Xuyên Không Những Năm 70: Quân Tẩu Nuôi Con

Chương 110: Hồng nhan tri kỷ

 

“Chẳng phải chỉ là một đứa con gái nhà gián điệp thôi sao, không có ai muốn nó, lập tức đưa đến cô nhi viện đi, mấy người không cần phải gặp nó”, nhân viên của Liên đoàn phụ nữ Tần Châu nói: “Rốt cuộc cũng là người Nhật Bản, đứa nào tướng tá cũng hung dữ, nhìn đã thấy ghét rồi”

Vừa nói cô ta vừa không ngừng dò xét thư giới thiệu trong tay Tô Hướng Vãn: “Thật không hiểu loại cán bộ như mấy người lại tới gặp gián điệp Nhật Bản”

Tống đoàn không nói gì, đập một cái lên bàn.

Nhân viên này thấy hắn mặc quân trang, biết đây là sĩ quan, lại nhìn thấy vẻ hung thần ác sát của Tống đoàn thì sợ hết hồn, lúc này mới im miệng.

Khoảng nửa giờ sau, nhân viên này quay lại, đẩy một cô bé tới trước: “Cần nói gì thì nói ở đây, nói to lên để tôi nghe được, tôi phải ghi chép biên bản”

Mới hơn 1 tháng, cô bé tròn trịa mập mạp đen thui giờ đã gầy chỉ còn da bọc xương, cắn môi đứng giữa cửa rồi từ từ đi tới, đầu cúi gằm đến trước mặt Tô Hướng Vãn.

“Có người nhận nuôi con không?” Tô Hướng Vãn hỏi.

Con bé lắc đầu, nhưng biểu tình vô cùng kiên cường.

Tô Hướng Vãn dĩ nhiên không thể nhận nuôi thêm con bé này, nhưng đoán với xuất thân và dòng máu của nó như vậy, vào cô nhi viện vẫn là giải pháp tốt nhất.

“Cho dù phải đến đâu, con cũng phải nghe lời nhân viên hội phụ nữ, đừng nháo, đừng khóc, con ở đâu cũng sẽ bị ghi chép lại, chờ Tống Tây Lĩnh có thời gian, dì sẽ dẫn nó đến thăm con, được không?” Tô Hướng Vãn nắm tay con bé nói.

“Được rồi, không nên quá thân mật, đồng chí Tô Hướng Vãn, nếu không tôi sẽ đặc biệt nghi ngờ vấn đề lập trường của cô”, người cán sự kia nói.

Tiểu nha đầu hít một hơi thật sâu, nói dứt khoát: “Dì, con không sao, mọi người mau trở về đi, nhớ nhắc Tống Tây Lĩnh ăn nhiều cơm, hàng ngày đều phải rèn luyện thân thể, còn Tiểu Cốc Đông, từ nay về sau không được đánh người nữa, biết không?”

Vừa nói nó vừa âm thầm nhét một tờ giấy vào trong tay Tô Hướng Vãn, sau đó vẫy tay, đi ra cửa: “Dì Tô, sau này gặp lại”

Cán sự hội phụ nữ đưa Mậu Phương Phương đi rồi quay lại, tiễn Tống đoàn và Tô Hướng Vãn ra cửa, khách khí nói: “Nói thật, những người có nghĩa khí như mấy người bây giờ không nhiều, đến cả ông bà nội nó còn không muốn nhận, chắc tuần tới là nó sẽ được gửi đến cô nhi viện, mấy người lần sau muốn gặp nó thì cứ đến thẳng cô nhi viện”

Tóm lại, tình hình trong nước cũng chỉ như vậy, cán sự hội phụ nữ nói vậy thật ra cũng chỉ vì Tống đoàn và Tô Hướng Vãn.

Sau khi ra ngoài, Tống đoàn đột nhiên giơ tay ra: “Cho tôi xem một chút, Mậu Phương Phương đưa cho em cái gì?”

“Ánh mắt của anh cũng quá gian xảo đi”, Tô Hướng Vãn nói, đưa tờ giấy trong tay cho Tống đoàn.

Tống đoàn hơi có phần đắc ý: “Cái này gọi là công phu dày công tu dưỡng, em cho là nó lặng lẽ nhét đồ vào tay em, tôi không nhìn ra sao?”

Mở tờ giấy ra, hai người cùng nhìn, trong đó chỉ viết một câu: Đồ vật được chôn dưới bàn thờ Thái tuế trong sân chính của nhà cũ, đào sâu 3 thước, lấy tất cả đồ lên đưa cho Tống Tây Lĩnh.

“Ồ, con trai tôi cũng có thể dựa vào phụ nữ để làm giàu nha”, Tống đoàn thất kinh: “Chúng ta đều biết Mậu Kỳ Niên cất giấu đồ nhưng không sao tìm ra được, hoá ra là chôn ngay dưới chân Thái tuế”

Người Tần Châu thích thờ Thái tuế. Thái tuế còn gọi là gia thần, ở xã hội cũ, mỗi nhà đều có chôn một người trong sân. Cho nên cái gọi là động thổ trên đầu Thái tuế chính là ý này.

Hàn Giang vì tìm kiếm đồ của Mậu Kỳ Niên mà một mực không chịu đi, chắc là cũng đã cho người nghiêm hình ép cung Mậu Kỳ Niên không ít nhưng hoàn toàn không ngờ được rằng, chỗ giấu đồ lại do Mậu Phương Phương nói cho Tô Hướng Vãn.

Chỉ có thể nói trong thế giới này, vì công danh lợi lộc thì đương nhiên sẽ sống tốt hơn.

Nhưng đôi khi bởi vì lương thiện lại thu được kết quả bất ngờ!

Quả thật Hầu Thanh Diệu sống ở đường Bài Phường, nhưng không phải trong nhà Lý Thừa Trạch mà ở trong một căn phòng trong khuôn viên gia đình của Cục công an do Cốc Bắc thu xếp.

Cô ta vốn mua cho Tô Hướng Vãn rất nhiều váy, đồ lót cỡ đại bự cùng đồ trang điểm, dĩ nhiên giống như Hồ Mẫn, nghĩ Tô Hướng Vãn là người mập mạp vừa thô vừa đen.

Vừa mở cửa ra, Hầu Thanh Diệu dường như ngừng thở trong 30 giây.

Phụ nữ 30 tuổi hẳn là đã có nếp nhăn, làn da cũng thô ráp, Tô Hướng Vãn lại còn sinh đến 3 đứa con.

Mặc dù đã quen nhìn đủ loại khí chất, làn da, vóc dáng ở Bắc Kinh, nhưng cô ta chưa từng thấy ai giống như Tô Hướng Vãn, xinh đẹp làm cho người ta thoải mái.

Tóm lại, trong nháy mắt, Hầu Thanh Diệu bị đả kích còn mạnh hơn Hồ Mẫn.

Dĩ nhiên từ trong thâm tâm, Tô Hướng Vãn cảm thấy Hầu Thanh Diệu là một nữ đồng chí rất tốt, áo sơ mi trắng, quần màu xanh giải phóng, đã ngoài 30 mà trên trán không có nếp nhăn, xoa xoa hai tay: “Đây chắc là Cốc Đông đi, tới cho dì ôm một cái”

Cốc Đông chỉ có một động tác đối với tất cả những người muốn ôm nó trừ Tô Hướng Vãn, đó là đạp.

Nhưng vì trên chân có phong ấn nên không dám đạp thật, dừng lại giữa chừng, đôi chân nhỏ đạp liên hồi trong không trung như bánh xe phong hoả.

“Nhà có 5 đứa nhỏ, nghe Thanh Sơn nói cô rất vất vả”, Hầu Thanh Diệu vừa nói vừa bắt đầu gọt táo.

Cô gọt táo rất khéo, nhìn một cái là biết người có luyện võ, vỏ táo được gọt dài mà không đứt, trong chớp mắt một quả táo đã được gọt xong, đưa cho Cốc Đông trước.

Được Tô Hướng Vãn gật đầu đồng ý, Cốc Đông bắt đầu ăn, miệng tuy nhỏ nhưng sức lớn, nó cắn một miếng to, kêu rắc rắc.

“Thanh Diệu, Hướng Vãn có mở một trang trại heo, cách hồ chứa nước của chúng tôi không xa, là một nơi minh sơn thuỷ tú (non xanh nước biếc), cô có muốn qua đó ở, thuận tiện nuôi heo một chút luôn không?” Tống đoàn ngắt lời.

Bàn tay Hầu Thanh Diệu đang gọt táo dừng lại: “Trang trại nuôi heo? Tôi không biết nuôi heo, Thanh Sơn, anh nghĩ sao?”

Tống Thanh Sơn mà, một trực nam điển hình: “Tôi cảm thấy rất tốt. Nếu cô đi thì tôi có thể tiết kiệm được một phần tiền sinh hoạt. Cô không biết, bốn thằng nhóc nhà tôi miệng to hơn con nhà khác, nuôi bọn chúng rất tốn sức”

Lời nói này cũng đủ đả thương người, Hầu Thanh Diệu tính khí tốt, thở thật dài nói: “Đúng là tôi liên luỵ đến anh, nhưng anh yên tâm, Thanh Sơn, chờ tương lai tôi có thể được minh oan, quay lại Bắc Kinh sẽ bồi thường toàn bộ chi phí vật dụng ở Tần Châu cho anh”

“Yên tâm, tôi đã ghi sổ lại hết rồi”, Tống đoàn hoàn toàn không xấu hổ.

Dĩ nhiên, nhà có 5 đứa bé, không làm như vậy thì không nuôi nổi đàn con.

“Đúng rồi, đứa nhỏ này nhìn không tệ, nghe nói nhà mấy người còn có 3 đứa con trai, 1 đứa con gái nữa phải không?” Hầu Thanh Diệu nói, lấy một thứ từ trong túi ra: “Cốc Đông, lại đây, dì cho con cái này”

Đó là một chú khỉ nhỏ chạy bằng dây cót. Hầu Thanh Diệu khéo léo lên dây cót vài lần, sau đó đặt chú khỉ lên bàn trà. Nó bắt đầu lộn nhào. Lần lượt, nó xoay từ đầu này sang đầu kia của bàn trà.

“Đến đây, cho con đó”, Hầu Thanh Diệu còn nói.

Cốc Đông nhìn hồi lâu, đột nhiên đạp một phát, con khỉ nhựa lăn từ trên bàn xuống đất, vỡ thành hai mảnh, mặt Hầu Thanh Diệu cứng đờ.

Làm ra chuyện này, tiểu tử kia có chút sợ nhưng nó trốn trong ngực Tô Hướng Vãn, bộ dạng: có mẹ ở đây, thiên hạ có là gì, đặc biệt không hề sợ hãi nhìn Hầu Thanh Diệu.

Tô Hướng Vãn bất đắc dĩ, đương nhiên muốn giơ tay lên phát vào cái mông tròn nhỏ của Cốc Đông, nhưng cô đang tự hát bài “Trái tim cảm ơn” trong lòng để ngăn Tần Châu sau này có một tiểu bá vương, Lư Đản bớt đi một phần nguy hiểm, cô nắm chân thằng nhỏ kia lên hôn một cái: “Không được đá người, cũng không được đạp đồ vật, mẹ hôn một cái, lần sau con chú ý hơn, được không?”

Mấy cái răng sữa của thằng nhỏ cắn vào môi, miệng không biết đang nhai cái gì, chờ Tô Hướng Vãn làm bộ hôn một cái, nó nhoẻn miệng cười, ngã vào lòng cô.

“Loại đứa nhỏ như Cốc Đông này cưng chiều như vậy là không được, phải giảng đạo lý cho nó, cũng phải giải thích hậu quả nó phải nhận nếu làm chuyện xấu. Hơn nữa đứa nhỏ hơn 3 tuổi rồi, không thể bế nó, phải để cho nó độc lập, nếu không lớn lên sẽ trở thành kẻ yếu đuối, không có chủ kiến. Tệ hơn nữa, nó có thể trở thành đứa nhỏ chỉ biết nghe lời mẹ. Hướng Vãn, đối với cách giáo dục này của cô với Cốc Đông, tôi phải phê bình vài câu, rất không phù hợp”, Hầu Thanh Diệu nói.

Tô Hướng Vãn còn chưa nói, Tống đoàn đã vội vàng giải thích: “Đứa nhỏ này khác với những đứa trẻ khác, cách giáo dục này của Hướng Vãn là đúng nhất, Thanh Diệu, cô đừng nói nữa”.

“Không, Thanh Sơn, ở phương diện này không phải chuyên môn của anh. Nếu cứ dạy nó như vậy, tương lai đứa nhỏ này có thể sẽ trở thành kẻ vô pháp vô thiên ngoài xã hội, trong nhà chỉ một mực nghe lời mẹ”, Hầu Thanh Diệu vẫn tiếp tục nói.

Cốc Đông đại khái cũng ý thức được bà dì này đang phê bình mình, nó nói vẻ ghét bỏ: “Dì này cũng thật chán ghét”

“Chiều con giống như giết con, mẹ con không chán ghét con thì sớm muộn gì cũng có ngày chiều con đến phát hư, bị tống vào tù”, Hầu Thanh Diệu bộ dạng hung hăng, vỗ bàn nói: “Con trai không phải dễ dạy, dạy tốt thì sẽ trở thành rường cột của nước nhà, dạy không tốt sẽ hủy hoại cả ba thế hệ”

Tống đoàn hít một hơi thật sâu, đứng lên: “Hướng Vãn, chúng ta đi thôi, để Thanh Diệu ở một mình một lúc đi”

Nhưng Tô Hướng Vãn không phải là loại người phải chịu đựng ấm ức.

“Chị Hầu, Tề Lực chồng chị cũng là người chỉ nghe lời mẹ thôi đúng không? Chị không cho rằng anh ta trở mặt với chị là vì nghe lời mẹ đấy chứ?” Tô Hướng Vãn hỏi lại.

Hầu Thanh Diệu đột nhiên nổi giận: “Thanh Sơn, loại chuyện này mà anh cũng có thể nói cho vợ nghe à?”

Tề Lực chồng cô chính là con trai bảo bối của mẹ chồng, mẹ nói gì cũng nghe theo, mà mẹ của Tề Lực là nhân vật số 1 ở thủ đô. Cho nên mới có chuyện chồng và mẹ chồng liên thủ, đem một phần tử trí thức cao cấp như cô, một nữ thẩm phán như cô trở thành kẻ người không ra người, quỷ không ra quỷ như bây giờ.

Nhưng Tề Lực kia không chỉ là con trai bảo bối mà còn đặc biệt dối trá, rõ ràng đã sinh con với một phụ nữ khác, nhưng khăng khăng nói rằng do mẹ sắp đặt mới thành như vậy, trong lòng hắn vẫn yêu Hầu Thanh Diệu. Vì thế Hầu Thanh Diệu bây giờ không hận chồng, chỉ hận mẹ chồng.

Trong lòng cô còn nghĩ, nếu mẹ chồng chết, chồng sẽ sửa án sai cho mình, đưa mình quay về Bắc Kinh.

“Cái này không liên quan đến Tống đoàn. Vừa bước vào cửa tôi đã thấy chị có thành kiến với Cốc Đông. Chị Hầu, tôi cũng là người thẳng tính, tôi nói thẳng, không cần bày trò phê bình con tôi trước mặt tôi. Tôi tự biết cách dạy con mình, chúng sẽ không bao giờ trở thành người giống như chồng chị”, Tô Hướng Vãn nói.

Hầu Thanh Diệu thở dài một tiếng: “Đồng chí Tiểu Tô, cô cảm thấy tôi ở Tần Châu tiêu một ít tiền của Tống đoàn nên không vui, tìm cách mắng tôi. Tôi nói cho cô biết, chúng tôi là đồng chí, không xấu xa như trong tưởng tượng của cô. Cô nên đọc nhiều sách hơn, cố gắng theo kịp tốc độ của Tống đoàn thay vì nghi thần loạn quỷ với anh ấy”

“Tôi chưa từng nói chị có gì xấu xa với Tống đoàn, các người đều là quân như, như Tống đoàn nói, quân nhân đều có điểm giới hạn, tất cả quân nhân Trung Quốc đều có điểm giới hạn. Tôi nghĩ chị là người đáng yêu nhất, tôi biết hiện chị chưa hiểu tôi, nếu chị hiểu tôi, nhất định sẽ không nói những lời như vậy”

Tô Hướng Vãn đứng lên: “Ngày mốt bảo Tống đoàn đưa chị đến trang trại heo, hiện tại chúng tôi thật sự thiếu người nuôi heo”

“Tôi là phần tử trí thức cao cấp, tôi không thể nuôi heo. Tống Thanh Sơn, nếu anh làm như vậy, tôi sẽ bỏ đi ngay”, Hầu Thanh Diệu nói.

“Lãnh tụ nói, không phân biệt ngành nghề cao thấp, lao động là vinh quang. Tôi có thể xây trang trại, có thể nuôi heo, chị Hầu, sao chị lại không thể làm? Ngày mốt chị đến công xã Hồng Tinh nuôi heo, không làm thì đi, không ai giữ chị”

Nói xong Tô Hướng Vãn bước ra khỏi nhà Hầu Thanh Diệu.

Lúc hai người lái xe đi, đương nhiên Hàn Giang đã biến mất.

“Không nghĩ em lại ăn nói lợi hại như vâỵ”, Tống đoàn đứng chống nạnh một lúc, đột nhiên mỉm cười: “Tôi đã khuyên vài lần, bảo cô ấy đi nuôi heo, cô ấy không nói gì, chỉ khóc. Chỉ là nữ đồng chí gặp nạn thôi, nhưng cô ấy vừa khóc, tôi thực sự không có biện pháp”

“Cho nên người ta vừa khóc, anh liền nói, Hướng Vãn nhà tôi chưa bao giờ khóc, sao cô lúc nào cũng sướt mướt thế, phải không?” Tô Hướng Vãn nói.

Tống đoàn ngây ngẩn cả người: “Sao em biết?”

Không cần phải nói, cái miệng của tên này có thể làm chết người, đoán chừng chỉ có người như Hầu Thanh Diệu, từng chịu đả kích lớn trước mặt chồng mới có thể chịu đựng được.

Đương nhiên, nếu Hầu Thanh Diệu không phải là người tốt, mấy năm qua ở Bắc Kinh vẫn chiếu cố cô rất nhiều thì cô đã chẳng thèm quan tâm đến hồng nhan tri kỷ của chồng làm gì.

Chỉ mong Hầu Thanh Diệu có thể thu mình lại, chịu khó nuôi heo vài năm, dù sao thì chồng cô và nhân tình kia cũng phải đợi đến khi xuống đài thì mới xử lý được.

Tống đoàn đột nhiên quay sang s* s**ng trên người Cốc Đông.

Tiểu tử kia bị Tống đoàn sờ nhột, cười ha ha không ngừng, đột nhiên há cái miệng nhỏ phun ra một thứ: “Ba, có phải ba tìm cái này không?”

Một vật hình tròn, bên trên là đầu thủy tinh, bên dưới là thiết bị nghe lén bằng kim loại đã bị thằng nhỏ cắn nát.

“Con cắn nó từ khi nào?” Tống đoàn cầm lấy, bất đắc dĩ nhìn Tiểu Cốc Đông.

“Không nhớ”, Cốc Đông không biết đây là thiết bị nghe trộm mà Hàn Giang lén cài vào người nó, vẻ mặt ngây thơ.

Tống đoàn cùng Tô Hướng Vãn bị thằng nhóc này làm cho phát điên.

Hiển nhiên Hàn Giang muốn tìm Hầu Thanh Dược, nhưng không hạ thủ trên người Tống đoàn và Tô Hướng Vãn được, vì thế lén gắn thiết bị vào người đứa nhỏ để dò xem Hầu Thanh Diệu đang ở đâu, cuối cùng bị Tiểu Cốc Đông một cắn phá hủy.

Tống đoàn lại phải vội vàng quay lại xem Hầu Thanh Diệu có bị lộ không, khẩn cấp chuyển cô đến chỗ khác, hai người lúc này mới lái xe tải trở về huyện.

Dù sao Hàn Giang không chỉ quan tâm đến Hầu Thanh Diệu mà còn để ý đến những đồ Mậu Kỳ Niên cất giấu, tuy rằng lúc nói chuyện, Tô Hướng Vãn và Tống đoàn không tiết lộ chỗ giấu đồ. Nhưng lúc hai người nói chuyện phiếm có nhắc qua những thứ trong nhà của Mậu Kỳ Niên.

Phải biết rằng, Hàn Giang không giống Lưu Tại Dã. Lưu Tại Dã dù miệng lưỡi hung dữ nhưng làm việc luôn tính đường lui.

Hàn Giang nếu bắt được đồ vật, hắn có nộp cho quốc gia hay không thì chưa chắc, nhưng hiện hắn đang muốn lập công, nếu lục soát được đồ của Mậu Kỳ Niên thì đoán chừng con đường thăng quan phát tài sắp đến rồi.

“Đại Cốc Đông đã về, mọi người mất đâu rồi?” xuống xe, Cốc Đông cố ý giẫm mạnh chân để các anh chị trong nhà chú ý đến mình.

Nhưng hôm nay trong nhà lại yên tĩnh lạ thường, hơn nữa còn có mùi khét.

Mặc dù Mậu Kỳ Niên đã bị bắt, nhưng ông ta làm ở cục công an huyện Thanh Thủy nhiều năm, bên dưới vẫn còn không ít thuộc hạ.

Tống đoàn dẫn đầu đội bắt Mậu Kỳ Niên, Tô Hướng Vãn sợ liệu có kẻ thù ẩn núp đến làm hại bọn trẻ hoặc trả thù không.

“Đông Hải, Tây Lĩnh?” Tô Hướng Vãn sợ hãi, nghĩ chắc có kẻ đốt nhà mình.

Ở trong bếp, từng trận khói đen bay ra, chốc lát sau, giữa đám khói đặc là ba cái đầu tròn vo nhô ra.

Lý Thừa Trạch lau mắt, mặt đen thui, Cẩu Đản trực tiếp bị hun thành một quả trứng đen, Lư Đản cả người ướt sũng.

“Mẹ, con đốt cháy cái nồi rồi”, vẫn là Lư Đản có dũng khí, dù sợ hãi vì đã gây họa nhưng vẫn dám nhận trách nhiệm.

Nó giơ tay lên nói: “Tất cả đều là lỗi của con, đừng trách hai đứa kia, nhưng từ hôm nay trở đi, chúng ta có thể không có nồi để nấu cơm”

Lý Thừa Trạch nghĩ, mình là lão đại, sợ rằng nếu chiếc nồi quý giá nhất trong gia đình bị cháy, Tô Hướng Vãn sẽ trách cứ nó trước, từ trong thâm tâm nói một câu: “Chúng con có thể một ngày không có ba, nhưng con cảm thấy một ngày cũng không thể thiếu mẹ được”. 

 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn