Xuyên Không Những Năm 70: Quân Tẩu Nuôi Con

Chương 130: Tính khí thất thường

 

"Nhà máy 504? Không phải là nơi bán kem sao?" Tô Hướng Vãn ngạc nhiên khi nghe tin Tống đoàn sẽ được điều động đến 504.

Chẳng lẽ từ bây giờ Tống đoàn sẽ đi bán kem à?

“Rõ ràng là nhà máy quân sự, sao lại có thể bán kem? Em cảm thấy quân khu sẽ điều tôi đi bán kem à?” Tống đoàn nhìn Tô Hướng Vãn bằng cái nhìn chết chóc.

Tô Hướng Vãn biết nhà máy 504, khi còn nhỏ ở Tần Châu, cô thích nhất là ăn kem của nhà máy 504, nhưng cô không biết, từ những năm 50, 504 là nhà máy nghiên cứu và phát triển uranium, cũng là nhà máy quân sự lớn nhất khu vực phía tây.

Cho nên Tống đoàn vẫn thuộc về nhà máy điện hạt nhân, nhưng thay đổi địa điểm làm việc, bắt đầu từ bây giờ phải thường trú ở Tần Châu, ngay cả trung tâm chỉ huy của bọn họ cũng phải chuyển đến Tần Châu.

Tô Hướng Vãn theo quân 5, 6 năm không ngờ lại bị chia cắt 2 nơi với Tống đoàn.

Lý Thừa Trạch chuẩn bị phải đi làm, mấy đứa Lư Đản, Cẩu Đản, Cốc Đông vẫn còn phải đi học trong huyện, cô không có khả năng chuyển cả nhà đến Tần Châu.

Nhưng cũng may cứ đến cuối tuần, Tống đoàn lại lái xe về, nếu không chỉ cần với tính khí khó chịu bám người của Cốc Đông, cô sẽ muốn thu dọn tất cả bọn chúng tống đi ngay lập tức.

Lý Thừa Trạch lớn hơn một chút, có thể giúp cô rất nhiều việc.

Nhưng gần đây nó cũng có chuyện phiền lòng, đó là nhập ngũ hay xuống nông thôn làm thanh niên trí thức, nó không tự quyết định được.

Học sinh trung học như bọn chúng, đến lớp 12 là không cần phải học, hàng ngày đều xuống nông thôn lao động.

Bây giờ Lý Thừa Trạch mới 15 tuổi, thiếu 1 năm nữa mới đủ tuổi nhập ngũ theo quy định.

Xuống nông thôn làm thanh niên trí thức, Lý Thừa Trạch thực sự không muốn ngày ngày đi xúc phân.

Cuộc sống của thanh niên trí thức không phải nó chưa từng trải qua, chỉ cần nhớ đến những ngày tháng nấu mì cho Tô Tiểu Nam bằng bếp cồn là nó đã thấy lo lắng rồi.

Người ta nói phong thuỷ lưu chuyển, vừa đúng lúc này người quản lý hồ sơ hộ khẩu của huyện Thanh Thuỷ lại là lãnh đạo cũ của Tô Hướng Vãn, Lưu Đường, ông ta vốn bị Tô Hướng Vãn đoạt mất vị trí, đẩy sang làm hộ tịch, đang rầu không có cách nào tìm lỗi của Tô Hướng Vãn thì đúng dịp này nên ông ta luôn để mắt đến Lý Thừa Trạch.

“Tối nay ăn gì?” giữa mùa đông, Lý Thừa Trạch phải đi quét tuyết trong huyện suốt cả ngày, lúc về hai tay lạnh cóng, vẫn còn sờ sờ đôi tai sắp đông cứng của mình.

“Chỉ có da heo thôi”, Tô Hướng Vãn nói.

“Dì Tô, suốt nửa tháng nay con xúc phân trong huyện, giúp các công nhân nữ trong xương len, bây giờ ngày nào cũng đi quét tuyết, quét sân tuyết của tất cả các đơn vị trong huyện, thế mà bữa tối chỉ cho con ăn da heo?” Lý Thừa Trạch vẫn kén ăn như vậy, dù có là món ngon nó cũng phải bới móc ra một hai điều, đừng nói đến những thứ không ngon.

Tô Hướng Vãn vẫn đang cạo da heo: “Năm nay tất cả heo rừng của chúng ta đều đã bị thu mua hết, chỗ da heo này là dì Hầu sợ mấy đứa bị đói, đặc biệt giữ lại trước khi nhà máy thịt thu gom, con không ăn thì để Cốc Đông ăn”

“Chẳng phải món da đông sao, dù sao con cũng không ăn, nghĩ đã kinh rồi”, Lý Thừa Trạch hít mũi một cái, đặt tay lên bếp, bàn tay đông cứng cả ngày đột nhiên gặp hơi nóng làm tay nó tê dại.

Tô Hướng Vãn chớp mắt: “Ai nói da heo chỉ có thể làm da đông?”

“Trước chẳng phải ngày nào dì cũng làm da đông sao, ngay cả Cốc Đông cũng không muốn ăn”, Lý Thừa Trạch nói.

Đúng vậy, năm nay thiếu thịt, một tháng mặc dù tăng phiếu thịt, mỗi cán bộ được 10 cân nhưng nhà máy không có thịt heo, cho nên Tô Hướng Vãn đành phải thay đổi biện pháp, chỉ có thể giữ lại một ít da heo.

Da heo cũng được, lúc đầu bọn trẻ vẫn chịu ăn, nhưng bây giờ vừa nhìn thấy da heo, ngay cả Cốc Đông có khẩu vị tốt nhất cũng rùng mình.

“Hôm nay dì sẽ làm một món ngon”, Tô Hướng Vãn đá Lý Thừa Trạch một cái: “Nhanh đi đón thằng bé đi”

Mấy đứa lớn có thể tự lo, nhưng Cốc Đông vẫn đang đi nhà trẻ, nếu không có ai đón, giáo viên sẽ không cho nó ra.

Mà Cốc Đông chỉ cần tan học không thấy người đón, nó có thể gào làm điếc tai các giáo viên của vườn trẻ, cho nên phải nhanh đi đón nó.

“Mẹ… không, dì Tô…” Lý Thừa Trạch định nói gì đó, lời đến khoé miệng lại thôi: “Được rồi, để con đi đón”

Nhưng nó vừa bước ra cửa đại viện, chợt nghe bên ngoài có tiếng cười như chuông bạc: “Đúng thật, đây đúng là nhà Lý Thừa Trạch, nhà cậu ấy đúng là ở trong khu đại viện”

Hai cô gái đứng ngoài cửa, trang phục của các cô gái thời kỳ này đều là áo khoác bông màu gạch, tóc tết bím, trước ngực có con dấu lãnh tụ màu đỏ.

Đây chính là Vương Văn Hoa, người mà Lý Thừa Trạch đã gặp ở Tần Châu, bên cạnh là người bạn Tần Lệ Quyên. So sánh một chút thì Tần Lệ Quyên có vẻ ngốc một chút, xấu một chút, Vương Văn Hoa xinh hơn.

“Hai người sao lại tới đây?” Lý Thừa Trạch nhìn một cái, theo bản năng định đẩy hai cô gái ra bên ngoài.

“Dì, chú, có nhà không ạ?” Vương Văn Hoa chuyển tay từ phía sau lên trước, cầm một túi khoai tây, thêm một túi bánh vòng dầu, lắc trước mặt Lý Thừa Trạch: “Chúng con là bạn học của Lý Thừa Trạch”

Tô Hướng Vãn đang ở trong bếp nấu da heo, đẩy cửa sổ ra nhìn, thấy cô gái mình cũng quen nên tất nhiên phải nói một câu: “Vào ngồi đi”

Hai cô gái cười hì hì nhìn Lý Thừa Trạch, quay người đi vào phòng bếp.

“Chào dì ạ”, hai cô gái cùng nói.

Tô Hướng Vãn tắt bếp, lấy ra mấy cái bánh bột chiên từ trong tủ, sau đó chạy đến nhà kho lấy đầy một đĩa đậu phộng, hạt dưa mang ra, chỗ này vốn là Cốc Bắc mang tới, đặc biệt dặn dò Tô Hướng Vãn số đậu phộng và kẹo thỏ trắng này chỉ dành cho Cốc Đông.

“Mẹ, đó là khẩu phần lương thực của Tống Nam Khê và Cốc Đông, sao mẹ lại để cho mấy người đó ăn?” một câu nói của Lý Thừa Trạch đã phơi bày bản tính bảo vệ người nhà giống Tống đoàn.

Tô Hướng Vãn đưa cái đĩa cho Lý Thừa Trạch, nói: “Khách đến nhà sao không đón tiếp được, con nói chuyện với các bạn đi, mẹ đi đón Cốc Đông”

“Con thật không có quan hệ với mấy cô đó”, Lý Thừa Trạch vội vàng nói.

Thằng nhỏ 15, 16 tuổi, đối với chuyện quan hệ nam nữ vẫn đang là giai đoạn mẫn cảm nhất.

Chỉ cần nói một câu với nữ sinh, bọn chúng cũng đỏ mặt tía tai, huống chi Lý Thừa Trạch khi còn bé nổi danh là đại lưu manh ở huyện Thanh Thuỷ.

“Nghiêm túc tiếp đãi một chút, không biết nói gì thì ở đó chờ mẹ quay về, không nên để hai cô gái ở trong nhà”, Tô Hướng Vãn nói.

Lý Thừa Trạch suy nghĩ một chút, đặc biệt nghiêm túc vén rèm phòng bếp lên.

“Lạnh đó Lý Thừa Trạch, mùa đông vén rèm cửa lên làm gì?” Vương Văn Hoa cầm một nắm đậu phộng bắt đầu bóc vỏ, đánh vào người Lý Thừa Trạch một cái rồi cười.

Lý Thừa Trạch không kịp tránh, mặt càng đỏ hơn, nói: “Tôi nóng”

Rõ ràng lỗ tai đã đỏ vì lạnh, trên tai còn có vết nứt da, thế mà nó lại thấy nóng.

Cậu thanh niên 15, 16 tuổi, mặc quân trang của ba, bên trong không mặc áo lót quân đội, áo bông phía dưới hơi ngắn một chút, làn da trắng trông rất đẹp trai.

Hai cô gái nhìn nhau, che miệng cười khúc khích.

Tô Hướng Vãn cười cười, đi ra khỏi nhà.

Vừa đi ra thì gặp chị Trần, chị cũng đi đón con: “Nhà cô có khách à, tôi thấy có hai cô gái”

“Bạn học của Thừa Trạch”, Tô Hướng Vãn nói.

“Con gái giờ lớn vậy rồi, mặc dù chưa nói tới tuổi tìm đối tượng, nhưng dù sao tốt nghiệp trung học xong cũng phải đi làm, bây giờ tìm cho Thừa Trạch một đối tượng cũng đỡ một phần phiền toái cho nhà cô”, chị Trần nói.

Tô Hướng Vãn không cảm thấy như vậy.

Lý Thừa Trạch ở Tần Châu có 2 đại viện, còn được chính phủ trả lại rất nhiều châu báu, đấy mới chỉ là một phần tài sản của nó, một số lớn vẫn còn ở Bắc Kinh.

Ở Bắc Kinh là số bất động sản thuộc về bên nhà mẹ nó cùng rất nhiều tài sản và quyền sở hữu trí tuệ những tác phẩm của mẹ nó, cũng như những bộ sưu tập thư pháp, đồ cổ, có điều chính phủ vẫn chưa thực sự phối hợp, chưa trả lại mà thôi.

Thằng nhỏ này đừng nhìn bây giờ hàng ngày xúc phân, làm việc tốt, quanh quẩn ở huyện, thực ra nó là một kim quy giàu có thực sự, ai mà có thể làm đối tượng của nó thì cũng thật tinh mắt.

“Mẹ, mẹ, có một chuyện lạ”, Cẩu Đản thở hổn hển, chạy trên tuyết ngã trái ngã phải, lao vào ngực Tô Hướng Vãn.

Thở ra một hơi khói trắng, Cẩu Đản nói: “Mẹ, bạn học của con nói, gần đây có người đang hỏi thăm Cốc Đông nhà chúng ta”

...

“Có hai người phụ nữ, giọng không giống ở chỗ chúng ta, nghe có vẻ giống như bên Tứ Xuyên, chẳng những hỏi thăm Cốc Đông mà còn hỏi cả mẹ, đã mấy ngày rồi. Hôm nay hai người phụ nữ kia chạy đến vườn trẻ đón Cốc Đông”, Cẩu Đản nói tiếp.

So với Lý Thừa Trạch, có thời gian rảnh rỗi dùng để vẽ và học một ít thì Lư Đản nghiêm túc trong chuyện học hành hơn, hết sức cố gắng.

Cẩu Đản thực ra rất thông minh nhưng lại nhát gan, không hiểu sao nó rất thích kiếm tiền.

