Thịt lợn rừng xào với hành lá và tỏi băm nhỏ, nửa mỡ nửa nạc, ớt đỏ nhuộm dầu.
Bây giờ là mùa hè, thịt tươi không giữ được, thịt muối cũng không giữ được. Thịt này do Lý Thừa Trạch cưỡi xe đạp đi 30 dặm đến thôn Tiểu Tống, đào từ trong nồi nhà Tống Kiến Quốc ra.
Hàn Giang quơ đũa một mình ăn hết, đừng nói Tống đoàn, mấy đứa nhỏ cũng không ăn được miếng nào.
Ăn xong, trước mặt Tống đoàn, hắn cầm cái đĩa lên l**m một vòng.
Buông đũa xuống, hắn nói: “Bắt đầu từ bây giờ, tất cả cán bộ trong huyện, bao gồm cả binh đoàn, phải làm thêm giờ ban đêm để tiếp tục điều tra gián điệp”
Tô Hướng Vãn cảm thấy tên này chắc điên rồi, điều tra gián điệp mà phất cờ giong trống như vậy à?
Cái gì gọi là tiêu hao sinh lực bên trong? Chính là như thế này đây.
Ngay tại nhà Lý Dật Phàm, hắn tập hợp tất cả cán bộ lại, chỉ tay vào từng người: “Gián điệp khẳng định ở ngay bên trong nội bộ các người, bây giờ chúng ta phải tố giác lẫn nhau, tìm người khả nghi là gián điệp, sau đó tiến hành điều tra. Mọi người nghĩ xem nếu như trong đội ngũ này có gián điệp, kẻ đó sẽ là ai?”
Bọn nhỏ cảm thấy mới lạ, bò hết lên tường nằm xem.
Nhiều năm xem phim điệp viên như vậy, cuối cùng cũng có một ngày được nhìn gián điệp trà trộn trong đội ngũ bọn họ.
Tất cả người lớn đều nghiêm túc nhìn nhau. Loại tố giác lẫn nhau này là truyền thống lâu đời của đảng, đại khái từ khoảng năm 65, anh tố giác tôi đã nói những gì, tôi tố giác anh đã làm những gì.
Có một khoảng thời gian rất dài, không nói đến các chiến hữu, đồng nghiệp, mà ngay cả những người thân trong gia đình cũng không dám nói những lời riêng tư. Ví dụ như năm ngoái ở thôn Tiểu Tống từng xảy ra chuyện giết một con heo mừng năm mới, Tống Kiến Quốc với tư cách là trưởng thôn đã nói, chúng ta giết heo trước hay nhổ lông, cách nào?
Kết quả là một thanh niên trí thức báo cáo lên Uỷ ban cách mạng, Lưu Tại Dã liền giam Tống Kiến Quốc nửa tháng, ngay cả mấy ngày tết cũng giam anh ta trong phòng giam của Uỷ ban cách mạng.
Tại sao? Chỉ vì Chu (trư) và Mao (lông), đòi giết cả hai như vậy chẳng phải là phản cách mạng sao?
Loại chuyện này nghe có vẻ hoang đường, nhưng huyện Thanh Thuỷ vẫn là nơi hiền lành nhất, ở những địa phương cách mạng văn hoá hung hãn hơn, khéo toàn bộ cán bộ huyện đã bị tiêu diệt.
Không cần phải nói ra, những gì đang lo lắng sẽ trở thành sự thật.
Mọi người nhìn nhau, không ai mở màn, cũng không ai không biết xấu hổ đến mức tố cáo đồng nghiệp, chiến hữu, đúng lúc này đùng một cái, điện vụt tắt.
Khoảng nửa tiếng sau, trong bóng tối, công an cần vụ Tiểu Ngô vẫn trực ở bên ngoài vội vã chạy vào nói: “Lãnh đạo, tình hình không ổn lắm”
“Có chuyện gì?” Mậu Kỳ Niên đứng dậy trước.
Tiểu Ngô nói: “Công an đường sắt phát hiện một túi thuốc nổ trên đường ray. May mắn họ phát hiện kịp thời, không làm cho tàu trật bánh."
Mặc dù tàu không dừng lại ở Thanh Thủy, nhưng đường sắt đi ra phía tây là từ huyện Thanh Thủy. Nếu thuốc nổ thực sự phát nổ trên đường ray, chỉ trong chốc lát, tàu sẽ trật bánh.
Hàn Giang quay đầu, chỉ vào mũi của Lý Dật Phàm và Đặng Cao Minh: “Nghe đi, thuốc nổ thật sự đang ở dưới mông mấy người đấy, mấy người vẫn ngồi yên được à?”
Lúc này, Cốc Đông ở bên kia khóc oa oa.
Tống đoàn đứng lên, nói với Tô Hướng Vãn: “Tiểu Tô, về nhà”
“Tống Thanh Sơn, anh không thể đi, ở lại tiếp tục tố giác cho tôi”, Hàn Giang nói.
Tống đoàn vốn tốt tính, đột nhiên rống lên: “Đứng thất thần hết con mẹ nó làm gì, nhanh cho nổ đi! Nổ hiện trường rồi còn họp họp, càng ngày tình hình càng tệ đi mà còn họp, đi nhanh lên!”
Sau tiếng gào này của hắn, tất cả cán bộ đều đứng lên, coi như giải tán.
Mấy ngày sau đó, trong thành có nhiều binh lính không nói, tựa như khắp nơi đều có bóng dáng đặc vụ, gián điệp, mà quan trọng nhất là để xây dựng nhà máy điện hạt nhân, urani hóa học trong bộ xử lý trung tâm phải chở từ Giang Tây tới. Nếu tàu hỏa thực sự trật bánh, hoặc nếu có sự chậm trễ trên đường đến nhà máy điện hạt nhân, một vụ nổ hay gì đó, toàn bộ huyện Thanh Thủy có lẽ sẽ bị phá hủy.
Cho nên sau khi Tống đoàn về nhà vẫn đang lau súng.
Tô Hướng Vãn cũng biết hắn đang lo lắng, không biết gián điệp đang ở chỗ nào.
Đàn ông mà, lo lắng cũng không dám nói ra ngoài, chỉ còn cách tập trung lau súng để suy nghĩ.
“Còn cái người Tiền Tiểu Phương đó đâu? Anh có nhớ cô ta đã đi đâu không? Còn nữa, trong sách còn nói, anh đã từng nghi ngờ Lưu Mẫn Ly là gián điệp”, Tô Hướng Vãn suy nghĩ mọi cách cho Tống đoàn.
Mùa hè, quạt đang thổi gió.
Tống đoàn hiếm khi hài hước, thấy Tô Hướng Vãn mặc chiếc áo vải rộng rãi, gió thổi một cái bay lên, bên dưới không có gì, quả thực có chút câu dẫn, lắc đầu nói: “Không được, em đứng như vậy, tôi không có cách nào tập trung suy nghĩ được.
“Vậy anh muốn làm gì?” Tô Hướng Vãn biết rồi còn hỏi.
Tống đoàn lướt trên khẩu súng: “Còn phải nói sao? Hôm nào đó có thể để Cốc Đông ngủ phòng khác được không? Tôi sắp nghẹn chết rồi”
Gần đây bởi vì có Tiểu Cốc Đông, Tống đoàn phải nhịn, nghẹn muốn chết, nếu không người như hắn, làm được là làm liền, cần gì phải nói bằng miệng như vậy.
Tô Hướng Vãn phát hiện Cốc Đông còn có tác dụng như vậy nên rất vui để nó phá rối Tống đoàn.
“Hứ! Anh nghĩ nuôi đứa trẻ dễ dàng sao? Anh chỉ phải nhịn thôi, còn tôi? Từ khi Cốc Đông tới, có đêm nào tôi được ngủ ngon?” Tô Hướng Vãn cố ý đứng gần cái quạt hơn: “Ai da nóng quá nóng quá, không được, còn ngứa nữa, chỗ nào cũng ngứa, thật muốn có người gãi hộ quá”
Không chỉ phía trên, cả phía dưới gió cũng thổi lồng lộng, chiếc áo mặc cũng như không, giữa ban ngày suýt chút nữa làm cho Tống đoàn chết vì thèm.
Nếu không hỏi lên như vậy, Tô Hướng Vãn cũng không biết Tống đoàn đã chuẩn bị mọi chuyện kỹ càng đến thế nào.
“Tôi theo dõi Tiền Tiểu Phương suốt 3 năm, cho đến năm ngoái cô ta kết hôn, nhưng vì sinh con mà chết ở Tần Châu, chẳng qua em không biết mà thôi. Còn Lưu Mẫn Ly đang ôn thi Đại học Công nông binh, căn bản không có động cơ gây án. Cho nên khẳng định gián điệp vẫn còn ở trong huyện Thanh Thuỷ, hơn nữa đúng như Hàn Giang nói, có lẽ là ngay trong đội ngũ chúng ta”
“Cho nên anh cảm thấy đó là ai?” Tô Hướng Vãn hỏi.
Suy tính của Tống đoàn không khác lắm so với Hàn Giang: “Trong đội ngũ cán bộ huyện, lãnh đạo cấp cao, có quyền lực, tóm lại, ở trong chúng ta”
Hai người nói chuyện xong đến lúc phải đi làm.
“Hôm nay có đánh người nữa hay không?” Tô Hướng Vãn hỏi Cốc Đông.
Tiểu Cốc Đông lắc đầu, nắm vạt áo Tô Hướng Vãn, nói dứt khoát: “Không đánh”
“Không đánh thì có thể cùng mẹ đi làm, nếu đánh người thì phải ở nhà, cho các anh đánh con”, Tô Hướng Vãn nói.
Cốc Đông lập tức nhẹ nhàng v**t v* tay áo Tô Hướng Vãn, cái miệng nhỏ hơi hé, bộ quần áo đỏ phản chiếu khuôn mặt dễ thương của nó, thật đáng yêu.
Đi làm, các đồng chí của Liên đoàn phụ nữ không còn hào hứng với thịt heo nữa, chỉ tập trung thảo luận về chuyện ai là gián điệp.
Vấn đề là gián điệp còn chưa bắt được, công an tuần tra lại phát hiện thuốc nổ đặt trong trạm biến áp. Mọi người trong huyện đều hoang mang, nhiều người xin nghỉ phép không đi làm, chỉ ở trong nhà.
Nhưng ai là gián điệp? Công an chạy tìm khắp nơi vẫn không có kết quả.
Lại có người nói, ăn mặc đẹp, mát mẻ là gián điệp, quần chúng đã bắt một số người ăn mặc đẹp đến đông công an.
Lúc này, Lý Thừa Trạch là đứa trẻ tỉnh táo nhất, lại là con cháu của công an, cười nhạo đám người này: “Hứ, bọn họ còn không biết hình dáng của gián điệp thực sự là gì”
“Anh, gián điệp trông như thế nào?” Cẩu Đản tò mò hỏi.
Lý Thừa Trạch nằm xiêu vẹo trên cây, hái quả mơ cho đám trẻ ăn, ném một trái mơ nói: “Tóm lại là không bắt mắt, đặc biệt đặc biệt bình thường, ví dụ như em nhìn trong cả đại viện này, ai tầm thường nhất?”
Cẩu Đản suy nghĩ một lát, chỉ vào Mậu Phương Phương nói: “Mẹ cậu là tầm thường nhất, đến bây giờ tôi không nhớ được mẹ cậu trông như thế nào”
Trong miệng Mậu Phương Phương ngậm đầy quả mơ, bụng phệ, mặt đen, cười hì hì nói: “Mẹ tôi còn biết chữ, ngày nào cũng đọc báo, ai bảo tầm thường?”
Anh em Lý Thừa Trạch mặc dù không thích Cao Nguyên nhưng lại rất thích Mậu Phương Phương, bởi vì tiểu nha đầu này hay mang thức ăn đến cho chúng, mà nhà con bé dường như có nhiều đồ ăn ngon.
Hôm nay, nó lấy trộm mấy viên đường gói giấy của nhà đến, đương nhiên đường bên trong đã ăn hết từ lâu, nhưng bọn trẻ có thể nhét bánh bột hấp vào trong tờ giấy, giả bộ là kẹo đường, sau đó từ từ ăn bánh bột hấp, cảm giác có hương vị mới.
Đúng lúc này, Cao Nguyên quay về.
Cô ta đang chạy phụ việc cho Liên đoàn phụ nữ, đương nhiên cô ta muốn hất đổ Tô Hướng Vãn, trở thành chủ nhiệm mới của hội phụ nữ.
Cô ta không có một mình, còn có chị Lâm, vợ của bộ trưởng vũ trang, có chị Trần, vợ của thư ký Đặng, mấy người này đều ở nhà không đi làm, tụ tập tám chuyện.
“Tôi chỉ nghi ngờ Tô Hướng Vãn. Các chị không biết, năm đó cô ta đi thành Đông Phong thăm chồng, máy bay của bọn Tống đoàn xảy ra tai nạn, Tống đoàn may mắn còn sống nhưng những người bay cùng anh ta chết hết rồi”, Cao Nguyên nhỏ giọng, buôn chuyện với chị Trần.
Chị Trần trước giờ vẫn là người hiền hậu: “Đó chỉ là trùng hợp thôi, cô ấy còn nuôi 5 đứa trẻ, có thời gian làm gián điệp mới là lạ”
“Cô ta có một cô em gái, suýt chút nữa thì được chọn vào đoàn văn công Tổng cục chính trị. Chính là cô ta cử em mình đi dụ dỗ lãnh đạo, đáng tiếc là lãnh đạo không thích”, Cao Nguyên còn nói.
Lý Thừa Trạch tức muốn bốc khói.
Nó cố ý ném mấy quả mơ xuống đầu Cao Nguyên: “Ai đánh rắm đó? Thật thối quá”
“Mày là cái đồ lưu manh. Mày cứ chờ đó, sớm muộn cũng có ngày tao làm cho mày khóc”, Cao Nguyên nhặt một quả mơ ném về phía Lý Thừa Trạch.
Lý Thừa Trạch cảm thấy chuyện này không thể để như vậy được, nó nhảy xuống, bảo Lư Đản và Cẩu Đản trông Chi Chi rồi chạy đến Liên đoàn phụ nữ.
“Dì Tô, sao con cảm thấy không có gián điệp nào cả, Hàn Giang đó cố tình làm nghiêm trọng mọi chuyện, quan trọng hơn, cô ta bôi xấu dì nhỏ Hướng Hồng trước mặt người khác”, Lý Thừa Trạch nói.
Tô Hướng Vãn đã sớm dự tính Cao Nguyên nhất định sẽ làm loạn, tìm mọi cách nói xấu mình, nhưng không nghĩ tới chuyện cơ mật của Tô Hướng Hồng, ngay cả bản thân Tô Hướng Hồng còn không biết suýt chút nữa bị Lâm Lập Quốc chọn trúng, vì sao Cao Nguyên lại biết được?
Người đàn bà này xem ra không đơn giản như những gì cô ta thể hiện bên ngoài.
Lý Thừa Trạch ôm Cốc Đông, giật mình phát hiện hôm nay Cốc Đông không đánh người, nói: “Dì Tô, có vẻ như Cốc Đông đã được dạy dỗ rồi”
Tô Hướng Vãn nói: “Chỉ sợ gặp phải Hàn Giang, Hàn Giang chọc nó, nó lại đánh người”
Cốc Đông giơ nắm đấm bé xíu lên: “Mẹ đã hôn tay bé này, không thể đánh người”
Được rồi, xem ra đã có cách dạy được nó.
Lúc đứa nhỏ này ngoan ngoãn thì vô cùng đáng yêu, dọc đường đi bộ về nhà không ngừng líu lo gọi mẹ.
Lý Thừa Trạch kéo tay Tô Hướng Vãn, chỉ vào một cô gái đi phía trước: “Dì Tô nhìn xem, Mậu Thanh nhìn gớm quá, trên vai còn có phân chim bồ câu kìa”
Tô Hướng Vãn nhìn theo tay Lý Thừa Trạch, thấy Mậu Thanh không dọn cả phân chim trên vai, nhìn thật lôi thôi.
Lý Thừa Trạch vẫn còn tức giận nghiến răng nghiến lợi: “Dì Tô không biết đâu, cô ta học kém tệ hại nhưng mà vẫn lên được lớp 3 trung học, con thật không hiểu tại sao”
“Sau này con tránh xa cô ta ra một chút, con không biết con gái mà ghen tị lên có bao nhiêu đáng sợ đâu”, Tô Hướng Vãn khuyên Lý Thừa Trạch.
Lúc đi qua trạm biến áp, vụ nổ xảy ra trong chớp mắt.
Tô Hướng Vãn từ trước tới giờ chưa từng trải qua chuyện như vậy, thời điểm nguy hiểm, Lý Thừa Trạch đẩy cô ngã nhào xuống đất, đè lên che Cốc Đông bên dưới.
Khắp nơi là tiếng nổ ầm ầm, cô kêu Lý Thừa Trạch, kêu muốn rách cuống họng mà vẫn không nghe thấy giọng của mình.
Lý Thừa Trạch ôm cô đang kêu cái gì đó, kêu đến nửa ngày, cô mới nghe ra là nó đang gọi mẹ.
Sau trận nổ, công an chạy đến hiện trường điều tra, nghe nói chết một bà cụ, phá sập phần lớn căn nhà mái tôn ở đối diện.
Cũng may Tô Hướng Hồng ra ngoài khám bệnh mới thoát nạn.
“Nhìn xem, tôi đã nói là có gián điệp. Hôm nay là trạm biến áp, ngày mai có thể là trạm thuỷ điện, nhà máy điện hạt nhân. Lý Dật Phàm, Mậu Kỳ Niên, con mẹ nó mấy người có nghe lời tôi không hả?” bên cạnh, Hàn Giang đang gào thét.
Lý Thừa Trạch bị trầy trụa da, Lư Đản cùng Cẩu Đản vây lại xem, giơ ngón cái lên: “Anh, anh đúng là anh hùng”
“Không dám không dám, nhưng mấy đứa có muốn bắt gián điệp không, nếu muốn thì đi cùng anh”, Lý Thừa Trạch nhỏ giọng nói.
Hai đứa nhỏ dĩ nhiên muốn, nhất là Lư Đản, giơ khẩu M18 kẹt cứng của mình lên: “Đi, chúng ta đi nhanh lên”
“Đứa nào dám đi, mẹ lấy giày đánh vào mông đứa đó”, Tô Hướng Vãn nói.
Mấy thằng nhãi chạy được một nửa, lại lặng lẽ quay về bàn đá.
Ngay lúc này, Tiểu Ngô của Cục công an chạy vào trong sân, cầm cái đồng hồ đeo tay, thấy Tô Hướng Vãn thì sờ đầu mình một cái rồi cười: “Chủ nhiệm Tô, còn nhớ tôi không?”
“Nhớ chứ sao lại không?” Tô Hướng Vãn nói.
Tiểu Ngô nhìn xung quanh, đột nhiên lấy ra một chiếc đồng hồ Longines, kín đáo đưa cho Tô Hướng Vãn nói: "Chị còn nhớ chiếc đồng hồ này không? Đây hẳn là đồng hồ của chị. Có người bí mật gửi nó đến nhà khách và đặt trên bàn điều tra của Hàn Giang. May mà lúc đó không có Hàn Giang, tôi đang trực nên đã chặn lại, bên trong có một máy nghe lén”
Tô Hướng Vãn từ trước đến giờ không đeo đồng hồ, quả thật đã mấy ngày nay không nhìn thấy đồng hồ Longines của mình. Bên trong đúng là có máy nghe lén, nó được Tống đoàn cài vào, đề phòng thời điểm cô ôm tiền bỏ trốn.
Nói như vậy, Cao Nguyên không chỉ bôi nhọ danh dự của cô, tung tin đồn về Tô Hướng Hồng, thậm chí còn cài bẫy, lấy trộm đồng hồ của cô, để lên bàn Hàn Giang?
Không thể không nói, nhân duyên vô cùng quan trọng, lúc mình gặp nạn, có người nguyện ý đứng ra trợ giúp hay không.
Tô Hướng Vãn lau tay, nắm tay Tiểu Ngô lắc lắc: “Cảm ơn, cảm ơn cậu, Tiểu Ngô, đại khái bây giờ tôi đã đoán được gián điệp là người nào rồi”
Đồ tiểu nhân kia, làm gián điệp cũng được đi, lại còn định gài bẫy cô?
Tô Hướng Vãn quyết định phải dạy cho gián điệp ở huyện Thanh Thủy một bài học về lòng yêu nước!
Lúc này, Tống đoàn từ nhà máy điện hạt nhân đi ra, lái xe một mạch đến nhà máy thủy điện.
Đúng lúc đó, điện thoại ở nhà máy điện reo lên, là cuộc gọi từ Giang Tây.
"Nguyên liệu uranium đã được vận chuyển lên tàu hỏa, một chuyến tàu đặc biệt được canh gác nghiêm ngặt, đặc biệt dừng lại ở huyện Thanh Thủy. Tống Thanh Sơn, chỉ có anh và tôi biết tin tức này, không ai khác được biết. Anh hiểu tầm quan trọng của vấn đề này, đúng không, bắt đầu từ bây giờ, chờ nguyên liệu tới."
Điện thoại được gọi trực tiếp từ đoàn công binh 305, dĩ nhiên chuyến hàng khi nào đi, khi nào đến, chỉ có một mình Tống đoàn biết, không có người thứ 2.
Tống đoàn cúp điện thoại, cảm thấy hình như trong túi áo mình có thứ gì đó.
Bản thân hắn chưa bao giờ bỏ gì trong túi, lúc sờ đến, trong đầu vẫn còn đang suy nghĩ, liệu có phải có người cài máy nghe lén vào người hắn không?
Phải biết không chỉ có Cốc Bắc cẩn thận. Đối với những người lính sinh những năm 40, lớn lên những năm 60 như bọn họ, phương diện đề phòng gián điệp đã được huấn luyện thành bản năng.
Ai có thể cài máy nghe lén vào trong túi áo hắn? Trong nháy mắt, Tống đoàn cảm thấy chuyện này là không thể, nếu đúng thì gián điệp này quá là đáng sợ đi.
Nhưng khi móc thứ đó ra, hắn lại thấy dở khóc dở cười.
Đó là miếng kẹo nếp đường gói trong giấy đã bị l**m một nửa, nửa còn lại dính trong túi áo hắn.
Tống đoàn nhớ lại tối qua Tiểu Cốc Đông nằm trên giường cầm viên kẹo, không muốn ăn nhưng lại không bỏ xuống được nên đã l**m rất lâu.
Cho nên tiểu tử này xem ra không chỉ yêu Tô Hướng Vãn mà còn đối với hắn không tệ, biết lặng lẽ nhét nửa cục kẹo đường vào túi áo hắn.