Xuyên Không Những Năm 70: Quân Tẩu Nuôi Con

Chương 136: Bị chặn nhập ngũ

 

Dẫu sao từng là chiến hữu, cho dù bực bội Tống đoàn, Lưu Tại Dã cũng không dám làm loạn trong tù, mặt đen thui đưa “Hàn Minh” này ra khỏi nhà giam.

“Tống Thanh Sơn, anh con mẹ nó cướp công của tôi!” ra khỏi nhà giam, đi được nửa đường, Lưu Tại Dã kéo phanh, cho xe dừng lại, để đám tay chân vây xung quanh như chó săn: “Đánh cho tao, đánh chết luôn!”

“Sợ không tốt đâu, lãnh đạo, đây là đại tá, cán bộ cấp sư đoàn, chúng ta định đánh…”

“Đánh! Tại sao không đánh?” Lưu Tại Dã giận điên lên: “Tống Thanh Sơn, anh không phải không biết công việc ở Ban cứu trợ quan trọng như thế nào đối với tôi. Không có công việc đó, ông đây ở Tần Châu như chó hoang, đến cả Thường Lệ Bình cũng xem thường tôi, vậy mà anh còn chơi tôi”

Cùng trong quân ngũ với nhau, hắn chuyển ngành, Tống Thanh Sơn đi thẳng một đường thành sư trưởng.

Cùng có vợ, vợ hắn chết sớm, Tống Thanh Sơn lại có một đàn con, làm sao Lưu Tại Dã không nổi điên chứ?

Nhưng Lưu Tại Dã chưa kịp phát tiết cơn giận, một chiếc Maz 200 kiểu Liên xô chở đầy cát và đất từ phía sau lao tới.

Nếu không phải Tống đoàn nhanh tay kéo Lưu Tại Dã, hai người đã trở thành một đống thịt nát rồi.

“Tên này lái xe kiểu gì vậy?” Lưu Minh, một tên tay chân hùng hùng hổ hổ nói.

Phía sau lại có thêm một chiếc Maz 200 khác, lao thẳng vào Tống đoàn.

Nguy hiểm, kích động.

Không chỉ Lưu Tại Dã, đám tay chân của hắn cũng chạy tứ tán, bởi vì chiếc xe jeep mà Lưu Tại Dã huênh hoang ở Tần Châu đã bị xe tải kia tông thẳng, lật ngửa giữa trời, giống như một cái hộp vỡ bằng sắt.

Chiếc xe vừa chạy mất kia cũng quay lại, một người đàn ông mặc áo khoác da cừu bước xuống, cầm điếu thuốc được cuốn bằng báo.

Hắn hít một hơi thật sâu, ném điếu thuốc xuống đất, dẫm chân lên. Người đàn ông mặc áo khoác da cừu, đầu bù mặt dơ bẩn, trong tay xách một khẩu súng dài, nhắm thẳng vào Tống đoàn.

Tiếng đạn bay vèo vèo trong cát.

“Chạy nhanh, ngớ ra làm gì?” Tống đoàn gầm lên một tiếng, Lưu Tại Dã mới tỉnh táo lại.

Cái gì mà kiến công lập nghiệp, cái gì mà quay về làm Ban cứu trợ, con mẹ nó tư lệnh Vương vờn Lưu Tại Dã là để hắn đến Hải Tây, chỗ núi cao hoàng đế ở xa này, để nộp mạng.

...

Dừng xe ở trạm xe khách đường dài, nhưng vì lý do an toàn, Tô Hướng Vãn phải mang bọn trẻ và Hàn Minh quay về Tần Châu bằng xe lửa.

Xe của cô phải để lại cho bọn Tống đoàn.

Dẫu sao, nếu không để cho bọn người bên ngoài luôn lăm le hãm hại Hàn Minh nhìn thấy tai nạn xe hư người chết, bọn họ không thể thoát hiểm được.

“Đồng chí Tiểu Tô, xin chào!” sau khi Hàn Minh biết rõ ngọn nguồn đã tỉnh táo lại.

“Anh cứ bình tĩnh, tôi mua vé xe lửa trước đã, sau đó mua một ít đồ ăn. Chúng ta sẽ lên tàu lúc 2 giờ sáng, ngày mốt sẽ đến Tần Châu”, Tô Hướng Vãn bắt tay Hàn Minh, thầm nghĩ, người này không giống như từ trong nhà tù ra ngoài, sao tay lại nhỏ và mềm vậy, y như phụ nữ.

