“Đây là Hướng Vãn phải không, chào cô chào cô, con gái cô hát rất tốt…” Thường Lệ Bình thủ đoạn rất cao, vì cuộc thi đã kết thúc, nhìn thấy Tô Hướng Vãn từ phía sau đi tới liền giơ tay ra bắt.
Cô ta vừa nói như vậy, các giám khảo, giao viên đều có bộ dạng bừng tỉnh đã hiểu.
Còn có gì cần phải nói sao? Người đã đi cửa sau lại còn không biết xấu hổ mà tới đây.
Chi Chi cho là mẹ cũng sẽ theo ý Thường Lệ Bình mà bắt tay, sau đó ngầm thừa nhận cái kết quả này.
Không ngờ Tô Hướng Vãn không những không cầm tay Thường Lệ Bình mà ngay cả cười cũng không nốt.
“Sao, Tống đoàn nhà chúng tôi 10 năm trước chỉ có một lần làm huấn luyện viên cho đồng chí Tiểu Thường mà cho đến bây giờ cô vẫn nhớ mãi không quên à? Làm sao mà phải để cho các giám khảo đổi hết điểm 9, 8 thành 10 thế?”
Tô Hướng Vãn cũng không cần phải cho người khác mặt mũi, giơ một thẻ điểm lên, cao giọng nói: “9.8 là 9.8, còn có vị này là 9.9, tại sao phải đổi thành điểm tối đa? Tôi tưởng cuộc thi này phải hết sức công bằng chứ?”
Phải biết, nếu đổi 9 phẩy mấy thành 10 thì phải gạch bỏ số cũ đi.
Tô Hướng Vãn không để ý xem vẻ mặt của các giám khảo có bao nhiêu khó nhìn, tự mình đi tới, giơ từng thẻ điểm lên cho những người phía sau xem: “Tranh giải chú trọng chính là tính công bằng, đồng chí Tiểu Thường đối với Tống đoàn cho dù là yêu hay sợ, chúng tôi đều trân trọng, nhưng tôi hy vọng có một môi trường cạnh tranh công bằng, lành mạnh được không?”
“Cô là ai mà tới đây làm loạn cuộc thi của chúng tôi? Cô cho là ở đây chỉ có mình con cô à?” một nữ giám khảo mất mặt, mất hứng đứng lên vỗ bàn nói.
“Tôi là chủ nhiệm Liên đoàn phụ nữ huyện Thanh Thuỷ, thành phố Tần Châu, nhưng cái này không quan trọng, bây giờ tôi chỉ là một phụ huynh, đại diện cho các phụ huynh khác muốn có một cuộc thi công bằng”
Phải biết, cho dù là phụ huynh hay giáo viên đều không thích cái loại đi cửa sau này, phải không?
Hơn nữa hoàn cảnh xã hội bây giờ nhấn mạnh vào tính công bằng và chính nghĩa, cho nên đằng sau mọi người bàn tán ầm ĩ, ai cũng thấy cách tính điểm này là không công bằng.
“Nữ đồng chí này nói đúng, không thể chấm điểm như vậy, chúng ta vẫn phải lấy công bằng làm chính”
"Phụ huynh của những đứa trẻ khác không hài lòng, làm sao mấy người có thể tổ chức cuộc thi?"
Các phụ huynh đều bàn luận sôi nổi.
Những giám khảo nịnh hót vỗ mông ngựa đều đang rất xấu hổ.
Thường Lệ Bình hiển nhiên cũng giật mình: “Hoá ra tôi ảnh hưởng đến chấm điểm của mọi người sao? Như vậy đi, tôi giữ nguyên điểm số không thay đổi, mấy người chấm lại điểm của mình đi!”
Nói xong cô ta ném thẻ điểm của mình lại rồi bỏ đi.
Mấy giám khảo còn lại không còn cách nào, đành lấy lại điểm số cũ, không cần phải nói, Chi Chi vẫn xếp thứ nhất nhưng tất cả bọn trẻ đều cảm thấy công bằng, mấy phụ huynh chủ động đi tới, bắt tay cảm ơn Tô Hướng Vãn.
Còn cần phải nói thêm gì nữa không?
Ít nhất giờ phút này, Chi Chi đã hết khó chịu.
“Tôi thật sự cảm thấy bạn nhỏ Tống Nam Khê hát không tệ, nhưng đồng chí Tiểu Tô, cô có nghĩ tới chuyện cô đắc tội hết ban giám khảo như thế, vào trận chung kết sợ rằng Tống Nam Khê sẽ không đạt thứ hạng cao không?”, đám đông giải tán gần hết, người quản lý mới tặc lưỡi nói.
Bà quản lý Cung văn hoá này thật sự là một người có trách nhiệm: “Vừa mới rồi cũng là đồng chí Thường Lệ Bình nói, tôi mới cảm thấy Tống Nam Khê giống như A Lan trong “Anh hùng gan dạ”, nhưng tôi thật lòng không có ý nói con bé giống gián điệp”
Tô Hướng Vãn cười nói: “Không quan trọng, tôi tin vào thực lực của con gái mình”
Dù Tô Hướng Vãn không ủng hộ Chi Chi ca hát, nhưng nếu đã so tài, dù Tô Hướng Vãn chỉ dựa vào sức của mình, cũng nhất định phải đòi bằng được tính điểm công bằng.
Cô cảm thấy mình có thể làm được điều này.
“Đúng rồi, Lý Đại Quang đó là thợ điện ở đây à?” Tô Hướng Vãn lái câu chuyện sang ý mình.
“Lý Đại Quang? Đúng vậy, thợ điện của Cung văn hoá chúng tôi, người trẻ tuổi làm việc rất thực tế, ngoài làm điện ra bình thường còn quét dọn, sửa bàn ghế, kéo rèm sân khấu đều là công việc của hắn, là một người rất ít nói, có chuyện gì không?” người quản lý hỏi.
Tô Hướng Vãn lắc đầu: “Không, tôi chỉ hỏi một chút vậy thôi”
“Đúng rồi, có một cô bé tên là Vương Văn Hoa, xếp thứ 2 cuộc thi hôm nay, có phải là cô bé kia không?” Tô Hướng Vãn chỉ vào một bé gái khoảng 14-15 tuổi, xinh xắn, hai bím tóc đung đưa vừa đi vừa hát.
Người quản lý nói: “Đúng vậy, đó là Vương Văn Hoa, con bé có thể giành giải nhất, hát không tệ”
Tô Hướng Vãn nhìn cô bé xinh đẹp, hoạt bát đó, đang vẫy vẫy Tô Hướng Vãn từ xa, à mà cũng có thể không phải vẫy Tô Hướng Vãn mà là vẫy Lý Thừa Trạch, bởi vì mặt Lý Thừa Trạch chợt đỏ bừng, quay đi chỗ khác.
Vương Văn Hoa đó, ở trong sách chính là cô bé giành được giải nhất, lúc lên sân khấu nhận giải đã bị dàn đèn rơi trúng người mà chết.
Bởi vì cái chết đó mà Cẩu Đản, vốn vẫn ngủ đêm ở Cung văn hoá bị nghi ngờ là hung thủ, thiếu chút nữa bị đánh gần chết.
Đi ra khỏi Cung văn hoá, Chi Chi còn chưa thoát được sự đả kích đã bị Cẩu Đản cùng Lư Đản không ngừng chém cho vài nhát: “Nếu mẹ đã đắc tội ban giám khảo, chúng ta không cần giải nhất, giải nhì cũng được”
Chi Chi bây giờ quan tâm đến nhất nhì sao? Cái nó quan tâm là tại sao ba Tống Thanh Sơn lại ảnh hưởng đến điểm số của nó, hơn nữa bởi vì chuyện này, con bé không còn thấy ca hát là niềm vui nữa.
Buổi tối vẫn có thể ở khách sạn, nhưng không còn thịt dê, vì thế phải ăn một bữa bên ngoài.
Xuất phiếu thực phẩm ở Tần Châu nghiêm ngặt hơn nhiều so với huyện Thanh Thuỷ, Tô Hướng Vãn không có phiếu cơm, phải làm thế nào?
“Lần trước con đến dự thi, cạnh trường Trung học số 3 có một người bán bánh khoai tây, chỉ bán lén thôi nhưng rất ngon, còn có cả đậu xám nữa”, Lý Thừa Trạch nói.
Bây giờ nó đang học lớp 11, sẽ dự thi ở Tần Châu nên biết nhiều chỗ ở Tần Châu hơn những người khác.
“Vậy đi đi, tối nay chúng ta sẽ ăn bánh khoai tây”, Tô Hướng Vãn nói.
Hầu như tất cả trẻ con đều thích bánh khoai tây, nhất là loại khoai tây được bào thành sợi, trộn với bột sau đó múc ra chiên, loại bánh này bên ngoài giòn bên trong mềm, thuộc về đồ ăn vặt đường phố mà ở nhà không làm ra hương vị đó được.
Dĩ nhiên ở niên đại này, như thế là đầu cơ trục lợi nên chỉ có thể bán lén lút, phải do Lý Thừa Trạch dẫn mối, ra ám hiệu mới mua được.
“Đồng hương, tôi tới mua tài liệu học tập”, Lý Thừa Trạch nói.
Cửa sổ mở ra, một cái đầu thò ra từ bên trong với hai bím tóc lớn: “Tôi giữ cho đây rồi, vào nhanh đi”
Thì ra cô gái này là Vương Văn Hoa, vừa giành giải nhì vòng bán kết vừa qua.
Chi Chi vốn không mấy vui vẻ, nhưng là con gái, nó nhạy cảm hơn con trai, nhìn qua một cái đã hiểu: “Mẹ, sợ rằng tương lai đây là chị dâu của chúng ta đó”
Mặt Lý Thừa Trạch lại đỏ bừng lên: “Nói nhảm nữa là anh đánh nát mông”
Gia đình này có một cửa hàng nhỏ hướng ra phố. Bên trong có một cái sân, mấy cái bàn đều có người ngồi, có vẻ như họ đều đến đây để ăn bánh khoai tây.
Vốn một chiếc bánh khoai tây giá 20 xu, Tô Hướng Vãn định mua cho mỗi người một cái, nhưng nhìn Tiểu Cốc Đông đói xẹp cả miệng, cô đang định nghiến răng rút ra 2 đồng nhưng lúc này Cẩu Đản soạt một cái rút ra 10 đồng: “Chị, cho em 10 cái được không?”
Trong tay vẫn đang cầm mấy tờ đại đoàn kết, Vương Văn Hoa đang nhặt bánh không khỏi ngẩng đầu lên nhìn Cẩu Đản một cái, dù sao lúc này chuyện một đứa trẻ cầm tờ đại đoàn kết cũng không nhiều.
Không phát hiện ra, Tống Tây Lĩnh bây giờ đã thành một thổ hào.
Lúc Lý Thừa Trạch nhận bánh, không nhịn được nhắc nhở: “Tống Tây Lĩnh, cất tiền đi, không được khoe khoang”
“Không được, nhỡ đâu chị gái này để ý đến nhà chúng ta thì sao?” Cẩu Đản giơ tiền trong tay lên nói: “Em nói cho anh biết, em phải cho anh mặt mũi”
Tống Tây Lĩnh nhút nhát nhất bây giờ đã có nhiều tiền nhất, lại còn có bạn gái, thật là thắng đời mà.
Lý Thừa Trạch hít sâu một hơi, sờ tiểu tử này một cái, trước tiên đưa bánh cho Cốc Đông và Chi Chi rồi chạy đi bưng canh đậu xám.
Canh đậu xám ngọt được nấu bằng đậu trong nước sôi, Vương Văn Hoa cho nhiều đường vào chén của hai đứa nhỏ, khiến Cốc Đông và Chi Chi ăn ngọt lịm, nếu không có ánh mắt như giết gà của Lý Thừa Trạch, hai đứa đã gọi Vương Văn Hoa là chị dâu.
Nhưng ngay lúc này, Cốc Đông đột nhiên xoay người, đấm một phát ra phía đằng sau, giọng khàn khàn rống lên: “Ông nhìn cái gì?”
Trong sân có khoảng 7-8 cái bàn có người ngồi, Tô Hướng Vãn phải chăm sóc nhiều trẻ con, lo cho chúng ăn nên không để ý phía sau, lúc này cô quay lại, nhìn thấy chú ba của Lý Thừa Trạch là Lý Đại Quang đã ngồi sau lưng bọn họ từ lúc nào không hay.
Lý Đại Quang mặt mày âm sầm lại xấu xí, lồi lõm như mặt trăng, giơ tay tóm được nắm đấm của Cốc Đông, giật đứa trẻ lại: “Đứa nhỏ này không có ai dạy dỗ à, tuỳ tiện đánh người như vậy?”
“Ông nhìn loạn chị tôi”, Cốc Đông bị hắn nhấc lên không trung, chân tay đá loạn xạ: “Đánh chết ngươi, đánh chết ngươi”
Tiểu tử trong tay vẫn đang cầm bánh khoai tây, xoa loạn lên mặt Lý Đại Quang.
Lý Đại Quang ném đứa nhỏ xuống đất bang một tiếng, hắn vung tay nói: “Đồ không có gia giáo, mẹ mày không dạy thì để tao dạy”
Đứa trẻ đánh người, nhìn bên ngoài đúng là Cốc Đông sai.
Nhưng Tô Hướng Vãn vẫn đập bàn: “Con trai tôi làm gì đã có tôi quản, dù nó đánh anh, anh có thể tới đánh tôi, đừng có nói nhà tôi giáo dục không tốt, thử tính xem, anh đánh con trai tôi, người lớn đánh trẻ con, chính là anh không đúng”
Cha mẹ giáo dục con cái là gì? Nếu tôi không dạy con tử tế, anh có thể đánh tôi, nhưng nếu anh đánh đứa trẻ, bất luận đứa trẻ có sai hay không, tôi cũng phải liều mạng với anh, đây chính là logic của Tô Hướng Vãn.
“Đúng là đồ không biết xấu hổ, có phải cô cậy có Lý Dật Phàm cùng Cốc Bắc bao bọc nên muốn làm gì thì làm phải không? Tôi nói cho cô biết, đừng giở trò đó ở Tần Châu này”, Lý Đại Quang hùng hùng hổ hổ, chỉ ngón tay vào mũi Tô Hướng Vãn.
Tô Hướng Vãn bóp ngón tay hắn, định quật hắn ngã nhưng không đủ sức.
“Thừa Trạch, mau báo công an, người này gây chuyện”, Tô Hướng Vãn nói.
“Tôi không dây dưa với cô”, Lý Đại Quang đẩy Tô Hướng Vãn ra.
Nhưng ngay lúc này, Lý Thừa Trạch đột nhiên giật quần áo của chú ba nó: “Đưa đây!”
“Đưa cái gì?” Lý Đại Quang tóm lấy tay Lý Thừa Trạch: “Cái đồ lụn bại Thừa Trạch, chỉ l**m người có quyền thế, nịnh hót Tống Thanh Sơn, tao không tha cho mày đâu”
“Hoa cài đầu của em gái tôi không thấy, ông lấy trộm, trả cho tôi”, Lý Thừa Trạch đỏ mặt, túm cổ áo Lý Đại Quang, kiên quyết không buông tay.
Đúng vậy, Chi Chi đã đeo một bông hoa làm bằng khăn trên đầu khi lên sân khấu. Chính Lý Thừa Trạch đã dùng khăn hồng bện thành bông hoa tròn nhiều cánh, rất đẹp cho Chi Chi, bây giờ đã biến mất.
Lý Đại Quang hít một hơi thật sâu, rất nhiều người đang vây lại xem, hắn đột nhiên cười một tiếng, lật tay tát vào mặt Lý Thừa Trạch: “Mọi người hãy nhìn xem, đây là cháu trai của tôi, bất kính với bà nội, có nhà không về, đem nhà cửa, châu báu của ba nó dâng cho Tống Thanh Sơn. Vì sao? Bởi vì Tống Thanh Sơn là đoàn trưởng, vợ hắn đi cửa sau mới có được chức chủ nhiệm hội phụ nữ…”
Nhưng hắn vừa vung tay, Lý Thừa Trạch đã lao tới.
“Tôi đã bảo không được nhắc đến mẹ tôi…” Lư Đản cũng quát to một tiếng, trực tiếp cầm cái ghế xông lên.
Chớp mắt, Cốc Đông hồi phục tinh thần, rống lên một tiếng: “Xông lên!”
...
Bộ đội vẫn còn đang họp.
Tề Lực từ Bắc Kinh vẫn đang phát biểu, các cán bộ của đại quân khu Tần Châu hầu như không nói câu nào, dĩ nhiên mọi người đang tự hỏi khi nào cuộc họp động viên này sẽ kết thúc.
Dù sao ai cũng có công việc của mình, bộ phận chiến đấu cần phải huấn luyện, bộ phận kỹ thuật cần phải làm việc, và các đơn vị thiết giáp cũng có rất nhiều buổi huấn luyện hàng ngày phải hoàn thành.
Khó khăn lắm mới qua được một ngày, đến buổi tối, hắn lại vẫn còn muốn thảo luận với Cốc Bình về tiến độ của nhà máy điện hạt nhân. Bây giờ nhà máy điện hạt nhân sắp đi vào hoạt động. Dự án này có thể gây chấn động quốc tế.
Tất nhiên, thành tựu cốt lõi thực sự thuộc về các kỹ sư nội bộ của nhà máy điện hạt nhân.
Công việc của bọn Tống đoàn, nói đơn giản, chỉ là dọn dẹp mà thôi.
Nhưng cho dù chỉ là dọn dẹp, chuyển gạch, họ cũng là những người chuyên nghiệp nhất, chỉ tập trung vào công việc của mình.
“Tối hôm nay mấy người có thời gian trò chuyện cùng tôi một lúc chứ?” Thường Lệ Bình chặn Tống đoàn ở cửa: “Huấn luyện viên Tống, tôi không có ý gì khác, nhưng tôi mang chỉ thị cao nhất, anh không thể không nghe”
Tống đoàn đành phải dừng lại: “Thường Lệ Bình, trong lúc họp cô chạy đi đâu?”
“Tôi đi làm giám khảo cuộc thi ca hát thiếu nhi, cho con gái anh hạng nhất, thế nào, tôi làm không tệ chứ?” Thường Lệ Bình đắc ý nói.
Tống đoàn nói: “Nếu cô cho nó giải bét và dập tắt toàn bộ ước mơ ca hát của nó, tôi sẽ nghĩ đó là điều tốt, có lẽ còn muốn nghe một chút xem tối nay cô định nói gì, nhưng bây giờ thì tốt rồi, tôi đã nói tôi không muốn nó ca hát, sao cô còn cho nó giải nhất?”
Thường Lệ Bình bị chọc tức: “Huấn luyện viên Tống, anh thật không có mắt mũi gì hết, chờ tôi về báo cáo lại đúng thực tế, để xem hậu quả anh phải gánh là gì”
“Muốn tôi giải ngũ hay chuyển ngành?” Tống đoàn cởi mũ cầm trên tay: “Nhà máy điện hạt nhân đang vào giai đoạn cuối, nếu các người tìm được ai thay tôi làm tổng chỉ huy, tôi liền giải ngũ ngay lập tức”
Thường Lệ Bình bị chọc tức, xoay người hỏi Cốc Bắc: “Cái người huấn luyện viên Tống này có phải lúc nào cũng như vậy không?”
Cốc Bắc đành phải dàn hoà: “Tống đoàn mấy ngày nay tâm tình không tốt, cô bỏ qua cho hắn”
Tống đoàn không phải tâm tình không tốt, ngược lại đang rất vui vẻ. Tối qua chen chúc ở nhà Cốc Bình, bên đó chỉ có 2 cái giường, lại là giường cứng, Cốc Bình ngáy cả đêm làm Tống đoàn không ngủ được.
Hôm nay hắn đổi được vé với một người, cuối cùng hai vợ chồng có thể ngủ chung trên giường mềm, vui vẻ còn không kịp, làm gì có chuyện tâm tình không tốt.
Thế nhưng đụng phải Cốc Bắc, tâm trạng của hắn cũng kém đi một bậc.
“Chị dâu nhà anh dẫn 4 đứa con trai đi đánh chú ba của Thừa Trạch là Lý Đại Quang”, Cốc Bắc đập chiếc khăn bông hoa của mấy bé gái vào ngực Tống đoàn, thấy Tống đoàn đổi sắc mặt, vội vàng nói: “Yên tâm, nhà anh đông con trai, đánh Lý Đại Quang không thành vấn đề”
Mà nguyên nhân đánh hội đồng này là vì bông hoa nhỏ trên đầu Chi Chi bị mất, mấy đứa bé nghi ngờ Lý Đại Quang lấy trộm.
Như vậy đánh người xong, bông hoa cuối cùng ở đâu?
Thực tế, bông hoa nằm ngay dưới gầm bàn, có thể đứa nhỏ đã làm rơi.
Cốc Bắc sau khi nhận tin báo đã đến hiện trường, phê bình cả hai bên một trận rồi xem xét qua một chút, Lý Đại Quang bị ghế đập vào người, ném bánh vào người, trên tóc còn có cháo, thần kỳ hơn là trên đùi còn có mấy dấu răng, không biết là ai cắn.
Tóm lại Tô Hướng Vãn không có động thủ, là mấy đứa bé ra tay.
Nhưng chính mấy đứa bé đấy đã đánh cho Lý Đại Quang không có sức chống lại, dù hắn có học võ.
Có Cốc Bắc ở đó, dĩ nhiên Tô Hướng Vãn không phải đến Cục công an, cô mang bọn nhỏ về khách sạn.
Tống đoàn đẩy cửa ra, lập tức nhìn thấy 6 cái đầu, trên mặt đều mang dáng vẻ chết cũng không nhận sai.
Nhìn Tô Hướng Vãn trước, sau đó nhìn mấy đứa bé một vòng, ngay lúc Tô Hướng Vãn tưởng khuôn mặt lạnh của hắn sắp nổi giận thì hắn lại cười.
Hắn cười nói: “Không bị thương là tốt rồi, nói xem, Lý Đại Quang đó đã xảy ra chuyện gì?”