q**n l*t cotton nguyên chất, áo ngực nhập khẩu từ Liên xô, Tô Hướng Vãn ướm thử lên người, thật vừa vặn.
“Sao anh biết kích cỡ của tôi? Hầu Thanh Diệu chưa lần nào mua vừa mà”, Tô Hướng Vãn nói.
Tống đoàn nắm tay lại: “Tôi mà lại không biết em lớn bé thế nào thì mới kỳ quái đó”
Hắn lấy từ trong túi xách ra rất nhiều bịch kẹo, bên trên có chữ tiếng Anh: “Cái này Thường Lệ Bình nói trẻ con nhất định sẽ rất thích, em cầm lấy chia cho bọn nhỏ”
Tô Hướng Vãn cầm bóp bóp thử, có vẻ là kẹo bắp, nhưng cái bao bì bên ngoài có mùi là lạ.
Tiểu Cốc Đông lấy một cái ra ăn, nhưng cắn một miếng đã kêu lên: “Mẹ, ăn không ngon, thúi”
Tô Hướng Vãn cầm cái bịch bên ngoài vẽ hình kẹo bắp lên ngửi, một mùi thơm nồng, tiếp tục sờ, mò ra từ bên trong một ống son môi, mở ra, đã dùng một nửa.
Tống đoàn vẫn là bộ dạng cái gì cũng không biết, đang lấy áo sơ mi ra khỏi túi.
“Anh cùng Thường Lệ Bình gặp nhau ở đâu?” Tô Hướng Vãn đột nhiên hỏi.
Tống đoàn nói: “Có cả Cốc Bình, Tề Lực cùng mấy anh em nữa ăn một bữa cơm. Cũng không phải là tôi hẹn cô ta, cô ta đi theo Tề Lực, chẳng phải đã cho bọn nhỏ mấy bịch kẹo đó sao, em giữ lại cho bọn trẻ ăn đi”
Vậy thì đúng rồi, Thường Lệ Bình đó tự nhận mình mị lực vô biên, chắc là chưa gặp người đàn ông nào mà không chinh phục được, gặp đúng Tống Thanh Sơn giống như va đầu vào đá.
Đưa một bịch kẹo, bỏ nửa thỏi son vào đó, chính là cố tình để cho cô nhìn thấy, làm hỏng cả mùi vị của kẹo, thảo nào Cốc Đông không thích.
Tô Hướng Vãn tỉnh bơ, không nói gì, lấy kẹo và son ra vứt đi.
Đến buổi tối nằm trên giường, Tống đoàn lại thở dài.
Tô Hướng Vãn cảm thấy kỳ lạ: “Tống đoàn, anh gặp phải chuyện gì vậy? Chưa từng thấy anh như thế này bao giờ”
“Chính là cảm thấy em thua thiệt, đối xử chưa tốt với em”, Tống đoàn nói: “Thường Lệ Bình vốn định đưa cho em 2 thỏi son đỏ, nhưng cái nữ đồng chí đó không giống Hầu Thanh Diệu, nói rất nhiều lời khó nghe, tôi tức giận nên không nhận”
Lúc đó mọi người cùng ngồi một bàn ăn cơm, có cả chồng cũ Tề Lực của Hầu Thanh Diệu. Thường Lệ Bình lấy Hầu Thanh Diệu làm ví dụ, chỉ trích những phụ nữ đã có chồng.
Ý của cô ta là sau khi kết hôn chỉ còn tình thân, không còn tình yêu, muốn giữ tình yêu tươi mới thì không nên kết hôn.
Hầu Thanh Diệu sau khi kết hôn không biết cách giữ cho tình yêu tươi mới, biến mình thành một phụ nữ tầm thường, sở dĩ bị chồng cũ vứt bỏ hoàn toàn là do lỗi của cô ấy.
Tống đoàn lại cảm thấy không có hôn nhân thì lấy đâu ra tình yêu, cho nên Tề Lực đã làm sai, hắn phê bình Tề Lực.
Lúc ấy Thường Lệ Bình hỏi ngược lại một câu: “Tống đoàn, anh nắm tay vợ mình có phải có cảm giác tay phải nắm tay trái không?”
Loại đàn ông như Tống đoàn làm sao có thể nói cuộc sống chung của mình với vợ cho người khác nghe.
Vì vậy mọi người cùng cười ha hả, còn hắn thì bực bội không nói gì.
Nghĩ tới nghĩ lui, trong lòng Tống đoàn vẫn cảm thấy Tô Hướng Vãn thua thiệt. Cùng tuổi tác, diện mạo cũng xinh đẹp như nhau mà Thường Lệ Bình có ăn, có mặc, còn Tô Hướng Vãn đi theo hắn thì cái gì cũng không có.
“Không có tiền cũng không sao, bây giờ cũng không phải lúc để thoa son, tôi không có cái đó vẫn sống được mà”, Tô Hướng Vãn đặc biệt quan tâm, trấn an Tống đoàn.
Tống đoàn nghiêng người, không biết mò từ đâu ra một thỏi son, mở ra và nói: “Nhưng chuyện này mà làm khó tôi được sao? Tôi tranh thủ lúc nghỉ giữa buổi họp, nói cho mấy đội trưởng binh đoàn pháo binh một chút định hướng phá bom mìn, sau đó lấy của bọn họ mấy chục đồng phiếu bách hoá coi như trả công, sau đó mua một thỏi son đắt nhất trong cửa hàng bách hoá”
Cái gọi là thỏi son đắt tiền nhất, cũng chỉ là hàng trong nước, không so được với loại son môi nhập khẩu mà Thường Lệ Bình nhét vào bịch kẹo. Loại son Tống đoàn mua có vỏ bằng thép có in hình con bướm, mùi hương khác lạ, đặc biệt cái màu đỏ chói mắt nhất.
Tô Hướng Vãn nhận thỏi son, bôi một ít lên mi tâm của Chi Chi đang ngủ, ừ, đỏ đến giật mình.
“Sao, thích không?” Tống đoàn dương dương đắc ý nói: “Một đám lính chúng tôi vào cửa hàng bách hoá tổng hợp, làm cho các nhân viên ở đó bối rối, mọi người cùng chọn cho em loại đỏ nhất, rực rỡ nhất”
Đúng là thẩm mỹ của một trực nam chưa là gì, thẩm mỹ của một đám đàn ông trực nam mới thật đáng sợ. Màu đỏ đó còn đáng sợ hơn màu Barbie tử thần, Tô Hướng Vãn mà đánh màu này, cô có thể bị kéo đi quay phim ma mà không cần hoá trang.
Hôm sau là cuối tuần, Cốc Bình mời bọn họ ăn cơm ở Duyệt Tân lầu ở Tần Châu, Tô Hướng Vãn và Tống đoàn mang tất cả đám trẻ theo.
Khi có quá nhiều trẻ con, đi ra ngoài sẽ rất phiền toái.
Chi Chi nháo không chịu đi, nhất định đòi vẽ môi son, còn phải vẽ cho cả Cốc Đông.
“Trẻ con bôi môi son cái gì, cái màu kia xấu như vậy, không được phép tô” Lý Thừa Trạch vừa nói vừa lau môi cho nó.
Chi Chi bị ép phải lau hết son môi, ấm ức ngồi ở bậc cửa khóc, trên miệng Cốc Đông vẫn còn son, vội vàng quệt một ít bôi cho Chi Chi, vừa bôi vừa mắng anh: “Đại ca này thật là đáng ghét, son môi xinh đẹp như vậy”
“Đẹp cái gì mà đẹp, nhìn giống như chó sói ăn thịt vậy, tự nhìn trong gương xem mình xấu thế nào đi”, Lý Thừa Trạch chỉ vào mũi Chi Chi nói.
Rồi nó lau sạch son môi của con bé.
“Thừa Trạch, màu son này thực sự khó coi à?” Tống đoàn hỏi.
Lý Thừa Trạch xuất thân là cậu ấm con nhà giàu, phương diện thẩm mỹ đương nhiên lợi hại hơn Tống đoàn: “Cái này mà còn có thể gọi là màu son sao, so với máu gà cũng không khác biệt lắm”
Dáng vẻ của Tô Hướng Vãn là cái gì cũng hiểu nhưng không thèm nói, mỉm cười như có như không, quẹt một ít son trên miệng Cốc Đông, tô nhẹ lên môi mình một cái, đúng như người ta nói, có tí son cả khuôn mặt sáng bừng lên.
Tống đoàn chỉ Tô Hướng Vãn nói: “Nhìn xem, dì Tô của con thoa chẳng phải quá mức xinh đẹp sao?”
“Đó là vì bản thân dì Tô đã đẹp rồi, nếu là người bình thường khác thoa cái son này lên, không khác gì chó sói ăn thịt”, Lý Thừa Trạch nói.
Thấy đàn ông trong nhà thay đổi cách để khen mình, trong lòng Tô Hướng Vãn như nở hoa.
Cốc Bình chỉ là phó tổng chỉ huy, còn chưa nhậm chức nên đối với cấp trên như Tống đoàn dĩ nhiên vẫn phải cung kính một chút.
Ăn một bữa cơm ở Duyệt Tân lầu cũng không phải dễ dàng gì, dù sao ở cả Tần Châu chỉ có một nhà hàng lớn như Duyệt Tân lầu, món chính là vịt quay. Một bàn 4 món thức ăn tổng cộng hết 28 đồng phiếu ăn, với cán bộ lương tháng 50 đồng như bây giờ, dùng đến phiếu ăn 28 đồng là quá xa xỉ.
Chẳng những Cốc Bình, Cốc Bắc cũng đang ở đây, trò chuyện cùng Lý Kích Phát về việc nhận nuôi Mậu Phương Phương: “Hay bỏ đi chị Lý, nhận nuôi đứa trẻ đó thật sự không nên, nó vẫn ở cô nhi viện là thích hợp nhất”
Lý Kích Phát không nghĩ vậy, đập bàn nói: “Con bé kia là con của điệp viên Nhật Bản, nếu cứ để mặc kệ nó lớn lên như thế sau này sẽ gây hại cho xã hội. Tên của tôi là Kích Phát, là cái tên tôi tự đổi, vì sao? Bởi vì tôi luôn có nhiệt huyết muốn thay đổi bản thân. Nhà chúng tôi ban đầu là thổ ty mà tôi còn có thể sửa đổi thành tốt như bây giờ, dĩ nhiên cô bé Mậu Phương Phương kia tôi cũng có thể sửa đổi thành tốt được”
Cốc Bắc ngồi dựa ra sau, quay đầu nhìn Cốc Bình.
Cốc Bình cùng Lý Kích Phát không có con, vấn đề này là do Cốc Bình. Hai vợ chồng chung đụng thì ít, xa cách thì nhiều, vẫn không có cơ hội để sinh con.
Cốc Bắc rót một ly rượu, nói: “Tới đi đại ca, chúng ta uống rượu, chuyện đàn bà để các cô ấy tự giải quyết”
Bà Lý khẽ thúc vào người con rể, vì thế Cốc Bình nói: “Một chuyện nữa là liên quan đến Thừa Trạch. Thằng bé là người bên nhà mẹ vợ tôi, bây giờ lại nằm trong hộ khẩu nhà Tống đoàn, chú nghĩ cách cho thằng bé làm lại giấy chứng nhận ở Cục công an đi”
Cùng tại nháo thị vô nhân tri, phú tại thâm sơn hữu viễn thân*, sư trưởng Lý được giải oan, thân thích của Thừa Trạch đương nhiên sẽ tăng lên rất nhiều, cái này rất bình thường, huống chi bà Lý là bà nội ruột của nó, Cốc Bắc dứt khoát: “Không thành vấn đề, chuyện này để tôi nói với Thanh Sơn”
(*ý nói: Nghèo khó ở chốn phồn hoa đô thị đông đúc cũng chẳng ai quan tâm, hỏi han; ngược lại, giàu sang dù ở nơi rừng sâu núi thẳm vẫn có nhiều người tìm đến giao hảo)
Chớp mắt đã nghe thấy tiếng bước chân bên ngoài phòng bao, Lý Kích Phát nháy mắt với bà Lý, bà lão nhanh chóng kéo lại áo, gắn lên mặt nụ cười.
Hôm nay, để Cốc Bắc ra mặt làm thuyết khách lôi kéo Lý Thừa Trạch về nên bà lão phải nhẫn nhịn, giả bộ hiền lành, không thể tức giận.
Đến khi thấy cả nhà Tống đoàn bước vào, nụ cười trên mặt bà già đông cứng lại: “Sao lại nhiều trẻ con thế này?”
Bốn đứa bé trai, một đứa bé gái, còn thêm vợ chồng Tống đoàn, một bàn 4 món ăn làm sao đủ?
Huống chi mấy món vịt quay, chân giò, còn có cá sóc Quế Lâm, những món ngon này bà già không muốn để người khác ăn, một mình ăn hết.
Từ tiết kiệm đến xa hoa thì dễ, nhưng từ xa hoa đến tiết kiệm thì rất khó. Bà già trước đây là phu nhân thổ ty, bây giờ phải sống cực khổ, đã lâu không được ăn món ngon như thế.
“Được rồi được rồi, để kêu phục vụ gọi thêm vài món ăn, thực đơn đâu, tôi sẽ đi gọi thêm đồ ăn”, Lý Kích Phát vừa nói vừa đứng dậy, dĩ nhiên trong lòng đau rỉ máu, nhưng Cốc Bắc đang ở đây, cô ta không thể tỏ ra keo kiệt trong chuyện ăn uống được.
Đặc biệt, cô ta còn nói một câu: “Vợ chồng Tống đoàn đã giúp đỡ cưu mang Thừa Trạch của chúng tôi trong lúc khổ cực, hôm nay chúng ta gọi vài món ăn ngon cảm ơn vợ chồng họ một chút”
Bà già lập tức kéo tay Lý Thừa Trạch: “Cháu trai ngoan, mau tới đây ngồi cạnh bà nội”
Lý Thừa Trạch vừa né, Tô Hướng Vãn liền ngồi xuống cạnh bà già: “Bà khoẻ không, hôm nay xem ra khí thuận, không thấy mắng chửi nữa”
“Hứ, tôi mắng chửi khi nào?” bà già vừa nói, thấy Cốc Bắc nhìn mình thì nén giận, mỉm cười: “Bà lão tôi trời sinh tính khí tốt, những năm trước hoàn toàn không biết Thừa Trạch ở huyện Thanh Thuỷ, nếu biết thì tôi đã sớm đón về rồi, ôi, cháu trai yêu của bà”
Nhưng thực tế, khi Lý Thừa Trạch đến huyện Thanh Thuỷ, Cốc Bắc đã từng đi tìm bà già.
Khi đó bà ta luôn nói mình bị bệnh, không bước ra cửa, làm gì có chuyện nhận nuôi Thừa Trạch.
Loại như bà già này, vào thời điểm kinh động thì giả chết, lúc thấy có lợi ích thì nhảy lên, tranh giành không biết xấu hổ.
Tô Hướng Vãn nhìn Lý Kích Phát: “Nghe nói cô muốn nhận nuôi Mậu Phương Phương? Đúng lúc cô bé đó và nhà tôi có quen biết nhau, nhưng có chuyện gì vậy, cô với Cốc Bình không phải không có khả năng sinh con, sao lại muốn nhận con nuôi?”
Lý Kích Phát vẫn là câu nói kia: “Là một người yêu nước, yêu chính phủ, tôi không thể để một gián điệp Nhật Bản cứ như vậy lớn lên mà không được dạy dỗ và kiểm soát”
Cẩu Đản siết chặt nắm đấm nhỏ, phải biết, Mậu Phương Phương là bạn tốt của nó. Mặc dù con bé xuất thân không tốt, nhưng nói nó là gián điệp Nhật Bản, trong lòng thằng bé vẫn không vui.
Tô Hướng Vãn nói: “Cô hẳn là nên tin tưởng chính phủ chúng ta, giống như mấy chủ nông nô như các người còn giáo dục được, huống chi một cô bé vốn có bản chất tốt, hoàn toàn có thể được chính phủ giáo dục nên người”
“Cô nói ai là chủ nông nô?” bà già nổi giận, đập bàn.
Tô Hướng Vãn làm bộ giật mình: “Trước giải phóng, bà không phải là phu nhân thổ ty sao? Chuyện này không nói ra được à?”
Bà già không muốn đối đầu trực tiếp với Tô Hướng Vãn, thấy Cốc Đông đang gắp một miếng vịt quay thì tát thằng bé một cái, giật miếng thịt nhét vào miệng Lý Thừa Trạch: “Đây, Thừa Trạch, mau ăn đi. Hôm nay tất cả thức ăn đều là bà nội gọi cho con, vịt quay Duyệt Tân lầu ở Tần Châu giống hệt như vịt quay ở Bắc Kinh”
Cốc Đông là kiểu bị người khác đánh, nhất định nó sẽ trả đũa.
Trong mắt nó không có cái gọi là kính già yêu trẻ, vốn dĩ nó đang ngồi ngoan ngoãn dưới sự bảo hộ của Chi Chi, miêng nhỏ thoa son, đang l**m môi chờ ăn ngon, thấy miếng vịt quay của mình bị bà lão giằng mất liền cho một đấm: “Bà già này thật đáng ghét”
Bà Lý đang buồn bực không tìm được cơ hội để Cốc Bắc nhìn xem Tô Hướng Vãn giáo dục bọn trẻ không làm tròn bổn phận, liền nhân cơ hội này nằm lăn ra: “Ôi mắt tôi không nhìn thấy gì rồi, ôi mắt của tôi”
Mấy người Tống đoàn cùng Cốc Bình, Cốc Bắc đang nói chuyện, chớp mắt một cái nào biết bà già trẻ con lại xông vào đánh nhau.
Vốn dĩ Tô Hướng Vãn cảm thấy đánh nhau với một bà lão là vô nghĩa, vẫn là muốn lấy đức thu phục người, nhưng bà già này đáng ghét ở chỗ, đang nằm lăn ra đất ăn vạ mà còn thò tay véo Cốc Đông một cái.
Cốc Đông nào chịu để yên, vốn đang đứng trên ghế, bị bà lão véo một cái vào bắp chân, nó liền nhảy xuống, đạp liên tục vào mặt bà già: “g**t ch*t ngươi, g**t ch*t ngươi”
“Trời ạ, Tô Hướng Vãn, cô dạy trẻ con như thế này sao? Cô nhìn xem đứa trẻ đánh bà già thành cái dạng gì rồi này?” Lý Kích Phát cố tình thêm dầu vào lửa.
Tô Hướng Vãn cố ý giả bộ xô băng ghế ra để kéo bà già dậy, cái chân ghế đập mạnh vào đầu bà lão: “Ôi, sao bà lại nằm ra đó, mau dậy đi”
Bà già đương nhiên không đứng lên, khóc lóc om sòm cáo trạng: “Tô Hướng Vãn, đừng có giả bộ tốt bụng, tôi nghe thấy xương kêu rắc một tiếng, nhất định con trai cô làm tôi gãy xương rồi, các người phải bồi thường, nhanh bồi thường tiền đi”
Lúc này phải nói càng hung càng ác thì vợ chồng Tống đoàn mới sợ, đúng không?
Bà lão chẳng những giãy dụa mà còn cố gắng túm lấy Tô Hướng Vãn.
Tô Hướng Vãn kéo được nửa chừng thì cố ý buông tay, bà già đang giãy thì rắc rắc một tiếng, rơi mạnh xuống đất.
Tô Hướng Vãn còn nói: “Ôi đại nương, sức của bà thật khoẻ nha, vẫn còn có thể bắt được người khác à?”
“Tôi gãy xương rồi”
“Tô Hướng Vãn, rốt cuộc cô muốn làm gì?”
“Nhanh, mau mau đưa bà lão tới bệnh viện”, mọi người cùng ầm ĩ náo loạn, cuối cùng đưa bà già tới bệnh viện.
Rất tốt, bà già muốn kéo cháu trai về, cháu trai không muốn về, đã trực tiếp chuyển từ tiệm cơm tới bệnh viện.
Lý Kích Phát phát huy tối ưu tinh thần cay nghiệt của mình, bận rộn đưa bà già đi bệnh viện như vậy mà vẫn còn kịp gói tất cả thức ăn mang theo, không để lại cho bọn nhỏ một miếng nào.
Cốc Đông chỉ cướp được một miếng vịt quay, tức giận đi ra khỏi Duyệt Tân lầu, vẫn còn chửi: “Bà già thúi, đại ừng ực”
Mấy đứa Cẩu Đản, Lư Đản, Chi Chi trố mắt nhìn nhau, tưởng là được đi ăn cơm, ai ngờ lại đi đánh nhau.
Tống đoàn chống eo nhìn Tô Hướng Vãn cùng mấy đứa trẻ: “Hay là chúng ta bỏ tiền cho bọn trẻ ăn một bữa ở Duyệt Tân lầu?”
Lý Thừa Trạch không ngừng ngửi chân Tiểu Cốc Đông, ngửi một chút, dừng lại, lại ngửi một chút nữa.
“Sao vậy, thằng nhỏ này đi vệ sinh xong không lau sạch mông à?” Tô Hướng Vãn hỏi.
Lý Thừa Trạch lè lưỡi, nắm cái chân mập mạp của Tiểu Cốc Đông lên l**m một cái, hít một hơi thật sâu nói: “Dì Tô, mấy người cho tới bây giờ chưa từng ngửi qua thứ này sao?”
Thuốc phiện, còn gọi là nha phiến, vốn đã được tiêu diệt hết trong cái gọi là Hổ Môn tiêu yên*
(*Hổ Môn tiêu yên là sự kiện lịch sử có thật về cuộc chiến chống buôn lậu và tiêu thụ thuốc phiện của Lâm Tắc Từ tại Hổ Môn (tỉnh Quảng Đông) vào cuối thời nhà Thanh, với sự tham gia của những thanh niên anh dũng giúp triều đình dẹp tan các đường dây buôn m* t** lớn, bảo vệ người dân khỏi nạn nghiện ngập, và kết thúc bằng chiến thắng lớn trong việc tiêu hủy thuốc phiện)
Đừng nói đến Tô Hướng Vãn, ngay cả Tống đoàn cũng không biết thứ đó có mùi gì, dù sao sau khi Trung Quốc thành lập, thứ này đã gần như biết mất hoàn toàn.
Nhưng nhà Lý Thừa Trạch nằm ở biên giới Trung – Miến, đối với những thứ này hiểu biết rất rõ, cho nên hôm nay Lý Thừa Trạch cứ cảm thấy ở đây có mùi thuốc phiện của ai đó, đến lúc này đã xác định, đó chính là bà nội, bà Lý.
Bởi vì lúc bà già véo chân Cốc Đông đã để lại mùi trên chân nó.
Lý Thừa Trạch biết bà già trồng thuốc phiện trước giải phóng, nhưng đến tận bây giờ mà bà nội nó vẫn hút thuốc phiện sao?