Xuyên Không Những Năm 70: Quân Tẩu Nuôi Con

Chương 119: Phá hoại

 

Bộ quân phục màu xanh lá cây rất vừa vặn, cổ áo sơ mi bên trong đặc biệt trắng, tóc được chải gọn gàng sát da đầu, đôi mắt đặc biệt sắc bén, đây là kết quả của nhiều năm huấn luyện quân sự không ngừng nghỉ.

Thấy Tống đoàn bước vào, Lý Kích Phát không hiểu sao lại có chút sợ hãi.

Nghĩ mà xem, lúc cả nhà cô ta còn đang nghĩ cách nào để khóc lóc ầm ĩ ăn vạ, người này không nói không rằng đã chạy đến Bắc Kinh, làm xong hộ khẩu của mình với sư trưởng Lý. Lần này cũng thế, mặc dù Lý gia nói Lý Thừa Trạch là cháu trai ruột, nhưng trên hộ khẩu lại thuộc nhà Tống đoàn.

Cho nên Lý Kích Phát vốn đã viết xong báo cáo, nhưng vì vấn đề hộ khẩu của Tống đoàn nên còn chần chừ chưa dám gửi.

Nhưng trong lòng Lý Kích Phát cũng không sợ Tống đoàn thẩm vấn mình, cô ta nghĩ, mình không phải là lính, hắn mà dám dùng hình, ngày mai mình đi tố cáo với quân khu, để tổ chức xử lý hắn.

Lúc này, Tống đoàn chậm rãi ngồi đối diện cô ta.

Mỉm cười, một nụ cười đặc trưng của quân đội nước cộng hoà, thể hiện sự trầm ổn và chân thành.

Lý Kích Phát cười lạnh một tiếng: “Tống Thanh Sơn, anh cười cái gì? Anh là quân nhân, đừng có làm gì vượt quá thẩm quyền của mình, mấy anh em tôi mặc dù không có chức vụ nhưng Cốc Bình là phó tổng chỉ huy hồ chứa nước, anh nghĩ anh có thể ép buộc tôi khai sao?”

“Không dám”, Tống đoàn nói.

Lý Kích Phát bắt chéo chân: “Vậy thì mau thả tôi ra, các người giữ tôi thêm một ngày, tôi lại có thêm nội dung để viết báo cáo”

“Cốc Bắc bị người ta ném gạch, cô có biết không?” Tống đoàn đột nhiên nói.

Lý Kích Phát đổi giọng: “Là Lưu Tại Dã làm, chẳng phải anh ta luôn thèm muốn cái ghế Cục trưởng công an sao?”

“Không hẳn”, Tống đoàn nói: “Tôi thấy Cốc Bình có vẻ đang muốn chuyển ngành, nói không chừng cũng muốn vào Cục công an”

“Anh định nói Cốc Bình ném gạch Cốc Bắc à, vậy thì nói luôn là tôi ném đi”, miệng lưỡi Lý Kích Phát cũng rất linh hoạt: “Nực cười, Cốc Bình ngày nào cũng đi làm cùng anh, có thời gian để đi ném gạch Cốc Bắc à?”

“Không phải Cốc Bình, không chừng là Lý Đại Quang nhà cô, không phải cậu ta không phải xuất thân võ sĩ sao?”

Lý Đại Quang, người em trai thứ ba của Lý Kích Phát, đó là một nhân vật thần long thấy đầu không thấy đuôi, tục xưng côn đồ, bởi vì đứng thứ ba nên bên ngoài gọi là Lý Tam gia, ngay cả Vương Hồng Mai, vợ hắn cũng thường xuyên không biết hắn đang ở đâu.

Nhưng tên kia quả thực có thể cho người ta một quả đấm.

Lý Kích Phát đột nhiên im bặt, không nói một lời nào.

Tống đoàn vẫn ngồi đối diện cô ta: “Loại ném gạch này phải xuất thân từ người luyện võ, thân thủ cực tốt, lão nhị với lão tứ tôi không nói, nhưng lão tam thì tôi đã từng thử sức, nếu không để tôi đi kiểm tra cậu ta?”

“Anh đừng có kiểm tra anh em tôi, nếu không, Tống Thanh Sơn, tôi nói cho anh biết, người nhà họ Lý chúng tôi ở Hải Tây chưa phải tuyệt diệt hết, sớm muộn cũng có ngày làm cho anh phải hối hận”

“Nói ví dụ đi”, Tống đoàn lại hỏi.

Lý Kích Phát cười cười: “Hai năm đổi lấy mạng của đứa nhỏ, anh nói có đáng giá không?”

Nói thế nào nhỉ, những người như bọn họ xuất thân từ gia tộc thổ ty, trừ phi bị giáo dục, nếu không với giai cấp quý tộc từ xã hội cũ như vậy, không nói đến chuyện bài xích các chính sách hiện hành mà còn rất thờ ơ với mạng sống của người khác.

Chính phủ có chính sách ưu đãi với bọn họ, đi học được cộng điểm, phạm tội được giảm án, cho dù bọn họ có gây tội đến đâu mà ra tự thú, khi bị kết án, người thường có thể phạt 10 năm, bọn họ nhiều nhất chỉ 2 năm.

Cái này còn phải giải thích sao, lời nói của Lý Kích Phát đủ tr*n tr** rồi.

Nếu Tống đoàn thật sự chọc vào Lý Đại Quang, Lý Đại Quang giết một đứa con của Tống đoàn, thế giới của Tống đoàn sụp đổ, còn Lý Đại Quang coi như bị bắt đi, hắn tự nhận tội thì cũng chỉ bị tù nhiều nhất là 2 năm.

Đây chính là cách hành xử của bọn vô lại, không có cái gì gọi là ranh giới cuối cùng.

Tống đoàn vì thế nói: “Vậy cô khai đi, tôi đảm bảo không động đến Lý Đại Quang, được không?”

“Được rồi, tôi bán ma tuý, các người bắt giữ tôi là được, nhưng lão tam nhà tôi, tốt nhất đừng có động vào”, Lý Kích Phát hít sâu một hơi, giơ tay lên, vụ án này coi như thẩm vấn xong.

Tuy nhiên một cáo già như Tống đoàn, đến mẹ hắn có chết cũng không doạ được hắn, sao có thể sợ mấy lời của Lý Kích Phát?

Nhìn xem, hắn vừa đồng ý với Lý Kích Phát nhưng ngay khi bước ra khỏi phòng thẩm vấn đã nói với Cốc Bắc: “Để ý đến Lý Đại Quang, em trai Lý Kích Phát, hắn là kẻ đã ném gạch anh”

“Lý Đại Quang? Là tên côn đồ kia sao?” Cốc Bắc nói.

Tống đoàn nói: “Loại côn đồ đó không thể bắt giữ vài ngày rồi lại thả ra được, mà phải theo dõi hắn, sau đó nghĩ biện pháp buộc tội, xử chung thân, biết chưa?”

Cốc Bắc dĩ nhiên biết, có một vài kẻ sinh ra đã là phần tử nguy hiểm, nhà tù là nơi tốt nhất của bọn chúng. Tuy nhiên, theo pháp luật, bắt người phải hợp lý, Tống đoàn bảo hắn phải theo dõi sát, không bắt là vì lý do này.

Lúc Tống đoàn đi ra khỏi Cục công an đến bệnh viện đón người, thấy một hàng dài trẻ con, hắn cũng hoa mắt chóng mặt.

Về phần Mậu Phương Phương, ý của Tống đoàn là đưa lại về trại trẻ mồ côi.

Nhưng Mậu Phương Phương không muốn trở về, đứa trẻ đã quá hoảng sợ, nghĩ xem, nó mới được nhận nuôi có mấy ngày, thiếu chút nữa thì bỏ mạng dưới gầm xe, liệu nó có dám để cho ai nhận nuôi nữa không?

“Dì Tô, nếu không dì đưa con đến trang trại nuôi heo đi, để con nuôi heo, con cho heo ăn, đảm bảo con nào cũng mập”, Mậu Phương Phương nói.

Cẩu Đản vì để tăng tính thuyết phục, bóp cánh tay Mậu Phương Phương nói: “Mẹ nhìn xem tay bạn ấy to chưa, bạn ấy mập thì nuôi heo nhất định cũng sẽ mập”

Mà Cốc Đông cùng Lý Thừa Trạch đều im thin thít, thuộc dạng rắm cũng không dám đánh, bọn chúng sợ sau khi Mậu Phương Phương đến, mình sẽ bị đưa đi.

Sau khi về nhà, cho Đại Sơn ăn vốn là việc của Cẩu Đản, bị Cốc Đông đoạt lấy.

Tiểu tử bưng chậu cơm chó xông thẳng đến, cơm chó văng đầy đất, nó đè đầu Đại Sơn bắt con chó ăn, con chó vùng vẫy, lăn lộn trên mặt đất, Cốc Đông thở phì phò vật nhau với Đại Sơn.

Việc rửa nồi chén bị Mậu Phương Phương giằng lấy làm. Cái nồi mì tè le Tống đoàn nấu buổi trưa cùng chén bát dơ đều được Mậu Phương Phương rửa sạch.

“Nhà mấy người là mang binh đánh giặc à?”, chị Trần nghe tiếng động tò mò đi qua nhìn, thở dài: “Ôi nhiều trẻ con quá, tôi không biết đứa nào với đứa nào”

Tô Hướng Vãn trong lòng khổ, miệng khó mà nói.

Chị Trần đến xin nước tương, cô mở bình múc nửa chén nước tương cho chị Trần, làm cho mỗi đứa trẻ một chén mì nước tương, bọn nhỏ ăn no xong chạy sang phòng Lý Thừa Trạch, trèo hết lên giường chơi.

“Ồ, anh giống như không có chuyện gì xảy ra vậy, vẫn còn đọc sách được à?” Tô Hướng Vãn bước vào phòng, ngạc nhiên khi thấy Tống đoàn đang đọc sách.

Hơn nữa, cuốn sách của hắn nhìn rất khô khan.

Tô Hướng Vãn nhìn qua: "Phương pháp và quy định thực hiện chính sách mới ở các vùng dân tộc thiểu số", nói: "Tống đoàn đây là định chuyển nghề, bỏ công theo văn, đọc đến cả luật pháp rồi"

Tống đoàn vì thế đem chuyện của Lý Tam gia, tức Lý Đại Quang, nói cho Tô Hướng Vãn nghe.

Tóm lại chính là không chỉ Lý Đại Quang mà cả ba anh em nhà họ Lý, bọn họ là một trong 18 thổ ty vùng Hải Tây chủ động về với quốc gia nên được hưởng rất nhiều chính sách ưu đãi. Mà đám người này vừa không có công ăn việc làm cố định vừa chẳng sợ cái gì cả.

Ngay từ đầu Tống đoàn đã đoán được người ném gạch là Lý Đại Quang, nhưng loại người như Lý Đại Quang, cũng giống như Phương Kim Hoán, muốn đối phó thì hoặc là đập chết, hoặc đừng động vào, nếu không di hoạ vô cùng.

Mà muốn trị Lý Đại Quang thì phải hiểu thật rõ chính sách.

“Không tệ nha Tống đoàn, không ngờ ở phương diện này anh cũng có đầu óc”, Tô Hướng Vãn vô hình nhìn Tống đoàn nhà mình bằng một con mắt khác: “Ở trong sách có nói, Lý Đại Quang chính là dựa vào chính sách ưu đãi, tương lai ở Tần Châu trở thành lão đại lớn nhất, nhiều tiền nhất”

Tống đoàn quả nhiên hứng thú, nói với Tô Hướng Vãn: “Em nói một chút đi, Lý Đại Quang ở trong sách đã trải qua những gì?”

Vì thế Tô Hướng Vãn kể hết cho Tống đoàn chuyện Vương Hồng Mai mở hộp đêm đầu tiên ở Tần Châu, làm má mì, đi về phương nam dụ dỗ các cô gái, cùng Lý Đại Quang làm ăn kiếm tiền, sau đó bị người hại chết ở Vân Nam.

“Ý của em là Lý Đại Quang bị người ta nhét đầy ma tuý vào miệng, sau đó chết ở Vân Nam hay là bị treo ở trên cầu?”

“Có phải không?” Tô Hướng Vãn nói: “Một chút đầu mối cũng không có, cứ như vậy chết thôi. Trong sách nói, người phụ trách điều tra vụ án này là Đông Hải nhà chúng ta”

Gần đây cô đang khâu giày cho bọn trẻ, một đôi cho Cốc Đông, một đôi cho Chi Chi, là giày vải bên trong có lót bông. Tống đoàn nhìn, không nói gì, lấy áo bông của mình tháo ra, rút ra từng nắm bông lớn, nhét vào giày của hai đứa trẻ.

Đây chính là một người cha, bình thường không nói chuyện mấy, nhưng hận không thể đắp hết bông lên người bọn trẻ.

Bốn chiếc giày nhỏ được nhét đầy bông từ áo Tống đoàn, múp míp như 4 khẩu pháo.

“Khẳng định là Thừa Trạch làm”, Tống đoàn bình tĩnh nói.

Lần này đến phiên Tô Hướng Vãn thấy kỳ quái: “Sao lại là Thừa Trạch? Thừa Trạch ở trong sách là một kẻ buôn ma tuý, dĩ nhiên bây giờ tôi đang hoài nghi về chuyện này, nhưng tóm lại mọi chuyện không có lửa làm sao có khói?”

Tống đoàn nói: “Cụ thể em có thể đi hỏi Tô Tiểu Nam, nhưng em thử nghĩ xem, em nói Chi Chi bỏ chạy cùng với nó đúng không? Em còn nói trong tương lai, Tần Châu là nơi ma tuý ngang ngược. Lý Kích Phát bây giờ có thể bán ma tuý, có Lý Đại Quang chống lưng đằng sau, vậy tương lai nhất định chúng cũng sẽ đến Vân Nam để bán ma tuý. Thừa Trạch đến Vân Nam bởi lý do là ba nó chết ở đó. Ba nó là công an phòng chống ma tuý, trong khi chú ruột nó lại bán ma tuý, ăn miếng trả miếng, dùng đúng ma tuý để giết chú nó, không phải là tính cách của nó sao?”

“Vậy thì đúng rồi, hẳn là nó đã ra tay g**t ch*t Lý Đại Quang, có thế thì Vương Hồng Mai mới hận nó, tìm cách chôn sống nó chứ?”, Tô Hướng Vãn thay đổi suy nghĩ một chút, cũng đúng, như thế có thể giải thích lý do tại sao Lý Thừa Trạch cuối cùng bị người ta chôn sống.

Hai vợ chồng nhìn nhau một cái, cảm thấy vô cùng hối hận, nghĩ lại lúc đó thành kiến của hai người đối với Lý Thừa Trạch quả là quá lớn.

Nói như thế còn có Lư Đản bị chặt hai chân.

Còn có Cẩu Đản tôn Cốc Đông làm đại ca, trở thành tay súng giết người ở Tần Châu.

Cốc Đông có cha, chú bảo bọc không bị giết, còn Cẩu Đản bị đuổi đến cùng đường, lang thang như chó nhà có tang.

Mặc dù bọn trẻ không phân chính tà, nhưng cuối cùng vẫn chiến đấu ngươi chết ta sống, lưỡng bại câu thương, ở độ tuổi thanh xuân đẹp đẽ đã phải nằm xuống cát bụi.

Nghĩ đến trong sách chém giết mưa máu gió tanh, bây giờ thấy bọn trẻ đang ồn ào náo nhiệt ở phòng bên cạnh, thật giống như đã qua cả một đời người.

Nhưng Tô Hướng Vãn vẫn còn lo lắng một chút: “Đúng rồi, tối hôm nay anh có nên về ký túc xá không?”

“Giường nhà ấm như vậy, mềm như vậy, sao tôi phải về ký túc xá?”

“Phòng kia có 6 đứa bé, một cái giường nằm không đủ, anh không đi thì ở lại kiểu gì?” Tô Hướng Vãn hỏi lại,

Tống đoàn suy nghĩ hồi lâu, dù sao hắn cũng là đàn ông, chuyện trong nhà vẫn phải làm chủ: “Như vậy đi, đừng đưa Mậu Phương Phương về cô nhi viện nữa, nếu không nó vẫn phải gánh cái mác gián điệp Nhật Bản. Để tôi hỏi Cốc Bắc xem trong thành có gia đình nào tốt, muốn nhận nuôi nó không”

“Vậy anh mau về ký túc xá đi, đã muộn thế này rồi, Chi Chi và Mậu Phương Phương là con gái, Thừa Trạch, Lư Đản, Cẩu Đản cũng đã lớn rồi, để bọn nó ở chung phòng ban đêm không ổn”, Tô Hướng Vãn nói.

Tống đoàn xuống giường, chẳng những dọn quần áo của mình mà quần áo ngủ của Tô Hướng Vãn cũng cầm theo.

“Anh cầm quần áo ngủ của tôi làm gì?” Tô Hướng Vãn hỏi.

Tống đoàn định nói, nhưng vội nhìn ra ngoài xem có đứa trẻ nào đi vào không.

“Tối nay đi nhà khách, lần trước không có bao, lãng phí của tôi 5 đồng, tối nay tôi phải bù lại”, Tống đoàn vừa nói vừa giơ cái hộp trong tay lên: “Tôi đã đếm rồi, có 7 cái, đủ dùng cho đêm nay”

5 đồng tiền phòng, hắn đòi phải làm 7 lần mới thu hồi vốn.

Tô Hướng Vãn ghét cái tâm lý tiểu nông này của Tống đoàn, nhất quyết không chịu đi nhưng không chỉ có quần áo ngủ, hắn còn lấy luôn cả q**n l*t cô phải thay vào sáng mai mang theo. Thấy cô vẫn giằng co, hắn quyết định vác cô lên vai, mang đến nhà khách.

Nửa đêm canh ba, trên đường không có ai nhưng một người đàn ông cõng một phụ nữ, ở niên đại này mà bị người ta nhìn thấy là sẽ bị phê bình.

“Anh để tôi xuống được không?” Tô Hướng Vãn giãy dụa.

Tống đoàn chẳng những không thả, còn siết chặt tay, xốc Tô Hướng Vãn lên: “Em không hiểu, được cõng vợ đi đến nhà khách, trong lòng tôi vui đến thế nào đâu”

Đúng vậy, cũng giống như cõng heo để lên cân, sau đó giết thịt để ăn một bữa thịnh soạn. Chỉ cần nghĩ đến chiếc giường mềm mại kia, mỹ mỹ hương hương, trong lòng Tống Thanh Sơn như đang nhảy múa.

Vốn dĩ vợ chồng Tống đoàn tưởng sẽ không có ai muốn nhận nuôi một cô bé như Mậu Phương Phương, nhưng không ngờ Cốc Bắc sau khi nghe ngóng khắp Tần Châu lại tìm được một người đồng ý nhận nuôi, mà người này là kẻ mà Tô Hướng Vãn cho dù đánh chết cũng không giao con cho hắn nuôi.

Đúng vậy, đó chính là kẻ luôn chõ mũi vào tất cả mọi chuyện, Lưu Tại Dã.

“Cái gì? Anh muốn nhận nuôi Mậu Phương Phương? Lưu Tại Dã, đừng có khôi hài nữa đi, đến bây giờ anh còn chưa có ý định tìm đối tượng nữa cơ mà?” Tô Hướng Vãn nói.

Lưu Tại Dã gần đây làm cách mạng văn hoá ở Tần Châu rất tích cực, kiếm được không ít tiền, dĩ nhiên ăn mặc rất tiêu sái, vuốt mái tóc bóng mượt, hắn nói: “Thật ra không phải là tôi muốn nhận nuôi, là một người bạn của tôi ở Bắc Kinh muốn nuôi. Cô ấy muốn tìm một đứa bé mập một chút, đen một chút, xấu một chút để dễ nuôi hơn”

“Kỳ lạ nha, người bình thường nhận nuôi đều thích đứa trẻ xinh đẹp, khôn khéo, sao bạn của anh lại ngược đời muốn nuôi đứa bé vừa xấu vừa đen?” Tô Hướng Vãn nói.

Lưu Tại Dã nói: “Cô ấy rất xinh đẹp nên sẽ không chịu nổi những người phụ nữ đẹp hơn mình. Đúng rồi, cô ấy cũng từ quân khu Tần Châu chúng ta, hẳn là cô đã nghe qua giọng hát của cô ấy rồi, tên là Thường Lệ Bình. Cô ấy còn khá hứng thú với Tống đoàn nhà cô, là sự quan tâm đặc biệt giữa các đồng chí với nhau, chắc cô không biết đâu”

Quả nhiên lại là cái người Thường Lệ Bình này.

“Anh cho là Thường Lệ Bình muốn nhận nuôi một đứa trẻ xấu xí?” Tô Hướng Vãn nghe Lưu Tại Dã nói xong, hỏi ngược lại.

Lưu Tại Dã khẳng định: “Đúng rồi, không sai đâu, cô ấy nói mục đích chủ yếu là muốn giúp Tống đoàn giải quyết chút phiền toái”

“Thân ở Bắc Kinh mà vẫn còn bận tâm giải quyết phiền toái cho nhà chúng tôi, cô ta quản cũng thật rộng đi”, Tô Hướng Vãn nói: “Sang năm, Trung Quốc và Nhật Bản có thể sẽ thiết lập quan hệ ngoại giao. Đến lúc đó, Thường Lệ Bình hẳn sẽ có tên trong danh sách diễn viên đến Nhật Bản để giao lưu biểu diễn. Tôi nói đúng không?"

Cái này Lưu Tại Dã biết, quan hệ ngoại giao Trung – Nhật đã được đăng lên báo, là sang năm.

Tô Hướng Vãn nói tiếp: “Mậu Kỳ Niên và Cao Nguyên ở nước chúng ta là gián điệp, ở Nhật Bản là anh hùng dân tộc. Nếu Thường Lệ Bình đi Nhật Bản, mang theo Mậu Phương Phương, cô ta có thể ở lại Nhật Bản và không quay về nữa, hơn nữa còn có thể nhận danh hiệu mẹ anh hùng, anh hiểu không?”

Lưu Tại Dã đang ngồi, đột nhiên đứng lên: “Con mẹ nó, ý của cô là Thường Lệ Bình này vòng vo, đưa cho tôi rượu Mao đài, đưa cho tôi giày da nhập khẩu, băng nhạc của Đặng Lệ Quân, ý đồ không phải phá hư chuyện nhà cô mà vì muốn chạy làm gián điệp cho bọn quỷ Nhật Bản?”

Đại Sơn bị doạ giật mình, sủa om lên, Lưu Tại Dã cũng tức giận, đạp vào cái bàn đá. Giữa mùa đông, chân vốn đã bị đông cứng vì lạnh, một đạp đó không ảnh hưởng gì đến cái bàn, ngược lại làm đau chính mình, ôm chân gào rống.

Tô Hướng Vãn cười lạnh hai tiếng, xoay người đi vào bếp.

Nói thật, trên đời này lấy đâu ra nhiều ái mộ và tình yêu như thế, quá nhiều thì chỉ có tính toán thôi.

Nhất là đối với loại ca sĩ như Thường Lệ Bình, có loại đàn ông nào mà chưa từng gặp qua, cô ta chỉ muốn phá Tống đoàn mà thôi.

Ngoài việc Tống đoàn quá cứng nhắc, chinh phục được hắn có thể mang lại cảm giác thành tựu làm cho cây sắt nở hoa ra, nguyên nhân lớn nhất chính là Mậu Phương Phương, một tiểu cô nương có thể mang lại rất nhiều lợi ích.

Lưu Tại Dã vừa từ trong nhà Tô Hướng Vãn đi ra, vừa lúc gặp ngay Tô Hướng Hồng mang theo một cái giò heo đến khu đại viện.

Tô Hướng Hồng năm nay 22 tuổi, là cô gái xinh đẹp nhất huyện Thanh Thủy.

Nói thế nào nhỉ, lúc Lưu Tại Dã nhìn thấy Tô Hướng Vãn là cảm giác như sét đánh, đất trời ngưng đọng không thể xoay vần.

Loại cảm giác đó, cả đời này hắn không bao giờ có lại được nữa.

Nhưng lúc nhìn thấy Tô Hướng Hồng, Lưu Tại Dã thầm kêu trong lòng, nhìn khuôn mặt này đúng là em gái Tô Hướng Vãn. So với Tô Hướng Vãn, cô ấy quê mùa hơn một chút, ngũ quan cũng không mềm mại bằng nhưng cũng rất xinh đẹp, khiến người ta cảm thấy thoải mái.

Nhưng nếu để làm vợ thì cũng sẽ là một người vợ rất tốt.

Làm thế nào đây?

Nếu không hắn cố miễn cưỡng một chút vậy, chỉ cần Tô Hướng Vãn chịu cầu hắn một chút, hắn sẽ chấp nhận hy sinh cưới Tô Hướng Hồng làm vợ được không?

Lúc đi ngang qua, Tô Hướng Hồng không biết người đàn ông đang nhìn mình chằm chằm kia trong đầu lại đang nghĩ loạn như vậy.

Cô vui vẻ xách cái giò heo vào cửa, ngọt ngào gọi chị, nói qua cửa sổ: “Chị, em sắp kết hôn, chị đoán xem là ai?”

“Ai vậy?” Tô Hướng Vãn thò đầu qua cửa sổ: “Em không định làm chị em dâu với chị đấy chứ?”

“Cái gì cơ? Triệu Quốc Đống sau này sẽ là em rể của chị đó”, Tô Hướng Hồng cười hì hì nói: “Anh ấy bị điều đi Thanh Tàng, em sẽ đi Thanh Tàng cùng anh ấy!” 

 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn