Giữa trưa, một đám lính vẫn mặc quân trang, loại giải ngũ như Lưu Tại Dã nhìn Tống đoàn, Cốc Bình, Tề Lực cũng mấy chiến hữu khác đều mặc quân trang 4 túi, trong lòng khó tránh khỏi chua xót.
Người ta ngồi toàn nói chuyện quân đội, hắn như một người ngoài cuộc, không có cách nào tham gia câu chuyện đó được.
Kỳ quái chính là, Thường Lệ Bình vốn như hoa hồ điệp, hôm nay nhìn cũng tâm thần bất định, không yên.
Nhưng sự coi thường của cô ta đối với Tề Lực, dáng vẻ nịnh hót của Tề Lực đều khiến Lưu Tại Dã khó chịu.
“Có thể ngồi bình thường đừng quấn lấy tôi uống nước được không? Thật là phiền quá”, Thường Lệ Bình nói.
Tề Lực cũng chỉ cười ngượng một cái, bưng ly nước qua.
Nhưng một lúc sau, Thường Lệ Bình lại muốn uống nước, đưa tay ra, chân mày nhíu lại: “Có mắt hay không thế? Nước của tôi đâu?”
Tề Lực lại vội vàng bưng ly nước tới, đưa cho Thường Lệ Bình: “Đây đây, uống nước đi”
Quay đầu liếc mắt nhìn Lưu Tại Dã, Thường Lệ Bình trừng mắt: “Cái này đúng là không ra gì, lúc mọi người kêu anh làm vận động, làm cách mạng thì không thấy người đâu, gặp chuyện tốt ăn cơm thì ngay lập tức có mặt?”
Phải nói bây giờ Lưu Tại Dã vì em gái Lưu Mẫn Ly đang học tương đối tốt tại Đại học Công nông binh mà thu liễm lại rất nhiều.
Ví dụ như nói lần này, Thường Lệ Bình cùng Tề Lực đến Tần Châu, mở đại hội nhóm “Phê Khổng, phê Lâm”, theo lý mà nói, hắn nên tích cực hưởng ứng.
Nhưng ranh giới cuối cùng của Lưu Tại Dã là ai cũng có thể phê bình đấu tố, riêng nhóm Chu công cùng Thủ tướng là không thể, cho nên hắn một mực giả chết trốn mất.
Nhìn hai người Tề Lực cùng Thường Lệ Bình này, trong lòng hắn hoàn toàn không thoải mái.
Phải biết, mặc dù Lưu Tại Dã bị gọi là lang tâm cẩu phế nhưng có một tình yêu rất sâu đậm với vợ mình, đối với loại vứt bỏ vợ, hẳn chỉ có 3 chữ: rất coi thường.
Bữa trưa hôm nay không ai mang con theo, Tô Hướng Vãn cũng không mang con, sắp xếp bọn trẻ ăn trưa ở nhà máy thuốc lá xong, cô mang theo Hầu Thanh Diệu đến Duyệt tân lầu.
Từ trước đến giờ cô vẫn giản dị, hôm nay vẫn mặc áo sơ mi trắng nhưng tóc búi cao, trang điểm nhẹ nhàng đi cùng Hầu Thanh Diệu.
Đi trên đường chính, rất nhiều người quay đầu nhìn, một là Hầu Thanh Diệu mặc chiếc váy quân đội màu xanh vô cùng đẹp, một là gương mặt của Tô Hướng Vãn, thực sự ngọt ngào xinh đẹp.
Hai người đi được nửa đường thì gặp Cốc Bắc, Cốc Bắc nhìn thẳng: “Ồ, hai nữ đồng chí xinh đẹp, tôi không nhận ra đó”
Tô Hướng Vãn vừa thấy Cốc Bắc liền hỏi: “Thường Lợi Quân đó sao rồi, các anh thẩm vấn thế nào?”
Nói tới hai kẻ cặn bã của xã hội là Lý Đại Quang và Thường Lợi Quân, Cốc Bắc tức giận: “Vẫn không chịu khai, chúng tôi đã xuống tay rất nặng rồi nhưng hai tên đó rất cứng miệng, không muốn nhả ra”
Vừa bước vào phòng bao, tất cả đàn ông đều đứng dậy, đặc biệt là Cốc Bình, sau khi ly hôn với Lý Kích Phát vẫn còn chưa kết hôn. Trước đây, anh ta không mấy để ý đến Hầu Thanh Diệu, hôm nay đột nhiên nhìn thấy cô mặc chiếc váy xanh, làn da vừa trắng vừa mỏng, đôi lông mày cong cong, giữa những người phụ nữ trung niên ngoài 30, cô thật sự xinh đẹp và tươi tắn.
Lúc này Lưu Tại Dã giống như cái lò xo, đột nhiên bật lên: “Đến đây đến đây, đồng chí Tiểu Hầu, ngồi bên cạnh tôi, tôi rót nước cho cô uống”
Cốc Bình cũng kéo ghế bên cạnh ra nói: “Đến đây, đồng chí Tiểu Hầu, ngồi cạnh tôi chứ?”
Tề Lực nhìn đến sững sờ, sáng sớm Hầu Thanh Diệu còn mặc áo khoác như bao bố, sao mới có nửa ngày đã thay hình đổi dạng như vậy?
Con người đều là động vật thị giác, hơn nữa, Thường Lệ Bình lại rất không nể nang mặt mũi hắn, thấy hắn nhìn chằm chằm Hầu Thanh Diệu còn đặc biệt mắng một câu: “Tề Lực, mắt anh là mắt gà à, không biết chớp à?”
Tề Lực vội vàng dời ánh mắt đi.
Tống đoàn lúc nãy ở bên ngoài gọi thức ăn, sau khi đi vào vừa ngồi xuống thì nghe Lưu Tại Dã nói: “Cũng nên mua cho nữ đồng chí của chúng ta mỗi người một chai nước ngọt đi, mọi người ngồi đây, tôi xuống lầu mua, hai nữ đồng chí xinh đẹp như vậy không uống nước ngọt sao được”
Hơn nữa hắn cũng đặc biệt cố ý, xuống lầu chỉ mua 2 chai, lấy chiếc đũa mở nắp chai xong đưa một chai cho Tô Hướng Vãn, một cho Hầu Thanh Diệu, Thường Lệ Bình không có chai nào.
Ánh mắt của Thường Lệ Bình như muốn giết người.
Mà Lưu Tại Dã cùng Cốc Bình đối với nữ đồng chí ăn mặc xinh đẹp Hầu Thanh Diệu này không đến mức quá ân cần nhưng cũng phá lệ nhiệt tình.
Cốc Bắc ngây ngốc, không biết chuyện gì xảy ra.
Hơn nữa, trước mặt tất cả mọi người, hắn còn hỏi Thường Lệ Bình: “Lệ Bình, em họ Thường Lợi Quân của cô đã xảy ra chuyện gì vậy? Nó dây dưa không rõ ràng với một tên côn đồ ở Tần Châu, cô có biết nó đang làm cái gì không?”
Nói tới Thường Lợi Quân, Thường Lệ Bình lập tức thay đổi sắc mặt: “Chẳng qua chỉ là em họ thôi, nó ở bên ngoài làm gì sao tôi biết được”
Tề Lực nói: “Tên kia không phải vẫn tìm em đòi tiền à, vừa lúc Cốc Bắc hỏi tới, em nói cho anh ấy biết đi”
“Nói gì, Cốc Bắc là công an, không phải cha của Thường Lợi Quân. Nó không phạm pháp, Cốc Bắc làm gì được nó?”
Thường Lệ Bình hiển nhiên đối với người em Thường Lợi Quân kia hết sức khổ não, hơn nữa hai người Lưu Tại Dã và Cốc Bình thi nhau lấy lòng Hầu Thanh Diệu, cô ta vốn trước giờ luôn là trung tâm của sự chú ý, giờ đột nhiên bị mất vị trí này, tức giận đứng dậy: “Các người quá là phiền phức đi, muốn ăn cơm thì tự ăn, tôi đi đây”
Vừa nói cô ta vừa xách túi đứng đậy đi.
Tề Lực bị bỏ lại, mặt đầy lúng túng.
Lưu Tại Dã không chê chuyện náo nhiệt, vừa lúc món vịt quay được đưa lên, hắn giơ tay lên nói: “Đồng chí Tiểu Hầu, tới đây, tôi biểu diễn phương pháp ăn vịt quay độc nhất của Lưu Tại Dã, được không?”
Những lát vịt quay vừa được đưa lên vẫn còn chảy dầu tí tách, Lưu Tại Dã lấy một miếng thịt, cho thêm đường, gói vào miếng bánh mỏng thành hình tam giác, đưa cho Hầu Thanh Diệu.
Hầu Thanh Diệu nhìn chồng cũ đang ngồi đối diện với dáng vẻ vô cùng lo lắng, cảm thấy buồn cười. Sáng sớm, Tề Lực tỏ vẻ khinh thường cô, bây giờ cô vui vẻ để cho Cốc Bình và Lưu Tại Dã lấy lòng mình.
Tô Hướng Vãn phát hiện Thường Lệ Bình có gì đó không đúng, vì ngay cả Tề Lực cũng không đi tìm cô ta. Tô Hướng Vãn hôm nay là chủ mời khách, Thường Lệ Bình bỏ đi, cô phải đi tìm mời về.
Làm gì có chuyện mới ăn nửa bữa cơm khách đã bỏ đi.
Nhưng khi Tô Hướng Vãn đuổi đến cửa Duyệt Tân lầu, hỏi phục vụ viên thì được biết Thường Lệ Bình không có đi ra ngoài, ngược lại có người nói có lẽ Thường Lệ Bình ở trong nhà vệ sinh.
Bởi vì vừa rồi có một cô gái đi vệ sinh, loáng thoáng nghe thấy tiếng khóc bên trong đó.
Khi đến cửa phòng vệ sinh, Tô Hướng Vãn không nghe thấy tiếng khóc mà chỉ nghe thấy tiếng xả nước.
Bây giờ, giống như Duyệt Tân lầu, nhà hàng lớn nhất Tần Châu này, cũng là kéo dây bơm nước từ bể chứa lên, chỉ cần kéo một cái, nước từ bên trên đổ xuống, tiếng đặc biệt lớn.
Tô Hướng Vãn cũng không biết Thường Lệ Bình, nhưng theo dáng vẻ tối hôm qua của cô ta, hình như rất chán ghét Thường Lợi Quân.
Mặc dù nói Thường Lệ Bình có chút âm dương quái khí, Tô Hướng Vãn cũng không thể nào thích cô ta.
Nhưng nhìn thấy cô ta từ trong nhà vệ sinh đi ra, hai mắt đỏ lựng, Tô Hướng Vãn vẫn hỏi: “Đồng chí Tiểu Thường, có phải cô có điều gì khổ tâm không?”
“Tôi thì có nỗi khổ gì?”, Thường Lệ Bình rửa tay rồi vốc nước lên mặt.
Tô Hướng Vãn nói tiếp: “Người em Thường Lợi Quân kia với cô có phải có chuyện gì nói không được đúng không? Cô là một ca sĩ, chắc không phải bị hắn uy h**p chứ?”
Thường Lệ Bình vẫn cao ngạo như vậy: “Tôi nói cho cô biết, đừng nhìn Thường Lợi Quân côn đồ như vậy, nó chính là đồ ba gai, không dễ trêu vào đâu, tôi khuyên các người tốt nhất đừng chọc vào nó”
Trên vẻ mặt cô ta nhìn không giống như cao ngạo mà dường như thật lòng e sợ Thường Lợi Quân kia.
Giống như Thường Lợi Quân có thể uy h**p lợi ích và những gì cô ta đang có bây giờ.
Hít một hơi thật sâu, cô ta lại nói: “Cục công an có thể làm gì nó? Nhiều lắm là bắt, nhốt nó 2 ngày, đánh một trận rồi lại thả ra. Nó chưa từng làm chuyện gì thương thiên hại lý, Cục công an không thể kết án nó. Loại người như vậy, chỉ cần cô chọc vào, nhà cô vĩnh viễn sẽ không được yên ổn”
Cho nên ý của cô ta là cái người Thường Lợi Quân kia ngay cả công an cũng không quản được?
Tô Hướng Vãn không cảm thấy như vậy: “Cô nên tin tưởng lực lượng công an. Nếu cô có nỗi khổ gì, nói ra, bọn Cốc Bắc sẽ nghĩ biện pháp, cần gì tự làm khổ mình như vậy?”
“Được rồi, cô lo cho con gái cô thi chung kết vào ngày mai đi, với tôi mà nói, ngay cả vị trí thứ 3 của nó cũng còn rất mong manh”, Thường Lệ Bình nhàn nhạt nói.
Đây là mình không vui còn muốn tiện chân đạp cho người khác một cái à?
Tính tình Tô Hướng Vãn cũng không phải dễ bị đùa bỡn.
Cô nói: “Con gái tôi hát thế nào thì để nó tự phát huy, có 10 giám khảo cùng nhau chấm điểm, kết quả không phải mình cô quyết định được, phải không?”
Thường Lệ Bình không nói gì, quay người bỏ đi.
Dù Thường Lệ Bình đã đi nhưng trong phòng bao vẫn rất náo nhiệt.
Cốc Bình bây giờ không có vợ, hơn nữa Hầu Thanh Diệu đã từng làm thẩm phán, tốt nghiệp Đại học Thanh Hoa, anh của cô bây giờ vẫn là kiến trúc sư thuỷ điện tại Cát Châu Bá.
Nói theo kiểu ngày xưa, Hầu Thanh Diệu là xuất thân danh môn đại gia khuê tú, cho nên Cốc Bình rất có ý muốn hẹn hò với Hầu Thanh Diệu.
Mà Lưu Tại Dã, nói trắng ra là ánh mắt quá cao, không nhìn đến loại phụ nữ đã có tuổi tác như Hầu Thanh Diệu, nhưng hắn sẽ vẫn quậy tung lên, nhất là trước mặt Tề Lực: “Đồng chí Tiểu Hầu, bây giờ cô vẫn chưa có đối tượng chứ?”
Hầu Thanh Diệu dù sao cũng cảm thấy mình lớn hơn Lưu Tại Dã: “Tôi 40 rồi, cậu nên gọi tôi một tiếng chị Hầu chứ?”
“Trùng hợp, tôi cũng 40, lại vẫn độc thân, đồng chí Tiểu Hầu, tôi chỉ muốn hỏi cô nghĩ gì về tôi?” Lưu Tại Dã nói tiếp.
Tề Lực ngồi đối diện nhìn Hầu Thanh Diệu mặc váy đẹp, mặt trang điểm thanh nhã, mặc dù không trẻ như Thường Lệ Bình nhưng dù gì hai người cũng từng làm vợ chồng 7-8 năm, Hầu Thanh Diệu tốt như thế nào hắn đều biết.
Tất nhiên trong hôn nhân, Hầu Thanh Diệu là một trong những đối tượng tốt đẹp hiếm có.
Hơn nữa, đàn ông mà, trong suy nghĩ, cô là vợ cũ của hắn, ngay cả khi Hầu Thanh Diệu có cô đơn đến chết sau khi ly hôn, trong lòng hắn vẫn thoải mái, nhưng nếu có người theo đuổi cô, giống như đứa trẻ bị cướp mất đồ chơi, hắn liền cảm thấy khó chịu.
Huống chi Lưu Tại Dã là cố tình theo đuổi, còn có Cốc Bình thỉnh thoảng nhìn Hầu Thanh Diệu một cái, ánh mắt cũng rất ý vị thâm trường.
Trong bữa ăn này, Lưu Tại Dã đủ ân cần khiến cả Cốc Bình và Tề Lực ghen tị.
Mà Cốc Bắc thì chỉ bàn bạc với Tống đoàn xem làm cách nào để cạy miệng Lý Đại Quang và Thường Lợi Quân.
Dĩ nhiên, thức ăn vốn đã không nhiều, trên bàn lại toàn là đồng chí nam nên vét sạch không còn một miếng.
Lúc Tô Hướng Vãn ra tính tiền, đang chuẩn bị cho nhân viên phục vụ tính sổ thì Lưu Tại Dã gạt tay ra, thiếu chút nữa làm cô ngã xuống đất.
“Anh điên à Lưu Tại Dã, định làm gì vậy?” Tô Hướng Vãn nói.
Lưu Tại Dã giơ phiếu ăn trong tay lên: “Mấy tờ phiếu của cô giữ lại mua cơm cho bọn trẻ ăn đi, trường hợp này dĩ nhiên để tôi mời khách”
Người này có tiền, vừa nghe bữa ăn này hết tổng cộng 50 phiếu, hắn đếm rồi đập xuống bàn, Tô Hướng Vãn vội vàng nịnh một câu: “Đàn ông tranh trả tiền đúng là đẹp trai nhất”
Nhưng cô chợt trừng mắt lên.
“Tôi có làm gì chọc giận cô thì nói ra, sao tự nhiên trừng mắt với tôi?” mặc dù hắn nói Tề Lực là chó l**m của Thường Lệ Bình, nhưng Lưu Tại Dã cũng biến thành chó l**m ngay khi nhìn thấy Tô Hướng Vãn. Chỉ cần người ta trừng hắn một cái, hắn lập tức tự kiểm điểm bản thân xem mình chọc giận cô ở chỗ nào.
“Anh định tiếp xúc gần gũi hơn với Hầu Thanh Diệu à?” Tô Hướng Vãn hỏi.
“Không có”, Lưu Tại Dã lắc đầu như trống bỏi: “Tôi vẫn thích vợ mình phải nhỏ hơn mình một chút, Hầu Thanh Diệu cùng lứa với chúng tôi, gương mặt cũng hơi già”
“Vậy sao anh còn lấy lòng người ta?” Tô Hướng Vãn cũng biết, người này chỉ làm ra vẻ bề ngoài.
Lưu Tại Dã nói: “Bởi vì nhìn thấy cô ấy bị chồng cũ khi dễ nên tôi đưa cho cô ấy một chút ấm áp, một chút quan tâm. Đó gọi là gì? Đó là đàn ông ưu tú đối đãi nhân từ với lão đại tỷ, biết chưa? Hầu Thanh Diệu già như vậy, làm sao tôi có thể vừa ý một lão đại tỷ như thế chứ?”
Tô Hướng Vãn chưa kịp tát hắn thì thấy Tề Lực, Cốc Bình, Tống đoàn và Hầu Thanh Diệu đã ra khỏi phòng bao, đứng sau lưng họ.
Hầu Thanh Diệu vốn được ăn bữa cơm chung cùng các chiến hữu cũ, trong lòng rất vui vẻ, cười rất tươi, kết quả bởi vì những lời này của Lưu Tại Dã trong nháy mắt sắc mặt trắng bệch, đứng sững ở đó với vẻ kinh ngạc.
Dĩ nhiên cô biết, những người như Cốc Bình, Lưu Tại Dã sẽ coi thường cô.
Dẫu sao cô cũng đã 34, 35 tuổi, trước mặt mọi người bị một người đàn ông cùng tuổi chê già, giả bộ thương hại, làm sao chịu đựng được?
Mấy đồng chí nam nhìn nhau một cái, Cốc Bắc giơ nắm đấm lên trước, trực tiếp táng vào mặt Lưu Tại Dã.
Cốc Bình cũng tức giận không kém, quăng nắm đấm ra.
“Các người làm gì thế?” Tống đoàn gầm lên.
Lưu Tại Dã vội vàng nói: “Được rồi, Cốc Bắc, anh con mẹ nó là công an, tôi nhìn xem có dám đấm tôi không”
“Cởi hết đồng phục ra cho tôi”, Tống đoàn cởi từng cúc áo quân trang, ném quân phục vào ngực Tô Hướng Vãn, nói: “Không sợ ảnh hưởng hình tượng bộ đội sao? Cởi quân phục ra cho tôi rồi đánh”
...
Bên này, Tống đoàn cùng Cốc Bắc định tiếp tục đi cạy miệng Lý Đại Quang và Thường Lợi Quân, hai kẻ không sợ chết kia.
Trên đường đi, Cốc Bắc nói: “Bọn chúng ngậm miệng rất chặt, tôi linh cảm bọn chúng có liên quan đến án mạng nhưng kể cả trùm bao bố đánh, bọn chúng cũng không chịu nói”
Tống đoàn cảm thấy Cốc Bắc vẫn chưa dùng đúng phương pháp liền nói: “Đánh bọn chúng là không được rồi, Hướng Vãn chẳng phải đã nói với anh, Thường Lợi Quân hình như có quan hệ rất mật thiết với Cốc Đông, anh còn nhớ không?”
Cốc Bắc nói: “Thẩm Chiêu Đệ không phải đã bị xử bắn rồi sao, cho nên đầu mối đến Thẩm Chiêu Đệ đã đứt gãy. Bây giờ vấn đề là Thường Lợi Quân có đánh đến chết cũng không mở miệng, tôi phải làm thế nào?”
