Đến bây giờ, Cục công an vẫn chưa điều tra được ai đã ném gạch vỡ đầu Cốc Bắc.
Cục gạch đó suýt nữa làm hắn chấn động não.
Dĩ nhiên, mọi người đều chĩa mũi dùi vào Lưu Tại Dã, nếu nói ai muốn đập chết Cục trưởng cục công an rồi ngồi vào ghế đó, ngoài Lưu Tại Dã thì còn ai?
Mà Lưu Tại Dã nghe được chuyện này, trực tiếp đến nhà Cốc Bắc mắng cho một trận.
Dĩ nhiên hắn cũng có lý do của hắn, phải nói có lý một chút chứ, bây giờ hắn đang quản lý Uỷ ban cách mạng, muốn tra xét Cốc Bắc thì thiếu gì lý do, việc gì phải làm trò hạ sách, ném đá sau lưng chứ?
Cốc Bắc tự điều tra một hồi, không tìm ra nguyên nhân, đúng lúc được nghỉ phép bèn chạy tới huyện Thanh Thuỷ tìm Lý Dật Phàm.
Lý Dật Phàm phải xuống nông thôn công tác, Cốc Bắc rảnh rỗi nhàm chán không có gì làm, thấy Tống đoàn cũng ở nhà bèn chạy sang nói chuyện phiếm.
Nhà Tống đoàn vắng 2 đứa con nuôi, còn mấy đứa con ruột đều ở nhà cả.
“Dì Trần hàng xóm nói trẻ con khóc mới có sữa ăn, con vốn không tin, bây giờ tin rồi”, Chi Chi bĩu cái miệng nhỏ nói: “Cốc Đông biết khóc, nhà anh Thừa Trạch thì có tiền, cho nên bây giờ mẹ đi ra ngoài chỉ mang theo bọn họ, không mang con đi”
“Mẹ con là có công việc, lúc ở nhà chẳng phải ngày nào cũng nấu cơm cho các con ăn à, cái đuôi sam nhỏ cũng là mẹ tết cho con đúng không?” Tống đoàn nói.
Chi Chi bĩu môi, ngồi ngân nga tự hát.
Tiểu nha đầu này có gì khác biệt nhất thì đó chính là giọng hát, vô cùng êm tai, giống như tiếng hót của chim vàng anh hoặc sơn ca vậy.
Đứa trẻ khác mà hát, chỉ có thể nói là phát ra giai điệu, còn khi Chi Chi hát, ngay cả những người không có khiếu âm nhạc như Tống đoàn cũng sẽ thấy đặc biệt hay.
Cốc Bắc cũng rất thích nghe, ngồi nghe Chi Chi hát nửa ngày, đột nhiên nói với Tống đoàn: “Anh có từng nghĩ tới để Nam Khê đi học hát giống như Thường Lệ Bình không?”
“Làm sao có thể? Con gái tôi mà học hát, tôi chặt đứt chân nó”, Tống đoàn nói.
Lúc hắn ở Bắc Kinh có loáng thoáng nghe người ta nói, loại ca sĩ như Thường Lệ Bình có chút quan hệ không minh bạch với một số quan viên chính phủ, hơn nữa, còn là vì đổi lấy cơ hội cho mình.
Dĩ nhiên, Thường Lệ Bình đã từng ám chỉ với Tống đoàn rằng, trong nhiều tình huống cũng là vì ca hát mà thân bất do kỷ.
Cái loại nghề đó làm sao Tống đoàn để cho Chi Chi đi làm?
Tống đoàn cũng không biết rõ Tô Hướng Vãn đang làm gì lúc này, chỉ biết cô bận việc thu hồi lại nhà của mình, còn hắn thì sao? Vì mấy ngày này không quá bận nên giúp Lư Đản, Cẩu Đản làm một ít phát minh nhỏ.
