.

Tô Hướng Vãn nói: “Đứa bé kia họ Lý, không phải họ Tống, cho dù kết hôn, nhà chúng tôi cũng không bỏ ra một phân tiền, cũng không có lễ hỏi”

“Cái này chúng tôi biết, toàn bộ dân Tần Châu đều biết nó là cháu ngoại của sư đoàn trưởng Lý. Sư trưởng Lý là quan lớn nhất nhì ở Tần Châu này”, cha Vương nhắc tới có chút kích động, xoa xoa tay.

“Chắc ông nghĩ sai rồi. Thứ nhất, toàn bộ đồ của ông ngoại nó đều đã tặng hết cho viện bảo tàng”, Tô Hướng Vãn nói rồi lấy ra tờ giấy chứng nhận quyên tặng khối ngọc dưa hấu ra đập lên bàn.

Nhìn cha Vương há hốc miệng, mặt vẻ không tin, Tô Hướng Vãn lấy tiếp tờ chứng nhận quyên tặng khối ngọc ngó sen, đập tiếp lên bàn: “Nó có hai sân viện nhưng cũng đều đã quyên góp hết cho quốc gia, bây giờ nó vừa hồng vừa chuyên, thuộc về giai cấp vô sản”

Cha Vương há hốc mồm, ông ta dẫu sao cũng là dân lao động, không biết trên tờ giấy quyên tặng viết gì nhưng ông ta nghĩ, một tờ quyên châu báu, một tờ quyên nhà đất, rất phù hợp.

Tô Hướng Vãn nhanh chóng cất hai tờ giấy đi, sau đó nói: “Đừng nói nhà tôi cái gì cũng không cho, mà tôi nuôi nó nhiều năm như vậy, nếu thật sự muốn đính hôn, các người phải trả cho tôi một nửa tiền nuôi dưỡng nó, tôi sẽ giao thẳng Thừa Trạch cho nhà ông. Còn chuyện hai đứa cùng vào bộ đội là không thể, năm 73 cả nước không chiêu quân, không tin thì ông đi hỏi chính sách đi”

“Bao nhiêu tiền?” cha Vương do dự hỏi.

Bên ngoài, mấy người đàn bà lại xì xào: “Chuyện gì vậy? Phu nhân sư trưởng tới là giựt tiền à? Chưa từng nghe nói kết hôn mà nhà gái lại phải đưa tiền lễ?”

Tô Hướng Vãn giơ 3 ngón tay ra: “Không nhiều, 3 ngàn đồng là được”

Cha Vương còn chưa trả lời, mẹ Vương xông vào: “Nếu không, để chúng tôi suy nghĩ một chút”, 3 ngàn đồng, nằm mơ cũng không có được.

“Mẹ, con chỉ muốn vào bộ đội, mẹ làm gì vậy?” Vương Văn Hoa hiển nhiên không nghĩ cha mẹ mình lại trả giá như vậy.

Tô Hướng Vãn cười nhạt: “Một cô gái 14, 15 tuổi gặp được một chàng trai lễ phép, có gia giáo, nhìn thấy bạn nữ là đỏ mặt, sẽ nhường chỗ ngồi, đóng cửa giùm, ba vẫn đang là cán bộ trong quân ngũ. Cô gái này lập tức không muốn đi học, không muốn ca hát, tìm trăm phương ngàn kế để gả cho chàng trai kia. Cái này gọi là gì các người biết không? Cái này gọi là hư vinh, là tham tiền. Đừng nói năm nay cả nước không tuyển quân, cho dù có tuyển quân thật đi nữa, loại tư tưởng này bộ đội chấp nhận sao?”

Mặt Vương Văn Hoa đỏ bừng lên.

“Ba…”

“Đưa tiền đi, 3 ngàn đồng, ngày mai tôi giao Lý Thừa Trạch cho các người, có vào bộ đội được hay không là việc của các người”, Tô Hướng Vãn trực tiếp giơ tay đòi trước mặt cha Vương.

Cha Vương xoay người, tát cho con gái một phát: “Đồ không biết xấu hổ, mau cùng tao về nhà”

Tô Hướng Vãn cười lạnh đi ra.

“Nhưng Tống Thanh Sơn là sư trưởng, có thể giải quyết giúp con gái tôi chuyện nhập đội (xuống nông thôn) được không, con tôi không muốn nhập đội”, mẹ Vương đuổi theo vẫn còn muốn trả giá.

Tô Hướng Vãn quay đầu lại: “Có thể, em gái tôi đang ở biên giới Thanh Tàng. Bà có biết ba chồng nó là ai không? Ông ấy nguyên là thư ký tỉnh uỷ, bây giờ là bí thư khu tự trị Thanh Tàng, tôi xin phép ông ấy điều con gái bà qua đó nhé?”

Mẹ Vương lập tức ngậm chặt miệng.

Phải đi Thanh Tàng khác gì đem Vương Văn Hoa đi nộp mạng.

Đây chính là cái đáng tiếc. Lúc Tô Hướng Vãn mới gặp Vương Văn Hoa, ấn tượng cũng không tệ lắm, thật ra từ đó đến giờ cô vẫn tìm chỗ trong huyện Thanh Thuỷ này cho nó, nghĩ xem có cách nào giúp cô gái này được giữ lại với tư cách giáo viên. Loại tư cách này không thể trực tiếp sắp xếp mà phải chờ xem có ai về hưu hay không để thế chỗ.

Trong lúc cô đang nghĩ biện pháp thì nhà Vương Văn Hoa đã không thể kiên nhẫn, chạy tới quân khu làm loạn chuyện của Lý Thừa Trạch.

Có thể nói giấc mơ ở lại thành phố của Vương Văn Hoa đã bị chính cô ta phá huỷ.

….

Ba ngày trước khi tân binh nhập ngũ, quân trang được phát đến tay. Lý Thừa Trạch rốt cuộc cũng đã có một bộ mới tinh, vừa vặn với chiều cao của nó, còn có thêm một đôi giày bộ đội màu xanh.

Năm nay toàn huyện chỉ tuyển quân một mình nó, là lệnh tuyển quân đặc cách. Khi lệnh điều động của quân khu đến chỗ Lưu Đường, ông ta vẫn còn đang sốt nóng, sốt cao, sưng phổi cũng không ngăn được ông ta hút thuốc lá, rút điếu thuốc trong miệng ra, phun ra một làn khói dày đặc vào mặt Lý Thừa Trạch, trên mặt ông ta hiện rõ chữ kính nể đối với Tống Thanh Sơn.

Đừng nói toàn huyện, toàn tỉnh năm nay chỉ tuyển quân một mình Lý Thừa Trạch.

Lúc về quê tham gia hôn lễ của Tống Đình Tú, Lý Thừa Trạch mặc quân trang mới tinh, ngồi trên xe chỉ huy của Tống đoàn, cảm thấy mình sáng rực rỡ chói loá.

“Tống Đông Hải, lần sau thấy con gái thì phải đi đường vòng, biết chưa, giống như bài hát mẹ chúng ta đã dạy: Dưới chân núi phụ nữ là con cọp, nhìn thấy ngàn vạn phải né xa”, loại cảm khái này xuất phát sâu thẳm trái tim của Lý Thừa Trạch.

Lư Đản nói: “Phụ nữ là con cọp, nhìn thấy ta liền đánh một chút!” tiểu tử thúi, làm như có người vừa ý nó không bằng.

“Phụ nữ là con cọp, đây là bài hát gì vậy?” Tống đoàn vừa nghe đã mất hứng.

Tô Hướng Vãn ngồi bên cạnh khe khẽ hát cho Tống đoàn, hai câu cuối là: Sư phụ à, xấu xấu xấu, con cọp đã xông vào trong lòng!

Tống đoàn kéo phanh, dừng lại một chút: Bài hát này là về em đó, em thật giống như con cọp.

Tống Thanh Ngọc đã sớm gả lần hai, nhưng Tống Đình Tú kết hôn nên về nhà đỡ đần một chân một tay, Tống Đại Hoa mang theo Phương Thải Kỳ đang bận rộn trong bếp.

Bà Tống phá lệ vui mừng, ngồi ở cửa khoe khoang: “Đình Tú tìm được một giáo viên, nghề rất tốt, qua tết là tôi vào trong thành, chờ con dâu mới sinh con”

“Vẫn không bằng Tô Hướng Vãn đi. Hướng Vãn là chủ nhiệm Liên đoàn phụ nữ”, Tống Quang Quang đang đứng tám chuyện với bà lão nói.

Bà lão dừng một chút: “Phì, Tú Lan người ta có bằng cấp, tương lai không chừng có thể làm hiệu trưởng. Tô Hướng Vãn kia làm đến chức đó, tất cả đều dựa vào quan hệ của Triệu Quốc Đống, bản chân vẫn là một nông dân, không thì làm sao ngồi lâu được như vậy?”

