Ý nghĩa chân chính của mồ hôi đổ cho nước nhà, vinh dự thuộc về em là gì? Chính là những gì Tô Hướng Vãn đang đối mặt.
Khoảng 5 ngày sau, nửa đêm canh 3, Tống đoàn trở về, cả người toàn mồ hôi thúi, thần sắc cũng không được tốt.
Mùa hè, cả người hắn ướt đẫm mồ hôi, râu ria lởm chởm, quần áo không biết làm sao mà rách nát hết cả, toàn thân đen thui.
“Rốt cuộc anh đi làm gì mà lại thành như vậy?” Tô Hướng Vãn hỏi.
Tống đoàn tê liệt ngồi ở bàn đá nửa ngày mới nói: “Phiền em lấy cho tôi ít nước, tôi phải tắm”
Dừng một chút, hắn nói thêm: "Vật liệu hạt nhân đã đến nơi an toàn. Từ giờ trở đi, nhà máy điện hạt nhân sẽ chính thức được xây dựng. Đối với chúng tôi, đó không phải là sự mệt mỏi, mà là áp lực, sợ rằng vật liệu hạt nhân sẽ bị mất, sợ mình trở thành tội nhân thiên cổ, toàn đoàn trên dưới 30.000 người đã 5 ngày đêm không chợp mắt”
Tô Hướng Vãn mặc dù là người hiện đại nhưng ngoại trừ Fukushima và Chernobyl, cô không biết gì về nhà máy điện hạt nhân.
Cô chỉ biết hơn 30.000 người trong Quân đoàn Kỹ thuật chỉ tham gia vào một dự án này. 30.000 người đó phải ở trên núi, rất xa gia đình của họ, trừ Tống đoàn ngẫu nhiên có gia đình ở đây, đa số mọi người một năm chỉ được về nhà 1 lần.
Gánh nặng nhiệm vụ trên vai Tống đoàn tưởng như vô hình nhưng thực sự nó đủ nặng.
“Anh ăn chưa?” Tô Hướng Vãn hỏi.
Tống đoàn xoa xoa bụng, ý là chưa ăn gì.
Nhà lúc này không còn đồ ăn gì, Tô Hướng Vãn đang nghĩ có nên nấu cho hắn tô mỳ, Tống đoàn đột nhiên nói: “Tôi muốn ăn bánh bao không nhân, nhà còn không?”
Tô Hướng Vãn suy nghĩ, đúng lúc vẫn còn một ít tóp mỡ, là cô để dành định nuôi Tiểu Cốc Đông, thế là hâm nóng lại nhét vào bánh bao, bôi đầy dầu ớt đỏ cả trong lẫn ngoài, kẹp vào đó hai cọng hành, đưa cho Tống đoàn.
Ăn một cái bánh bao mềm nóng hổi, tắm rửa xong, cuối cùng Tống đoàn cũng sống lại.
“Đúng rồi, 2 ngày nay em có nghe đài không?” Tống đoàn đột nhiên hỏi Tô Hướng Vãn.
“Cả ngày vật nhau với 5 đứa trẻ, còn phải đi làm, anh nghĩ tôi còn thời gian để nghe đài à?” Tô Hướng Vãn hỏi ngược lại hắn.
Tống đoàn dừng một lúc, đột nhiên cười lên: “Chắc khoảng 3 ngày nữa, em nhớ dậy sớm nghe đài, Phó thống soái chắc là mất chức rồi”
Kiếp trước, Lâm phó thống soái chết ở Ôn Đô Nhĩ Hãn, bây giờ đã sắp vào tháng 8, thời gian cũng không cách biệt nhiều lắm, cho nên dù Tống đoàn dương dương đắc ý, Tô Hướng Vãn cũng thấy không có gì đáng kinh ngạc.
“Em nói cái thời điểm nào là sụp đổ?” Tống đoàn suy nghĩ một chút, đột nhiên hỏi.
Tô Hướng Vãn nói dứt khoát: “Năm 76, còn 5 năm nữa, anh cứ từ từ chờ trong khi xây dựng nhà máy điện hạt nhân đi”
Tống đoàn sầm mặt lại, 5 năm nữa, thật là một thời gian dài.
Hai người cùng nhau vào phòng, Tống đoàn đang c** th*t l*ng thì đột nhiên thấy cái đầu tròn của Tiểu Cốc Đông từ trong chăn chui ra.
Hai con mắt tròn sáng lên, tỉnh như thỏ.
“Đứa nhỏ này sao vẫn còn chưa đưa đi?” Tống đoàn thất kinh, kéo thắt lưng lại.
Tô Hướng Vãn chưa kịp giải thích, Tống đoàn đột nhiên xắn quần áo lên nói: “Đi, tối hôm nay tôi phải làm, dù trời có sập xuống cũng phải làm, mà còn phải làm một cách thoải mái thoả mãn”
“Đứa nhỏ thì sao?” Tô Hướng Vãn nói.
Tống đoàn nhìn Chi Chi đang ngủ say, lại nhìn thằng nhóc đang trốn trong chăn giả bộ ngủ, tức giận nói: “Cho nó uống gió tây bắc đi”
Hắn cáu kỉnh một cách vô cớ, Chi Chi cũng được đi, mình sinh ra thì phải chịu.
Còn cái thằng Tiểu Cốc Đông này, tiểu bát đản này ở đâu ra mà chiếm giường của hắn?
Ra cửa, Tô Hướng Vãn còn tưởng Tống đoàn dẫn mình đi đâu, không ngờ lại về ký túc xá của hắn.
Nhưng Tống đoàn gần đây hình như có chút bí mật.
Trong ngăn kéo bị khoá lại ở phòng ký túc xá của hắn, có một mùi thơm thoang thoảng.
Tô Hướng Vãn bắt hắn mở ra, bên trong có 2 hộp kem Bách tước linh.
“Gì đây? Của ai?” Tô Hướng Vãn bây giờ là vợ hắn, có quyền thẩm vấn những chuyện này.
Tống đoàn hít sâu một hơi, ngồi ở mép giường xoa xoa tay nói: “Em biết không, những người có vợ ở xa tới thăm, về lý là có thể ở cùng trong ký túc xá”
“Thì sao?” Tô Hướng Vãn hỏi.
Tống đoàn từ sau 30 tuổi đã có nhiều nếp nhăn hơn, bây giờ cũng coi như một lòng một dạ, sẽ không gạt Tô Hướng Vãn âm thầm gửi tiền về cho mẹ nữa, Tô Hướng Vãn gần đây nhìn hắn thấy hắn có vẻ ngày càng hấp dẫn.
Ngay cả nhìn những nếp nhăn kia cũng vô cùng ôn nhu. Người này mặc dù bận rộn công việc nhưng chuyện nhà luôn vẹn toàn, ở phương diện trách nhiệm không có gì để chê.
Chỉ là quá nghiêm túc cứng nhắc, vốn trước đây người vợ không tin tưởng vào cuộc sống gia đình, luôn muốn rời đi, hắn còn biết làm chút lãng mạn, nghĩ cách k*ch th*ch cuộc sống, bây giờ thì ngược lại, không những không k*ch th*ch mà ngay cả dáng vẻ vì con níu kéo cũng không còn nữa.
Có đôi lúc quả thật Tô Hướng Vãn muốn cãi nhau vài câu với hắn.
“Nhưng hôm nay là lần đầu tiên của tôi ở đây, đến lúc đó em nhỏ giọng một chút được không?”
“Cút đi, muốn tôi thoả mãn d*c v*ng của anh à, không có cửa đâu. Nếu tôi biết nửa đêm canh ba anh kéo tôi tới ký túc xá, đánh chết tôi cũng không tới”
Tô Hướng Vãn vừa nói vừa cố ý kéo váy. Đúng vậy, hôm nay cô mặc váy, mát mẻ, không toát mồ hôi, lại tôn lên vóc dáng, dưới ánh đèn quả thực mê người.
Tống đoàn bị doạ cho hoảng: “Bên cạnh còn có người, em đừng đùa loạn lên nữa. Còn nữa, đồ mỹ phẩm này là Hầu Thanh Diệu cho em, gần đây bận quá nên tôi quên mất”
Tô Hướng Vãn lúc này mới nhớ, ít nhất cũng nửa năm rồi cô không nhận được thứ gì từ Hầu Thanh Diệu. Cô mở hộp Bách linh tước ra ngửi một cái, mùi có vẻ nhạt, nhìn ngày tháng sản xuất, quả nhiên là nửa năm trước.
“Ngủ đi, sao em không nằm xuống?” Tống đoàn đã chuẩn bị sẵn nong sẵn nia, dĩ nhiên phải thúc giục Tô Hướng Vãn.
“Hứ, đừng đụng vào tôi”, Tô Hướng Vãn vừa nói vừa rửa mặt, lấy kem Bách phục linh ra tỉ mỉ bôi lên mặt, cổ và tay rồi nói: “Anh cứ chờ đó đi, Tống Thanh Sơn, đến khi kỳ thi tuyển sinh đại học năm 1976 được tổ chức lại, tôi sẽ lập tức thi vào đại học, đến lúc đó anh muốn nghe có người kêu cũng không có đâu”
Tống đoàn không muốn vì Tiểu Cốc Đông mà phải nín nhịn đến chết nên mới nghĩ ra cách chạy đến ký túc xá để giải quyết.
Nhưng hai người vừa lên giường thì cái giường bắt đầu kêu kẽo kẹt. Tống đoàn vừa lật người, giường lại kêu kẽo kẹt, nghe âm thanh này có vẻ như chiếc giường sắp đoản thọ đến nơi.
Cách vách chính là cảnh vệ Tiểu Ngô, Tống đoàn muốn phát điên: “Tô Hướng Vãn, mấy ngày tới tôi phải tăng ca rồi, em có thể phối hợp một chút không?”
“Anh chuẩn bị làm chuyện lớn như vậy mà không biết bỏ 5 đồng ra để thuê một đêm ở nhà khách à?” Tô Hướng Vãn nói: “Anh thật là keo kiệt mà, nửa đêm gọi tôi ra ký túc xá, ngủ trên cái giường kẽo kẹt này, tôi không động đậy, là nó tự kêu loạn lên, anh trách tôi cái gì?”
Tống đoàn vèo một cái xoay người ngồi dậy: “Nhà khách cũng có thể làm loại chuyện này à?”
“Ở thời đại của tôi, nam nữ chưa lập gia đình muốn làm loại chuyện này đều đi nhà khách. Dáng vẻ này của anh là nghèo muốn điên rồi, chuyện lớn như vậy mà 5 đồng tiền còn phải tính toán”, Tô Hướng Vãn nói.
Tống đoàn không phải cố tiết kiệm tiền, người thuần phác như hắn khi vào nhà khách, vì giữ mặt mũi của quân nhân mà ngay cả nằm trên giường cũng thẳng băng như đứng gác.
Tung chăn ra, hắn nói: “Đi nhanh lên, không phải chỉ 5 đồng thôi sao, tôi sắp lên đại tá rồi, tiền lương chắc chắn sẽ tăng, 5 đồng này tôi trả được”
Tô Hướng Vãn bất chợt dừng lại: “Anh thật sự lên đại tá à? Từ trung tá lên đại tá chẳng phải ít nhất 10 năm sao?”
“Bởi vì nhiệm vụ binh đoàn nên được đặc biệt cất nhắc”, Tống đoàn nói.
Tô Hướng Vãn thật là không nghĩ tới mình có thể gả cho một sĩ quan, người này còn có thể thăng chức lên phó sư trưởng.
Người đàn ông này thật đủ đẹp trai, dẫu sao cùng làm lính, thân thể cứng như sắt thép, nhưng nửa đêm canh ba mang theo vợ, còn xách túi đồ tắm của vợ, vợ còn đi dép lê, âm thầm tìm một chiếc giường để làm việc, thì quả thật có chút bại hoại.
Hai người vội vã nửa đêm chạy từ ký túc xá đến nhà khách, hỏi ra mới biết, người ta không chỉ đòi tiền mà còn phải có thư giới thiệu.
Tô Hướng Vãn tóc tai bù xù, Tống đoàn cúc áo cài lệch, phụ trách nhà khách ngáp một cái nhìn hai người rõ là không đàng hoàng, nếu không phải Tống đoàn cùng Tô Hướng Vãn đều có danh tiếng trong huyện thì chắc đã bị đuổi ra ngoài rồi.
Vì vậy Tống đoàn lại chạy về phòng làm việc, tự viết cho mình một thư giới thiệu rồi hộc tốc chạy đến nhà khách.
Nhưng đến lúc vào trong nhà khách mới phát hiện đã hết bao cao su, hai người xô nhau vào giường, cuối cùng tự giải quyết cho nhau. Tống đoàn không kiềm chế được mà điên cuồng, làm cho phòng bên cạnh không chịu được, nhân viên phục vụ phải đến gõ cửa, đối với Tống đoàn mà nói chỉ có thể dùng 4 chữ để hình dung: Không thể nhìn lại.
Không những thế, sáng sớm hôm sau khi Tống đoàn đi ra khỏi nhà khách, luôn cảm thấy mọi người đang nhìn mình chằm chằm, trong mắt viết 2 chữ: Lưu manh.
Hôm nay là ngày bọn nhỏ xuống nông thôn lao động, nếm thử cuộc sống ức khổ tư điềm.
Tô Hướng Vãn đã lâu chưa về thôn Tiểu Tống, vừa lúc Hàn Giang vẫn còn đang ở đây nên cô mang Hàn Giang theo, lấy chiếc xe SUV của Tống đoàn chở bọn nhỏ về thôn Tiểu Tống.
Mấy đứa bé đã thật lâu chưa về đây, đối với quê quán của mình đương nhiên vô cùng thân thiết.
Xuống xe, ngay cả Lý Thừa Trạch cũng vô cùng kích động, chạy thẳng vào trong sân nhà mình.
Chỉ có Cẩu Đản không hứng thú lắm, kéo cánh tay Tô Hướng Vãn vẻ buồn buồn.
“Đi nhanh lên, vào nhà một vòng rồi qua nhà Tống Kiến Quốc ăn cơm ức khổ tư điềm, mấy bạn của con Dã Đản, Thiết Đản còn có Hỉ Đản, Hùng Đản đang chờ các con đó”
“Nhưng mẹ, chú Hàn có đồng ý nhận nuôi Mậu Phương Phương không?” Cẩu Đản hỏi.
Thằng nhóc này khó khăn lắm mới quên được Tiểu A Xá, gặp một cô bé đen thui, mập mạp, có chút xấu xí, dĩ nhiên cũng là khó khăn lắm mới có một cô bé không chê cái đầu to, không chê dáng vẻ nhút nhát của nó, thích nó, nguyện ý chơi với nó, bây giờ cô bé đó không có chỗ đi, nó lo lắng như một người lớn.
Liên quan đến chuyện này, Hàn Giang đã sớm nói qua với Tô Hướng Vãn, hắn không thể nhận nuôi Mậu Phương Phương. Dẫu sao mẹ ruột Mậu Phương Phương cũng là người Nhật Bản, hơn nữa còn tự nguyện làm Hán gian, Mậu Phương Phương bị mẹ chỉ đạo quả thật đã ăn trộm đồng hồ đeo tay của Tô Hướng Vãn.
Bây giờ là niên đại về huyết thống, nếu cha là anh hùng, con sẽ là anh hùng, nếu cha hèn nhát, con sẽ lười biếng. Hàn Giang nhắc đến chị dâu là tức đến nghiến răng nghiến lợi, như lời hắn nói, vì chị dâu là gián điệp nên gia đình hắn không cả đi tìm máu thịt của chị dâu mình. Trong hoàn cảnh đó, làm sao có thể nhận nuôi Mậu Phương Phương?
Cho nên Tô Hướng Vãn chỉ có thể khuyên nhủ Cẩu Đản: “Nếu Hàn Giang không muốn thì chúng ta tìm người khác, trong huyện Thanh Thuỷ sẽ có nhiều người muốn nhận nuôi bé gái, con mau đi chơi đi, nhé?”
Cẩu Đản vừa quay đầu lại, lập tức nhìn thấy bọn Thiết Đản, Dã Đản, Hỉ Đản đã cao lớn hơn, đứng ngay sau lưng mình.
Vừa thấy Cẩu Đản, mấy tiểu tử nhất thời nhấc nó lên, ném lên không trung.
Hôm nay bọn chúng phải đi hái lúa mạch trên cánh đồng, mỗi đứa cầm theo một cái giỏ, vui vẻ lên đường.
Hàn Giang vốn là người thành phố, lần đầu tiên về nông thôn đi loanh quanh nhìn ngắm. Thôn Tiểu Tống thật sự là nơi non xanh nước biếc, có thể nói đã vô cùng thoả mãn lòng hiếu kỳ của hắn về nông thôn.
Hơn nữa, còn phải đi thăm lứa heo lai từ heo rừng và heo nhà, Hàn Giang vì muốn tìm nguồn cung cấp thịt heo đặc biệt nên xoa xoa tay, chuẩn bị xem con heo rừng trong truyền thuyết trông như thế nào.
Người dân thôn Tiểu Tống đã gặp người trong thành nhiều, nhưng chưa từng thấy ai cao lớn, uy mãnh lại đẹp trai như Hàn Giang, nói tiếng phổ thông giống như những người đóng trong phim.
Cho nên hắn đi xem heo rừng, người dân toàn thôn xem hắn.
Lão heo rừng trong thôn là do Tống đoàn và mấy người lính bắt từ trên núi 3-4 năm trước, bởi vì ăn ngon, cả ngày chỉ có việc phối giống nên bộ lông đen bóng mượt, dáng vẻ uy phong lẫm liệt, đẹp trai chết người.
Quan trọng hơn, nó phải nặng hơn 500 cân.
Hàn Giang nhìn một cái liền vui mừng: “Con heo này được, nếu không thì thịt đi cho tôi nếm thử mùi vị một chút”
Tống Kiến Quốc dĩ nhiên không đồng ý: “Heo trong thôn của tôi hiện nay chỉ toàn phối giống với con heo này, không thể làm thịt được”
Tô Hướng Vãn tò mò: “Kiến Quốc, con heo này chẳng phải không chịu phối với các con khác trừ con heo nái nhỏ kia sao? Bây giờ nó đã chịu phối với các con heo khác chưa?”
Tống Kiến Quốc hầy một tiếng, chưa kịp nói thì Tống Phúc đã kêu lên: “Đừng nói đến nó, trừ con heo nái đó, nó không chịu phối với bất kỳ con nào khác, nhút nhát hơn cả ba của con, chỉ nhận mỗi vợ nó thôi”
Một câu nói này của thằng nhóc làm mọi người cười ồ lên.
Bọn nhỏ buổi trưa ăn cơm ức khổ tư điềm ở nhà Tống Kiến Quốc.
Cái gọi là cơm ức khổ tư điềm chính là canh nấu từ hạt kê và rau khoai lang đỏ. Ở xã hội cũ, loại canh này trong vắt có thể nhìn thấy đáy, nhưng bây giờ đã giải phóng, thôn Tiểu Tống cũng có nhiều lương thực nên cháo nấu đặc hơn, đến mức có thể cắm thẳng cây đũa mà không rơi.
Bọn nhỏ mỗi đứa một chén, ngồi tụ tập ăn rất vui vẻ.
Nhưng Lư Đản có chút không hiểu: “Anh, xã hội cũ người ta có ăn ngon như vậy không?”
Lý Thừa Trạch dù sao cũng lớn hơn, vỗ vai Lư Đản nói: “Ngốc, đó là Tống Kiến Quốc thương chúng ta, cố ý nấu cho đặc, chứ ở xã hội cũ mà có cháo đặc ăn như vậy, ai còn muốn tạo phản chứ”
“Nếu hồi anh bị xử vì tội lưu manh mà đến đây cải tạo lao động thì thật tốt, ngày nào cũng được ăn cháo”, Lư Đản vẻ mặt thành thật nói: “Em thấy cháo của kẻ gian ăn rất ngon”
Nhắc đến tội lưu manh chính là nỗi đau của Lý Thừa Trạch, vĩnh viễn không được nói đến, nó biến sắc: “Tống Tây Lĩnh, đoán xem tối nay ăn ức khổ tư điềm là cái gì?”
Mặt Cẩu Đản ngơ ngác: “Cơm gì hả anh?”
Lý Thừa Trạch chỉ Lư Đản, nghiêm trang nói: “Đốt củi hầm Lư Đản, Tống Kiến Quốc nói rồi, chưng lên mềm nhũn ra sau đó chia cho chúng ta ăn”
Mặt Cẩu Đản vẫn ngơ ngác, l**m l**m môi: “Tống Đông Hải khẳng định ăn không ngon, chúng ta hầm Cốc Đông đi, nó mập mạp thế, cắn một cái sẽ đầy mỡ”
Bên kia, vì để chiêu đãi Hàn Giang, trong thôn làm thịt một con heo con của nhà heo rừng kia, sau đó đem thịt ba chỉ, xương sườn và hai chân trước đến nhà cho Tô Hướng Vãn.
Tô Hướng Vãn bận nấu ăn cho Hàn Giang, dưới sự giám sát trực tiếp của hắn, cô phải nấu thịt heo rừng này cho hắn ăn.
Chi Chi cùng Tiểu Cốc Đông không phải đi hái lúa mạch, không phải ăn ức khổ tư điềm, đang chơi đùa trong sân.
Buổi trưa hắn ăn một nồi thịt kho, một đĩa sườn om nước tương, một đĩa dưa leo thập cẩm và một đĩa rau xào, ăn đến mức cái bụng tròn vo.
Dĩ nhiên hắn cũng rất thức thời, buổi tối hôm đó trở về nhà khách liền liên lạc với đầu Bắc Kinh, đem chỉ tiêu cung cấp đặc biệt của thành phố Tần Châu trực tiếp giao cho Tô Hướng Vãn.
“Chủ nhiệm Tô, cô biết không, chỉ cần cô chịu phối hợp làm việc với tôi, không chỉ làm chủ nhiệm Liên hiệp phụ nữ huyện Thanh Thuỷ, tôi còn có thể đưa cô lên Đại lễ đường Nhân dân, để cô trở thành đại biểu của Đại hội Đại biểu Nhân dân toàn quốc" Hàn Giang giơ chỉ tiêu trong tay lên, lau miệng nói: "Chúng ta có thể cùng nhau thăng chức, lên cao, tùy thuộc vào việc cô có chịu hợp tác với tôi hay không."
“Phối hợp thế nào, anh nói một chút cho tôi nghe xem”, Tô Hướng Vãn nói.
Cô không phải mê chức tước, nhưng cũng muốn biết trong hồ lô của tên này có cái gì.
Hàn Giang ăn no nê nhưng vẫn có chút không thoả mãn: “Đừng tin Tống Thanh Sơn nhà cô, tin tôi đi, cụ thể chuyện gì đến lúc đó tôi sẽ nói cho cô”
Tên đại tra nam này, nửa tháng sau, tờ giấy chuyển tiền 1 vạn rưỡi đã đến tay Tô Hướng Vãn.
Hơn nữa còn làm ra vẻ huyền bí: “Chờ thêm một thời gian nữa, tôi có thể cho cô một khoản tiền, nhưng cô phải nghe tôi, hiểu không?”
Tên cao da chó này bám dính không chịu đi, Tô Hướng Vãn thấy phiền muốn điên rồi, nhưng vì khoản tiền trước mắt, cô tạm thời chịu đựng hắn.
Cốc Đông tất nhiên vẫn nuôi ở chỗ Tô Hướng Vãn.
Không có biện pháp, Hàn Giang đối với Cốc Đông mà nói, chính là rượu của kẻ nghiện và tiền của kẻ đánh bạc, vừa nhìn thấy là nó quên hết những gì được dạy, cho nên đến giờ, Tô Hướng Vãn vẫn chần chừ không nói rõ thân thế của Cốc Đông cho hắn.
Cuộc sống cứ như vậy trôi qua bình thản nhưng đầy hy vọng.
Tống đoàn lần này quả thật phải tăng ca, thỉnh thoảng thấy xe của hắn ở trung tâm chỉ huy, nhưng gần một tháng nay chưa về qua nhà.
Tô Hướng Vãn vừa mới than phiền chuyện ngày nào Tống đoàn cũng tăng ca, một chút cảm xúc mạnh mẽ của cuộc sống cũng không có thì không ngờ cả k*ch th*ch cùng bất ngờ đều đổ ập xuống.
Hết giờ làm, cô em gái thứ hai Tô Xảo chạy đến hội phụ nữ tìm Tô Hướng Vãn, hơn nữa vẻ mặt rõ ràng là vui sướng trên sự đau khổ của người khác.
“Chị, chuyện lớn rồi, nói cho chị biết, Tống Thanh Sơn giấu nuôi một phụ nữ ở Tần Châu, cũng phải được nửa năm rồi, chị ở nhà nuôi con nên không biết gì phải không?” Tô Xảo nói.