Tống đoàn phải nói chuyện với Tô Hướng Vãn về việc có người vào trong ngục cướp người thì bên ngoài phải có người tiếp dẫn.
“Việc tiếp dẫn này phải là em làm”, thấy Tô Hướng Vãn cau mày, Tống đoàn vội vàng nói: “Dĩ nhiên em phụ trách chuyện lái xe, còn lại tôi giao cho Tống Tây Lĩnh”
Tài lái xe của Tô Hướng Vãn, trong mắt Tống đoàn chỉ là bình thường, không có gì lạ. Dĩ nhiên cô là một nữ đồng chí thời đại mới, đã tiếp thu sự giáo dục tốt nhất về lễ phép. Trên đường chính huyện thành chỉ có 1 cột đèn giao thông mà số lượng xe thì không nhiều, những chiếc xe kia không bao giờ đứng chờ đèn đỏ, cũng không có người đi bộ nào đứng chờ đèn, mọi người đều đi theo trực giác và bản năng.
Nhưng khi Tô Hướng Vãn lái xe, cho dù là 11, 12 giờ đêm, trên đường không có bóng người lẫn xe, cô vẫn đứng chờ đèn đỏ nghiêm túc.
Ở phương diện này, cô rất cố chấp.
Lưu Tại Dã có lần ngồi xe Tô Hướng Vãn đã cười nửa ngày: “Cô vẫn chờ cái đèn ngu ngốc này à?”
“Đây là đi đường văn minh, an toàn giao thông, anh có hiểu không?” Tô Hướng Vãn lái xe còn thắt dây an toàn. Ở toàn bộ Tần Châu, chắc chỉ có mình cô thắt dây an toàn khi lái xe.
Cho nên Tống đoàn rất lo lắng: “Em chỉ có tối đa 10 phút, chờ người trong ngục có động tĩnh, em phải kịp phản ứng, nếu không sẽ không thể thoát được đội cai ngục. Em phải chạy tốc độ ít nhất từ 70km trở lên, đừng sợ không an toàn, chạy thoát là chuyện quan trọng nhất, hiểu không?”
Tống đoàn chưa từng thấy Tô Hướng Vãn lái xe nhanh cho nên vẫn nghĩ bản tính của cô là chạy chậm như ốc sên, cho nên phải chuẩn bị tâm lý trước cho cô.
“Anh cứ lo chuyện đón người đi, chuyện còn lại để chúng tôi”, Tô Hướng Vãn có vẻ hơi lạc quan mù quáng, cao hứng như con nít.
Tống đoàn không còn cách nào, đành dặn dò Lư Đản: “Nếu có chuyện gì, con phải đốc thúc mẹ đạp ga, hiểu chưa?”
Lư Đản cũng đã lớn, dậm chân, giơ tay chào: “Con hiểu rồi!”
Từ nhỏ mẹ đã dạy bọn chúng kiến thức về an toàn, nói nếu chiếc xe đụng vào người sẽ nguy hiểm thế nào cho nên mấy đứa nhỏ này chưa từng sờ qua tay lái, nếu không Tống đoàn cũng muốn để Lư Đản lái xe. Nó với Cẩu Đản, đứa nào cũng mạnh mẽ hơn Tô Hướng Vãn,
Nhưng dù sao, tử mã đương hoạt mã y*, thấy đã quá ngọ, hắn liền nhìn Tô Hướng Vãn cùng bọn trẻ một cái rồi đi trước.
(*tử mã đương hoạt mã y: liều một phen, chỉ đã biết rõ việc không còn cứu vớt được nhưng vẫn nuôi hy vọng, muốn thử lần cuối cùng)
Lúc Tống đoàn đến nhà giam Hải Tây đã trễ hơn nhiều so với Lưu Tại Dã. Hắn đến nơi, không biết Lưu Tại Dã đã chờ bên ngoài bao nhiêu lâu.
“Chỗ này thật không phải cho người mà, gió mạnh quá”, Lưu Tại Dã vừa nói vừa khép chặt chiếc áo da dê, hít một hơi lạnh: “Hơn nữa, đám cai ngục này cũng không được coi là người, nhìn xem bọn chúng cao ngạo chưa kìa”
Hắn còn nói: “Đã thoả thuận là 2h30 đón người, bây giờ 1h30 rồi bọn người này vẫn chưa chịu mở cửa”
Hắn là vì muốn cướp người trước Tống đoàn nên đi rất sớm, kết quả là chờ ở bên ngoài lâu như vậy, cổng nhà giam vẫn chưa mở.