Ông Tống đang chỉnh lại quần áo, nói: “Được rồi, bà bớt nói đi một tí không được à, hôm nay là ngày vui đó”

“Tôi cứ nói đó thì sao. Lão Tam kết hôn bao lâu rồi, thằng Thanh Sơn không ở nhà cũng không cho chúng ta tiền dưỡng lão, hai vợ chồng nó chính là bất hiếu với tổ tiên, Tô Hướng Vãn không phải là con dâu của tôi, cô ta mà tới, tôi nhổ vào người”

“Mẹ!”, Tống đoàn kêu một tiếng làm bà lão giật mình, không phát hiện ra con trai lớn đã về.

Nhưng cái mà bà lão càng không ngờ tới là Tô Hướng Vãn mang cả bọn nhỏ cùng về theo.

“Ài, tôi vốn chuẩn bị nửa túi đậu phộng, nghĩ tiệc rượu chắc cần dùng đến để làm đồ nhắm, đáng tiếc lão bà không định gặp tôi, vậy tôi mang đậu phộng về vậy”, mâu thuẫn giữa cô và bà lão, cho tới bây giờ cô vẫn không hề che giấu trước mặt bọn trẻ.

Lý Thừa Trạch xách đậu phộng quay người bỏ đi.

“Tô Hướng Vãn kia, Thanh Sơn nhiều phúc lợi, cô phải biết tiết kiệm đi. Qua tết là tôi đến sống ở huyện Thanh Thuỷ, còn ở đối diện nhà cô, để xem ai sống tốt hơn”, bà lão có con dâu mới là cán bộ, thái độ cũng khác hẳn.

Tô Hướng Vãn nói tiếp: “Đông Hải, mang nửa cái giò heo kia về nhà, bà nội không thích ăn”

Bây giờ cô quay về thôn giống như thái hậu du ngoạn, thành thật mà nói, vinh dự này là vì Tống Đình Tú, nửa cái giò heo cùng nửa túi đậu phộng đã thực sự bị xách đi.

Ối cha, có thể nói lòng bà lão đang rỉ máu vì tiếc.

Mở cửa nhà, cô còn phải dọn vệ sinh một chuyến.

Tô Hướng Vãn tự làm vệ sinh, giao cho Lý Thừa Trạch cùng Chi Chi một nhiệm vụ, đó là đến nhà Tống Tề, xem một chút cô con gái của Tống Tề là Tống Tiểu Cần hiện đang làm gì.

Cô gái Tống Tiểu Cần này năm nay khoảng 21, 22 tuổi, không hiểu tại sao Tô Hướng Vãn đối với cô gái này đột nhiên rất hứng thú, rất kỳ quái.

Bên ngoài, đội ngũ rước dâu của Tống Đình Tú đã vào đến thôn, bây giờ không còn thổi kèn, ngồi kiệu nữa mà đội công an của Cục công an hát vang đưa Tôn Tú Lan ra khỏi xe.

“Heo này, dê này, đưa đi chỗ nào, đưa cho vợ giải phóng quân!” một đám thanh niên hát rất hăng say, nhưng bài hát này dành cho cô dâu mới có vẻ như không đúng.

“Chuyện ba mẹ không cho em ca hát cũng bình thường, không phải chuyện lớn gì”, Lý Thừa Trạch đi phía sau, chậm rãi nói.

Chi Chi dậm chân nói: “Anh thật là phiền phức, 15 tuổi em sẽ nhập ngũ, vào làm ca sĩ quân đội, anh đừng quản em”

“Thích em mới quản em, con gái nhà khác muốn anh quản mà được à” Lý Thừa Trạch nói.

Tống Nam Khê 7, 8 tuổi, vẫn là một cô bé con, bị ảnh hưởng bởi sức ăn uống của Cốc Đông mà hai năm qua tròn trịa hơn rất nhiều, khuôn mặt nhỏ xíu tròn vo. Lý Thừa Trạch chuẩn bị đi, nó là đứa cao hứng nhất, ngày nào cũng bấm đầu ngón tay đếm xem khi nào thì Lý Thừa Trạch đi, bớt đi một thằng anh trai, bớt đi 1 người đánh nó.

“Tiểu Cần nhà tôi đã sớm đến Tần Châu làm bảo mẫu cho người ta, một tháng kiếm được không ít tiền”, Tống Tề nói.

Cái lưng của Dã Đản cũng đã được chữa khỏi, đứng thẳng lên được, dĩ nhiên thằng nhóc cũng rất nỗ lực, nhưng khi thấy Lý Thừa Trạch và Chi Chi thì vô cùng áy náy, xoa xoa tay, muốn rót trà cho hai anh em, nhưng nhìn thấy ly trà nhà mình bẩn như vậy thì lại xấu hổ.

“Là làm ở chỗ nào, bảo mẫu cho nhà nào, những thứ này mẹ tôi cũng muốn hỏi”, Lý Thừa Trạch cố gắng cười như Lôi Phong, nhiệt tình nói.

Tống Tề nói: “Nhắc tới cũng thấy tự hào, đó là đại viện Vinh Quang, tất cả cán bộ cấp cao đều sống ở đó”

Giống như khu đại viện ở huyện Thanh Thuỷ, Tần Châu cũng có đại viện Vinh Quang nổi tiếng, tương lai gọi là Đại pháp viện, tất cả cán bộ cao cấp của quân khu và tỉnh uỷ đều sống ở đó.

Một cô gái nông thôn như Tống Tiểu Cần có thể vào đó làm bảo mẫu cũng không tệ.

Hỏi xong tin tức, Lý Thừa Trạch cùng Chi Chi đội gió lạnh đi về nhà.

Đầu tiên là Mậu Thanh, sau đó là Vương Văn Hoa, Lý Thừa Trạch giống như bị rắn cắn 2 lần, bây giờ trong lòng nó con gái không chỉ giống cọp mà còn như rắn độc, chính vì thế nó thấy thà như Tống Nam Khê đang lăn lộn trên giường còn tốt hơn, đáng yêu hơn.

“Em nói đi, nghe lời anh trai tốt không?” Lý Thừa Trạch vừa nói vừa kéo bím tóc Chi Chi.

Chi Chi quay đầu trừng nó một cái, giẳng lại đuôi sam, lắc đầu như trống bỏi: “Không, ai bảo anh đánh em”

Về đến nhà, nói Tống Tiểu Cần đang làm bảo mẫu ở đại viện Vinh Quang, Tô Hướng Vãn dường như đã sớm biết, chỉ thản nhiên nói: “Được rồi, hai đứa về nhà cũ gọi ba đi, chúng ta cũng phải về thành thôi”

Tống Tiểu Cần, nguyên ở trong sách làm bảo mẫu ở đại viện Vinh Quang, sau đó bị Cốc Đông chém chết.

Không sai, Cốc Đông hung bạo, ở trong sách nó là ác ma đứng đầu, mặc dù trong sách không viết rõ ràng nhưng các loại chứng cớ đã chứng minh chuyện đó do Cốc Đông làm.

Mà Hàn Minh lúc đó đã chuyển từ thư ký đang nắm quyền thực sự.
Hắn luôn bao che, cưng chiều con trai, bắt đầu đen đủi từ chỗ này.

Nhưng chuyện này phải mấy năm nữa mới phát sinh, tạm thời Tô Hướng Vãn không cần phải bận tâm đến.

Tống Nam Khê luôn nói phải khua chiêng gõ trống, vỗ tay đưa tiễn lúc Lý Thừa Trạch đi, dĩ nhiên con nhóc vô tâm vô phế không coi chuyện Lý Thừa Trạch đầu quân ra gì.

Ngày 28 tháng 2 là ngày nhập ngũ.

Lý Thừa Trạch dậy từ năm giờ sáng, xách hành lý cùng Tống đoàn ra cửa, chờ xe tải của bộ đội tới, sau đó lên xe. Theo lệ, huyện động viên sẽ tặng nó một bông hoa đỏ, đánh trống tiễn nó, nhưng năm nay không có lệnh tuyển quân, nó là người duy nhất trong chiếc xe lớn như vậy, gió lạnh thổi, trong xe trống rỗng.

“Ngày 9 tháng 9 mặt trời rực rỡ, anh trai 18 tuổi ngồi ở bờ sông… Cho dù anh có đi xa ngàn dặm, cho dù anh không trở về trong mười tám năm, chỉ cần anh không quên bông sen của em, chỉ cần anh cài bông hoa đỏ và trở về nhà..."

Giọng hát trong trẻo bay trên sông Hoàng Hà.

Lý Thừa Trạch cài bông hoa đỏ thẫm trên ngực, nhảy lên vẫy vẫy tay.

Hoàng Hà cuồn cuộn, sóng xô lớp lớp, Chi Chi mặc chiếc áo bông màu đỏ mềm mại, sau lưng có mấy người lớn, hướng về phía bình minh, chạy dọc bờ sông Hoàng Hà, khuôn mặt tròn trịa đỏ hồng.

Đó là tiếng hát hay nhất mà Lý Thừa Trạch từng nghe trong đời. 

 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn