Dĩ nhiên, cuối cùng Tiểu Cốc Đông cũng không bị đưa đi.
Lư Đản còn không biết mình là hoá thân của lực lượng chính nghĩa, trong sách bị chặt chân, bị g**t ch*t, em gái cũng bị hại chết bởi chính cái thằng nhỏ đang nhảy nhót xung quanh mình.
Chớp mắt đã đến nghỉ hè, thời điểm hỗn loạn nhất trong mỗi gia đình, một ngày trải qua dài như một năm.
May mà ở nhà còn có một siêu bảo mẫu là Lý Thừa Trạch, cho nên Tô Hướng Vãn cùng Tống đoàn mới có sức lực đối phó với cuộc sống tiền bạc eo hẹp, thiếu ăn thiếu mặc này.
Nhưng Tiểu Cốc Đông quả thực quá là lì lợm.
Nó mới ở đây hơn một tháng đã trở thành bất khả chiến bại.
Lư Đản có một bộ sưu tập gậy, góp nhặt từ khắp mọi nơi, bây giờ đều trở thành vũ khí của Cốc Đông. Cả ngày nó vung gậy, đánh tất cả trẻ con nhà hàng xóm.
Không chỉ có Tống đoàn, mấy anh trai trong nhà cũng không ít lần tét vào mông nó, trên cái mông nhỏ lúc nào cũng có vết tay hồng hồng nhưng vẫn không thể quản được nó.
Cốc Bắc hôm nay đặc biệt đi xe từ Tần Châu xuống, nhưng không phải đi tìm Lý Dật Phàm mà trực tiếp đến Liên đoàn phụ nữ.
“Người có tiền mà tôi tìm được ngày mai sẽ tới đây, cô phải vận dụng tinh thần gấp 100 lần, Tô Hướng Vãn, nhớ bảo người đó để lại tiền cho cô. Anh ta tới đây để công tác, bởi vì nghe nói cô nấu nướng tốt nên tôi đã chỉ đích danh cô nấu cơm cho anh ta. Chỉ cần cơm nước ngon lành, anh ta cao hứng, đến lúc đó có thể sẽ trực tiếp nghĩ ra biện pháp quyên góp tiền cho Liên đoàn phụ nữ các cô, thật đó”
Cốc Bắc trước giờ luôn hùng hổ, nói xong là quay đi ngay, trà cũng không kịp uống.
Tô Hướng Vãn còn không kịp hỏi người đó là ai.
Cho nên cô không biết một: đối phương là ai, hai: đối phương đến có việc gì, chỉ biết sáng mai anh ta sẽ đi xe khách đường dài tới, cô chỉ cần chờ đón là được.
Người này sẽ là đại tài chủ của Liên đoàn phụ nữ.
Chuyện trang trại nuôi heo đã được đăng báo, Tô Hướng Vãn phải tranh thủ thời gian đến thôn Tiểu Tống xem heo giống.
“Sao, Hướng Vãn lại có thêm đứa nữa à?” Tống Kiến Quốc nhìn thấy Cốc Đông thì kinh ngạc.
Cốc Đông ngửa đầu nhìn Tống Kiến Quốc, cười cười rồi đột nhiên giơ tay ra, nếu Tô Hướng Vãn không ngăn lại thì nó đã đấm rồi.
Đây đúng là một hỗn thế ma vương mà.
Tô Hướng Vãn về nhà mình, mới dọn vệ sinh được một vòng, nhìn ra ngoài, Cốc Đông đã nhổ sạch hết những loại hoa mà Thừa Trạch trồng trước nhà, ném đầy trong sân.
Cái nhà ở thôn Tiểu Tống này là do Tống đoàn mang anh em thủ hạ đến xây giúp, theo phong thuỷ mà nói, không có chỗ nào tốt hơn được nữa, cho nên dù không ở nhưng Tô Hướng Vãn vẫn luôn giành thời gian về đây quét dọn.
Tống đoàn cũng thường xuyên về đây, theo như hắn nói, sau này già, hắn sẽ về thôn Tiểu Tống dưỡng lão.
“Chọn cho tôi 10 con heo giống lớn, phải là loại lai heo rừng, chắc hết khoảng 2 ngàn đi, số tiền này tôi sẽ chuyển trực tiếp từ Liên đoàn phụ nữ cho thôn, các anh tự lên kế hoạch sử dụng, thế nào?” Tô Hướng Vãn nói.
Tống Kiến Quốc bây giờ là bí thư chi bộ thôn, đồng ý thì đồng ý nhưng lại sợ không đúng chính sách.
“Cái này anh không phải lo”, Tô Hướng Vãn nói nhỏ: “Heo ở trong thôn mình, đến lúc đó anh lặng lẽ chia tiền cho người dân trong thôn, dặn họ không nói lung tung ra là được”
Tống Kiến Quốc suy nghĩ một chút, thấy ý kiến này không tệ liền gật đầu.
Sau đó Tô Hướng Vãn bừng bừng khí thế chờ người có tiền mà Cốc Bắc nói.
Tống đoàn phải đi làm, Lý Thừa Trạch phải chiếu cố mấy đứa nhỏ, Chi Chi không muốn đi với cô, bây giờ dính chặt Tô Hướng Vãn nhất là thằng nhỏ Tiểu Cốc Đông, không muốn tự đi, gặp ai cũng đánh, lúc nào cũng ôm chặt cổ cô như cái đuôi vậy.
Tô Hướng Vãn đến bến xe khách đường dài, không biết đối phương là ai, cũng không biết anh ta trông như thế nào, nghĩ tới nghĩ lui, cô quyết định viết lên một cái bảng mấy dòng chữ lớn: Chủ nhiệm Liên đoàn phụ nữ Tô Hương Vãn nhiệt liệt hoan nghênh lãnh đạo tới kiểm tra công việc.
Nếu không biết đối phương là ai, cứ nịnh bợ trước là thượng sách, không sai đi.
Thừa dịp vẫn còn thời gian chờ, Tô Hướng Vãn hỏi Cốc Đông: “Nói xem tại sao con cứ đánh người vậy?”
“Thích mẹ tốt”, thằng nhóc đang ăn một cây kem, thỉnh thoảng lại l**m Tô Hướng Vãn một cái như chó con.
Tô Hướng Vãn lại ghét bỏ, khó chịu, còn sợ nó bôi xấu hình tượng của mình, chỉ mũi nó nói: “Còn gọi là mẹ, ta cắt lưỡi con”
Tiểu tử rụt lưỡi lại, thì thầm tức giận gọi mẹ tiếp.
Chiếc xe khách màu xanh lá tiến vào trạm, những người muốn lên xe chen chúc tiến về phía trước, những người muốn xuống xe chen chúc ở cửa đợi lao ra. Chiếc xe nhỏ màu xanh lảo đảo lắc lư tiến về phía trước, đột nhiên rào một tiếng, cửa sổ bị chen lấn vỡ tan, đi kèm đó là một trận hét chói tai, một tên côn đồ gầy gò bay ra khỏi cửa.
“Tao là chiến sĩ tốt của lãnh tụ, là người lính con em nhân dân, con mẹ nó tên nào khốn kiếp đẩy tao ra vậy, có giỏi thì ra đây chiến đấu”, tên côn đồ mặc quân phục màu xanh lá, đội chiếc mũ quân đội lệch một bên, hướng về chiếc xe gầm gừ.
“Ở đâu ra đây? Trộm à?” có người nói.
Một người khác nói: “Cũng không biết nữa, bây giờ nhiều tiểu vương bát đản như thế này lắm, cả người xanh ngắt, không biết là người hay quỷ nữa, tôi đoán là ăn trộm ví tiền bị người ta đánh”
Xe vừa dừng lại, tên côn đồ xanh từ đầu đến chân kia vẫn đứng chỉ tay, một người đàn ông bước xuống xe, cao tầm như Tống đoàn. Vào những năm 70, hắn mặc một bộ đồ kiểu Tôn Trung Sơn ngắn tay, hình dáng uy mãnh lại đẹp trai, còn mang phong cách khá tây.
“Chiến sĩ tốt của lãnh tụ? Mày cũng xứng à?” người này tung ra một cú đấm, tên côn đồ kia thụt đầu xuống.
Tiểu Cốc Đông thích nhất là đánh nhau, đứng bên ngoài hò reo cổ vũ.
Người kia nhìn quanh một vòng, thở dài một tiếng khinh thường rồi tống tên côn đồ kia đi.
Tô Hướng Vãn vẫn còn đang giơ bảng tìm người, cô phải tìm người có tiền, người có tiền để giúp vốn cho trang trại heo của cô.
Ngay lúc này, người đàn ông trẻ tuổi lạnh lùng kia cau mày, nhìn cô rồi cất bước đi về hướng của cô.
Tô Hướng Vãn thầm nghĩ, ác bá đấy à, thấy mình xinh đẹp định làm càn à?
Niên đại 70, người dân không phải giản dị mà vô cùng giản dị, Tô Hướng Vãn tự biết mình xinh đẹp, mỹ lệ, nhưng bây giờ là niên đại chỉ cần ăn no bụng, mặc đủ ấm, dáng dấp đẹp không để làm gì cả.
Nhưng nếu chẳng may gặp phải tên sắc lang nào đó, Tô Hướng Vãn cũng muốn biểu diễn một chút sự lợi hại của Thái cực đạo đai đen của cô, phải không?
“Cô chính là người phụ nữ biết nấu cơm đó à?” người này lạnh lùng nhìn cô một cái, ném cái túi xách qua: “Xách túi cho tôi”
Nếu không phải Cốc Bắc nói đây là đại tài chủ, Tô Hướng Vãn muốn tát cho hắn một cái: “Đồng chí, anh không nhìn thấy tôi đang ôm đứa trẻ sao?”
“Ôm con làm việc, đây là tác phong tu dưỡng của cô à?” người này vỗ nhẹ lên áo mình, lạnh lùng nói.
Nhưng hắn vừa nói xong, Cốc Đông đã tát vào mặt hắn: “Nhìn cái gì mà nhìn?”
Bị đứa trẻ làm cho sửng sốt, người đàn ông cầm cái túi của mình, nói bằng giọng đông bắc: “Đứa nhỏ này thật hung nha”
Trong nháy mắt, người đàn ông uy dũng đẹp trai bị một câu nói giọng đông bắc phá huỷ.
Tô Hướng Vãn vì hôm nay đón đại tài chủ đã đặc biệt lấy xe của Tống đoàn tới, đưa người lên xe về nhà khách huyện uỷ, trước khi vào cửa, hắn còn lạnh lùng buông một câu: “Một ngày 3 bữa nấu xong đưa tới, không ngon là tôi không ăn, mau đi nấu cơm đi”
Tô Hướng Vãn không nhịn được nữa, nói: “Đồng chí, tôi có thể biết họ tên của anh, đến đây làm gì không?”
Người này lại lạnh lùng liếc nhìn Tô Hướng Vãn lần nữa rồi nói: “Đừng nghĩ mình xinh đẹp nên hỏi gì cũng được. Công việc của chúng tôi là tính chất bí mật, không thể hỏi. Còn nữa, nghe nói các cô ở đây cần tiền, chỉ cần tôi ăn ngon, 1-2 vạn không thành vấn đề”
Đúng là một đại tài chủ, giọng không giống với những người ở thập niên 70.
Tô Hướng Vãn vì muốn quyên tiền, đem hết những lời chửi mắng nuốt vào trong bụng.
Về đến nhà, không cần phải nói, nhất định là một bãi chiến trường.
Hơn nữa, Cốc Đông vừa vào cửa, đầu tiên là Đặng Nhị Oa, rồi Đặng Đại Oa liền chạy trốn: “Không được rồi, thằng đại ừng ực về rồi, mọi người mau trốn đi”
Cốc Đông là loại đánh người liều mạng nhất, cầm gậy lên là đánh loạn, không chỉ trẻ con mà ngay cả người lớn cũng không chịu được nó.
Thư ký Đặng trước giờ là người dễ tính, dễ bỏ qua mọi thứ, thấy Tô Hướng Vãn ôm Cốc Đông về, đặc biệt ngăn cô lại nói: “Nhanh mang đứa trẻ này đi đi, nó quá hung đồ rồi, tôi thật sự không thích nó”
Nếu không phải Tô Hướng Vãn kéo tay, Cốc Đông đã tát thư ký Đặng rồi.
Tô Hướng Vãn nhanh tay lẹ mắt kéo thằng bé lại.
Không dạy con trước mặt người khác, vào trong phòng, cô lấy roi đánh vào mông thằng bé, chỉ tay vào mũi nó mắng.
Cốc Đông mở to hai mắt lắng nghe, cười cười, nhưng bước ra khỏi cửa, gặp ai nó cũng đánh.
Tô Hướng Vãn muốn điên đầu với thằng nhỏ này.
Nhưng đứa nhỏ này cũng có chỗ tốt. Lúc Tô Hướng Vãn nấu cơm trong bếp, nghĩ đến chuyện không đưa thằng bé đi được, lại không kiểm soát được chuyện nó đánh người, buồn không nổi, ngồi giả bộ khóc, thấy thằng nhỏ cởi cái áo lem luốc của nó ra bắt đầu lau mặt cho cô.
“Mẹ tốt không khóc, đánh Cốc Đông, đánh Cốc Đông”, vừa nói thằng nhỏ vừa tát vào mặt mình.
Tô Hướng Vãn sửng sốt chốc lát mới nói: “Cốc Đông, có phải con sợ người khác sẽ đánh mẹ đúng không?”
Tiểu tử liều mạng gật đầu: “Không cho phép người khác nhìn mẹ”
Cho nên mấu chốt của việc nó đánh người là ai dám nhìn Tô Hướng Vãn một cái thì nó sẽ tát người đó một cái.
Được rồi, mấu chốt đã tìm ra rồi.
Tô Hướng Vãn chỉ vào mặt mình nói: “Mẹ xinh đẹp nên người khác mới muốn nhìn, nếu xấu thì làm gì có ai nhìn, cho nên người ta nhìn mẹ cũng là chuyện bình thường. Sau có người nhìn mẹ thì con phải cười, không thể vì người khác nhìn mẹ một cái mà đánh người ta, hiểu không?”
Tiểu tử không hiểu, nó chỉ biết rằng, ngươi nhìn mẹ ta, ta đánh người, nó đã thành một quán tính.
Bởi vì vẫn còn một đại tài chủ trong nhà khách đang chờ cơm, Tô Hướng Vãn hôm nay nấu cơm khá đặc biệt.
Nghe giọng của người kia là người đông bắc, cô đặc biệt lấy mì tròn mà Tô Hướng Hồng cho để ngâm, đổi năm phiếu thực phẩm tháng này lấy hai cân thịt, hơn nữa rau muối mùa hè đặc biệt chua, cô liền nấu một nồi miến thịt rau chua, bảo Lý Thừa Trạch và Lư Đản mang đến cho người đang ở nhà khách.
Sau khi bọn trẻ trở về, tụ tập quanh bàn đá, trên bàn có một nồi canh thịt chua lớn, mỗi người một chén cơm bắt đầu ăn.
“Mẹ, ngày mốt chúng con phải xuống nông thôn lao động, mẹ nhớ chuẩn bị lương khô” Cẩu Đản đưa tay lên mô ta: “Mỗi người một cái bánh dầu chiên lớn, mẹ nhớ làm 6 cái”
Nó bây giờ đã có bạn gái, là Mậu Phương Phương nhà Mậu Kỳ Niên, vừa đen vừa mập lại xấu nhưng Cẩu Đản vẫn thích, đến mức làm cái gì cũng tính phần cho bạn gái.
Có lẽ hai người Mậu Kỳ Niên và Cao Nguyên vẫn chưa biết chuyện Mậu Phương Phương làm bạn tốt của Cẩu Đản, nếu không, Tô Hướng Vãn đoán, Cao Nguyên mới thực sự là mẹ vợ ác độc.
Trong huyện Thanh Thuỷ, người mà Tô Hướng Vãn chọc cho điên nhất, hận cô nhất chính là Cao Nguyên.
Cô thầm nghĩ, Cẩu Đản, đừng chơi trò Romeo và Juliet, ở đây không có mẹ già nào tốt cả, đều là tìm cách chia rẽ đôi uyên ương thôi.
Tô Hướng Vãn ăn rất ít, không có cách nào khác, bọn trẻ dường như chưa bao giờ no.
Mà một người phụ nữ gần 30 tuổi như cô, ăn uống điều độ quan trọng hơn thích ăn bao nhiêu thì ăn.
Gần đây có thêm một Cốc Đông, cô còn phải đút cho nó ăn.
Ăn cơm xong, một lần nữa cô lại ôm thằng nhỏ sang nhà Lý Dật Phàm: “Chị nhìn một chút đi, đứa bé đáng yêu không, chị không có con, lại không định sinh, chị nuôi nó nhé, được không?”
Lý Dật Phàm nhíu mày nói: “Tô Hướng Vãn, loại đứa trẻ động một chút là cầm gậy đánh loạn khắp nơi, tát người khác như nó mà cô nói đưa cho tôi, cho dù mỗi tháng cô đưa tôi 50 đồng tôi cũng không nuôi, mau ôm đi, muốn đưa thì đưa Chi Chi cho tôi”
Người phụ nữ này, không trách Cốc Bắc nhảy lên đòi ly hôn, Tô Hướng Vãn có lúc cũng không chịu được cô ấy.
Cốc Đông còn chưa kịp vung tay ra, Tô Hướng Vãn đã vội vàng ôm hỗn thế ma vương này lại.
Nhìn thằng nhỏ hung đồ này, Tô Hướng Vãn thật nhức đầu, dĩ nhiên buổi tối nó rúc trong ngực cô, liên tục hôn lên mặt cô, lúc ngủ còn gắt gao nắm chặt vạt áo cô.
Đứa nhỏ này còn có một người chú tên là Hàn Giang, trong nguyên tác, Hàn Giang là một tên đại khốn nạn, sau Lưu Tại Dã.
Khốn nạn đến mức nào?
Theo mô tả trong sách, bề ngoài uy mãnh lại đẹp trai, nhiều tiền lại bí ẩn, con mắt còn bị mù nên hoàn toàn không thấy được vẻ đẹp của nguyên thân. Về phần tại sao cuối cùng lại ở cùng một chỗ với nguyên thân, là bởi vì sau khi nguyên thân bị Lưu Tại Dã đá, thất hồn lạc phách không có chỗ nào để đi, nên đi làm giúp việc cho người ta.
Mà Hàn Giang chính là người thuê nguyên thân.
Nguyên thân dựa vào tài nấu nướng của mình, có thể là hợp khẩu vị Hàn Giang, vì thế mà chinh phục được hắn.
Dĩ nhiên, cuối cùng Hàn Giang vẫn cho rằng nguyên thân không có học thức, không có tư chất, lại còn hay lải nhải nên sau khi chơi chán đã đá cô.
Có thể nói thủ đoạn của bọn lừa gạt luôn là như vậy, lừa gạt lấy lòng người ta, chán rồi thì đá đi không thương tiếc.
Tô Hướng Vãn nghĩ, mình không thể chăm sóc tên tiểu tử phiền phức này thêm được nữa, không biết khi nào Hàn Giang từ đâu mới đến để mang thằng nhóc này đi.
Chính là đạp phát thiết hài vô mịch xử, đắc lai toàn bất phí công phu*
(*đạp phát thiết hài vô mịch xử, đắc lai toàn bất phí công phu: Tìm kiếm mỏi mòn không thấy bóng, chẳng tốn sức gì lại tìm ra)
Tô Hướng Vãn đang ngồi trên giường vá cái mông quần của Tiểu Cốc Đông thì Tống đoàn vội vã đi vào.
Hắn lấy khẩu súng trường từ trong tủ ra, nạp đạn, làm liền một mạch.
Sau đó đằng đằng sát khí, vặn khẩu súng lại chuẩn bị lao ra ngoài.
Tô Hướng Vãn thở dài một tiếng, Tống đoàn mới dừng lại.
“Anh không nhìn thấy có người ngồi trên giường à?” Tô Hướng Vãn hỏi.
Nói thật, tuy rằng Tô Hướng Vãn cố gắng không tự thưởng thức dung mạo ngày càng xinh đẹp của mình, nhưng như thế không có nghĩa là người nhà không liếc cô lấy một cái như vậy.
Tống đoàn không có mắt à?
Chi Chi cũng nói: “Bây giờ ba không nhìn thấy chúng ta rồi”
Tống đoàn vẫn cầm cây súng trong tay, nói ngắn gọn: “Người điều tra của thủ đô tới, phối hợp với Cục công an thành phố Tần Châu để bắt gián điệp. Bây giờ có đầu mối, chúng tôi phải đi trước để phối hợp”
“Người từ thủ đô tới phối hợp điều tra tên là gì, bây giờ đang ở đâu?” Tô Hướng Vãn hỏi.
Tống đoàn nói: “Hàn Giang, đang ở nhà khách huyện uỷ, người này tính tình kỳ quái, chỉ thích ăn cơm nhà nấu, không phải em vừa đưa cơm cho anh ta sao?”
Cái gì?
Hoá ra người cô vừa đưa cơm chính là đại tra nam mà theo trong sách, nguyên thân chinh phục được, Hàn Giang đó à?
Vậy quá tốt rồi, có thể đưa Tiểu Cốc Đông đi được rồi chứ?
Nhưng theo như trong sách, Hàn Giang không chỉ là tên cặn bã, trong công tác có vẻ như cũng không có gì nổi bật.
Vậy rốt cuộc có nên vạch rõ thân phận Cốc Đông, đưa Cốc Đông cho hắn không?
Lúc Tô Hướng Vãn nghĩ những điều này, sắc mặt không được tốt lắm.
Tống đoàn đột nhiên lộn trở lại, nghiêm túc nhìn chằm chằm Tô Hướng Vãn: “Trời ạ, nữ đồng chí trên giường này thật là xinh đẹp, không biết là từ đâu tới?”
Đây là nhận ra nguyên nhân vợ mình tức giận à?
“Là nàng tiên vỏ ốc biến thành đó”, Cho Chi cười nói: “Mẹ nói rồi, mẹ là nàng tiên vỏ ốc hoặc là Chức nữ, à đúng rồi, mẹ còn là mẹ kế ác độc của Tiểu Cốc Đông, là người xinh đẹp nhất nhưng lòng dạ xấu xa nhất. Nếu Cốc Đông không nghe lời, mẹ sẽ tống Cốc Đông cho 7 chú lùn”
Chi Chi nói một hơi, chỉ tay vào mũi Cốc Đông hù doạ nó.
Tống đoàn là một hán tử nông thôn chất phác, chưa từng nghe qua Thất tiên nữ hay nàng tiên vỏ ốc, mẹ kế ác độc gì gì đó, đương nhiên hắn không tin nhưng chuyện Tô Hướng Vãn muốn đưa Cốc Đông đi, Tống đoàn vô cùng hiểu.
Bất đắc dĩ cười một tiếng, hắn xoay người đi ra cửa, đến cạnh cửa sổ thì đứng lại nói: “Đứa nhỏ Cốc Đông này chúng ta tiếp tục nuôi đi, đừng đưa cho ai, nó cũng thật đáng thương. Chuyện em nói ba nó ở huyện Hải Tây, tôi đã gửi điện báo cho bên Hải Tây để kiểm tra, nếu xác minh được, ít nhất cũng có thể nuôi Cốc Đông cho đến khi ba nó ra tù, được không?
“Tôi thật sự rất yêu em, thân thể cho quốc gia nhưng trái tim dành cho em, mồ hôi cho tổ quốc, vinh quang giành hết cho em, được không?” không cần chờ Tô Hướng Vãn đồng ý, Tống đoàn dập chân đứng ngoài cửa sổ chào theo kiểu quân đội.
Thật là, chua xót đến mức Tô Hướng Vãn suýt nữa thì run rẩy.
Nhưng cuối cùng cuộc sống lại dấy lên hy vọng mới. Bước kế tiếp, Tô Hướng Vãn phải nhìn một chút, tra nam số 2 này có thích hợp để nuôi Tiểu Cốc Đông không!