Tô Hướng Vãn không cố ý quản chuyện mua bán của đứa nhỏ, vì thế nó là đứa trẻ nhiều tiền nhất ở Trường tiểu học số 1 huyện Thanh Thuỷ. Nhiều tiền thì có nhiều bạn, dĩ nhiên tin đồn cũng nhiều hơn.

“Sao con không nói sớm?” Tô Hướng Vãn hỏi.

“Tống Tây Lĩnh con cũng vừa mới biết”, học sinh tiểu học tan học phải đi quét tuyết, đoán chừng thằng nhỏ đã nhờ người khác làm hộ việc của mình để chạy đi trước báo tin cho Tô Hướng Vãn.

Ba của Tiểu Cốc Đông, Hàn Minh, theo lý mà nói chắc sắp được thả ra khỏi ngục ở huyện Hải Tây.

Trước khi bị bắt giam, hắn vốn là thư ký bí thư của lãnh đạo cao nhất Tần Châu, đoán chừng sau khi thả ra sẽ được nhận lại công việc này. Tô Hướng Vãn đang chờ Hàn Minh tự tới đón đứa trẻ.

Nhưng trực tiếp đón người từ vườn trẻ, có vẻ không phù hợp lắm, đúng không?

“Đây không phải mẹ con, đây là đàn bà xấu”, mới đến cửa vườn trẻ, Tô Hướng Vãn đã nghe thấy giọng khàn khàn của Cốc Đông.

Cô giáo vườn trẻ cũng nói: “Tôi không quan tâm các người là ai, đứa nhỏ này thuộc nhà chủ nhiệm Tô. Các người quen chủ nhiệm Tô của Liên đoàn Phụ nữ không, muốn đón đứa trẻ, hỏi ý kiến chị ấy trước”

Tô Hướng Vãn bước nhanh vào, thấy 2 người phụ nữ ngoài 30 tuổi mặc đồ giải phóng đang đứng trước cửa vườn trẻ.

Cốc Đông giống như viên đại bác, lao ầm vào lòng Tô Hướng Vãn.

“Ai đây? Tới làm gì?” Tô Hướng Vãn nói.

Hai nữ đồng chí một mập một gầy. Người gầy không lên tiếng, người mập nói rất khách khí: “Đây là con của Thẩm Chiêu Đệ đúng không? Đồng chí Tô Hướng Vãn, cô biết Thẩm Chiêu Đệ là ai không?”

“Thẩm Chiêu Đệ? Đó không phải là nữ gián điệp sao?” Tô Hướng Vãn nắm tay đứa trẻ nói: “Tôi không quan tâm các người là ai, đứa trẻ này là con trai tôi, không liên quan gì đến các người hết”

Hai người kia nhìn nhau, chắc ngầm trao đổi xem nên làm gì, một người kéo Tô Hướng Vãn sang một bên, móc một bọc từ trong túi ra, nhét vào người Tô Hướng Vãn: “Đứa nhỏ này chúng tôi phải mang đi. Đây là cho cô, coi như phí cám ơn cô đã nuôi nó 3 năm qua, số tiền này đủ để cô mua được một đứa trẻ”

Một xấp thật dày, toàn là tờ đại đoàn kết 10 đồng, áng chừng cũng phải đến 1 ngàn.

Không nói đến một đứa bé, bây giờ cưới một cô dâu mới, lễ vật đám hỏi nhiều lắm cũng chỉ 68, 680 đồng.

Cốc Đông húc đầu vào người phụ nữ này: “Mẹ tôi mới không thiếu tiền”

“Có phải Hàn Minh bảo các người tới không?” Tô Hướng Vãn hỏi.

Người mập đang do dự, người gầy vội vàng nói: “Đúng, chính là Hàn Minh bảo chúng tôi tới”

“Vậy thì bảo chính anh ta tới đây, đến tận nhà chúng tôi đón đứa trẻ. Nếu không, các người còn dám dây dưa, tôi sẽ báo công an”, Tô Hướng Vãn nói.

Người mập cuối cùng không nhịn được tức giận, một tay kéo Cốc Đông: “Đứa nhỏ này mọi người đều biết là của ai, chúng tôi từ xa tới đây, không có thời gian trì hoãn, hôm nay phải mang đi”

“Mẹ, có chuyện gì” Lư Đản vừa nói vừa đạp mạnh lên tuyết, đi vào.

“Đi nói với chú hai con, có người tới đây bắt cóc đứa trẻ”, Tô Hướng Vãn nói.

