30 tết, bà Lý mang theo một đám người tới, đương nhiên đã chuẩn bị thật tốt.
Bà già dẫn đầu, mấy người con trai đi đằng sau, Lý lão tứ cầm một bức hình đen trắng, hình một thanh niên trẻ tuổi khác thường, mặc đồng phục công chức màu trắng, đội mũ rộng vành, đeo phù hiệu cổ áo.
Người thanh niên có đôi môi dày và đôi mắt sáng. Nếu không phải trên khung vải đen và hoa đen, ai có thể tin rằng người công an trẻ tuổi này đã hy sinh?
“Lão Tứ, đến khu đại viên, không cần nói gì cả, chỉ quỳ xuống khóc thôi, hiểu chưa?” bà Lý dặn Lý lão tứ: “Chúng ta sẽ khóc sau lưng con, ngày tết để cho nhà họ Tống xấu hổ đến chết”
Lão Nhị và vợ thấy trời đã tối, trên phố đã có tiếng pháo nổ, vừa lạnh vừa đói, cũng rất lo lắng: "Chúng ta nhanh lên, hôm nay là ngày Tết. Nồi thịt dê trong nhà đã nấu xong mà còn chưa được ăn đâu."
“Có Thừa Trạch, mấy đứa ngày nào cũng có thịt ăn, không có Thừa Trạch lấy đâu ra thịt?” bà già liếc mắt nhìn vợ chồng lão Nhị, hít sâu một hơi, nghe radio thông báo đã 7 giờ, vung tay lên, cao giọng nói: “Tất cả cùng khóc cho ta!”
“Anh, anh chết thật thảm. Tết rồi, chúng em muốn cùng anh đón năm mới, nhưng không có con trai cúng rượu”, Lý lão nhị dùng giọng điệu hát khúc Hoa nhi vừa khóc vừa đi vào khu đại viện.
Lý lão tứ trực tiếp quỳ ngay trước cổng sắt đại viện, bản thân giọng người Hải Tây do đặc điểm vùng này mà đã rất cao rồi, hắn còn dùng giọng hát khúc Hoa nhi, chẳng những có sức mà còn vô cùng cao.
30 tết, mặc dù nói mọi người đã phá bỏ phong kiến, không còn tin thần thánh, nhưng ai cũng do tổ tông sinh ra, ngày hôm nay nhất định phải để bài vị tổ tông, bức hoạ trước cửa, vài người cúng bái riêng tư, nhiều người khác sẽ kính chén rượu, kính điếu thuốc. Dẫu sao cái này thuộc về văn hoá dân tộc, không làm khoa trương nhưng họ vẫn làm, dù bị cấm.
Tiểu Cốc Đông một mình xông ra ngoài: “Bà lão xấu, đánh chết ngươi, đánh chết ngươi”
“Đặng Cao Minh có ở đó hay không? Lý Dật Phàm có ở đó hay không? Lãnh đạo huyện này đâu hết rồi, 7 8 phó chủ tịch huyện chết hết rồi à, mau đến mà xem, nhìn cái đồ lòng dạ tham lam không biết xấu hổ Tống Thanh Sơn, xem cái đồ lang tâm cẩu phế Lý Thừa Trạch, ngày tết cũng không biết về dâng cho ba nó nén hương”
Bà Lý xách theo cái loa, giọng nói to đến nỗi át cả tiếng chúc mừng năm mới của chủ tịch trên radio.
Mấy người con dâu cũng khóc theo, thanh âm biến đổi lên bổng xuống trầm, nghe rất hay.
Trong nháy mắt, toàn bộ những gia đình lãnh đạo trong khu đại viện, vợ chồng con cái ùa hết ra xem, vây thành một vòng tròn.
“Thừa Trạch tới đây cho ta, dập đầu trước ba mày đi”, bà Lý chống tay vào eo, nhảy lên nắm lấy tai Lý Thừa Trạch.
“Để cho đứa trẻ về đi thôi, làm loạn như vậy thật xấu hổ”, Đặng Cao Minh nói.
Vợ chồng Lý Dật Phàm và Cốc Bắc năm nay ăn tết ở huyện Thanh Thuỷ, cũng nói với Tống Thanh Sơn: “Dù thế nào thì cũng để cho Thừa Trạch về nhà nó ăn tết, cũng coi như bù đắp thay cho ba nó, nếu không mấy người làm thế này gọi là gì?”
Trừ cái người xuất quỷ nhập thần, thần long thấy đầu không thấy đuôi Lý lão tam, tất cả mọi người ở Lý gia đều có mặt chỉ tay xỉa xói Tống đoàn, trong khi Lý Thừa Trạch bị bà nội kéo tai, đang loạng choạng giữa đám người.
Tô Hướng Vãn thật tức giận, cảm thấy anh em nhà họ Lý thật quá vô liêm sỉ, cô định cầm dao xông lên, nhưng dù sao Tống Thanh Sơn đã nói, để hắn giải quyết chuyện này, đúng không?
Cho nên Tô Hướng Vãn đành siết chặt nắm đấm nhẫn nhịn.
Chữ “nhẫn” như cây đao treo lơ lửng trên đầu, đến lúc cô sắp không nhịn được nữa, đột nhiên nghe thấy tiếng Cốc Đông khóc lớn trong đám đông, giọng khàn khàn như gấu kêu, đôi chân ngắn tũn đạp trên mặt đất, rống lên: “Đánh người đánh người, bà nội xấu đánh người rồi!”
“Có chuyện gì thì nói, sao lại đánh đứa nhỏ?” Tống Đình Tú đột nhiên lao tới đánh Lý lão nhị ngã lăn ra đất, chỉ vào hắn rống to.
“Nhà lão Tống đánh người rồi, mọi người xông lên”, Lý lão nhị cũng gào lên, lao vào đánh nhau với Tống Đình Tú.
Lý lão tứ nhìn thấy lão nhị và Tống Đình Tú đánh nhau, quăng tấm ảnh anh trai mình xuống đất, lao vào đánh cùng.
Lư Đản lúc này bộc phát tính chiến đấu, mắt thấy Lý lão tứ vung quyền lên, nó cầm cây gậy nhảy lên, vụt thẳng vào đầu Lý lão tứ.
Nếu không phải Tống Thanh Sơn nhanh tay túm lấy, một gậy đó của Lư Đản đập xuống, đảm bảo Lý lão tứ phải bể đầu chảy máu.
Hắn giơ súng lên trời bắn một phát, tiếng súng nổ vang, mọi người nháy mắt dừng lại, nhìn về phía Tống đoàn.
“Lão phu nhân, hôm nay là ngày tết sao không ở nhà nghỉ ngơi, chạy đến chỗ này làm gì?” Tống đoàn thức thời hỏi, giọng đặc biệt cao.
Bà Lý nói: “Thừa Trạch phải về nhà cúng tết ba nó, cho dù lãnh tụ hay thủ tướng tới đây, họ cũng phải đồng ý”
“Ba Thừa Trạch chết ở Vân Nam, có tro cốt của ba nó thì nó mới cúng bái được. Lão phu nhân, bà đến Vân Nam nhận tro cốt của ba nó sao?” Tống Thanh Sơn vừa nói vừa đỡ bà lão, còn vuốt ngực cho thuận khí.
Bà lão giờ đã biết Tống Thanh Sơn lòng dạ đen tối, bề ngoài thì có vẻ biết điều, lấy lòng người khác nhưng thật ra lòng dạ rất thâm sâu.
Phì một tiếng, bà ta nói: “Chuyện nhà chúng tôi anh bớt can thiệp vào đi, dù sao chúng tôi cũng có hình, thấy hình cũng như thấy người, Thừa Trạch phải theo chúng tôi về nhà”
Tống đoàn có một tính tốt là rất nhẫn nại, bà lão nhổ nước miếng cũng không nóng nảy, chỉ bám dính lấy chuyện tro cốt của Lý Đại Tiến: “Lúc đó bên Vân Nam cũng đã gửi tin bảo các người đến lấy tro cốt, sao các người không đi?”
“Anh bớt can thiệp vào những chuyện này đi. Một là đứa trẻ, hai là chìa khoá nhà, ba là tất cả vàng bạc châu báu của Thừa Trạch mang hết ra đây cho tôi, ngay bây giờ”, hai tay bà lão sắp chọc đến mũi Tống đoàn, đột nhiên kêu lên một tiếng, bị Tống đoàn tóm lấy tay.
“Tro cốt của Đại Tiến không có người nhận, là Đình Tú nhà tôi đặc biệt chạy đến Vân Nam đón về. Hơn nữa lúc ở Vân Nam soạn lại các di vật của Đại Tiến, có một phong thư của lão phu nhân, mắng con trai bất hiếu, nói hắn ban đầu quy thuận chính phủ là sai lầm, bà còn luôn miệng oán thán con trai tại sao lúc đó không đi Đài Loan”, giọng Tống đoàn không hề cao nhưng đủ để mọi người đều nghe thấy: “Lá thư vẫn ở trong tay tôi, tro cốt của Đại Tiến cũng ở đây. Thừa Trạch là đứa trẻ mà nhà các người không cần, hộ khẩu cũng ở nhà chúng tôi, ngày tết sao nó phải đến nhà bà?”
Soạt một tiếng, hắn vén miếng vải đen che chiếc hộp đang ôm trong tay, đó chỉ là một cái hộp bình thường, bên trên có dán một tấm hình nhỏ, đúng thật là hộp đựng tro cốt.
“Quá là không biết xấu hổ đi, lão phu nhân” Lý Dật Phàm không nhịn nổi, tiến lên kéo Lý Thừa Trạch qua: “Lúc đứa trẻ đi xin cơm, các người trốn giả chết, không hé răng một lời. Bây giờ chính phủ trao trả lại tài sản, các người lại nhảy lên, nhưng đó là đồ của sư trưởng Lý, dựa vào cái gì mà đưa cho các người? Hộp tro cốt của Lý Đại Tiến ở đâu cũng không biết, bưng tấm hình mà dám đến cửa nhà người ta gây sự?”
Cả nhà bà lão bộ dạng như bị sét đánh.
Tiếng pháo mừng năm mới vang lên từ xa xa như một khúc nhạc đệm, làm cho mấy người này mặt lúc đỏ lúc trắng.
Tống đoàn không chỉ có hộp tro cốt, mà thật sự còn có lá thư bà lão viết cho con trai cả, trong đó chửi bới chính phủ và lãnh đạo.
Tống đoàn xoay người, vỗ vai Cốc Bắc nói: “Cốc Bắc, lần này anh mà không thu hồi được căn nhà đó thì tôi cảm thấy anh đừng làm cái chức Cục trưởng cục công an nữa, về vườn đi”
Cốc Bắc trong lòng nói, tự nhiên lôi tôi vào làm gì?
Bà Lý xông đến với khí thế hung hăng giờ đã xẹp xuống, chưa hiểu chuyện gì thì Cốc Bắc đã cầm lá thư lật đi lật lại, ngẩng đầu nói: “Không được, chuyện này tôi phải giao cho Uỷ ban cách mạng, để Lưu Tại Dã làm”
Bà lão nghe thấy ba chữ Lưu Tại Dã, xương hông còn chưa khoẻ đã quay người chạy băng băng trong tuyết, so với mấy đứa con dâu còn nhanh hơn.
Tại sao?
Bởi vì khi cuộc đấu tố l*n đ*nh điểm vào 2 năm trước, Lưu Tại Dã đến nhà bà ta làm cách mạng văn hoá, bà già không chỉ đánh vỡ đầu Lưu Tại Dã mà còn ném phân vào người hắn.
Cái gì gọi là cừu nhân tương kiến, phân ngoại nhãn hồng*
(*cừu nhân gặp mặt, nước mắt rơi)
Bà Lý lần này đánh hổ không được còn vuốt râu hùm, thực sự gặp rắc rối lớn rồi.
Có náo loạn đến đâu cũng không thể so sánh được với việc ăn thịt ngày tết. Đêm 30, ôm chậu thịt ăn, cảm giác sảng khoái này trong đời Cốc Đông chưa từng trải qua.
Giấm tỏi pha sẵn, thịt đã mềm tận xương, mọi người đều xé thịt ăn, nhưng không ai ăn cuồng dã như Cốc Đông.
Mậu Phương Phương ăn rất cẩn thận, không giống như Cốc Đông, ăn thịt với cảm giác duy ngã độc tôn, mình là duy nhất trong đất trời.
Tô Hướng Vãn có quá nhiều trẻ con, muốn cho bớt đi một đứa, ban đầu Hầu Thanh Diệu muốn Mậu Phương Phương.
Nhưng trên bàn ăn, đột nhiên lại thích Tiểu Cốc Đông mập mạp đang bám dính trong lòng Tô Hướng Vãn, ăn từng miếng thịt lớn.
Không thể không nói, thằng nhỏ này có khẩu vị thật tốt, khẩu vị tốt đồng nghĩa với dễ nuôi, huống chi Cốc Đông là con trai, đối với một người bình thường mà nói, nuôi con để dưỡng già thì đây là lựa chọn cơ bản nhất.
“Tiểu Cốc Đông, con có muốn đến trang trại heo ở không?” Hầu Thanh Diệu xé một miếng thịt to, chấm vào giấm tỏi rồi đưa cho Tiểu Cốc Đông.
Tiểu tử này chân tay ú nu, sờ vào rất thích, dễ n*n b*p, cũng là một ưu điểm, giữa mùa đông ôm nó giống như ôm cái lò sưởi.
Mấy đứa Lư Đản, Cẩu Đản cùng Chi Chi nháy mắt im bặt, nhìn Tiểu Cốc Đông.
Dĩ nhiên bọn nó muốn biết xem Cốc Đông trả lời thế nào, có muốn bị đưa đi không.
“Cảm ơn dì, nhưng con chỉ ăn thịt mẹ cho thôi”, Cốc Đông quay đầu, đu lên cổ, dí cái miệng bóng nhờn hôn lên mặt Tô Hướng Vãn một cái rồi rúc vào ngực cô, không chịu ra.
Ba gia chính là Ba gia, đừng nhìn vẻ bên ngoài th* t*c, giọng ồm ồm của nó mà tưởng nhầm, nó không hề hồ đồ.
“Vậy thì Phương Phương đi, tối nay về trang trại heo với dì, dì chỉ có một mình, làm bạn với dì được không?” Hầu Thanh Diệu nói.
Mậu Phương Phương le lưỡi một cái, nói: “Dạ được”
Buồn ngủ gặp chiếu manh, Mậu Phương Phương có nhiều hiu quạnh khi phải ăn nhờ ở đậu, nên khi Hầu Thanh Diệu đồng ý nuôi nó, trong lòng có bao nhiêu cảm kích. Tóm lại đêm 30 ăn tối xong, Tống đoàn lái xe đưa Hầu Thanh Diệu và Mậu Phương Phương đến trang trại heo.
Đêm 30, tuyết bay đầy trời, trong túi Hầu Thanh Diệu đựng đầy mì dẹt mềm, mộc nhĩ đã được chiên vàng, chỉ cần hầm với sườn là ăn được, còn có bánh nướng, tóp mỡ.
Nói thật lúc ở Bắc Kinh, cô có công việc tốt, địa vị cuộc sống cao, mấy thứ như mì miến, tóp mỡ, bánh kẹo này, Hầu Thanh Diệu chưa từng để mắt đến.
Dĩ nhiên khi đó Tống đoàn viết thư yêu cầu những thứ mà thị trấn nhỏ không có, lý do vì sao Hầu Thanh Diệu luôn đáp ứng là vì ngoài ấn tượng tốt về Tống đoàn chững chạc, điềm đạm thì cho tới bây giờ, cô chưa từng coi Tô Hướng Vãn là người ngang hàng để đối đãi.
Trong lòng cô, Tô Hướng Vãn chẳng qua chỉ là một người phụ thuộc vào Tống Thanh Sơn, một người phụ nữ nông thôn tục tằn, mập mạp, cay nghiệt, giống như một cái máy sinh sản mà thôi.
Tất cả những đồ cô đưa cho Tô Hướng Vãn, đều là kiểu thương hại cao thượng.
Ai có thể nghĩ được, đột nhiên có một ngày, khi cô tứ bề thọ địch thì chính cái người đàn bà mà cô coi thường, không thiện cảm đó đã trợ giúp cô nhiều như vậy.
Chỉ có thể nói, vào thời khắc này Hầu Thanh Diệu có muôn vàn cảm khái, cuối cùng chỉ có thể nói một câu: “Tống Thanh Sơn, anh yên tâm, nhất định tôi sẽ giáo dục con dâu của anh thành một người có học thức cao”
Tống đoàn đưa Hầu Thanh Diệu và Mậu Phương Phương về trang trại, ngày tết, không yên tâm cô một mình ở nơi vắng vẻ này, hắn cầm đèn pin đi vòng quanh trang trại, đảm bảo tất cả các cửa đều khoá chặt mới rời đi.
Làm đàn ông không dễ, bây giờ hắn còn phải âm thầm về thôn Tiểu Tống, trấn an cha mẹ một chút. Dĩ nhiên, Tống đoàn đã làm thêm giờ trong một thời gian dài, tiền làm thêm hắn để trong túi chính là để âm thầm thăm hỏi cha mẹ.
Bà Tống không cần, nhưng ông Tống thấy con trai cầm tiền tới thì vô cùng vui mừng.
Không còn chị gái, Chi Chi chỉ còn một mình, nằm trên giường đất lăn qua lộn lại không ngủ được, nháo sang phòng bên cạnh.
Phong tục truyền thống của Tần Châu, ngày mùng một tết không được khâu vá quần áo, mà sáng mai năm mới, bọn trẻ phải có quần áo mới để mặc.
Áo bông của Lý Thừa Trạch đã may xong, Lư Đản cùng Cẩu Đản không có quần áo mới, nhưng mặc thừa đồ của Lý Thừa Trạch cũng đã đủ rồi.
Cốc Đông mặc đồ của Chi Chi, mà Chi Chi, cũng giống như Lý Thừa Trạch, là lão đại nên năm nào cũng có quần áo mới.
Tô Hướng Vãn đã chuẩn bị hết quần áo bọn trẻ sẽ mặc vào ngày mai, đang bận khâu giày cho Chi Chi thì Cẩu Đản đẩy cửa bước vào
Tiểu tử xếp chân ngồi trên giường, trông rất buồn rầu nhưng lại không nói câu nào.
“Sao thế, ngày tết mà lại gây gổ với mấy đứa kia à?” Tô Hướng Vãn hỏi.
Cẩu Đản nhìn ra ngoài cửa sổ, đột nhiên nói: “Mẹ, con muốn chuyển nhà”
“Ngày tết con định chuyển đi đâu?” Tô Hướng Vãn giả bộ giật mình hỏi.
Cẩu Đản hít mũi một cái, cố lấy hết can đảm nói: “Con cũng muốn chuyển đến trang trại heo, mẹ đừng cản con, cũng đừng nói con. Mậu Phương Phương là bạn tốt của con mà mẹ lại đưa bạn ấy cho người khác cho nên con cũng không muốn ở nhà nữa, ngày mai con sẽ đi”
Những đứa trẻ khác, dù sao Cốc Đông nhỏ hơn nên đều ủng hộ việc giữ lại Cốc Đông, nhưng Cẩu Đản, đứa nhút nhát nhất, lại yêu sớm nhất, mới 10 tuổi đã làm bộ nói lớn lên sẽ cưới Mậu Phương Phương.
Mặc dù không thể thay đổi ý muốn của cha mẹ, nhưng nó có thể lựa chọn thay đổi bản thân.
“Vậy đi, con thu dọn quần áo, chờ ba con về rồi đưa con đến trang trại heo, được không?” Tô Hướng Vãn nói.
Cẩu Đản không nghĩ mẹ lại đồng ý nhanh như vậy, nếu mẹ giữ lại một chút thì nó có thể than phiền thêm về việc tại sao mẹ lại cho Mậu Phương Phương đi chứ không phải Tiểu Cốc Đông.
Nhưng mẹ lại dứt khoát lanh lẹ như thế, không có lấy một lời than thở, đây là trực tiếp không cần nó nữa à?
Cẩu Đản cảm thấy mẹ nên giữ mình lại một chút, dù thế nào cũng phải để cho nó nói ra sự khó chịu trong lòng mình chứ, phải không?
“Tống Đông Hải”, Tô Hướng Vãn đột nhiên đẩy cửa sổ, gọi lớn: “Tới đây, thử q**n l*t mẹ mới may xem sao”
Lư Đản vèo một cái vọt tới: “Oa, con với Tây Lĩnh mỗi người một cái à?”
q**n l*t mới làm cho bọn trẻ còn vui thích hơn cả áo bông mới. Có q**n l*t mới, đi nhà vệ sinh với đám bạn, lúc tụt quần ra có bao nhiêu kiêu ngạo.
Đến lúc đó, đi tiểu cũng có thể đùa bỡn bắn xa hơn các bạn một chút.
Tô Hướng Vãn xoay người, lục trong đống đồ, lấy ra hai chiếc q**n l*t đưa hết cho Lư Đản.
Những chiếc q**n l*t này có độ đàn hồi, không giống loại thắt bằng dây vải, nếu vô tình thắt núi sẽ không cởi ra được, cái này phải nói là rất thời trang.
Trên q**n l*t còn có những họa tiết hoạt hình rất dễ thương in ở mông. Một cái có hình con vịt béo màu vàng, cái còn lại có hình con chuột mông tròn rất dễ thương.
“Tống Tây Lĩnh bắt đầu từ hôm nay sẽ chuyển đến sống ở trang trại heo, hai chiếc q**n l*t này đều là của con”, Tô Hướng Vãn nói.
q**n l*t như thế Lý Thừa Trạch không có, Cốc Đông cũng không có, bây giờ ngay cả Cẩu Đản cũng không có, Lư Đản lại có hai cái, trong lòng rất vui vẻ, lại cảm thấy Cẩu Đản hơi đáng thương.
“Không sao, cầm mặc đi, sao còn không đi ngủ?” Tô Hướng Vãn khâu nốt mũi giày, thấy Lư Đản vẫn đứng đó, ngẩng đầu lên hỏi.
“Mẹ, đột nhiên con cảm thấy con không muốn rời khỏi nhà này”, Cẩu Đản cắn cắn môi, ngập ngừng nói.
Tô Hướng Vãn không nói lời nào.
“Có thể cho con một cái q**n l*t không, con lấy cái con vịt kia là được rồi”, Cẩu Đản nói thêm: “Ngày mai vẫn có thể gặp Mậu Phương Phương mà, tại sao con lại phải đến trang trại heo chứ có phải không mẹ, con không đi nữa”
Tô Hướng Vãn vẫn không ngẩng đầu lên, nhưng lại gọi Lư Đản: “Đông Hải, nếu Tây Lĩnh không đi thì chia cho nó 1 cái”
Cẩu Đản giật cái q**n l*t in hình con vịt, hú lên một tiếng, chạy sang phòng bên cạnh: “Anh Thừa Trạch mau nhìn q**n l*t của em này, anh không có”
Xem ra tình yêu của Tống Tây Lĩnh cũng không thâm sâu như vậy, một cái q**n l*t cũng có thể làm nó thay đổi suy nghĩ.