Dĩ nhiên Hàn Minh rất đẹp trai, trầm tĩnh, hoàn toàn khác với em trai Hàn Giang, nói chuyện chậm rãi, giọng nói rất nhẹ nhàng, lúc cười khoé mắt có nếp nhăn, rất dễ nhìn.

Tô Hướng Vãn bởi vì người này đẹp mắt cho nên rất vui vẻ.

Những gì Hàn Minh mơ mộng trước đây đều tan biến cả, người vợ này của Tống Thanh Sơn, đứa trẻ là của hắn nhưng vợ hắn đã chết, mà tất cả những điều này khi còn ở trong tù, Hàn Minh hoàn toàn không biết.

Vợ chết, Hàn Minh hẳn sẽ bi thương một thời gian, vì thế tốt nhất lúc này nên để hắn yên tĩnh ở một mình.

Tô Hướng Vãn đi ra khỏi trạm xe lửa, còn phải mua một ít bánh bao và sữa bột, dù sao trên đường cũng phải ăn.

Nhưng trong cung tiêu xã, cô phát hiện ra có đồ tốt, là thịt bò Tây Tạng sấy khô.

Những đứa trẻ khác không có thói quen ăn quá nhiều, nhưng Cốc Đông sau khi giảm cân một ngày đã điên cuồng ăn trở lại, hơn nữa còn biết lý luận, ai khuyên nó cũng bảo: “Em đã giảm cân rồi nha”

Vẫn nói, trong nhà có nhiều trẻ con, đứa nào có nhiều tật xấu nhất thì thường được cha mẹ để ý nhiều nhất.

Tô Hướng Vãn vốn định ép buộc Cốc Đông phải giảm cân, nhưng sau đó đổi ý, nó sắp phải đi cùng ba nó, không nhịn được, mua liền mấy tảng thịt bò sấy khô.

Thịt bò sấy này là đặc sản của Hải Tây, nhưng người bản xứ không mua nổi, người ngoài thì không nhiều người biết hương vị của nó nên mua rất ít.

Nhân viên bán hàng có lẽ ít gặp người nào mua thẳng tay như Tô Hướng Vãn nên nhiệt tình giúp cô cắt thành từng miếng nhỏ, còn đưa cho cô cái túi vải để đựng thịt bò sấy khô.

Xách hơn nửa túi thịt bò sấy khô, vài chiếc bánh nang lớn (món ăn chính của người Duy Ngô Nhĩ và người Ka-dắc, Trung Quốc). Vì để ăn bánh nang, còn mua thêm hơn chục củ hành, cùng một lon sữa bò Tây Tạng có mùi tanh đến mức mở nắp là muốn ói, Tô Hướng Vãn quay trở lại nhà ga.

Dĩ nhiên không phải vì cô có tiền, cũng không phải vì cô hào phóng.

Mà vì trên xe của Tống đoàn có một xấp phiếu mua hàng thống nhất, tất cả đều được đóng dấu quân khu. Nếu đã giúp làm việc cho quân khu, tiền đó không tiêu cũng sẽ lãng phí, phải không?

Thịt bò sấy khô càng nhai càng ngon.

Nhưng cứ ăn thịt không như vậy cũng không tốt, Tô Hướng Vãn đi ra khỏi cung tiêu xã, chạy đến cửa tiệm gia đình cô ăn canh thịt dê buổi sáng, nhờ bà già mua giúp một ít bột thì là và cà ri, rắc lên trên thịt bò, chỉ có thể nói, nếu có thêm một bộ phim để giết thời gian thì chuyến đi này coi như là thư giãn thoải mái.

“Ba đúng là ba con, con cũng không gọi là Cốc Đông, tên này không hay, để ba đổi tên khác cho con”, ở trong phòng chờ, Hàn Minh kiên nhẫn nói chuyện với Cốc Đông.

“Có cái rắm”, Cốc Đông nói một cách chính nghĩa, bộ dạng giống như chiến sĩ cách mạng đang bị bọn quỷ Nhật Bản tra tấn ép cung trong phim: “Ba tôi tên Tống Thanh Sơn, tôi tên Tống Cốc Đông, mẹ tôi là Tô Hướng Vãn, tôi không cần ông làm ba tôi”

Chi Chi ngồi trên ghế, duỗi thẳng chân, chỉ vào mình nói: “Em không nhìn xem, em có giống bọn trẻ trong nhà mình không, em có giống như mẹ sinh ra không?”