Lư Đản mặc dù bằng tuổi Cẩu Đản nhưng cao lớn hơn rất nhiều trong mùa đông này. Hơn nữa đứa nhỏ này được ăn ngon, luôn luyện tập quyền cước, nhìn lớn như 14, 15 tuổi, thấy người phụ nữ mập kia lôi kéo Tô Hướng Vãn, nó liền đẩy bà ta ra: “Nói chuyện đàng hoàng, đừng có động vào mẹ tôi”

Hai người này trao đổi ánh mắt với nhau, không nói gì, bước nhanh ra khỏi cửa.

Hỏi giáo viên vườn trẻ mới biết, hai người này mang thư giới thiệu từ Thành Đô tới, một người trong đó còn có giấy hành nghề của hội phụ nữ.

Họ chỉ có một mục đích là mang Cốc Đông đi, hơn nữa còn nói rằng Cốc Đông có một thân phận đặc biệt lớn, nói nó là cháu ngoại của một tư lệnh nào đó ở quân khu Thành Đô.

Tô Hướng Vãn nghĩ, loại lừa gạt như vậy mà cũng tin à?

Cô giảng một bài cho các giáo viên vườn trẻ về việc một đứa trẻ bị bắt cóc sẽ ảnh hưởng nghiêm trọg thế nào đến cuộc sống và gia đình của đứa trẻ đó. Chủ nhiệm Tô giảng giải chừng nửa giờ mới đưa Cốc Đông, Lư Đản từ vườn trẻ về nhà.

Vốn cô nghĩ hôm nay đã gặp đủ những chuyện kỳ lạ rồi,

Không ngờ, vừa bước chân vào nhà, chuyện lại càng kỳ quái hơn.

Chị Trần cùng mẹ Hà, còn có Đặng Nhị Hoa, Đặng Đại Oa bên nhà họ Đặng đang đứng xem ở cửa.

Trong sân nghe như có tiếng khóc của hai cô gái.

“Cút ngay bây giờ, cút ngay lập tức! Cút ra khỏi nhà chúng tôi!”, Lý Thừa Trạch đã có yết hầu, giọng cũng đang vỡ, lúc nó rống lên nghe đặc biệt mạnh mẽ và lạnh lẽo.

Trong sân, Vương Văn Hoa cùng Tần Lệ Quyên đứng cạnh nhau, nắm tay nhau nghẹn ngào khóc, Lý Thừa Trạch vẫn còn đang phát hoả: “Cút ra ngoài, cút nhanh lên!”

Tô Hướng Vãn mặc dù không biết chuyện gì xảy ra, nhưng sau khi vào cửa, cô đẩy Lý Thừa Trạch vào trong bếp, lấy nửa túi đậu phộng trong kho, thêm 2 cái bánh bao hấp, kín đáo đưa cho Vương Văn Hoa, nói tính khí Lý Thừa Trạch như vậy, hai đứa bỏ qua cho nó, rồi bảo hai cô gái đi về.

“Hướng Vãn, tôi nói với cô, đột nhiên Thừa Trạch nhà cô rống lên, thật là tính tình thằng nhỏ này không ra gì, hai cô bé kia nhìn cũng ngoan ngoãn, thế mà nó rống lên đuổi người ta đi, làm mất mặt con gái nhà người ta”, chị Trần gặp Tô Hướng Vãn ở cổng đại viện, nói.

Tô Hướng Vãn nói: “Cho nên con gái trong huyện không giao du với Thừa Trạch, chúng biết tính khí nó kỳ quái”

“Sao cô không nói nó một chút? Loại đứa trẻ này sau này ra xã hội gặp ai cũng bị đánh à, đừng để sau này không tìm được người nào mà kết đôi, sẽ rất phiền toái đó”, chị Trần cũng có ý tốt, nói.

Tô Hướng Vãn không bận tâm về chuyện này: “Nó lớn lên đẹp trai, danh tiếng ở huyện chúng ta không tốt, nói không chừng bây giờ không tìm được, sau này sẽ tìm được người ở nơi khác tốt hơn thì sao”

Chị Trần suy nghĩ một chút thấy cũng phải, ngửi thấy Tô Hướng Vãn đang nấu da heo trong nồi, xin cô một ít da heo rồi về nhà.

Ở khu đại viện này, Lý Thừa Trạch là đứa trẻ lớn nhất.

Bởi vì có nó, Tô Hướng Vãn không thể không thích ứng trước vai mẹ già chân chính lo từ công việc, học tập, hôn nhân của nó. 

 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn