Xuyên Không Những Năm 70: Quân Tẩu Nuôi Con

Chương 112: Cá chép kho

 

Cho dù Tống đoàn có trì độn đến mấy đi nữa thì lúc này cũng không thể trì độn được.

Phải nói hắn đã sớm nhìn ra Lưu Tại Dã có chút loại ý đó với vợ mình.

Nhưng Lưu Tại Dã là người lang bạt cho nên cơ bản Tống đoàn không để trong lòng.

Hàn Giang thì khác, hắn thuộc về dạng kẻ xấu kín tiếng, dù ở trong nhà mình nhưng Tống đoàn không phát hiện ra.

Hắn ta đang đè lên cái mông trần của Lý Thừa Trạch để cướp hình, Tống đoàn túm lấy Hàn Giang như túm con gà con, giật lấy bức ảnh.

Bức ảnh của hắn là Tô Hướng Vãn đang đứng phát biểu tại quảng trường nhân dân.

Đó là tấm hình đen trắng, Tô Hướng Vãn mặc áo sơ mi trắng, bên ngoài là cái áo khoác nhỏ, hai bím tóc một trước một sau, trong tay cầm báo cáo, mỉm cười xinh đẹp dưới ánh nắng.

“Tôi chẳng qua chỉ làm việc công theo thông lệ thôi, là thông lệ chuyện công thôi, hình này chỉ để xem. Làm sao, Tống đoàn, vợ anh không phải cán bộ sao, không thể cho người khác nhìn à? Hơn nữa trong phòng còn có bọn trẻ, chúng ta đừng náo loạn nữa được không?”

Tô Hướng Vãn đứng xem náo nhiệt, ở trong cửa sổ còn góp gió thổi lửa: “Anh không phải phóng viên, chụp hình tôi làm gì? Tôi thấy chính là trong lòng anh có quỷ, không phải anh nói sẽ bù 2 vạn đồng cho huyện chúng tôi sao? Hoá ra tiền này chính là để dụ dỗ tôi. Ôi tôi chỉ là một người phụ nữ cái gì cũng không biết, không có học thức, thiếu chút nữa bị anh lừa rồi”

Cô vừa th* t*c vừa đáo để, hận không thể đẩy Tống đoàn ra đánh cho hắn một trận.

Mấy đứa bé trong nhà cũng kêu lên: “Ba, đánh hắn, đánh hắn”

Cốc Đông sợ thiên hạ không loạn, ôm một đống cây gậy nhảy ra đưa cho Tống đoàn: “Đánh hắn, đánh hắn”

Tống đoàn nhấc Hàn Giang lên, xách ra bên ngoài cửa, mấy đứa bé xông lên đóng sầm cửa lại.

Chỉ nghe bên ngoài có tiếng k** r*n thảm thiết, rồi tiếng cầu xin tha thứ, ngay cả hàng xóm cũng bị làm cho kinh động.

Cũng may Lý Dật Phàm đã về Tần Châu, mẹ Hà cũng không ở đây, nếu không lại có chuyện bát quái được đồn đại ra bên ngoài đại viện.

Dĩ nhiên ngay trong đêm đó, cả Hàn Giang và hành lý đều bị Tống đoàn ném ra ngoài cửa.

Đương nhiên người này chưa lấy được đồ thì sẽ chưa về Tần Châu, nhưng dù sao không còn lắc lư trước mặt những người trong nhà Tống đoàn nữa.

Tống đoàn lại đi Tần Châu thăm Hầu Thanh Diệu, lúc về thì thầm: “Hầu Thanh Diệu bị làm sao vậy? Cô ta cũng xuất thân từ quân đội, không nói phải học theo Lý Dật Phàm đi thì cũng phải học theo Thường Lệ Bình chứ? Cứ động tí là khóc, động tí là đòi về Bắc Kinh, tôi thật sự muốn tống cô ta về Bắc Kinh luôn”

Tô Hướng Vãn đoán Hầu Thanh Diệu đang tính khí thất thường, nhưng cô tò mò hơn về việc Thường Lệ Bình là ai: “Ý anh là cái người duyên dáng thuộc quân lục hoa Thường Lệ Bình? Anh biết cô ta?”

Đầu những năm 70, có một nữ ca sĩ quân đội tên là Thường Lệ Bình, vừa xinh đẹp lại hát hay, rất nổi tiếng. Tô Hướng Vãn không ngờ Tống đoàn lại biết người này.

“Biết chứ sao lại không, thời điểm cô ta nhập ngũ, tôi là huấn luyện viên của cô ấy”, bộ dạng Tống đoàn ngơ ngác: “Đợt tới tôi đi Bắc Kinh công tác, cô ấy còn đặc biệt nhiệt tình mời tôi về nhà ở”

“Vậy anh tranh thủ ở đó, tiết kiệm một chút tiền cho tôi, được không?” Tô Hướng Vãn làm bộ, xem thử người này trực tính đến mức nào.

Không nghĩ tới Tống đoàn lại vô cùng ẩn ý nhìn Tô Hướng Vãn: “Sao có thể chứ? Cô ta nói do luyện tập nên chân thường xuyên không thoải mái, bảo tôi sau này ở đó xoa bóp chân cho cô ta. Tôi nói là tôi chỉ xoa bóp chân cho vợ tôi thôi, cô ta còn độc thân, tôi đến đó ở làm gì?”

“Tống Thanh Sơn, anh thật xấu tính. Tôi đoán là không có cái gọi là Thường Lệ Bình gì cả, chẳng qua anh có chút ghen với Hàn Giang, cố ý chọc tôi, để tôi ghen với anh”, Tô Hướng Vãn nói: “Anh như vậy đối với Thường Lệ Bình, đối với tôi đều rất không tôn trọng, biết chưa?”

Tống đoàn nhìn Tô Hướng Vãn hồi lâu: “Vậy em thấy tôi tốt hay là Hàn Giang tốt?”

“Tôi chưa thử với Hàn Giang, làm sao biết công phu của hắn có tốt hay không?”

Tô Hướng Vãn cố ý xáo trộn khái niệm lung tung, làm cho Tống đoàn tức giận đến mức phải đập tay vào thành giường, chịu thua.

Cuối tuần, Tống đoàn chuẩn bị phải đi Bắc Kinh công tác, Tô Hướng Vãn mang mấy đứa trẻ đến trang trại nuôi heo. Hôm nay lần đầu tiên Hầu Thanh Diệu đến trang trại, cô phải đi theo.

“Anh Thừa Trạch hở mông”, Cốc Đông vừa nắm tay Tô Hướng Vãn đi tung tăng vừa chọc tức Lý Thừa Trạch.

Lý Thừa Trạch đã lớn, vốn không muốn đi cùng Tô Hướng Vãn, vừa ra ngoài thì bị Cốc Đông chọc ngoáy, tức giận định giơ tay lên đánh nó.

Cốc Đông không sợ, quay đầu lại tố cáo: “Mẹ, anh lại đánh con”

“Con đáng bị đánh, không nói chuyện kia nữa được không?” Tô Hướng Vãn nghĩ tới bộ dạng cái mông của Lý Thừa Trạch bị Hàn Giang đè xuống đất, không nhịn được cười.

Lý Thừa Trạch tức giận thế nào chỉ có mình nó biết, lau mũi, đỏ bừng mặt chạy đi trước.

“Chị Hầu, có hài lòng căn nhà này không?” Tô Hướng Vãn mở cửa căn nhà chuẩn bị sẵn cho Hầu Thanh Diệu, vẻ rất đắc ý.

Sau khi Hầu Thanh Diệu trốn khỏi Bắc Kinh, vẫn còn ảo tưởng mình có thể quay về Bắc Kinh, cho nên đối với căn nhà này cũng không có quá nhiều yêu cầu. Thấy chăn đệm trên giường cũng không tệ, cô bắt tay Tô Hướng Vãn nói: "Dù sao cũng phải đặc biệt cảm ơn cô, nhưng tôi sẽ không nuôi heo, chết cũng không nuôi heo. Tôi ở chỗ này chẳng qua chỉ là bớt phiền toái cho Thanh Sơn thôi, hiểu không?"

“Tuỳ chị, tóm lại chị là bạn tốt của chồng tôi, tôi cũng không miễn cưỡng chị”. Tô Hướng Vãn cười nói: “Vậy chị nghỉ ngơi cho khoẻ, chúng tôi đi làm việc trước”

Hầu Thanh Diệu cất hành lý vào nhà rồi đi theo cô ra ngoài.

Cô nghĩ rằng trại heo chắc chắn rất bẩn, nhưng không ngờ rằng những dãy chuồng heo lại được dọn dẹp rất sạch sẽ, được chia thành vòng trong và vòng ngoài. Máng đựng thức ăn cho lợn được xây dựng ở độ cao rất vừa vặn tầm ăn của heo.

“Heo bẩn như vậy, làm sao dọn sạch phân của chúng?” Hầu Thanh Diệu hỏi.

Tô Hướng Vãn cầm một cái xẻng gỗ đặc chế đưa cho Lý Thừa Trạch, Lý Thừa Trạch nhoài người trên cửa chuồng heo, đẩy một cái, trong chuồng liền sạch sẽ.

“Đây là nuôi heo khoa học. Chất thải đẩy ra ngoài sẽ làm phân bón, sáng mai mọi người sẽ mang ra đồng, chuồng heo sạch sẽ. Cứ cách 3 ngày, heo lại được tắm một lần, ngay cả mùi hôi thúi cũng không có”, Tô Hướng Vãn nói: “Chị ngửi xem, trại heo của tôi có mùi không?” Hầu Thanh Diệu ngửi thử, quả nhiên không có mùi gì.

Cô cũng tò mò, cầm cái xẻng đẩy vài cái, chuồng được dọn sạch luôn.

Những con heo giống mới nuôi đều là những con heo lai rừng lông đen, mũi dài, uy nghiêm.

Mà công xã Hồng Tinh nằm gần hồ chứa nước là một nơi phong cảnh rất đẹp. Hầu Thanh Diệu đi theo Tô Hướng Vãn, đứng bên hồ chứa nước, duỗi tay nói: “Cô không biết, lúc Thanh Sơn nói tôi đi nuôi heo, tôi đã tức giận đến thế nào. Hơn nữa, ấn tượng đầu tiên của tôi về cô đặc biệt không tốt, nhưng bây giờ không hiểu sao tôi lại cảm thấy cô cũng không tệ”

Người phụ nữ này vẫn mang dáng vẻ ngạo mạn, từ trên cao nhìn xuống Tô Hướng Vãn.

Lý Thừa Trạch cầm một thanh đẩy nhỏ, dương dương đắc ý nói: “Mẹ tôi tốt nhất, cô còn chưa biết đâu”

“Sao cô ấy lại là mẹ của cậu?” Hầu Thanh Diệu nói: “Cậu không phải là con trai Lý Đại Tiến sao?”

Lý Đại Tiến, cha của Lý Thừa Trạch, cùng họ với ông ngoại nó, nhưng một người ở Giang Tô, một người ở Hải Tây, không phải cùng một gia tộc.

Tổ tiên của Lý Đại Tiến là thổ ty* ở Hải Tây, nhưng danh hiệu thổ ty kia chỉ có trước giải phóng. Cho nên dù hắn được gọi là thổ ty nhưng thực chất bối cảnh gia đình không giàu có bằng bên nhà ông ngoại.

(*thổ ty: quan lại xưa cha truyền con nối ở dân tộc thiểu số)

Lý Thừa Trạch bĩu môi, lại xoay người chạy.

Hầu Thanh Diệu còn nói: “Đúng rồi, không phải Tống đoàn sẽ đi Bắc Kinh công tác sao, cô không đi theo à?”

“Tôi đi thì bọn nhỏ làm thế nào?” Tô Hướng Vãn hỏi ngược lại.

Hầu Thanh Diệu có ẩn ý khác: “Đàn ông chẳng có kẻ nào tốt, lúc trước tôi không tin vào chuyện này cho đến khi Tề Lực có cả đàn bà cả đứa trẻ bên ngoài, tôi mới biết đàn ông không nhịn được cám dỗ, thật đó”

Tô Hướng Vãn đối với Tống đoàn hoàn toàn là kiểu nuôi thả.

Dĩ nhiên Tống đoàn tuổi trẻ như vậy đã chuẩn bị thăng lên đại tá, dù trong mắt Tô Hướng Vãn chưa ra cái dáng vẻ gì, nhưng trong mắt nhiều phụ nữ khác, hắn là món hàng hot. Suy cho cùng, đại tá ngoài ba mươi tuổi rất hiếm ở Trung Quốc.

Nhưng nếu thật có đàn bà muốn v* v*n hắn, thì phải xem cô ta có năng lực hay không.

Cho nên liên quan đến chuyện này, Tô Hướng Vãn không muốn nói thêm với Hầu Thanh Diệu nữa.

Nhưng hiển nhiên Hầu Thanh Diệu còn xa mới hiểu được Tô Hướng Vãn: “Cô không biết Thường Lệ Bình, đây là loại người giao thiệp rộng, còn là người theo chủ nghĩa không kết hôn. Nói cách khác, cô ta sẽ không kết hôn với bất kỳ người đàn ông nào, nhưng nếu như cô ta để ý đến ai thì không phải là không tìm cách quyến rũ. Cô chỉ là một chủ nhiệm nuôi heo, nếu không cùng Tống Thanh Sơn đi Bắc Kinh thì cứ ngồi đó chờ mà khóc đi”

Chi Chi được Lý Dật Phàm mang đi Tần Châu cùng, nên ở nhà giờ chỉ còn 4 thằng nhóc con.

Mà Tiểu Cốc Đông, chỉ cần không có Tô Hướng Vãn là thuộc về Lý Thừa Trạch.

Thằng nhóc này bướng bỉnh, thích ăn, nó luôn bị đánh nhưng lại chỉ nhớ đồ ăn chứ không nhớ bị đánh, rất phiền phức, thích chạy lung tung. Trang trại heo gần hồ chứa nước, Lý Thừa Trạch nghĩ ra một cái, tìm một cái chuồng heo trống, nhốt thằng nhỏ vào trong đó, rồi mang Lư Đản, Cẩu Đản ra hồ chứa nước bơi.

Lư Đản và Cẩu Đản không biết bơi, chỉ chơi ở ven bờ. Lý Thừa Trạch bơi rất giỏi, không những thế nó còn biết bắt cá, bắt được một con cá chép rất to, dài gần một thước.

“Buổi tối để mẹ nấu cá cho chúng ta ăn, con cá này thật béo”, Lý Thừa Trạch nói.

Con cá này không giống với những con khác, đuôi đỏ, vảy vàng, trông rất oai vệ.

Nhìn kích thước của nó xem, dài gần bằng Tiểu Cốc Đông.

“Tống Đông Hải, Tống Tây Lĩnh, chúng ta nói chuyện nghiêm túc một chút đi”, Lý Thừa Trạch nhìn hai thằng em đang giằng nhau con cá, ý vị nói: “Lúc Tống Nam Khê quay về, đừng nói cho nó chuyện anh bị hở mông, được không?”

“Có gì đâu, có phải ngày nào cũng nhìn thấy anh hở mông đâu?”

“Cái đó không giống nhau”, Lý Thừa Trạch đỏ bừng mặt: “Nếu hai đứa nói cho Tống Nam Khê, nó sẽ nói cho Đặng Nhị Hoa. Đặng Nhị Hoa miệng rộng, sẽ nói lung tung cho tất cả đám con gái trong huyện, mặt mũi của anh còn để vào đâu được nữa?”

Cẩu Đản cướp được cá, ôm chạy về phía trước: “Được rồi, tụi em sẽ không nói”

Đúng lúc này, một người phụ nữ mặc áo khoác màu xanh navy, đi giày da đen bước tới, đột nhiên túm lấy Cẩu Đản, tát nó một cái: “Thừa Trạch, đồ không có lương tâm, tại sao cô nhỏ viết nhiều thư như vậy, gọi điện cho mày nhiều như vậy mà mày không chịu về nhà?”

Cẩu Đản bị đánh trợn mắt há mồm, Lư Đản còn chưa kịp phản ứng, chỉ thấy người đàn bà này lại tát một phát nữa.

“Lý Kích Phát, cô thử tát em tôi một cái nữa xem”, Lý Thừa Trạch chạy lên từ bờ sông, nhặt một hòn đá ném qua.

Người đàn bà này chính là Lý Kích Phát, cô nhỏ của Lý Thừa Trạch, ở Tần Châu, ngay cả Lưu Tại Dã cũng sợ người phụ nữ này.

Cô ta đánh xong mới phát hiện không đúng, quay đầu lại nhìn một bà lão đằng sau, hỏi: “Mẹ, đứa nào là Thừa Trạch?”

Lý Thừa Trạch đi khỏi nhà lúc khoảng 4-5 tuổi, bây giờ đã gần 14 tuổi, đừng nói là cô nhỏ nó không nhận ra, ngay cả bà nội Lý cũng phải đứng nhìn 3 thằng nhóc nửa ngày mới nhận ra thằng lớn là Lý Thừa Trạch.

Thằng nhỏ 13 tuổi vừa gầy vừa cao, bà lão nhìn thấy đúng là Lý Thừa Trạch liền xông tới: “Mày, mày không có lương tâm, nhà có nhiều đồ như vậy, nhiều sân vườn như vậy lại đưa hết cho người ngoài. Tao sẽ đánh chết mày cho xem".

Lư Đản cùng Cẩu Đản đều sợ ngây người.

Trong lòng bọn chúng, Lý Thừa Trạch chính là đại ca, giống như ngọn núi vậy, không hiểu sao bà lão kia đánh nó, nó vẫn đứng bất động.

Hơn nữa bà lão này tát một cái, thấy Lý Thừa Trạch không tránh, liền xông vào cấu xé như muốn xé Lý Thừa Trạch thành từng mảnh.

“Anh, làm gì giờ?” Cẩu Đản hỏi Lư Đản.

Lư Đản nhặt một hòn đá lên: “Ai đánh anh em ta, nhất định phải giúp hắn”

“Giúp hắn!” Cẩu Đản cũng nhặt một hòn đá xông lên.

Bên này Hầu Thanh Diệu vẫn đang đi dạo trong trang trại cùng Tô Hướng Vãn. Tô Hướng Vãn vẫn còn đang nói những lời hoa mỹ: “Nói thật, tôi chưa từng nghĩ đến việc để chị nuôi heo, nhưng chỗ này của chúng tôi đang thiếu một giám đốc, công việc cũng đơn giản, chỉ là quản lý những người phụ nữ ở đây. Bên phía Bắc Kinh nếu cần heo, tự tôi sẽ mang đi”

Hầu Thanh Diệu cười: “Thật là không nghĩ đến, Tống đoàn ưu tú, nhiều phụ nữ theo đuổi như vậy, lại cuối cùng chỉ tìm được một người phụ nữ nuôi heo”

“Nếu chị cảm thấy nuôi heo là công việc thấp hèn, Hầu Thanh Diệu, chị khỏi cần phải cười tôi, bởi vì tôi xem ra, tư chất của chị còn thấp hơn tôi, thậm chí có thể không bằng cả Thường Lệ Bình. Nói thật, trước không biết mặt chị, tôi đánh giá chị rất cao, nhưng hiện giờ ấn tượng của tôi về chị vô cùng thấp”

Phải nói Hầu Thanh Diệu biết kiềm chế tốt, nếu không đã tức chết với những lời nói của Tô Hướng Vãn.

Tô Hướng Vãn vừa nói vừa hái một ít rau, chuẩn bị về nhà, thấy Lư Đản cùng Cẩu Đản đang chạy trong vườn rau.

“Tống Đông Hải, Tống Tây Lĩnh, về nhà thôi”, Tô Hướng Vãn gọi.

Lư Đản cùng Cẩu Đản đứng lại, nhìn nhau, gật đầu một cái rồi từ từ đi tới.

“Thừa Trạch, còn Cốc Đông, hai đứa nó đâu?”

“Con đây”, Lý Thừa Trạch còn ôm con cá trong ngực, nhổ một bãi nước miếng nói: “Mẹ, mẹ thấy con bắt được con cá to không?”

Tô Hướng Vãn lúc này mới phát hiện mấy thằng nhỏ có gì đó không đúng. Lư Đản cùng Cẩu Đản còn khá tốt, trên người cũng không bẩn lắm, nhưng Lý Thừa Trạch quần áo rách cả, trông giống hệt một thằng ăn mày.

Thấy Tô Hướng Vãn nhìn mình, Cẩu Đản nhanh trí giải thích: “Lúc xuống sông mò cá, con túm quần áo của anh nên bị rách”

Lý Thừa Trạch gật đầu, ba anh em cùng một bộ dạng giống nhau.

Nhưng còn Tiểu Cốc Đông đâu?

Lý Thừa Trạch đứng sững: “Chết rồi, Cốc Đông”

Đến lúc nó mang Cốc Đông quay về, thằng nhỏ chắc vì cố bò ra khỏi chuồng heo, cả người toàn là đất. Dĩ nhiên dọc đường đi, Lý Thừa Trạch phải nịnh hết hơi mới dụ được Cốc Đông bỏ qua chuyện bị nhốt, không tố cáo với mẹ.

Còn có con cá chép dài một thước, bọn nhỏ vây quanh Tô Hướng Vãn đòi ăn cá.

Cá chép vừa to vừa béo kia, phải kho mới ngon.

Trẻ con phương bắc chung quy ít ăn cá, cá trong hồ chứa nước ít nhất phải 2 năm mới mập như vậy, đặc biệt là cá chép vàng sông Hoàng Hà, vừa béo vừa mềm, hầm xong ăn cùng bánh nướng thì vô cùng ngon.

Lúc Tô Hướng Vãn nấu ăn, ngay cả chị Trần hàng xóm cũng bị kinh động, chạy qua nhìn xem là loại cá gì.

Cốc Đông vì bị các anh nhốt nửa ngày trong chuồng heo nên rất tức giận, nhìn thấy ai cũng muốn đánh.

Bình thường ba đứa lớn kia luôn coi mông của Tiểu Cốc Đông là chỗ luyện tay, ai đi ngang qua cũng phải phát vào mông nó một cái, nhưng hôm nay mấy đứa lớn rất không bình thường, nhất là Lý Thừa Trạch, đi ra đi vào đều cõng Cốc Đông trên cổ.

Tô Hướng Vãn thấy lạ, nhưng hỏi hồi lâu, bọn trẻ vẫn đồng thanh nói không có sao, không có sao.

Tô Hướng Vãn cũng đoán được bọn nó nhất định có chuyện, nhưng làm sao cô đoán được là chuyện gì khi mà bọn trẻ cố tình giấu?

Tống đoàn thu xếp xong báo cáo, hành lý cho chuyến công tác rồi mới từ đơn vị về.

Vừa vào cửa, hắn liền đi vào bếp.

Tô Hướng Vãn đang trông nồi cá kho, cười nói: “Hôm nay mấy đứa bé ngoan kỳ lạ, Cốc Đông ít nhất 2 giờ qua không đánh ai, phương thức giáo dục của tôi không tệ lắm, đúng không?”

“Có thể không nghe lời sao?” Tống đoàn thả bọc hành lý lên bàn ăn, bực bội nói: “Bọn chúng hôm nay gặp phải mẹ của Lý Đại Tiến, chính là bà nội Lý Thừa Trạch”

“Có ý gì?” mặt Tô Hướng Vãn liền cứng lại.

Tống đoàn lấy nước rửa tay, cởi áo ra, vỗ nước lên hai bắp tay thật thoải mái, ngẩng đầu nhìn Tô Hướng Vãn lúc lâu mới nói: “Ý chính là, bọn trẻ mà chúng ta dạy dỗ đem bà nội nó, từng là phu nhân thổ ty Lý gia, còn có cô nó Lý Kích Phát, đánh từ trong trại nuôi heo ra đến hồ chứa nước. Hai người đó phải trốn trong đập chứa nước mới không bị ba đứa kia đánh chết”

Tô Hướng Vãn xoay người nhìn Lý Thừa Trạch bên ngoài. Thằng nhóc chắc cũng đoán ra chuyện, hạ Cốc Đông xuống đất, nhìn Tống đoàn qua cánh cửa, bộ dạng heo chết không sợ nước, còn nhẹ nhàng thở dài một tiếng, hất tóc, ngẩng cái đầu nhỏ nhìn lên trời.

Được rồi, trong sách Lý Thừa Trạch sẽ không làm như vậy. Trong sách, nó để lại tất cả nhà cửa, châu báu, đồ cổ, ngọc bích cho bà nội, sau đó mang Chi Chi đi Vân Nam. Khi đó cả hai đứa vẫn còn là trẻ con, mặc dù nó hận bà nội, xem thường bà nội, nhưng là đàn ông, hiếu nghĩa quan trọng nhất, cha nó không nuôi được bà nội thì nó phải phụng dưỡng.

Mà phụng dưỡng bà nội đồng nghĩa với việc nó phải nuôi cả mấy người chú và cô nhỏ kia.

Còn kết quả bây giờ của Lý Thừa Trạch sao lại biến đổi trở thành tính cách giống như Cẩu Đản trong sách vậy? 

 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn