Lâm Mạn Mạn híp mắt lại, sự độc ác trào dâng trong đáy mắt. Ả tuyệt đối không cho phép bất cứ kẻ nào đạp lên đầu gia tộc ả. Nếu cạnh tranh thương trường không lại, vậy thì phải dùng đến những thủ đoạn âm ty địa ngục.
"Được lắm, Tình Thiên Các... Dám tranh ăn với Lâm Mạn Mạn ta, để xem mạng của kẻ đó có đủ cứng để tiêu tiền hay không." Ả ta cúi xuống, giọng nói thì thầm như rắn rết xì xào bên tai Lâm lão gia. "Phụ thân, Tình Thiên Các bán lụa cao cấp đúng không? Nếu như... lụa của chúng khiến người mặc bị nổi mẩn, lở loét, thậm chí trúng độc, thì liệu đám phu nhân kia có còn dám tranh nhau mua nữa không?"
Lâm lão gia giật mình nhìn con gái, hiểu ngay ý đồ thâm độc của ả: "Ý con là..."
"Bỏ tiền ra thuê mấy tên lưu manh vô lại, sắp xếp cho chúng một vở kịch thật t.h.ả.m thương ngay trước cửa Tình Thiên Các. Ta muốn ngày mai, cái tên Tình Thiên Các sẽ trở thành thứ bẩn thỉu nhất kinh thành, ai nghe đến cũng phải buồn nôn!" Lâm Mạn Mạn cười gở, ánh mắt điên cuồng. "Cứ làm đi. Có chuyện gì, Lục Vương Phủ sẽ chống lưng cho chúng ta!"
Đêm buông xuống trên Phố Chợ Kinh Thành. Tình Thiên Các đã đóng cửa, nhưng bên trong vẫn sáng rực ánh đèn.
Tô Uyển Tình chốt sổ sách ngày đầu tiên, con số lợi nhuận khổng lồ đủ để cô bóp c.h.ế.t vài cái Lâm gia. Thế nhưng, cô biết rõ bản tính ch.ó cùng rứt dậu của đám người đê tiện đó.
"Vũ Đình." Tô Uyển Tình gọi bâng quơ, ánh mắt hướng về phía Lục Vương Phủ xa xa chìm trong bóng tối. "Ngày mai tăng cường thêm hộ vệ ở cửa chính. Mời thêm hai vị đại phu danh tiếng nhất Hồi Xuân Đường đến uống trà trên lầu hai."
Khương Vũ Đình ngẩn người: "Các chủ, chúng ta bán lụa, mời đại phu đến làm gì?"
Tô Uyển Tình khẽ mỉm cười, một nụ cười thấu rõ hồng trần, nắm giữ toàn cục. "Lâm gia bị cắt đứt đường sống, chắc chắn sẽ giở trò bôi nhọ, hắt nước bẩn. Ta đã giăng sẵn lưới, chỉ đợi con cá mập Lâm Mạn Mạn tự mình lao đầu vào rọ. Khi ả tung ra đòn bẩn thỉu nhất, đó cũng là lúc ta sẽ c.h.ặ.t đứt hoàn toàn gốc rễ của Lâm gia, ép chúng vĩnh viễn không thể ngóc đầu lên được!"
Ngọn nến khẽ lay động, soi rọi bóng lưng kiêu ngạo của người phụ nữ từng bị dồn ép đến đường cùng. Trò chơi đi săn, bây giờ mới thực sự bước vào giai đoạn đẫm m.á.u nhất. Cơn ác mộng của Lâm gia và Lục Ngạn Lâm, chỉ vừa mới bắt đầu.
Ánh nắng ban mai vừa rọi xuống Phố Chợ Kinh Thành, xua tan đi lớp sương mù lạnh lẽo còn sót lại của đêm hôm trước. Tình Thiên Các mở cửa đón khách, tấm biển hiệu bằng gỗ t.ử đàn khảm vàng rực rỡ dưới ánh mặt trời. Khách nhân ra vào nườm nượp, đa phần đều là những phu nhân, tiểu thư quyền quý mặc sức vung tiền để đổi lấy những xấp lụa Hương Vân Sa độc quyền và những tấm thẻ thành viên VIP danh giá.
Thế nhưng, sự yên bình phồn hoa ấy nhanh ch.óng bị x.é to.ạc bởi một tiếng chiêng ch.ói tai vang lên ngay giữa ngã tư phố.
"Trời cao có mắt không! Cửa hàng hắc tâm, bán lụa tẩm độc, hại thê t.ử của ta thân tàn ma dại! Các vị hương thân phụ lão, xin hãy phân xử cho gia đình ta!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Một gã đàn ông vạm vỡ, khuôn mặt đầy sẹo, mặc áo vải thô rách rưới đang gõ chiếc chiêng đồng ầm ĩ. Phía sau gã là ba tên lưu manh vác một chiếc cáng tre. Trên cáng, một người phụ nữ trùm khăn kín mít đang rên rỉ t.h.ả.m thiết. Lớp áo lụa trên người ả ta xộc xệch, để lộ ra vùng da cổ và cánh tay mẩn đỏ, lở loét kinh hoàng, rỉ ra những vệt m.á.u đen ngòm bốc mùi tanh tưởi.
Đám đông bá tánh lập tức vây quanh. Những vị phu nhân hào môn vừa bước chân ra khỏi Tình Thiên Các cũng hoảng hốt lùi lại, dùng khăn tay che mũi, ánh mắt lộ rõ sự kinh hãi tột độ.
"Đó... đó chẳng phải là lụa của Tình Thiên Các sao?" Một vị phu nhân run rẩy chỉ vào vạt áo của người phụ nữ trên cáng.
"Đúng là họa tiết mây trôi độc quyền của họ! Trời ơi, lụa này có độc thật sao? Thảo nào hôm qua mặc vào ta thấy ngứa ngáy một chút!" Một tiểu thư khác tái mặt, vội vã lùi ra xa.
Thấy hiệu ứng đám đông đã bắt đầu, gã mặt sẹo càng làm tới, gào thét đến lạc cả giọng: "Thê t.ử ta ngày hôm qua gom góp chút tiền mọn, muốn mua một tấm lụa tốt ở Tình Thiên Các để may áo đón thọ yến của mẹ già. Ngờ đâu vừa mặc lên người chưa đầy một canh giờ, toàn thân đã lở loét, đau đớn muốn c.h.ế.t đi sống lại! Tình Thiên Các, các người đền mạng cho thê t.ử ta!"
Dứt lời, đám côn đồ đi cùng gã lập tức hùa theo, giơ cao gậy gộc, làm bộ dạng phẫn nộ xông thẳng về phía cửa lớn của Tình Thiên Các.
"Đập nát cái cửa hàng hắc tâm này đi!"
"Lôi Các chủ của chúng ra đây đền mạng!"
Chỉ trong chớp mắt, tình thế trở nên hỗn loạn vô cùng. Đám đông bá tánh vốn dễ bị dắt mũi cũng bắt đầu xôn xao, phẫn nộ đòi công bằng.
Ngay khoảnh khắc đám côn đồ định vung gậy đập vỡ cặp bình hoa lưu ly đặt trước sảnh, một tia sáng lạnh lẽo xé gió lao tới.
"Kẻ nào dám tiến thêm nửa bước, ta c.h.ặ.t đứt hai chân kẻ đó!"
Khương Vũ Đình từ bên trong bước ra, bộ y phục gọn gàng xắn cao tay áo, tay phải nắm c.h.ặ.t thanh đoản đao sắc lẹm, mũi đao cắm phập xuống nền đá xanh trước cửa, xẹt ra những tia lửa nhỏ. Đôi mắt cô sắc như d.a.o, quét qua đám lưu manh khiến chúng bất giác rùng mình, chùn bước. Phía sau cô, mười tên hộ vệ vóc dáng lực lưỡng, mặt mày sát khí đồng loạt dàn hàng ngang, tạo thành một bức tường thành vững chãi bảo vệ Tình Thiên Các.
"Được lắm, Tình Thiên Các... Dám tranh ăn với Lâm Mạn Mạn ta, để xem mạng của kẻ đó có đủ cứng để tiêu tiền hay không." Ả ta cúi xuống, giọng nói thì thầm như rắn rết xì xào bên tai Lâm lão gia. "Phụ thân, Tình Thiên Các bán lụa cao cấp đúng không? Nếu như... lụa của chúng khiến người mặc bị nổi mẩn, lở loét, thậm chí trúng độc, thì liệu đám phu nhân kia có còn dám tranh nhau mua nữa không?"
Lâm lão gia giật mình nhìn con gái, hiểu ngay ý đồ thâm độc của ả: "Ý con là..."
"Bỏ tiền ra thuê mấy tên lưu manh vô lại, sắp xếp cho chúng một vở kịch thật t.h.ả.m thương ngay trước cửa Tình Thiên Các. Ta muốn ngày mai, cái tên Tình Thiên Các sẽ trở thành thứ bẩn thỉu nhất kinh thành, ai nghe đến cũng phải buồn nôn!" Lâm Mạn Mạn cười gở, ánh mắt điên cuồng. "Cứ làm đi. Có chuyện gì, Lục Vương Phủ sẽ chống lưng cho chúng ta!"
Đêm buông xuống trên Phố Chợ Kinh Thành. Tình Thiên Các đã đóng cửa, nhưng bên trong vẫn sáng rực ánh đèn.
Tô Uyển Tình chốt sổ sách ngày đầu tiên, con số lợi nhuận khổng lồ đủ để cô bóp c.h.ế.t vài cái Lâm gia. Thế nhưng, cô biết rõ bản tính ch.ó cùng rứt dậu của đám người đê tiện đó.
"Vũ Đình." Tô Uyển Tình gọi bâng quơ, ánh mắt hướng về phía Lục Vương Phủ xa xa chìm trong bóng tối. "Ngày mai tăng cường thêm hộ vệ ở cửa chính. Mời thêm hai vị đại phu danh tiếng nhất Hồi Xuân Đường đến uống trà trên lầu hai."
Khương Vũ Đình ngẩn người: "Các chủ, chúng ta bán lụa, mời đại phu đến làm gì?"
Tô Uyển Tình khẽ mỉm cười, một nụ cười thấu rõ hồng trần, nắm giữ toàn cục. "Lâm gia bị cắt đứt đường sống, chắc chắn sẽ giở trò bôi nhọ, hắt nước bẩn. Ta đã giăng sẵn lưới, chỉ đợi con cá mập Lâm Mạn Mạn tự mình lao đầu vào rọ. Khi ả tung ra đòn bẩn thỉu nhất, đó cũng là lúc ta sẽ c.h.ặ.t đứt hoàn toàn gốc rễ của Lâm gia, ép chúng vĩnh viễn không thể ngóc đầu lên được!"
Ngọn nến khẽ lay động, soi rọi bóng lưng kiêu ngạo của người phụ nữ từng bị dồn ép đến đường cùng. Trò chơi đi săn, bây giờ mới thực sự bước vào giai đoạn đẫm m.á.u nhất. Cơn ác mộng của Lâm gia và Lục Ngạn Lâm, chỉ vừa mới bắt đầu.
Ánh nắng ban mai vừa rọi xuống Phố Chợ Kinh Thành, xua tan đi lớp sương mù lạnh lẽo còn sót lại của đêm hôm trước. Tình Thiên Các mở cửa đón khách, tấm biển hiệu bằng gỗ t.ử đàn khảm vàng rực rỡ dưới ánh mặt trời. Khách nhân ra vào nườm nượp, đa phần đều là những phu nhân, tiểu thư quyền quý mặc sức vung tiền để đổi lấy những xấp lụa Hương Vân Sa độc quyền và những tấm thẻ thành viên VIP danh giá.
Thế nhưng, sự yên bình phồn hoa ấy nhanh ch.óng bị x.é to.ạc bởi một tiếng chiêng ch.ói tai vang lên ngay giữa ngã tư phố.
"Trời cao có mắt không! Cửa hàng hắc tâm, bán lụa tẩm độc, hại thê t.ử của ta thân tàn ma dại! Các vị hương thân phụ lão, xin hãy phân xử cho gia đình ta!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Một gã đàn ông vạm vỡ, khuôn mặt đầy sẹo, mặc áo vải thô rách rưới đang gõ chiếc chiêng đồng ầm ĩ. Phía sau gã là ba tên lưu manh vác một chiếc cáng tre. Trên cáng, một người phụ nữ trùm khăn kín mít đang rên rỉ t.h.ả.m thiết. Lớp áo lụa trên người ả ta xộc xệch, để lộ ra vùng da cổ và cánh tay mẩn đỏ, lở loét kinh hoàng, rỉ ra những vệt m.á.u đen ngòm bốc mùi tanh tưởi.
Đám đông bá tánh lập tức vây quanh. Những vị phu nhân hào môn vừa bước chân ra khỏi Tình Thiên Các cũng hoảng hốt lùi lại, dùng khăn tay che mũi, ánh mắt lộ rõ sự kinh hãi tột độ.
"Đó... đó chẳng phải là lụa của Tình Thiên Các sao?" Một vị phu nhân run rẩy chỉ vào vạt áo của người phụ nữ trên cáng.
"Đúng là họa tiết mây trôi độc quyền của họ! Trời ơi, lụa này có độc thật sao? Thảo nào hôm qua mặc vào ta thấy ngứa ngáy một chút!" Một tiểu thư khác tái mặt, vội vã lùi ra xa.
Thấy hiệu ứng đám đông đã bắt đầu, gã mặt sẹo càng làm tới, gào thét đến lạc cả giọng: "Thê t.ử ta ngày hôm qua gom góp chút tiền mọn, muốn mua một tấm lụa tốt ở Tình Thiên Các để may áo đón thọ yến của mẹ già. Ngờ đâu vừa mặc lên người chưa đầy một canh giờ, toàn thân đã lở loét, đau đớn muốn c.h.ế.t đi sống lại! Tình Thiên Các, các người đền mạng cho thê t.ử ta!"
Dứt lời, đám côn đồ đi cùng gã lập tức hùa theo, giơ cao gậy gộc, làm bộ dạng phẫn nộ xông thẳng về phía cửa lớn của Tình Thiên Các.
"Đập nát cái cửa hàng hắc tâm này đi!"
"Lôi Các chủ của chúng ra đây đền mạng!"
Chỉ trong chớp mắt, tình thế trở nên hỗn loạn vô cùng. Đám đông bá tánh vốn dễ bị dắt mũi cũng bắt đầu xôn xao, phẫn nộ đòi công bằng.
Ngay khoảnh khắc đám côn đồ định vung gậy đập vỡ cặp bình hoa lưu ly đặt trước sảnh, một tia sáng lạnh lẽo xé gió lao tới.
"Kẻ nào dám tiến thêm nửa bước, ta c.h.ặ.t đứt hai chân kẻ đó!"
Khương Vũ Đình từ bên trong bước ra, bộ y phục gọn gàng xắn cao tay áo, tay phải nắm c.h.ặ.t thanh đoản đao sắc lẹm, mũi đao cắm phập xuống nền đá xanh trước cửa, xẹt ra những tia lửa nhỏ. Đôi mắt cô sắc như d.a.o, quét qua đám lưu manh khiến chúng bất giác rùng mình, chùn bước. Phía sau cô, mười tên hộ vệ vóc dáng lực lưỡng, mặt mày sát khí đồng loạt dàn hàng ngang, tạo thành một bức tường thành vững chãi bảo vệ Tình Thiên Các.