Thư ký Đặng cũng bị doạ sợ, chặn ngang ôm người Tô Hướng Vãn kéo lại, muốn giằng con dao trong tay cô.
Chị Trần cũng nói: “Thôi, tính toán làm gì, dù sao bọn họ cũng là người một nhà, chuyện trước kia cũng khó nói, nhưng bây giờ bà nội Thừa Trạch đến muốn nhận nó, thôi đem trả cho người ta đi”
“Tôi chỉ hỏi một câu, lúc Thừa Trạch đi xin cơm, bà đang ở đâu? Lúc Thừa Trạch đến nhà chúng tôi, ngay cả cái dây lưng buộc quần cũng không có, nó gầy như con châu chấu bám trên cọng rơm, mấy người ở nơi nào?” Tô Hướng Vãn nói.
Bà Lý cũng bởi vì nghe nói Tô Hướng Vãn hung dữ nên mới không dám trực diện đối mặt cô.
Nhìn cái dao đang xoay tít, bà ta trốn sau lưng Đặng Cao Minh: “Thư ký Đặng nhìn xem, Thừa Trạch tìm được cái loại mẹ gì đây? Đây thực sự là một phụ nữ đanh đá, loại này chỉ có dạy hư trẻ con”
“Tiểu Tô, để tôi làm trung gian, vậy để Thừa Trạch trả cô một ít tiền sinh hoạt, sau đó để Thừa Trạch đi cùng bà nội nó, dù sao cũng là huyết thống của họ, cô thấy sao?” thư ký Đặng nói.
Lý Thừa Trạch chợt quay đầu nhìn Tô Hướng Vãn, hai mắt ngập nước, rõ ràng là nó không muốn đi.
“Tô Hướng Vãn, cô không có lý do gì để quản lý cháu trai tôi, nó phải đi theo chúng tôi ngay bây giờ” Lý Kích Phát vừa nói vừa kéo Lý Thừa Thạch.
Lý Thừa Trạch đối với bà lão không dám hỗn hào, nhưng với cô nhỏ này thì lại khác: “Đừng động vào tôi”
“Nhìn đi, xem đứa nhỏ được dạy thành cái gì rồi, đến một câu cô nhỏ nó cũng không gọi, cứng đầu như lừa vậy, nhanh đi với tao” Lý Kích Phát lại kéo một cái, thằng nhỏ không nhúc nhích, cô ta lại tát vào cổ nó một cái.
Nhưng cô ta vừa tát xong thì Tô Hướng Vãn cũng tát cô ta một cái: “Cô là ai, sao kéo con trai tôi?”
“Tô Hướng Vãn, cô có mù không, đây là cháu trai tôi”, Lý Kích Phát quay người lại, ngón tay gần như chọc vào mắt Tô Hướng Vãn.
Lần này Tô Hướng Vãn không để yên, cô lấy trong túi ra một thứ, ném vào mặt cô ta: “Tới đây, nhìn xem ai bị mù, nhìn trên hộ khẩu nhà tôi xem, thấy ba chữ Tống Thừa Trạch chưa? Nhìn thấy rõ chưa? Nếu muốn mang đứa nhỏ đi, mang hộ khẩu có con dấu đến đây chứng minh với tôi, tôi lập tức thả người”
“Thư ký Đặng, nếu anh còn tiếp tục như vậy, tôi sẽ lên tỉnh kháng cáo, cho anh biết hậu quả là thế nào”, Lý Kích Phát nhảy dựng lên: “Kỳ lạ, đứa trẻ, nhà cửa, châu báu của nhà tôi bị người ta cướp đi, chỉ vì cái hộ khẩu mà phải nhường cho người khác à?”
“Đồng chí Tiểu Tô nói không sai. Nếu đứa trẻ là của nhà cô, muốn mang đi cũng phải dựa vào quy định của chính phủ. Các người cũng phải mang giấy tờ hợp pháp chứng minh đứa trẻ là của cô”, thư ký Đặng đột nhiên cao giọng nói.
Lý Kích Phát ngây người ra: “Nó đúng là cháu trai tôi, Đặng Cao Minh, anh biết điều này mà”
“Vậy cũng phải có giấy tờ chứng minh, ít nhất phải mang được hộ khẩu gốc tới đây, chúng tôi mới giao người”, Đặng Cao Minh trước giờ không to tiếng, lần này lại hét lớn, lộ cả gân xanh, cuối cùng cũng doạ được Lý Kích Phát.
Ông ta còn nói: “Thừa Trạch, nếu ngày mai bà lão còn đến trường cháu làm loạn, nói với giáo viên là chú nói, không có giấy tờ gì chứng minh thì bà ta chính là kẻ lừa đảo”
Ô, thật không nghĩ tới thư ký Đặng lại oai hùng như vậy.
Tô Hướng Vãn thầm nghĩ, đúng là bình thường vẫn coi thường người này.
Cướp lợi thế trước, Tô Hướng Vãn ngang tàng nói: “Được rồi bà lão, đừng khóc nữa, mang giấy tờ tới đây đi, nha”
Bà già và Lý Kích Phát nhìn nhau: “Hộ khẩu, về nhà tìm hộ khẩu của thằng nhãi kia trước đã”
Về đến nhà, Tô Hướng Vãn phát hiện hai đứa bé không hề thấy mặt mũi đâu, náo nhiệt như vậy cũng không đi xem.
Lý Thừa Trạch vỗ đầu một cái: “Mẹ, thịt của chúng ta” thằng nhãi con này, bây giờ gọi tiếng mẹ thật thoải mái.
Tô Hướng Vãn cũng sực nhớ đến nồi thịt hầm trên bếp đang được ủ than.
Sau khi cái nồi lớn bị thủng, thợ sửa nồi chưa tới nên nhà chỉ còn một cái nồi bằng thép. Nồi này mà thủng nữa thì Tô Hướng Vãn chỉ còn cách học theo các thanh niên trí thức, dùng lọ sành nấu cơm.
Vén tấm rèm lên, mùi thơm xộc vào mũi.
Chi Chi cùng Cốc Đông đang ngồi vây quanh cái bếp than tổ ong, thịt ba chỉ Tô Hướng Vãn hầm là ngon nhất, có thể gọi là kiệt tác thịt kho. Vì muốn cho bọn trẻ có một bữa ngon nên miếng thịt được thái lớn, kho cùng thứ đường đỏ quý giá nhất lúc này, tốn mất cả nửa túi đường.
Chi Chi cùng Cốc Đông ngồi trên hai cái ghế nhỏ đang ăn nhiệt tình.
Chi Chi đút cho Cốc Đông một miếng, lại lau miệng nó một cái thật sạch sẽ. Một cân thịt sống nấu được nửa cân thịt chín, hai cân thịt cũng chỉ nấu được một ít, nhưng hai đứa nhóc kia đã ăn hết phân nửa.
“Không để lại cho bọn anh một chút à, Tống Nam Khê, nó là em trai em, còn bọn anh không phải là anh em à?” Cẩu Đản tức giận nói: “Anh kiếm tiền mua thịt mà chưa ăn được miếng nào”
Chi Chi cũng có lý do của mình: “Nó từ bé chưa được ăn no bữa nào, anh cũng từng chưa được ăn no mà, sao không thương em trai mình một chút?”
Cốc Đông cũng không phải chưa từng ăn no, nó không quan tâm đến đồ sống hay chín, thịt hay rau, khi còn đi theo Thẩm Chiêu Đệ, chỉ cần đói bụng, dù là bột sống hay thắt lưng da thúi, mò được cái gì ăn cái nấy. Gặp được mẹ kế không ngược đãi, cứ để nó tiếp tục ăn như thế, sớm muộn gì cũng biến thành quả bóng.
Tô Hướng Vãn bất đắc dĩ phải cạo vỏ mấy củ khoai tây, thêm mấy quả trứng luộc bóc vỏ rồi chiên vàng lên, cho vào nồi kho cùng với thịt, lại chạy sang nhà chị Trần xin một ít đậu hũ khô mua ở Tần Châu, ngâm chung với bún rồi cho vào nồi hầm.
Một nồi này có thịt, khoai tây, trứng luộc rán vàng, bún và đậu hũ, mùi thơm khiến Cẩu Đản và Lư Đản ch** n**c miếng ròng ròng.
“Mẹ, món này gọi là gì?” Cẩu Đản hỏi.
Tô Hướng Vãn suy nghĩ một lúc rồi nói: “Món hầm Đông bắc”
“Món hầm này thật là ngon, ngon hơn nhiều so với chỉ ăn thịt”, Cẩu Đản vừa nói vừa xoa hai tay, quay đầu nhìn Lư Đản: “Tối nay chúng ta làm tiếp nhé?”
“Làm đi”, Lư Đản nói.
Cơm nước xong, hai anh em liền chạy đi, lúc này Lý Thừa Trạch mới đi vào, bưng chén của mình tới múc đồ ăn.
“Có phải con sợ bà nội tìm được hộ khẩu, hoặc là chứng minh được xuất thân thì con phải đi à?” Tô Hướng Vãn hỏi.
Lý Thừa Trạch nghiêng đầu nhìn Tô Hướng Vãn, xúc một miếng bún lên: “Chẳng phải mẹ vẫn luôn muốn đuổi con đi sao, lần này được đúng như ý rồi”
“Đúng rồi, một ngày mẹ cũng không muốn con, cũng không muốn Cốc Đông, cả Tống Đông Hải lẫn Tống Tây Lĩnh đều không muốn, ngay cậu cả của con dì cũng muốn đuổi đi luôn, sau đó chỉ còn mẹ với Chi Chi chiếm nguyên cái giường đất lớn, không cần ngày nào cũng phải nấu nhiều cơm như vậy, nhưng mà ai bảo con nguyện ý kêu một tiếng mẹ chứ” Tô Hướng Vãn xoa xoa tay đứa nhỏ: “Yên tâm đi, ngay từ lúc mọi chuyện bắt đầu náo loạn năm 66, bà nội con đã đốt hộ khẩu gốc rồi, lần làm lại hộ khẩu không có tên con, ăn nhanh đi”
Lý Thừa Trạch hì hục ăn uống, húp hết nửa chén hầm liền đẩy Tô Hướng Vãn ra ngoài: “Mẹ đi ngủ đi, hôm nay con rửa nồi”
Cho hết chén bát vào trong nồi thép, đứa nhỏ này còn biết đun nước nóng trên bếp than, cho thêm vào một ít kiềm, rửa chén bát vừa sạch vừa nhanh.
Lúc nhỏ, nó phải làm việc cho Tô Tiểu Nam, làm rất tốt.
Sau này khi về với Tô Hướng Vãn, liền bắt đầu giở trò khôn vặt, phàm là việc bẩn thỉu mệt nhọc đều đẩy hết cho Cẩu Đản, Lư Đản, còn nó luôn là đại ca chỉ huy, mấy chuyện nấu cơm rửa chén nó cũng không chịu làm.
Hôm nay tuyệt đối là vì lấy lòng Tô Hướng Vãn mới cố ý làm như vậy.
Bận rộn trong bếp rửa nồi xong, nó ngồi xếp bằng trước bếp than.
Bây giờ Lý Thừa Trạch đã 14 tuổi. Trong sách, hẳn là từ lúc này, đứa nhỏ đã bắt đầu tiếp xúc với ma tuý.
Không sai, nó là độc phiến tử sớm nhất trong lịch sử Trung Quốc, theo ghi chép, chắc là bắt đầu từ năm nay, nó bắt đầu tàng trữ, buôn bán ma tuý.
Lúc đầu, nó bán thuốc phiện ở Tần Châu, về sau bị Cục công an Tần Châu truy đuổi, nó mới chạy tới Vân Nam, trong sách có ghi lại, nó luôn bị công an truy đuổi, cũng là độc phiến tử bị mọi người khinh ghét.
Thật đúng như nằm mơ, bây giờ nhìn như một đứa trẻ ngoan ngoãn, nhưng trong sách nói, nó sẽ trở thành độc phiến tử mà ai cũng nghiến răng nghiến lợi căm ghét.
Tô Hướng Vãn còn tưởng rằng Tiểu Cốc Đông ăn nửa nồi thịt như thế thì nửa đêm hẳn sẽ khó chịu, vì thế cô chạy đến bệnh viện mua một lọ men tiêu hoá để có gì xoa dịu cái dạ dày của nó.
Không ngờ thằng này ăn xong liền ngủ, cái bụng tròn xoe lộ ra ngoài, cả một đêm thả rắm vang trời nhưng ăn nhiều thịt như vậy nó vẫn không bị làm sao.
Khi Tô Hướng Vãn đến đón hai đứa nhỏ tại trường tiểu học số 1, thấy bọn trẻ con vây quanh cổng trường, thò đầu nhìn vào bên trong.
“Đèn pin, mỗi cái 20 xu, nhanh lên, hôm nay chỉ có 3 cái thôi, bán xong anh em tôi sẽ dẹp quầy, nhanh lên”, Lư Đản đang mời chào khách.
Cẩu Đản đang lấy cái gọi là đèn pin ra, nhìn từ xa, Tô Hướng Vãn thấy đó là một cuộn giấy được làm bằng bìa cứng, bên trong chắc gắn cái bóng đèn nhỏ trên mũ bảo hiểm của Tống đoàn, không biết pin từ đâu ra nhưng bật lên thì nó cũng sáng thật.
Một đám trẻ con tranh cướp nhau mua đèn pin, đứa nào mua được cũng đều cẩn thận lấy áo che lại, bật sáng chiếu vào người.
Hai anh em kiếm được tổng cộng 60 xu, nhưng thịt bây giờ có giá 1 đồng 1 cân, nếu hai đứa bán thêm 2 ngày nữa, có lẽ sẽ đủ để mua 2 cân thịt.
Nếu bọn chúng không nói làm cách nào để kiếm tiền thì Tô Hướng Vãn cũng không hỏi nữa, chỉ là cảm thấy gần đây hai thằng dùng bút chì hơi nhiều, mới có mấy ngày mà Tô Hướng Vãn đã phải mua bút chì 3 lần.
Cô cố ý không xuất hiện, lát sau thấy hai anh em kề vai nhau đi ra.
Dù sao hai đứa cũng vẫn là trẻ con, Tô Hướng Vãn chỉ cần biết tiền ở đâu ra là được, quay người đi đến vườn trẻ đón Chi Chi.
Tần Châu, nhà bà Lý.
Bà Lý không nhịn được, thừa dịp con gái không có nhà, lấy một miếng thuốc phiện, đốt lên hít một hơi thật sâu: “Thật thoải mái!”
Lúc này Lý Kích Phát về, ngửi thấy mùi thì che mũi lại: “Mẹ, sao mẹ không vào nhà vệ sinh hút, lỡ có người ngửi thấy thì sao?”
Bà Lý có thể có lý do: “Mẹ đau xương, đây là thuốc giảm đau, hơn nữa thứ này không gây nghiện, con sợ cái gì?”
Trên thực tế sau giải phóng, thuốc phiện gần như đã bị xoá sổ khỏi Trung Quốc với những chiến dịch chống thuốc phiện rầm rộ trong cả nước. Nhưng thứ nhất, nhà bà Lý từng trồng thuốc phiện ở Hải Tây, thứ hai, Lý Đại Tiến là công an, cho nên thuốc phiện giấu trong nhà họ đã không bị tịch thu sau giải phóng.
Những năm trước, bà lão lo ngại chính sách thắt chặt nên không dám lấy ra hút, nhưng mấy năm nay tình hình hỗn loạn, chính sách cũng lơi lỏng nên bà ta mới lén lút hút trở lại.
“Con lấy thuốc của mẹ làm gì?” bà lão thấy con gái lấy thuốc mang đi thì mất hứng.
Lý Kích Phát cũng không lấy nhiều: “Có người có thể bán nó như thuốc giảm đau, kiếm được khá nhiều, con sẽ lấy một ít”
Lý Kích Phát lại nói: “À mà con mang đi thì không an toàn, giá mà có một đứa trẻ con mang thì tốt biết mấy”
Ở xã hội cũ, bà Lý là dạng chủ nông nô, đối với loại chuyện này rất có kinh nghiệm: “Cái này đơn giản, lúc đó chính quyền quốc dân đảng cũng cấm thuốc, bán những thứ này để trẻ con làm, chỉ cần đến cô nhi viện nhận nuôi một đứa là được”
Lý Kích Phát nghe thấy ý kiến này rất được.
Dĩ nhiên chuyện bán thuốc phiện chẳng qua là tiện tay thôi, chuyện cấp yếu nhất của Lý Kích Phát bây giờ là tìm mọi cách để lôi Lý Thừa Trạch về.
Mọi chuyện cuối cùng cũng có biến chuyển. Cốc Bình, chồng của Lý Kích Phát, là anh họ của Cốc Bắc, trước ở quân khu Bắc Kinh, hiện giờ được điều động về hồ chứa nước làm phó tổng chỉ huy.
Dĩ nhiên có Cốc Bình làm chỗ dựa, Lý Kích Phát cảm thấy đưa Lý Thừa Trạch về không có gì khó hết.
Bên kia, cuối cùng Tống đoàn cũng đi công tác về.
Cũng đã nhiều năm không đi công tác, vừa bước chân vào đại viện, liền nghe thấy giọng trẻ con: “Ba!”
Tiểu Cốc Đông nhào tới ôm chân hắn.
“Mẹ con đâu?” Tống đoàn bế thằng nhỏ, tung tung lên, hỏi.
Ngón tay mập mạp của Cốc Đông vừa chỉ vào trong sân thì Tô Hướng Vãn từ bên trong đi ra: “Cũng đã hơn một tháng anh mới thèm về?”
Chỉ có mỗi Cốc Đông không hiểu chuyện lắm, hơn nữa còn không phải con ruột của mình, Tống đoàn nhìn trái nhìn phải, nhỏ giọng nói: “Em còn nói vậy nữa, tôi nhớ em điên lên”
Nói câu này ra, Tống đoàn tự thấy mình thật kích động, nhưng đáng tiếc người ta Tô Hướng Vãn chẳng có phản ứng gì. Được rồi, tính theo tuổi tác, Tống đoàn cũng coi như có tuổi, nhưng Tô Hướng Vãn vẫn cứ đẹp như vậy. Đáng chết là Tống đoàn chẳng những không có loại tình cảm như Thường Lệ Bình hình dung, nhìn thấy cô ta giống như tay trái nắm tay phải, mà vừa về nhìn thấy vợ, tim đã đập loạn lên.
Hắn nghĩ, có lẽ đây chính là tình yêu, hơn một tháng không gặp nhau, hắn không nhớ con, nhưng thật sự rất nhớ Tô Hướng Vãn.
Không nói những chuyện khác, Tống đoàn ném hành lý lên giường, nói: “Đúng rồi, lúc tôi xuống xe ở Tần Châu, là Cốc Bắc đưa tôi đi, hắn nói có người muốn nhận nuôi Mậu Phương Phương ở cô nhi viện. Hơn nữa, người muốn nhận nuôi là cô nhỏ của Lý Thừa Trạch, Lý Kích Phát. Em cũng biết, chồng Lý Kích Phát là Cốc Bình vừa mới được điều đến hồ chứa nước làm phó tổng chỉ huy, không nghe nói nhà họ có con, sao lại nhận nuôi Mậu Phương Phương?”
Tô Hướng Vãn vốn đang định kiểm tra túi của Tống đoàn, nghe nói vậy thì dừng lại: “Lý Kích Phát muốn nhận nuôi Mậu Phương Phương? Chuyện này nghe sao quái dị vậy?”
Tống đoàn nói: “Đúng vậy, Cốc Bắc cũng thấy không bình thường, dù sao thì Mậu Phương Phương cũng là con của điệp viên Nhật Bản, nhưng Lý Kích Phát nhất định đảm bảo sẽ giáo dục Mậu Phương Phương thật tốt, muốn thanh lọc sạch sẽ Mậu Phương Phương từ trong xương. Cốc Bắc muốn chúng ta đi xem một chút xem thế nào, đúng lúc Cốc Bình mời ăn cơm, chúng ta sẽ nói chuyện này cụ thể với Lý Kích Phát”
Tô Hướng Vãn từ từ kéo khoá túi của Tống đoàn, cẩn thận nhớ lại chi tiết trong sách, đột nhiên phát hiện một điểm đáng ngờ.
Đúng rồi, theo trong sách viết, Lý Thừa Trạch vào năm 70 đã bí mật bán thuốc phiện ở Tần Châu, sau đó bị Lý Kích Phát đại nghĩa diệt thân, tố cáo nó.
Mà Lý Thừa Trạch sau khi bị Lý Kích Phát tố cáo, sở dĩ không đi cải tạo lao động mà lại bỏ chạy là bởi vì nó phải nuôi một cô bé, chính là Chi Chi. Nó sợ sau khi Tống Thanh Sơn biết sẽ mang Chi Chi đi khỏi nó.
Tiểu tử này lúc đó có thể nói là bị bao vây tứ phía, khó khăn lắm mới thoát được mai phục để lên tàu hoả ở Tần Châu, mang Chi Chi chạy đến Vân Nam.
Trong sách nói, một năm đó, Vân Nam có trận tuyết vô cùng lớn, nó mang Chi Chi ngồi trên xe lửa, hai đứa trẻ thức dậy thấy tuyết rơi đầy bên ngoài bay qua cửa sổ phủ kín nửa người Lý Thừa Trạch. Chi Chi có một cái áo lông, Lý Thừa Trạch chỉ có một cái áo len ngắn tay, hai đứa chen chúc trên xe lửa ngắm tuyết.
Sau khi chạy đến Vân Nam, Chi Chi hôn mê nửa tháng, tưởng chết.
Lúc Tô Hướng Vãn đọc sách, hận không thể thò tay vào trong sách b*p ch*t Lý Thừa Trạch.
Nhưng bây giờ cô lại cảm giác, Lý Kích Phát đó không phải là loại người có dáng vẻ vì đại nghĩa diệt thân như thế.