Bởi vì ba lên tiếng, cuối cùng Chi Chi cũng có thể tham gia cuộc thi hát.
Đây coi như lần đi du lịch thứ hai của cả nhà, sau lần đi Hải Tây 3 năm trước, mặc dù chỉ là đi Tần Châu, nhưng ba nói có thể đến ở khách sạn lớn của quân khu.
Lần cuối cùng bọn trẻ ở khách sạn là ở nhà khách của huyện Thanh Thủy. Mặc dù đó chỉ là một chiếc giường rơm, nhưng bọn trẻ rất vui vẻ.
Mà theo lời Lý Thừa Trạch cựu đại thiếu gia, giường trong khách sạn đều là nệm lò xo và nệm xốp, nằm trên đó khác với giường cứng, còn có thể ấn xuống.
Cẩu Đản cùng Lư Đản cũng là hai thằng bé lớn, có một h*m m**n đặc biệt đối với những điều mới mẻ. Khi nằm trên giường đất nghe Lý Thừa Trạch mô tả chiếc giường trong khách sạn lớn thì vui đến nỗi không thể ngậm miệng lại. Chúng đang chờ để được sống ở đó.
Tất nhiên, chỉ là Tần Châu thôi, đi một giờ là tới.
Chờ Tống đoàn đàng hoàng cầm thẻ phòng, bọn trẻ lập tức vọt vào phòng khách sạn khám phá.
Đúng vậy, chiếc giường là giường lò xo mềm, Cốc Đông nhảy lên và giường lún xuống một nửa.
Tiểu tử vui đến mức thả mấy tiếng rắm vang dội, rồi đột nhiên chui vào nhà tắm, không chịu ra.
Mấy đứa lớn không hiểu tại sao có giường nó không nằm mà lại chui vào nhà tắm, tìm cách lôi thằng nhỏ ra ngoài nhưng Cốc Đông không chịu ra, cứ ở tịt trong nhà tắm nghịch nước.
Cho đến khi Tô Hướng Vãn giải thích rằng, khi còn ở với Thẩm Chiêu Đệ, nó bị nhốt trong nhà vệ sinh, quen ở trong đó rồi, mấy đứa trẻ mới hiểu ra.
Không thể không nói, thương cảm của Chi Chi dành cho Cốc Đông lại tăng thêm mấy phần.
Tống đoàn vì để bọn nhỏ được ở một đêm trong giường mềm khách sạn đã nghĩ ra một biện pháp, đưa mấy đồng đội vốn phải đến ở trong khách sạn để họp ở quân khu Tần Châu, mang hết đến nhà Cốc Bình.
Như vậy mới có đủ giường cho bọn trẻ.
Cuộc thi ca hát được tổ chức tại Cung văn hóa nhân dân thành phố Tần Châu. Ban đầu sẽ có vòng tuyển chọn sơ bộ, sau đó trong vòng chung kết sẽ chọn ra giải nhất, nhì, ba, sang năm mới sẽ tham gia biểu diễn báo cáo tỉnh.
Những học sinh tới tranh tài đều được tuyển chọn đặc biệt từ các huyện, lớn một chút là đang học trung học cơ sở, chủ yếu là học sinh lớp 3, nhỏ như Chi Chi mới học lớp 2 không thấy mấy.
Tô Hướng Vãn không đến, Lý Dật Phàm ở loại chuyện này còn nhiệt tình hơn cả mẹ ruột, tự mình đưa Chi Chi đi.
Dĩ nhiên không ngoài dự liệu, Chi Chi mặc dù nhỏ nhưng giọng hát trong vắt, khả năng biểu diễn tốt, vừa biểu diễn ở vòng loại đã được một số lãnh đạo đoàn ca vũ quân khu đánh giá cao.
Sau đó chờ tham gia thi vòng 2, nếu vượt qua vòng này, cô bé sẽ vào vòng chung kết, nghe nói sẽ có ca sĩ từ Tổng cục chính trị đến dạy bọn nhỏ hát.
“Giải nhất sẽ là một bình nước quân đội và một quyển sổ ghi chép. Phía nhà trường sẽ được thưởng 200 quyển vở và 200 cuốn sổ ghi chép. Bây giờ vở bài tập của con nít đều ghi hết ở cả mặt trước và mặt sau, một số em không có vở phải viết lên giấy vệ sinh. Lần này có lẽ Nam Khê sẽ mang về 200 quyển vở bài tập cho huyện nhà chúng ta” giáo viên âm nhạc Tôn Tú Lan của Chi Chi vừa bẻ ngón tay vừa nói.
Lý Dật Phàm không nghĩ đến cái này, nói: “Nam Khê chúng ta xinh đẹp, giọng hát cũng tốt, tương lai đầu quân có thể làm nữ ca sĩ mới là mục tiêu chính”
“Con cũng muốn làm ca sĩ quân đội”, Chi Chi kiềm chế lau đôi mắt đã được trang điểm: “Mèo lớn, chờ đến khi con làm ca sĩ kiếm được nhiều tiền, sẽ đưa cho mẹ con một nửa, một nửa cho dì”
“Cho dù không cho ta một xu, ta vẫn ủng hộ con ca hát. Con có đưa hết tiền cho mẹ, mẹ cũng sẽ không cùng con đi hát đâu”, Lý Dật Phàm buồn bực nói.
Cô là chủ tịch huyện bận rộn như vậy mà vẫn đưa Chi Chi tham gia cuộc thi, thật không nghĩ ra Tô Hướng Vãn có đứa con gái khả ái, tốt đẹp như vậy mà không hiểu sao cứ lạnh nhạt.
Tô Hướng Vãn không đưa Chi Chi đến tham gia vòng loại cuộc thi, không phải vì cô không coi trọng Chi Chi mà vì chuyện nhà của Lý Thừa Trạch đến bây giờ mới giải quyết xong.
Chính phủ phải mất 2 năm mới cử người đến xử lý, cuối cùng bà Lý cũng phải chuyển đi. Tuy nhiên sân vườn của gia đình Lý Thừa Trạch đã bị cả nhà bà ta phá đến tận nóc, cả nhà trông như một bãi rác, đáng ghét hơn nữa, để trút giận, bà ta còn ném phân chó đầy sân trước khi rời đi.
Tóm lại, cuối cùng nhà của Lý Thừa Trạch trở thành một bãi rác khổng lồ.
Mà vợ chồng Tô Hướng Vãn bận bịu công việc, không có thời gian tới quét dọn cái nhà này, chỉ sau có nửa năm, cả cái nhà không còn chỗ nào có thể đặt chân.
“Dì Tô, sân viện này để chúng con dọn dẹp, dì về khách sạn nghỉ ngơi đi, dì không phải đã nói kỳ nghỉ này phải thật thoải mái sao”, Lý Thừa Trạch vừa nói vừa xắn tay áo lên.
Tô Hướng Vãn quả thật cũng muốn nghỉ ngơi, xuyên không đến đây đã 6 năm, nuôi một lũ trẻ từ nhỏ nhít đến lớn, đối với những công việc chân tay như thế này nên để cho bọn chúng làm.
Cho nên cô kéo Cốc Đông lại, nói: “Được rồi, ba người các con bỏ chút công sức quét dọn sân viện cho sạch sẽ, tối nay mẹ mời các con ăn thịt dê ở nhà ăn quân khu, thế nào?”
Tần Châu mặc dù sản xuất nhiều thịt dê nhưng ở huyện Thanh Thuỷ lại không nuôi dê, hơn nữa thịt dê cũng đắt hơn thịt heo. Mấy đứa nhỏ thích ăn thịt dê, nghe nói vậy dĩ nhiên là phải cố gắng làm rồi.
“Ô, không phải là Thừa Trạch đây sao, nhìn xem, bà nội bây giờ ở ngay bên cạnh. Tao nói cho mày biết, mày cứ quét dọn sạch sẽ đi, tao lại xả rác vào” ngay khi bọn trẻ xách chổi đi vào cửa, bà Lý từ bên nhà bên cạnh bước ra.
Lý Thừa Trạch vừa kêu một tiếng liền nghe thấy giọng chú hai nó ở bên kia: “Thừa Trạch à, vô tình thôi, sao thế, cà rốt thúi bay vào người à? Đây đã là gì, nói không chừng lát nữa còn có phân rót vào đầu đó, cẩn thận một chút nha”
Thấy Tô Hướng Vãn đứng ở xa nhìn, bà Lý nghênh ngang đi tới: “Thư ký Tô, nhìn thử xem, lão tam nhà chúng tôi có tiền, mua lại nhà này cho tôi. Tôi ở ngay bên cạnh thôi, chờ xem mấy người có ở yên ổn trong cái viện này được không”
Con thứ ba của bà Lý là Lý Đại Quang, đúng thật là một kỳ nhân.
Hai năm trước, vì hắn ném gạch vào người ta ở trên phố nên bị bắt, xử tù 3 năm.
Nhưng vì trong tù biểu hiện tốt, giảm án còn 1 năm rưỡi, nửa năm trước đã được ra tù.
Sau khi ra tù, tên kia biểu hiện hết sức biết điều, hơn nữa cũng không biết lấy tiền từ đâu ra, mua một căn nhà bên cạnh sân viện này của Lý Thừa Trạch cho bà già ở.
Bà Lý vốn hận Tô Hướng Vãn, chế nhạo xong còn chưa đủ, cố tình đụng cô một cái, miệng vẫn còn kêu: “Cẩn thận một chút, nếu cô dám đụng vào bà già tôi, tôi lập tức cho cô nằm xuống ngay tại chỗ”
Nếu như là người bình thường, thu hồi được nhà rồi, bà ta có khiêu khích thì cũng cười một cái coi như xong.
Nhưng Tô Hướng Vãn là người bình thường sao?
Cô vào sân, cầm một cục gạch, bang một tiếng ném vào nhà bên cạnh.
Cách vách, lão nhị họ Lý không biết đang làm gì, suýt bị cục gạch ném vào người, hét lên một tiếng, nhảy cẫng lên chửi bới.
“Đông Hải, Tây Lĩnh, Thừa Trạch, nghe đây, nếu lát nữa bên kia tiếp tục vứt đồ sang đây, mấy đứa lập tức ném gạch qua. Không phải sợ đập chết người, đập chết người, mẹ bồi thường” Tô Hướng Vãn vừa nói vừa nhặt một cục gạch ném tiếp.
Bà lão tức giận đến mức nhảy cẫng lên: "Tô Hướng Vãn, cô có ngang ngược đến đâu thì nhà tôi cũng có tiền, ở ngay bên cạnh nhà cô, ngày ngày ném rác vào nhà cô cho cô tức chết!"
Đem mấy tiểu tử sắp xếp xong, Tô Hướng Vãn mới chuẩn bị kiếm phiếu thịt dê.
Đúng vậy, đám Tống đoàn đến họp, quân khu sẽ phát phiếu phúc lợi, tự tay lấy, nghe nói mỗi người được một cân, cầm phiếu này đến nhà ăn quân khu sẽ được tự tay cắt thịt.
Một cân tự cắt cho mấy đứa nhỏ ăn thì chỉ mình Cốc Đông đã có thể ăn hết, những đứa khác chỉ còn xương.
Tuy nhiên Tống đoàn đã chủ động đưa các đồng đội đến nhà Cốc Bình, nhường suất đó lại để bọn trẻ ăn ngon, ở tốt một chút.
Buổi tối, bọn họ ở nhà bên kia nấu cơm ăn, nhường toàn bộ phiếu thịt dê cho bọn trẻ nhà Tống đoàn, để cho đám trẻ cùng Tô Hướng Vãn có được một bữa ăn thịt thoả thích.
Cổng quân khu có dựng một tấm biển lớn ghi dòng chữ: Trung thành với đảng, tuân theo mệnh lệnh của đảng.
Dưới ánh nắng chiều, Tống đoàn, Cốc Bình cùng các đồng đội bước ra khỏi hội trường sau cuộc họp.
Tô Hướng Vãn dắt Cốc Đông đứng ở bên kia đường, dĩ nhiên Tống đoàn vừa bước ra đã nhìn xung quanh, thấy Tô Hướng Vãn thì chạy tới: “Tất cả phiếu ở đây, buổi tối em cho bọn nhỏ ăn một bữa ngon, ngày mốt chúng tôi được nghỉ, đến lúc đó chúng ta đến xem Chi Chi thi hát, thế nào?”
Tô Hướng Vãn hỏi: “Có cần để phần một ít cho anh không?”
Tống đoàn cũng thích thịt dê, nhưng vì để cho mấy đứa trẻ được ăn một bữa thoả thích, nhất là nhóc Cốc Đông này, từ nhỏ đã không được ăn bữa nào no, cho nên nói: “Thôi không cần, chúng tôi tự tìm cách, mỗi người một tô mỳ là xong”
Vẫy tay, Tống đoàn định đi thì không ngờ sau lưng lại có người bước tới, hỏi: “Đây là Tô Hướng Vãn à?”
“Vị này là?” Tô Hướng Vãn thấy một người đàn ông thật đẹp trai, mặc quân trang đang đi về phía mình, liền hỏi.
Người này bắt tay cô, nói: “Tôi là Tề Lực, chắc cô đã nghe Hầu Thanh Diệu nhắc tới rồi?”
Hoá ra đây chính là tên khốn Tề Lực phản bội vợ, có con riêng.
Tô Hướng Vãn dùng sức bóp chặt tay hắn: “Có nghe, có nghe tới, chào anh Tề Lực”
Hai năm trước, vốn Tề Lực phát hiện đứa trẻ với vợ sau sinh ra không phải con mình, liền chuẩn bị chuyển Hầu Thanh Diệu về Bắc Kinh, tái hôn với cô.
Nhưng không ngờ lúc này lại nhảy ra một Thường Lệ Bình hẹn hò yêu đương với Tề Lực. Sau đó, Hầu Thanh Diệu nhiều lần cầu khẩn muốn được quay về Bắc Kinh, nhưng Tề Lực không tìm cách điều cô về nữa.
Hắn chỉ nghĩ biện pháp huỷ bỏ lệnh truy nã cô ở Bắc Kinh mà thôi.
Hầu Thanh Diệu đến bây giờ vẫn ở trong trang trại nuôi heo.
Tên khốn Tề Lực này mặc dù Tô Hướng Vãn chưa từng gặp qua nhưng trong lòng còn chán ghét hắn hơn cả Lưu Tại Dã.
“Phiếu thịt dê của tôi cũng đưa cho mấy người, chị dâu nhớ cùng bọn nhỏ ăn uống vui vẻ”, Tề Lực vẫy tay.
Tô Hướng Vãn cũng vẫy tay, quay người bước đi.
Cô nói mình phải nghỉ ngơi nhưng căn bản nghỉ ngơi không được.
Thu xếp ổn thoả cho mấy đứa nhỏ, cô còn phải đến Cung văn hoá, đặc biệt tìm người quản lý để kiểm tra xem đèn nào bị lỏng, tốt nhất là tìm thợ sửa chữa, siết chặt tất cả các đèn trên sân khấu.
Không nói vì con mình, nếu để đứa trẻ khác bị thương, Tô Hướng Vãn cũng không muốn.
Huống chi còn có một cô bé vì tai nạn đèn rơi này mà chết.
Lần này số đồng chí đến Tần Châu họp không ít, mà cuộc họp lần này không phải là vấn đề chuyên môn, mà vì chuẩn bị triển khai “Phê Lâm, phê Khổng”* sắp tới, phía Bắc Kinh đã cử người tới thảo luận về vấn đề này.
(*Phê Lâm, phê Khổng: là một chiến dịch chính trị và tư tưởng lớn ở Trung Quốc từ 1973-1976, do Mao Trạch Đông và Tứ Nhân bang khởi xướng, nhằm phê phán Lâm Bưu (người bị cáo buộc đảo chính) và Khổng Tử (nhà tư tưởng Nho giáo), kết hợp với việc chỉ trích các lãnh đạo khác như Chu Ân Lai, trong bối cảnh Cách mạng Văn hóa, nhằm củng cố quyền lực và truyền bá tư tưởng Mao Trạch Đông, kết thúc khi Tứ Nhân Bang bị bắt)
Không chỉ có Tề Lực, hồ sơ của Thường Lệ Bình vẫn thuộc quân khu Tần Châu nên phải về tham dự cuộc họp.
“Chuyện gì vậy, các anh ra ngoài ăn sao không gọi tôi?” Tống đoàn cùng mấy chiến hữu đang đi thì nghe một tiếng nữ đồng chí nũng nịu cách đó không xa.
Tề Lực nhìn thấy Thường Lệ Bình vội vã đi tới đón: “Chúng tôi tối nay phải tới nhà Cốc Bình nghỉ, không phải em ăn cơm cùng các lãnh đạo sao, sao lại chạy ra đây?”
Thường Lệ Bình không nói chuyện với Tề Lực, ngược lại quay sang chào Tống đoàn: “Huấn luyện viên Tống, sao, mọi người không hoan nghênh tôi à?”
“Đều là các đồng chí nam, cô là đồng chí nữ chạy tới đây làm gì?” Tống đoàn nói.
Giọng Thường Lệ Bình mềm mại như chim bách linh: “Chúng ta đều là đồng đội, mọi người đi ăn sao tôi lại không thể chứ, đi thôi, chúng ta cùng đi”
Vừa nói cô ta vừa ôm cánh tay Tống đoàn, hơn nữa còn nũng nịu: “Lúc tôi mới nhập ngũ, chính là huấn luyện viên Tống huấn luyện chúng tôi, rất là nghiêm khắc, cả đời tôi cũng không quên được. Để tôi nhìn một chút, Tống đoàn, xem có còn hung dữ như hồi trước không?”
“Thường Lệ Bình, chú ý một chút ảnh hưởng, cô cầm tay tôi như vậy không ổn” Tống đoàn vừa nói vừa chậm rãi rút tay ra.
Thấy Thường Lệ Bình không chịu buông tay, hắn đột nhiên hô lớn: “Nghiêm!”
Thường Lệ Bình quả nhiên đứng nghiêm: “Xem ra Hầu Thanh Diệu nói không sai, huấn luyện viên Tống đúng là người sợ vợ, đụng chạm đồng chí một chút, về nhà cũng không dám giải thích với vợ”
Tống đoàn bình thường thật ra rất ôn hoà, nhưng trước mặt các chiến sĩ nữ, hắn trước giờ vẫn tương đối nghiêm túc, hơn nữa còn rất thẳng thắn: “Đồng chí Tiểu Thường nói rất đúng, tôi đúng là vợ quản nghiêm, nhưng tôi cảm thấy đồng chí nam có vợ quản chặt một chút không có gì là không tốt”
Thường Lệ Bình mặt âm trầm nói: “Cũng đúng, quản chặt đến mức một con cọp cũng hoá thành mèo. Bỏ đi, không nói tới cái này nữa, liên quan đến vấn đề chính sách, các người đã suy nghĩ kỹ chưa? Khổng, Lâm cùng Chu công là cái chúng ta đang phải cân nhắc, tiếp theo muốn triển khai phương hướng công tác phê bình thế nào, buổi tối thử bàn một chút về chuyện này đi”
Tống đoàn đút tay vào túi quần nhìn Cốc Bình.
Đúng vậy, Thường Lệ Bình cùng Tề Lực đang một mực động viên bọn họ đến Bắc Kinh để triển khai công tác “Phê Lâm, phê Khổng”.
Tống đoàn dĩ nhiên không chịu đi, bởi vì “phê Lâm, phê Khổng” giải thích ra, một người đã từng là Lâm phó thống soái, Khổng là Khổng tử, còn Chu, ngoài mặt nói là Chu công nhưng thực ra là Thủ tướng.
Ngay cả Thủ tướng cũng phê bình, có thể nói chủ nhân của nhóm Tề Lực, Thường Lệ Bình khá ngông cuồng và điên rồ.
Để cho đám quân nhân Tống đoàn cùng Cốc Bình đi phê bình Thủ tướng, không bằng dùng súng bắn chết bọn họ còn hơn.
Cốc Bình nhìn sắc mặt Tống Thanh Sơn không tốt lắm, đoán hắn muốn nổi giận, vội vàng giảng hoà: “Thế này đi, chúng ta là quân nhân, nghe đảng chỉ huy, trung thành với đảng hơn hết thảy, mọi chuyện đều tuân theo đảng, còn chuyện riêng tư chúng ta không bàn nữa, được không?”
“À nghe nói con gái Tống đoàn hát rất hay, sao, có hứng thú để tôi chỉ dạy vài điều không?” Thường Lệ Bình còn nói.
Được rồi, đây gọi là tâng bốc đến nơi đến chốn đây, Tống đoàn dứt khoát nói: “Con gái ngoan học ca hát làm gì? Con gái tôi lớn lên mà dám ca hát, tôi đánh gãy chân nó”
Người đàn ông này hết cứu.
Thường Lệ Bình vốn là muốn đi cùng đám Tống đoàn, nhưng bọn họ không mời.
Tức giận không chịu được, cô ta đã chuẩn bị ngày mai làm giám khảo cuộc thi ca hát thiếu nhi Tần Châu. Nghe nói con gái Tống đoàn cũng dự thi, cô ta nên cho con bé xếp hạng mấy đây?
Mà lúc này, đột nhiên Tề Lực nhớ tới một chuyện: “Lệ Bình, không phải em có nhiều phiếu thực phẩm phụ sao? Tôi đến Tần Châu rồi thì ngày mai định đi gặp Hầu Thanh Diệu một chút, chúng ta đều ở đây mà không gặp cô ấy thì không thích hợp lắm”
Không nói thì không sao, nói ra Thường Lệ Bình liền nổi giận: “Chẳng phải là vợ cũ của anh sao, còn phiếu thực phẩm phụ, tôi nói cho anh biết Tề Lực, anh dám đi gặp cô ta một lần, hai chúng ta lập tức chia tay”
Vốn Tề Lực muốn tìm cách chuyển Hầu Thanh Diệu về Bắc Kinh, tiếp tục làm việc ở quân pháp, dù sao cô cũng là người chuyên nghiệp ở toà án quân đội.
Nhưng có thể nói là hắn e ngại Thường Lệ Bình lạm dụng uy quyền nên không dám.
Người bạn gái này cao cao tại thượng, phải yêu thương sủng nịnh.
Trong tay cô ta có nhiều mối quan hệ, đương nhiên cũng quen biết nhiều lãnh đạo, Tề Lực đang trước mắt chờ thăng lên đại tá, không chọc cho Thường Lệ Bình tức giận là nguyên tắc lớn nhất của hắn.
Dĩ nhiên hắn đã nghĩ, sau khi thăng đại tá, nếu Thường Lệ Bình tiếp tục kiêu ngạo, hắn sẽ dứt khoát đá cô ta.
Tính khí công chúa, còn thả thính câu dẫn khắp nơi, đó là bởi vì Tống đoàn không hùa theo, nếu không hẳn cô ta đã dán lên người Tống đoàn rồi.
Tề Lực không phải không nhìn ra, chẳng qua chưa đạt được mục đích nên hắn mặc kệ!