Tống đoàn tiến lên nói chuyện với lính canh, họ nhanh chóng cho Tống đoàn vào.
“Sao anh ta vào được mà tôi thì không? Cả hai chúng tôi đều ở đây đón người”, Lưu Tại Dã nói.
Tên cai ngục gác cửa nhìn hắn một cái, lạnh lùng nói: “Vị đồng chí này là đại diện của Nhà máy 504 tới thu mua khoai tây, anh là ai?”
Lưu Tại Dã có chút sửng sốt: “Tôi không tin. Tống Thanh Sơn, sao anh lại đến đây để thu mua khoai tây?” rõ ràng là hắn cũng tới đón Hàn Minh, sao lại thành đi mua khoai tây?
Nhưng Tống đoàn có thư giới thiệu của Nhà máy 504, trong thư thực sự nói rằng anh ta đến đây để mua khoai tây.
Nhưng Lưu Tại Dã cũng không hề hoảng, tại sao? Bởi vì nếu Tống Thanh Sơn nói đến để thu mua khoai tây thì hắn không thể đưa được Hàn Minh ra. Tốt nhất nên vào sớm và nói cho rõ ràng, đến lúc đó, Hàn Minh vẫn là do hắn đón.
“Bây giờ Hàn Minh đang ở trung tâm kiểm tra của quản lý trại giam, khoảng sau giờ ăn trưa mới được ra ngoài. Bây giờ anh ta phải chờ cai ngục của trung tâm đến thẩm tra, sau đó mới đưa lệnh điều chuyển, chúng ta có 20 phút”, Tống đoàn nói với Lý Thừa Trạch đang đi đằng sau giống như một tên lính quèn: “Đến lúc thay quần áo xong, con đưa anh ta đến chỗ bảo hộ lao động nói chuyện về giá cả khoai tây cùng việc thu mua, sau đó chạy ra khỏi nông trường từ phía bên kia, xe của dì Tô đang đợi ở đó, con biết chưa?”
Lý Thừa Trạch cảm thấy không đúng: “Cậu, vậy cậu làm gì?”
Tống đoàn nói: “Cậu đi cùng Lưu Tại Dã”
“Người ở trung tâm thẩm tra không thể nào không biết Hàn Minh, đến lúc đó nhỡ có người nhận ra cậu, không cho cậu đi thì làm thế nào?” Lý Thừa Trạch nói.
Tống đoàn bình tĩnh nói: “Vậy thì trốn một lần nữa”, hắn đã trốn khỏi trại giam này được một lần, có thể trốn thêm lần nữa.
Hàn Minh hôm nay được thả, chỉ cần đi được qua bức tường cao kia, hắn sẽ là người tự do.
Dĩ nhiên sẽ không ai nghĩ rằng, đến bước này rồi mà hắn còn vượt ngục, đúng không?
Cho nên gió rét ù ù, ánh mặt trời nhức mắt, Hàn Minh ngồi kích động trên ghế, thấp thỏm chờ tự do trân quý của mình.
Đột nhiên có một tên lính quèn tới chào hắn, nói: “Đồng chí, nhà vệ sinh ở hướng nào?”
Hàn Minh rất tử tế, chỉ toà nhà phía sau nói: “Nó ở đằng sau kia”
“Ông có thể đưa tôi đến đó không?” người lính vừa cao vừa gầy, lại chào một cái nữa, nói: “Tôi đi theo thủ trưởng tới nói chuyện làm ăn, không biết đường ở đây, sợ chạy loạn ảnh hưởng đến uy tín của thủ trưởng”
Hàn Minh đã ở trong ngục 6 năm, tất nhiên trong này có đủ loại đầu trâu mặt ngựa, là nơi mà mọi lòng tự trọng, nhân tính, bình đẳng đều bị tước đoạt, là trải nghiệm hoàn toàn khác cuộc sống bình thường. Vì thế, được người lính quèn này đối xử ngang hàng, tôn trọng, hắn cảm thấy vô cùng thân thiện, thấy mình đã được tái sinh từ nhà tù và thực sự được tự do.
Cho nên Hàn Minh mang theo hành lý, đứng lên nói: “Đi thôi, tôi dẫn cậu đi”
Dĩ nhiên vừa bước vào nhà vệ sinh, Tống đoàn đã bịt miệng hắn lại.
Khi Tống đoàn tháo thắt lưng của Hàn Minh, hắn bắt đầu vùng vẫy.
Năm nay Hàn Minh mới 30 tuổi, trẻ hơn Tống đoàn một chút, mi thanh mục tú, da trắng nõn. Ở trong ngục, phạm nhân toàn là đàn ông, nhiều năm chưa từng nhìn thấy đàn bà, giống như đám chó sói đói, nhìn thấy hắn giống như của hiếm ở Hải Tây này.
Cho nên quả thật trong nhà vệ sinh có không ít nguy hiểm không thể miêu tả.
Mà Hàn Minh lại vừa đúng là đối tượng được quan tâm đặc biệt đó.
Cũng may phía sau hắn có chỗ dựa, Thủ tướng cũng đã có những lời vòng quanh tới đám cai ngục, nhờ thế Hàn Minh mới có thể tự bảo vệ mình an toàn.
6 năm sống trong ngục đã cố gắng giữ được, ngày hôm nay trong nhà vệ sinh bị người ta làm nhục một trận, Hàn Minh kia còn muốn sống hay không?
“Đứng ngay ngắn cho tôi!” Tống đoàn không có nhiều thời gian để gây gổ, dùng đầu gối ép Hàn Minh vào góc tường: “Thừa Trạch, c** q**n của hắn”
Rút phắt cái dây lưng ra, Tống đoàn là người đứng đắn như vậy, làm sao hiểu được sự hỗn loạn trong đầu của Hàn Minh.
...
Thay quần áo xong, Tống đoàn mới nói: “Bây giờ hai người đi đến chỗ bảo hộ lao động, Hàn Minh im miệng, Thừa Trạch sẽ thương lượng về giá khoai tây, hiểu chưa?”
“Nhỡ chú Hàn bị nhận ra thì sao?” Lý Thừa Trạch vẫn lo lắng về điều này.
Tống đoàn nói: “Chỗ bảo hộ lao động chỉ để ý đến hậu cần, không nhớ đến mặt phạm nhân đâu, mau đi đi”
Nhà giam ở Hải Tây là nhà tù lớn nhất khu vực phía tây, trừ nhà tù Tháp Lý. Ở đây có đủ loại tù nhân trong cả nước, bên trong có mấy ngàn người, Hàn Minh lại không phải kẻ gây rối nên ngoại trừ cai ngục, gần như không có ai nhận ra hắn.
Cho nên Hàn Minh đi theo Lý Thừa Trạch như trong mộng, còn Tống đoàn đi ra trước cửa trung tâm thẩm tra.
Khi cán bộ lật hồ sơ điều chuyển của Hàn Minh, dường như có con chuột chạy qua dưới gầm bàn, nhưng cũng không tạo ra ảnh hưởng gì lớn, người cán bộ dậm chân đuổi con chuột, lúc ngẩng đầu lên, tấm hình thẻ của Hàn Minh trên hồ sơ đã được thay bằng hình của Tống đoàn.
Lưu Tại Dã khó khăn lắm mới chờ được đến 2h30 đi vào đón người. Quần áo đã thay, hồ sơ cầm trong tay, trên hồ sơ viết rõ ràng hai chữ Hàn Minh, nhưng bước ra lại là Tống Thanh Sơn.
Lưu Tại Dã vẫn còn đang ngậm điếu thuốc, đơ người nhìn Tống Thanh Sơn hồi lâu, đột nhiên giằng lấy cổ áo hắn: “Ngươi con mẹ nó…”
Ở phía tây nhà tù, phía trước có một con đường xi măng, phía sau là nông trường nhà tù.
Tiến lên nói chuyện là Cẩu Đản, không, lúc này nên gọi là Tống Tây Lĩnh.
Trước khi xuống xe, nó chỉnh lại chiếc khăn quàng đỏ, bước xuống chào đội vệ binh hậu cần ở vòng ngoài nhà tù, sau đó không biết nó nói gì, vừa nói vừa quay đầu chỉ vào chiếc xe.
“Ba mới của em, đến lúc đó đuổi ba của chị đi, đổi thành ba của em”, Cốc Đông trên xe chợt nói linh tinh, Chi Chi chịu không nổi, đè nó xuống, nhét vào miệng nó hai quả dưa muối.
Đôi khi đứa trẻ này thực sự rất phiền phức, bị đánh cũng không oan.
Tô Hướng Vãn cũng muốn xuống xe, mở cửa ném nó ra ngoài.
Không biết Cẩu Đản nói những gì, chỉ biết sau khi nó nó chuyện xong, xe của Tô Hướng Vãn quả nhiên được phép vào trại giam, nhưng vẫn bị tỉ mỉ kiểm tra một lần, thấy trong xe toàn là trẻ con, lính canh mới thả cho đi.
Không phải vệ binh không làm hết trách nhiệm mà sắp đến tết, trời rất lạnh, phạm nhân đều không đi làm, cho nên nông trường gần như không có ai, lúc này xe bình thường có thể ra vào nhưng phải bị kiểm tra.
“Này Tống Tây Lĩnh, em đã nói cái gì vậy?” Lư Đản hỏi.
Cẩu Đản ở phương diện này coi như rất chuyên nghiệp: “Trước tiên em nói học ở trường nào, sau đó nói là ba tới thu mua khoai tây, sau đó nói thăm nông trường xong em phải về viết bài luận văn, bài này sẽ dự thi ở tỉnh”
Tô Hướng Vãn không thể không bội phục năng lực xã giao của đứa nhỏ này, vừa kỳ quặc lại vô cùng hợp lý.
Cô quay đầu, chào đội lính canh một cái.
Có thể nói cô vào được nông trường nhà tù hoàn toàn là bởi vì lòng tốt của đám lính kia với bọn trẻ con.
Mà cái trân quý nhất trên đời này không phải là lòng tốt giữa những người trưởng thành với nhau, mà là tình yêu thương mà người ta dành cho trẻ em.
Cốc Đông vẫn bị che miệng, nhưng thỉnh thoảng lại ló đầu ra để xem cha mới của mình ở đâu và trông như thế nào.
“Có phải ở trong đám người kia không?” vừa lúc có mấy cai ngục đang bước qua, Lư Đản nhìn ra ngoài nói.
Tô Hướng Vãn cũng không biết người ở đâu, chỉ biết vào nông trường, lái xe, Lý Thừa Trạch sẽ đưa Hàn Minh ra.
“Có phải người đó không?” không bị ai chặn, Cốc Đông bò dậy, chỉ một bóng lưng nhìn rất giống Tống đoàn, nói.
Chi Chi cùng Lư Đản lập tức đè nó xuống: “Đó là cai ngục, ba em là phạm nhân, mau cúi đầu xuống”
Lư Đản có chút lo lắng đến lúc đó Tô Hướng Vãn không chạy nhanh được, đầu gần như chạm vào kính chắn gió: “Mẹ, mẹ có thể lái nhanh hơn được không?”
“Vậy còn phải xem con tưởng tượng xe hơi chạy nhanh như thế nào”, Tô Hướng Vãn nói.
Tất cả bọn nhỏ đều nhao nhao muốn thử, cái gọi là vật kéo chân duy nhất là thằng ngốc Cốc Đông, nhưng nó thì có thể dùng sức mạnh và bạo lực để khống chế được.
Lúc này bên ngoài vẫn chưa thấy bóng dáng Hàn Minh đâu.
Giữa mùa đông, bọn trẻ khẩn trương đến toát cả mồ hôi, Tô Hướng Vãn tiếp tục lái xe về phía trước.
Cách đó không xa, lúc cô nhìn thấy Lý Thừa Trạch liền lập tức quay đầu xe.
Dĩ nhiên, Lý Thừa Trạch và Hàn Minh đều nhanh chân chạy lên xe.
Trong nháy mắt, chiếc xe gia tăng tốc độ.
Hàn Minh có thể nói là đầu óc mơ hồ, không biết có người muốn hại chết hắn, cũng không biết tại sao mình nhất định phải vượt ngục ngay trong lúc chuẩn bị được ra tù.
Nhưng hắn là một người rất thông minh, đến lúc này dĩ nhiên sẽ không hô to gọi nhỏ, vừa đi vào chỗ bảo hộ lao động liền phối hợp với Lý Thừa Trạch, làm bộ 2 người đến từ nhà máy 504 để thu mua, đi theo cán bộ đến kho hàng lớn để xem khoai tây.
Trong nhà tù này, hắn đã từng đi qua chỗ kho khoai tây, gặp vài người bạn tù quen mắt trên đường đi, nhưng tư chất tâm lý của hắn cực kỳ vững vàng, không lộ ra bất kỳ sơ hở nào.
Một cán bộ mặc quân trang 4 túi, không chỉ khiến cai ngục kính nể mà cả đám phạm nhân kia cũng không dám ngẩng đầu lên. Vóc dáng cao gầy, da trắng, Hàn Minh đi theo Lý Thừa Trạch, mượn cớ muốn xem nông trường khoai tây nên đi ra khỏi kho hàng, vừa lúc gặp Tô Hướng Vãn.
Lúc đi ngang qua bạn tù Hàn Minh còn không hoảng, nhưng khi nhìn thấy một xe đầy trẻ con, hắn đột nhiên đỏ bừng mặt.
“Đây mới là ba em, mau kêu ba đi”, Lư Đản vỗ Cốc Đông một cái.
Cẩu Đản cũng túm lấy đầu Cốc Đông: “Đúng vậy, đây là ba em, chào ba đi”
Tô Hướng Vãn lái xe như bay, chớp mắt đã đến chỗ lính gác bên ngoài.
“Nhét Hàn Minh vào đằng sau”, Tô Hướng Vãn rống lên: “Thừa Trạch cũng chui ra đằng sau”
Lúc ra cửa, theo lý còn phải kiểm tra một lần, dù sao đây cũng là vòng ngoài của nhà giam, xe ra hay vào đều phải kiểm tra theo thông lệ.
Xe từ từ tiến lại gần, hít một hơi, Cẩu Đản quay cửa sổ xe xuống, chào một cái, khăn quàng đội viên tung bay, thanh âm cao vút, giống như đang đọc bài trong tiết học văn khiến mọi người nổi da gà: “Chú, chúng con thăm xong rồi, con cảm thấy rất phấn khích, có rất nhiều cảm tưởng muốn kể với chú, nhưng là, con… đau bụng”
“Vậy đi nhanh lên, về huyện thành mua thuốc đi”, vệ binh chào một cái, không để ý đến màn trình diễn giả tạo của Cẩu Đản, thật sự để bọn họ đi.
Ra khỏi nông trường, Tô Hướng Vãn nhấn ga, lái xe thật nhanh.
Cái gì gọi là xe như bay? Từ hai chiếc tai dựng đứng của Lư Đản và tiếng hét chói tai của nó, Tô Hướng Vãn ở thập niên 70 cuối cùng đã thể hiện kỹ năng lái xe chân chính của mình cho bọn trẻ thấy.
“Đây thật sự là ba em”, Lý Thừa Trạch khoanh chân ngồi ở đuôi xe, kéo tai Cốc Đông: “Từ mai trở đi em phải đi theo ông ấy, ra khỏi nhà bọn anh”
Nếu không phải bị tên tiểu tử này hành hạ cho phát điên, nếu như nó không phải giống như Thái tuế không thể động vào, Lý Thừa Trạch hẳn đã nhập ngũ, sẽ không cười thoải mái như vậy.
Nó cười tét cả miệng: “Cốc Đông, mau gọi ba đi”
Cốc Đông lùn, đứng trong xe cũng không chạm tới mui, hai tay nắm chặt, khẽ gọi mẹ một tiếng, sau đó lảo đảo lắc lư trong xe ngắm ba mới của mình.
Mấy đứa trẻ nhìn thấy nó hai con mắt từ tròn xoe đến dần nổi giận, há hốc mồm ra, tưởng phải là lúc hào hứng nhao vào nhận ba, Cốc Đông lại gầm lên, nhào lên đầu Hàn Minh:
“Ông trả lại quần áo cho ba tôi”
Tay giật chân đá, thiếu chút nữa nó xé xác ăn thịt Hàn Minh.
Hàn Minh mặc quần áo của Tống đoàn, mấy đứa bé không nhận ra, vậy mà Cốc Đông nhìn thấy.
Kỳ thật bên ngoài cái vẻ sần sùi thô kệch, bên trong đó là năng lực quan sát vô cùng nhạy bén, có lẽ là thiên phú di truyền từ ông nội nó.
Hàn Minh không để ý đến cái gì khác, chỉ nghe thấy Cốc Đông gọi mẹ.
Dĩ nhiên tương lai, khi hắn là người đứng đầu Tần Châu, hoặc nói thời điểm hắn đi cao hơn, xa hơn, cải cách mở cửa 30 năm, hắn sẽ được trải nghiệm rất nhiều, rất nhiều.
Nhưng không bao giờ Hàn Minh có được trải nghiệm như ngày hôm nay.
Hắn vượt ngục, cướp ngục cùng một đám trẻ con.
Hắn có một đứa con mập mạp tròn trĩnh, còn có một người vợ đang lái xe chạy như điên.
Người vợ đặc biệt đẹp, giống như hình nữ thần trong lòng hắn, minh tinh thập niên 60 Vương Hiểu Đường mà hắn kẹp trong sách. Đứa trẻ nhìn một cái là biết dễ nuôi bởi hai má phúng phính tròn trịa như tràn ra.
Lúc bánh xe đụng phải đá, chiếc xe bay lên cùng đám trẻ, Hàn Minh đã nghĩ xong tên của cháu trai mình trong tương lai.