Nó giống như con heo rừng lạc vào ổ chó, con ngỗng giữa bầy gà, nhìn thế nào cũng không giống đám trẻ nhà Tống đoàn.

Bi thương của Hàn Minh bây giờ không ai có thể hiểu được.

Giống như tất cả những gì hắn trải qua, chỉ có thể dùng hai chữ hoang đường để hình dung.

Tất nhiên ở thời đại này, ở Hải Tây này, số người trải qua chuyện hoang đường như hắn nhiều không đếm xuể.

Trong dòng chảy của thời đại, hắn chẳng qua chỉ là một giọt nước nhỏ mang đầy vết thương, xót xa và đau đớn mà thôi.

Cốc Đông không thể tiếp nhận hắn, hắn có thể hiểu được, cho nên lúc mấy đứa Lý Thừa Trạch, Lư Đản giáo huấn Cốc Đông, hắn còn có chút tức giận: “Được rồi, nó nói nó là con trai của ai thì là của người đó, mấy đứa lớn hơn nó, đừng so đo chuyện này với nó được không?”

Cốc Đông dương dương đắc ý khoanh tay, lợi dụng điểm yếu của người khác để uy h**p, giữa mùa đông mà bắt bằng được Hàn Minh phải c** q**n áo của Tống đoàn ra cho nó ôm, lúc đó nó mới chịu.

Tô Hướng Vãn quay về, phải chờ đến nửa đêm mới được lên xe lửa, dù sao Hải Tây cũng chỉ là một ga nhỏ, tàu phải 2 giờ sáng mới đến.

Tô Hướng Vãn lấy ra một cái bánh nang, lại lấy con dao nhỏ gọt hoa quả của mình ra, cắt đôi củ hành, đưa cho bọn trẻ ăn cùng bánh nang. Không phải ăn cùng hành thì bánh nang sẽ ngon hơn, mà bánh này chủ yếu làm từ mỡ cừu nên ăn xong dễ bị nóng trong người, ăn cùng hành sẽ giảm bớt cái nóng này.

Thịt bò khô có vị khác, rắc bột thì là có vị khác, rắc bột cà ri lại có vị khác, một miếng nhỏ có thể nhai nửa ngày, mấy đứa trẻ rất thích ăn, thậm chí quên cả gây gổ cãi nhau.

Hàn Minh còn có tâm sự, ăn một miếng bánh xong, hắn kéo Tô Hướng Vãn sang một bên nói chuyện.

“Đồng chí Tiểu Tô, tôi biết yêu cầu này rất hoang đường, cũng biết bây giờ mình đưa ra yêu cầu này là không đúng. Nhưng mà tôi có một người bạn qua thư, hoặc có thể gọi là tri kỷ, bây giờ cô ấy đang ở Hải Tây. Đó là một đồng chí có ý thức cực kỳ rõ ràng, tư duy tân tiến, có thể nói đây là một trong những đồng chí có suy nghĩ và hiểu biết thực tế mà tôi hiếm gặp trong suốt những năm qua. Tôi muốn hỏi một chút, nếu các người đã có thể cướp tôi từ trong ngục ra, vậy có thể cướp cô ấy ra khỏi ngục, rồi chúng ta cùng đi không?”

Tô Hướng Vãn l**m l**m môi, hỏi: “Có phải cô ấy tên là Cốc Nam không?”

Ánh mắt Hàn Minh sáng lên: “Sao cô biết?”

“Cô ấy còn có một người chị, chị họ gì đó, ghen tị tài hoa của cô ấy nên hãm hại, tống cô ấy vào ngục, đúng không?” Tô Hướng Vãn nói tiếp.

Hàn Minh càng kinh ngạc: “Đồng chí Tiểu Tô, sao cả cái này mà cô cũng biết?”

“Tôi chẳng qua chỉ ngạc nhiên thôi. Đồng chí Cốc Nam vốn đang ở nông trường cải tạo lao động rất tốt, sao lại vào trong ngục?” Tô Hướng Vãn nói.

Không chỉ bất ngờ mà còn ngạc nhiên thú vị khi Tô Tiểu Nam, người có thể viết tiểu thuyết, có thể tạo ra một thế giới quan hợp lý, hay nói cách khác là sâu sắc và thực tế, nhưng bản thân cô ta trong cuộc sống không phải là người mạnh mẽ, ngược lại còn rất yếu đuối.

Liên quan tới vì sao Tô Tiểu Nam vào tù, dĩ nhiên Hàn Minh cũng không biết.

Nhà tù Hải Tây có cả phạm nhân nam và phạm nhân nữ, bởi vì cấm thông tin giao tiếp với thế giới bên ngoài nên họ sẽ khích lệ, giáo dục lẫn nhau. Nói cách khác, phạm nhân nam có ý thức cải tạo tốt có thể thông tin thư từ với phạm nhân nữ để tiến hành tự phê bình, giáo dục bản thân, đồng thời khuyên nhau cải tạo cho tốt.

Ngược lại, bên phạm nhân nữ cũng có thể làm như vậy.

Vì thế đối với Hàn Minh, Cốc Nam chỉ là bạn qua thư của hắn, còn chuyện của chị họ cô ta, cũng chỉ là được ám chỉ qua câu chữ.

Bức thư phải bị thẩm tra nhiều lần, cho nên dĩ nhiên không thể nào nói năng bừa bộn được.

Tuy nhiên đây chỉ là một khúc nhạc đệm. Hàn Minh nhìn ánh mắt của Tô Hướng Vãn, biết là khó khăn nên không hỏi tiếp chuyện của Cốc Nam nữa.

Nhưng Tô Hướng Vãn thấy Lý Thừa Trạch bịt tai liền đá nó một cái: “Con không hỏi một chút vì sao mẹ nuôi của con vào tù à?”

Lý Thừa Trạch hứ một tiếng: “Con sớm đã quên rồi, được không? Sao dì còn cứ phải nhắc lại? Đúng rồi, hay là sớm đưa Cốc Đông đi đi, con van cầu mẹ đó, để cho con được ngủ một mình vài đêm trước khi nhập ngũ được không?”

Lý Thừa Trạch bây giờ chuẩn bị là quân nhân, giọng không to không được.

Dĩ nhiên, nếu không phải ngủ cùng một phòng với Cốc Đông, Lý Thừa Trạch cũng sẽ không tuyệt vọng như vậy. Nghiến răng, đánh rắm, Cốc Đông cả đêm tấu nhạc vang lừng như vậy, Lý Thừa Trạch phải ngủ chung với nó có bao nhiêu là thê thảm tuyệt vọng.



Chạng vạng tối hôm sau, trên quốc lộ.

“Đúng, Tống Thanh Sơn, xe này đến lượt anh đẩy”, Lưu Tại Dã đang điều khiển lái xe về phía trước, nhưng kỳ lạ là xe không nổ máy, ngược lại, một đám người đằng sau đang đẩy.

Tống đoàn cũng đang đẩy xe, đứng ở giữa, mồ hôi nhễ nhại.

Hắn vốn có một xấp phiếu mua hàng thống nhất, nghĩ chỉ cần đổ xăng, xe có thể thoải mái chạy về Tần Châu.

Nhưng khi Tống đoàn lấy xe, hắn phát hiện tất cả phiếu mua hàng trên xe đều đã biến mất.

Bây giờ không phải là thời đại mà Tô Hướng Vãn mô tả, cứ 100 cây số sẽ có một trạm xăng, không cần phiếu, chỉ cần trong túi có tiền thì mua bao nhiêu cũng được, chỉ cần có một chiếc xe bốn bánh là có thể chạy từ nam ra bắc.

Không có phiếu mua hàng thống nhất, không thể đổ xăng, xe không có xăng, chỉ có thể đẩy đến quân khu gần nhất để xin mượn xăng.

Lưu Tại Dã một không cướp được người, hai là hỏng hai chiếc xe, không bắt Tống đoàn đẩy xe sao hắn có thể chịu được?

Cho nên hắn quay đầu, gọi Lưu Minh: “Tiết kiệm sức lực đi, dù sao Tống đoàn đủ khoẻ, để cho hắn đẩy”

Nhưng vì xe được đẩy nên hắn không chú ý nhiều đến vô lăng, trên đường có một ổ gà lớn, vừa lúc bên cạnh lại có một con kênh, Lưu Tại Dã cúi đầu châm thuốc, đằng sau vẫn có lực đẩy, chân lại không đạp phanh, chiếc xe bị đánh nghiêng, trực tiếp rơi vào hố bùn trong tiếng kêu của đám tay chân.

Lưu Tại Dã ngậm điếu thuốc, nhìn thấy kính chắn gió chìm dần xuống bùn, nước thải từ bốn phương tám hướng tràn vào, hắn từ trong hố bùn ngẩng đầu nhìn lên, sắc mặt trắng bệch vì tức giận, chuyến đi lần này hắn thực sự muốn giết người.



Thuận theo tâm ý của mấy đứa trẻ, dĩ nhiên là cả yêu cầu mạnh mẽ của Hàn Minh, Tô Hướng Vãn giao Cốc Đông lại cho Hàn Minh.

Không có Cốc Đông, nhà cửa đặc biệt vắng vẻ. Lý Thừa Trạch chuẩn bị nhập ngũ nên phải về trường học, phòng hộ tịch để xin giấy giới thiệu, về đến nhà là bận rộn.

Mấy đứa nhỏ ngày nào cũng mong chờ Cốc Đông rời đi, nhưng đến khi nó đi thật thì bọn nó lại không cảm thấy bình yên như tưởng tượng, thay vào đó là sự vắng vẻ trống rỗng.

Đầu tiên ngoài cửa vang lên một trận thán phục, sau đó là tiếng xe hơi, rồi tiếng Đặng Đại Oa nhà chị Trần hét chói tai: “Ôi, xe chỉ huy thời chiến”

Mấy đứa bé đoán chừng ba về liền chạy ra khỏi cửa, thấy Tống đoàn lái một chiếc BJ212 mới tinh trở về. BJ212 phía sau có thể trang bị bệ phóng tên lửa, trong toàn Tần Châu hiện giờ chỉ có quân khu mới có, cho nên bọn trẻ thỉnh thoảng thấy xe này là phải đuổi theo một mạch.

Tống đoàn vào cửa, thấy nhà lạnh tanh thì hoảng hốt: “Tiểu Tô, trong sân hôm nay rất sạch sẽ, có chuyện gì vậy?”

Tô Hướng Vãn nói: “Cốc Đông bị cha nó giữ lại ở Tần Châu, không có đứa gây chuyện nữa. Còn anh, sao lại đi cái xe này về?”

“Làm tốt nhiệm vụ, được quân khu khen thưởng”, hắn chống nạnh đứng trong sân một hồi liền kêu: “Thừa Trạch!”

“Cậu, có chuyện gì?” Lý Thừa Trạch từ phòng ngủ chạy ra, dĩ nhiên mặt đầy vui mừng: “Có lệnh nhập ngũ cho con sao?”

“Còn nhớ Vương Văn Hoa không?” Tống đoàn nói: “Cô gái đó, lúc cha mẹ không có nhà, hôm qua đã cắt cổ tay, được đưa vào bệnh viện. Cha mẹ cô ta tìm đến quân khu, quỳ trước xe tư lệnh Vương, cậu hỏi con, con nghĩ nên làm gì?”

Lý Thừa Trạch giật mình nhảy dựng lên, đi vòng quanh sân, hai tay không ngừng vuốt tóc, vẻ mặt nó không thể giải thích được khiến Tô Hướng Vãn nhớ đến Mã Cảnh Đào, nam diễn viên hài mà cô thích nhất ở kiếp trước.

“Con không hề quen biết Vương Văn Hoa, cô ta cắt cổ tay thì liên quan gì đến con?”

Vì để đầu quân, Lý Thừa Trạch đã gần như đã làm hết những gì có thể, chỉ còn cách một bước chân nữa là xong, ai ngờ lại có một Vương Văn Hoa xuất hiện giữa đường ngăn cản nó.

Bây giờ nói gì cũng không được.

Không chỉ Lý Thừa Trạch mà cả Lư Đản và Cẩu Đản đều nghĩ cô gái này quá đáng sợ, chẳng phải chỉ đưa vài cái bánh khoai tây thôi sao, cô gái kia còn muốn huỷ hoại tiền đồ của Lý Thừa Trạch.

“Con là khỉ à, muốn nhảy lên trời à?” Tô Hướng Vãn trợn mắt nhìn Lý Thừa Trạch một cái: “Đừng có nhảy, cũng đừng vuốt tóc nữa, chuyện lớn này để dì nghĩ cách”

Đúng lúc này, ngoài cửa vang lên thanh âm: “Đại ừng ực quay về rồi, có ai nhớ con không?”

Cốc Đông nghênh ngang cầm cái gậy từ bên ngoài đi vào.

Tiểu tử này, muốn thoát khỏi nó à, làm sao có thể? 

 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn