Tô Hướng Vãn chưa kịp nói gì, Tiểu Cốc Đông đã ngắt lời: “Dì là đàn bà xấu”
Tô Xảo biến sắc: “Đây là đứa trẻ nổi danh thích đánh người trong huyện chúng ta phải không, đúng là nhìn đã thấy ghét. Chị nhìn xem, trong mắt nó toàn là tà khí, đứa nhỏ này nhìn cái đã biết không phải thứ tốt lành gì, mau đưa đi đi”
Tô Hướng Vãn cười một tiếng: “Tôi thấy trong mắt em hai cũng đầy tà khí đấy thôi”
“Rồi chị xem, thằng nhóc này sớm muộn cũng gây hại cho chị”, Tô Xảo nói.
Cốc Đông trên tay bị phong ấn, chân bị phong ấn, cả cái miệng cũng bị phong ấn, tức giận kêu ầm lên, hai nắm tay nhỏ khua loạn trong không khí: “Dì này thật đáng ghét”
Đứa nhỏ 3 tuổi nhưng miệng mắng rất chuẩn, mắng xong còn hôn Tô Hướng Vãn một cái, thể hiện mình chính là bảo bảo của mẹ tốt.
“Chị, em nói thật chứ, chị đối với Tống Thanh Sơn chính là móc tim móc phổi, hơn nữa còn 5 đứa trẻ quấn lấy chị cả ngày, chẳng đi đâu được, mặc dù chị xinh đẹp thật đấy, nhưng đàn ông không chỉ thích đẹp mà còn thích mới lạ. Chị không tò mò xem hắn nuôi giấu loại đàn bà nào sao?”
“Không tò mò, một chút cũng không tò mò” Tô Hướng Vãn vừa nói vừa quẹo vào mua thức ăn.
Gần tới giờ tan tầm, có thể tranh thủ ghé qua mua thức ăn trước, nhà có 5 đứa nhỏ, trong đó 3 đứa đang tuổi lớn, cái gì chúng nó cũng ăn.
Mua rau mua thịt đối với Tô Hướng Vãn chẳng phải chuyện dễ dàng gì.
“Thật, em không gạt chị, là em rể chị nói thế, anh ấy đã theo dõi trong một thời gian dài, người đàn bà kia được nuôi ở Tần Châu, chỗ đường Bài Phường, Tống Thanh Sơn thường mỗi tuần đến một lần, mang đồ dùng tắm giặt rồi thức ăn tới, chị thử nói xem Tống Thanh Sơn đã từng mua thức ăn về cho chị chưa?” Tô Xảo vẫn đi theo đằng sau, lải nhải không ngừng.
Tô Hướng Vãn vừa ý mấy cái xương ống lớn, thịt bám bên trên không nhiều nhưng có nhiều mỡ, hỏi thì mới biết một xương ống giá 5 xu nên mua hết.
Cô định đi thì bị Tô Xảo kéo lại: “Trang trại heo của chị sắp mở, em rể hai của chị đang làm ở nhà máy thịt, cái chức giám đốc trại heo hẳn là của hắn đi phải không, em đã sớm nói với anh ấy rồi, giám đốc trại heo chính là anh ấy”
Tô Hướng Vãn cười: “Em hai, em bày biện mâm hơi sớm rồi, giám đốc trại heo đã có người ứng cử, đừng có nói với tôi nữa, lúc khác gặp”
Tô Xảo tức tối nhìn theo Tô Hướng Vãn bế đứa nhỏ, xách thức ăn đi phía xa: “Người đàn bà này sao lại mù quáng như vậy chứ?”
Về đến nhà, Tô Hướng Vãn vừa mới đặt Cốc Đông xuống đất thì nghe thấy tiếng Lư Đản kêu từ bên ngoài: “Ba, ba về rồi”
Đứa nhỏ này vừa nhìn thấy ba thì vui mừng khôn xiết, nhảy từ trên cây mơ xuống, vọt vào trong lòng ba nó.
“Có chuyện gì vậy, tôi ngửi thấy mùi thịt”, Tống đoàn đi vào, vui vẻ nói.
Hắn còn chưa biết đại hoạ sắp ập xuống đầu, mở nồi ra nhìn, bên trong là xương ống hầm với bắp, gần nửa nồi, đang sôi ùng ục.
“Sao bắp lại hầm với xương ống? Cái này mà dành cho người ăn sao? Tôi không ăn”, Tống đoàn không sợ chết nói.
“Vậy anh tự tìm cơm mà ăn”, Tô Hướng Vãn chọc vào cái xương, đã hầm nhừ rồi, quay lại gọi bọn trẻ: “Mỗi đứa một cái xương, gặm trước đi, còn bắp thì phải đợi hầm thêm một chút nữa”
Bắp hồi này không phải là loại lai giống hay biến đổi gen trong tương lai, hầm như vậy quả thực không ngon, nhưng cô hầm cùng xương xong thì mang ra nướng trên bếp than, mùi thơm lan toả khắp nơi, trong nháy mắt bọn trẻ bu lại giẳng nhau hết sạch mấy bắp ngô.
Tống đoàn có chút buồn bực, không có gì để ăn, tắm xong liền về phòng ngủ, Chi Chi đang tết tóc bím cho Cốc Đông, tết cái bím tóc nhỏ xíu xong chưa đủ còn gắn một cái nơ hoa đỏ thẫm lên đầu nó, biến Cốc Đông thành một em gái xinh đẹp mỹ miều.
Tô Hướng Vãn ra ra vào vào nhưng không hề nhìn đến hắn, chỉ nhìn hai đứa trẻ.
Đến lúc đi ngủ, một bên ôm Chi Chi, một bên ôm Cốc Đông, đẩy Tống đoàn ra một góc giường.
Tống đoàn buồn bực cực độ, nằm xuống, bụng vẫn sôi ùng ục, bấm ngón tay tính toán, ít nhất đã 3 tháng chưa được một lần chân chân chính chính ngủ trên giường đất với vợ mình, đàn ông mới 30 tuổi bị đói cũng không sao, nhưng chuyện kia làm sao mà nhịn được?
Tống đoàn đang vắt óc suy nghĩ xem mình đã đắc tội vợ ở chỗ nào, cố gắng nhớ xem Adrian đã cảnh báo những gì, làm gì để lấy lòng vợ thì thấy Tô Hướng Vãn lặng lẽ lăn tới: “Đói không? Tôi để dành 2 trái bắp, nướng một cái cho anh ăn”
Vợ mềm mại như ngọc, ôn nhu thơm tho, thời tiết vừa vào tháng 9 mát mẻ, làm cho Tống đoàn kích động không thôi: “Ăn gì cũng được, thời chiến không kỵ sống hay nguội, chúng ta giải quyết nhu cầu khác trước”
“Tống đoàn, cảm giác vụng trộm với đàn bà thế nào, k*ch th*ch không? Có phải thoải mái hơn ngủ với vợ không? Nói tôi nghe xem có thích hơn hôm ở nhà khách vợ giúp anh thoả mãn không?” đột nhiên vợ trở mặt thành thù.
Vốn đang cảm xúc tràn trề, soạt một cái Tống đoàn ngồi thẳng tắp trên giường ở tư thế quân sự: “Làm thế sẽ bị sét đánh, Tô Hướng Vãn, tôi không phải loại người như vậy”
“Loại người như vậy? Ở nhà bình dầu đổ cũng không thấy anh nhấc lên, ra ngoài mua thức ăn, đưa cơm cho người đàn bà khác? Như vậy anh cảm thấy tôi vẫn còn muốn nuôi con cho anh sao?” Tô Hướng Vãn càng nói càng cao giọng, làm Tống đoàn sợ hai đứa nhỏ bị đánh thức.
“Em muốn gì cũng được, nhỏ giọng lại một chút được không?” Tống đoàn sợ đến mức chỉ còn thiếu điều quỳ xuống gọi là bà nội: “Đừng gây gổ trước mặt con cái được không?”
Tô Hướng Vãn hiển nhiên bị chọc tức, mặt tái xanh.
Ngay lúc Tống đoàn cảm thấy đại chiến chuẩn bị bùng nổ, cô xì một tiếng, môi đỏ răng trắng nở nụ cười: “Hầu Thanh Diệu, cô ta tới đây bao lâu rồi?”
Tống đoàn thiếu chút nữa thì lên cơn đau tim: “Đồng chí Tiểu Tô, em có thể đừng lật mặt nhanh như vậy được không? Sao em biết là Hầu Thanh Diệu?”
“Đoán thôi”, Tô Hướng Vãn đẩy Tống đoàn ra: “Tôi đoán là Hầu Thanh Diệu, trừ cô ta ra thì không có ái khác. Nhưng chuyện gì đã xảy ra? Cô ta là một thẩm phán giỏi, sao lại rơi vào tình trạng phải trốn tránh mọi người như vậy?”
Tống đoàn lúc này mới nói cho Tô Hướng Vãn biết.
Hoá ra chồng của Hầu Thanh Diệu là Tề Lực, sau khi kết hôn vẫn không có con. Nửa năm trước, Hầu Thanh Diệu phát hiện chồng mình chẳng những có đàn bà bên ngoài, còn sinh một đứa trẻ.
Hơn nữa, cái người sinh con với chồng cô ta cũng là người có thế lực ở Bắc Kinh, phải sau năm 76 mới rớt đài.
Cho nên chỉ trong một đêm, Hầu Thanh Diệu đang từ thẩm phán bị đánh cho thành phần tử xấu, buộc phải chạy trốn.
Nói xong, Tống đoàn hơi ngạc nhiên: “Tôi còn tưởng rằng em sẽ nổi điên chửi mắng tôi mấy câu, thế mà em lại không ghen?”
Tô Hướng Vãn xoay mình ngồi dậy: “Tôi không thương anh, sao phải ghen?”
“Đồng chí Tiểu Tô, không thương cũng có thể ghen nha, dẫu sao em là vợ tôi, chuyện này tôi lại không thẳng thắn với em, chủ yếu là bởi vì Hàn Giang vẫn đang ở đây. Dẫu sao ít đi một người biết chuyện, Hầu Thanh Diệu thêm một phần an toàn”
Tô Hướng Vãn đi vào bếp, lấy hai cái bắp ngô nướng lên, đưa cho Tống đoàn, nói: “Sự hiểu biết về vợ của anh vẫn còn quá phiến diện, thật đó. Tống Thanh Sơn, anh không biết, chỉ cần chính sách tốt hơn một chút, vợ anh bất luận là ở phương diện quốc gia hay phương diện gia đình, có thể cống hiến bao nhiêu cho xã hội này”
Đối với những cống hiến của Tô Hướng Vãn với gia đình, Tống đoàn có thể chấm 200 điểm trên thang điểm 100, nhưng ở phương diện quốc gia thì cũng hơi khoa trương quá đi, chính hắn cũng không dám huênh hoang như thế.
Nhưng lời lấy lòng thì vẫn phải nói: “Tin tưởng, tôi vô cùng tin tưởng bản lĩnh của vợ mình, Lý Dật Phàm cũng không so với em được, thật đó”
“Nói trái lương tâm, cẩn thận cắn vào lưỡi đó”, Tô Hướng Vãn nói
Vốn định ồn ào thêm mấy câu, đột nhiên cô nhìn thấy Cốc Đông đang chớp chớp mắt nhìn mình.
Đành phải nín nhịn mọi chuyện xuống.
Cho dù Tô Hướng Vãn không muốn đi nữa, nhưng Tống đoàn đẩy thế nào cũng không chịu ra, vừa lo lắng đề phòng, hai người vừa trao đổi sâu sắc với nhau, thế nhưng càng lo lắng đề phòng thì càng không có đủ lực, càng không có đủ lực thì càng không ấn vào được.
Nhìn bộ dạng Tống đoàn, người đàn ông 30 tuổi kia, Tô Hướng Vãn cảm thấy hắn sắp nhịn đến nổ tung rồi.
Trong lòng cô nói, đáng đời, cho anh nhịn chết luôn đi.
……
Quả nhiên hôm sau, Hàn Giang tới trang trại heo tìm Tô Hướng Vãn nói 2 chuyện: “Chủ nhiệm Tô, thứ nhất tôi biết Hầu Thanh Diệu ở Tần Châu. Cô chỉ cần nói cho tôi biết cô ta ở chỗ nào, chúng ta cùng nhau tố cáo, một bước lên mây luôn. Thứ hai, tên mập Mậu Kỳ Niên chắc chắn còn giấu đồ vật lại, có thể Tống đoàn biết, cô nói cho tôi là ở đâu, chúng ta cùng nộp lên tổ chức để lập công, cô thấy thế nào? Tên Tống đoàn kia không nhờ vả được, cô muốn tiến lên một bước, phải dựa vào tôi!”
Tô Hướng Vãn cũng nghe nói, Mậu Kỳ Niên cất giữ của cải giống như Tào Kim Vượng, đoán chừng của nả không kém gì Lưu Tại Dã, nhưng tên đó cứng miệng, không moi được xem giấu ở chỗ nào.
Cho nên thật ra Tống đoàn cũng không biết chỗ giấu đồ.
Nhưng cô đặc biệt ghét tên Hàn Giang này, còn ghét hơn cả Lưu Tại Dã, nhìn thấy heo đi vào chuồng, cô lắc người lách ra, nhốt Hàn Giang ở trong chuồng heo.
“Chủ nhiệm Tô, mở cửa ra, tôi vẫn còn ở bên trong”, Hàn Giang ở cùng heo đập cửa kêu to.
Tô Hướng Vãn sải bước về phía trước, cố ý kêu lên: “Heo đang kêu gì đó, tôi không nghe được”
Hàn Giang biết rõ cô đang khi dễ mình, nổi điên lên: “Cô cứ chờ đó, Tô Hướng Vãn, đợi tôi bắt được Hầu Thanh Diệu thì cả nhà cô coi như xong đời”
Còn có Tô Xảo kia nữa, cô ta biết Hầu Thanh Diệu được giấu ở đâu. Tô Hướng Vãn còn tưởng mình lạnh lùng như thế thì cô em này sẽ hiểu mà không quấn lấy mình nữa.
Không ngờ rằng người này lại mặt dày vô liêm sỉ đến như vậy, có thể phá vỡ ranh giới cuối cùng của Tô Hướng Vãn.
Mậu Phương Phương cuối cùng cũng được thả ra, bởi vì Cẩu Đản lo lắng cho con bé nên Tô Hướng Vãn định tự mình đến Tần Châu tìm hiểu xem có ai nhận nuôi Mậu Phương Phương không, vừa lên xe thì đã nhìn thấy Tô Xảo.
“Chị, có phải chị định đánh ghen đến cửa không, để em hai giúp chị nhé?” Tô Xảo nói.
Trong xe khách đã đủ chỗ, Tô Xảo không mua ghế ngồi nhưng vẫn nhất quyết chen vào, gạt người bên cạnh ra để ngồi chèn vào cạnh Tô Hướng Vãn.
“Đến lúc đó nếu chị sợ thì cứ ở phía sau, để em đằng trước, chị gõ cửa rồi em xông vào bắt, đánh cho cô ta nát luôn”, Tô Xảo nắm hai tay, miêu tả một cách sinh động: “Chị trước giờ nóng tính nhưng không đủ tàn nhẫn, tay chân em lợi hại, đến lúc đó chị cứ nhìn xem, em không cào người đàn bà kia nát ra mới là lạ”
...
“Đúng rồi, hai cháu ngoại của chị mới vào trường, em đang sốt ruột quá, khi nào mới công bố vị trí giám đốc trại heo vậy? Chị, em nói cho chị biết, nếu em rể chị là giám đốc thì cái trại heo đó mới mở được, nếu là người khác thì thực sự không ổn đâu, chị cứ tin em đi”, Tô Xảo lải nhải không ngừng, vừa tỏ ra trung thành vừa tìm cách lợi dụng, làm Tô Hướng Vãn ồn ào muốn chết.
Hùng hùng hổ hổ, Tô Xảo cứ chen lấn nhét mình vào ngồi kẹp sát Tô Hướng Vãn như kẹp bánh mì.
Ngay lúc này, đột nhiên Cốc Đông nhéo tai Tô Hướng Vãn nói: “Mẹ tốt, chú xấu ở đằng sau”
Tô Hướng Vãn quay lại, quả nhiên thấy Hàn Giang đội mũ giải phóng, mặc bộ đồ Tôn Trung Sơn màu xám loang lổ mồ hôi, ngồi sau lưng cô cách một hàng ghế.
Trang phục của hắn ta thuộc loại tiêu chuẩn mà tầm thường nhất, đúng kiểu sách giáo khoa dạy về cách ăn mặc khi theo dõi. Thấy Tô Hướng Vãn quay lại, hắn còn cố tình kéo vành mũ xuống thấp, không muốn để cô nhận ra hắn.
Lảo đảo lắc lư trong xe, Tô Hướng Vãn soạt một cái, tát cho Tô Xảo một cái bạt tai, quát lên: “Tô Hướng Vãn tôi là chủ nhiệm Liên đoàn phụ nữ, nhưng liên đoàn phụ nữ không phải của nhà tôi mở, trại heo không phải của một mình Tô Hướng Vãn tôi, em hai, sao cô lại hồ đồ như vậy. Xã hội ta là xã hội chủ nghĩa mà cô có thể ngang nhiên nói tôi đưa chức giám đốc trại heo cho em rể hai, cô đang đâm sau lưng tôi đấy à?”
“Chị, sao tự nhiên lại đánh em?” Tô Xảo sửng sốt nói, lấy tay ôm mặt.
Giọng của Tô Hướng Vãn càng lúc càng lớn: “Mọi người đều ở huyện Thanh Thuỷ phải không, cho tôi một cái công lý đi, tôi là chủ nhiệm Liên đoàn phụ nữ, mở trang trại nuôi heo, nhưng đó là vì lợi ích của tất cả phụ nữ huyện Thanh Thuỷ. Em hai tôi suốt ngày quấn lấy, bắt tôi đem chức giám đốc trại heo cho em rể, ngày nào cũng bám theo tôi làm ầm ĩ lên, không làm thế nào được, mọi người bảo tôi phải làm gì?”
Trong xe đầy ắp người, chủ yếu là người dân huyện Thanh Thuỷ đang ngồi chen chúc. Mặc dù truyền thống người Hoa là kín đáo không gây chuyện, nhưng luôn làm việc tốt, họ chỉ vào mũi Tô Xảo nói: “Xã hội chủ nghĩa mà còn có loại người ép chị gái mình phải cho đi cửa sau, thật không biết xấu hổ”
“Này, chị tôi tranh thủ được tiền vốn, chị tôi mở trại heo, tại sao giám đốc trại heo lại không thể là người nhà tôi? Anh im miệng đi”
“Vấn đề chị cô là quan chức chính phủ, làm việc cho chính phủ. Nếu cô ấy thật sự đem chức giám đốc trại heo cho em rể, đến lúc bị phát hiện, cô ấy bị cách chức, cô bồi thường được không? Thật chưa thấy qua người không biết xấu hổ như vậy” lại một người khác chỉ vào mũi Tô Xảo nói.
Loại chửi mắng này, chỉ cần có người mở màn là tất cả cùng nhao nhao lên hùa theo.
Tô Xảo bực bội ngồi một lúc, đột nhiên kêu lên: “Tài xế, mở cửa, tôi muốn xuống xe”
Quay đầu hừ một tiếng, cô ta nói với Tô Hướng Vãn: “Chị, bắt đầu từ bây giờ chúng ta là kẻ thù, chị đúng là cái đồ đầu gỗ”
Cốc Đông bắt chước giọng Tô Xảo: “Chị là đầu gỗ, đồ đầu gỗ”
Mọi người thấy thằng nhỏ mặc đồ màu hồng, tròn như quả táo, giọng ồm ồm thì cười ầm lên.
Xuống xe, Tô Hướng Vãn hôn Tiểu Cốc Đông một cái: “Tiểu bảo bối, mắt con thật là tinh”
Tiểu Cốc Đông cũng hôn Tô Hướng Vãn một cái, vẻ rất đắc ý.
Xuống xe, Tô Hướng Vãn phát hiện Hàn Giang vẫn bám theo sau, theo dõi cô.
Người này quả nhiên ngoài mặt thì tỉnh bơ nhưng đằng sau lén theo dõi cô để lần ra chỗ Hầu Thanh Diệu, may mà vừa rồi cô kịp mắng Tô Xảo, nếu không để tên này nghe được thì Hầu Thanh Diệu chính thức xong đời.
Tô Hướng Vãn phải đi Liên đoàn phụ nữ thành phố Tần Châu,
Bởi vì Mậu Phương Phương chưa đến tuổi để cải tạo lao động nên quân khu trả về Liên đoàn phụ nữ, tìm người nhận nuôi nó.
Trên đường chính của Tần Châu, Tô Hướng Vãn đang đi đột nhiên có tiếng phanh gấp, sau đó là tiếng hét của Hàn Giang: “Ai mẹ nó không có mắt, định đâm lão tử vậy?”
Đó là một chiếc xe tải đã bị hỏng, suýt nữa thì đâm vào cây, Hàn Giang kẹp giữa thân cây và chiếc xe, thở hổn hển.
Từ trên xe bước xuống chính là Tống đoàn, cầm còng tay, chỉ vào Hàn Giang.
Rốt cuộc hắn là một người lính, mặt đen, cầm còng tay, rất hung thần ác sát.
“Tôi không có ý gì, tôi cũng không theo dõi Tô Hướng Vãn, chỉ tuỳ tiện đi lung tung thì gặp phải, thật đấy”, Hàn Giang giơ tay nói.
Tống đoàn giơ còng tay trong tay lên, nói: “Vậy thì thật tốt, tôi cũng không muốn di chuyển cái xe ra, uỷ khuất đồng chí Hàn đứng ở đây lâu thêm một lúc nữa, được không?”
Hàn Giang bị ép vào thân cây, muốn ra cũng không ra được, hai tay nắm chặt lại.
Bây giờ cũng không có giả bộ gì nữa, xe của Tống đoàn đang đậu ở lề đường bên kia.
“Anh cũng quá khoa trương đi, đây là điều tra viên của thủ đô cử tới, anh liền bắt người ta đứng yên ở đó à?” Tô Hướng Vãn nói.
Tống đoàn nói ngắn gọn: “Tôi đã tìm được một nhân viên tốt cho trại heo của em, chờ em gặp được Mậu Phương Phương xong, chúng ta cùng đi gặp người đó”
Tô Hướng Vãn thầm nghĩ, người này không phải là Hầu Thanh Diệu đi.
Bắt hồng nhan tri kỷ của chồng đi nuôi heo, liệu có ổn không?