Xuyên Không Những Năm 70: Quân Tẩu Nuôi Con

Chương 102: Mì đậu hầm

 
“Tôi cảm thấy cú mèo thật đáng yêu, làm sao, nói em là cú mèo thì có gì sai?” sáng sớm, một tiếng hét chói tai đánh thức gia đình Tô Hướng Vãn khỏi giấc ngủ.

Đã đến tháng 7, thời điểm bọn trẻ được nghỉ hè. Chớp mắt, Cẩu Đản và Lư Đản sẽ lên lớp 3 tiểu học, còn Lý Thừa Trạch học lớp 3 trung học cơ sở.

Cốc Bắc trước giờ gần như không bao giờ đặt chân đến huyện Thanh Thuỷ, mỗi lần đều là chờ Lý Dật Phàm quay về thành thăm nhà vào cuối tuần.

Bây giờ gần như mỗi ngày sau khi tan làm, anh ta lại tới khu đại viện này.

Dĩ nhiên, mặc dù đã giải thích rõ chuyện của đứa bé, nhưng hai người vẫn không ngừng gây gổ, Lý Dật Phàm có thể không định bỏ qua cho anh ta.

“Cút, cút ngay cho tôi, chê tôi là cú mèo thì tìm người khác tốt hơn đi”, Lý Dật Phàm thở phì phò bước ra, đóng sầm cửa lại.

Tống đoàn đêm qua không về, sáng sớm về nhà đụng phải Lý Dật Phàm, hỏi Tô Hướng Vãn đang quét sân: “Hai người này vẫn chưa làm lành à?”

“Chưa, đoán chừng phải dây dưa một thời gian. Chuyện Thẩm Chiêu Đệ thế nào rồi? Cấp trên của cô ta tìm đến chưa?” Tô Hướng Vãn hỏi Tống đoàn.

Tống đoàn tiếc nuối lắc đầu: “Từ khi cô ta bị Cốc Bắc khống chế, cấp trên của cô ta đã dừng liên lạc rồi. Chúng tôi cũng đã thẩm vấn rất lâu nhưng cũng chỉ bắt được mấy kẻ râu ria, gián điệp nội bộ vẫn chưa tìm được”

Gián điệp dĩ nhiên sẽ có rất nhiều tầng lớp, ví dụ Thẩm Chiêu Đệ bị mua chuộc từ đặc vụ của hệ thống thông tin bộ đội, công việc của cô ta chỉ biết cấp trên trực tiếp của mình, cao hơn nữa là cô ta không biết.

Cho nên truy tìm đến Thẩm Chiêu Đệ, không bắt được cấp trên của cô ta thì coi như đường dây này bị cắt đứt.

Tuy nhiên, Tô Hướng Vãn không bận tâm đến những điều này.

Cô bận tâm nhất bây giờ chính là Tiểu Cốc Đông. Rõ ràng họ Cốc nhưng Lý Dật Phàm nhất định không chịu nhận, bây giờ vẫn đang do cô nuôi. Nhà cô vốn nhiều trẻ con, thêm một Tiểu Cốc Đông, trong nhà Tô Hướng Vãn lúc nào cũng ầm ĩ tung trời.

Sáng sớm, Lý Thừa Trạch đang trong bếp nấu cháo, chỉ lát sau đã kêu lên: “Dì Tô, nó lại ăn mì sống rồi, con không quản nó được, dì đến xem đi”

Tô Hướng Vãn vẫn còn đang chà lưng cho Tống đoàn, Chi Chi vèo một cái từ trong phòng ngủ xông ra: “Để đó, để em thu thập nó”

Nó vén rèm đi vào bếp, ngay sau đó chỉ nghe bép bép hai tiếng, trong bếp lập tức vang lên tiếng khóc ầm ĩ của Cốc Đông.

Tô Hướng Vãn đi vào, thằng nhóc lập tức ôm chân cô, trên mặt vẫn còn đầy bột mì, khóc um lên: “Mẹ tốt, chị đánh Cốc Đông”

Tô Hướng Vãn dí tay vào mũi nó: “Tiểu tử thúi, ai cho con ăn sống bột mì? Có muốn đi tắm không?”

“Được!” thằng nhỏ bụ bẫm nhảy bạch một phát vào trong chậu tắm, ừng ực uống vài ngụm nước rồi phun ra ngoài.

“Đứa nhỏ này là con nhà ai? Các anh tìm được cha mẹ nó chưa?” Tô Hướng Vãn hỏi Tống đoàn.

Tống đoàn còn phải đi làm, cũng không phải vạn năng, thấy Cốc Bắc ủ rũ đi vào liền hỏi Cốc Bắc: “Đã tìm thấy cha mẹ đứa trẻ chưa?”

Cốc Bắc nhấc thằng nhỏ từ trong nước ra, lẩm bẩm nói: “Thẩm Chiêu Đệ nói nó từ phương nam tới, nhưng là con nhà ai thì cô ta cũng không biết, chúng ta chỉ có thể từ từ hỏi thăm thôi. Hai người tạm thời nuôi nó trước, ồ con trai, tới đây, ba tắm cho con”

Chỉ cần nhìn bộ dạng vui vẻ của anh ta với đứa trẻ có thể thấy, anh ta thực sự thích thằng nhỏ này.

Đáng tiếc Lý Dật Phàm không thích, anh ta cũng không dám nuôi.

Mấy đứa trẻ ăn sáng xong rồi đi học, người lớn cũng phải đi làm.

Vừa bước ra, thấy bên ngoài có người đang dọn nhà. Oan gia ngõ hẹp, Tống đoàn nhìn một cái, là Mậu Kỳ Niên: “Cục trưởng Mậu, anh cũng dọn vào đây à?”

“Phó huyện trưởng Ngưu chuyển đi, theo lệ là tôi dọn vào, có gì sai à?” Mậu Kỳ Niên vừa nói vừa gọi thêm mấy người công an khiêng ghế băng giúp ông ta.

Khu đại viện huyện uỷ này dành cho gia đình cán bộ, trong đó đều là nhà của các cán bộ cấp cao, là một loại vinh dự không phải ai cũng vào được.

Thấy Tô Hướng Vãn bế Tiểu Cốc Đông, Cao Nguyên, vợ Mậu Kỳ Niên còn nói: “Ô, nhanh quá, chủ nhiệm Tô lại có thêm một đứa nữa à”

Cốc Đông lập tức ôm cổ Tô Hướng Vãn, hôn bẹp cô một cái: “Mẹ tốt”

Cao Nguyên nhếch mép, ôm mấy chiếc chăn bông lớn đi vào.

Từ sau khi Liên đoàn phụ nữ xây nhà trẻ, nơi đây chưa có bất kỳ công trình quy mô lớn nào. Tô Hướng Vãn lên kế hoạch thành lập một trang trại chăn nuôi lớn trong huyện để thúc đẩy đàn heo lai ở thôn Tiểu Tống.

Bây giờ điều kiện sống của người dân đã tốt hơn nhiều so với trước đây, nhưng trong nhà máy chế biến thịt, quản đốc không làm gì cả, nhân viên lười biếng cả ngày, họ chỉ lấp đầy cái bụng của mình. Nếu người dân muốn mua được thịt, họ phải đi qua cửa sau.

Vì chuyện này mà gần đây, Tô Hướng Vãn cả ngày quấn lấy Lý Dật Phàm, nói chuyện trang trại nuôi heo.

Suy cho cùng, thực phẩm là nhu cầu thiết yếu hàng đầu của người dân. Tô Hướng Vãn chưa bao giờ nghĩ đến việc làm quan lớn, làm đại sự, chỉ muốn giải quyết nhu cầu thèm ăn của mình, hơn nữa đóng góp một ít cho huyện.

Dĩ nhiên, với Lý Dật Phàm mà nói, chính phủ không có tiền để mở trang trại nuôi heo, cô muốn mở, cũng được, nhưng phải tự tìm cách kiếm tiền.

Tô Hướng Vãn không muốn đi chèn ép Lưu Tại Dã, đang suy nghĩ xem kiếm nguồn tiền từ đâu ra.

“Biết không, nghe nói sắp có lô vải kaki mới, hôm nay chúng ta đến nhà máy vải nhé. Chủ nhiệm Tô, chúng tôi về sớm được không?” cán sự Tiểu Phương mới kết hôn, rõ ràng ăn diện làm đẹp hơn trước nhiều.

Bởi vì cô tìm được đối tượng khá tốt, chồng làm ở nhà máy cơ giới, tiền lương cao nên mỗi khi có vải mới, cô ta đều lấy đầu tiên.

Tô Hướng Vãn ngồi bên cửa sổ, nhìn Tiểu Cốc Đông bên ngoài, nói: “Đi đi”

Mấy nữ cán sự vui mừng nhảy cẫng lên, cười hi hi ha ha chạy mất.

Tô Hướng Vãn cũng tan làm sớm, đi qua nhà máy vải, thấy dòng người xếp hàng rất rất dài.

Vải kaki làm âu phục hay áo khoác đều đẹp, Tô Hướng Vãn cũng muốn. Dù sao cô chưa tới 30 tuổi, cho dù phải nuôi con nhưng trong thời điểm cởi mở dần về ăn mặc, cô cũng thích được mặc quần áo đẹp.

Nhưng ngay lúc này, cô nhìn thấy Lý Thừa Trạch đứng ở vị trí đầu tiên, vẫn là chỗ cũ, ở trên cái cây.

Nhà máy vải xuất vải kaki ra trong thời gian rất ngắn, căn bản đúng giờ tan làm, mất nửa ngày để chuyển hàng từ tỉnh về, nhân viên còn cố tình giữ hàng lại, chỉ đẩy vải ra khi những người xếp hàng đã mất kiên nhẫn.

Lý Thừa Trạch nhảy vào đống vải, chỉ chốc lát sau đã ôm mấy thước vải chạy ra chỗ tính tiền. Cầm số vải kaki trên tay, thằng nhóc không nói câu gì, thở một hơi dài, quay người vội vàng bế Chi Chi lên.

Tô Hướng Vãn dắt tay Tiểu Cốc Đông đi vòng ra con hẻm phía sau khu đại viện, tìm mấy bà bán rau, hôm nay các bà bán đậu xám và rau.

Chợ rau bây giờ cũng thế này. Rau héo do cung tiêu xã cung cấp, rau bán ngoài chợ thì đắt một cách vô lý. Mấy bà già biết rằng cán bộ ở khu đại viện có tiền, đặc biệt canh đúng giờ tan làm, lén bán rau ở ngoài cửa.

Vừa rẻ vừa tươi.

“Mẹ tốt, buổi tối ăn gì?” Cốc Đông hỏi.

Tô Hướng Vãn cõng nó phát phiền nên nói: “Ăn con, hầm con trong nồi sắt”

Nếu là Cẩu Đản, Lư Đản, hai thằng sẽ xông tới hôn mẹ, cắn mẹ.

Nhưng Cốc Đông không như vậy, giống như nó thường xuyên bị hù doạ cho nên nó oà lên khóc.

Vừa đi vừa khóc, ôm chặt hai tay vào ngực, thỉnh thoảng ngước nhìn Tô Hướng Vãn một cái, bảo vệ tốt móng vuốt nhỏ của mình, đề phòng Tô Hướng Vãn thực sự muốn ăn nó.

“Mẹ, tối hôm nay ăn gì?” vừa về, Cẩu Đản đã lao ra: “Anh trai thi toán được 96 điểm, chúng con đứng đầu lớp, phải ăn cái gì đó ngon ngon chứ?”

“Mì hầm đậu”, Tô Hướng Vãn giơ giỏ đậu lên: “Chúng ta vẫn còn thịt muối của chú ba đưa cho lần trước, xào chung với đậu, hầm với mì, sẽ thật thơm ngon”

Cẩu Đản kéo chân Cốc Đông, lôi nó từ trên người Tô Hướng Vãn xuống: “Ba gia nặng như vậy, không cho mẹ bế nó nữa”

“Con gọi nó là gì?” Tô Hướng Vãn hỏi.

Cẩu Đản quay lại, chỉ vào đầu mình nói: “Ba gia, biệt danh của nó bây giờ là Ba gia, do con đặt đó, vì nó có một vết sẹo lớn như thế này trên đầu”

Tô Hướng Vãn a lên một tiếng, cả kinh thất sắc ôm Cốc Đông, nhìn hồi lâu mới nói: “Con thật sự là Ba gia à, Cốc Đông, đây là số mạng của con phải không?”

Ây da, không chỉ nam chính trong sách xuất hiện, một đám nhân vật phản diện cũng đã lộ diện đủ.

Có điều Ba gia này chính là một phiền phức lớn.

Bọn trẻ chưa từng ăn mì đậu hầm nhưng Tô Hướng Vãn kể rất hấp dẫn, Cẩu Đản thích ăn ngon, Lý Thừa Trạch thèm ăn, còn có Tiểu Cốc Đông bá đạo độc chiếm Tô Hướng Vãn không buông tay, tất cả đều vây trong bếp không chịu ra ngoài, xem cô nấu ăn.

Thịt heo rừng của thôn Tiểu Tống hiện là mặt hàng đắt giá nhất ở huyện Thanh Thuỷ, chỉ cần xuất hiện là bán hết sạch. Miếng thịt mỡ dày ba tấc cho vào nồi, rất nhanh đã chảy thành mỡ nước, cho đậu và cà chua vào xào thành canh, mấy đứa bé ngồi bên cạnh nuốt nước miếng.

Lúc này cắt mì thành sợi, cho vào nồi hầm, một lúc sau đã có mùi thơm.

Thêm vào hai cây củi, lúc quay ra, Tô Hướng Vãn phát hiện hình như có thêm một đứa bé.

Nhà cô hiện có 5 đứa trẻ, nhưng Tô Hướng Vãn lại đếm được 6 cái đầu.

“Mẹ, đây là bạn con Mậu Phương Phương. Mẹ có thể cho bạn ấy ăn cùng không?” Cẩu Đản sờ cái đầu nhỏ của mình, ngượng ngùng nói.

Tô Hướng Vãn định thần nhìn lại, bên cạnh Lư Đản có một cô bé cao gần bằng nó, mặt mập, tròn, da ngăm đen, bụng hơi phồng như cái trống. Đây là con gái thứ hai của Mậu Kỳ Niên, em gái Mậu Thanh, Mậu Phương Phương.

“Đây là bạn gái con à?” Tô Hướng Vãn hỏi.

Cẩu Đản cắn môi, xấu hổ cười cười, không nói câu nào, nhưng Mậu Phương Phương lại nói rất to, rất dứt khoát: “Dì, con lớn lên sẽ gả cho Tống Tây Lĩnh”

Tô Hướng Vãn lúc này cũng chỉ có thể cười khổ: “Trẻ con không được nói những lời này, Mậu Phương Phương ngoan, mau về nhà mình ăn cơm đi, nhé?”

“Phương Phương thường mua kem cho con mà mẹ, hôm nay con đã đồng ý mời bạn ấy ăn cơm”, Cẩu Đản vẻ mặt thành thật nói.

Tô Hướng Vãn còn chưa kịp nói câu được rồi, bên ngoài đã nghe thấy giọng hùng hùng hổ hổ của một người phụ nữ: “Ai nuôi chó đây, thúi chết, phân ở khắp nơi, có chịu quản hay không đó?”

“Không phải chó nhà chúng tôi. Đại Sơn bây giờ đã biết vào nhà vệ sinh, hơn nữa nó còn thích ngồi chồm hổm, mỗi lần ngồi phải mười phút còn chưa ị ra được”, Lư Đản vội vàng nói.

Tô Hướng Vãn vừa mới gắp một ít mì cho thằng bé Cốc Đông đói bụng thì lại nghe tiếng mắng chửi bên ngoài: “Một người là đoàn trưởng, một người là chủ nhiệm phụ nữ, người nào cũng là đảng viên vậy mà một con chó cũng không quản được, ỉa đái khắp nơi, chẳng phải do bọn họ quá nuông chiều sao?”

Gõ cái xẻng một cái, Tô Hướng Vãn xông ra: “Chị Cao, chị lấy gì chứng minh là chó nhà tôi ỉa đái ở cửa nhà chị?”

“Cửa nhà tôi có phân, chính là của chó nhà cô”

“Hay nha, sao chị biết đó là phân chó mà không phải phân người, chị nếm qua rồi à?”

“Tô Hướng Vãn, đừng có lộng ngôn ở đây, lần tới tôi mà thấy chó nhà cô qua đây ỉa đái, tôi sẽ dùng cái cuốc bổ nát đầu nó” Cao Nguyên cầm cái xẻng, hất một đống phân đen thù lù sang bên cửa nhà Tô Hướng Vãn.

Tô Hướng Vãn làm sao để yên. Cô lấy cái xẻng sắt, xúc đống phân đó lên, đi xuyên qua nhà Lý Dật Phàm, qua nhà Bộ trưởng quốc phòng, còn có nhà của 2 phó chủ tịch huyện, trực tiếp hất vào trong sân nhà Mậu Kỳ Niên.

Cao Nguyên vừa mới mở cửa bước vào, sau lưng đã bị hất một đống chất bẩn, xông ra định đánh nhau với Tô Hướng Vãn thì bị Mậu Kỳ Niên ngăn lại.

“Từ nay về sau, trừ khi chứng minh được đó là phân của Đại Sơn nhà chúng tôi, nếu không, chị còn dám ném phân lên cửa nhà chúng tôi, tôi sẽ chuyển cả cái nhà vệ sinh đến nhà chị”, Tô Hướng Vãn buông lại một câu trước khi đi.

Cao Nguyên còn muốn xông ra ngoài, nhưng Mậu Kỳ Niên kéo cô ta lại, nói: “Chẳng phải bà sắp lên làm chủ nhiệm Liên đoàn phụ nữ sao, nhịn một chút có được hay không? Nhậm chức rồi thì thiếu gì cách chỉ trích cô ta trong công việc, ngày nào cũng gây gổ cãi nhau ở nhà để làm gì?”

Cao Nguyên lúc này mới chịu nhịn xuống.

Hết giờ làm, Cốc Bắc lại đến, gặp Tô Hướng Vãn còn cười một cái: “Tiểu Tô, chăm sóc con trai giúp tôi, đến lúc đó tôi sẽ giúp cô một việc lớn”

“Giúp gì?” Tô Hương Vãn hỏi.

Cốc Bắc cố ý ra vẻ quan trọng, hạ giọng nói: “Cô biết chính phủ trung ương của chúng ta được cung cấp rau và thịt đặc thù, tôi có thể tiến cử thịt heo rừng của các cô ở đây lên trên, chẳng phải cô vẫn đang tìm nguồn tiền để mở trang trại heo sao? Đến lúc đó tôi tìm đại gia cho cô”

Ở niên đại này, trừ Lưu Tại Dã thì còn có ai nhiều tiền?

Tô Hướng Vãn cũng không tin chuyện hoang đường này của Cốc Bắc, anh ta bây giờ vì để Lý Dật Phàm tiếp nhận mình mà chuyện gì cũng có thể nói láo được.

Lý Dật Phàm từ bên ngoài đi vào, thấy Cốc Bắc, dĩ nhiên liếc một cái.

Nhưng lúc Tô Hướng Vãn đi ngang qua để về nhà, chỉ thấy Cốc Bắc giơ tay một phát ép Lý Dật Phàm vào phía sau cánh cửa. Đột nhiên Lý Dật Phàm kiễng chân lên, kêu ôi một tiếng.

Hai người này cũng đã hơn 40 tuổi, thật không biết xấu hổ, nhất là Cốc Bắc đối với Lý Dật Phàm nhiệt tình như lửa. Tô Hướng Vãn lúc đầu không có ấn tượng tốt với người này, nhưng giờ cô phát hiện Cốc Bắc nhiệt tình, chính trực, ngay thẳng, lúc nhiệt tình thì không bao giờ hàm hồ, lúc giận dỗi lại rất trẻ con, rất đáng yêu.

Đối phương đang làm bích đông (áp tường), Tô Hướng Vãn chỉ có thể bước nhanh mấy bước, trong lòng thầm oán niệm: đến khi nào cái đầu gỗ Tống đoàn mới nhiệt tình được như Cốc Bắc?

Lúc Tống đoàn về, mấy đứa nhỏ đang vét mì cho vào miệng.

Mì hầm là cái loại càng ăn càng có mùi vị, càng ngon.

Nhưng Tô Hướng Vãn hình như không hứng thú lắm. Ngày tháng 7 nóng bức, cô nằm trên giường đất, Tiểu Cốc Đông như con gấu nhỏ, mồm thì oang oang, chân tay mập mạp, không sợ nằm mà nằm sấp trên người cô.

Thằng nhỏ mặc áo hoa, quần hoa, cổ lá sen, môi đỏ răng trắng, nhìn rất xinh xắn!

Tống đoàn gần đây có điểm hơi uỷ khuất. Tại sao? Tại vì nhà lại có thêm một đứa trẻ con, hai người muốn giao lưu tìm hiểu sâu đã khó lại càng khó hơn.

Dỗ một đứa ngủ còn dễ, dỗ 2 đứa ngủ hoàn toàn không đơn giản.

Mà Cốc Đông lại thuộc dạng ngủ rất tỉnh, Tống đoàn vượt núi băng đèo, vừa mới trèo lên thì đã thấy trong bóng tối có 2 con mắt to thô lố đang dòm mình.

Hắn mới ngoài 30, không thể ngày nào cũng nằm trên giường hát “Hành khúc nghĩa quân” để ngủ chứ?

Cho nên Tống đoàn cũng muốn nhanh đưa thằng nhỏ Cốc Đông này đi.

Tô Hướng Vãn trước tiên vuốt tóc phía sau gáy của thằng bé cho dựng ngược lên, cẩn thận chỉ cho Tống đoàn thấy vết sẹo sau đầu nó rồi nói: “Đứa nhỏ này có biệt hiệu là Ba gia, là con anh đặt cho nó. Ba nó tên là Hàn Minh, hiện vẫn đang bị giam trong ngục ở Hải Tây, tương lai là người đứng đầu tỉnh chúng ta”

Vốn dĩ Tô Hướng Vãn còn muốn nói, nó còn có một người chú tên là Hàn Giang, cao lớn đẹp trai, có lẽ sẽ sớm đến huyện Thanh Thuỷ, hơn nữa còn là một tra nam đùa bỡn tình cảm của nguyên thân sau Lưu Tại Dã.

Nhưng suy nghĩ một chút, Tống đoàn thậm chí không cả ghen với Lưu Tại Dã nên thôi, bỏ đi, có nói ra hắn cũng không ghen, hừ.

Tống đoàn không hỏi Tô Hướng Vãn tại sao lại biết.

Dù sao từ trước đến giờ cô vẫn luôn biết rất nhiều chuyện.

Mùa hè nóng bức, mấy đứa trẻ thích nhất là đi tắm, tất cả đều đang ngâm mình trong chậu tắm lớn bên ngoài.

Tống đoàn xoay người, ôm Tiểu Cốc Đông đi ra.

Tô Hướng Vãn ngồi bên cửa sổ: “Anh đừng nhìn nó nhỏ, khí thế của nó sẽ rất lớn, tương lai Tống Tây Lĩnh còn phải gọi nó một tiếng đại ca. Có cha nó là Hàn Minh bảo vệ, không chuyện ác nào mà nó không dám làm”

Cẩu Đản không ý thức được Tiểu Cốc Đông tương lai sẽ là đại ca của nó, nó nhét tiểu đại ca vào trong chậu. Tiểu tử chúi đầu trong chậu, chỉ nhô cái mông tròn trịa ra bên ngoài, hai tay cào cào bới bới, một lát lôi ra cái q**n l*t của Lư Đản, đội lên đầu.

Nó còn thò tay định lấy q**n l*t của Lý Thừa Trạch, bị Lý Thừa Trạch tét cho vài cái vào tay, nó không đánh lại được, tức giận tè vào người Lý Thừa Trạch.

Sau đó Tô Hướng Vãn nói thêm: “Tiểu vương bát đản này, sau này sẽ chặt đôi chân của Lư Đản”

Tống đoàn trước giờ luôn bình tĩnh, a lên một tiếng, đứng thẳng dậy.

Phải biết, cho dù ngoài mặt hắn đối xử công bằng nhưng trong lòng vẫn đặc biệt chú ý đến con trưởng, Tống Đông Hải.

Thằng nhãi con này sẽ chặt chân con trai hắn sao?

Tống đoàn lúc này đã quên mất mình đã đồng ý nhận nó như thế nào, hắn quay người đi ra ngoài, nhấc thằng nhóc vô pháp vô thiên ra khỏi chậu, vỗ vào cái mông nhỏ tròn trịa của nó.

“Tắm cả ngày lẫn đêm, bây giờ không cho tắm nữa, nhanh đi ngủ ngay”, hắn nói. 

 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn