Mậu Thanh về đến nhà, còn đang thở hổn hển đã đưa tay ra xin tiền mẹ Cao Nguyên: “Nhanh đưa tiền cho con, con muốn mua quần áo”
“Nhìn bộ dạng tham tiền của con kìa, có bị người ta phát hiện không?” Cao Nguyên hỏi.
Vẻ mặt Mậu Thanh thờ ơ: “Sao bị phát hiện được chứ, ba con là ai, ai nhìn thấy con mà chẳng phải tránh?”
Ba cô ta là quan chức, hai chị em Mậu Thanh cũng là người có tiếng tăm trong huyện, có nghi ngờ ai là gián điệp cũng sẽ không nghi ngờ Mậu Thanh.
Cao Nguyên vỗ vai con gái, bỗng nhiên dừng lại: “Vai con có gì đây? Phân chim bồ câu hả, kinh quá”
Vai Mậu Thanh dính rất nhiều phân chim.
Chỗ trạm biến áp có rất nhiều chim bồ câu, hơn nữa bọn chúng còn rất thích đậu ở bên dưới trạm biến áp, vì vậy khi cô ta đi đặt thuốc nổ, phân chim đã rơi xuống vai.
Mậu Kỳ Niên vừa đi kiểm tra hiện trường vụ nổ về, vừa bước vào vừa vỗ bụi trên quần áo: “Làm theo lệ thôi, tôi còn phải đi kiểm tra một lần nữa, thật là mệt mỏi”
Cao Nguyên phủi quần áo cho Mậu Kỳ Niên nói: “Dù sao ông cũng không thể thăng chức, vậy thì cứ gây rối lên xem bọn họ có thể nháo được bao lâu”
Mậu Kỳ Niên, tuy rằng cũng là gián điệp giống Cao Nguyên nhưng dù sao vẫn còn có chút ranh giới, có chút liêm sỉ, ngồi trên ghế thở dài một tiếng: “Lúc đó chẳng phải đã nói là làm cho tốt, Mậu Thanh tìm thời điểm ít người nhất sao? Đó là nhiệm vụ của chúng ta, nhưng nếu có người chết thì là trách nhiệm của tôi”
“Vậy tại sao ông không tự làm đi? Mậu Thanh nhà chúng ta mới 15 tuổi thôi mà đã giúp chúng ta một chuyện nguy hiểm như vậy, lão Mậu, chẳng phải chỉ là một bà già thôi sao, chết thì chết, nhà máy điện hạt nhân kia mới là trọng yếu, phải không?”
“Cũng phải, chờ Tô Hướng Vãn bị hạ bệ, cô sẽ là chủ nhiệm Liên đoàn phụ nữ, dù sao tôi vẫn phải tiếp tục làm việc ở đây, cô cũng có chức vụ, cuộc sống của vợ chồng cán bộ sẽ khá giả hơn nhiều”, Mậu Kỳ Niên cười nói.
Trên thực tế, cha của Cao Nguyên vốn là gián điệp của Nhật Bản ẩn núp trong nước từ trước khi giải phóng.
Mậu Kỳ Niên là cái đồ tham tiền, hai tên vô liêm sỉ này bắt đầu hoạt động từ năm 1965, nhân lúc cả xã hội còn đang hỗn loạn, đã chủ động liên hệ với Nhật Bản, bắt đầu bán mạng cho chúng.
Bọn chúng hiện tại nhắm vào nhà máy điện hạt nhân, cho nên trước hết vu cho Tô Hướng Vãn làm gián điệp, sau đó Mậu Kỳ Niên sẽ lợi dụng Hàn Giang để bắt giữ Tống đoàn.
Tiếp theo Mậu Kỳ Niên sẽ tiếp quản công việc của Tống đoàn, mục tiêu cuối cùng là đánh cắp uranium, nguyên liệu rất quan trọng đối với nhà máy điện hạt nhân và đất nước.
Có điều đây chỉ là một địa phương nhỏ, những người mà chúng phải đối phó đều là hạng tép riu cho nên vợ chồng Mậu Kỳ Niên rất nhàn nhã, căn bản không coi đây là chuyện lớn gì.
Nói ví dụ như Cao Nguyên, cô ta biết chữ, thậm chí biết cả tiếng Nhật, nhưng phải giả vờ là một người không biết chữ, thậm chí còn là một phụ nữ đặc biệt th* t*c.
Loại phụ nữ đanh đá thích gây sự với người khác, làm cho mọi người thấy khó chịu, nhưng sẽ không ai liên tưởng một phụ nữ đanh đá th* t*c thích gây sự với một gián điệp.
Dẫu sao ấn tượng cố hữu trong đầu mọi người về gián điệp đều là dạng thư sinh nho nhã, thâm tàng bất lộ, phải hao tổn tâm cơ mới tìm ra được, phải không?
Bị cúp điện, nhà nào cũng đều thắp nến.
Tô Hướng Vãn âm thầm nói người mình tình nghi là gián điệp cho Tiểu Ngô, sau đó đẩy cậu ta một phát để cậu ta nhanh đi tìm anh em Tống Thanh Sơn, Tống Đình Tú, rồi giấu cái đồng hồ kia đi.
Mấy đứa bé còn đang chờ Tô Hướng Vãn nấu cơm tối, Hàn Giang cũng đến, thấy Tô Hướng Vãn lại làm canh chua hổ lốn thì lại không thích: “Người chăn heo, không có chút thịt nào sao?”
Tô Hướng Vãn đập dao lên cái thớt, chỉ tay nói: “Đồng chí Hàn, không phải anh tới đây để bắt gián điệp sao? Cả ngày ồn ào rêu rao, người thì không bắt đươc, gián điệp còn làm nổ tung một bà lão. Anh biết bà cụ đó là ai không? Là mẹ nuôi của em gái tôi. May mà hôm đó em gái tôi không có nhà, nếu không chắc cũng bị nổ tung rồi. Tôi vẫn còn có thể nấu cơm cho anh là bởi vì anh nói anh có thể bắt gián điệp. Người ta thường nói ăn thì miệng ngắn, còn anh sao miệng không ngắn mà lại dài như thế?”
“Vấn đề là nữ đồng chí như cô ngoài nấu cơm ra thì còn biết làm việc gì khác? Nếu không, cô thử bắt gián điệp giúp tôi đi?” Hàn Giang này không giống với Lưu Tại Dã.
Lưu Tại Dã mặc dù miệng xấu lòng xấu, nhưng đối với đàn bà con nít vẫn có sự quan tâm.
Còn Hàn Giang, nếu Cốc Đông là con gấu nhỏ thì Hàn Giang là con gấu lớn. Cha hắn có lý lịch sáng chói, nhưng Tô Hướng Vãn cảm thấy, hắn chỉ là dạng dựa vào tên tuổi của cha mình mà leo lên.
“Tôi giúp anh bắt gián điệp, nếu bắt được thì anh tính thế nào?” Tô Hướng Vãn hỏi ngược lại.
Hàn Giang đứng bên ngoài phòng bếp, rất tự nhiên thân thiết với Cốc Đông, nắm tay Cốc Đông lắc lắc: “Chẳng phải cô thấy phiền toái đứa nhỏ này, muốn đem nó đi sao? Tôi nhận nuôi nó, mang nó đến Bắc Kinh, thế nào?”
Tô Hướng Vãn còn chưa nói gì, Cốc Đông đã đá văng cái giày, giơ chân trần lên đạp vào miệng Hàn Giang, đạp xong còn nhấn vài cái, giọng khàn khàn: “Mơ đi!”
“Không tệ nha con trai, đá một cái nữa đi, ta thích con đá như vậy”, Hàn Giang giơ ngón tay cái lên nói.
Hắn khoảng 27-28 tuổi, nhưng cảm xúc thì giống hệt Lưu Tại Dã, nhìn thấy ai đẹp, vừa mắt là tìm mọi cách khi dễ người đó.
Cho nên ngay từ ban đầu, khi chuyến xe đường dài đến nơi, chỉ liếc nhìn Tô Hướng Vãn, trong lòng Hàn Giang đã nhảy lên một cái, nhưng càng nhìn người ta, tim càng đập nhanh thì lại càng nói những câu khó nghe, ra vẻ như trong lòng mình không có gì.
“Cốc Đông, mày nói xem, mày muốn ở chỗ này nuôi heo cùng người đàn bà nuôi heo này, hay đi theo cha đến Bắc Kinh? Nói cho mày biết, ở Bắc Kinh, cha có một cái xe hơi, có thể đi bất cứ đâu, là kiểu cả ngày đi theo lãnh tụ, có đi hay không?”
Cốc Đông không đủ sức, trên tay bị phong ấn không dám cử động, nhưng chân thì có thể động, vì thế nằm trong ngực Hàn Giang, đôi chân nó liên tục đạp lên mặt hắn như nã pháo.
Hàn Giang là một kẻ quái đản, Cốc Đông càng đánh hắn lại càng thích: “Tiểu tử giỏi, nhìn thân thủ này xem, mấy con gấu con nhà Tống đoàn cộng lại cũng không bằng nó”
Tô Hướng Vãn trợn mắt, đột nhiên dừng dao lại: “Thừa Trạch, đi hấp bánh bao đi, tối nay không nấu cơm nữa”, cô không muốn nấu cơm cho loại người như vậy nữa.
Lý Thừa Trạch cùng Lư Đản, Cẩu Đản đối với Hàn Giang cũng vạn phần chán ghét. Ba anh em nó mặc dù không thích Cốc Đông, nhưng cũng không thích hắn coi Cốc Đông như con chó mà chơi đùa.
Nhất là Chi Chi, nó cố gắng giằng Cốc Đông từ tay Hàn Giang, không ngừng nhảy lên, nói với Hàn Giang: “Chú, em trai tôi ban ngày không đánh người, chú làm như vậy nó sẽ hư mất”
Hàn Giang vẫn là bộ dạng không quan tâm: “Tiểu nha đầu mày biết cái gì, cái này gọi là tính chó sói. Người Hoa chúng ta trăm ngàn năm qua chỉ có tính nô lệ mà không có tính chó sói, cho nên bọn trẻ con được dạy thành nhu nhược, cho nên bọn giặc Nhật Bản mới xâm lược được. Muốn trở thành con trai của tao, tao nhất định huấn luyện nó thành chó sói. Có biết Thành Cát Tư Hãn không, có nghe đến Linh Hồ, thiên hoàng Nhật Bản không? Bọn họ chính là nuôi dân thành chó sói nên mới 400 năm từ nước Nhật nhỏ bé tạo thành một đàn sói đi xâm lược chúng ta. Còn chúng ta, 400 năm qua đã làm gì, mày có biết không?”
Chi Chi chưa đi học, làm sao hiểu được những thứ này.
Lý Thừa Trạch đang mò mẫn châm bếp, nhảy dựng lên nói: “Mãn Thanh là dị tộc, không phải người Hoa hạ chúng ta. Hơn nữa, chúng ta là thế hệ mới tiến lên dưới hỏa lực của kẻ thù, không phải là những kẻ hèn nhát như chú nói."
Hàn Giang là loại người có lý thuyết nhưng không có thực hành, chỉ vào Lý Thừa Trạch nói: “Mấy đứa tụi mày, cả ngày chỉ có nấu cơm và làm bài tập, à, còn chơi mấy khẩu súng hỏng không có chốt. Chúng mày tưởng nhằm vào con chó già ở nhà là có thể đánh giặc được à? Tao nói cho biết, đánh giặc không phải là trò đùa, cách mạng vẫn đang diễn ra, nhưng chúng mày đều là những tên hèn nhát, không có tính máu lửa như Cốc Đông”
Hắn đã tới đây mấy ngày, dùng phương thức như trong sách giáo khoa mà vẫn không bắt được gián điệp, trong lòng rất khó chịu.
Hơn nữa còn mắc cái bệnh giống như Lưu Tại Dã, đó là ỷ mình có xuất thân cực tốt, lại công tác ở Bắc Kinh, vậy mà không biết thế nào, giống như bị quỷ ám, nhìn vợ của Tống đoàn sao lại cứ thấy đẹp mắt như vậy.
Nhìn một cái là muốn nhìn thêm cái nữa, chỉ liếc mắt thôi cũng thấy tim đập loạn lên.
Cho nên phải đổi biện pháp, phải chê bai Tô Hướng Vãn cùng mấy đứa trẻ không có linh khí của nhà Tống đoàn.
Dẫu sao, càng hạ thấp bọn họ, Cốc Đông trong mắt hắn lại càng dễ thương.
“Dì Tô, lấy khí thế mắng Lưu Tại Dã ra xử lý hắn đi”, Lý Thừa Trạch tức giận nói.
Tô Hướng Vãn đang thái dưa muối, nhà mua được bắp cải, còn có dưa cô tự muối, cắt thành sợi, trộn với dầu, khi cô xào thịt heo rừng hôm qua vẫn còn một ít tóp mỡ. Đem bánh bao hấp cho mềm, sau đó nhét dưa muối, rau xào, tóp mỡ vào trong, cô cho mỗi đứa trẻ một cái trước để ăn trước khi có điện trở lại.
Sau đó cô đưa một cái bánh bao cho Lý Thừa Trạch, nói: “Thừa Trạch, con còn nhớ hôm nay chúng ta gặp Mậu Thanh, cô ta có gì khác thường không?”
Trong sách nói tiểu tử này đầu óc rất nhanh nhạy, Tô Hướng Vãn nghĩ nếu đầu óc nhanh nhạy, chắc Lý Thừa Trạch cũng có thể nhìn ra, nếu không tiểu tử này cũng chỉ là dạng to xác, tự mình làm ngu đần đi.
“Phân chim bồ câu!” Lý Thừa Trạch cắn một miếng bánh bao, đột nhiên ngẩng đầu lên: “Dì Tô, chỉ có trên dây điện trạm biến áp mới có chim bồ câu, Mậu Thanh đã đến trạm biến áp…”
“Vậy thì đúng rồi. Mậu Thanh đã đến trạm biến áp, sau đó nơi này phát nổ, con quan sát rất cẩn thận, có thể nhìn ra đám con nhà mình không đứa nào đần cả”, Tô Hướng Vãn đưa cho Hàn Giang một cái bánh bao, bên trong chỉ kẹp dưa muối, không có tóp mỡ.
Cô nói: “Đồng chí Hàn, bây giờ anh nghiêm túc nghe chúng tôi nói, gián điệp ở huyện Thanh Thuỷ là ai”
Hàn Giang nhìn Cẩu Đản đang cắn một miếng bánh lớn, mùi hương thật thơm.
Lại nhìn Lư Đản, đứa nhỏ này trước giờ vẫn ít nói, nhưng sống lưng thẳng tắp, ánh mắt thẳng thắn, không gầy như Cẩu Đản, vừa chính nghĩa vừa đẹp trai, nó cũng vừa cắn một miếng, thật thơm.
Nhìn cái bánh bao kẹp dưa muối của mình, cái này làm gì có mùi vị gì? Hàn Giang trong lòng thầm nói.
Cốc Đông ôm cái bánh bao to như cái đầu mình, ăn như con heo nhỏ.
Hàn Giang cướp của Cốc Đông, cắn một miếng, trong miệng đầy tóp mỡ, thơm ngon đến mức hắn gần như vứt bỏ cái bánh bao của mình!
Bên kia Cao Nguyên cũng đang nấu ăn.
Dù có gia đình hay không, bất kể làm nghề gì, đều phải nấu cơm 3 bữa một ngày.
Lúc này cô ta đang bận rộn trong bếp, Lý Thừa Trạch bước vào: “Dì Cao, mẹ con hỏi dì có nhìn thấy đồng hồ của bà ấy không?”
Mậu Phương Phương đang nhóm bếp, giơ tay lên định nói là nó đã cầm, Cao Nguyên đá nó một cái, sau đó cười nói: “Đồng hồ của mẹ con thì phải ở nhà con chứ, chúng tôi sao biết được?”
Lý Thừa Trạch sờ đầu mình, nói: “Vậy chắc mẹ con quăng đâu rồi. Còn nữa, điều tra viên Hàn mời dì qua nhà con ngồi một chút, ông ta nói bắt đầu từ ngày mai không ăn cơm mẹ con nấu nữa, muốn ăn cơm dì nấu”
Cao Nguyên vừa nghe liền vui vẻ. Dù sao Hàn Giang cũng là người ngoài, không giống với đám người ở đây, muốn giám sát hắn không dễ. Nếu hắn đến nhà cô ta ăn cơm, việc giám sát sẽ dễ hơn rất nhiều, đối với công việc của cô ta và Mậu Kỳ Niên mà nói, đây là chuyện cực tốt.
Cho nên Cao Nguyên lau tay, đi theo Lý Thừa Trạch.
Nhưng khi cô ta vừa bước vào sân, Lý Thừa Trạch đóng sập cửa lại, thằng nhóc luôn trèo cao trèo thấp này liền hét lớn: “Lư Đản, dây thừng đâu, mau, trói người lại”
Hàn Giang vẫn còn đang ăn bánh bao, chưa kịp phản ứng, Tô Hướng Vãn đạp cho một cước: “Nhanh lên, đó là gián điệp, nhanh bắt cô ta lại”
Hàn Giang trong ngực còn ôm Cốc Đông, hắn đặt Cốc Đông xuống, định rút súng ra nhưng đã bị Cao Nguyên cướp mất.
Tiếp theo là ‘đoàng’ một tiếng.
Hàn Giang vừa nghiêng đầu né, thấy cái gì đó sạt qua tai mình, hắn ôm lỗ tai, nhất thời hét lên: “Bọn nhỏ mau trốn đi, súng, người đàn bà này nổ súng rồi”
Tối hôm nay đúng lúc cúp điện, trời không có trăng, trong sân tối thui, chỉ thấy bóng người, cổng sân đã đóng chặt, là lúc thích hợp nhất để đóng cửa đánh chó.
Vậy mà cái đồ Hàn Giang này là đồng đội heo hay sao mà ngay cả súng cũng bị gián điệp giật mất?
“Cẩu Đản, Lư Đản, trốn ngay vào trong phòng, không được phép ra ngoài”, Tô Hướng Vãn vội cầm dao xông ra, không để ý trong tay Cao Nguyên có súng.
Ngay sau đó một tiếng súng lại vang lên.
Hàn Giang hét chói tai: “Cao Nguyên, con mẹ nó nhắm vào tôi đây này, bắn đứa trẻ thì có bản lĩnh gì?”
Nhưng theo tiếng hét của Tô Hướng Vãn, Cao Nguyên đang cầm súng đột nhiên nghiêng người ngã xuống đất.
Cao Nguyên ngã xuống, chứng tỏ Cao Nguyên không hề nổ súng. Vậy ngoài Cao Nguyên ra, chẳng lẽ nơi này còn có một gián điệp khác?
"Ai nổ súng?" Hàn Giang nhìn quanh rồi hét lớn, đẩy Tô Hướng Vãn và bọn trẻ ra sau.
Tô Hướng Vãn mò tìm từng đứa trẻ, tìm được Chi Chi áp vào trong ngực, tìm được Cẩu Đản, cũng nhét vào trong lòng mình, sau đó mò được Lư Đản, cũng liều chết lôi vào trong lòng.
Đúng rồi, còn Lý Thừa Trạch đâu?
Thằng nhóc vẫn còn ngoài cửa, gắt gao canh cổng thật chặt.
Tô Hướng Vãn không biết người cầm súng là địch hay bạn, nếu là bạn thì không sao, nếu là địch, lúc này mà bắn thêm phát nữa, cho dù trúng phải ai cũng là trí mạng đối với cô, vì 5 đứa nhỏ trong sân đều là máu mủ của cô.
“Mẹ, mẹ, hôm nay chân con cũng đá trúng người rồi”, lúc này Tiểu Cốc Đông không biết từ đâu chạy tới, giơ cái chân bẩn thỉu lên lắc lắc trước mặt Tô Hướng Vãn đang ngã ngồi trên mặt đất.
“Mau nằm xuống”, Chi Chi cũng giận điên lên, liều mạng lôi thằng nhỏ.
Thằng nhóc do dự một lúc rồi nói: “Mẹ tốt, nếu hôn một cái, Cốc Đông sẽ không đạp người nữa”
Giờ là lúc nào rồi mà tên tiểu tử này còn muốn mẹ hôn chân nó?
Tô Hướng Vãn kéo Cốc Đông nằm té xuống đất, giống như gà mẹ ôm chặt đàn con, Lý Thừa Trạch từ từ đi tới.
Đầu tiên nó cũng nằm xuống giống như Lư Đản, Cẩu Đản, sau đó nhoài người đến bên cạnh Tô Hướng Vãn.
“Dì Tô, là con nổ súng”, thằng nhóc nằm sấp xuống rồi mới nói.
Tô Hướng Vãn hít một hơi thật sâu, ngẩng đầu nhìn Lý Thừa Trạch.
Hai tay nó vẫn đang run rẩy, cầm nòng súng nóng hổi nói: “Súng giật mạnh quá, hai cánh tay con đau nhức”
“Con mới 13 tuổi, lấy súng ở đâu ra, không sợ cậu cả cắt đứt chân con à?” Tô Hướng Vãn hỏi.
Thằng nhỏ khẩu khí thật lớn: “Qua năm mới là con 14 rồi, không còn là trẻ con nữa, hơn nữa đây là khẩu 54 cũ của cậu con, con và Cẩu Đản đã sửa xong, rất dễ xài”
“Dễ xài thì còn được nổ súng bậy à?” Tô Hướng Vãn thò tay véo vào lưng nó một cái, nó ai ôi một tiếng, quay sang véo Lư Đản.
Lư Đản cũng kêu ai ôi một tiếng, quay sang véo Cẩu Đản, Cẩu Đản thuận tay véo Chi Chi một cái, xoay người nói với Tô Hướng Vãn: “Mẹ, chúng con đều tốt cả mà, không có tật xấu nào cả, thật đó”
Mấy tên tiểu tử này, hiển nhiên Lư Đản cùng Cẩu Đản biết Lý Thừa Trạch có súng, bò lại gần, sờ họng súng nóng bỏng của nó.
Mấy cái đầu tròn vo ngọ nguậy dưới cằm Tô Hướng Vãn giống như mấy con thỏ.
Tô Hướng Vãn ngẩng đầu lên, chỉ thấy Hàn Giang hai tay giang rộng, vòng quanh đầu cô và bọn trẻ giống như con gà mái lớn. Hắn không biết tiếng súng từ đâu ra, đang chuẩn bị đỡ đạn cho bọn nhỏ.
Được rồi, Hàn Giang giống như đồng đội heo vậy, nhưng dù gì cũng tình nguyện chắn đạn cho đồng đội.
Chỉ là không biết, nếu chẳng may hắn biết được người nổ súng chính là đứa trẻ hắn khinh thường yếu đuối Lý Thừa Trạch, thì cái bộ mặt già nua 27-28 tuổi của hắn không biết phải giấu vào chỗ nào.