Bộ phim chiếu xong, tất cả mọi người đều phải về.
Nhưng kỳ thật, mấy đứa nhỏ đã chán ở khách sạn.
Đầu tiên là giường quá mềm, đây là một vấn đề. Thứ hai chuyện ăn cơm mỗi ngày cũng là một vấn đề, không thể cứ ở khách sạn rồi ngày nào cũng chạy đến nhà Triệu Ngân Sương ở nhà máy thuốc lá để ăn được.
Tuy nhiên, phải chờ kết quả cuối cùng của Chi Chi ở cuộc thi ca hát này nên mọi người vẫn phải ở trong khách sạn.
“Chị, sao rồi, hôm nay về nhà một đêm đi?” ngay tại cửa khách sạn, một người đàn ông giọng thô ráp, bù xù đột nhiên chặn Thường Lệ Bình, nói một câu.
Thường Lệ Bình có vẻ rất quen thuộc với người này, liếc mắt một cái: “Tôi ở khách sạn quen rồi, không muốn về”
“Chị, sao lại cự tuyệt thế, chị ngại loại người thân thích như chúng tôi, không muốn qua lại à?” người đàn ông rít một hơi thuốc rồi nói tiếp.
Thường Lệ Bình tức giận: “Cha mẹ tôi đã qua đời, nhà của chúng tôi cũng đã bị vợ chồng chú hai chiếm giữ, Lợi Quân, dù chúng ta là chị em nhưng ba cậu là chú hai của tôi, không phải ba tôi, không cần cứ phải tới tìm tôi như vậy, được không?”
“Chị sao lại nói như vậy, chúng ta là người một nhà, đồ của chị cũng là đồ của tôi, về ở một đêm thì đã sao, đây là chị coi thường người nhà à?” người đàn ông lại nói.
Thường Lệ Bình có chút phiền toái: “Tôi nói cậu có thấy phiền hay không, mau đi đi, nếu muốn đòi tiền, để mai tôi nghĩ cách kiếm cho cậu một ít”
Lúc này Tô Hướng Vãn dẫn bọn trẻ đi ngang qua, Cốc Đông đột nhiên oa một tiếng khóc lớn, sau đó quay người rúc vào chân Tô Hướng Vãn, miệng không ngừng kêu “Đại ừng ực, đại ừng ực”
Đứa nhỏ này đã lâu lắm rồi không kêu như thế, lúc nó 3 tuổi, câu cửa miệng của nó chính là đại ừng ực.
“Đứa nhỏ này sao vậy?” Chi Chi kéo nó ra, chỉ vào mũi nó nói: “Cốc Đông, lại phát điên cái gì thế?”
Cốc Đông không ngẩng đầu, một mực rúc vào lòng Tô Hướng Vãn, kỳ quái nhất là hai mắt nó nhắm chặt, trên trán, sau lưng đầy là mồ hôi, giống như vừa nhúng xuống nước.
Em họ của Thường Lệ Bình, Thường Lợi Quân kia hai tay nhét túi quần, liếc nhìn Cốc Đông một cái rồi quay người bỏ đi.
Đêm nay, Cốc Đông sống chết không chịu ngủ cùng Chi Chi, nhất định quấy đòi bằng được phải ngủ cùng Tô Hướng Vãn, không chỉ chiếm đoạt cái giường mà còn tìm mọi cách đuổi Tống đoàn ra ngoài.
Nhưng Chi Chi là con gái, không thể ngủ cùng mấy anh trai, cuối cùng vẫn là Tống đoàn phải cho mấy phát vào mông tròn của Cốc Đông mới khiến nó sợ hãi, ủy khuất chui vào chăn nằm ngủ cùng Tô Hướng Vãn.
Sáng sớm hôm sau, Tống đoàn đếm từng phiếu cơm trong tay rồi đưa hết cho Tô Hướng Vãn.
Dù sao thì Tề Lực và Thường Lệ Bình từ xa đến, Tề Lực lại là chiến hữu của hắn, lúc hắn đi Bắc Kinh họ cũng mời hắn ăn cơm, giờ họ tới Tần Châu, hắn phải đáp lễ.
Cho nên bữa trưa hôm nay, Tống đoàn mời khách ở Duyệt Tân lầu.
Hội nghị của bọn họ đã gần xong, buổi sáng còn một cuộc họp nữa rồi mới tổng kết.
Tô Hướng Vãn ngồi ở khách sạn nghe Chi Chi hát, con bé đang tập hát bài “Thập tống Hồng quân”, giọng nó rất hay, tất cả nhân viên phục vụ khách sạn đều tập trung ở cửa nghe nó hát.
Lúc này có người bước vào, không nghĩ lại là Lưu Tại Dã.
“Đồng chí Tiểu Tô, đoán xem tôi mang cho cô cái gì này?” Lưu Tại Dã hớn hở bước vào, ném một cái túi lên giường.
“Đã lâu không gặp, chủ nhiệm Lưu, gần đây anh bận không việc gì vậy, không nhìn thấy mặt anh luôn”, Tô Hướng Vãn hỏi.
Lưu Tại Dã cười cười, chỉ nói: “Mở ra xem là cái gì”
Tô Hướng Vãn mở túi, kêu a một tiếng, bên trong là một chiếc váy liền quân đội màu xanh biếc, ve áo lớn kiểu phương tây, một chiếc thắt lưng màu nâu quanh eo. Váy này rất phù hợp với niên đại bây giờ, phong cách châu Âu, mặc lên người đảm bảo rất đẹp.
“Nghe nói váy này ở Bắc Kinh chỉ có các nữ giáo sư đại học mới mặc được, số lượng sản xuất ở Thượng Hải rất hạn chế, chỉ muốn hỏi cô, cô có thích không?” Lưu Tại Dã nói.
Tô Hướng Vãn khó hiểu: “Sao tự nhiên lại tặng váy cho tôi?”
Không chỉ có váy, Lưu Tại Dã còn nói: “Trong trang trại heo của cô có một nữ đồng chí, vợ cũ của Tề Lực đúng không?”
…
“Bảo cô ấy đừng tới. Tề Lực bây giờ thực sự là con chó l**m, chỉ biết đuổi theo nịnh bợ Thường Lệ Bình, đều quen biết nhau cả, gặp mặt sẽ rất ngượng”, Lưu Tại Dã nói.
“Nếu anh không phải chủ nhiệm Ủy ban cách mạng thì có thể đến làm chủ nhiệm hội phụ nữ chúng tôi, biết nghĩ cho các nữ đồng chí rồi”, Tô Hướng Vãn nói rồi đóng túi lại, đưa trả cho Lưu Tại Dã: “Được rồi, tôi là cán bộ, không mặc váy này ra ngoài được”
"Cô bị sao vậy? Tôi nói thật cho cô biết, lúc đầu, Thường Lệ Bình thái độ với nhà tôi không tốt, nhiều lần còn xúc phạm vợ tôi, tôi muốn nhìn thấy cô ta bị bẽ mặt”
Lưu Tại Dã là kẻ xấu, tâm tư tiểu nhân, chỉ cần hắn khinh thường ai thì sẽ vĩnh viễn khinh thường người đó, không mong muốn đối phương được mở mặt, đối phương càng bị sỉ nhục nhiều càng tốt.
Tô Hướng Vãn khinh bỉ loại tâm tư tiểu nhân này của Lưu Tại Dã, nhưng nghĩ đến chuyện Hầu Thanh Diệu sẽ tới, cô đột nhiên có ý tưởng, đưa cho Lưu Tại Dã 20 đồng, nói: “Váy này tôi mua, gặp nhau lúc ăn trưa nhé”
Ngày mai là vòng chung kết cuộc thi ca hát, Tô Hướng Vãn muốn đến Cục công an xem Cốc Bắc có phát hiện ra điều gì từ Lý Đại Quang không.
"Anh ta nói rằng anh ta và vợ vay tiền của người khác. Chúng tôi đi kiểm tra, phát hiện quả thật có một người tên Thường Lợi Quân đứng ra làm chứng, nói chính hắn đưa tiền cho Lý Đại Quang, cho nên lai lịch số tiền đó không có vấn đề gì”, Cốc Bắc nhìn thấy cô đã nói luôn.
“Thường Lợi Quân kia không phải là em họ của Thường Lệ Bình sao?” Tô Hướng Vãn nói: “Các anh có gọi hắn ta lên Cục công an thẩm vấn chưa?”
“Trùng hợp, Thường Lợi Quân hiện giờ đang ở Cục công an”, Cốc Bắc nói.
Cốc Bắc đang nói, chợt nghe tiếng la hét từ một phòng tạm giam cách đó không xa: “Con mẹ nó, đám công an này còn là người không? Tùy tiện bắt loạn người như vậy, ông đây thật sự muốn cầm ghế lên phang cho mấy nhát”
Lý Thừa Trạch kéo tay áo Tô Hướng Vãn: “Dì Tô nghe xem, chẳng phải giọng của Thường Lợi Quân sao?”
Trong phòng tạm giam, mấy công an đang cãi nhau với Thường Lợi Quân: “Chúng tôi chỉ đang thẩm vấn bình thường, anh tới đánh đi, cẩn thận lại bị giữ thêm vài ngày”
“Ông đây một không phạm pháp, hai không phạm tội, hôm nay mấy người bắt giữ tôi, mai tôi đi tố cáo lên chính quyền tỉnh mấy người vượt quyền chấp pháp”, giọng thô ráp của Thường Lợi Quân đặc biệt to.
……
Cốc Bắc đút tay vào túi, nhìn Tô Hướng Vãn không thoải mái lắm: “Thẩm vấn cũng đã thẩm vấn qua rồi, nói là dùng một ít thủ đoạn cũng được, nhưng tối hôm nay chúng tôi phải thả người. Chúng tôi bắt bọn họ vì tội khạc nhổ khắp nơi, nhưng nhiều lắm cũng chỉ dạy dỗ phê bình một lát rồi thả ra, lần tới muốn bắt, tôi phải tìm lý do để giam được 2 ngày, lúc đó mới ra tay được”
Ngày mai là trận chung kết cuộc thi ca hát, nếu Lý Đại Quang được thả, nếu hắn thu mình lại thì không sao, vạn nhất hắn thật sự là hung thủ giết người, chuyện bắt giữ này chỉ làm cho hắn tạm gián đoạn, không có nghĩa là hắn sẽ dừng tay.
Nhưng vì lý do khạc nhổ mà bắt giam 2 ngày thì thật sự không thích hợp.
“Nhìn cái gì mà nhìn, thằng nhãi công an kia, cẩn thận tao ném cho cục gạch vào lưng sau khi tao ra khỏi đây! Cẩn thật tao cắt đầu mày” Thường Lợi Quân vẫn hùng hùng hổ hổ la hét: “Bọn mày ở Cục công an tao đều biết, ông đây không phạm pháp mà vẫn bị bắt, cẩn thận chọc giận ông, tao cắt hết đầu bọn mày!”
Cắt đầu mày, nhìn cái gì mà nhìn, những lời này vốn là câu cửa miệng của Cốc Đông.
Tiểu Cốc Đông bình thường tuy nhỏ con nhưng sức chiến đấu rất mạnh, hôm nay đặc biệt khác thường, ôm chặt lấy chân Tô Hướng Vãn, run rẩy không ngừng.
“Đúng rồi, Cục trưởng Cốc, người Tần Châu vẫn thường hay nói cắt đầu mày, nhìn cái gì mà nhìn à?” Tô Hướng Vãn đột nhiên hỏi Cốc Bắc.
Cốc Bắc cúi nhìn Cốc Đông, còn cần phải hỏi sao, hình như chỉ có mình Cốc Đông nói như vậy.
“Cốc Đông lúc đó do Thẩm Chiêu Đệ nuôi, nhưng Cốc Đông từ đâu ra, mẹ nó chết như thế nào? Chuyện này có phải Thẩm Chiêu Đệ không khai gì đúng không?” Tô Hướng Vãn nói tiếp.
Cốc Bắc đột nhiên ngẩng đầu, không thể tin nhìn Tô Hướng Vãn, có thể nói đột nhiên hắn sáng tỏ mọi chuyện.
Đúng vậy.
Cái gì mà cắt đầu mày, nhìn cái gì mà nhìn không phải ngôn ngữ quen thuộc của Tần Châu, Cốc Đông khi còn bé được nghe nhiều những câu đó nên nói theo thành quen, mà Thường Lợi Quân cũng thường xuyên treo ở cửa miệng những câu như vậy.
Có phải người ban đầu cùng Thẩm Chiêu Đệ bắt cóc Cốc Đông là Thường Lợi Quân?
Được lắm, Cốc Bắc lấy một cái bao bố, khoát tay nói: “Vụ án này có hướng đi rồi. Thường Lợi Quân cùng Lý Đại Quang không thể không liên quan đến chuyện buôn bán Cốc Đông”
Cho nên, sơn trùng thuỷ phục nghi vô lộ, liễu ám hoa minh hựu nhất thôn*
(*Sơn trùng thủy phục nghi vô lộ. Liễu ám hoa minh hựu nhất thôn: Núi cùng, nước tận, tưởng là không còn đường đi. Qua rặng liễu tối, đến khóm hoa tươi lại có một thôn làng, ý là trong gian khó, khổ nạn, chờ đợi chúng ta ở đầu bên kia luôn là ánh sáng cuối đường hầm)
Tô Hướng Vãn bế Cốc Đông đang rúc như đà điểu lên, đặc biệt ôm đến trước cửa phòng giam, chỉ người bị còng tay đang la lối um sùm Thường Lợi Quân cùng kẻ có vẻ mặt âm trầm Lý Đại Quang, hỏi thằng nhỏ: “Biết 2 chú kia không?”
Cốc Đông nhìn Lý Đại Quang, lắc đầu.
Nhìn thấy Thường Lợi Quân, nó rụt người lại, vô thức thốt ra chữ “sợ”.
Hiển nhiên, hẳn là Thường Lợi Quân đã thường xuyên bạo lực và mắng chửi Cốc Đông khi còn nhỏ, gieo một cái bóng tâm lý lên đứa trẻ, khiến nó trở thành một đứa trẻ bạo lực, hung dữ, quen giải quyết mọi vấn đề bằng nắm đấm.
Tô Hướng Vãn nhìn Cốc Bắc vừa cười vừa cầm bao bố đi vào phòng tạm giam, cô biết hắn định làm gì, trong lòng không khỏi hả giận: Loại người giống như Lý Đại Quang, Thường Lợi Quân, nói trắng ra là nếu không phải bây giờ chú trọng đến pháp luật thì đánh chết là tốt nhất!
Hầu Thanh Diệu thật ra đã đến Tần Châu từ sáng sớm.
Cô ngây ngốc ở trang trại nuôi heo 2 năm, một cái áo tử tế cũng không có, ngày hôm qua đặc biệt đến cung tiêu xã mua một mảnh vải, vội vàng may một cái áo khoác, nhưng tay nghề không tốt nên đường khâu xiên xẹo.
Cô còn mang theo Mậu Phương Phương, hai mẹ con đứng ở cổng quân khu chờ Tề Lực đi ra.
“Trời ạ, đây là Thanh Diệu sao?” có người sau lưng kêu lên một tiếng, Hầu Thanh Diệu quay lại, thấy Tề Lực đứng sau lưng mình.
“Chậc chậc!”, Tề Lực lắc đầu, nhìn chiếc áo khoác như bao tải trên người vợ cũ, nhìn thêm xuống chân, đầu gối có những miếng vá như đèn lồng, hắn lắc đầu liên tục: “Sao cô lại thành bộ dạng này?”
Hầu Thanh Diệu trong lòng nói, chẳng phải do ngươi làm hại sao?
Nhưng ở dưới mái hiên nhà người ta, không thể không cúi đầu, cô còn phải trông cậy vào Tề Lực có thể đưa cô trở lại Bắc Kinh, cho nên cô ngượng ngập nói: “Ở trang trại nuôi heo chỉ có điều kiện như vậy, chuyện giúp tôi điều chuyển công việc, anh làm xong chưa?”
Thật ra thì chuyện điều chuyển công việc của Hầu Thanh Diệu, Tề Lực vẫy tay một cái là có thể làm được.
Nhưng thứ nhất, Thường Lệ Bình không muốn hắn làm việc này, hơn nữa đối với vợ trước hắn vẫn còn có chút thương hại, nhưng bây giờ nhìn cô rách rưới đứng trước mặt, khuôn mặt vàng vọt, Tề Lực lập tức không còn hứng thú.
“Cô cứ chờ đó, tôi cố gắng thêm một chút nữa, hẳn là rất nhanh có thể điều chuyển công việc cho cô”, Tề Lực ứng phó rồi xoay người bỏ đi.
Hầu Thanh Diệu nhìn bộ dạng của Tề Lực, biết là hắn thờ ơ qua loa với mình, thực sự tức giận nhưng không thể làm gì được với chồng cũ.
Vì thế cô chạy đến khách sạn tìm Tô Hướng Vãn, cùng nhau ăn cơm trưa.
Dĩ nhiên, cô cũng kể chuyện gặp Tề Lực cho Tô Hướng Vãn.
“Tề Lực kia tôi hiểu rõ nhất, tôi cảm thấy anh ta không muốn điều chuyển tôi về Bắc Kinh”, Hầu Thanh Diệu lo lắng nói.
Tô Hướng Vãn sờ quần áo trên người Hầu Thanh Diệu: “Chị mặc như thế này để đi gặp Tề Lực?”
“Tôi không còn bộ nào khác, chiếc áo này là tôi may cả đêm qua”, Hầu Thanh Diệu nói.
Một nữ thẩm phán quân sự biến thành bộ dạng này đã đủ thảm rồi.
Nhưng chồng cũ của cô hiện đang được chú ý nhất, để được chuyển về Bắc Kinh, cô phải nhẫn nại nuốt tức giận, cầu xin hắn.
“Vừa lúc tôi có một cái váy, chị mặc trước đi, sau đó tôi sẽ trang điểm cho chị một chút”, Tô Hướng Vãn kéo Hầu Thanh Diệu đến trước gương, ướm cái váy của Lưu Tại Dã lên người cô, thật là quá xinh đẹp.
Sau đó cô nói: “Bây giờ chị chỉ cần làm sao cho Tề Lực và Thường Lệ Bình tức chết là được, còn chuyện về Bắc Kinh, tôi nghe nói Tống Thanh Sơn vẫn đang tìm cách, chị đừng chạy đi cầu xin Tề Lực nữa”
Hầu Thanh Diệu muốn trở về Bắc Kinh, Tống Thanh Sơn không phải không biết.
Thật ra chỉ cần nghĩ ra cách, hắn nhất định sẽ tìm cách để Hầu Thanh Diệu trở về.
Có điều lúc này, Tống Thanh Sơn chưa nghĩ ra được cách nào.
Phải nói, chiếc váy xanh Lưu Tại Dã mang đến, Hầu Thanh Diệu mặc vào vô cùng hợp.
Tô Hướng Vãn làm việc ở hội phụ nữ, phúc lợi không tệ, dĩ nhiên đồ trang điểm cũng không ít. Ngoài kem Hoa tuyết, cô còn có hộp phấn mà ít người mua được, tất cả đều do Lý Dật Phàm mang về từ Thượng Hải khi đi công tác.
Trước hết để Hầu Thanh Diệu tắm rửa, sau đó bôi kem Hoa tuyết rồi đánh phấn, đáng tiếc không có chì kẻ lông mày, lông mày của Hầu Thanh Diệu rất nhạt, phải làm thế nào?
Chi Chi đột nhiên nảy ra một ý tưởng, nó cầm que diêm quẹt lên cho cháy, cháy hết còn lại cây than thì đưa cho Tô Hướng Vãn: “Mẹ thử cái này xem”
Tô Hướng Vãn cầm que diêm vạch thử một cái lên tay, màu không được tốt lắm, nhưng khi vẽ chân mày thì lại rất đẹp.
Một nữ đồng chí, để biến từ mục nát thành thần kỳ chỉ cần đơn giản như vậy.
Hầu Thanh Diệu lúc bước vào giống như mới được móc dưới đất lên, bây giờ đã trở thành một ngự tỷ khí chất thanh nhã, đoan trang hào phóng.
Chẳng phải để cho tên tra nam kia hối hận đến chết sao?
Tô Hướng Vãn thầm nói: Chuyện này ta rất thành thạo.
Hơn nữa, Tô Hướng Vãn đã biết Lý Đại Quang và Thường Lợi Quân không minh bạch, muốn dò hỏi xem thủ đoạn phạm tội của hai tên này, cô phải dò xét xem Thường Lệ Bình thế nào.
Để xem nữ đồng chí này và em họ của mình quan hệ ra sao.
Chỉ mong Thường Lệ Bình chỉ là kẻ nông cạn, thích gây rối những chuyện nho nhỏ, nhưng không phạm phải chuyện lớn gì.
Đừng để quân khu Tần Châu lại có thêm một nữ gián điệp nữa, không thì sẽ thành tai tiếng rồi.
Có thể nói thân là mẹ đám trẻ, lại là vợ quân nhân, Tô Hướng Vãn thật là bề bộn nhiều việc.