Hội nghị Bắc Đới Hà thuộc loạt hoạt động bí mật.
Tống đoàn thức trắng đêm để đọc sách và lập kế hoạch chỉ vì có thể đưa cả gia đình con cái đi du lịch, nhưng hắn không có nhiều kiến thức như Trần Ái Đảng, mà sự phát triển của ngành công nghiệp nặng đòi hỏi một tầm nhìn chiến lược rất vĩ mô.
"Lại tìm sách à? Tôi thấy thư viện tỉnh chỉ còn lại vài cuốn sách kỹ thuật, không có gì để đọc." Tô Hướng Vãn nói.
Tống đoàn lắc đầu: “Không có ai viết về phát triển kinh tế trước đây, chỉ có thể tự nhìn lại và suy nghĩ về điều đó. Gần đây tôi có đến Tần Đại hỏi một vài giáo sư cũ, nhưng vì bọn họ sợ nên không dám nói gì, tôi hỏi họ làm cách nào để phát triển kinh tế?”
Cẩu Đản từ trong nhà bước ra, miệng ngậm quả cà chua: “Ba, con biết có một người đặc biệt giỏi về kinh tế, sao ba không tìm ông ấy?”
“Người con nói có phải là Triệu Quốc Niên không?” Tống Thanh Sơn hỏi.
Cẩu Đản chậm rãi mang giày: “Đương nhiên rồi, hơn nữa con đề nghị thay vì tìm ông ngoại thì có thể tìm con, con biết về kinh tế nhiều hơn mọi người ở đây”
“Vâng, nói không chừng kinh tế toàn tỉnh chúng ta phải dựa vào con trai anh đấy”, Lý Dật Phàm vừa mới đưa Chi Chi về, trừng mắt nhìn Tống Thanh Sơn: “Phát triển công nghiệp nặng không phải là chuyện đùa, Tống Thanh Sơn, tôi biết con trai anh có chút tài năng nhưng nếu anh thật sự viết báo cáo theo lời con trai anh, tôi nghĩ anh không có cơ hội ở Bắc Đới Hà đâu”
Cẩu Đản bĩu môi, con nít mà, không thèm trả lời, quay người đi ra ngoài.
“Trời tối rồi không chờ ăn cơm còn đi đâu?” Tô Hướng Vãn nói.
Cẩu Đản thần bí cười hì hì, không để ý liền chuồn ra cửa.
Nó cùng Lư Đản gần đây nhất định có chuyện gì giấu Tô Hướng Vãn, nhưng không biết đó là cái gì.
Tống đoàn ở phương diện này vẫn rất khiêm tốn thành khẩn, chống nạnh đứng trong phòng khách một hồi, đặc biệt lấy từ trong ngăn kéo ra hai bao thuốc Ngọc Khê mà Hàn Minh cho lần trước, định mang định tặng cha vợ hờ Triệu Quốc Niên.
Quả nhiên, hắn đi một chuyến đến nhà máy thuốc lá, lúc về mang theo một đống sách, cái gì “Tư bản luận”, “Phú quốc luận”, “Nguyên lý kinh tế học”, những loại sách này cũng chỉ người như Triệu Quốc Niên mới có, hơn nữa trong đó còn được chú thích chằng chịt, nhiều chỗ được phác thảo thêm, còn có quyển sổ dày ghi chép, đều là thành quả ghi lại của Triệu Quốc Niên.
“Được nha, Tống đoàn đây là bỏ súng cầm bút à”, Tô Hướng Vãn bưng cơm đến bên bàn sách, chọc ghẹo Tống Thanh Sơn.
Tống Thanh Sơn mở sách, thời gian qua hắn huấn luyện rất nhiều, hai tay thô ráp hết sức: “Chờ đến khi thật sự hoà bình ổn định, cái cần phát triển đầu tiên chính là kinh tế, không có cách nào, chúng ta đi sau quá xa so với các nước tư bản”
“Chỉ dựa vào anh, kinh tế không thể đi lên”, Tô Hướng Vãn nói.
Tống đoàn khẽ cười: “Cũng không hẳn, nhưng làm cho kinh tế nhà chúng ta đi lên, để cuộc sống của chúng ta khá hơn một chút là cần thiết mà”
Kết hôn 10 năm, ngay cả đi du lịch một lần bên ngoài cũng chưa thực hiện được, Tống Thanh Sơn trong lòng thật áy náy. Lần này hắn phải viết báo cáo thật tốt, làm hài lòng tư lệnh Vương để Tô Hướng Vãn có được một chuyến đi du lịch đến Bắc Đới Hà.
Ở trong sách, Tống Thanh Sơn cũng khoảng giai đoạn này giải ngũ, chuyển ngành.
Sau khi chuyển ngành, vì để theo kịp sự phát triển của xã hội, hắn phải chăm chỉ học hành cực khổ một thời gian rất dài. Nhưng trong sách, có lẽ hắn thảm hơn bây giờ, dù sao lúc đó vợ hắn vẫn còn đang dây dưa, mấy đứa bé lưu tán khắp nơi.
Cho nên Tống đoàn ở trong sách lúc này đầu đã điểm bạc rồi.
Còn nhìn hắn bây giờ, đầu cắt húi cua, vì luyện tập liên tục mà người săn chắc, chỉ có vài nếp nhăn ở khoé mắt. Ở trong đại viện Vinh Quang, hắn là người đẹp trai nhất, nam tính nhất.
Nếu đi thì phải ngồi xe lửa, tháng 10 trời mát, mấy đứa bé phải đổi sang quần áo dày hơn, việc giặt giũ một đống quần áo đủ cho Tô Hướng Vãn bận bịu một trận.
Dĩ nhiên cô còn phải chuẩn bị đồ ăn mang theo. Trên xe lửa không có cơm ăn, nếu có thì cũng rất đắt, bọn trẻ hầu hết đều đang lớn, sức ăn uống không cần phải bàn cho nên cô phải chuẩn bị không ít đồ ăn.
Sau khi Thường Lệ Bình cũng Lưu Tại Dã quay về, mang theo một tin tức chấn động.
“Thật sao, sư trưởng Cung gây ra án mạng à?” Tô Hướng Vãn cũng không dám tin.
“Sao lại không? Chính là người giúp việc của nhà ông ta, nói là bị chết đuối ở sông, nhưng Lưu Tại Dã đã điều tra, đêm đó tên kia có hành tung không rõ, đây là điểm khả nghi phải điều tra, cuối cùng tìm được một người. Đêm đó ông ta đi ngang qua bờ sông nhìn thấy, đã khai hết rồi” Thường Lệ Bình nhỏ giọng nói: “Tên kia chắc hẳn là sẽ bị xử bắn, ai bảo làm hư món đồ lót tốt nhất của tôi”
“Tôi phải nói chứ, vụ ở Thành Đô khiến tôi rất tức giận nhưng vì Tống Tiểu Cần thoát được nên tôi thấy vui, tôi phải viết thư về thôn Tiểu Tống cho Tống Tiểu Cần mới được” Tô Hướng Vãn nói.
Thường Lệ Bình đi lòng vòng trong nhà, thấy còn nửa hộp óc chó liền lấy một quả cắn ăn.
“Làm sao, chỉ là một quả óc chó thôi, tôi đoán mình sẽ được chuyển đến phòng hậu cần, lúc đó thiếu gì thứ đồ tốt cho cô, cô còn trừng tôi nữa” thấy Tô Hướng Vãn nhìn chằm chằm quả óc chó trong tay mình, Thường Lệ Bình cố tình đập thêm một quả nữa.
“Không có gì, chỉ là thấy sắc mặt cô không tốt lắm”, Tô Hướng Vãn nói.
Trong chốc lát, sắc mặt Thường Lệ Bình ảm đạm, sau đó chống nạnh cười nói: “Da tôi cũng chỉ kém cô một chút thôi, trong đại viện này, da ai tốt hơn tôi chứ, tôi vẫn bảo dưỡng thường xuyên đấy”
Thực ra cô ta mất hứng là bởi vì khi ở Thành Đô, cô cùng Lưu Tại Dã không kiềm chế được, đã lăn lộn quan hệ với nhau một đêm.
Sau đó thì sao, cô thành thật nói đây là lần đầu tiên, trên giường vẫn còn vết máu.
Làm cho Lưu Tại Dã hoảng sợ.
Tên kia từ trên giường ngồi dậy, nhìn hồi lâu mới nói: “Tôi nghe nói ở Nhật Bản có loại phẫu thuật đặc biệt vá cái đó cho kỹ nữ để họ thuận lợi lập gia đình sau khi giải nghệ. Cô đi Nhật Bản chẳng lẽ cũng vá cái đó à?”
Thường Lệ Bình lúc đó không biết vì mặt mũi hay là gì, tóm lại Lưu Tại Dã bỏ không nhiều năm, lại từng làm lính, thể lực tốt, thiếu chút nữa hành cô đến chết.
Mà cô, vì mặt mũi, quỷ thần xui khiến, lại “ừ” một cái.
“Vậy có lẽ cô phải đi vá một lần nữa rồi, quả thật xin lỗi, tôi lãng phí một lần cơ hội lập gia đình của cô. Đến lúc đó tôi đưa cô ít tiền, cô tìm cơ hội đi Nhật Bản lần nữa để vá lại được không?” Lưu Tại Dã xách quần lên, nói xong bỏ đi.
Thường Lệ Bình bao nhiêu năm tâm cao khí ngạo, đàn ông nào cũng đều coi thường, chơi với đàn ông như chơi với chó.
Đúng là báo ứng, ai biết 30 tuổi, thật vất vả trao ra lần đầu tiên lại bị người ta nói cho một trận như vậy, bảo không thương tâm là giả.
Nhưng danh tiếng cô ta như vậy, muốn người ta tin tưởng cô chưa từng có kinh nghiệm gì thì cũng không ai tin.
Vừa về Tần Châu, Lưu Tại Dã trịnh trọng đưa cô 500 đồng, ý vị sâu xa nói: “Nếu không đủ thì tôi đưa thêm”
Chỉ có thể nói, có lẽ đời này không ai thèm lấy cô.
Trần Ái Đảng một tuần mới về nhà một lần, thực ra lái xe đi về không tính là quá xa nhưng bà vợ trong nhà quá khó để đối phó, vừa nghĩ tới là hắn nhức đầu.
Nghe nói Tống Thanh Sơn làm một bản kế hoạch cải cách ngành công nghiệp quân sự của quân khu Tần Châu trong 10 năm tới, những lãnh đạo khác không nói gì nhưng tư lệnh lại cảm thấy rất tốt, vỗ bàn cười nửa ngày, nói chữ Tống Thanh Sơn thô ráp nhưng viết rất được.
Dĩ nhiên, người đi dự hội nghị Bắc Đới Hà, trước giờ vẫn tưởng là dành cho hắn, đã được đổi thành Tống Thanh Sơn.
Nhưng vợ hắn, Quách Mai, vì chuyến đi Bắc Đới Hà này mà chuẩn bị rất lâu.
“Thịt đến miệng rồi còn để người ta lấy mất, anh có còn tiền đồ gì không?” Quách Mai vừa mở cửa, câu đầu tiên chính là mắng mỏ.
Vợ sinh con, vừa vất vả lo việc nhà, Trần Ái Đảng không dám nổi giận, cười nói: “Có năng lực thì được đi thôi, Thanh Sơn có năng lực nên được làm đại biểu đi dự”
“Nhìn con trai anh đi, mấy vết bầm tím trên mặt đều do con của Tống Thanh Sơn gây ra, vậy mà anh vẫn còn nói được những lời này”, Quách Mai đẩy đứa con trai nhỏ cho Trần Ái Đảng: “Nhà người ta không chỉ con cái mạnh mẽ, cha nó cũng mạnh, còn anh đến con người ta còn sợ, mãi mãi chỉ làm phó cho người khác”
Trần Ái Đảng ôm lấy thằng con trai nhỏ, nhìn thấy một vòng thâm to dưới mắt, dĩ nhiên trong lòng không thoải mái.
Nhưng quả thật, tính hắn ngại va chạm: “Sau này tránh xa mấy đứa con nhà chú Tống ra được không? Ba với ba bọn chúng là chiến hữu, anh em sinh tử có nhau, các con cũng phải là anh em, không được đánh nhau, rõ chưa?”
Bọn trẻ chỉ nghe lời mẹ.
Mẹ luôn nói ba hèn nhát, bọn trẻ làm sao nhìn ba vào mắt, đứa nhỏ cựa thoát khỏi tay ba, chạy đi.
Quách Mai ở bên ngoài cao lãnh, ở trong nhà cũng cao lãnh, nhà một tuần không quét, chén đũa ba ngày chưa rửa, mặt bàn đầy vết cơm, sữa, trông giống như bãi rác.
Chỉ có phòng ngủ của Quách Mai là sạch sẽ, đặc biệt sạch sẽ, cô ta còn có một chiếc váy ngủ rất đẹp cùng ga trải giường bằng nhung nhưng những thứ đó đều thuộc về một mình cô ta, Trần Ái Đảng gần như không dám đặt chân vào.
Đứng giữa nhà một lúc, hắn xắn tay áo, vào bếp rửa chén đĩa, sau đó lau nhà, thu thập tất cả quần áo, giày dép lớn bé cho vào cái chậu, mang đến nhà tắm lớn để giặt.
Cái này là tiết kiệm nước, dù sao nhà nhiều trẻ con, nước cũng không được lãng phí.
Tô Hướng Vãn cuối cùng cũng chuẩn bị xong quần áo, đồ ăn cho bọn trẻ, còn phải mang Đại Sơn qua hàng xóm, nhờ Lý Dật Phàm trông nom hộ.
Xong rồi cô phải đi bưu điện, gửi một lá thư cho Tôn Tú Lan, để cô nói lại chuyện sư trưởng Cung cho Tống Tiểu Cần nghe.
Nhắc đến Tôn Tú Lan thì không thể không nhắc đến bà Tống, cuộc sống đã gian khó hơn trước nhiều.
Lúc mới kết hôn, vì Tú Lan tính tình tốt, dịu dàng, bà Tống một bên chửi rủa Tô Hướng Vãn, một bên tâng bốc Tôn Tú Lan, trong thôn chửi mắng con dâu lớn đến chết, khen con dâu hai lên tận trời.
Nhưng sau khi Tôn Tú Lan sinh con trai, tình hình càng ngày càng trở nên tồi tệ.
Bà Tống vào thành chăm cháu trai, nghĩ có thể đàn áp Tôn Tú Lan như đàn áp Tô Hướng Vãn trước đây, nhưng khi có Tống Đình Tú, Tôn Tú Lan một câu gọi mẹ, nghe mẹ, cười đến hai mắt cong cong.
Chỉ cần Tống Đình Tú vừa đi, một giây sau cô đã biến thành con cọp, còn là loại nhảy một cái cao ba thước.
Có một ngày hai người vừa cãi nhau, đúng lúc Tống Đình Tú đi vắng, bà lão ngủ đến nửa đêm thì nghe thấy tiếng mài dao, mở mắt ra thấy Tôn Tú Lan đang ngồi ở đầu giường, mài sao soàn soạt.
“Mày đang làm gì?” bà lão hoảng sợ hỏi.
Tôn Tú Lan nhìn bà chằm chằm hồi lâu mới nói: “À, tôi mộng du, mơ thấy giết bà già hay mắng tôi”
Con gái thành thị, có học hành khi giở trò còn quanh co khúc chiết hơn Tô Hướng Vãn, bà lão thiếu chút nữa bị hù chết, trong lòng uỷ khuất nhưng không biết làm thế nào, thu dọn quần áo chạy về thôn.
Bây giờ nói về Tô Hướng Vãn bà già lại khen hết lời, nói Tô Hướng Vãn là con dâu tốt.
Gửi thư xong, tình cờ hôm nay không phải ngày thi trung học, Tô Hướng Vãn đang đi về nhà thì thấy Trần Hào Quang nhà Trần Ái Đảng nhìn thấy cô từ xa rồi bỏ chạy.
Con bé này không hiểu tại sao liếc xéo một cái rồi chạy rất nhanh.
“Trần Hào Quang!”, Tô Hướng Vãn hét lên: “Hôm nay thi mà không đến trường còn chạy loạn bên ngoài, cẩn thận không dì nói với giáo viên đó”
“Dì, chúng con sớm thi xong rồi, bây giờ đang thi của lớp 1, 2, 3”, con bé che miệng, có vẻ như đang cười trên sự đau khổ của người khác.
Người lớn mà khi dễ đứa bé thì cũng không được đàng hoàng, nhưng Tô Hướng Vãn trong lòng trước giờ không để tâm mấy cái này: “Thấy không, Nam Khê nhà dì xinh đẹp như thế, sạch sẽ như thế, nhìn con xem, bẩn thỉu như vậy, khó trách bọn nhỏ trong viện thích đánh con, chứ thấy Nam Khê, bọn nó ho một tiếng còn không dám”
Dùng những lời này đả kích một đứa bé cũng đủ ác độc.
Trần Hào Quang biến sắc, rồi phì một tiếng: “Con gái mà xinh đẹp đều là yêu tinh, gián điệp, con gái xấu xí mới đáng yêu”
Nói xong, con bé đột nhiên co chân chạy: “Đại ừng ực nhà dì quay cóp khi làm bài thi kìa, tất cả anh em nhà nó đều phải úp mặt vào tường, ha ha ha”
Tô Hướng Vãn vội vàng chạy đến trường.
“Đã chép bài rồi, lại còn 3 đứa lớn giúp một đứa bé gian lận, có đáng xấu hổ không?” cô giáo Vương của lớp 2 gần như ném bài thi vào mặt Tô Hướng Vãn: “Lớp chúng tôi đúng ra phải đứng nhất khối, không, nhất cả trường năm nay, nhưng chính Tống Cốc Đông kéo chân mọi người lại. Còn cả lớp thì sao? Cho tới bây giờ vẫn không kỳ thị nó, vẫn đối xử với nó như một thành viên trong lớp. Nhưng chị Tô, chị nhìn mấy đứa lớn nhà chị đi, ba đứa đã giúp nó gian lận, chuyện này phải bị phê bình, phê bình Cốc Đông trước toàn trường”
Đúng vậy, đứa đội nón lính là Tống Đông Hải, Tống Tây Lĩnh gầy teo và Tống Nam Khê thắt bím hai bên, ba đứa cùng bị bắt. Ba đứa cùng nhau giúp Cốc Đông chép bài, bị giáo viên tiểu học bắt tại chỗ.
“Chị có biết bọn chúng làm như thế nào không?” cô giáo Vương giang 2 tay ra để hình dung: “Tống Nam Khê tới nói rằng tự nguyện giúp đỡ các em học sinh tiểu học nhưng lại lén trộm bài thi. Tống Đông Hải và Tống Tây Lĩnh, một đứa trên nóc nhà, một đứa dưới cửa sổ, hai đứa cùng viết câu trả lời, nếu không phải Trần Vinh Quang tố cáo, chúng tôi cũng không biết được”
Tô Hướng Vãn cầm bài thi nhìn một cái, đây có lẽ là lần Cốc Đông gần với điểm 100 nhất, vì đề thi lớp 2 rất đơn giản, lại có 3 đứa lớn giúp, nó đã trả lời đúng tất cả các câu.
“Chuyện này coi như xong đi, ngày mai không phải bắt đầu kỳ nghỉ sao? Tối hôm nay chúng tôi phải ra ga xe lửa, tôi mang đứa trẻ đi”, Tô Hướng Vãn nói.
Cô giáo Vương là một nữ đồng chí tuổi còn rất trẻ, rất háo thắng, ôm đầu nói: “Chị Tô, chị không ý thức được sao, mấy đứa trẻ nhà chị tương lai rất có thể đi vào con đường phạm tội”
“Đây là lỗi của tôi, tôi đã quá ép bọn trẻ tiến bộ, bắt chúng phải đạt thứ hạng cao. Cô Vương, cô có thể phê bình tôi, tôi sẵn sàng viết bản kiểm điểm cho cô, nhưng chuyện này không liên quan đến bọn trẻ, thành tích của Cốc Đông cô cứ ghi 0 điểm là được”, Tô Hướng Vãn lúc này vẫn còn đang nín nhịn.
“Đứa trẻ bị sa ngã là vì chúng còn nhỏ, chưa hiểu ý nghĩa của chuyện học tập, nhưng nếu cha mẹ sa ngã thì thật là một vấn đề. Chị Tô, tới bây giờ chị vẫn không ý thức được việc học quan trọng như thế nào đối với một đứa trẻ sắp đi vào con đường phạm tội, chiều con chính là giết con!”, cô giáo Vương lại nói.
Tô Hướng Vãn hít một hơi thật sâu: “Cô vẫn luôn nói cô không kỳ thị Cốc Đông, nhưng cũng chính cô là người nói nó kéo chân cả lớp. 9 năm giáo dục bắt buộc, mỗi đứa trẻ đều có quyền đi học, học tốt thì khen ngợi, kém thì phê bình, nhưng cũng giống như hoa nở sớm, hoa nở muộn, Cốc Đông có lẽ chưa mở mang đầu óc, tôi đang kiên nhẫn chờ nó mở mang trí tuệ. Cô là giáo viên chủ nhiệm, có phải nên để tâm nhiều hơn đến nó chứ không phải chỉ chăm chăm nhìn xem nó có đạt 100 điểm hay không”
“Sao tôi lại không để tâm, cả lớp có 34 đứa tôi đều quan tâm hết”, cô giáo Vương nói.
Tô Hướng Vãn kéo Cốc Đông qua: “Vậy tại sao cô lại gọi sai họ của nó? Tôi đoán cô chưa từng thu vở bài tập của nó, nếu không nó họ Hàn, trên bìa vở ghi rõ ba chữ Hàn Cốc Đông, cô lại gọi nó là Tống Cốc Đông?”
Cô giáo Vương chợt im bặt.
Bởi vì quả thật cô ta chán ghét Cốc Đông, ghét đến mức không cả xem vở bài tập của nó.
Nhưng nó họ Hàn hay họ Tống thì có liên quan gì đến chuyện nó kéo chân cả lớp?
Dẫn đám trẻ từ trường đi ra, mấy đứa lớn hiểu chuyện, biết đây không phải chuyện lớn gì, vẫn chọc ghẹo nhau.
Chỉ có Cốc Đông là lo lắng: “Mẹ, có phải con lại làm mẹ mất mặt không?”
“Không sao, chúng ta đi phòng tắm lớn tắm rửa sạch sẽ, sáng mai 5 giờ lên đường đến Bắc Kinh”, Tô Hướng Vãn nói: “Học hành không thể nóng vội được, là mẹ đã ép con quá gấp”
Thật kỳ lạ, mẹ lại nói lời xin lỗi đứa nhỏ.
Cốc Đông hận không thể nói cho cả thế giới biết, mẹ ruột này của nó tốt như thế nào.