Hồi mùa hè hai đứa nhóc bán đèn pin, kiếm được bộn tiền, sau khi nếm được vị ngon ngọt của kiếm tiền, thú vui làm phát minh của Cẩu Đản lập tức dâng cao. Giữa mùa đông, nó kiếm ván gỗ, giấy vụn, dây sắt để làm quạt điện. Những chiếc quạt điện này chỉ cần lắp pin cúc áo là có thể sử dụng.
"Ai lại dùng quạt điện vào giữa mùa đông chứ? Thanh Sơn, con của anh cũng thật là, anh cứ để cho bọn nó chơi vậy à?” Cốc Bắc nói.
Tống đoàn cầm chiếc quạt nhỏ của con trai lên, quan sát cẩn thận. Cẩu Đản mím môi thấp thỏm nhìn ba: “Ba, con không cần tiền của ba, nhưng ba phải cho con mượn chứng minh để con có thể mua pin cúc áo”
Dù sao quạt nhỏ này cũng phải có pin mới chạy được.
Tống đoàn bóp cái quạt nhỏ, nói: “Được rồi, ba sẽ mua pin cho con, con cứ tiếp tục chế tạo quạt là được. Mùa đông không bán được thì để mùa hè bán, phải không?”
“Đứa trẻ không phải nên tập trung vào học tập sao?” Cốc Bắc chế nhạo Tống đoàn: “Tôi nghe nói con trai anh còn hẹn hò, còn làm phát minh, học vào lúc nào chứ?”
Cẩu Đản hẹn hò với Mậu Phương Phương, Tô Hướng Vãn chẳng những ủng hộ mà còn giúp hai đứa, mẹ Hà đem chuyện này đi kể khắp nơi như chuyện tiếu lâm.
Vợ chồng Tống đoàn trước giờ chưa bao giờ đặc biệt nghiêm khắc với bọn trẻ, dĩ nhiên chuyện của Cẩu Đản và Mậu Phương Phương, Tống đoàn không coi đó là hẹn hò mà chỉ là trò chơi con nít.
“Dân chủ không phải là quốc sách cơ bản của chúng ta sao?” Tống đoàn nói: “Nếu trong gia đình còn không dân chủ thì làm sao có dân chủ trong quốc gia?”
Cẩu Đản vui vẻ, quay đầu nói với Lư Đản: “Tương lai Tống Tây Lĩnh em kiếm ra tiền, tuyệt đối sẽ đưa một nửa cho anh, Tống Đông Hải, còn một nửa biếu ba chúng ta”
Một người ba dân chủ xứng đáng được nhận nửa số tiền.
Thực ra bản vẽ là của Cẩu Đản, phương pháp cũng là Cẩu Đản nghĩ ra, nhưng Lư Đản mới là đứa thực hiện, cho nên gỗ là Lư Đản chặt, dây thép là Lư Đản cắt, ngay cả cái quạt máy nhỏ cũng là do Lư Đản lắp ráp.
Dẫu sao Lư Đản là anh mà, ở phương diện này sẽ không cướp công lao của em.
Ở trong mắt nó, cái đầu nhỏ của Tống Tây Lĩnh là giỏi nhất thiên hạ, Cẩu Đản nhìn thế nào cũng rất đáng yêu, vì thế nếu phải thực sự mô tả hai anh em lúc này thì sẽ chỉ là 3 từ: anh em tốt!
Buổi trưa, Cốc Bắc ăn cơm ở nhà Tống đoàn, vì thế Tống đoàn nấu một nồi mì sợi. Đàn ông mà, ít khi xuống bếp, Tống đoàn luôn cảm thấy mình nấu thiếu mì nên cho thật nhiều, mà cái loại mì sợi đó càng nấu càng nở ra, vì thế hắn nấu thành một nồi ứ hự khiến không ai còn muốn ăn nữa, cuối cùng phải đổ cho Đại Sơn và đám gà, vịt.
Ăn xong, Cốc Bắc phải quay về Tần Châu, hắn không lái xe mà đi xe khách.
Mà mấy đứa Chi Chi, Lư Đản, Cẩu Đản cũng muốn đến Tần Châu đi chơi một chút, Tống đoàn nghĩ, ngồi xe khách đến Tần Châu, lúc về đã có xe của Tô Hướng Vãn cho nên tất cả đều lên một chuyến xe lên tỉnh.
Cốc Bắc, đầu bị thương còn chưa lành hẳn cùng Tống đoàn, mang theo mấy đứa nhỏ chen chúc trên chiếc xe khách từ huyện đến Tần Châu. Trùng hợp, cha của Trần Tiểu Lệ là Trần Kiến Quốc cũng ở trên chuyến xe này.
Bên kia, chỗ bến xe, Tô Hướng Vãn ôm Cốc Đông đứng trong đám đông, nhìn chằm chằm Lý Kích Phát cách đó không xa, đột nhiên quay lại thấy Lý Thừa Trạch đang chạy về.
Lỗ tai thằng nhỏ còn đang chảy máu, nó kéo Tô Hướng Vãn: “Dì, con ném gạch người ta”
Ném gạch quả thật là đặc trưng nhất của Tần Châu.
Xã hội bây giờ cũng không phải là quá loạn, một đứa trẻ như Lý Thừa Trạch thật sự có thể ném gạch vào người khác sao?
Tô Hướng Vãn lại quay đầu nhìn, ôi trời, Lý Kích Phát và Mậu Phương Phương cùng quay lại nhìn, bộ dạng kia là muốn chạy trốn.
Lý Thừa Trạch ôm đầu lủi ra ngoài, giữa bến xe đông đúc, nó túm lấy Lý Kích Phát rống lên: “Lý Kích Phát đứng lại, cô định chạy đi đâu?”
Nếu Lý Kích Phát không đột nhiên phản ứng, Tô Hướng Vãn không thể tưởng tượng lại có một người phụ nữ ác độc như vậy.
Mậu Phương Phương vốn vẫn đang đi theo cô ta, vậy mà cô ta đột ngột đẩy con bé vừa lúc lao vào gầm chiếc xe khách đang chạy tới.
Nhất thời cả bến xe náo loạn, có người hét lên: “Đứa trẻ bị cuốn dưới gầm xe rồi!”
“Có trẻ con đó, mau dừng xe, dừng xe lại!”
Mậu Phương Phương khóc ầm lên dưới gầm xe, Tô Hướng Vãn cũng hét lên kêu dừng xe, Lý Thừa Trạch đang lôi kéo Lý Kích Phát, hai người đánh nhau.
Đúng lúc này giữa không trung bay tới một cục gạch, nếu Lý Thừa Trạch không kịp né thì đã trúng người nó rồi!
Tô Hướng Vãn nghĩ có lẽ Mậu Phương Phương bị xe khách đè chết rồi, cô còn đang bận cứu Mậu Phương Phương từ dưới gầm xe nên chỉ đành trơ mắt nhìn Lý Kích Phát bỏ chạy.
Trong lúc Tô Hướng Vãn đang không biết phải làm gì giữa lúc hỗn loạn, đầu mối sắp chạy mất thì đột nhiên thấy Lý Kích Phát chạy được hai bước lại lui về gần phía Lý Thừa Trạch.
Người vừa tới là Tống Thanh Sơn và Cốc Bắc cùng một đám trẻ con, một đoàn người đó vây Lý Kích Phát vào giữa.
.…
Nước mắt Cẩu Đản sắp chảy thành sông. Ai có thể ngờ hôm nay nó vui tươi hớn hở đến gặp bạn gái, xe còn chưa đi vào bến đã thấy bạn gái lăn dưới gầm xe.
Cũng may bến xe có rất nhiều người, Cốc Bắc tổ chức gọi mọi người cùng nhau nâng chiếc xe lên, cứu Mậu Phương Phương từ dưới gầm ra.
Còn có Lý Thừa Trạch bị vỡ đầu, cũng đang nằm trên mặt đất.
Ồ ạt ra quân bắt ma tuý, cuối cùng ma tuý không bắt được, còn làm bị thương hai đứa trẻ.
Niên đại này, ở Tần Châu không có xe cứu thương, cũng may chiếc xe khách nhỏ đâm con bé còn ở đó, cho tất cả hành khách xuống xe, đưa Lý Thừa Trạch và Mậu Phương Phương cùng đám trẻ con người lớn chạy thẳng đến bệnh viện.
Lý Thừa Trạch bị vỡ đầu, vải băng bó quấn vòng quanh, nhìn như một cái đầu heo.
Còn về phần Mậu Phương Phương, dẫu sao nó cũng còn nhỏ, mặc dù bị cuốn vào gầm xe nhưng thật kỳ diệu, chỉ bị trầy xước một chút trên trán, cả người không có vết thương nào.
Một đám Cẩu Đản, Lư Đản, Chi Chi vây quanh Lý Thừa Trạch, nhìn cái đầu heo của nó, rồi nhìn cái trán được dán băng của Mậu Phương Phương.
“Xong đời, nói không chừng nhà chúng ta lại có thêm một đứa trẻ nữa”, Chi Chi thở dài, rồi chế nhạo Lý Thừa Trạch: “Nhà mình có quá nhiều trẻ con, sắp không có đủ cơm ăn rồi, đến lúc đó chắc hẳn ba mẹ sẽ phân nhà với anh”
Cẩu Đản đang chăm sóc bạn gái, không để ý lời chế nhạo của Chi Chi.
Cốc Đông ăn nhiều nhất, mập nhất, tính khí thúi nhất, cảm thấy mình có nguy cơ nhất, đã đẩy Lý Thừa Trạch ra: “Anh Thừa Trạch ngủ trong chuồng heo”
Lư Đản thành thật nhất, do dự nói: “Mẹ, nếu không con với anh Thừa Trạch chuyển đến trạng trại heo, con không thành vấn đề, mẹ thấy sao?”
Cho nên vì một Mậu Phương Phương, dù Tô Hướng Vãn không định nhận nuôi nó, bọn chúng đã lo lắng tính toán.
“Cái này khó mà nói, dù sao nhà cũng rất chật, nếu không tất cả chúng ta dọn đến trại nuôi heo?” Tô Hướng Vãn nói.
Cốc Đông vội vàng: “Con ngủ chuồng heo cùng mẹ”
Đúng là thằng nhóc bất chấp lý lẽ!
Lý Thừa Trạch nhắm mắt, không lên tiếng, một lúc lâu sau mới đến trước mặt Tô Hướng Vãn, hắng giọng, móc từ trong túi ra một bọc trông như thuốc viên rồi nói: “Dì Tô, những thứ này là Lý Kích Phát nhét vào người con lúc đang hỗn loạn nhất”
Thuốc phiện màu nâu đã qua chế biến, trông giống hệt như thuốc viên.
Lý Thừa Trạch hít một hơi thật sâu: “Con cẩn thận phỏng đoán, lúc bán thuốc phiện khẳng định không chỉ có một mình Lý Kích Phát. Vương Hồng Mai đó hẳn là luôn đi cùng cô ta, cho nên sau khi phát hiện ra chúng ta đang theo dõi, Lý Kích Phát liền nhét ma tuý vào người con”
“Lúc đó sao con không nói?” Tô Hướng Vãn hỏi.
Lý Thừa Trạch cắn răng nói: “Lúc đó Lý Kích Phát nói với con một câu rằng, mang một đứa con nuôi đi làm việc này là chuyện đương nhiên, nếu con lật mặt cô ta, cô ta sẽ vu oan con!”
Theo như vậy, Lý Thừa Trạch khi còn bé hẳn là không có bán ma tuý, đoán chừng cốt truyện trong sách và lúc này không khác biệt lắm, lúc đó là Lý Kích Phát bị lộ chuyện bán ma tuý, vì thế cô ta vu oan cho Lý Thừa Trạch.
“Vậy dì hỏi con thêm một câu, nhà chúng ta giờ nhiều trẻ con như vậy, dì nhất định phải lo cho những đứa nhỏ trước, nếu thực sự để con đi, con sẽ làm gì?” Tô Hướng Vãn quăng ra vấn đề cuối cùng.
Lý Thừa Trạch nghiêng nghiêng đầu: “Thật ra không phải con không nghĩ đến chuyện này. Con không có tiền nên sẽ đem viên trứng chim bồ câu kia bán đi, tìm cách mua một căn nhà trong huyện, dù thế nào con cũng không rời khỏi huyện Thanh Thuỷ”
“Tại sao không đi thành phố lớn? Tần Châu không phải tốt hơn sao? Thành phố lớn, trường học tốt, lại không có dì ngày ngày nhìn con chằm chằm, quản con?”
“Tống Đông Hải dốt toán, hàng ngày không kèm cặp là nó không làm được. Tống Tây Lĩnh ngày nào cũng phát minh, nếu con không quản nó thì nó đã đốt nhà mấy lần rồi. Quan trọng nhất là Tống Nam Khê, nó con bé như vậy, để hàng ngày con đón nó tan học được không?” Lý Thừa Trạch hỏi ngược lại.
Thực ra ở trong sách, sau khi bị Lý Kích Phát vu oan, lý do nó bỏ trốn hẳn là vì Chi Chi. Lúc đó Tống đoàn giống như phát điên, đi khắp nơi tìm Chi Chi, Lý Kích Phát hẳn đã uy h**p nó, nếu không bỏ trốn sẽ nói cho Tống đoàn biết Chi Chi ở đâu.
Chỉ có thể nói, dù là đứa trẻ độc ác nhất, nhưng nếu như trong lòng không có tình yêu, không có sự quan tâm, ràng buộc, làm sao đấu được với kẻ táng tận lương tâm như Lý Kích Phát.
Dĩ nhiên, nguyên tắc và giới hạn của Lý Kích Phát, không chỉ Tô Hướng Vãn cảm thấy sốc mà ngay cả Cốc Bắc cũng thấy, mặt của người phụ nữ này còn dày hơn cả góc tường thành.
“Tại sao lại đẩy Mậu Phương Phương xuống gầm xe?” trong Cục công an, Cốc Bắc đang thẩm vấn Lý Kích Phát.
“Đó là con gái tôi vừa mới nhận nuôi, yêu thương còn không đủ, sao anh lại nói tôi đẩy nó xuống gầm xe, các anh có chứng cứ không?” Lý Kích Phát ngồi đối diện bàn thẩm vấn, tự tin trả lời.
“Mậu Phương Phương nói vậy”, Cốc Bắc nói.
Lý Kích Phát đập bàn: “Lời của gián điệp Nhật Bản mà cũng đáng tin à?”
“Vậy tại sao bán ma tuý? Cô có biết bán ma tuý là sẽ bị bắn chết không?” Cốc Bắc nói tiếp.
“Ma tuý đâu, ở chỗ nào?” Lý Kích Phát chỉ vào mặt Cốc Bắc nói: “Cốc Bắc, chúng ta là họ hàng đúng không? Cốc Bình nhà tôi là em họ của anh đúng không? Tôi là em dâu của anh đúng không? Không nói cái khác, Cốc Bình ở trong quân đội lâu hơn Tống Thanh Sơn, lý lịch cũng cao hơn Tống Thanh Sơn, chỉ vì bị anh gạt bỏ, bây giờ Tống Thanh Sơn đã là đại tá, Cốc Bình chỉ là trung tá. Anh ấy 33 tuổi vẫn phải làm phụ tá cho Tống Thanh Sơn mới 30 tuổi. Thôi thì chuyện quân đội tôi không xen vào, nhưng sao tôi cảm thấy anh đang có ý vội vã hãm hại anh em nhà mình?”
“Nhà các người có thuốc phiện. Ở xã hội cũ nhà các người trồng thuốc phiện, Lý Kích Phát, chúng tôi bây giờ có thể chắc chắn cô chính là người bán ma tuý. Cô chỉ cần giao hàng là tưởng diễn xong rồi, nhưng chúng tôi có thể lục soát từ nhà các người ra, hiểu chưa?” Cốc Bắc nói.
Lý Kích Phát hứ một tiếng: “Anh đừng có nói những điều này với tôi. Bây giờ lục tìm nhà nào mà chẳng thấy một ít thuốc phiện, tìm thấy đốt đi là xong. Buôn bán phải có giao dịch, có tiền, có nhân chứng vật chứng, anh không có nhân chứng vật chứng, không thể chứng minh tôi đã buôn bán. Một điều nữa, tôi nói cho anh biết, Thừa Trạch là cháu tôi, cái này ai cũng biết, anh cũng biết tôi viết báo cáo rất tốt. Hôm nay xong ở đây, tôi sẽ viết báo cáo lên tổ chức quân khu, lên bộ chính trị, sớm muộn gì cũng phải để cho tất cả mọi người biết, anh cùng đám Tống Thanh Sơn tham lam tài sản của Thừa Trạch, không biết xấu hổ đến mức nào”
Cốc Bắc tức giận đấm lên bàn.
Nhưng quả thật bây giờ, chính sách đối với thuốc phiện là thu được thì đốt tiêu huỷ, nếu không thể chứng minh có giao dịch thì không coi là buôn bán, người phụ nữ Lý Kích Phát này nắm rất rõ điều này.
Mà quan trọng hơn chính là mặc dù cô ta không có việc làm nhưng cô ta viết báo cáo rất giỏi.
Lưu Tại Dã dù đủ hung ác lợi hại nhưng với khả năng viết báo cáo của cô ta mà còn phải tránh né Lý Kích Phát.
Ra khỏi phòng thẩm vấn, Cốc Bắc lau mồ hôi, hỏi Tống đoàn: “Làm thế nào Tống đoàn? Lời khai của cô bé kia không đủ làm bằng chứng, Trần Kiến Quốc nhất mực khẳng định không có giao dịch, Lý Kích Phát không chịu thừa nhận, anh nói phải làm sao bây giờ?”
Tống đoàn luôn đứng bên ngoài lắng nghe cuộc thẩm vấn.
Hắn bây giờ là đại tá, quả thật Cốc Bình vốn được thăng chức, nhưng cuối cùng tổ chức lại giao cấp bậc đại tá cho hắn.
Quả thật lý lịch của Cốc Bình cao hơn, nhưng tổng chỉ huy hồ chứa nước và nhà máy điện hạt nhân là hắn, Cốc Bình chỉ là phó.
Trong lòng Cốc Bình khả năng cũng có bất mãn, nhưng Cốc Bình là người hướng nội, bất mãn cũng sẽ không nói ra.
Lúc này đắc tội vợ anh ta, hẳn là Cốc Bình sẽ tức giận.
Hơn nữa, bất tại kỳ vị tựu bất cai mưu kỳ chính*, đạo lý này Tống đoàn vẫn hiểu.
(*bất tại kỳ vị tựu bất cai mưu kỳ chính: Không ở vị trí của ai, thì không nên mưu tính/bàn luận việc của người đó)
Cho nên lựa chọn chính xác nhất hôm nay là vì chứng cứ chưa đủ, thả Lý Kích Phát ra.
Như vậy Tống đoàn không đắc tội cấp dưới có lý lịch cao hơn mình, cũng không để cho người ta cảm thấy hắn chạy đến Cục công an xen vào việc của người khác.
Nhưng Tống đoàn nhớ ra, lúc đầu khi Lý Thừa Trạch mới về nhà mình, Tô Hướng Vãn cả ngày nhìn chằm chằm bóng lưng của tiểu tử, gọi nó là kẻ buôn ma tuý.
Cái khác có thể nhịn, nhưng chuyện bán ma tuý, với đất nước, với gia đình, về tình về lý đều không thể nhẫn nhịn.
Xắn tay áo lên, Tống đoàn cười nói: “Cốc Bắc, hay là để tôi giúp anh thẩm vấn vụ này nhé?”
“Anh có thể khiến Lý Kích Phát nhận tội bán ma tuý không?”
“Tôi có thể khiến cô ta có thái độ đàng hoàng hơn”, Tống đoàn nói.