Xuyên Không Những Năm 70: Quân Tẩu Nuôi Con

Chương 128: Thập tống Hồng quân

 

Vì không tốn phiếu ăn nên Tô Hướng Vãn dứt khoát gọi thêm một bàn, gói hết mang về khách sạn cho bọn trẻ.

Mấy đứa bé đều thích ăn vịt quay nên Tô Hướng Vãn gọi 2 phần.

Mấy đứa khác không sao, chỉ có Cốc Đông ngày hôm qua ủ rũ, ỉu xìu cả ngày, hôm nay từ lúc Tô Hướng Vãn đi liền bắt đầu lên cơn sốt, đến lúc Tô Hướng Vãn quay về khách sạn, mấy đứa lớn đều vây quanh giường nhìn Tiểu Cốc Đông.

“Mẹ, mẹ mau đến xem, cả người em trai hồng rực lên rồi”, Chi Chi nói.

Cẩu Đản bồi thêm một câu: “Nóng như heo sữa quay vậy đó”

Tiểu tử mập mạp, mặt tròn, vì đang sốt nên không đắp chăn, mông trần nằm trên giường, cái mông tròn vo thật giống như heo sữa.

“Đại ừng ực! Đại ừng ực” thằng nhỏ không ngừng lẩm bẩm.

Tô Hướng Vãn bế thằng nhỏ lên, giục Lý Thừa Trạch đi mua thuốc hạ sốt, đặt tay lên trán nó hỏi: “Có khó chịu không? Không thoải mái chỗ nào?”

Tiểu Cốc Đông hé mắt: “Mẹ, thơm!”

Tham ăn đã thành bản sắc, sốt nóng như vậy vẫn ngửi thấy mùi vịt quay mẹ mang về.

Khi Lý Thừa Trạch mang thuốc về, Tô Hướng Vãn đổ vào miệng nó nhưng nó không chịu uống, Chi Chi dỗ nó uống cũng không được.

Bây giờ thuốc hạ sốt chỉ có viên sài hồ, nghiền thành bột thì vô cùng đắng, chỉ cần đút một ít vào là nó phun ra.

Ngày hôm qua Tống đoàn đánh vào mông nó, bây giờ vẫn còn dấu tay hồng hồng, Tô Hướng Vãn không nỡ đánh thêm, vốn cái mông nhỏ đã tròn, bị đánh thì sưng phồng lên.

Buổi tối, Cốc Đông không chịu uống thuốc, chỉ ôm Tô Hướng Vãn thở phì phò ngủ, cả người nóng như cái bếp lò.

Chi Chi vì em trai sốt như vậy, không còn tâm tư để ca hát nữa.

“Chuyện gì xảy ra? Cốc Đông bị sao vậy?” khoảng 1 giờ Tống đoàn mới về, gõ cửa hỏi thăm.

“Sao, ăn cơm nhiều, uống rượu nhiều nên không còn nhớ có 5 đứa con ầm ĩ ở nhà, vợ thì sắp bận đến thăng thiên còn mình vẫn cảm thấy hậu viện yên bình à?” Tô Hướng Vãn xả một tràng như súng máy.

Tống đoàn sửng sốt một chút: “Sao tôi nghe như không phải em nói về Cốc Đông mà về tôi vậy?”

“Vâng, đêm khuya một đứa thì sốt, một đứa sáng mai phải thi hát, tôi hỏi anh, anh chạy đi đâu?” Tô Hướng Vãn tức giận, đương nhiên giọng điệu không tốt.

Tống đoàn nói: “Đi thẩm vấn Lý Đại Quang cùng Thường Lợi Quân. Cốc Bắc không có biện pháp, tôi phải làm”

Chỉ một câu đó, mắt Tô Hướng Vãn sáng lên: "Ồ, thẩm vấn thế nào, có kết quả gì không?"

Tống đoàn nhìn Tô Hướng Vãn lại gần, hai con mắt sáng ngời, vẻ mặt đầy mong đợi, vốn định làm vẻ bí ẩn, kết quả bị cô muốn ném Tiểu Cốc Đông qua.

“Có có”, Tống đoàn vội vàng nói: “Em yên tâm, bọn chúng khai hết rồi!”

...

“Minh hôn!*” Tống đoàn nói: “Lý Đại Quang cùng Thường Lợi Quân không biết lấy quan hệ từ đâu, bí mật tìm một số cô gái đã chết, đưa đến những vùng nông thôn hẻo lánh để làm minh hôn cho những người trẻ tuổi đã chết mà chưa kết hôn”

(*Minh hôn hoặc âm hôn là nghi lễ kết hôn cho người đã khuất, có thể giữa hai người chết hoặc giữa một người chết và một người sống, với mục đích xoa dịu linh hồn, nối dõi gia tộc, hoặc giải trừ tai ương, nhưng cũng gây ra những hệ lụy xã hội như buôn bán thi thể. Tục này diễn ra ở nhiều tầng lớp, từ xưa đến nay ở Trung Quốc, dù bị chính quyền cấm, nó vẫn lén lút tồn tại, đôi khi được thực hiện để giải quyết vấn đề tài sản, thừa kế hoặc quan niệm âm dương)

“Xã hội chủ nghĩa mà vẫn còn có những chuyện này à?” Tô Hướng Vãn chép miệng: “Không thể nào?”

“Sao lại không, một nữ đồng chí có giá khá cao. Bây giờ ở nông thôn cưới vợ không tốn đến 500 đồng, nhưng mua một cỗ thi thể phải mất 500”

Tống đoàn nhìn con gái đang nằm ngủ say trên giường, sờ lên đầu Chi Chi nói: “Lúc đó đám Thừa Trạch ra tay đánh người là đúng, Lý Đại Quang lúc ấy không phải trộm bông hoa trên đầu Chi Chi sao?”

...

“Hắn vốn để ý đến Vương Văn Hoa, nhưng rất có thể nửa đường đổi ý, muốn hại chết Chi Chi cho nên mới lấy bông hoa trên đầu con bé, chắc định mang đến cho đối phương làm tín vật. Em thử nghĩ xem, đứa trẻ qua đời, chúng ta phải chôn cất nó, mà những kẻ như Lý Đại Quang và Thường Lợi Quân, một kẻ liên lạc khách hàng, một ở trong cung văn hoá phụ trách việc để đứa trẻ xảy ra chuyện ngoài ý muốn; một tên phụ trách đem thi thể bán đi, một tên phụ trách minh hôn”

Tô Hướng Vãn rùng mình.

Có thể nói trên đời này có người tốt người xấu, nhưng loại giống như Lý Đại Quang và Thường Lợi Quân, xấu đến tận cùng, có thể lấy thi thể bán đi kiếm tiền, thật đúng là hiếm thấy.

Dĩ nhiên, nếu như không phải Tô Hướng Vãn một mực nhận định hai kẻ kia có vấn đề, sau đó để Cốc Bắc, Tống đoàn thẩm vấn liên tục, với tố chất tâm lý từng làm lính như Thường Lợi Quân phục dựng hủ tục đã tuyệt diệt trong xã hội này, nếu có bắt được hung thủ có lẽ phải sau khi án mạng xảy ra.

“Đúng rồi, sau khi Thường Lợi Quân cung khai chúng tôi mới phát hiện, rất có thể mẹ của Cốc Đông không phải là gián điệp. Thường Lợi Quân khai một ít chứng cớ đặc biệt có lợi cho Hàn Minh, rất có thể Hàn Minh sẽ sớm được thả ra khỏi tù”, Tống đoàn nói thêm.

Chuyện là như thế này.

Mẹ của Cốc Đông tên là Thẩm Chiêu Đệ (沈招弟), lúc đó đang làm việc ở Tần Châu. Thẩm Chiêu Đệ (沈招娣)kia là tổng đài viên trong tổ liên lạc của quân khu, lúc đang làm nhiệm vụ gián điệp thì xảy ra sơ suất, lưu lại đầu mối, sợ bị bại lộ nên đã gài bẫy cho người họ Thẩm, tên Chiêu Đệ giống mình làm vật thế thân, đó chính là mẹ của Cốc Đông.

Tên của hai người gần như giống nhau, chỉ khác một bộ “女”trong tên cho nên mẹ Cốc Đông lúc đó bị vu oan làm gián điệp, ngậm oan mà chết, còn Thẩm Chiêu Đệ kia đoạt lấy đứa trẻ, ngược đãi nó.

Có thể nói, loại đàn bà như Thẩm Chiêu Đệ đáng bị xử bắn.

Tô Hướng Vãn nghe tin ba của Cốc Đông sắp trở lại, đầu tiên là vui, thầm nghĩ tiểu tử Cốc Đông này cuối cùng cũng có ba ruột của mình.

Nhưng sau đó, trong lòng lại nổi lên dự cảm xấu.

Tại sao?

Bởi vì trong sách, Tần Châu từ năm 76 bắt đầu trở thành một nơi rất hỗ loạn, phải mất 10 năm mới dẹp yên được. Lúc đó đã kịp nuôi ra một đám sâu mọt lớn, có thể tất cả đều ở giai đoạn hắn cầm quyền.

Loại người như Lý Đại Quang chẳng qua chỉ là cặn bã trong xã hội, nhưng phải biết trong tương lai, ba của Cốc Đông, Hàn Minh mới là người đứng đầu Tần Châu.

Mà chú của nó, Hàn Giang, cái người mà động một chút lại dạy nó đánh nhau, cũng ngang ngược chiếm cứ Tần Châu rất nhiều năm.

Có thể nói, Cốc Đông trở thành lão đại hắc ám, không thể tránh được do sự dung túng của hai anh em Hàn Giang.

Chỉ có thể nói mong đời này, Hàn Minh biết vợ hắn không phải là gián điệp thì có thể công tác thật tốt, không dạy hư Cốc Đông nữa.

“À mà anh thẩm vấn thế nào lại được như vậy?” Tô Hướng Vãn vẫn hơi tò mò, hỏi Tống đoàn: “Sao tôi lại cảm thấy trên đời này không có kẻ nào mà anh không cạy miệng được”

“Có a, giống như miệng em đó, tôi không cạy được. Tô Hướng Vãn, nói thật là tôi thật sự thích em, không phải cái loại thích của người nhà, mà thật sự là yêu thích. Dù nhìn em bây giờ đầu bù luộm thuộm, nhưng tôi vẫn thật thích em. Cho nên tôi hỏi thật em một câu, em có thích tôi không?” Tống đoàn quỳ xuống mép giường, đột nhiên hỏi.

Tô Hướng Vãn chỉ mỉm cười, khuôn mặt xinh tươi như hoa, nhưng Cốc Đông bị cô n*n b*p suýt thành đống bột nhão.

“Tôi thật không biết, nếu không hay anh thẩm vấn tôi như Lý Đại Quang, Thường Lợi Quân đi?”

Tống đoàn nửa quỳ trên giường, làm bộ nghiêm túc: “Vậy chờ tôi đi lấy sợi dây”

“Lấy dây làm gì?”

“Trói em lại. Nói chung là tôi sẽ bắt đầu trói từ chân, lên đến đùi, nhất định em sẽ khai. Cho dù cứng miệng hơn nữa, trói đến tim căn bản là sụp đổ, tôi chưa thấy ai bị trói tới vai mà không khai”, Tống đoàn nghiêm túc nói.

Dùng sợi dây trói người, ngăn cản máu lưu thông. Nếu thật sự trói từ chân đến đầu, đầu tiên là lưu lượng máu sẽ giảm, sau đó tim sẽ từ từ chậm lại. Dĩ nhiên, đem một người sống siết đến chết, khả năng đó rất ít, nhưng thời điểm sợi dây từ từ quấn từ chân lên đến đầu, quá trình đó làm cho người ta sợ hãi, sợ hơn cả việc bị chôn sống trong quan tài.

Loại phương thức tra hỏi này liên quan đến dùng hình bức cung, ở xã hội chủ nghĩa bị nghiêm cấm đưa vào tài liệu giảng dạy của công an.

Tô Hướng Vãn vẫn biết Tống đoàn là quỷ lòng dạ đen tối, không nghĩ ngay cả những phương pháp tra hỏi thâm độc như vậy mà hắn cũng biết.

Chỉ có thể nói, hắn không làm công an mà lại đi làm công trình, thật sự là quá đáng tiếc.

Tống đoàn dĩ nhiên không thể nào dùng dây trói thẩm vấn Tô Hướng Vãn, nhưng hắn tuyên bố tự có phương pháp tra hỏi khác. Sau khi bóp mũi ép Cốc Đông uống thuốc thì chuẩn bị biểu diễn cho Tô Hướng Vãn xem một chút. Hai người vừa mới lặng lẽ nhét hai đứa trẻ vào góc giường, chuẩn bị tiếp xúc thân mật thì bỗng nhiên Chi Chi khóc oà lên.

Con bé đang ngủ, nửa đêm thức giấc nhìn thấy ba mình nằm đè như con gấu lên người mẹ, giống như đang đánh mẹ, sao mà không khóc cho được?

Sáng sớm hôm sau chính là trận chung kết cuộc thi ca hát thiếu nhi.

Lý Thừa Trạch mang theo hai thằng em mấy ngày nay dọn dẹp chỗ nhà nó, hôm nay Tô Hướng Vãn tuyên bố bọn chúng không phải đi làm, tất cả cùng đến Cung văn hoá xem Chi Chi tranh tài.

Hai đứa kia mặc quần áo bình thường.

Riêng Lý Thừa Trạch mang dáng vẻ đại thiếu gia, bên trong đặc biệt mặc một cái áo sơ mi trắng, sau đó mặc bộ quân trang của Tống đoàn. Thời này, quân trang có phù hiệu đỏ là thuộc về biên chế, không có phù hiệu thì ai mặc cũng được.

Hơn nữa, trào lưu bây giờ là mặc quân trang cho vinh dự tự hào.

Cho nên Lý Thừa Trạch mặc quân trang của Tống đoàn, trừ hơi rộng một chút, còn thì đứa nhỏ 15 tuổi rẽ mái 3/7, vuốt thêm chút nước cho bóng bảy, thì cũng rất đẹp trai.

Dĩ nhiên mặc dù một năm Tống đoàn có 2 bộ quân trang, đồ thải ra cũng khá nhiều nhưng Lư Đản còn quá nhỏ, chưa mặc được, cho nên thằng nhỏ khá nóng ruột.

Trong khách sạn có bữa sáng, là cháo và bánh bao, thêm một đĩa rau cải bắp.

Lý Thừa Trạch ăn một chén nhỏ, thêm một cái bánh bao, Lư Đản bực bội vì không mặc được quân trang, ăn một hơi 3 cái bánh bao.

“Con không sợ ăn thế no chết à?” Tô Hướng Vãn đang bận đút cháo cho Cốc Đông: “Ăn 2 cái là được rồi”

Lư Đản mặc chiếc áo sơ mi nhỏ màu xanh, cũng hất tóc: “Sang năm là con cao bằng anh Thừa Trạch, hừ”

Cốc Đông vẫn chưa hạ sốt nhưng ít nhất đã tỉnh táo, có điều không chịu mặc quần áo. Thấy mấy người anh ăn mặc chỉnh tề, nó ngay cả quần cũng không mặc, cứ thế xông ra.

Trên hành lang khách sạn, thằng nhóc để mông trần chạy lung tung, nếu Tống đoàn không bắt nó về, chắc chắn sẽ là một sự xấu hổ lớn.

Cốc Đông bị Tống đoàn bế về, hai chân mập của nó đạp liên hồi, đột nhiên nghe thấy mẹ kêu: “Cốc Đông mau tới đây, mẹ có bánh vòng dầu này, nhanh lại ăn không hết bây giờ”

Bánh vòng dầu là món mà Cốc Đông thích nhất.

Thằng nhóc quên mất tiêu chị gái, lộn trở lại.

Tô Hướng Vãn quả nhiên cho thằng nhỏ nửa cái bánh vòng dầu cùng nửa chén cháo nhỏ.

“Mẹ, sao con thấy bánh vòng dầu có chút đắng”, tiểu tử vừa nuốt vừa cau mày.

“Đó bởi vì con sốt quá lâu, miệng lưỡi đắng nghét, bánh dầu vòng rất thơm, nhìn mẹ ăn này”, vừa nói Tô Hướng Vãn vừa cắn một miếng lớn: “Mấy anh chị lớn không có bánh vòng dầu đâu, chỉ con có thôi, mau ăn đi”

Cốc Đông vẫn cảm thấy bánh vòng dầu có chút đắng, cau mày, nhưng lại không bỏ miếng bánh xuống được, lòng vòng một hồi cũng ăn hết. Dĩ nhiên Tô Hướng Vãn đã nhét thuốc vào trong bánh để thằng nhỏ ăn.

Tô Hướng Vãn vừa thu dọn đồ đạc xong, bước ra ngoài thì thấy một người phụ nữ mặt mũi hung tợn, chửi mắng trong hành lang: “Thường Lệ Bình ra đây cho tao, Lợi Quân là em trai mày, nhà họ Thường các người ba đời mới có thằng cháu trai này, tao không tin mày lại để cho Cục công an bắn chết nó”

Không cần phải nói, đây nhất định là mẹ Thường Lợi Quân.

Thường Lệ Bình không ở lầu 3, cô ta ở lầu 5.

Người này đi từng tầng mắng, mắng xong lại khóc: “Đồ yêu nghiệt, Lợi Quân mà bị công an bắn thật thì họ Thường này đoạn tử tuyệt tôn”

Rõ ràng Thường Lợi Quân bị bắt đã làm cho mẹ hắn phát điên, đây là tới tìm Thường Lệ Bình, muốn Thường Lệ Bình tìm cách lôi con trai bà ta ra.

Đáng tiếc, bọn Thường Lợi Quân cùng Lý Đại Quang đó chẳng những cùng nhau bày kế giết mẹ Cốc Đông mà còn dính líu tới chuyện mua bán thi thể. Bọn chúng mà không bị bắn chết thì đời này không còn luật pháp gì nữa.

Đó là còn chưa kể, lúc Tống đoàn lái xe ngang qua khu nhà, bà Lý, mẹ Lý Đại Quang khóc thật yêu kiều, quỳ xuống đất khóc than thảm thiết.

Vì cả nhà đều khóc như vậy nên dĩ nhiên không ai còn tâm trạng ném rác vào sân nhà Lý Thừa Trạch nữa.

“Mẹ, mẹ nói con nên hát “Thập tống Hồng quân” hay “Thêu bia vàng?” Chi Chi kêu một tiếng, kéo Tô Hướng Vãn.

Con bé hôm nay mặc quần áo mới do Tô Hướng Vãn vừa cắt may hôm qua. Như mấy thằng anh nói, một tháng tiền sinh hoạt của cả nhà đã đổ hết lên người Chi Chi. Dĩ nhiên nó mặc như vậy rất lạ và đẹp.

Bây giờ chưa có vải thật tốt và đẹp, tốt nhất là vải lanh lạnh rồi đến kaki, nhưng có một loại vải mà cả Tần Châu không có, gọi là vải denim, do Lý Dật Phàm mang về từ Thượng Hải.

Vải denim thực ra rất thô và cứng, sau khi Tô Hướng Vãn cắt xong, tự cầm đến nhà máy dệt len, đặc biệt mượn chiếc máy khâu của xưởng để may một chiếc quần jean có túi sau.

Bé gái 7-8 tuổi mặc áo sơ mi trắng cùng quần jean, xinh đẹp như cô bé trong phim.

“Mẹ cũng không quyết được, tuỳ con”, Tô Hướng Vãn nói.

“Anh Thừa Trạch, em nên hát bài gì?” thấy Tô Hướng Vãn không quyết định được, Chi Chi quay đầu hỏi Lý Thừa Trạch.

“Hát bài “Thập tống Hồng quân” đi”, Lý Thừa Trạch không tập trung nói: “Dù sao anh nghe mấy bài đó thấy cũng giống nhau”

Vừa lúc này Tống đoàn dừng xe, bọn nhỏ đồng loạt bước xuống.
Tiểu Cốc Đông đang sốt được dành riêng cho Lý Thừa Trạch, cho dù nó đi đâu cũng phải cõng theo thằng nhỏ.

Còn hai anh em Lư Đản, Cẩu Đản, như bọn nó nói là đã tìm được vị trí, phải đi xem biểu diễn, hai đứa kề vai sát cánh nhau đi.

Tống đoàn cùng Tô Hướng Vãn là phụ huynh, có thể vào từ cửa chính, hai người cũng bước vào Cung văn hoá.

Lý Thừa Trạch ôm Cốc Đông, vì buổi sáng thằng nhóc này uống quá nhiều cháo nên phải tìm chỗ cho nó đi tè.

“Lý Thừa Trạch?” tiếng một cô bé vang lên từ phía sau.

Lý Thừa Trạch mặt đỏ bừng, quay người định chạy, bị hai cô gái chặn đường phía trước. Không cần phải nói, một trong số đó là Vương Văn Hoa bán bánh khoai tây biết ca hát.

“Thật không nghĩ ba cậu lại lái nổi xe jeep”, Vương Văn Hoa chép miệng.

Cô gái kia nói: “Ba cậu chắc hẳn phải là cán bộ cấp liên đoàn, nếu không đã không được lái xe jeep”

Lý Thừa Trạch không nói gì, hiển nhiên ở phương diện này Vương Văn Hoa biết nhiều hơn một chút, nói: “Ừ, ba Lý Thừa Trạch là đại tá, tổng chỉ huy nhà máy điện hạt nhân”

Cô gái kia oa lên một tiếng, há hốc mồm.

“Đúng rồi Lý Thừa Trạch, học hết 12 sẽ dừng lại, cậu đã nghĩ xong chưa? Định lên núi xuống biển tiếp viện nông thôn hay là gia nhập quân đội?” Vương Văn Hoa đi theo Lý Thừa Trạch, hỏi.

Lý Thừa Trạch chưa lên tiếng, Cốc Đông đã thở phì phò nói: “Chị gái này thật đáng ghét, cứ nhìn chằm chằm vào xe của ba tôi, hừ, xe ba tôi đẹp đến vậy sao?” 

 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn