Xe jeep của Tống đoàn đã lái được 5-6 năm, trong mắt bọn Lý Thừa Trạch, Lư Đản, Cẩu Đản, nó chỉ là một chiếc xe cũ. Nhưng với những đứa trẻ khác, món đồ bằng sắt đó là biểu tượng của địa vị.
Giống như cô bé Vương Văn Hoa, từ nhỏ tới lớn chỉ sống trong cái hẻm nhỏ, trong nhà chỉ cha có việc làm, mẹ bày bán sạp lén lút, chưa từng được ngồi qua cái xe jeep như vậy nên đương nhiên là nhìn chằm chằm.
Sau khi đi vào trong, Cốc Đông không quên tố cáo với Tống đoàn và Tô Hướng Vãn: “Anh Thừa Trạch cùng chị gái nói chuyện yêu đương”
Tô Hướng Vãn liền hứng thú: “Có thật không? Có phải là Vương Văn Hoa không?”
Cốc Đông vội vàng gật đầu: “Đúng rồi đúng rồi”
Cẩu Đản cùng Mậu Phương Phương vẫn chỉ là 2 đứa trẻ con, nhưng khi tuyên bố thích nhau, Tô Hướng Vãn đều ủng hộ, dĩ nhiên với Lý Thừa Trạch cô cũng không phản đối.
Lý Thừa Trạch không phải là Cẩu Đản, trẻ con dù nói yêu đương nhưng căn bản không hiểu yêu đương là gì, nó lớn rồi, nếu nói thì khẳng định là sự thật. Cho nên Tô Hướng Vãn có chút chú ý tới cô bé Vương Văn Hoa.
Thường Lệ Bình hôm nay tới rất muộn, quần áo cũng không được chỉnh tề cho lắm, đương nhiên cô ta phải có mặt thì cuộc thi mới chính thức bắt đầu.
Có điều hôm nay cô ta thu mình lại không ít, chấm điểm cũng tỏ rõ sự chuyên nghiệp, lúc nhận xét bọn nhỏ sau khi hát xong, rõ ràng là chuyên nghiệp hơn hẳn những giám khảo khác.
Hơn nữa, hứng lên, cô ta sẽ hát vài câu làm mẫu cho bọn trẻ.
Nhưng không ngờ, Vương Văn Hoa đăng ký hát “Thập tống Hồng quân”
Chi Chi cũng báo danh hát “Thập tống Hồng quân”, con bé vừa nhìn thấy vậy thì chạy ra phía sau nói với mẹ: “Mẹ, nếu con với chị Văn Hoa hát cùng một bài thì có ảnh hưởng đến chấm điểm của giám khảo với con không?”
Lúc này Vương Văn Hoa đã lên biểu diễn trước.
Giọng hát, kỹ năng và sức hấp dẫn của cô bé này đều đủ tốt.
Mà Chi Chi lại quá muốn vị trí thứ nhất: “Mẹ nghĩ cách cho con đi, 2 bài con chọn đều có người hát rồi, con phải làm sao?”
“Con thật sự muốn giành giải nhất sao?” Tô Hướng Vãn hỏi.
Cha mẹ gì mà vừa không chú ý vừa không ủng hộ, Chi Chi tức đến giậm chân: “Chẳng phải hồi mẹ muốn làm cán bộ, lúc nhỏ con không ủng hộ, ngày nào cũng vô liêm sỉ chạy sang hàng xóm cho mẹ Hà bế mà khóc loạn, níu áo không cho đi thì làm sao mẹ làm được chủ nhiệm Liên đoàn phụ nữ? Con ủng hộ mẹ như vậy, sao mẹ không ủng hộ con?”
Chuẩn bị đến lượt nó lên sân khấu.
Tô Hướng Vãn ám chỉ Chi Chi nhỏ giọng đi một chút, nhưng con bé từ nhỏ đã được nuông chiều nên không nghe lời: “Không được, con muốn hát “Bầu trời rộng lớn”, hôm nay con phải giành giải nhất”
“Bầu trời rộng lớn” là Tô Hướng Vãn dạy Chi Chi hát, nhưng bài hát đó rất nhiều năm sau mới được viết ra, Tô Hướng Vãn có ý thức về bản quyền rất mạnh mẽ cho nên sau khi Chi Chi lớn một chút, cô không cho nó hát bài này nữa.
“Bài hát đó không được, mẹ đã nói rồi, không thể hát” Tô Hướng Vãn nói.
Chi Chi bực bội giẫm chân bỏ đi.
Tô Hướng Vãn định đuổi theo Chi Chi, bị Tống đoàn giữ lại: “Em không mong con bé theo đường văn nghệ, tôi cũng vậy. Tôi không cần biết nó đứng thứ 2 hay thứ 3, dù sao chúng ta không ủng hộ cũng không đả kích là được”
Cho nên thái độ của Tống đoàn chính là mặc kệ.
“Sau này nó đi con đường nào là chuyện của nó, nhưng hôm nay Tống Nam Khê phải giành giải nhất”, Tô Hướng Vãn đẩy tay Tống đoàn ra nói: “Không phải là tôi đấu đá với Thường Lệ Bình, nhưng cô ấy là giám khảo, tôi nhất định phải để con gái mình phát huy tốt nhất. Nếu Tống Nam Khê đã phát huy tối đa khả năng mà không giành được giải nhất, cô ta đừng nghĩ đến chuyện rời khỏi đây”
Vừa nói Tô Hướng Vãn vừa đi vào hậu trường.
Chi Chi vẫn còn đang thương lượng với cô giáo Tôn về chuyện nên hát bài nào.
“Con hát “Sơn đan đan hoa khai hồng diễm diễm*” đi”, Tô Hướng Vãn bước vào nói: “Con gái, lúc con hát, hãy nhớ đến cảm giác của con mỗi khi mẹ tan làm, con chờ mẹ ở cổng đại viện, nhớ lúc ăn ức khổ tư điềm, nhớ lúc chúng ta về quê, đẩy cửa sân nhà bước vào, khi đó con sẽ hát rất hay”
(*Sơn đan đan hoa khai hồng diễm diễm: Hoa trên núi nở đỏ tươi rực rỡ - bài hát nổi tiếng vùng tây bắc Trung Quốc)
Bài hát “Sơn đan đan hoa khai hồng diễm diễm” mới ra mắt chưa lâu, hơn nữa còn đặc biệt kén chọn giọng hát, cô giáo Tôn có chút lo lắng: “Bài hát đó cao quá, sợ Tống Nam Khê không lên được”
“Nó có thể”, Tô Hướng Vãn nói.
Âm vực của con gái mình cao đến mức nào, Tô Hướng Vãn là người hiểu rõ hơn ai hết.
Chi Chi là đứa bé đặc biệt có thiên phú về ca hát, nhưng Tống đoàn và Tô Hướng Vãn do không muốn nó đi theo con đường này nên vẫn hạn chế nó, cũng không mời giáo viên giỏi dạy cho nó.
Thế nhưng cô cũng không coi nhẹ thiên phú của nó.
Dĩ nhiên lúc này Thường Lệ Bình cũng đang chờ Tống Nam Khê sẽ hát bài gì.
Quan hệ của cô ta và Thường Lợi Quân, thực ra chỉ là Thường Lợi Quân là cháu trai duy nhất của cả nhà nên ba cô ta luôn bắt cô ta phải nghĩ cách hỗ trợ giúp Thường Lợi Quân tìm việc làm, giải quyết vấn đề công việc.
Bởi vì là em mình, Thường Lệ Bình không thể không đưa tiền, nhưng thực sự trong lòng cô ta thấy Thường Lợi Quân phiền muốn chết, mà vừa đúng lúc này Tống đoàn lại thẩm vấn ra chuyện tên này bí mật làm minh hôn.
Bên ngoài thì Thường Lệ Bình vì bị chú thím hai mắng chửi mà trốn tránh mọi người, nhưng trong lòng cô ta rất thoải mái.
Dĩ nhiên ấn tượng với Tống đoàn, ngoài việc hắn là huấn luyện viên quan trọng trước đây thì bây giờ cô ta càng thêm mấy phần bội phục.
Nhưng loại bội phục chỉ tồn tại giữa nam và nữ, cô ta sẽ không vì yêu ai mà yêu cả nhà, nhìn con gái Tống đoàn với sự phân biệt. Cô ta cảm thấy người đàn ông tốt như Tống đoàn, ngoài 30 tuổi, đẹp trai, chững chạc hào phóng, quan trọng nhất là đại tá trẻ tuổi như hắn ở đất nước này, ngay cả Bắc Kinh, Thượng Hải cũng không có mấy.
Điều duy nhất không tốt, đó chính là gánh nặng gia đình quá lớn.
Cho nên Thường Lệ Bình nhìn Chi Chi lên sân khấu, hít sâu một hơi, thầm nghĩ, lần trước Tô Hướng Vãn chê mình không đủ công chính, vậy thì được rồi, lần này tôi công chính cho cô nhìn.
Cô ta quyết tâm phải soi Chi Chi trên sân khấu, từ ca từ đến biểu diễn sẽ chỉ ra tất cả những điểm yếu của con bé, không sót một chi tiết nào.
“Núi tiếp núi, sông tiếp sông, Hồng quân trung ương chúng ta tới Thiểm Tây… cờ đỏ nối tiếp nhau, súng nối tiếp nhau…”
Cô bé lên sân khấu, hít sâu một hơi, cũng không biết trong lòng nó suy nghĩ gì nhưng giọng hát cực kỳ vui sướng, còn có ánh mắt hướng tới hạnh phúc, niềm vui tràn ngập trong từng câu hát, trong nháy mắt, một vài giám khảo không tự chủ được bắt đầu vỗ tay.
Loại cảm giác đó chính là cô bé đã vượt qua cả những kỹ xảo và kỹ năng biểu diễn, trên sân khấu, cô bé không phải đang hát mà như đang kể câu chuyện cuộc sống của mình.
Khi cô bé lên những nốt cao, mấy giáo viên nhỏ giọng nói với nhau: “Trời ạ, nghe cô bé này hát mà tôi nổi da gà”
Thường Lệ Bình dùng ánh mắt nghiêm khắc nhất để dò xét, cô ta phải tìm ra điểm yếu, mà phải thật chuyên nghiệp.
Tìm được rồi, cô ta phải cho Tống Nam Khê số điểm thấp nhất trong tất cả giám khảo. Trong lần thi trước, Tô Hướng Vãn làm cô ta mất mặt, cô ta tuyệt đối cũng không cho Tô Hướng Vãn mặt mũi.
“Ài, Thừa Trạch, cậu có thể nói cho biết xem rốt cuộc là cậu chuẩn bị đầu quân hay đi tiếp viện nông thôn, hay là làm công nhân?” đứng bên cạnh sân khấu, Lý Thừa Trạch khoanh tay say sưa ngắm nhìn cô bé trên sân khấu, Vương Văn Hoa đi tới.
Lý Thừa Trạch nói: “Tôi vẫn chưa nghĩ tới chuyện đó”
“Hay là chúng ta cùng đi Hải Tây đi, bên đó đang chiêu mộ số lượng lớn thanh niên trí thức. Em trai tôi phải ở lại thành phố, trong nhà chỉ còn tôi phải đi thanh niên trí thức, tôi nghe các thanh niên trí thức từ Hải Tây về nói bên đó tốt lắm”
“Không tốt đâu, nghe lời tôi, đừng nên đi”, Lý Thừa Trạch nói.
Bây giờ có chính sách trở về thành phố, nhưng nhiều thanh niên trí thức bị đưa về nông thôn nhiều năm, khi về sẽ không kể lại những khổ cực cho những đứa trẻ trong thành nghe, để bọn chúng tiếp tục đến đó tiếp quản công việc của bọn họ.
Hơn nữa, những thanh niên trí thức có thể nói là đã hy sinh tuổi trẻ và mồ hôi của mình. Rời khỏi thành phố thì dễ, nhưng nhưng quay về thì khó. Nhiều người không có mối quan hệ, không có lối thoát và phải ở lại vùng nông thôn cả đời.
Cho nên Lý Thừa Trạch cũng là có ý tốt khuyên Vương Văn Hoa: “Bạn học Tiểu Vương, tốt nhất vẫn nên nghĩ cách tìm việc ở trong thành phố, nếu về nông thôn, những vùng quanh đây như huyện Thanh Thuỷ của chúng ta cũng vẫn tốt hơn Hải Tây, thật đó”.
Nhưng những câu này vào tai Vương Văn Hoa lại thành Lý Thừa Trạch có hảo cảm với mình.
“Ở lại thành phố khẳng định là không được rồi, tôi đoán cậu cũng không ở lại được đâu, nếu không đến lúc đó để tôi đi xin cho chúng ta cùng nhau xuống nông thôn huyện Thanh Thuỷ để đi lao động nhé?” Vương Văn Hoa nói tiếp.
Lý Thừa Trạch cắt ngang: “Em gái tôi có điểm số rồi, tôi phải ra đó, gặp lại sau”
Chi Chi vẫn còn trên sân khấu, 10 giám khảo lần lượt giơ bảng điểm lên.
Vị trí tốt nhất mà Lư Đản và Cẩu Đản nói tìm được chính là ở giữa hai tấm màn sân khấu.
Khi màn được kéo ra, hai đứa chạy sang một bên, khi kéo trở lại, chúng lại về vị trí trung tâm sân khấu, có thể nói trên đời này không có vị trí nào tốt hơn.
Tiết mục biểu diễn xong, tấm màn được kéo trở lại, Chi Chi đứng phía trước, hai anh em đứng sau lưng, cùng Chi Chi chờ chấm điểm.
“Em gái mình vậy mà không run, em nhìn thấy lúc chấm điểm mọi người còn run lên”, Cẩu Đản nói.
Lư Đản: “Đó là đương nhiên, Tống Nam Khê là em gái chúng ta chẳng phải rất lợi hại sao?”
Hầu hết các giám khảo đều chấm 9.9 điểm, đến lượt Thường Lệ Bình, cô ta vẫn chưa giơ bảng.
Chi Chi bắt đầu xoắn vạt áo.
Điểm trung bình của Vương Văn Hoa là 9.8, nếu Thường Lệ Bình chấm 9.9, nó sẽ đoạt giải nhất, nhưng nếu Thường Lệ Bình dùng việc công trả thù riêng, cho nó 9 điểm, nó sẽ trượt giải này.
Không có bình nước quân dụng cùng sách vở không nói, cô giáo Tôn ở trong trường đã nói mong chờ chiến thắng của nó để mang về cho trường 200 cuốn bài tập, chỉ sợ nó không làm được.
“10 điểm”, ngay lúc này Thường Lệ Bình trực tiếp đứng lên, đặc biệt xoay bảng điểm về phía phụ huynh, chủ yếu là để Tô Hướng Vãn ngồi phía sau nhìn thấy.
Lần này, các phụ huynh không có gì phản đối.
Nhưng họ vẫn muốn nghe Thường Lệ Bình giải thích về điểm 10 này.
“Tôi là một người theo cảm tính, cho nên lần trước đúng bởi vì Tống Thanh Sơn là huấn luyện viên của tôi, tôi sùng bái anh ấy, cảm kích anh ấy nên mới cho Tống Nam Khê 10 điểm. Lần này, tôi rõ ràng thấy kỹ xảo của cô bé còn thiếu sót, nhưng tôi cảm thấy điều quan trọng nhất của ca hát không phải là kỹ xảo mà là tình cảm, trong tiếng hát của Tống Nam Khê có tình cảm chân thật”, Thường Lệ Bình vừa nói vừa quay người sang.
Mà ngay lúc này sau tấm màn trên sân khấu đột nhiên có tiếng vỗ tay, còn có tiếng kêu của hai thằng nhóc.
Bởi vì vốn sợ giàn đèn bỗng nhiên rớt xuống, hôm nay Cốc Bắc mang theo công an tới đặc biệt để ý khu vực sân khấu, nghe thấy sau tấm màn có tiếng trẻ con, họ bắt ra, tét vào mông hai đứa.
Vương Văn Hoa đành nhận giải nhì.
Cuối cùng là lễ trao giải, Lý Thừa Trạch, Lư Đản, Cẩu Đản đứng dưới sân khấu chờ Chi Chi lên nhận giải, dĩ nhiên em gái mình được giải nhất, đứa nào cũng đều vui mừng.
“Nếu tôi làm thanh niên trí thức ở huyện Thanh Thuỷ, có thể đến nhà cậu chơi không?” Vương Văn Hoa lại nói.
Lý Thừa Trạch phải cùng Lư Đản, Cẩu Đản cổ vũ cho Chi Chi, làm sao có thời gian đối phó với Vương Văn Hoa.
Dẫu sao nó cũng được Tống đoàn và Tô Hướng Vãn giáo dục một chút, cũng biết con trai phải khiêm nhường, trước mặt con gái phải lịch sự cho nên nó sờ đầu nói: “Muốn tới thì tới, nhưng tôi đoán tôi sẽ sớm đi làm, có điều đi đâu thì tôi cũng không biết”
Mấy đứa bé cảm thấy đứng chưa đủ gần sân khấu, kéo nhau chạy mất.
Bình nước quân dụng cùng cặp sách quân đội màu xanh, một tấm giấy khen màu đỏ là phần thưởng Chi Chi nhận được hôm nay.
Ngoài ra còn có 200 sách bài tập, 200 cuốn sổ, được cô giáo Tôn trực tiếp mang về trường.
Nhưng từ bây giờ, Chi Chi phải chuẩn bị cho buổi biểu diễn nghệ thuật do quân khu và tỉnh ủy tổ chức vào cuối năm.
Cốc Đông vẫn chưa hết sốt, lúc Tống đoàn lái xe về nhà, thằng nhỏ lại sốt cao, nằm bẹp trong lòng Tô Hướng Vãn.
Tề Lực cùng Thường Lệ Bình tới Tần Châu mở đại hội động viên, mặc dù cũng động viên được một số người nhưng mấu chốt là những người như Tống đoàn thì không thuyết phục được, bọn họ không muốn tay trắng quay về như vậy.
Vì thế Tống đoàn vừa mới lái xe mang một đám trẻ con lóc nhóc quay về đến nhà, đã thấy Tề Lực chờ sẵn ở đại viện.
“Thanh Sơn, anh mà không đi, tôi đoán hậu quả sẽ rất nghiêm trọng. Anh nhìn xem, đã bao nhiêu năm rồi, mặc dù anh đã lên đại tá, tiền lương và đãi ngộ cũng cao nhưng nhìn chỗ anh sống xem?” Tề Lực nói: “Nếu anh ở Bắc Kinh, cho dù chỉ là trung tá, anh cũng vẫn có thể được phân phối một căn nhà tốt hơn, ở vùng quê nghèo hoang vu này, anh có được không?”
Tống đoàn nói: “Tề Lực, Lâm Lập Quốc cũng đã từng tới tìm tôi, anh cũng thấy anh ta sau này thế nào rồi đấy”
“Tôi không giống như Lâm Lập Quốc, hơn nữa những cán bộ cấp dưới của sư trưởng Lý bây giờ chỉ chờ nghe hiệu lệnh của anh, dù sao Thừa Trạch cũng đang ở cùng anh, phải không?”
Sư trưởng Lý chết ở Vân Nam.
Cha của ông là quân phiệt, sau khi nhập ngũ, ông theo hồng quân đánh nam dẹp bắc, dĩ nhiên dưới trướng có rất nhiều thủ hạ, bây giờ ở các quân khu, chưa nói đến đại tá, đã có mấy người lên thiếu tướng, trung tướng.
Không phải những người này không đưa cành ô liu cho Tống đoàn, dẫu sao Tống Đình Tú không còn trong quân ngũ, nhưng là con nuôi của sư trưởng Lý, Tống đoàn hiện vẫn đang trong quân đội.
Nhưng lần nào Tống đoàn cũng lấy lý do công việc của nhà máy điện hạt nhân quá nặng để từ chối.
Bây giờ Tề Lực muốn thuyết phục hắn, chủ yếu là muốn hắn đi thuyết phục nhóm cấp dưới của sư trưởng Lý, Tề Lực coi trọng chính là giá trị tài sản vô hình của nhóm người này.
“Anh thật đúng là quá ngu, cả đời này cứ dừng ở bậc đại tá đi” Tề Lực không khuyên can được Tống đoàn, đành phải nói như vậy.
Nhìn hắn hậm hực, Tô Hướng Vãn hỏi Tống đoàn: “Anh định thật sự làm ổ vùi mình ở huyện Thanh Thuỷ, không có ý định đi nữa à?”
“Phu nhân đoàn trưởng còn chưa đủ à, em còn muốn gì nữa?” Tống đoàn hỏi ngược lại Tô Hướng Vãn.
Ở trong sách, cuối cùng Tống đoàn cũng tự mình xây dựng sự nghiệp, Tô Hướng Vãn bây giờ vẫn chờ làm phu nhân đại lão bản: “Tôi đang đợi anh tương lai kiếm được thật nhiều tiền, để cho tôi làm phu nhân giàu có”
Tống đoàn cười một tiếng: “Trở thành phu nhân trung tướng thì có thể, còn phu nhân giàu có nhất định em không làm được, dẫu sao cho tới bây giờ tôi chưa nghĩ đến chuyện giải ngũ, thật đó”
Được rồi, quân nhân nước cộng hoà chỉ có một con đường phấn đấu, muốn giải ngũ quả thật rất ít.
Ngay lúc Tô Hướng Vãn cùng Tống đoàn nghĩ là bọn họ còn phải phấn đấu ở huyện Thanh Thuỷ 10 năm 8 năm nữa, thì Tống đoàn nhận được lệnh điều chuyển.