Đúng vậy, Tô Hướng Vãn đã từng nói, nhất định Lý Đại Quang và Thường Lợi Quân có liên quan đến án mạng, nhưng những kẻ như Thường Lợi Quân, đã từng nhập ngũ, tâm lý rất vững.
Hắn biết hắn có liên quan đến án mạng, nhưng chỉ cần hắn không nói, không khai, không thể bắt giữ hắn nếu không có chứng cớ, đúng không?
“Lãnh đạo, mẹ của Lý Đại Quang lại ở bên ngoài khóc lóc om sòm, hỏi chúng ta tại sao bắt Lý Đại Quang, nói hắn đã phạm tội gì?” một công an đẩy cửa đi vào nói.
Theo lý mà nói, tạm giam nhiều nhất cũng chỉ 48 tiếng, bây giờ đã sắp đủ 48 tiếng nhưng thật không muốn thả hắn ra, rõ là phiền toái.
“Nếu không anh tìm cho tôi một sợi dây thừng, loại to bằng ngón tay cái, càng dài càng tốt, vụ này để tôi thẩm vấn cho anh”, Tống đoàn nói.
Cốc Bắc nói: “Thôi đi, tôi đã dùng cả nắm đấm rồi, anh dùng một sợi dây mà bắt chúng khai được à?”
“Có thể!”, Tống đoàn nói.
Cốc Bắc liền ra lệnh cho người tìm sợi dây thừng, ném cho Tống đoàn. Nhìn Tống đoàn cầm sợi dây vào phòng thẩm vấn, trong lòng vẫn còn buồn bực, chỉ là một sợi dây thôi, Tống đoàn định siết chết Lý Đại Quang cùng Thường Lợi Quân à?
Dĩ nhiên hắn cũng sợ Tống đoàn sẽ làm như vậy nên ở phòng bên cạnh chăm chú theo dõi, dù sao chăng nữa cũng không thể để nháo đến mức có án mạng.
Nhìn chằm chằm một lúc, sắc mặt Cốc Bắc từ bất an chuyển thành ngạc nhiên.
Chỉ có thể nói, bọn họ làm công an, nếu không thỉnh thoảng lòng dạ đen tối, thủ đoạn tàn nhẫn một chút thì đám côn đồ kia sẽ không sợ. Đôi khi để duy trì trật tự xã hội, phải dùng đến nắm đấm.
Nhưng phương thức tra hỏi của Tống đoàn, hắn làm nghề công an nhiều năm như vậy, chưa từng thấy qua.
Tống đoàn cầm sợi dây vào cửa, kêu Lý Đại Quang trước, còn cười với hắn một cái.
Nụ cười kia, ngay cả Cốc Bắc nhìn cũng cảm thấy lông tóc dựng ngược cả lên.
“Tống Thanh Sơn, tôi nói cho anh biết, anh đánh tôi sẽ có vết thương. Đừng nghĩ tôi sợ anh, đến lúc đó tôi tr*n tr**ng để lộ rõ từng vết, đến quân khu tố cáo các người, nói là quân nhân mà áp dụng cực hình với người dân”, Lý Đại Quang mặt không biểu cảm, hiển nhiên chuyện đánh kia với hắn chỉ là trò chọc lét.
Thứ người giống như hắn mà lại sợ bị đánh sao?
“Không, cậu sẽ là không có nguyên nhân gì, tự nhiên mà chết”, Tống đoàn nói rồi kéo Lý Đại Quang ấn lên bàn, sợi dây thừng bắt đầu quấn từ lòng bàn chân lên người Lý Đại Quang.
Cảm giác cả người bị trói lại bằng dây thừng là như thế nào, người không bị trói qua vĩnh viễn không biết được.
Đến nỗi cái gọi là không có nguyên nhân tự nhiên chết, có lẽ chỉ có mình Lý Đại Quang trải qua mới biết.
Không đến nửa tiếng, trước 12 giờ, đầu tiên là Lý Đại Quang thú nhận mọi chuyện, sau đó là Thường Lợi Quân không chịu nổi áp lực cũng khai nốt.
Thật đúng là con mẹ nó, hai kẻ này nếu không khai ra, sẽ thật sự có một án mạng.