Mảnh đất dùng làm trang trại nuôi heo đã được Tô Hướng Vãn để mắt đến, cách chỗ này 8km, ngay tại công xã Hồng Kỳ. Việc nuôi hay mổ heo đã có Cốc Bắc giúp cô lấy trực tiếp vật tư từ nhà máy, không cần qua tài chính của huyện.
Thật sự Tô Hướng Vãn không nghĩ đến chuyện kiếm tiền, trang trại này thuộc Liên đoàn phụ nữ, chị em nuôi heo, bán heo, tất cả tiền kiếm được đều thuộc về liên đoàn.
“Nếu trang trại này xây dựng được, nó sẽ sinh lời, ai sẽ làm giám đốc?” Triệu Quốc Đống đang đi xem đất cùng Tô Hướng Vãn hỏi cô.
Tô Hướng Vãn cảm thấy không có ai thực sự có khả năng làm giám đốc trang trại được, cô đang từ từ tìm kiếm.
Hôm nay cô ngồi xe đạp của Triệu Quốc Đống. Triệu Quốc Đống thậm chí còn mượn một chiếc giỏ của đồng nghiệp, đặt ở phía trước xe, cho Cốc Đông ngồi vào đó.
Từ công xã Hồng Kỳ đến thị trấn, dọc theo hai bờ sông Hoàng Hà là những hàng cây xanh mướt xinh đẹp.
Nhưng Tiểu Cốc Đông thực sự phiền toái, nó không chịu ngồi đằng trước, cứ một mực đòi ngồi trong lòng Tô Hướng Vãn.
"Mau ngồi xuống đi." Tô Hướng Vãn trừng mắt nói với đứa trẻ.
Cốc Đông bĩu cái miệng nhỏ, nó mặc quần áo con gái, không nói gì, chỉ thấy ủy khuất, mà khi ủy khuất nó sẽ hú lên dữ dội bằng cái giọng khàn khàn của nó.
Triệu Quốc Đống không còn cách nào khác, đành phải dừng lại, ôm đứa nhỏ trả lại Tô Hướng Vãn: “Được rồi chủ nhiệm Tô, cô ôm nó đi để cho tôi yên tâm lái xe, nếu không người ta sẽ nghĩ tôi bắt cóc trẻ con mất”
Đúng là công phu cao cường, chỉ trong chớp mắt đó mà Cốc Đông đã tát hai phát lên mặt Triệu Quốc Đống.
Triệu Quốc Đống giơ tay lên định đánh, nhưng Tô Hướng Vãn đã kéo đứa nhỏ lại, nắm tay Cốc Đông, nhẹ nhàng hôn lên bàn tay nhỏ bé của nó: “Được rồi, phó chủ tịch Triệu, tôi đã phong ấn bàn tay này của Cốc Đông nhà tôi rồi, bàn tay này từ giờ trở đi sẽ tuyệt đối không đánh người nữa, thật đó”
Triệu Quốc Đống nghĩ, đứa nhỏ động một tí lại đánh người này đáng bị đánh đòn. Tô Hướng Vãn quá chiều nó đi, nó đánh người mà cô còn hôn tay nó, chẳng phải là dung túng cho nó tiếp tục đánh người sao?
Cách giáo dục của Tô Hướng Vãn với Cốc Đông khác với mọi người.
Cô đánh cũng đánh rồi, mắng cũng mắng rồi, nói nhỏ nhẹ cũng nói rồi, kỳ thật lúc này là đột nhiên nảy ra ý tưởng rằng nếu đánh, mắng đều không có tác dụng thì thử hôn nó xem sao, xem có hiệu quả gì không.
Kết quả là suốt chặng đường về, Cốc Đông cứ nhìn chằm chằm vào bàn tay mà Tô Hướng Vãn đã hôn.
Bàn tay vẫn giơ lên như thế, không hề động đậy.
Hơn nữa, tiểu tử này thỉnh thoảng còn ngửi cái móng vuốt thúi hoắc của nó, như thể mùi vị nụ hôn của mẹ vẫn còn ở trên đó vậy.
Khi Cốc Bắc đến thăm và điều tra, nghe nói đứa nhỏ bị Thẩm Chiêu Đệ đánh đập từ khi còn bé, thường xuyên nhốt trong nhà vệ sinh, chỉ được ăn bột mì, bột sữa sống. Bởi vì đánh thường xuyên nên đứa nhỏ có thói quen đánh người, lấy bạo lực chống bạo lực, xem chừng không thể thay đổi thói quen này trong thời gian ngắn được. Nói cách khác, nó từ nhỏ tới giờ dùng cách đánh nhau làm phương pháp giao tiếp.
Khó trách sau khi lớn lên, nó trở thành lão đại trùm xã hội đen của toàn bộ Tần Châu, thậm chí ngay cả Cẩu Đản cũng phải gọi nó là đại ca.
Tiểu đại ca giơ bàn tay nhỏ nhắn non mềm trong gió, thỉnh thoảng lại đưa lên ngửi, trên người mặc quần áo hoa của Chi Chi trông như một con bướm, thô kệch mà dễ thương, nhìn cực kỳ đáng yêu.
Về tới huyện thành cũng đã giữa trưa, Tô Hướng Vãn không quay lại Liên đoàn phụ nữ, định bảo Triệu Quốc Đống về nhà mình, nấu cơm cho anh ta ăn.
Kết quả là khi hai người về khu đại viện, phát hiện không chỉ có bọn họ không đi làm mà cả Lý Dật Phàm, thư ký Đặng cùng mấy phó chủ tịch huyện đang đứng nghiêm trong sân đại viện.
“Dì Tô, người mà hôm qua con đưa cơm tới đang ở đây mắng chửi mọi người, dì đừng vào nữa, né đi”, Lý Dật Phàm đầu tầu gương mẫu chạy tới báo cáo.
Là Hàn Giang, Tô Hướng Vãn biết người này, nhưng không nghĩ hắn lại có thể bắt chủ tịch, bí thư huyện đứng nghiêm được.
“Trong nhà có gì ăn không? Con có đói bụng không?” Tô Hướng Vãn hỏi.
Đại bảo mẫu Lý Thừa Trạch nói: “Sáng nay ăn không no, đói!”
Tô Hướng Vãn thò tay vào túi tìm đồng hồ Longines nhưng không thấy, liền lấy 2 đồng đưa cho nó: “Nhanh chạy đi mua dưa muối, trưa nay chắc dì không kịp nấu cơm, con hấp mấy cái bánh bao từ tối qua cho bọn nhỏ ăn đi”
Nói xong, cô đưa Cốc Đông cho Lý Thừa Trạch: “Nhớ pha sữa bột cho nó uống, bánh bao hấp xong phải ngâm vào sữa cho nó ăn, đừng làm nó bị bỏng”
Tiểu tử kia còn quấn lấy đòi hôn, gỡ mãi không ra, bị Lý Thừa Trạch kiên quyết ôm đi.
Không chỉ có Lý Dật Phàm cùng thư ký Đặng, còn có một số phó chủ tịch huyện, Cục trưởng cục công an, Tống Đình Tú đều phải đứng ở đây, giữa tháng 7, dưới cái nắng như thiêu đốt, trán họ đẫm mồ hôi.
“Sự tình vô cùng khẩn cấp, các đồng chí, mấy người đang ngồi trên ghế dựa à? Không, đó là bom hẹn giờ và radio của gián điệp, là sự an toàn của nhà máy điện hạt nhân của chúng ta. Vậy mà mấy người còn có tâm tư làm việc khác, đặc biệt là cô, Lý Dật Phàm, rốt cuộc cô có biết an toàn của nhà máy điện hạt nhân quan trọng đến mức nào không?”
Hàn Giang đã đổi sang kiểu áo 4 túi Tôn Trung Sơn, giữa mùa hè không ngại nắng nóng, chắp tay sau lưng đi đi lại lại trước nhóm quan chức lãnh đạo huyện: “Có biết vì sao quốc gia phái tôi tới đây không? Chính bởi vì huyện các người vẫn không ý thức được rằng vì một nhà máy điện hạt nhân, nơi của các người đã trở thành ổ gián điệp."
Tô Hướng Vãn cùng Triệu Quốc Đống cố gắng hết sức để không gây chú ý, né tránh trốn ở đằng sau, kết quả vẫn bị hắn để mắt đến.
“Nhìn đi, vị nữ đồng chí kia, còn là chủ nhiệm Liên đoàn phụ nữ, gián điệp đã muốn đánh tới cửa mà cô ta còn nghĩ đến chuyện mở trang trại nuôi heo. Thủ đô sắp suy vong mà cô vẫn còn nghĩ đến chuyện ăn thịt?” Hàn Giang nói xong, tất cả mọi người đều nhìn về phía Tô Hướng Vãn.
Trong đó, Cục trưởng cục công an Mậu Kỳ Niên cười to nhất, thậm chí còn dọa bay cả mấy con chim sẻ trên ngọn cây.
Chuyện gián điệp này, trong ba mươi năm đầu sau khi thành lập Trung Quốc, đã thực sự bám rễ ở khắp mọi nơi.
Mà theo việc xây dựng nhà máy điện hạt nhân, chuyện gián điệp xâm nhập huyện Thanh Thủy là điều chắc chắn.
Nhưng quốc gia đã phái người điều tra tới đây mà công tác truy tìm gián điệp ở huyện Thanh Thủy vẫn không có một chút tiến triển nào, đương nhiên sẽ bị khiển trách.
“Đồng chí Lý Dật Phàm, nếu trong năm ngày không tìm được gián điệp, sẽ lập tức đình chỉ công tác chờ xử lý. Đặng Cao Minh, anh cũng sẽ bị điều đến Mã Tông Sơn, các chức vụ công tác khác của huyện Thanh Thủy sẽ do người của tỉnh tới tiếp quản”, Hàn Giang nói tiếp.
Lý Dật Phàm vốn thân thể không tốt, đứng phía trước Tô Hướng Vãn như muốn ngất xỉu.
Nhưng giống như thế lực thù địch luôn theo sát bước chân bọn họ, rõ ràng huyện Thanh Thủy vẫn luôn bình yên, ngay lúc Hàn Giang đến, con đường dẫn tới hồ chứa nước bị nổ tung.
Không chỉ có vậy, Hàn Giang còn đang diễn thuyết chưa xong, đột nhiên dây điện trên đầu anh ta kêu răng rắc, một tiếng nổ vang, toàn bộ thành phố mất điện, thậm chí máy biến áp ở nhiều nơi cũng bị cháy.
Có thể nói là thời tiết hanh khô khiến dây điện bốc cháy, nhưng nếu thực sự có gián điệp thì sao?
Hàn Giang chỉ vào dây điện trên đầu mình, lớn tiếng nói: "Lý Dật Phàm, còn không nhanh phái người đi điều tra? Hiện giờ là thời cơ tốt nhất để bắt gián điệp, nhanh lên”
Cũng may một câu này của hắn cũng giải thoát cho mọi người, tất cả lau mồ hôi trán, quay về vị trí của mình để làm nhiệm vụ.
Hàn Giang này, điển hình cho kiểu thích hành hạ người khác, thấy Tô Hướng Vãn định đi liền gọi cô lại: “Này, người chăn heo kia, nhanh đi nấu cơm cho tôi”
“Sao dì lại thành người chăn heo?” Lý Dật Phàm lặng lẽ túm tay áo Tô Hướng Vãn hỏi.
Tô Hướng Vãn thầm nghĩ, nếu biết trước sẽ bị gọi là người chăn heo, mình sẽ không bao giờ xin tiền hắn ta, huống chi không biết hắn có tiền thật không.
Lý Dật Phàm nhỏ giọng nói: “Kiên nhẫn đi nấu cơm đi, nhớ phải nấu thật ngon. Cô không biết Hàn Giang này đâu, cha anh ta vốn là gián điệp cấp cao của ta trong hàng ngũ quốc dân đảng, anh trai hắn xem chừng khó có thể ra khỏi tù, nhưng anh ta đích thị là kiểu vàng thật không sợ lửa, nên cô cố gắng chịu đựng đi”
Tô Hướng Vãn không biết nhiều về cái người Hàn Giang này bằng Lưu Tại Dã.
Bởi trong sách miêu tả về hắn cũng không nhiều, chỉ xuất hiện một đoạn trong cuộc sống của nguyên thân. Tương lai, hắn cùng anh trai mình Hàn Minh, là ô dù lớn nhất của Cốc Đông, bảo hộ nó ở cả Tần Châu này, trở thành thái tử giống như Lâm Lập Quốc.
Tóm lại, tra nam này nhìn thì có vẻ chính trực, nhưng sau khi biết Cốc Đông là cháu trai mình thì nuông chiều đến vô pháp vô thiên.
Tô Hướng Vãn đối với nhân vật này hiện tại là cực độ chán ghét.
“Người chăn heo, trưa nay ăn gì?” Hàn Giang đi tới, thái độ hống hách, hai tay đút túi quần.
Thấy Tô Hướng Vãn đi vào, hắn nói: “Đây là nhà cô à? Không tệ, trưa nay ăn ở đây”
Tô Hướng Vãn nhớ trong sách nói, tên này là một kẻ tham lam hung ác, bởi vì nguyên thân nấu ăn ngon, lại ưa nhìn, vì thế để nguyên thân bồi ăn bồi ngủ, đến khi hắn ta xong việc ở Tần Châu thì kéo quần lau miệng, quay người bỏ đi.
Đã thế lại còn khinh thường, coi thường người khác, sao cô có thể nấu ngon cho hắn ta ăn được.
Hắn bước vào cửa, ngồi xuống cái bàn đá, thấy Lý Thừa Trạch vội vàng hấp bánh bao cho bọn nhỏ, pha sữa bột cho Cốc Đông, hắn nghênh ngang đưa tay móc cằm Cốc Đông: “Thằng nhãi con này, đánh tao cái coi”
Tiểu Cốc Đông sáng sớm được mẹ hôn vào tay, thấy tay mình thực sự xinh đẹp, đương nhiên không chịu đánh người.
Nhưng Hàn Giang lại thích tìm đường chết, tuy rằng trước mắt hắn chưa biết Tiểu Cốc Đông là cháu trai mình nhưng thằng nhỏ mắt rậm mày to, nhìn rất nổi trội, cảm giác rất thân thiết.
Cho nên Cốc Đông đánh, hắn sẽ không tức giận mà còn thấy vui vẻ.
Vì thế, hắn giống như con hổ giương râu, thấy Cẩu Đản có vẻ hèn nhát liền nói: “Đến đây, đấm thằng này một cái, tao cho mày 50 xu”
Đứa bé còn nhỏ, không hiểu tiền là gì, không động thủ.
Vì thế Hàn Giang không biết móc đâu ra một cái bánh bột nếp ngào đường, cho Cốc Đông l**m một cái rồi nói: “Đến đây, đánh nó xong, cái bánh này là của mày”
Cốc Đông vốn thích đánh nhau, nhưng tay phải bị mẹ hôn không được đánh người, nó liền giơ tay trái lên đấm vào mắt Cẩu Đản.
Cẩu Đản từ nhỏ đã quen bị đánh, nín nhịn cơn giận, huống chi Cốc Đông lại là em trai, anh lớn không đánh em bé nên ra vẻ không sao cả, chỉ cười một tiếng.
Nhưng Lý Thừa Trạch không chịu được, chỉ vào Hàn Giang nói: “Chú, sao chú lại dạy trẻ con đánh người?”
Nói xong Lý Thừa Trạch trực tiếp phát hai cái vào mông Cốc Đông.
Vì thế Cốc Đông cũng đấm lại hai cái, ngay cả bàn tay bị phong ấn kia cũng quên mất.
“Cốc Đông, còn đánh người, mẹ đem con cho 7 chú lùn”, Tô Hướng Vãn ở trong bếp rống lên, Cốc Đông nhìn móng vuốt của mình, phát hiện mình dùng tay đó đánh người, oa lên một tiếng khóc lớn.
Mà cái tên gây chuyện Hàn Giang này, giống như Thân Công Báo, khiêu khích mấy đứa nhỏ đánh nhau. Hắn không biết trong mắt Tô Hướng Vãn, hắn làm cho người ta cảm thấy chán ghét, phiền toái gấp trăm lần, ngàn lần so với Lưu Tại Dã.
Cốc Đông còn chưa trao cho hắn mà hắn đã dạy Cốc Đông đánh người. Nếu thực sự trao Cốc Đông cho hắn, liệu có phải hắn sẽ dạy thằng nhỏ thành một hỗn thế ma vương vô pháp vô thiên không?
Tô Hướng Vãn thực sự tức giận với Cốc Đông, nó không quản được đôi tay của mình, thích đánh người.
Nhưng tiểu tử này ngay cả quần áo của bé trai còn không có, hôm nay mặc một chiếc quần ngắn màu hồng, hai cái chân mũm mĩm thò ra ngoài, đang lặng lẽ tự đánh từng phát một lên tay mình, thoạt nhìn rất đáng thương, làm cho Tô Hướng Vãn thật sự bất lực.
Hàn Giang không biết Tô Hướng Vãn có bao nhiêu chán ghét mình, vẫn đứng ở cửa sổ hỏi: “Người chăn heo, buổi trưa tôi ăn gì?”
Tô Hướng Vãn vẫn đang băm chặt trong bếp: “Cám heo”
“Vị nữ đồng chí này, sao cô lại nói chuyện như thế?”
“Anh gọi tôi là người chăn heo, chẳng phải tôi nấu cám heo sao?” Tô Hướng Vãn liếc hắn một cái nói.
Quả thật trưa nay Tô Hướng Vãn làm cơm không khác gì cám heo. Tại sao? Tại vì loại cơm mà Tô Hướng Vãn nấu, bọn trẻ chỉ cần nghe tiếng là đã khóc thét.
Ở Tần Châu có một loại gọi là lại ngật đáp, vốn đã là loại cơm chất lượng kém nhất, nhưng còn có một loại tệ hơn nữa, gọi là canh chua hổ lốn.
Loại cơm này nấu như thế nào? Nhào mì, thái thành sợi, cho một ít hành lá cắt nhỏ, hai củ khoai tây, sau đó mẹ ở trong bếp vừa băm chặt vừa chửi mắng, một bên băm mì, một bên quăng vào nồi, sau đó cho thêm cải chua vào hỗn hợp đó.
Lúc ăn loại cơm này, tâm trạng của các bà mẹ không tốt, bởi vì tâm trạng không tốt nên mới băm chặt quăng rầm rầm trong bếp.
Một nồi canh chua hổ lốn vì quá loãng, ăn xong tè hai bãi là hết, lại còn bị ăn mắng, cho nên bọn trẻ vừa nghe thấy món này thì sợ mất mật.
Tô Hướng Vãn cảm thấy chỉ cần mình làm loại cơm này, Hàn Giang ăn một lần xong sẽ bị chọc tức, tìm người khác để nấu cơm cho hắn.
Dù sao bây giờ cô cũng không muốn quyên tiền của hắn nữa, hắn ôm tiền cút đâu thì cút.
Quả nhiên mấy đứa bé thấy canh chua, ngay cả Cẩu Đản trùm ăn vặt cũng bịt mũi chạy xa, mượn cớ mình đã ăn bánh bao dưa muối nên không ăn.
Hàn Giang bưng chén lên ngửi một cái, chân mày cau lại: “Có mùi thức ăn chua”
Khẩu vị Cốc Đông chính là khẩu vị của con heo nhỏ, húp canh chua sột soạt.
Hàn Giang tựa hồ còn có chút kích động, bưng chén lên húp một ngụm lớn, thở một hơi thoả mãn, húp một phát nữa hết chén canh.
“Vị nữ đồng chí này, còn cơm không?” hắn hỏi.
Tô Hướng Vãn liếc một cái: “Không có, mỗi người một chén”
Hàn Giang không tin, bưng chén vào phòng bếp nhìn vào nồi: “Nữ đồng chí này sao lại nói láo như vậy, vẫn còn nửa nồi đây này”
Dưới cái nhìn soi mói trợn mắt của mấy đứa trẻ, lúc đầu Hàn Giang còn múc canh chua vào chén, sau vén tay áo, bê nồi lên húp.
Không chỉ bọn nhỏ, Tô Hướng Vãn cũng trợn mắt há hốc mồm, đúng là giống như heo, canh chua mà cũng uống ngon lành như vậy.
Uống xong lau miệng, Hàn Giang nới thắt lưng, nói: “Tối nay nhất định phải nấu tiếp cơm này, bây giờ tôi phải đi công tác, các người có heo rừng mà, buổi tối làm một ít để nếm thử, nếu ngon, tôi sẽ cân nhắc đưa trang trại heo của các người vào hàng ngũ cung cấp đặc biệt”
Trên thực tế, ở bất kỳ niên đại nào, hoàn cảnh nào, kênh cung ứng thực phẩm đặc biệt vẫn luôn tồn tại.
Cho nên Cốc Bắc nói không sai, Hàn Giang này thật sự có thể đem heo của các cô vào kênh cung ứng thực phẩm cho trung ương.
Vào kênh cung ứng này, được hỗ trợ vốn, giá bán lại cao, đúng là nằm kiếm tiền mà.
Nhưng cái người này quá mức đáng ghét, Tô Hướng Vãn ngay cả chuyện đơn giản như nấu cơm cũng không muốn phối hợp với hắn.
Hơn nữa, cô cảm thấy người này rất quái lạ. Lúc hắn chưa tới, huyện Thanh Thuỷ mặc dù có tin đồn gián điệp nhưng trừ lần Phương Kim Hoán cho nổ đập nước, không xảy ra bất cứ chuyện gì. Sao ngay khi hắn ta đến, không chỉ con đường nổ tung mà ngay cả dây điện cũng bị cháy chỉ trong một ngày?
Thám tử lừng danh Conan, chạy tới đâu là có người chết à?
Buổi tối khi Tống đoàn về, Tô Hướng Vãn ở trong phòng bếp nói liên tục, nói đến cả chuyện này.
Vết bỏng không dễ dàng xử lý, cũng khó lành, mà vết thương của Tống đoàn vào mùa hè, đến bây giờ lớp vảy trên tay vẫn chưa bong ra.
Tối qua hắn cầm theo khẩu súng trường đi, hôm nay mang về một khẩu 56 bán tự động đang chỉnh sửa, những thứ này hiện để ở nhà cho bọn trẻ chơi, khi không dùng đến, Tống đoàn tháo các bộ phận ra thành đồ chơi, khi cần dùng, hắn lắp lại, trở thành vũ khí.
Không thể không nói, so sánh với trẻ con nhà bình thường, những món đồ mà bọn Lư Đản chơi khi còn bé, không ai có thể tưởng tượng nổi.
Trong khi nhiều người khác ở huyện coi chuyện gián điệp như chuyện tiếu lâm thì Tống đoàn lại rất nghiêm túc: “Gián điệp vẫn luôn có, nhưng bởi vì nhà máy điện hạt nhân chưa được xây dựng nên chúng chưa xuất hiện. Bây giờ gián điệp đang chơi trò phản gián với chúng ta. Tôi khó nói năng lực làm việc của Hàn Giang thế nào, nhưng gián điệp đang chuẩn bị ra tay với nhà máy điện hạt nhân, đây chính là thời điểm dễ lục đục nội bộ nhất”
Cho nên bọn Tống đoàn hiện đang phải đối mặt với tình hình thực sự khó khăn.
Thấy Tô Hướng Vãn vẫn đang băm chặt trong bếp, Tống đoàn mặt mày đau khổ: “Sao lại làm canh chua? Em không biết là tôi ghét nhất canh chua à?”
“Hàn đại gia của cục điều tra các anh muốn ăn canh chua, tôi còn cách nào khác à?” Tô Hướng Vãn liếc hắn một cái, nói: “Đúng rồi, Hàn Giang chính là chú hai của Cốc Đông, nhưng tôi bây giờ không dám giao đứa nhỏ cho anh ta. Trước mắt anh tìm một người cẩn thận đi hỏi một chút, đứa nhỏ này vì sao hồi trước lại bị Thẩm Chiêu Đệ mang đi?”
Cha của anh em Hàn Giang cùng Hàn Minh là một điệp viên lớn, đã ẩn núp trong hàng ngũ quốc dân đảng từ trước giải phóng, sau đó bị quốc dân đảng phát hiện và xử tử, vì vậy lý lịch của hai anh em họ rất vẻ vang.
Nhưng Tô Hướng Vãn phải tìm hiểu rõ, tại sao Cốc Đông rơi vào tay Thẩm Chiêu Đệ? Làm sao một đứa trẻ xuất thân từ cục điều tra lại trở thành gián điệp? Chuyện này rất cổ quái.
Tống đoàn nói: “Chuyện này tôi cũng đã hỏi giúp em. Em biết không, vợ Hàn Minh bị cho là gián điệp, khoảng 3 năm rưỡi trước ôm bụng bầu lén bỏ trốn, sinh ra Cốc Đông, nuôi đến khi nó 2 tuổi thì chết. Cốc Đông khi đó được Thẩm Chiêu Đệ mang đi”
Cho nên lúc Cốc Đông rời xa mẹ cũng đã hơn 2 tuổi, chắc vẫn còn trí nhớ với mẹ ruột của mình.
Điều này có nghĩa là nó luôn có ấn tượng sâu sắc về việc mình bị cướp đi khỏi tay mẹ, cho nên bất cứ ai nhìn cô cũng bị nó đánh?
Bây giờ phải làm thế nào? Nếu đưa đứa trẻ này cho tên vô lại như Hàn Giang, Tô Hướng Vãn cảm thấy có thể Cốc Đông sẽ không bao giờ quay đầu lại được nữa.
Cô vẫn sờ tìm chiếc đồng hồ đeo tay của mình khắp nơi mà không thấy. Thật kỳ lạ, không phải tiểu bát vương Cốc Đông vứt đi đấy chứ? Đó là chiếc đồng hồ Longines 30 đồng đó, Tô Hướng Vãn xoa cái mông nhỏ của Cốc Đông, tự hỏi cái đồng hồ chạy đi đâu được chứ?