Xuyên Không Những Năm 70: Quân Tẩu Nuôi Con

Chương 111: Mỗi đứa một roi

 

Cái nồi cháy như thế nào?

Hiếm có một ngày mẹ không có nhà, Cẩu Đản và Lư Đản muốn ăn cái gì đó ngon ngon một chút.

Trong nhà lúc nào cũng nuôi mấy con gà con vịt, cho nên Lý Thừa Trạch làm lão đại, sau khi nổ một phát súng chấn kinh kia, cảm thấy mình không chỉ có thể nổ súng mà còn có thể nấu cơm, quyết tâm làm một bữa ăn ngon.

Vì thế mấy đứa đã giết một con vịt.

Cái gì mà nước tương, gừng, hoa hồi, gia vị ném hết vào, hầm trong nửa ngày, vịt già mà, càng hầm càng dai, lúc này Lư Đản đang ngồi trông bếp thì bị Đặng Đại Oa hàng xóm gọi tới chơi trò săn gián điệp.

Nó gọi Cẩu Đản đến trông nồi, nhưng Cẩu Đản và Lý Thừa Trạch đang bận nghiên cứu một đống súng hỏng của ba, chỉ đổ vào một đống than rồi để đó. Đến khi phòng bếp tràn ngập khói đen, than không chỉ hầm con vịt thành cục đen thui mà còn cháy cả đáy nồi.

Ba anh em cùng nhau gây hoạ, bưng ra một cái nồi thủng đáy, một con vịt biến thành than và bụng đói sôi òng ọc.

Tống đoàn không chú ý đến những thứ này, không nhìn đống lông vịt ở góc tường, lật đống lông lên hỏi Lý Thừa Trạch: “Con vịt chết như thế nào?”

Hai đứa nhỏ không dám nói gì, Tống đoàn lại lật lên lần nữa, tìm thấy một vỏ đạn trong đống lông, đặt nó trước mặt Lý Thừa Trạch. Thằng nhóc do dự một hồi mới lấy khẩu Type 54 cũ ra.

Vậy thì đúng rồi, đứa trẻ chắc chắn phân biệt được giữa gà với vịt, vốn dĩ muốn ăn gà nhưng giết nhầm là bởi vì bọn chúng không cầm dao đi giết mà lấy súng bắn. Bắn một phát, gà chạy loạn, kết quả là giết một con vịt.

Tống đoàn rút thắt lưng ra, trực tiếp quật lên mông Lý Thừa Trạch.

...

"Tống Đông Hải, Tống Tây Lĩnh, c** q**n ra." Tống đoàn rống lên.

Ba ngày không đánh, bọn chúng chắc sẽ lật hết mái ngói lên. Phải nói trong tình thế cấp bách, dùng súng cũng được đi, nhưng ở nhà mà công khai bắn gà vịt là không được. Tống đoàn đầu tiên đánh Lý Thừa Trạch ba roi, hai đứa kia mỗi đứa một roi.

May mà Chi Chi đi cùng Lý Dật Phàm, không có nhà.

Tiểu Cốc Đông nhìn ba anh bị đánh, vui như ăn tết, cũng đứng xếp hàng ngay ngắn chờ Tống đoàn đánh mình, còn chỉ chỉ cái mông nhỏ nói: “Ba, con sẽ không khóc đâu”

Nói xong, làm cho Cẩu Đản và Lư Đản đang khóc phải ngượng ngùng: “Hai anh thật không biết xấu hổ”

Nói thật, thằng này còn sống được, đơn thuần là do vận khí tốt.

Sau khi đánh xong, hai vợ chồng đối mặt với cái nồi thủng, Tống đoàn nói: “Làm thế nào bây giờ?”

Tô Hướng Vãn nhấc tấm vải phủ thớt ra, nói: “Tôi cán mì, làm cho mỗi đứa một chén mì là được”

“Còn nấu mì gì nữa, làm một nồi canh chua hổ lốn đi, hôm nay phải cho bọn nó biết hậu quả của làm sai là gì”, Tống đoàn nói.

Dưới cái nhìn chằm chằm của Tống đoàn, Tô Hướng Vãn không dám cuốn mì, mặc dù biết bọn trẻ đói bụng chưa ăn cơm, vẫn phải nấu một nồi canh chua để trừng phạt.

Ba đứa cùng bị đánh, một roi cũng không thiếu, đánh xong đứa nào cũng đi khập khiễng.

Buổi tối, Tống đoàn dọn dẹp lại súng ống của mình, dĩ nhiên bây giờ không dám để súng ở bên ngoài nữa, nhưng nhà nhỏ như vậy, giấu ở đâu bọn chúng cũng đều có thể tìm ra, cho nên Tống đoàn suy nghĩ, chuyển một két sắt từ quân khu về, cất tất cả súng vào trong đó.

Mấy đứa trẻ không dám thở mạnh, chụm đầu vào một góc làm bài tập, ngay cả Cốc Đông cũng bị doạ sợ, không dám quậy gì, ngồi im lặng ở trên giường.

“Tối nay ba có việc, mấy đứa cũng phải đi cùng ba, thi hành nhiệm vụ đặc biệt, đứa nào chậm trễ, từ nay về sau đừng có bao giờ đi theo ba nữa”, Tống đoàn nói.

Mấy đứa trẻ vốn phập phồng lo sợ, nhưng khi nghe nói nhiệm vụ đặc biệt thì lập tức cao hứng, thậm chí làm bài tập còn nhanh hơn.

Nhưng ngay lúc này, Hàn Giang nghênh ngang thò đầu từ ngoài cửa vào.

“Sao, Tống đoàn chuẩn bị ra ngoài à?” Hàn Giang nói.

Tống đoàn tỉnh bơ, đặt cuốc xuống: “Tôi định cuốc một vườn rau, nhà không có rau ăn, mấy phiếu thực phẩm không đủ cho bọn trẻ”

Hàn Giang không đến một mình mà còn mang theo hành lý, ngồi xuống chỉ vào Lý Thừa Trạch: “Cô nhỏ với bà nội thằng này đã ở Tần Châu rồi, sao không đi tìm cô và bà nội nó mà vẫn ở nhà anh?”

Ba của Lý Thừa Trạch là một công an tốt, nhưng không có nghĩa những người khác trong nhà cũng giống như ba nó.

Bà nội nó có 3 con trai, 1 con gái, bởi vì ba nó là con cả nên cũng giống như Tống đoàn, ngoài con mình ra còn phải nuôi mẹ, 2 em trai và 1 em gái.

Nhưng sau khi ba nó chết, bà nội đã nhanh chóng vạch rõ ranh giới với Lý Thừa Trạch, chẳng những không nhận Lý Thừa Trạch là cháu trai của mình, mà còn chiếm đoạt một căn nhà của ông nội nó, không cho nó ở.

Mọi người nói người của Uỷ ban cách mạng rất lợi hại, Lưu Tại Dã ở Tần Châu được gọi là ăn thịt người không chừa cả xương lẫn da, nhưng khi tịch biên gia sản, bị bà nội Lý Thừa Trạch đánh cho đến mức không bước chân vào cửa viện được.

Cô nhỏ của Lý Thừa Trạch, so với bà nội còn uy quyền hơn 800 lần, bởi cô ta không chỉ có miệng để nói, mà còn có chút văn hoá nên kỹ năng mắng người thuộc về hạng nhất.

Cô ta tên là Lý Kích Phát, như lời cô ta nói, chính là tinh thần lãnh tụ đã k*ch th*ch cô ta dũng cảm tiến về phía trước, hiện giờ là giám đốc nhà máy thực phẩm phụ ở Tần Châu.

Mà Lưu Tại Dã, dù ngay cả khi hắn tự coi mình là dã cẩu, thì ở trước mặt Lý Kích Phát cũng chỉ là một đống cặn bã.

“Bà nội đã vạch rõ giới hạn với anh ấy rồi”, Cẩu Đản rất hiểu chuyện này: “Bà ấy chưa bao giờ đến thăm anh ấy cả”

“Sao thế được, gần đây Lý Kích Phát ở Tần Châu một mức khiếu tố, đòi lại cháu ngoại của mình, mấy người không biết mà thôi”, Hàn Giang bắt chéo chân, hai tay nhét vào túi nói: “À Tống đoàn, thật xin lỗi, gần đây cấp trên chưa đưa kinh phí, tôi có chút khó khăn, không ở nhà khách được nữa, xem ra phải chuyển đến chỗ anh ở, anh không có ý kiến gì chứ?”

Tống đoàn còn chưa lên tiếng, Tô Hướng Vãn thò đầu ra cửa sổ nói: “Nhà tôi chỉ có 2 cái giường đất, 5 đứa trẻ, Hàn Giang, anh cảm thấy có chỗ để nằm sao?”

Hàn Giang tỉnh bơ, kéo đầu Lý Thừa Trạch: “Tôi ngủ cùng bọn nhỏ là được mà”

Tô Hướng Vãn còn định từ chối, Lý Thừa Trạch đã cười nói: “Ở đi chú Hàn, chúng tôi đặc biệt hoan nghênh chú, thật đó, chúng tôi còn đặc biệt cảm ơn chú vì ngày đó đã giúp chúng tôi bắt gián điệp, đỡ đạn cho chúng tôi”

Hàn Giang đúng là có ngăn đạn cho đám trẻ, nhưng chuyện bắt gián điệp chẳng qua là ăn may, nhưng sau khi báo cáo công lao lên cấp trên, hắn được khen thưởng cho nên bây giờ rất dương dương đắc ý, cũng bắt đầu tự mê hoặc mình, tin là chính mình nổ súng.

Cả nhà đều dùng ánh mắt giết người để nhìn hắn, chỉ có Lý Thừa Trạch hết sức mời Hàn Giang ở lại: “Không sao, giường đất nhà chúng tôi lớn, chen một chút là có thể nằm được, thật đó”

Bây giờ giường đất lớn thường chiếm nửa chiều rộng ngôi nhà. Giường mà anh em Lý Thừa Trạch nằm rộng 4 thước, tương đương 2 chiếc giường 2 thước, đương nhiên muốn nhét thêm một người vào cũng không thành vấn đề.

Nhưng Cốc Đông rất không vui, hơn nữa tiểu tử này không tử tế như hai người anh của mình: “Cẩn thận chúng tôi đuổi chú đi đó”

Người ta nói không chấp trẻ con nhưng đôi khi, lời nói của trẻ con cũng rất có lực sát thương.

Huống chi Hàn Giang còn là kiểu người hai mặt giống Thân Công Báo, chỉ Lý Thừa Trạch nói: “Ồ, mày có bà nội, có cô nhỏ, ngày nào cũng đi khiếu nại đòi đón mày về, người nhà này lại không thương mày, vậy mày đi đi được không?”

Tống đoàn rầm một tiếng, đưa cái cuốc cho Hàn Giang: “Nếu muốn ở lại nhà tôi thì cùng đi ra ngoài, khai khẩn một ít đất hoang đi”

Đối với Hàn Giang mà nói, làm quan chức chính phủ chỉ có nhìn người khác làm ruộng, làm sao cùng Tống đoàn đi đào đất được?

“Nếu không đi thì đừng có nghĩ ở nhà tôi”, Tống đoàn nói thêm.

Hàn Giang đương nhiên là vì Hầu Thanh Diệu, Mậu Kỳ Niên nên mới đến đây.

Thật ra Tống đoàn và Tô Hướng Vãn đều không biết, Mậu Kỳ Niên không chỉ cất giấu tài bảo như người bình thường mà hắn còn giấu một danh sách những người trong nước tài trợ cho điệp viên Nhật Bản.

Cho nên, Hàn Giang phải tìm được danh sách này và nộp lên để hắn có thể thăng quan một bước nữa.

Đây là lý do tại sao hắn phải quấn lấy vợ chồng Tống đoàn.

Mặc dù thiết bị nghe lén đã bị Cốc Đông nhai hư, nhưng dẫu sao hắn cũng không ngốc, thấy Tống đoàn cầm cuốc biết rằng Tống đoàn có thể đã lấy được thông tin tài liệu kia.

Là một điều tra viên, sao hắn có thể để cho Tống đoàn cướp công lao của mình, cho nên hắn quyết tâm bám theo để giành lại.

Tống đoàn đã xách lưỡi hái ra cửa, không còn cách nào khác, Hàn Giang buộc phải cầm cuốc đi theo.

Hắn còn tưởng rằng khai hoang vườn rau là cả 2 người cùng làm, không ngờ Tống đoàn chỉ đứng đó, cầm liềm bảo hắn tự đào đất.

Tống đoàn là loại đàn ông mặt đen, tính khí còn không tốt, lúc Hàn Giang theo dõi, nhiều lần thiếu chút nữa bị hắn lấy xe đụng chết, cho nên hắn không sợ ai cả, chỉ sợ Tống đoàn.

“Tống đoàn, anh có muốn nhanh thăng chức lên đại tá không?” Hàn Giang tức mà không làm gì được: “Tôi nói cho anh biết, anh mà đắc tội phó thống soái Lâm thì chẳng khác nào đắc tội cả một nhóm người bên trên, chỉ sợ khi phó thống soái xuống đài, đám người kia sẽ không bỏ qua cho anh, anh việc gì phải như vậy?”

Hàn Giang là dòng chính quy, cấp trên chính là tối cao, cho nên mới liều lĩnh nói ra những câu như vậy.

Tống đoàn sầm mặt lại, chắp tay sau lưng không nói chuyện, nhìn chằm chằm Hàn Giang cuốc mảnh đất trồng rau xong mới cho hắn về.

Mấy thằng nhỏ cả ngày chỉ được ăn một chén canh chua, lúc lên giường, bụng đã đói kêu rột rột.

Cẩu Đản xoa bụng nói: “Bây giờ mà có một cái bánh bao thì tốt biết mấy”

Lư Đản an ủi nó: “Đừng nghĩ nữa, nồi nhà mình hỏng rồi, bây giờ mua nồi cũng khó, chắc phải mấy ngày nữa mới ăn được bánh bao." Dù sao thì bánh bao cũng phải hấp trong nồi lớn.

"Mẹ làm bánh bao, một bữa em có thể ăn được 8 cái”, Tiểu Cốc Đông ngồi dưới đất chơi, cầm cái bánh bao duy nhất trong nhà, oán hận nói.

Đây chẳng phải là khơi mào cừu hận à, ba anh em liền xuống giường, giật bánh bao của Cốc Đông.

Thằng nhóc mập mạp này bụng như cái thùng không đáy, ăn bao nhiêu cũng không no. Dù sao cũng ăn không đủ no, chi bằng cho các anh trai ăn còn hơn, phải không?

Hàn Giang cuốc xong vườn rau cho Tống đoàn, hung hăng đi vào nhà.

Hắn muốn tắm, nhưng trong nhà Tống đoàn chỉ có nước lạnh, vì thế hắn lại phì phò quay về phòng ngủ, hỏi bọn nhỏ: “Mấy đứa không tắm à?”

“Chú Hàn, buổi tối chỉ cần rửa chân là được rồi”, vừa nói Lư Đản vừa giơ chân lên, định cho Hàn Giang ngửi.

Tiểu tử chân thúi hoắc, chỉ sợ tắm xong vẫn thúi, Hàn Giang phì một tiếng: “Tránh ra tránh ra, thật là thúi chết người”

Trên giường đất chỉ trải một cái chăn mỏng, mấy đứa bé mỗi đứa có một cái gối, ở niên đại này cũng coi như là hiếm có, nhưng tất cả đều là gối nhồi bằng kiều mạch, Hàn Giang nằm lên một cái, bên trong kêu loạt xoạt.

Vì thế hắn đổi cái khác, giằng gối của Cẩu Đản, kết quả là gối vẫn kêu loạt xoạt như cũ.

Điều này đã chọc tức Hàn Giang, nói thật, nếu không phải đề phòng Tống đoàn nửa đêm canh ba đi đào tài bảo của Mậu Kỳ Niên thì cái chỗ toàn trẻ con thúi này, một giây hắn cũng không muốn ở.

Nhưng đành chịu, Hàn Giang tự nhủ phải nhẫn nại.

Cẩu Đản cùng Lư Đản chen nhau đã ngủ say, còn Lý Thừa Trạch cứ lật tới lật lui không chịu ngủ, hơn nữa còn tìm cách nói chuyện với Hàn Giang.

“Chú Hàn, trong túi này có gì vậy, cho tôi xem một cái”, Lý Thừa Trạch nằm trên giường, lục túi xách của Hàn Giang.

“Cái này không thể động vào, đây là máy nghe lén, trừ những người điều tra chúng tao ra, không ai được cầm”, Hàn Giang thấy Lý Thừa Trạch lôi đồ ra, vội vàng giằng lại.

“Ô, đây là cái gì? Nhật ký à? Phía trên này viết gì, để tôi nhìn một chút. Thịt heo rừng mùi vị rất ngon, nhưng nếu đồng chí Tiểu Tô nguyện ý đi Bắc Kinh thì càng tốt hơn”, Lý Thừa Trạch đọc oang oang: “Không tệ nha chú Hàn, chú còn có thói quen viết nhật ký, chứ như tôi chẳng bao giờ viết”

Hàn Giang cơ hồ muốn nhảy lên, giằng cuốn nhật ký về.

Nói thế nào nhỉ, bình thường hắn vẫn ghi chép công việc, thỉnh thoảng bày tỏ một hai câu cảm khái, nhưng để đứa trẻ nhà Tô Hướng Vãn phát hiện trong nhật ký viết đến cô thì không tốt, người ta còn có chồng mà, phải không?

“Đại ca, chú không biết tôi có bao nhiêu sùng bái chú đâu, kể cho tôi nghe một ít chuyện của chú đi”, Lý Thừa Trạch vừa nói vừa tiếp tục lục túi Hàn Giang.

Hàn Giang là người thích nịnh, thấy Lý Thừa Trạch nói mấy câu dễ nghe nên quay người nằm lên gối, bắt đầu kể lịch sử chói lọi của mình cho Lý Thừa Trạch.

Trong phòng khác, vợ chồng Tô Hướng Vãn và Tống đoàn nằm đối mặt nhau, nghe Lý Thừa Trạch cùng Hàn Giang nói chuyện ở phòng bên cạnh cũng thấy mơ hồ.

“Không phải con ruột nhưng anh có thể đánh nhẹ tay hơn một chút được không? Thằng kia sẽ là trùm buôn ma tuý lục thân không nhận, vậy mà anh ra tay thật mạnh”, Tô Hướng Vãn nói.

Tống đoàn cũng có lý do riêng của mình: “Cả 4 đứa bọn nó, chỉ cần đứa nào phạm sai lầm, dù tôi có 80 tuổi tôi cũng phải cầm roi da quật cho bằng chết”

Bên kia Lý Thừa Trạch cùng Hàn Giang nói đến chỗ cao hứng thì cùng cười ha ha.

Tô Hướng Vãn tức giận nói: “Ngày mai giao Thừa Trạch cho Hàn Giang đi, đồ ăn cây táo rào cây sung, uổng công nuôi nó, nửa đêm canh ba không ngủ, anh nghe xem, gọi nhau là đại ca luôn rồi kìa”

“Được rồi, nó không đi đâu cả, cứ ở nhà đi”, Tống đoàn nói: “Nếu thật sự để nó đi cùng Hàn Giang, chẳng phải sẽ bị chiều đến hư luôn à”

Đúng vậy, hai vợ chồng nhìn nhau, lúc này mới nhớ tới chuyện sau này Lý Thừa Trạch sẽ là trùm xã hội đen ở biên giới Trung – Miến, còn hại Chi Chi bị chôn sống.

Có thể nói, lúc này sự tức giận của Tô Hướng Vãn và Tống đoàn đối với Lý Thừa Trạch đã vượt quá mức tưởng tượng.

Nhưng ngay lúc này, đột nhiên Lý Thừa Trạch ở phòng bên cạnh cao giọng nói: “Được rồi, vậy chúng ta mang theo dì Tô cùng tới Bắc Kinh, dù sao chú cũng thích dì Tô của tôi”

Hàn Giang đang khoác lác, nào biết đứa nhỏ đột nhiên lại nói một câu như vậy, vội vàng bịt miệng nói: “Im miệng im miệng, tiểu tử nói loạn gì đó?”

Lý Thừa Trạch đã lục túi Hàn Giang tới tận đáy, đột nhiên bò dậy hét to: “Cậu, mau tới đây, con cho cậu xem cái này”

Hàn Giang với một cái, chỉ kịp túm được q**n l*t của Lý Thừa Trạch, vô tình lột luôn quần của thằng nhỏ.

Bởi vì Lý Thừa Trạch đã lăn ra ngoài, tìm Tô Hướng Vãn để báo cáo.

Lúc này Lý Thừa Trạch chưa phát hiện mông mình tr*n tr**, vèo một cái chạy vào trong sân, giơ cao tấm hình trong tay lên: “Cậu, mau tới đây, con cho cậu xem cái này”

Vừa mới dỗ ngủ được Cốc Đông, thoắt một cái, thằng nhóc đã mở hai mắt thô lố ngẩng đầu nhìn Tống đoàn.

Tô Hướng Vãn mở cửa sổ nhìn ra xem Lý Thừa Trạch đang làm trò điên gì.

Hàn Giang bị lục tung những thứ riêng tư nhất, cũng vội vã chạy ra khỏi phòng, cố gắng giật khỏi tay Lý Thừa Trạch, Cẩu Đản cùng Lư Đản cũng bám vào cửa sổ xem.

Thật là náo nhiệt, kinh động hết cả nhà.

Lý Thừa Trạch giơ tấm hình lên, miệng còn há to, tự nhiên thấy hình như có chút lành lạnh, đưa tay sờ mông một cái.

Được rồi, lần này nó thật sự mất mặt. 

 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn