Lúc nổ súng bắt Mậu Kỳ Niên, đám trẻ con ở huyện Thanh Thuỷ bị một phen sợ hãi, nửa đêm vẫn chưa ngủ được.
Là công binh đoàn 307 tiến hành bắt giữ.
Tống đoàn lần đầu tiên cầm súng thi hành nhiệm vụ, lúc hắn xông vào khu đại viện, Lý Thừa Trạch cùng đám Lư Đản không sợ chết, trèo lên tường nhìn.
Trong mắt bọn chúng, ba là người chuyên về xây dựng, hôm nay thấy ba cầm súng xông pha đi trước mới biết ba làm công binh cũng chính là lính, còn là loại lợi hại nhất.
Mậu Thanh cùng Mậu Phương Phương đều bị đưa đi, trong nhà không chỉ có súng còn có điện đài, tiền, thiết bị nghe lén, các loại thuốc nổ! Thật khiến bọn trẻ mở rộng tầm mắt.
Hơn nữa, Tô Hướng Vãn cảm thấy bọn chúng đã hết hy vọng.
Trừ Cẩu Đản sợ hãi khóc lóc khi Mậu Phương Phương bị bắt đi, hai đứa lớn không hề sợ hãi, chỉ cảm thấy kỳ lạ.
“A, hôm nay cơm nước không tệ nha”, sáng sớm Tống đoàn vừa bước vào cửa đã ngửi thấy mùi trứng rán, cười nói.
Mấy đứa bé tối hôm qua thấy mặt hắn đen sạm đưa Cao Nguyên và chị em Mậu Phương Phương đi, nghe nói còn phải đấu súng với Mậu Kỳ Niên, vốn là có chút sợ.
Nhưng Tống đoàn vừa đưa tay ra, Lư Đản đã lao tới.
Vác nó lên vai đi một vòng trong sân, Lư Đản hít một hơi thật sâu: “Trên người ba vẫn còn mùi lửa! Mùi thuốc súng”
“Thơm không?” Tống đoàn hỏi.
“Cực thơm”, Lư Đản nói.
Tô Hướng Vãn đang bận đánh trứng trong bếp, bánh bao mới hấp nóng hổi, kẹp dưa muối cùng kim chi, còn có một chút tóp mỡ, đủ thơm lừng.
“Sao, hôm nay không phải sẽ tuyên dương Hàn Giang sao?” cô đưa bánh bao tới, cười hỏi Tống đoàn.
Tống đoàn nói: “Đúng rồi, dẫu sao hắn cũng là anh hùng bắt gián điệp, chẳng phải hắn đã nổ súng mở màn sao?”
Lư Đản định nói, Lý Thừa Trạch đã bịt mồm nó lại.
Tô Hướng Vãn vội vàng cho mỗi đứa một cái bánh bao rồi đuổi hai đứa trẻ đi.
Lúc bắt Cao Nguyên, Lý Thừa Trạch đã nổ súng, bắn vào bụng Cao Nguyên, làm bị thương nữ điệp viên này.
Nhưng nó chỉ là một đứa trẻ, chuyện này mà truyền ra ngoài, đừng nói có ai trách Tống đoàn hay không, khẳng định Lý Thừa Trạch sẽ bị Tống đoàn đánh.
Tô Hướng Vãn không còn cách nào khác ngoài việc giấu biệt khẩu 54 của Tống đoàn đi, khăng khăng nói rằng người nổ súng là Hàn Giang, vì vậy Hàn Giang trong hoạ gặp phúc, được cấp trên khen ngợi.
“Đúng rồi, thằng nhỏ Cốc Đông đâu? Hàn Giang không phải đang chuẩn bị mang nó đi sao, đưa nó cho Hàn Giang đi”, Tống đoàn nói thêm.
Cốc Đông 3 tuổi rưỡi, không phải không biết gì, cũng nhìn ra được Tống đoàn không có tình cảm với mình giống như Tô Hướng Vãn.
Cho nên nó xách cây gậy ra đánh Tống đoàn.
“Sao lại đánh người?” Tống đoàn xách nó lên, chỉ vào mũi hỏi.
Cốc Đông bĩu cái miệng nhỏ không nói gì, nhưng vẫn bực bội không chịu được, lại giơ gậy đánh Tống đoàn.
Tống đoàn giơ nó lên, cho nó ngồi lên đầu, thằng nhóc rất thức thời, bắt đầu hôn lên tóc Tống đoàn, vừa hôn vừa bôi nước miếng lên đầu hắn: “Ba tốt, Cốc Đông yêu ba”
Lúc nó thích bế, nó coi Tống đoàn là ba tốt, nhưng lúc nó không thích, Tống đoàn chính là ba xấu.
Tống đoàn thật là bất đắc dĩ, quay đầu hỏi Tô Hướng Vãn: “Rốt cuộc chúng ta có đưa thằng nhỏ này đi không?”
Tô Hướng Vãn liếc hắn một cái: “Ban đầu ai nói với tôi thân thể thuộc về quốc gia, trái tim thuộc về tôi, mồ hôi cho nước nhà, vinh quang cho tôi, chỉ cầu tôi có thể nuôi nó?”
“Nhưng điều kiện của Hàn Giang không tệ, hơn nữa em cũng đã nói, Hàn Giang còn là chú ruột của đứa nhỏ này, chúng ta cứ làm rõ mối quan hệ này rồi giao nó cho anh ta”, Tống đoàn nói.
Tô Hướng Vãn cảm thấy nuôi thằng bé này thật mệt mỏi, nhưng nếu đưa cho Hàn Giang, nhỡ đâu hắn nuôi thành một hỗn thế ma vương thì làm thế nào?
Thật là sầu mà!
Hôm nay mấy đứa nhỏ đều đi dự buổi khen thưởng nên đều mặc quần áo mới.
Đặc biệt là Lý Thừa Trạch, từ trước đến giờ công phu luôn phải thua Lư Đản, luôn phải nhượng bộ một chiêu.
Cho nên khi Cẩu Đản muốn học súng, nó đặc biệt kiên nhẫn dạy dỗ, không hề đả kích em trai.
Giữa mấy anh em trai, bất kể là ở phương diện nào đều giấu những công phu đặc biệt của mình, kiểu mình có bản lĩnh đó nhưng mà không nói ra.
Lúc này, nó cùng Lư Đản mặc quần áo cho Chi Chi, sau đó mỗi đứa một bên tết bím tóc cho Chi Chi.
Kết quả, Lý Thừa Trạch tết một cái bím tóc thậm xấu, Lư Đản tết cao và đẹp hơn.
Chi Chi thấy đầu mình bím tóc bên cao bên thấp quá xấu nên không chịu ra ngoài, Lý Thừa Trạch liên tục khen ngợi: “Đẹp mà, thực sự rất đẹp, bây giờ đang thịnh hành bím tóc bên cao bên thấp”
Chi Chi quay đầu nhìn Lư Đản một cái, lại nhìn Lý Thừa Trạch một cái, trong lòng không phục nhưng vẫn mặc vào một cái áo khoác kaki màu hồng. Theo quan điểm của Tô Hướng Vãn, màu hồng là màu của búp bê Barbie, Lý Thừa Trạch cố ý lấy từ nhà máy vải về để dè bỉu cô.
Nhưng Chi Chi da trắng, mắt to lại tròn, mặc lên lại phấn phấn nộn nộn, y như một cô công chúa nhỏ.
Nhưng Tiểu Cốc Đông mặc quần áo của con bé thì lại giống như đang chịu tội.
Thằng nhóc này là bé trai có quần áo nhiều màu sắc nhất của huyện Thanh Thuỷ.
Mấy anh em náo náo nhiệt nhiệt đi ra ngoài cửa thì đụng phải Lý Dật Phàm. Dù sao cũng không phải là đi làm việc đặc biệt nghiêm túc nên Lý Dật Phàm đưa tay ra dắt Chi Chi, cô em gái mà cả đám khó khăn lắm mới mặc được đồ đẹp đã bị người ta dắt đi mất.
Nhưng bọn con trai đi ra ngoài còn có nhiều trò khác, không phải mang theo em gái thì bọn chúng có thể vọt cao vọt thấp, có thể leo lên cây trộm trái, cho nên Lý Thừa Trạch vui vẻ khoác tay Lư Đản bước đi.
Tống đoàn nhìn các con đi, mình cũng đã ăn xong bánh bao, vỗ tay một cái nói: “Đưa Cốc Đông cho Hàn Giang đi. Thứ nhất, đứa nhỏ này quá dính em, ban đêm tôi không ngủ ngon được với nó. Thêm nữa, dù sao Hàn Giang cũng là chú của nó, cuộc sống của hắn ở Bắc Kinh tốt hơn đây gấp vạn lần”
“Hàn Giang động một tí là dạy nó đánh người. Gần đây, Cốc Đông không đánh người bằng tay nữa nhưng động một chút là nó dùng gậy hoặc dùng chân đạp, cũng bởi vì tôi chưa hôn chân nó cho nên nó vẫn dùng chân đánh người”, lúc Tô Hướng Vãn đang nói, Cốc Đông lại dùng chân đạp Tống đoàn.
Mặc dù thằng nhỏ đạp không đau, nhưng bộ dạng đánh người đó cũng rất bực mình.
Tống đoàn xốc nó lên, định đánh vào mông nó, nhưng nhìn cái mông tròn vo rốt cuộc không xuống tay được, vỗ nhẹ hai cái rồi thả xuống: “Đây là quân lệnh, phải đưa nó đi, tối nay sẽ để cho Hàn Giang mang đi”
“Dựa vào cái gì? Tôi cũng không phải lính của anh”
Tống đoàn hôm nay có nhiệm vụ bí mật, mang theo súng đi ra ngoài, hắn còn mang theo cả khẩu 54, đi được 2 bước thì quay trở lại: “Tôi không có ý kiến gì về chuyện nuôi đứa trẻ này, nhưng nếu ngay cả Tống Nam Khê làm ảnh hưởng đến đời sống t*nh d*c của tôi, tôi cũng vứt nó chứ đừng nói thằng nhỏ này, huống hồ nó không phải con tôi. Tôi còn muốn có thêm một đứa con trai nữa, có nó ở đây, sao tôi làm được?”
“Anh còn là người không thế? Ngay cả động vật cũng không bằng anh”, Tô Hướng Vãn biết Tống đoàn đang nói đùa nhưng vẫn không nhịn được mắng hắn một câu.
Tống đoàn giơ súng trong tay lên, vẫy vẫy tay, hắn không kịp cả thay áo, quân trang hơi nhàu, tóc đã dài hơn một chút, tuổi tác cũng khá lớn, cả người lộ ra vẻ chín chắn và sắc sảo, vẫy tay quay người đi.
Cốc Đông không biết mình bị Tống đoàn chê bai đòi đuổi đi chỉ vì ban đêm nó quá tăng động và tỉnh táo, vẫn cầm gậy đuổi Tống đoàn đi, càng làm Tống đoàn chán ghét nó.
Tô Hướng Vãn thu xếp xong mọi việc, lúc ra cửa cảm thấy có gì đó không đúng.
Cốc Đông đang nhăn mặt: “Cẩu Đản, Cẩu Đản vẫn nằm trên giường đất”
Nhà có quá nhiều trẻ con đồng nghĩa với nhiều mối bận tâm, Tô Hướng Vãn gần như quên mất còn có một tiểu Cẩu Đản đang ở nhà.
Cả nhà Mậu Kỳ Niên bị chuyển lên toà án quân sự, đáng thương nhất là Mậu Phương Phương, bởi vì còn quá nhỏ, không trực tiếp tham gia vụ án như Mậu Thanh cho nên có thể vài ngày nữa sẽ được đưa về lại huyện Thanh Thuỷ.
Nhưng vấn đề trước mắt là cô bé đó còn chỗ nào để đi?
“Mau dậy đi, hôm nay có đại hội khen thưởng, sẽ có nhiều lãnh đạo tới phát biểu, Tống Tây Lĩnh, đưa mẹ đi xem một chút được không?” Tô Hướng Vãn nói.
Cẩu Đản nằm một lúc lâu, đột nhiên xoay người ngồi dậy: “Mẹ, con có chuyện này muốn nói với mẹ”
“Nói đi, chuyện gì?” Tô Hướng Vãn vừa hỏi vừa nhét cho nó một cái bánh bao không nhân.
Tiểu Cốc Đông xinh xắn vui vẻ đã xách giày của anh trai qua, còn trực tiếp giúp Cẩu Đản đi giày.
Cẩu Đản nhìn mẹ, có chút ngượng ngùng không nói nên lời.
Tô Hướng Vãn đoán nó muốn nói chuyện nhận nuôi Mậu Phương Phương, thằng bé khó khăn lắm mới thích một bạn gái, cho nên có lẽ nó muốn cô nhận nuôi con bé, nhưng bây giờ trong nhà đã có một Cốc Đông, còn có Lý Thừa Trạch.
Phải biết, Tô Hướng Vãn không ngày nào không nghĩ đến chuyện cho Cốc Đông đi, còn Lý Thừa Trạch, chờ đủ 18 tuổi, Tô Hướng Vãn sẽ cho một cước đạp ra ngoài để nó tự mưu sinh.
Mấy đứa còn lại, trừ Chi Chi, Tô Hướng Vãn cũng đã tính đến 18 tuổi sẽ đuổi hết ra ngoài, bảo cô nuôi thêm một đứa trẻ nữa là không thể.
Nếu yêu cầu này là của Lý Thừa Trạch đưa ra, có thể cô sẽ cho nó một cái bạt tai, có khi đuổi luôn cả Lý Thừa Trạch ra khỏi nhà.
Lư Đản sẽ không đưa ra yêu cầu như vậy, nó thích mẹ nhất. Tô Hướng Vãn đoán sau này nó có kết hôn, nó sẽ giống như Tống Thanh Sơn âm phụng dương vi*, ngoài miệng thì nói vợ tốt nhất, nhưng sau lưng âm thầm đưa hết tiền cho mẹ.
(*âm phụng dương vi: Ngoài thì thuận, trong thì chống, trước mặt phục tùng sau lưng chống lại)
Nếu nói về khắt khe, bà Tống đứng đầu, nếu nói con dâu hồ đồ, không ai vượt được Tô Hướng Vãn.
Ngay cả Cốc Đông, cô còn chưa biết sẽ phải nuôi nó bao lâu nữa.
Chỉ có Tống Tây Lĩnh, thằng nhỏ này từ bé đã yếu ớt lại nhạy cảm, Tô Hướng Vãn bỏ không ít tâm tư sức lực cho nó.
“Hôm qua ba đã nói, có thể hai ngày nữa Mậu Phương Phương sẽ về sao?” Cẩu Đản đi giày bước xuống giường, đút nửa cái bánh bao còn lại cho Tiểu Cốc Đông rồi nói: “Mẹ, con đang suy nghĩ chuyện này. Chính là mẹ thấy chúng ta có nên tìm cách để ai đó nhận nuôi Mậu Phương Phương được không?”
Tâm tư mẹ chồng ác độc trong lòng Tô Hướng Vãn bắt đầu rục rịch.
Trong sách không có nhắc đến cô bé Mậu Phương Phương này. Dĩ nhiên Tô Hướng Vãn đã gặp cô bé nhiều lần, tâm tư đơn thuần, hiền lành, tốt bụng, là một cô bé ngoan.
Nhưng có ngoan hơn nữa thì cô cũng không có khả năng để nuôi làm con dâu từ bé được.
Quản con trai còn được, ai quản nổi con dâu? Hơn nữa thế sự không chắc chắn, ai biết sau khi Mậu Phương Phương lớn lên có còn nguyện ý gả cho Tiểu Cẩu Đản nhà cô không?
Cho nên giọng Tô Hướng Vãn không được tốt lắm: “Vậy cũng phải có người đồng ý nhận nuôi nó. Con có biện pháp gì không?”
Cẩu Đản le lưỡi một cái, giơ tay lên: “Mẹ, con có biện pháp”
Tô Hướng Vãn nghĩ, tiểu tử này định bày mưu gì với mình đây?
Nhưng vì Cẩu Đản không mở miệng cho nên cô cũng chỉ vui vẻ nhìn xem tiểu tử kia định bày mưu kế gì với mình.
Vì thế, để Cẩu Đản cõng Tiểu Cốc Đông, Tô Hướng Vãn đưa hai đứa đến quảng trường nhân dân.
Bây giờ, bắt được gián điệp, đặc vụ của địch đều mở đại hội khen thưởng, công khai phê bình, công khai khen ngợi, cho nên lúc này thư ký Đặng đang dẫn đầu nói chuyện liên quan đến Mậu Kỳ Niên, thay mặt chính quyền tự phê bình trước mặt nhân dân trong huyện.
Không thể không nói quan chức ở niên đại này, ở một trình độ nào đó, họ thực sự là cha mẹ của dân, gần như không có khoảng cách giữa họ và dân chúng.
“Đồng chí Tiểu Tô, chào cô chào cô”, Hàn Giang chuẩn bị lên sân khấu. Nói thế nào nhỉ, bởi vì hắn không phải là người nổ súng bắn gián điệp, là dạng mạo nhận công lao, trong lòng rất thấp thỏm, nhưng lúc đó chỉ có một khẩu súng ở hiện trường, hắn không thể nói là người khác bắn, cho nên mặc dù không yên tâm nhưng hắn vẫn rất vui vẻ khi được khen ngợi.
“Đúng rồi, ngoài Mậu Kỳ Niên và Công Nguyên, chỗ này còn gián điệp nào không?” Tô Hướng Vãn hỏi hắn.
Hàn Giang nói: “Hẳn là không có, còn nữa, đoán chừng trong thời gian tới chúng cũng không dám lộ diện, các cô cứ yên tâm công tác”
Suy nghĩ một chút, hắn còn nói: “Đồng chí Tiểu Tô, cô thật sự không biết đêm đó ai nổ súng à?”
Tô Hướng Vãn lắc đầu: “Không biết”, dĩ nhiên cô không thể nói là Lý Thừa Trạch nổ súng được.
Hàn Giang suy nghĩ hồi lâu rồi nói: “Núi cao còn có núi cao hơn, người giỏi còn có người giỏi hơn”
Dừng một chút, hắn nói thêm: “Tôi còn phải ở lại huyện Thanh Thuỷ thêm vài ngày, một là muốn khảo sát kết quả thịt heo rừng của các cô thế nào, có thể làm nguồn cung cấp đặc biệt cho Bắc Kinh hay không; hai là chính là chuyện liên quan đến Cốc Đông. Đồng chí Tiểu Tô, tôi thật sự muốn nói chuyện nghiêm túc với cô”
Chuyện thịt heo rừng là điều mà Tô Hướng Vãn vẫn luôn trông đợi.
Bề mặt chung mà nói, có thể giúp Liên đoàn phụ nữ kiếm thêm ít tiền.
Nói riêng thì mình nuôi được heo, bọn nhỏ không còn phải thèm khát thịt heo nữa.
Cho nên vì cái này, cô phải nghiêm túc lắng nghe những đánh giá phê bình của Hàn Giang.
Hàn Giang nói một chút về hoàn cảnh gia đình của hắn.
Anh trai Hàn Minh của hắn quả thực đã bị gián điệp làm cho sa ngã, mà hắn trước mắt không có con.
Mẹ hắn vẫn còn đang ở Bắc Kinh, thời điểm vợ Hàn Minh bỏ trốn đang có bầu, bà cụ vì chuyện con trai bị tống giam, con dâu mất tích, đã bị k*ch th*ch rất lớn.
Cho nên Hàn Giang muốn nhận nuôi một đứa bé để làm dịu đi một chút tâm tư của mẹ.
Điều kiện gia đình của họ khẳng định không có gì để chê, bản thân hắn làm trong cục điều tra, mẹ hắn theo cách mạng từ trước giải phóng, đã ngoài 60 nhưng thân thể vẫn còn rất tốt, cũng rất có tinh thần, trong nhà còn có người giúp việc, nuôi dưỡng đứa bé hoàn toàn không có vấn đề gì.
“Cho nên, cô giao Cốc Đông cho tôi, tôi sẽ khảo sát thịt heo rừng của các cô thật tốt, sau đó làm điều kiện trao đổi, tôi đưa thịt heo của các cô vào nguồn cung đặc biệt, thế nào?” Hàn Giang nói.
Tô Hướng Vãn còn đang đấu tranh kịch liệt trong lòng, Cốc Đông cũng ý thức được mình có thể bị vứt bỏ, không còn đánh người, nằm run rẩy trong lòng Tô Hướng Vãn, không ngừng lẩm bẩm: “Mẹ tốt, mẹ tốt”
Khó khăn lắm nó mới gặp được một người mẹ tốt thơm phức như thế, dĩ nhiên không muốn mẹ tốt đưa mình cho người khác.
Lúc này, Cẩu Đản kéo thắt lưng Hàn Giang, nói: “Chú Hàn, chú biết không, đối với người già mà nói, nuôi một đứa con gái tốt hơn là con trai”
Hàn Giang sau khi được Tô Hướng Vãn giúp bắt gián điệp đã khiêm nhường lại không ít, ngay cả đứa nhỏ mà trước đây hắn luôn khinh thường như Cẩu Đản, bây giờ cũng nghiêm túc lắng nghe: “Tại sao? Con nói rõ hơn một chút đi”
“Con gái thường dịu dàng, hơn nữa còn hiểu chuyện, nếu biết nấu cơm còn có thể giúp đỡ mọi người một tay. Sao chú lại muốn Cốc Đông? Nó rất phiền toái. Con biết một cô bé gái dịu dàng, ngoan ngoãn, biết nghe lời, mặc dù mới 9 tuổi nhưng đã biết nấu cơm rất ngon. Nếu chú thật sự muốn nhận nuôi một đứa bé, nuôi cô bé đó được không?”
Tài ăn nói của tiểu tử này không tệ, Tô Hướng Vãn thầm nghĩ.
Quả nhiên Hàn Giang hứng thú: “Con bé tên gì? Bây giờ ở đâu? Sao nhà nó lại không nuôi?”
Cẩu Đản nói: “Chính là Mậu Phương Phương, mọi người vừa bắt cha mẹ của nó đấy thôi”
Hàn Giang nhất thời không thể nhớ được Mậu Phương Phương là ai.
Tô Hướng Vãn nháy mắt nhìn Cẩu Đản.
Oai phong lẫm liệt nha, tiểu tử này vậy mà định đưa bạn gái mình lên Bắc Kinh à, nó có chịu được không?
Hơn nữa nói như vậy, chẳng lẽ tình cảm của nó giành cho Cốc Đông còn lớn hơn Mậu Phương Phương à?
Hàn Giang vẫn đang nhíu mày, không biết hắn có ý gì, có nguyện ý nhận nuôi Mậu Phương Phương không.
“Có lời mau nói, có rắm mau thả, đồng ý nuôi hay không thì anh cứ nói thẳng”, Tô Hướng Vãn ôm Cốc Đông, hôn lên cái trán trơn bóng của thằng nhỏ nói: “Đây là cục thịt của tôi, không cho ai hết, anh bỏ ý nghĩ đó đi”
Thật ra cô sợ hắn mang Tiểu Cốc Đông đi, lăn lộn dạy từ hỗn thể tiểu ma vương thành hỗn thế đại ma vương nên không dám đưa.
“Đồng chí Tiểu Tô, những nữ đồng chí xinh đẹp ở đây đều ăn nói l* m*ng giống cô sao?” Hàn Giang thật muốn điên: “Cô dịu dàng hơn một tí không được sao?”
Tô Hướng Vãn lạnh lùng nhìn Hàn Giang thầm nghĩ, dịu dàng cái rắm, tôi mà dịu dàng hơn một chút, tiểu tử anh đã rơi vào bẫy ôn nhu không dứt ra được rồi.
Giơ kéo cắt hoa đào, tôi là phụ nữ đã có chồng, không để cho bất kỳ đàn ông nào có suy nghĩ không an phận với mình.