Xuyên Không Những Năm 70: Quân Tẩu Nuôi Con

Chương 120: Năm mới

 

Tô Hướng Hồng sắp đi Thanh Tàng, đây là chuyện lớn với Tô Hướng Vãn.

Cô không muốn em gái mình đi Thanh Tàng, nhưng Triệu Quốc Đống muốn đi, Tô Hướng Hồng phải đi theo, con gái mới lớn mà, chính là một bầu nhiệt huyết, không có cách nào khuyên nhủ được.

“Phản ứng độ cao chỉ là một, đến Thanh Tàng, em có thể cháy nắng như tôm lột, bây giờ da em đã đỏ rồi, lên vùng cao nguyên đó, em lại không biết tự bảo vệ mình, chị không đồng ý được”

“Mẹ nói được mà chị, hơn nữa Triệu Quốc Đống không phải người tệ hại, chị đừng lo. Tống Đình Tú tính khí nóng nảy, bà già ở nhà thích đánh người, em không thích như thế, em cảm thấy Triệu Quốc Đống rất ôn nhu, tốt bụng”, Tô Hướng Hồng nói.

“Hắn đang là phó chủ tịch huyện Thanh Thuỷ, tự nhiên chạy đi Thanh Tàng làm gì?” Tô Hướng Vãn hỏi.

Tô Hướng Hồng nói: “Anh ấy nhận được lệnh đến huyện A Lý làm thư ký địa uỷ (trợ lý đặc biệt cho bí thư huyện), nếu anh ấy phải đi thì em sẽ đi theo. Em chỉ thích loại đàn ông dịu dàng, có năng lực, đáng tin cậy như anh ấy”

Không thể không nói ở niên đại này, con người rất đơn giản, nhất là những người như Triệu Quốc Đống. Ngay từ đầu, mắt tinh tường của hắn đã nhìn ra, cất nhắc cô vào vị trí bí thư chi bộ thôn, Tô Hướng Vãn đã cảm thấy hắn có thể làm được việc lớn, bây giờ hắn đến Thanh Tàng, làm thư ký địa uỷ, đoán chừng sau khi trở về từ Thanh Tàng, hắn có thể trực tiếp lên tỉnh làm việc.

Có em rể làm quan lớn thực ra là chuyện rất tốt, chỉ tiếc Tô Hướng Hồng xinh đẹp như thế, bắt đầu từ bây giờ, khuôn mặt nhỏ nhắn đó sợ là không còn giữ được như cũ.

Dĩ nhiên Tô Hướng Hồng muốn đi, Tô Hướng Vãn không ngăn cản được. Cô ấy cùng Triệu Quốc Đống ngay cả hôn lễ cũng không làm, chỉ đến Tần Châu làm giấy đăng ký kết hôn. Trước Tết, phòng khám bệnh của Tô Hướng Hồng đã được thu dọn xong, liền đi Thanh Tàng.

Chớp mắt đã đến 30 tết, gần đây Tống đoàn luôn phải làm thêm giờ, mỗi lần về nhà, nhìn thấy Mậu Phương Phương hắn lại cau mày, chỉ mong Tô Hướng Vãn mau chóng đưa con bé đi.

Mà con bé này cũng rất khéo léo, ăn ít hơn Cốc Đông, làm việc nhiều hơn Thừa Trạch. Chi Chi có mới nới cũ, cũng rất thích Mậu Phương Phương, thậm chí còn gọi con bé là chị dâu. Ngay cả chị Trần hàng xóm và Lý Dật Phàm cũng nghĩ tiểu nha đầu này chắc còn ở nhà Tống đoàn một thời gian dài.

Dĩ nhiên, người đàn ông khí huyết cương dương, ngoài 30 tuổi như Tống đoàn, nếu không xây thêm phòng, hẳn phải chịu đựng cô quạnh hết Tết.

Thường Lệ Bình muốn nhận nuôi Mậu Phương Phương, Tô Hướng Vãn không cho, mà ở huyện Thanh Thuỷ, không có ai muốn nhận nuôi cô bé này. Còn cô nhi viện, nếu gửi đến họ sẽ sắp xếp, nhưng nếu cô không gửi đứa nhỏ đi thì họ cũng không chủ động đòi.

Lý Kích Phát tự nhận tội bán ma tuý, vì chủ động tự thú nên không bị tuyên án tử hình, chỉ phạt tù 20 năm. Chồng cô ta là Cốc Bình sau khi xảy ra chuyện đã nhanh chóng ly hôn.

Nghe nói bà Lý sau khi biết chuyện, khóc muốn chết luôn.

Sau đó, còn đặc biệt gặp chính quyền Tần Châu, nói rằng bà ta sẽ dẫn 3 đứa con trai đến trực tiếp đòi lại Lý Thừa Trạch.

Mặc dù không có hộ khẩu nhưng bà ta có hình cha con Lý Đại Tiến cùng Lý Thừa Trạch, cái này đã đủ chứng minh Lý Thừa Trạch là cháu trai của bà ta chứ?

Chỉ có thể nói, bà Lý rất tự tin vào lý lẽ của mình, cháu trai ruột chẳng lẽ chỉ vì một cái hộ khẩu mà không nhận bà ta?

Lý Thừa Trạch thì không cần phải nói, mà ngay cả những đứa trẻ khác lúc nào cũng lo âu, sợ nhỡ bà lão dẫn ba con trai đến cướp người thì phải làm thế nào?

Đúng ngày 30, Liên đoàn phụ nữ phát cho mấy cái chân giò, thêm nửa bộ xương sườn, còn một cái giò heo của Tô Hướng Hồng mang đến, Tô Hướng Vãn định hầm tất cả chỗ chân giò này cho mấy đứa nhóc thèm thịt được một bữa thoả mãn.

Mậu Phương Phương giúp nhóm lửa, Chi Chi giúp rửa thịt, có 2 đứa con gái, cô đã thảnh thơi hơn trước rất nhiều.

Nhưng mấy thằng nhóc không thấy mặt mũi đâu, không biết đã chạy chỗ nào.

“Tiểu Tô, dù sao cũng sắp hết năm rồi, hay cô mang bọn nhỏ về thôn Tiểu Tống đi, chỗ bà Lý để tôi để ý cho”, chị Trần nói.

Thư ký Đặng gần đây thường đi công tác, hiếm khi thấy đến chơi: “Nếu cô không muốn về thôn Tiểu Tống, tôi có thể cho cô nghỉ phép, cả nhà cô tới Tứ Xuyên một chuyến đi, tôi đưa chìa khoá nhà tôi ở Thành Đô cho cô. Dù sao mẹ của Lý Đại Tiến, từ sau khi Lý Kích Phát bị bắt, bây giờ như bị ma làm vậy, động một chút là nằm trước cửa chính quyền tỉnh, lãnh đạo cũng sợ ảnh hưởng xấu, cô có thể lùi một bước được không?”

Tô Hướng Vãn đang trông nồi thịt hầm, hai đứa con gái đang nhóm lửa, lúc đầu còn đang hát “Sóng nước Hồng hồ”, nhưng thấy mặt thư ký Đặng nghiêm túc thì ngừng cả hát.

Hiển nhiên, ngay cả thư ký Đặng còn có vẻ ngại thì hẳn là bà Lý đã có chiêu gì đó rất lớn.

“Nhà chúng tôi ở đây, tránh được mùng 1 chẳng lẽ tránh được ngày rằm?” Tô Hướng Vãn nói: “Thư ký Đặng, nhà của Mậu Kỳ Niên đến giờ vẫn chưa có ai ở phải không?”

“Ừ, thì sao?”

Tô Hướng Vãn vào phòng bếp, vớt một cái chân giò ra đưa cho chị Trần, sau đó nói: “Anh nhìn xem, chủ tịch Lý của chúng ta ở một mình, sân nhà cũng đơn giản. Nhà của Mậu Kỳ Niên trong kia đã được sửa sang qua. Anh cũng thấy nhà tôi nhiều trẻ con, bây giờ không có đất mà tìm nhà, có thể giúp chủ tịch Lý cải thiện hoàn cảnh sống, để cô ấy chuyển vào nhà của Mậu Kỳ Niên, nhà cô ấy bên này cho chúng tôi nối thông sang, như thế bọn trẻ nhà tôi cũng được ở rộng rãi hơn một chút, chủ tịch huyện của chúng ta cũng sống tốt hơn một chút”

Chị Trần nhìn thư ký Đặng, thư ký Đặng nhìn chị Trần.

“Tôi cũng không phải chiếm tiện nghi của tổ chức, chủ yếu là chủ tịch Lý ngày nào cũng làm việc vất vả, bọn trẻ nhà chúng tôi lại ồn ào, dễ làm cho cô ấy mất ngủ, mà nhà Mậu Kỳ Niên bên trong lại là chỗ yên tĩnh nhất. Thư ký Đặng, tôi đây thuần tuý chỉ là cân nhắc cho lãnh đạo, thật đó”, Tô Hướng Vãn vội vàng nói.

Vừa lúc Lý Dật Phàm tan làm về, nghe được câu này, hừ lạnh một tiếng: “Cái miệng Tô Hướng Vãn lừa người gạt quỷ, mấy người mà tin cô ta mới đúng là gặp quỷ đó”

“Chị không dọn cũng được, nhưng tôi với chị Trần có cùng khẩu vị, chỉ thích ăn lẩu đậu hũ thúi, nếu chị không ngại thúi thì chúng ta cứ tiếp tục làm hàng xóm”, Tô Hướng Vãn nói.

Lý Dật Phàm lạnh lùng liếc một cái: “Nhìn xem cô đắc ý kìa”

Dĩ nhiên, miệng dao găm lòng đậu hũ, mặc dù không nói gì nhưng sau khi về nhà, cô liền bảo mẹ Hà đến quét dọn sân nhà của Mậu Kỳ Niên.

Vì lợi dụng sự gây rối của bà Lý, biết thư ký Đặng áy náy, Tô Hướng Vãn đã nắm cơ hội, lấy được sân nhà bên cạnh.

Chân giò nóng hổi được Tô Hướng Vãn hầm trong nồi lớn cả một buổi chiều, mềm đến mức gần như không có xương, thấy Chi Chi cùng Mậu Phương Phương thèm đến ch** n**c miếng, cô cho thêm than vào tiếp tục hầm.

Người Tần Châu có câu nói, khi nhà hầm thịt hoặc nổ bánh chèo, thế nào cũng có khách đến.

Quả nhiên, Tô Hướng Vãn đang hầm thì một vị khách hiếm hoi xuất hiện.

Một người phụ nữ mặc áo khoác dài quân đội màu xanh lá cây, đội mũ Lôi Phong và quàng khăn, rõ ràng là cửa sân viện đang mở nhưng vẫn gõ vài cái vào cánh cửa, chờ đến khi Tô Hướng Vãn ở trong bếp nói cửa không khoá, mời vào.

Nhìn là thấy cô là người ngoài, không hiểu phong tục Tần Châu.

Người Tần Châu đều trực tiếp đi vào, không có chuyện đứng gõ cửa.

“Chị Hầu, chị quấn cũng chặt quá đấy chứ”, Tô Hướng Vãn nói.

Hầu Thanh Diệu còn đang vặn mấy chuỗi lạp xưởng: “Tôi sống ở trang trại heo của cô, dù sao cũng phải mang chút quà tết đến cho cô chứ”

Vừa nói cô vừa cúi đầu nhìn hai đứa con gái trong nhà bếp. Chi Chi thì cô biết nhưng không biết Mậu Phương Phương. Không biết có phải có duyên với nhau hay không mà Hầu Thanh Diệu nhìn một lúc rồi nói: “Ồ, cô bé này nhìn thật là hiền lành”

Mậu Phương Phương mang cái ghế nhỏ đến cho Hầu Thanh Diệu ngồi, sau đó vào phòng ngủ của Tô Hướng Vãn tìm bình rót nước cho Hầu Thanh Diệu, trước khi đi còn hỏi: “Dì, dì uống trà hay uống nước?”

“Nước là được rồi”, Hầu Thanh Diệu cười nói.

Quay lại, cô hỏi Tô Hướng Vãn: “Cô bé này ở đâu vậy, chưa nghe Thanh Sơn nói nhà cô có 2 con gái”

Tô Hướng Vãn nửa đùa nửa thật nói: “Nhặt được, chị thích không, tôi đưa nó cho chị”

Vốn Tô Hướng Vãn chỉ nói giỡn một câu, đột nhiên Hầu Thanh Diệu bịt miệng rồi sau đó cười ngả cười nghiêng.

“Chị sao vậy?” Tô Hướng Vãn hỏi.

Hầu Thanh Diệu hít một hơi thật sâu, vẫn còn cười: “Cô không biết, Tề Lực viết thư cho tôi nói đứa con mà vợ mới của anh ta sinh ra bị bệnh, đi bệnh viện kiểm tra máu mới phát hiện, hắn ta cùng người đàn bà kia là nhóm máu A, còn đứa trẻ là nhóm máu B. Vì thế anh ta đặc biệt đến bệnh viện một lần nữa kiểm tra, phát hiện mình bị vô tinh, nói cách khác, đứa bé kia không phải của anh ta”

Như thế thật tốt, Tô Hướng Vãn cũng cười theo.

Đây thật là, Tề Lực là vì Hầu Thanh Diệu không sinh được con nên mới ly hôn.

Sau đó có con với một người khác, kết quả cuối cùng phát hiện mình vô tinh, không có năng lực sinh sản, chuyện này quả thật là khôi hài.

Hầu Thanh Diệu cười xong, đặc biệt nghiêm túc kéo tay Tô Hướng Vãn: “Nếu đứa bé kia thật sự không ai muốn thì để tôi nuôi đi”

Giống như Cốc Đông và Lý Thừa Trạch, nuôi hơn một tháng, Tô Hướng Vãn cũng có tình cảm với Mậu Phương Phương.

Huống chi, nhìn quan hệ bây giờ của Cẩu Đản và Mậu Phương Phương, có vẻ như sau này lớn lên sẽ kết hôn.

Một cô bé như thế đưa cho Hầu Thanh Diệu nuôi có được không?

“Tề Lực bây giờ đang giúp tôi tranh thủ rửa sạch các tội danh, nếu thành công, Tô Hướng Vãn, tôi sẽ quay về công việc trong quân đội, bất kể cô bé này xuất thân như thế nào, đi với tôi sẽ không thiệt thòi, đúng không?” Hầu Thanh Diệu còn nói.

“Cha mẹ nó là gián điệp Nhật Bản, chị còn muốn nuôi không?” Tô Hướng Vãn hỏi ngược lại.

Quả nhiên Hầu Thanh Diệu lập tức dừng lại. Nói thế nào nhỉ, ở niên đại này, trừ khi là kẻ cơ hội như Thường Lệ Bình, nếu không một gián điệp Nhật Bản chỉ là rào cản mà thôi.

“Nếu không thì thế này, để con bé đến trang trại đón tết cùng tôi, mình tôi ăn tết cũng tịch mịch, nếu tôi thấy nó không tệ, anh hùng bất luận xuất thân mà, tôi sẽ mang nó về Bắc Kinh, cô nghĩ sao?” Hầu Thanh Diệu lại nói.

Phải nói, cho tới giờ Hầu Thanh Diệu cũng vẫn có chút coi thường Tô Hướng Vãn.

Tô Hướng Vãn cũng coi thường sự thanh cao của cô ta.

Nhưng với chuyện của Mậu Phương Phương, Tô Hướng Vãn lại đồng ý với Hầu Thanh Diệu: “Chị nói cũng hợp ý tôi, nhưng không phải chị lựa chọn Mậu Phương Phương, mà là hai người lựa chọn lẫn nhau, hiểu không?”

Nếu thật sự Mậu Phương Phương có thể tới Bắc Kinh, mặc dù nó sẽ phải xa Cẩu Đản một thời gian, nhưng có mẹ làm việc trong quân đội, đối với Mậu Phương Phương, đó là sự giáo dục tốt nhất rồi.

Nếu Hầu Thanh Diệu thực sự đồng ý nuôi Mậu Phương Phương, Tô Hướng Vãn dự định đem vàng cùng số Viên đại đầu của nhà Mậu Kỳ Niên đưa cho cô, nhưng điều đó còn tuỳ thuộc vào thành ý của Hầu Thanh Diệu.

Chân giò hầm thành mầu nâu sẫm, lớp da bóng mượt như mứt.

Một năm bốn mùa, chỉ có tết mới được ăn thịt như vậy, Tô Hướng Vãn lấy thịt ra khỏi nồi, cho vào cái chậu sắt lớn đặt trên bàn.

Tỏi nghiền được thêm giấm, bột tiêu, dầu mè và một ít bột hoa hồi, chỉ cần xé một miếng thịt, chấm vào gia vịt, sau đó ăn kèm một đũa dưa muối nóng hổi, cái này mới thật sự gọi là ăn thịt lớn ở Tần Châu.

Nhưng gọi nửa ngày, cô phát hiện không thấy đứa nào đáp lại.

“Cốc Đông, về nhà ăn thịt”, Tô Hướng Vãn lại rống lên trong sân đại viện.

Phải biết chỉ cần một câu như vậy, bình thường Cốc Đông sẽ như một viên đạn đại bác từ một xó xỉnh nào đó lao thẳng vào ngực Tô Hướng Vãn.

Nhưng kỳ quái, cô vừa kêu như vậy mà lại không hề có động tĩnh nào.

Lòng vòng tìm một hồi, chị Trần mới nói: “Vừa rồi tôi thấy hình như Thừa Trạch mang mấy đứa nhỏ đi ra chỗ cửa sắt lớn, cô ra đó coi thử”

Tô Hướng Vãn đi ra chỗ cửa lớn của khu đại viện, thấy bốn thằng con trai, mỗi đứa cầm một cái gậy, đứng thành hàng dưới chân tường. Lý Thừa Trạch lớn nhất cầm cây gậy ngắn nhất, Cốc Đông nhỏ nhất cầm cái gậy còn dài hơn cả người nó.

Một mình Lư Đản đứng ở đằng trước, cái đầu tròn trịa cực kỳ giống Tống đoàn, hai cái chân dài kia cũng giống Tống đoàn như đúc.

Càng bất ngờ hơn là hai anh em Tống Thanh Sơn, Tống Đình Tú cũng ở đây.

“Nhất can thương, lưỡng khỏa đản*, 30 năm qua không phải chưa từng tham chiến, Tống Đình Tú, tôi thật phục chú, cô gái tốt như Tô Hướng Hồng mà chú không theo đuổi được, để Triệu Quốc Đống lấy mất?” Tống đoàn hai tay cầm một cái hộp phủ vải đen, đang cùng Tống Đình Tú nói chuyện phiếm, thanh âm không lớn, dĩ nhiên mấy đứa bé cũng không hiểu hắn đang nói gì.

(*Nhất can thương, lưỡng khỏa đản: (Một cây thương, hai quả trứng) là một thành ngữ mô tả trạng thái cảm xúc thất thường, lúc hưng phấn tột độ, lúc lại trầm buồn, suy sụp)

Tống Đình Tú không cầm gậy, vẫn mặc trang phục công an, hai tay nhét vào túi, dậm chân nói: “Anh, lúc ấy em và Tô Hướng Hồng cũng đã nói đến chuyện cưới hỏi, bàn đến chuyện sau khi kết hôn ai sẽ là người quản tiền. Nhưng vừa nghe em nói sau khi kết hôn, tiền của em vẫn do mẹ quản, cô ấy không nói gì, ngày hôm sau xác định quan hệ luôn với Triệu Quốc Đống, em cũng không biết là chuyện gì xảy ra nữa”

Đó là bệnh chung của hai anh em, ngu hiếu. Tống đoàn dù gì còn biết nuôi gia đình sống qua ngày, Tống Đình Tú vì ngu hiếu, ngay cả một đối tượng cũng không tìm được.

Thấy Tô Hướng Vãn đi ra, Tống đoàn nói: “Tết rồi, về nhà nghỉ ngơi đi, chuyện bà Lý để tôi và bọn nhỏ đối phó là được rồi”

“Tống đoàn, chẳng lẽ anh định đánh nhau với bà ta à?” Tô Hướng Vãn hỏi.

Ngày tết, bà lão đến cửa làm loạn không phải chuyện tốt gì, nhưng Tống đoàn lại dẫn con trai đi đánh người, vậy thì là hành vi cường hào ác bá rồi.

Nhưng Tống đoàn không lo như Tô Hướng Vãn: “Chữa bệnh phải trị tận tốc, em yên tâm, hôm nay tôi không những thay Thừa Trạch đuổi bà ta đi, mà căn nhà ở Tần Châu đó, khẳng định cũng phải để bà ta ngoan ngoãn giao ra. Thừa Trạch những năm này bị uỷ khuất, nếu bà ta muốn làm ầm lên, chúng ta liền vạch cho rõ ràng, em đi nghỉ đi”

Được rồi, dẫu sao cũng là ăn tết, đồng chí Tiểu Tô đã cực khổ cả năm rồi.

Anh em, cha con cùng nhau chiến đấu.

Hôm nay Tống đoàn định dùng cách của mình để giải quyết triệt để chuyện rắc rối của gia đình nhà bà Lý, để Tô Hướng Vãn có thể sống thoải mái, đón năm mới vui vẻ. 

 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn