Xuyên Không Những Năm 70: Quân Tẩu Nuôi Con

Chương 116: Tống đoàn là số 1

 

Nghe nói bà già bị ngã gãy xương hông, Tống đoàn dĩ nhiên phải đến bệnh viện thăm một chút.

Tô Hướng Vãn cứng đầu, quyết tâm quay lại Duyệt Tân lầu mua một con vịt quay cho bọn trẻ ăn.

Có vẻ như khi vật chất thiếu thốn, món ăn nào làm ra cũng đều thấy ngon, nghĩ lại cuộc sống trước đây của cô ở thủ đô, ngày nào cũng có thể ăn vịt quay, thấy cũng bình thường. Nhưng vịt quay ở Duyệt Tân lầu ngon tới mức Tô Hướng Vãn gần như tụt cả lưỡi.

Vịt quay có thể chấm với nước tương ngọt hoặc đường, Tô Hướng Vãn chia phần béo nhất và mềm nhất cho mấy đứa trẻ, mình chỉ nếm một miếng. Không thể không nói đây là món vịt quay ngon nhất mà cô từng ăn trong cả hai kiếp.

Cốc Đông trước giờ có đồ ăn là lục thân không nhận, nhưng hôm nay vì nhìn Lý Thừa Trạch rất ưu thương, đặc biệt đưa miếng vịt quay mà Chi Chi gói cho mình quyết định đưa cho Lý Thừa Trạch: "Anh, ăn đi."

Lý Thừa Trạch cầm lấy, nhét vào miệng, phồng má lên nhai.

Cốc Đông lại nhìn Lư Đản và Cẩu Đản, lần này không cho được, nó cầm miếng thịt Chi Chi cuộn cho mình từ từ ăn.

Một con vịt quay lúc này có giá 8 đồng, khá xa xỉ nhưng là dịp để bọn trẻ được thưởng thức mùi vị, ra khỏi Duyệt Tân lầu, bọn nhóc vẫn còn l**m mép.

Thấy bọn nhỏ ăn một cách sung sướng như vậy, Tô Hướng Vãn cảm thấy số tiền đó cũng đáng giá.

Buổi chiều, cô đưa mấy đứa đến nhà máy thuốc lá gửi ở đó rồi dẫn Cẩu Đản đi gặp Mậu Phương Phương. Dẫu sao Mậu Phương Phương cũng là bạn tốt của Cẩu Đản, cô đã lên kế hoạch, miễn là Mậu Phương Phương ở lại cô nhi viện, cứ cách một khoảng thời gian, cô sẽ đưa Cẩu Đản đến gặp một lần.

Lúc Tô Hướng Vãn chuẩn bị đi, Lý Thừa Trạch kéo cô lại: “Dì Tô, dì có biết chuyện bà nội con hút thuốc phiện không?”

“Cái gì mà bà nội con hút thuốc phiện?” Tô Hướng Vãn hỏi lại.

Lý Thừa Trạch dĩ nhiên sẽ không giấu Tô Hướng Vãn những chuyện này, vì thế nói cho cô biết chuyện trên người bà già có mùi khét của khói thuốc phiện.

Nhưng đứa trẻ cũng lo lắng: “Dì biết vậy thôi nhưng đừng nói với người khác, Lý gia ở Hải Tây năm đó đã từng trồng thuốc phiện, bà nội con hồi trước nghiện thuốc, con ngửi được mùi đó trên người bà nội, hẳn là bây giờ bà vẫn còn hút”

Bà Lý hút thuốc phiện?

Tô Hướng Vãn còn hơn cả kinh ngạc, trước đây, ba của Lý Thừa Trạch tham gia đội phòng chống ma tuý ở biên giới.

Hơn nữa, trong sách đã từng nói, chẳng phải Lý Kích Phát hiên ngang chính nghĩa tố cáo Lý Thừa Trạch buôn ma tuý sao?

Bà Lý đối với Lý Thừa Trạch lại càng thất vọng sâu sắc hơn, còn nói với công an rằng, thằng cháu mình mà còn dám quay lại, bà sẽ tự tay g**t ch*t nó, bởi vì đứa trẻ có thể làm gì cũng được, ngoại trừ hút thuốc phiện, bán ma tuý.

Người có thể nói ra những lời đó lại hút thuốc phiện à? Tô Hướng Vãn thầm nghĩ, quả ngã gãy xương hôm nay cũng đáng giá.

Cô lau cái mông Cốc Đông rồi đưa nó cho Lý Thừa Trạch: “Bây giờ trời lạnh, tắm ở nhà không tốt lắm, các con đến phòng tắm của nhà máy thuốc lá mà tắm, nhớ tắm thật kỹ thằng nhóc này toàn thân nó thúi lắm”

Lý Thừa Trạch không muốn: “Sao phải tắm? Con không muốn tắm cho nó”

Chi Chi nguyện ý: “Để con tắm cho em, Thừa Trạch, anh cút ra ngoài” hai đứa nhỏ rất thân thiết nắm tay nhau đi lên toà nhà xưởng thuốc lá.

“Đúng rồi, Thừa Trạch, ba con là công an phòng chống ma tuý, dì hỏi con, nếu có người dí súng vào đầu con thì con có đi bán ma tuý không?” Tô Hướng Vãn đột nhiên hỏi.

Lý Thừa Trạch đang u sầu, đột nhiên hai mắt sáng lên. Thằng nhóc đã cao hơn mẹ, nghênh ngang đi xuống bậc thềm, đột nhiên giơ tay giả bộ bóp cò súng: “Đừng nói dí súng, có bắn nổ đầu con cũng không, con mà đi bán ma tuý thì chẳng phải ba con hy sinh vô ích sao?”

Con trai một công an phòng chống ma tuý sao có thể đi bán ma tuý?

Lý Thừa Trạch làm bộ nổ súng, bộ dạng vô cùng kiêu ngạo: “Ba con là công an phòng chống ma tuý, cả đời Lý Thừa Trạch con hãnh diện về ông ấy”

Nó vỗ vào mông hai đứa nhỏ một phát, đẩy hai đứa lên lầu.

Cẩu Đản đã để dành rất lâu cho chuyến đi thăm này, nó lấy ra 2 đồng, bảo Tô Hướng Vãn đến nhà máy phụ thực phẩm mua bánh trứng và bánh quy.

Tô Hướng Vãn mua bánh xong đi ra ngoài, thấy Cẩu Đản đứng trước một ô cửa kính nhỏ, dùng cái lược của Tống đoàn chải mấy sợi lóc lưa thưa trên đầu mình.

Thằng nhóc này chẳng những nhút nhát mà tóc nó còn vàng hơn cả tóc Lư Đản, chải xong còn mím môi xem mình có đẹp trai không, vì để gặp bạn gái, nó rất chải chuốt.

Cô nhi viện chẳng qua chỉ là cái tên mọi người quen gọi, thực tế, tên chính xác của nó là trại trẻ mồ côi Tần Châu, nằm ngay bên bờ sông Hoàng Hà, là một đại viện rất rộng, phong cảnh rất tốt.

Vốn dĩ Tô Hướng Vãn tưởng Mậu Phương Phương ở đây sẽ bị ghét bỏ, nhưng thực tế, tiểu nha đầu này vừa sáng sủa hào phóng lại vô tâm vô tư, biết chiếu cố người khác, ở trong trại trẻ mồ côi này nó giúp đỡ cho giáo viên rất nhiều, nhìn qua thấy nó sống thật vui vẻ.

Tất nhiên Cẩu Đản đến thăm, nó cũng rất vui, hai đứa nhìn nhau một cái, con bé đưa thùng rác trong tay cho Tô Hướng Vãn, nhận quà điểm tâm cô đưa rồi chạy đi.

Tô Hướng Vãn mới 27 tuổi nhưng con trai đã lớn, đã muốn hẹn hò, cô không thể làm cái bóng đèn nên đành đi tản bộ quanh sân trại trẻ.

“Viện trưởng còn nhớ tôi không? Tôi muốn nhận nuôi Mậu Phương Phương, là vợ của phó tổng chỉ huy hồ chứa nước Cốc Bình”, lại là giọng của Lý Kích Phát từ cách đó không xa lắm.

Tô Hướng Vãn di chuyển tới trước cửa phòng làm việc của viện trưởng, thấy Lý Kích Phát đang đứng ở đó.

“Thật là đi đâu cũng gặp chó điên, sao lại gặp con chó điên này nữa”, Lý Kích Phát trợn mắt nhìn Tô Hướng Vãn, nói với viện trưởng trại trẻ: “Đó chính là người đã chiếm đoạt tài sản của Thừa Trạch không chịu trả lại, Tô Hướng Vãn, cũng là người có danh có tiếng ở Tần Châu”

“So với cô vẫn kém hơn, Lý Kích Phát, mẹ cô không phải té gãy xương sao, cô vẫn còn tâm tư đến đây nhận con nuôi? Không ở bệnh viện chăm sóc cái mông cho mẹ cô à?” Tô Hướng Vãn vểnh lỗ tai, nghe thấy Lý Kích Phát chửi mình đương nhiên phải đáp trả.

Nhắc đến chuyện này, Lý Kích Phát nổi giận: “Tất cả là do cô đẩy, cô phải trả tiền thuốc thang cho mẹ tôi”

Tô Hướng Vãn chỉ vào mặt mình: “Cô nhìn đi, đây là mẹ cô cào, mẹ cô cào rách mặt tôi, tôi cũng phải đòi tiền thuốc thang”

Lý Kích Phát còn đang bận chuyện khác, không muốn ồn ào cùng Tô Hướng Vãn, chỉ vào mặt cô nói: “Tôi không muốn gây gổ cùng loại phụ nữ đanh đá như cô, cô cứ tiếp tục phách lối đi, ai bảo Tống Thanh Sơn là đại tá chứ, vợ quan chức ai dám chọc”

Cô ta cảm thấy Tô Hướng Vãn hình như cũng có ý định nhận nuôi đứa trẻ nên cố ý trước mặt viện trưởng ra vẻ Tô Hướng Vãn là phụ nữ đanh đá, mình là người yếu thế để làm tăng sự thương cảm.

Thế nhưng Tô Hướng Vãn làm sao có thể bị mắc lừa, cô phản đòn còn mạnh hơn: “Làm sao có thể so được với nhà các người. Cô cũng không phải là gia đình quân nhân sao? Tôi nghe nói mấy người anh của cô dựa vào thế quân nhân mà cầm gạch đập người ta kìa”

Một người là vợ Tổng chỉ huy hồ chứa nước, một người là vợ phó tổng chỉ huy hồ chứa nước, viện trưởng không dám đắc tội ai, chỉ có thể nói: “Được rồi, hết thời gian đến thăm, mọi người về đi”

Cứ thế, ngay cả Cẩu Đản cũng bị đuổi ra khỏi cô nhi viện.

Cẩu Đản thật cao hứng, lúc lên xe khách còn nói với Tô Hướng Vãn: “Mẹ, đến lúc 18 tuổi con sẽ cưới Mậu Phương Phương”

“Được”, Tô Hướng Vãn nói: “Nhưng đừng mong mẹ trông cháu cho các con”

Thằng nhỏ này đã không còn đi theo con đường như trong sách, kẻ phản diện khốn cùng đó giờ biết phát minh, tự kiếm tiền, hẹn hò bạn gái, ngay cả Tô Hướng Vãn cũng còn ghen tị với cuộc sống tiêu sái của nó.

Cẩu Đản thấy Lý Kích Phát cũng chen phía trước liền nói: “Dì kia không phải là người ăn cơm cùng chúng ta đó sao?”

Tô Hướng Vãn liếc Lý Kích Phát một cái. Lý Kích Phát chen trong đám người cũng trợn mắt nhìn Tô Hướng Vãn, nhưng kỳ quái là cô ta không có gây gổ.

Bệnh viện nằm ngay cạnh trạm dừng xe, trước cửa nhà máy thuốc lá, kỳ lạ hơn nữa là Lý Kích Phát không xuống xe ở bệnh viện mà vẫn đi tiếp, đến lúc Tô Hướng Vãn xuống xe rồi mà cô ta vẫn không xuống.

Tô Hướng Vãn mang Cẩu Đản xuống xe, đứng một lúc rồi đột nhiên chạy đuổi theo xe khách.

“Mẹ, chúng ta đang làm gì đây?” Cẩu Đản hỏi.

Tô Hướng Vãn hỏi nó: “Chân con chạy nhanh không?”

“Nhanh, nhưng sao ạ?”

“Vậy chúng ta đua nhau xem ai tới trạm kế tiếp trước”, Tô Hướng Vãn nói.

May mà Lý Kích Phát xuống xe ở trạm sau đó, nếu không Tô Hướng Vãn phải đuổi mệt chết. Cẩu Đản chạy đầu đầy mồ hôi, nửa ngày sau mới đuổi kịp.

Đây là trạm xe khách đường dài, xe từ các huyện sẽ dừng ở đây, vì thế chỗ này rất hỗn tạp.

Tô Hướng Vãn kéo Cẩu Đản nấp trong đám người, thấy Lý Kích Phát gặp cha của Trần Tiểu Lệ, tên què Trần Kiến Quốc.

Hai người đó lén lén lút lút gặp nhau, sau đó nhìn xung quanh, không biết đã trao đổi với nhau cái gì, sau đó Trần Kiến Quốc quay người đi, Lý Kích Phát cũng vội vã rời đi, thậm chí không nói câu nào với nhau.

Tô Hướng Vãn thở phào một cái, kéo Cẩu Đản lại, thì thầm với nó mấy câu.

Dù sao Cẩu Đản khi còn bé đã là một đạo tặc ở thôn Tiểu Tống, nó âm thầm chen trong đám người xếp hàng lên xe, rất nhanh đã lấy được đồ trong túi của Trần Kiến Quốc, đưa cho Tô Hướng Vãn.

“Mẹ, đây là viên thuốc à?” Cẩu Đản thấy thứ đó được bọc trong giấy bạc, màu đen, bóp vào thì mềm, giống như một viên thuốc nhỏ.

Tô Hướng Vãn khẽ run khi cầm vật này, trong lòng tức giận không thể tả được.

Ở trong sách, Lý Kích Phát chính nghĩa như vậy, tố cáo Lý Thừa Trạch, nhưng cô ta còn bán ma tuý sớm hơn Lý Thừa Trạch rất nhiều, dù sao lúc Lý Thừa Trạch bị buộc tội bán ma tuý, nó đã 16 tuổi, đủ tuổi để bị truy tố.

Bây giờ nó mới 14, theo như trong sách, nó được Lý Kích Phát nuôi dưỡng mấy năm, hẳn là bị Lý Kích Phát dụ dỗ bán ma tuý, phải vậy không?

Chỉ là không biết đứa trẻ có biết lúc đó mình thứ mình đang bán chính là ma tuý hay không.

Bên kia, trong bệnh viện, Tống đoàn cùng Cốc Bắc đang đứng bên giường bệnh của bà lão.

Bà Lý đúng là ngã gãy xương, phải phẫu thuật. Gãy xương hông hẳn là rất đau, nhưng đau như thế, bà lão cùng mấy người con trai và con dâu cùng một đám cháu vây quanh Cốc Bắc.

“Lập tức đưa chìa khoá nhà Thừa Trạch đây”, người con lớn nói.

Đứa con thứ hai nói: “Tôi nghe nói có ít nhất hai rương vàng thỏi, tôi đi lấy ngay bây giờ, không có hai cái rương đó, tôi đập gẫy chân anh, Cốc Bắc”

Hai đứa con dâu cũng rất đanh đá, chỉ vào mũi Cốc Bắc nói: “Đúng đúng, nghe nói còn có một viên trứng chim bồ câu. Tống đoàn là đồ nhà quê, không biết trứng chim bồ câu là gì, nó là một chiếc nhẫn kim cương cực lớn, đồ của bà ngoại Thừa Trạch, bây giờ tất cả thuộc về chúng tôi”

Cả một đại gia đình ồn ào ầm ĩ, Cốc Bắc không sao chịu nổi, chắp tay vái: “Không có nhiều đồ như vậy đâu, thật không có, hơn nữa những thứ đó không phải là của các người, là của Thừa Trạch, phải không?”

“Ôi cái mông của tôi, đau, đau. Cốc Bắc, cậu là đồng đội của con trai tôi, nó bị chính phủ giết oan, nếu không trả Thừa Trạch cho tôi, tôi tố cáo lên chính phủ, kiện anh”, bà Lý mà không bị gãy xương hông, hẳn là đã nhảy cao tám thước.

Cốc Bắc không chịu nổi đám người này ồn ào, quay sang Tống đoàn: “Anh nói làm sao bây giờ?”

Tống đoàn đút tay vào túi, không nói gì.

Dĩ nhiên, đám người nhà bà Lý vây lại tấn công không phải Tống Thanh Sơn mà là Cốc Bắc.

Cốc Bắc là Cục trưởng cục công an, phụ trách hộ khẩu và nhân sự, hộ khẩu của Lý Thừa Trạch do hắn quản lý, đây là điều thứ nhất.

Cốc Bắc là người nghĩa khí, thoải mái, dễ nói chuyện, đây là điều thứ hai.

Còn Tống đoàn, từ lúc vào đến giờ vẫn không nói câu nào. Nhìn gương mặt đó, ngoài 30 tuổi, da hơi đen, rất đẹp trai, vẫn luôn mỉm cười, nhìn chằm chằm vào mấy người con dâu nhà họ Lý. Mấy nữ đồng chí dần dần có chút ngượng ngùng, nhất là cô con dâu thứ hai, lúc nãy cay cú nhảy lên nhảy xuống rất lợi hại, dần dần cũng không nhảy nữa, không gây sự, cũng không mắng chửi thêm.

Trong mắt bọn họ, Tống đoàn không có sức chiến đấu, trong nhà không có quyền quyết định chuyện gì, là một kẻ nhát gan sợ vợ.

Cho nên bọn họ xông vào cào xé Cốc Bắc: “Ngay bây giờ lập tức dẫn chúng tôi tới huyện Thanh Thuỷ tìm Tô Hướng Vãn đòi châu báu, đòi đứa trẻ, ngay lập tức!”

Ai ngờ ngay tại lúc này, Tống đoàn đột nhiên nói: “Bà Lý, chỗ ở của bà bây giờ cũng là của Thừa Trạch đi, nó có phải là đứa trẻ hiếu thuận hay không?”

Tống đoàn chính là kiểu rất biết chăm sóc các trưởng bối, giống như khi về thôn Tiểu Tống, hắn sẽ xoa vai, bóp chân cho bà Tống, ở chỗ này hắn cũng xoa bóp khiến cho bà Lý thoải mái đến mức phải kêu lên: “Đúng vậy, Thừa Trạch đúng là một đứa trẻ hiếu thuận, nhưng vợ của cậu quá cay cú! Nếu vợ cậu cũng biết điều, có lý như cậu thì việc gì cả nhà chúng tôi phải gây gổ, chúng ta đều là người văn minh, đúng không?”

Tống đoàn kiểu như bừng tỉnh ra, kêu lên một tiếng: “Ở phương diện pháp luật, sân vườn kia là thuộc về sư trưởng Lý, mà sư trưởng Lý là cha nuôi của tôi”

Bà Lý không phản ứng kịp, vẫn đang nhìn Tống đoàn.

Tống đoàn sờ lên người, sĩ quan mà, đều là mặc áo 4 túi, nhìn một cái cũng biết là cán bộ cấp cao.

Tất cả mọi người tập trung nhìn hắn, chắc muốn xem hắn có thể lấy ra cái gì.

Tống đoàn hắng giọng, đôi lông mày rậm khẽ nhíu lại, nhẹ nhàng cười một tiếng. Ôi, trong mắt mấy con dâu nhà họ Lý, người đàn ông này thật đẹp trai, nhìn thuận mắt hơn chồng họ nhiều.

“Tôi và sư trưởng Lý có thoả thuận nhận con nuôi, hơn nữa lúc ở Bắc Kinh, tôi có nói qua chuyện này với các lãnh đạo cũ, đặc biệt cho anh em chúng tôi vào hộ khẩu của sư trưởng Lý. Cho nên sư trưởng Lý là ba tôi, tất cả tài sản của ông ấy do tôi và Tống Đình Tú trực tiếp sở hữu”, Tống đoàn nói rồi dừng một chút.

Bởi vì Tống đoàn nói chuyện quá ôn nhu, cũng quá nhẹ nhàng, làm cho bà lão thoải mái đến mức cả nhà họ Lý đến lúc này vẫn không hiểu hắn có ý gì.

“Bắt đầu từ ngày mai, lão phu nhân, xin mời bà dọn ra khỏi nhà, anh em chúng tôi tới lấy nhà lại”, dừng một chút, Tống đoàn lại nói một câu.

Cả phòng bệnh im lặng ít nhất năm phút, và người hét lên đầu tiên là cô con dâu thứ hai: "Tên Tống Thanh Sơn này là đồ lừa đảo, hắn ta thậm chí còn dám lừa cả đồ của Thừa Trạch!"

Bà lão gào lên tê tâm liệt phế: "Ta muốn nhảy lầu, ta không sống được nữa!"

Đột nhiên, cả phòng bệnh trở nên hỗn loạn.

Tống đoàn vỗ vai Cốc Bắc đang trợn mắt há mồm: “Bọn họ có hò hét thế nào đi nữa cũng là giả, hộ khẩu của tôi mới là thật, ngày mai tôi đến lấy nhà, chuyện này anh phải xử lý”

Hắn cầm các loại sổ hộ khẩu, chứng minh thư, giấy tờ quăng xuống đám người hoặc đang trợn mắt há mồm hoặc đang gào khóc kia, rồi cứ như thế mà đi.

Đi! 

 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn