Xuyên Không Những Năm 70: Quân Tẩu Nuôi Con

Chương 113: Đánh tới cửa

 

“Ban đầu định cả nhà chúng ta đi Đài Loan thì đã không nghèo xác xơ như bây giờ. Lúc ấy Tôn gia ở Hải Tây đi Đài Loan, con trai người ta bây giờ đã là tướng quân, Cốc Bình nhà chúng ta đến một đại tá cũng không được”, bà Lý vẫn còn đang tức giận, nằm ở nhà than vãn chuyện cũ.

Lý Kích Phát vỗ vai bà: “Mẹ nhỏ tiếng một chút, để người ngoài nghe được, cả nhà ta coi như xong đời”

“Nhắc tới mọi chuyện thế cũng phải trách anh cả con”, bà lão lại than thở: “Thuốc phiện còn không, cho mẹ một điếu?”

“Cất hết trong rương rồi, mẹ đừng hút, để người ta ngửi thấy”, Lý Kích Phát nói.

Ở xã hội cũ, phu nhân của các thổ ty phần lớn đều nghiện thuốc phiện, bà Lý cũng không ngoại lệ, có điều bây giờ không dám hút công khai, thỉnh thoảng lắm mới dám lén lấy ra thoả mãn cơn ghiền.

Lúc không lén lấy được thì lại chửi mắng con trai.

Dù sao bà ta vốn quen sống trong nhung lụa, thích hút lúc nào thì hút, người hầu tuỳ tiện sử dụng. Sau khi Lý Đại Tiến ra đời, gia cảnh bắt đầu suy tàn, đi đến lụn bại cho nên bà ta đổ tất cả mọi tội lỗi lên đầu con trai.

Thời điểm giải phóng, gia đình bà có cơ hội đến Đài Loan, nhưng chính Lý Đại Tiến khăng khăng ở lại nên cả nhà mới không đi.

Từ đó về sau, chỉ cần cuộc sống hơi không vừa ý, bà ta lại lôi con trai cả ra chửi mắng, tất nhiên mấy đứa con trai còn lại cũng chẳng có tiền đồ gì, tất cả đều phải dựa vào thằng cả để sống.

Cho nên trong suy nghĩ của bà ta, mọi thứ thuộc về con trai cả đều là của nhà bà, bây giờ Lý Thừa Trạch thừa kế tài sản của sư trưởng Lý mà lại không đưa cho bà, đưa cho Tô Hướng Vãn, đương nhiên bà ta không chịu.

“Tô Hướng Vãn đó không cần sợ”, bà lão suy nghĩ hồi lâu, nói “Mấy đứa con dâu ta còn xử lý được, há gì lại không xử được con bé này?”

Thở dài một cái, bà ta lại nói: “Xã hội này nào có tốt đẹp gì, ngày trước hút thuốc phiện thoả thuê, đâu như bây giờ”

……

Một nồi cá kho được múc ra, Tô Hướng Vãn còn đặc biệt nướng một chồng bánh kiều mạch, ngọt béo kết hợp với nhau rất ngon.

“Kêu bọn nhỏ vào ăn cơm đi”, Tô Hướng Vãn nói.

“Thừa Trạch như thế vẫn cho nó ăn à?” Tống đoàn nói: “Không cho nó ăn dây lưng là may rồi, sao lại có thể đánh trưởng bối được chứ?”

“Vậy anh đã khuyên bà Lý và Lý Kích Phát rời đi như thế nào?” Tô Hướng Vãn hỏi.

Một bà già cay cú như thế mà chịu bỏ đi, hẳn là hắn có biện pháp.

Tống đoàn nói: “Tôi không ra mặt, để Trần Ái Đảng ra giải quyết, đưa họ đi”

“Anh cũng đủ gian xảo, ngày mai anh đi rồi, chẳng phải tất cả mọi chuyện sẽ đổ lên đầu tôi sao?” Tô Hướng Vãn nói.

Tống đoàn chống nạnh, ý vị sâu xa: “Mang bản lãnh đối phó với mẹ tôi của em ra, tôi cảm thấy bà già kia không có cửa”

Tô Hướng Vãn liếc Tống đoàn một cái: “Anh nói cũng đúng. Nhưng nếu anh muốn tôi giúp anh đối phó với bà già đó, phải nộp toàn bộ tiền lương tháng này cho tôi, một phân tiền tiêu vặt cũng không được giữ lại, hơn nữa, lúc đi nhớ thay cái q**n l*t nát nhất ra, tôi sẽ làm điều này cho anh”

“Em thật quá đáng Tô Hướng Vãn, ít ra cũng phải cho tôi 50 đồng tiêu vặt, đến Bắc Kinh tôi còn phải mời các đồng chí một bữa cơm chứ”

“Có mời Thường Lệ Bình ăn cơm không? Yên tâm đi, loại ca sĩ quân đội đó phiếu gì cũng có, nói không chừng còn có thể cho anh thêm vài loại phiếu, nhớ mang về nhé. Sắp mùa đông rồi, tôi phải mua bông, mua vải, dự trữ cải trắng, cái gì mà chẳng cần phiếu và tiền? Tiền lương của tôi thực sự không đủ, hơn nữa mấy đứa trẻ kia chẳng phải do anh kéo về sao?” Tô Hướng Vãn nói.

Tống đoàn chống nạnh cười một lúc, nói: “Tối nay em chủ động một chút, những chuyện này tôi sẽ giúp em làm xong”

Tô Hướng Vãn nói: “Đừng mơ đi, vợ anh từ hôm nay chỉ cần anh đụng một chút sẽ đi tố cáo anh đùa bỡn lưu manh”

“Sao tối hôm qua em lại nhiệt tình như vậy, hửm?” giọng Tống đoàn khàn khàn, đột nhiên nghe thấy tiếng bước chân thì ngậm chặt miệng lại.

Tô Hướng Vãn nhéo hắn một cái, tên kia không dám nói gì, vẻ mặt nghiêm túc nhìn Lý Thừa Trạch.

Lý Thừa Trạch dẫn ba đứa nhỏ vào, bản thân nó không ăn cơm, ôm Cốc Đông vào lòng, nhặt xương, đút cá cho Cốc Đông ăn.

Cái miệng nhỏ của Cốc Đông giống như máy nghiền, cắn từng miếng bánh nướng lớn, còn chê Lý Thừa Trạch chậm, thỉnh thoảng lại phàn nàn: “Anh, nhanh một chút, em đói”

Tô Hướng Vãn đưa cho Lý Thừa Trạch một cái bánh nướng, hỏi: “Sao con lại đánh bà nội?”

Lý Thừa Trạch không nói gì, Cẩu Đản giải thích: “Bà đó đánh Tống Đông Hải, đánh cả con”

“Tại sao không chạy?” Tô Hướng Vãn lại hỏi.

“Chúng con chạy rồi chứ sao không, nhưng bà lão đó nói, nếu anh Thừa Trạch bỏ chạy, bà ta sẽ đến mắng mẹ, nói mẹ tư lợi nuốt tiền tài của bọn họ, còn dạy hư anh Thừa Trạch”, Cẩu Đản nói.

“Sau đó Thừa Trạch liền đánh bà nội nó?” Tô Hướng Vãn hỏi.

Lư Đản nghiêm trang, giơ đầu nó ra cho Tô Hướng Vãn nhìn: “Ba chúng con không có động thủ, chỉ dùng đầu đẩy thôi, đẩy hai người đó tới cổng đập nước, mẹ nhìn trên cổ con xem, đều là hai người kia để lại”

Quả nhiên trên cổ Lư Đản và Cẩu Đản có đầy vết hồng hồng xanh tím, nhìn đúng là vết bàn tay. Bàn tay đập xuống, đầu tiên là đỏ, sau đó chuyển xanh, trên cổ mấy đứa nhỏ là những vết hồng xanh đan xen, còn có những vết cào rất rõ.

Hoá ra ba đứa chẳng những không đánh người mà còn bị người đánh.

Tô Hướng Vãn tức giận suýt nữa thì nhảy dựng lên.

Mấy đứa nhỏ này đúng là phải chịu thua thiệt, mà sự vô liêm sỉ của mẹ con Lý Kích Phát vượt xa trí tưởng tượng của cô.

“Được rồi, ăn xong thì làm bài tập rồi đi ngủ, mọi chuyện để đó cho mẹ”, Tô Hướng Vãn nói.

Lý Thừa Trạch đang trong tâm trạng phạm tội, giật mình ngẩng đầu lên: “Ngày mai con vẫn có thể được ở trong nhà này sao?”

“Không ở trong nhà này thì con định đi đâu?” Tô Hướng Vãn hỏi ngược lại.

Cốc Đông nói: “Để anh ở trong chuồng heo, thúi chết anh”

Lý Thừa Trạch ôm chầm lấy thằng nhỏ, vỗ vào hai cái mông nó, rồi lại hôn nó một cái: “Tối nay Cốc Đông ngủ với chúng con”

Vừa nói nó vừa dẫn bọn trẻ đi.

Tối hôm đó, Tống đoàn cùng Tô Hướng Vãn bí mật đào đồ giấu trong sân nhà Mậu Phương Phương. Bởi vì Hàn Giang luôn theo dõi nên Tống đoàn không dám mang bọn nhỏ theo, chỉ mang một mình Tô Hướng Vãn.

Đồ được đào lên quả thật rất nhiều. Không chỉ có Viên đại đầu*, vàng thỏi có đến mười mấy cây, đối với một cán bộ cấp huyện, chỗ này cũng đủ mập nha.

(*Viên đại đầu: chỉ những đồng tiền xu bằng bạc có hình Viên Thế Khải, Đại Tổng thống đầu tiên của Trung Hoa Dân Quốc)

Sau khi đào xong tất cả đồ vật, đặt lại Thái tuế vào đúng chỗ cũ, san phẳng mặt đất lại.

Điều Tống đoàn kinh ngạc nhất chính là danh sách điệp viên Nhật Bản mà Hàn Giang đang tìm kiếm. Danh sách đó gần như có thể xóa sổ tất cả điệp viên Nhật Bản ở Trung Quốc.

“Hoá ra là vậy, Tô Hướng Vãn, chẳng trách Hàn Giang cứ dò hỏi, hoá ra bên trong còn có đồ như vậy”, Tống đoàn nhìn chằm chằm danh sách, người vốn không bao giờ kích động như hắn cũng có chút không kiềm chế được.

Hơn nữa, Mậu Kỳ Niên còn giấu một rương đầy Viên đại đầu và vàng thỏi, những thứ này theo ý của hắn là phải nộp cho quốc gia.

“Anh có thể nộp danh sách điệp viên lên, những thứ này thì không được”, Tô Hướng Vãn nói: “Đây đều là của Mậu Phương Phương, tôi phải giữ cho cô bé đó, có dịp thì đổi thành tiền rồi trả lại cho nó”

Tống đoàn, cũng giống như những người lính cộng hoà khác, tâm rất ngay thẳng: “Những thứ này phải nộp cho quốc gia, em đưa cho Mậu Phương Phương làm gì?”

“Quốc gia không thiếu mấy chục thỏi vàng và số Viên đại đầu này, nhưng Mậu Phương Phương thì cần. Hơn nữa, Mậu Phương Phương có thể đưa ra danh sách điệp viên đã là tốt lắm rồi, sao còn phải nộp cả tài sản của nó?” Tô Hướng Vãn không chịu: “Hai khối ngọc ngó sen và dưa hấu, ngày mai anh có thể mang đến Bắc Kinh nộp cho viện bảo tàng, nhưng đồ của Mậu Phương Phương thì phải để lại”

Được rồi, chuyện đại sự trong nhà Tống đoàn làm chủ, chuyện nhỏ phải nghe lời Tô Hướng Vãn.

“Em có cần gì không, lần này đi ra ngoài tôi mua cho em?” Tống đoàn nói.

Tô Hướng Vãn suy nghĩ một chút, viết ra một tờ giấy đưa cho Tống đoàn: “Đây là những thứ cần mua, không cần phải tiết kiệm tiền, hiếm mới có một lần được đi Bắc Kinh, cái gì nên mua nhất định phải mua”

Vừa nói cô vừa đếm 5 tờ đại đoàn kết đưa cho Tống đoàn.

“Em tốt với tôi như vậy, yên tâm, tôi sẽ tiết kiệm 50 đồng này, ngoài mua q**n l*t mới, những cái khác tôi đều mua cho em”, Tống đoàn nói

Hắn căn bản không biết, những đồ mà Tô Hướng Vãn viết ra không thể chỉ mua bằng 50 đồng đó.

Trời chưa sáng, bọn nhỏ còn ngủ, Tống đoàn đã lên đường.

Khi bọn trẻ bắt đầu đi học là đến lúc tích trữ bông, may quần áo thu đông, may chăn.

Tô Hướng Vãn và chị Trần đi Tần Châu một chuyến, mua rất nhiều bông mới. Tô Hướng Vãn dự định năm nay sẽ may áo khoác mới cho Lý Thừa Trạch, Cẩu Đản và Lư Đản, còn hai đứa bé hơn thì mặc đồ của các anh để lại.

Mọi người bình thường vào mùa xuân mới bón phân, nhưng thực tế, bón phân vào mùa thu tốt hơn cho đất rất nhiều so với bón vào mùa xuân.

Chi Chi làm chỉ huy, Lý Thừa Trạch bê phân, Lư Đản và Cẩu Đản đào đất, Cốc Đông ngồi bên cạnh vườn rau, ôm cái bánh bao lớn ngồi gặm, để cho Chi Chi thắt bím tóc, cáo mượn oai hùm, khi dễ mắng mỏ ba thằng lớn.

Tóm lại, ai đi qua cũng phải nói, mấy đứa nhỏ nhà Tống đoàn thật náo nhiệt.

Hôm sau là thứ hai, lúc Tô Hướng Vãn đi làm nghe nói bà Lý và Lý Kích Phát chạy đến trường, trình bày với giáo viên, muốn giáo viên thuyết phục Lý Thừa Trạch về nhà.

Khi Tô Hướng Vãn chạy đến trường, họ đã bỏ đi.

Ngày thứ ba, bà già lại chạy đến uỷ ban huyện trình bày, tất nhiên trình bày xong là đi.

Ngược lại, Lý Dật Phàm lại tìm Tô Hướng Vãn, khuyên nhủ rất lâu, bảo cô trả lại Lý Thừa Trạch cho bà Lý.

Bà Lý này, lúc đầu Tô Hướng Vãn còn tưởng đơn giản, dễ đối phó, đến lúc phải chạy mấy nơi, Tô Hướng Vãn mới nhận ra bà ta là người rất khó dây dưa.

Còn Lý Thừa Trạch, nhìn dáng vẻ là biết nó không muốn đi, nhưng dù sao nó vẫn là trẻ con, không ai chịu nghe ý kiến nó, cho dù nó không muốn đi, nhưng những người biết chuyện sẽ nói quyền quyết định chuyện này nằm trong tay Tô Hướng Vãn.

Từ khi biết bà Lý cùng Lý Kích Phát đánh cào nát hai cái cổ của Lư Đản và Cẩu Đản, Tô Hướng Vãn đã rất ngứa ngáy, muốn xé bà Lý làm tám mảnh.

Nhưng bà già này rất xảo quyệt, chạy khắp nơi tung tin nhưng lại ẩn nấp không xuất hiện trước mặt Tô Hướng Vãn.

Lý Thừa Trạch vì chuyện này mà chịu rất nhiều áp lực.

Nhưng có người buồn thì có kẻ vui. Lý Thừa Trạch không vui nhưng Cẩu Đản lại rất vui vẻ, tối hôm qua còn mang về 2 cân thịt, nói muốn phụ với nhà một ít tiền ăn uống.

Một đứa trẻ 9 tuổi lấy đâu ra tiền mua thịt, đáng để cho người ta ngạc nhiên.

“Mẹ, mẹ đừng hỏi tiền ở đâu ra, tóm lại là con kiếm được, thịt này chúng ta cùng ăn, nhất là Cốc Đông, hôm nay muốn ăn bao nhiêu cũng được”

Hai cân thịt ba chỉ, Cẩu Đản dáng vẻ không yên, hiển nhiên là sợ Tô Hướng Vãn làm hỏng miếng thịt: “Mẹ không cần phải nghĩ làm món khác đâu, cứ nấu thịt luộc với dưa chua là được, con thích ăn cái đó nhất”

Lư Đản bên cạnh cũng gật đầu: “Mẹ, con cũng thích thịt luộc nấu dưa chua”

Miếng thịt ba lớp mỡ nạc rõ ràng, Tô Hướng Vãn cảm thấy luộc lên thì thật tiếc, liền ném miếng thịt lên thớt, nói: “Nhanh làm bài tập đi, ăn thịt thế nào là do mẹ nấu”

“Mẹ không hỏi xem là tiền ở đâu ra à?” Chi Chi bắt đầu quản đông quản tây với mẹ: “Con nghĩ hai người đó không làm chuyện gì tốt lành đâu”

“Dù sao bọn chúng cũng không dám ăn trộm, còn tiền ở đâu ra, để bọn nó tự nói”, Tô Hướng Vãn nói: “Nếu con cứ chạy theo hỏi thì bọn nó sẽ đắc ý”

Cuối cùng, khi Tô Hướng Vãn đang nấu thịt ngon thì bà lão giở chiêu.

Đầu tiên, Lý Thừa Trạch bị gọi sang bên nhà hàng xóm, sau đó Tô Hướng Vãn nghe thấy một trận gào thất thanh ở nhà bên cạnh, giọng bà già the thé vừa khóc vừa nói gì đó.

Lư Đản trước giờ là chuyên gia nghe lén, cầm gậy chạy sang nhà bên nghe ngóng một lúc rồi về báo cáo: “Mẹ, bà nội cùng bà dì kia thật không biết xấu hổ. Rõ ràng hôm đó 2 người bọn họ đánh tụi con, bây giờ lại biến thành chúng con đánh họ, hơn nữa bà già đó còn nói muốn thư ký Đặng làm chủ, đòi lấy đồ của chúng ta”

Dẫu sao bà Lý cũng từng là phu nhân thổ ty, cho dù lên đến tỉnh, lãnh đạo cũng phải nể trọng một phần, huống hồ Đặng Cao Minh chỉ là bí thư huyện uỷ, nhìn thấy bà lão đó cũng phải tôn trọng mấy phần.

“Ba con là người làm hại đất nước, may mà đã được phục hồi danh dự như nó chết rồi, chỉ còn lại mình con là độc nhất. Ta hỏi con, Thừa Trạch, lúc ba con chết đã nói gì, có phải nói con phải hiếu kính bà nội không?” ở nhà bên cạnh, bà Lý chọc tay vào trán Lý Thừa Trạch hỏi.

Ba Lý Thừa Trạch cũng giống như Tống đoàn, dĩ nhiên lần cuối cùng gặp con trai sẽ nói lời cuối rằng, ba không có ở đây, sau này con phải hiếu kính bà nội.

Đàn ông cùng thời với nhau mà, đem chữ hiếu nặng hơn hết thảy.

Cho nên Lý Thừa Trạch gật đầu nói: “Ba nói chỉ cần con còn sống, còn một hơi thở thì phải nuôi bà”

“Chìa khoá biệt viện ở đường Bài Phường đâu? Còn có đồ mà quốc gia trả lại cho ông ngoại con, sân viện ở Bắc Kinh nữa, tạm thời chưa nhắc tới, trước tiên đưa chìa khoá nhà đường Bài Phường ra đây, cô nhỏ con muốn ở đó”, bà già nói.

Lý Thừa Trạch vẫn đứng đó, bà già chọc tay vào trán nó, nó không nhúc nhích.

“Đi đi, ở chỗ này làm gì, mau mang chìa khoá ra đây”, bà Lý nói.

Lý Thừa Trạch hít một hơi thật sâu nói: “Bà nội có thể chờ đến lúc con trưởng thành, kiếm tiền nuôi bà được không?”

“Bớt làm bộ trước mặt tao đi, bây giờ tao phải có chìa khoá, còn có những châu báu của nhà ngoại mày nữa, mau mang hết về đây cho tao”, bà già nói tiếp.

Nhưng ngay lúc này, bên ngoài có tiếng kêu: “Thừa Trạch, mau về ăn cơm, ở bên đó làm gì?”

Bà già hứ lên một tiếng: “Không phải Tô Hướng Vãn đây sao, coi cháu trai ta như cái cây rung tiền, còn đứng đó mà lý luận à?”

“Thừa Trạch, bà già này là ai, từ đâu tới, sao lại gọi con là cháu trai?” Tô Hướng Vãn làm bộ kinh ngạc.

Chị Trần mặt lộ vẻ khó xử, giải thích: “Bà nội của Thừa Trạch, bà nội ruột”

“Bà nội ruột vớ vẩn nào chứ? Nếu thật sự là bà nội ruột của đứa nhỏ này sao lại để mặc kệ thằng nhỏ ăn xin vật vờ nửa năm ở huyện Thanh Thuỷ?” Tô Hướng Vãn soạt một tiếng, rút dao làm bếp ở sau lưng ra: “Đây chính là một kẻ lừa gạt, chị Trần, thư ký Đặng, hai người đứng yên, để tôi chém chết đám lừa gạt này”

Ngang ngược sợ l* m*ng, l* m*ng sợ liều mạng.

Khí thế hung hăng, Tô Hướng Vãn xách dao xông tới. 

 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn