Cốc Bắc cũng ở đó.
Sau khi sắp xếp cho bọn trẻ vào một phòng, Tô Hướng Vãn và Tống đoàn chuyển sang một phòng khác, lúc này cô mới nói: “Lý Đại Quang đó nhất định có vấn đề, nhưng tôi chưa biết vấn đề nằm ở đâu”
Tống đoàn nhìn Cốc Bắc, dù sao cái người Lý Đại Quang này từ 2 năm trước, khi hắn ra khỏi tù vẫn luôn được Cốc Bắc theo dõi sát.
“Hắn sống rất biết điều, sợ vợ, trừ đi làm thì không làm gì khác”, Cốc Bắc nói: “Cục công an chúng tôi vẫn phái người theo dõi hắn, vì sợ hắn lại làm chuyện xấu nên sắp xếp cho hắn làm thợ điện tại Cung văn hoá, thực sự không phát hiện ra hắn có vấn đề gì lớn”
“Hắn mua cho bà Lý một căn tứ hợp viện, lương của một thợ điện không thể mua được nhà như thế”, Tô Hướng Vãn nói.
Cốc Bắc nghe vậy liền cảnh giác: “Có chuyện này à? Ngày mai tôi sẽ phái người đưa hắn đến Cục công an hỏi một chút”, của bất nghĩa không thể nào có ngay trong một đêm, vì thế đương nhiên là có vấn đề lớn.
Sau đó anh ta nói: “Hay là tối nay tôi mang Cốc Đông về ngủ một đêm nhé?”
Cốc Bắc đặc biệt thích đứa nhỏ mập mạp thích ở trong phòng tắm này, thích như con ruột vậy, nhưng Lý Dật Phàm vừa nhìn thấy đã ghét, đúng lúc hôm nay Lý Dật Phàm không có nhà, anh ta định ôm thằng nhỏ về ngủ một tối.
Cốc Đông chẳng những không chịu đi mà còn không để cho Cốc Bắc bế, thằng nhỏ phản kháng dữ dội, để lại mấy vết răng trên đùi Cốc Bắc.
Hoá ra mấy vết răng trên đùi Lý Đại Quang là do thằng nhóc này.
“Được rồi, nếu thật có lòng thì hàng tháng cho nó tiền sinh hoạt đi, nó sẽ vĩnh viễn mang họ Cốc”, Tô Hướng Vãn nói.
Cốc Bắc sờ đầu suy nghĩ, hôm qua Lý Dật Phàm vừa mua cho Chi Chi mấy bộ váy, tiền sinh hoạt tháng này của hắn cũng sắp hết, tiền lương của mình sắp rơi hết vào mấy đứa con nhà Tống đoàn rồi.
Tổng cộng có 6 phiếu cá nhân, được chia làm 3 phòng 6 giường, tối hôm nay Tống đoàn cùng vợ cuối cùng đã có thể ngủ cùng nhau một đêm, giường ga trắng muốt mềm mại, thật thoải mái.
Nhưng Tô Hướng Vãn vốn dĩ nói phải vào khách sạn ngủ cho thoả thích, nhìn hình như có tâm sự.
“Tôi phải đi nhà máy thuốc lá, anh ngủ trước đi”, cô vừa nói vừa vội vã lấy túi.
Tống đoàn cảm thấy cái này không khoa học nha: “Không được, chúng ta kết hôn hơn 10 năm, chưa từng bao giờ ở khách sạn cùng nhau, tối hôm nay em không được đi, phải ngủ ở đây, đây là quân lệnh”
“Vợ chồng già rồi, có gì thú vị sao Tống Thanh Sơn?” Tô Hướng Vãn sửa sang lại quần áo ngủ, thấy Tống đoàn thở hổn hển tức giận, cảm thấy buồn cười.
Tống đoàn nghiêm trang: “Thú vị, cho dù 80 tuổi tôi vẫn chuyện này thú vị”
Rất là bực bội là Tô Hướng Vãn lại coi nhẹ hành động này của hắn, không nói câu nào, né người định đi.
“Nói đi, rốt cuộc chuyện gì gấp như vậy? Tô Phú Phú không có tiền đóng học phí hay Tô Hướng Hồng viết thư từ Thanh Tàng xin tiền? Tôi cho em tiền không được sao?”
Cuộc sống đúng là luôn có những bất ngờ thú vị, Tô Hướng Vãn trước giờ luôn cảm thấy mình quản chồng rất tốt, cho dù thỉnh thoảng Tống đoàn cho nhà hắn ít tiền, nhưng vẫn nằm trong tầm khống chế của cô, không nghĩ tên này lại vẫn còn có tiền để dành?
“Tiền ở đâu ra, nói cho tôi biết?” Tô Hướng Vãn đưa tay ra nói: “Về lý mà nói, anh không thể có tiền”
“Em cũng không thể quản người đàn ông của mình quá chặt đi, trên người một phân tiền không có, làm sao tôi ra ngoài?” Tống đoàn cũng có lý của mình.
“Nói thật tối nay tôi định đến nhà máy thuốc lá để hỏi cha dượng xem có thể cùng ông đến xưởng phim Tần Châu tìm một bộ phim cũ cho Chi Chi xem được không”, Tô Hướng Vãn kể lại chuyện Thường Lệ Bình nói Chi Chi giống gián điệp, tóm lại vì chuyện này mà con gái cô bị sang chấn tâm lý, cô phải tìm cách chữa bệnh tâm lý này cho con.
“Em cho là xưởng phim có phim à?” Tống đoàn vốn định tháo thắt lưng ra để đi ngủ, lại đặc biệt thắt dây lưng lại: “Em chờ đó, tôi tìm phim cho em”
“Anh đi đâu mà tìm?” Tô Hướng Vãn hỏi.
Tống đoàn nói: “Tôi là quân nhân, cái này có thể làm khó tôi được sao? Sáng mai tại đại lễ đường quân khu sẽ có một hội nghị phê bình, các cán bộ quân khu cũng nên được học một bài học cách mạng thật tốt. “Dã hoả xuân phong” là một bộ phim cũ, cũng nên để mọi người xem lại”
Những người như Thường Lệ Bình suốt ngày chỉ biết đấu tranh giai cấp, họ gần như quên mất những người tiền nhiệm cách mạng đã chiến đấu đẫm máu như thế nào để mở đường cho giải phóng, cho một Trung Quốc mới.
Tô Hướng Vãn vẫn đưa tay ra: “Tiền để dành đâu? Ở đâu ra? Nói cho tôi sau đó đưa tiền đây”
Tống đoàn áp Tô Hướng Vãn lên giường, trong lòng xác nhận, một nữ đồng chí nhỏ nhắn như vậy, xinh đẹp như vậy nhưng lại quản hắn quá nghiêm đi: “Em phải cho tôi một chút mặt mũi chứ, ngày mốt tôi còn phải mời khách một bữa cơm”
“Tiền mời khách ăn cơm tôi sẽ đưa cho anh, nhưng tiền để dành ở đâu ra, anh phải nói cho rõ ràng, nếu không đừng mong tôi cả ngày chỉ ăn cải trắng dốc lòng chăm sóc con anh, trừ Tống Nam Khê, không đứa nào là con ruột của tôi hết”
Tống đoàn nhìn Tô Hướng Vãn nửa ngày, khuôn mặt phấn hồng, thật hiếm có người phụ nữ nào 30 tuổi lại đẹp như cô, càng ngày càng đẹp.
Vì cuộc sống trên giường tối nay, không giao tiền ra là không được rồi.
Cuối cùng, Tô Hướng Vãn đã giành được 300 đồng.
Có thể nói, đạo cao một thước, ma cao mười trượng, không biết Tống đoàn đã để dành tiền riêng như thế nào.
Ba đứa lớn ngủ một phòng, hai đứa nhỏ ngủ một phòng.
Cốc Đông nhất quyết đòi ngủ cùng một giường với Chi Chi, Chi Chi không chịu, đành phải ôm nó, khó khăn lắm mới dỗ được nó ngủ, Chi Chi sang giường khác ngồi xếp bằng, nhắm mắt nghĩ xem nên chuẩn bị bài hát nào ở vòng chung kết.
Nên hát “Thập tống Hồng quân”* hay là “Ánh dương chiếu biên cương”, con bé nghĩ tới nghĩ lui, đột nhiên nhớ tới người quản lý nói mình giống gián điệp, trong lòng không còn chút tinh thần nào.
(*Thập tống Hồng quân – Mười lần tiễn Hồng quân đi, là một bài hát cách mạng Trung Quốc nổi tiếng, nói về sự chia ly đau xót của người dân tiễn các chiến sĩ Hồng quân lên đường làm nhiệm vụ, thường gắn liền với Vạn lý Trường chinh)
Lư Đản cùng Cẩu Đản là hai thằng ngốc, chỉ biết làm tổn thương nó, nhưng Lý Thừa Trạch thì khác, nó phải hỏi Lý Thừa Trạch xem mình có giống gián điệp không.
Kết quả vừa ra ngoài thì đụng ngay Lý Thừa Trạch đang trong tư thế lén lút định chạy.
“Anh, anh nhìn em có giống gián điệp không?” Chi Chi chỉ vào mặt mình nói.
Lý Thừa Trạch đang vội đi, không có tâm tư, nói qua loa với Chi Chi: “Không tính là quá xấu, cũng được đó, em mau ngủ đi”
“Vậy anh cảm thấy em như vậy có thể làm gián điệp sao?” Chi Chi lại chỉ vào mặt nó.
Con bé thực ra có khuôn mặt rất dễ thương, đôi mắt đặc biệt đẹp như thể biết nói, khuôn mặt bầu bĩnh, có lúm đồng tiền trên má khi nó cười, nhưng chung quy vẫn là một con nhỏ tóc hoe vàng, Lý Thừa Trạch nhìn nó từ nhỏ đã quen, đúng là rất dễ thương nhưng nó như thế mà làm gián điệp được mới là lạ.
“Em đó, nhanh đi tắm rồi ngủ đi”, Lý Thừa Trạch tiếp tục nói qua loa.
Chi Chi có chút hiểu: “Anh là muốn đi tìm chị kia chứ gì?”
Lý Thừa Trạch tức giận đến mức muốn bóp cổ: “Chị cái gì, Vương Văn Hoa đó anh chỉ gặp 2 lần trong kỳ thi, căn bản không quen biết nhau”
“Ài, liên quan gì đến em? Anh mà còn đánh em nữa, em nói cho anh biết, chờ đến lúc em lên đại học, cả đời đều không gặp anh, hừ!” Chi Chi nói xong liền đóng cửa.
Bên này, nửa đêm canh ba Lý Thừa Trạch từ khách sạn chạy ra ngoài, chạy về nhà mình, tức là nhà của bà Lý.
Dĩ nhiên, với một đứa từng làm trộm từ khi còn nhỏ, không có khoá nào không mở được, không có cây nào không leo lên được, không có cửa nào không vào được.
Lúc này, chính là lúc cả nhà ngủ say.
Chú ba Lý Đại Quang của nó cùng thím ba cũng đương nhiên đang ngủ.
Lý Thừa Trạch tin rằng chắc chắn có chuyện gì đó, nó đã lén nghe Tống đoàn và Tô Hướng Vãn nói chuyện, thay vì chờ Cốc Bắc thẩm vấn Lý Đại Quang, nó nghe lén biết đâu lại tìm được bất ngờ mới.
Lý Thừa Trạch cũng không còn là trẻ con, dán vào cửa sổ, nghe giường nhà người ta kêu kẽo kẹt lắc lư nửa ngày, hít sâu một hơi thầm nghĩ, giường đất vẫn tốt hơn, không có tiếng động.
Nó tức giận nhét hai miếng bông gòn vào tai, ngồi xổm trên mặt đất nghĩ, sau này trưởng thành kết hôn, tuyệt đối không ngủ cái loại giường nhỏ này, thật là ầm ĩ chết người.
Để cho người khác nghe thấy, thật là mất mặt.
“Ôi chao, ngày mai 500 đồng kia có đến không?” thím ba của Lý Thừa Trạch là Vương Hồng Mai thở hổn hển, vỗ lên người Lý Đại Quang một cái nói: “Viện tử này còn thiếu 1 ngàn rưỡi, anh mau cầm 500 đồng tới đây, nếu không chủ nhà ngày nào cũng tới nháo, thật phiền phức”
Đúng rồi, tứ hợp viện này họ mới mua, hình như vẫn còn đang nợ tiền chủ cũ.
“Tiền là do Thường Lợi Quân liên hệ để thu, chuyện làm xong tôi phải hỏi Thường Lợi Quân đòi tiền, cũng phải mất 2-3 ngày” Lý Đại Quang nói.
Lý Thừa Trạch nghe thấy ba chữ Thường Lợi Quân thì lập tức hứng thú.
Bởi vì Thường Lợi Quân này là em họ của Thường Lệ Bình, vốn dựa vào quan hệ của chị để ở trong quân ngũ một thời gian, nhưng sau đó trong bộ đội thường xuyên đánh người, không nghe lời chỉ huy liền bị cho giải ngũ.
Nếu liên quan đến Thường Lợi Quân, vậy có phải Lý Đại Quang có quan hệ với Thường Lệ Bình không?
Lý Thừa Trạch vọt như mũi tên trong bóng đêm, lao về khách sạn.
Sáng sớm, nó lập tức đem tin này nói cho vợ chồng Tống đoàn.
“Thường Lệ Bình cùng Thường Lợi Quân chẳng qua chỉ là chị em họ, hơn nữa Thường Lệ Bình ở Bắc Kinh, có thể tốt được với em họ bao nhiêu? Tôi không nghĩ giữa hai người có quan hệ gì”, Tống đoàn nói.
Lý Thừa Trạch nói: “Nhưng chính tai con nghe được Lý Đại Quang nói đòi tiền của Thường Lợi Quân, hơn nữa còn đòi 500 đồng”
Tô Hướng Vãn nhớ lại ấn tượng của mình với Thường Lệ Bình, cảm thấy người này có chút quyến rũ lãnh đạo, hưởng thụ cuộc sống xa hoa, theo lý mà nói, cô ta không thể cùng một chỗ với loại hạ lưu như Lý Đại Quang được.
Hôm nay Cốc Bắc sẽ điều tra Lý Đại Quang.
Nhớ đến lúc hắn bắt giữ Lý Đại Quang, mọi chuyện diễn ra rất sạch sẽ và gọn gàng, Tô Hướng Vãn rất tin tưởng năng lực của Cốc Bắc.
Cô bảo Lý Thừa Trạch chạy đến Cục công an, đem tin này báo cho Cốc Bắc.
Cách vòng chung kết còn 2 ngày.
Tối nay, quân khu quả nhiên tổ chức chiếu phim “Dã hoả xuân phong” cho mọi người xem, đoán chừng là Tống đoàn đề nghị, chỉ cần quân nhân có người thân đang ở Tần Châu đều đến xem.
Tô Hướng Vãn mang theo một đám trẻ con, trước đây bọn chúng chỉ quen xem chiếu phim ở ngoài trời, lần đầu tiên được xem phim trong lễ đường, vì muốn để bọn chúng có được cảm giác xem phim trong rạp, Tô Hướng Vãn còn đặc biệt ra ngoài tìm một vòng, không có bỏng ngô nhưng mua được mấy chai nước ngọt cùng nửa gói bánh bích quy bơ. Uống nước ngọt, ăn bánh quy, xem phim mới thật sự có cảm giác.
Nhưng vừa mới ngồi xuống, Tô Hướng Vãn phát hiện, rất không khéo là Thường Lệ Bình lại ngồi gần bên cạnh.
“Tống Nam Khê, ngày mốt là vòng chung kết rồi, đã chuẩn bị bài hát xong chưa?” Thường Lệ Bình lại có vẻ rất ôn nhu, cách mấy đứa trẻ cười hỏi Chi Chi.
Vì đối phương là giám khảo, Chi Chi đứng lên trả lời: “Báo cáo giám khảo, đã chuẩn bị xong rồi”
“Thật là đứa bé ngoan”, Thường Lệ Bình nhìn một vòng rồi chằm chằm vào Lý Thừa Trạch: “Thằng bé này sang năm tốt nghiệp trung học phải không? Mấy người đã nghĩ đến chỗ công tác cho nó chưa?”
Bây giờ vẫn chưa có kỳ thi vào đại học, học sinh tốt nghiệp trung học phải ra đi làm, mà công ăn việc làm của bọn nhỏ luôn là chuyện bận tâm nhất của các bậc cha mẹ. Dẫu sao nhà có nhiều con như Tô Hướng Vãn, khả năng Lý Thừa Trạch ở lại thành phố gần như không có. Theo chính sách, nó nên về nông thôn làm việc như một thanh niên trí thức.
Thằng nhỏ này đã đến tuổi lao động rồi.
Thường Lệ Bình ý vị sâu xa nói: “Giám đốc phòng tuyển quân huyện Thanh Thuỷ là chiến hữu của tôi, có cần tôi nói giúp cho Thừa Trạch, không thì để nó nhập ngũ được không?”
Tô Hướng Vãn nói: “Tôi hiểu sự bận tâm của đồng chí Tiểu Thường, nhưng chuyện này tôi sẽ lo liệu”
“Bây giờ muốn đầu quân rất khó khăn, huống chi Tống đoàn trước giờ không kết giao quan hệ, Thừa Trạch sẽ phải xuống nông thôn làm thanh niên trí thức, sau này muốn gia nhập quân đội lại càng khó khăn”, Thường Lệ Bình nói tiếp.
Tô Hướng Vãn nói: “Ở nơi nào mà chẳng phải phấn đấu, chẳng phải vì nhân dân phục vụ, cho dù Thừa Trạch ở chỗ nào tôi cũng ủng hộ”
“Dù sao cũng chỉ là con nuôi, không phải con ruột nên cũng không cần bận tâm, nó trưởng thành thì tự đi theo con đường của mình thôi”, Thường Lệ Bình than thở một câu, ý nói Lý Thừa Trạch không phải con ruột của Tô Hướng Vãn nên không được để ý.
Nếu là người khác, khẩu khí này chắc sẽ nhịn, nhưng Tô Hướng Vãn từ trước đến giờ không phải là người biết nhịn nhục.
“Ý của đồng chí Tiểu Thường đây là chỉ có làm lính mới là cao quý nhất, thanh niên trí thức không phải là người?” Tô Hướng Vãn đột nhiên cao giọng.
“Tôi không phải ý đó”, Thường Lệ Bình có chút hối hận đã chọc vào người đanh đá như Tô Hướng Vãn.
Nói chuyện thì độc miệng, không cho người ta chút mặt mũi nào, được mỗi cái gương mặt đẹp, đại khái đàn ông chỉ toàn là trông mặt mà bắt hình dong đi, nếu không Tống Thanh Sơn làm sao chịu đựng được một người đanh đá như vậy.
“Vậy thì đừng có vẻ coi thường thanh niên trí thức như vậy nữa. Thừa Trạch cùng Đông Hải, Tây Lĩnh muốn xuống nông thôn, nhất định tôi sẽ chăng hoa đỏ, tiễn đưa mười dặm. Bọn chúng muốn đi lính, tôi cũng sẽ ủng hộ như vậy, tất cả đều theo chính sách, không có thứ bậc gì ở đây cả”, Tô Hướng Vãn vẫn là dáng vẻ phụ nữ đanh đá dốt nát, giọng vẫn cao vút.
Được rồi, Thường Lệ Bình liếc mắt, xoay người, không nói chuyện nữa.
“Oa, đó là mẹ kìa”, Cốc Đông đang uống nước ngọt, đột nhiên thấy một nữ đồng chí xuất hiện trong phần mở đầu, nhìn giống hệt mẹ nó.
Không đúng, phải nói chính xác là giống hệt Tống Nam Khê, vì nữ đồng chí này có khuôn mặt trẻ con, nhất là cô ấy còn là chiến sĩ cách mạng ngầm.
Tiểu tử cắn một miếng bánh bích quy, mở to hai mắt nhìn đại mỹ nữ trên màn hình, xoay người dựa vào ngực Chi Chi: “Chị, chị gái trong phim thật xinh đẹp, nhìn rất giống chị”
Nữ đồng chí Vương Hiểu Đường này giờ chắc cũng đang lao động ở nông thôn, nhưng cô ấy đã đóng rất nhiều phim vào những năm 60. Nghe nói khi cô ấy đóng vai gián điệp, khi kết thúc phim, rất nhiều người không tin cô ấy là gián điệp, thậm chí có người còn thương tâm khóc lớn.
Có thể tưởng tượng Vương Hiểu Đường xinh đẹp như thế nào.
Bọn Tống đoàn là quân nhân, ngồi ở sau cùng.
Dĩ nhiên, Tô Hướng Vãn mang theo một đám trẻ con nên cũng không mấy ai chú ý đến cô.
Nhưng từ Lý Thừa Trạch đến Lư Đản, Cẩu Đản đều là một lũ thẳng ruột ngựa, từng đứa một tranh nhau xoa đầu Chi Chi: “Thật không nghĩ đến, nha đầu ngốc này lại giống như diễn viên điện ảnh cách mạng như vậy”
Có thể nói ngày hôm qua lời của người quản lý có bao nhiêu đả kích thì bây giờ, Chi Chi có bấy nhiêu tự tin.
Con nít mà, cho chút ánh sáng liền lập tức rực rỡ.
Xem xong bộ phim, sắc mặt Thường Lệ Bình có bao nhiêu khó nhìn thì bọn trẻ nhà Tống đoàn có bấy nhiêu vui vẻ.
Dĩ nhiên sau khi chiếu phim xong, Thường Lệ Bình mới biết, bộ phim này là do Tống Thanh Sơn đặc biệt viết báo cáo cho tư lệnh, được tư lệnh đồng ý mới chiếu.
Không quên liệt sĩ, không phụ máu xương.
Trong báo cáo hắn nói, những chiến sĩ văn nghệ bây giờ chỉ quen với những tiếng vỗ tay và hoa trong nhiều năm, không còn nhớ đến những hy sinh xương máu của các liệt sĩ cách mạng. Vì thế, cần phải chiếu lại “Dã hoả xuân phong”, bởi vì diễn viên chính trong phim xinh đẹp như vậy vẫn không quên bản sắc cách mạng. Tinh thần đó là tiếng chuông cảnh tỉnh mạnh mẽ cho những người làm văn nghệ hiện tại.
Rõ ràng là muốn cho con gái xem phim mà hắn có thể viết một báo cáo dài như vậy.
Tống Thanh Sơn này hoàn toàn khác với huấn luyện viên mặt đen, nghiêm túc, không hiểu phong tình trong ấn tượng của Thường Lệ Bình.
Hắn thú vị hơn nhiều so với tưởng tượng của Thường Lệ Bình.