Gã mặt sẹo nuốt nước bọt, nhưng nghĩ đến số bạc khổng lồ đã nhận, gã lại gân cổ lên: "Mọi người nhìn xem! Tình Thiên Các ỷ thế h.i.ế.p người! Bán đồ tẩm độc hại bá tánh, nay lại dùng đao kiếm để bịt miệng nạn nhân! Còn vương pháp nào không!"
"Vương pháp?"
Một giọng nói thanh lãnh, êm ái nhưng mang theo uy áp vạn quân đột ngột vang lên từ trên lầu hai, rồi chầm chậm theo từng nhịp bước chân đi xuống.
Đám đông tự động dạt ra hai bên. Tô Uyển Tình xuất hiện. Hôm nay cô mặc một bộ cẩm bào màu xanh ngọc thêu chìm họa tiết khổng tước, mái tóc b.úi cao đội ngọc quan, dung mạo tuy vẫn còn chút xanh xao nhưng thần thái lại kiêu ngạo, bức người đến mức khiến người ta không dám nhìn thẳng. Khí chất vương giả bức người ấy hoàn toàn không giống một nữ thương nhân bình thường, mà tựa như một vị nữ vương đang nhìn xuống kẻ bầy tôi.
Cô dừng bước trước mặt gã sẹo, ánh mắt lạnh lẽo lướt qua người phụ nữ đang quằn quại trên cáng tre.
"Ngươi nói, lụa của Tình Thiên Các ta có độc?" Tô Uyển Tình nhếch môi, nụ cười mỉa mai không giấu giếm.
"Đúng! Bằng chứng rành rành ra đây, ngươi còn muốn chối cãi?" Gã mặt sẹo trừng mắt.
Tô Uyển Tình không thèm đôi co với gã, cô khẽ phẩy tay. Ngay lập tức, từ phía sau, hai vị lão nhân râu tóc bạc phơ, y phục chỉnh tề bước ra. Vừa nhìn thấy hai người này, đám đông lập tức ồ lên kinh ngạc.
"Đó chẳng phải là Tôn đại phu và Lý đại phu của Hồi Xuân Đường sao? Bọn họ là những thần y bậc nhất kinh thành, ngay cả hoàng thân quốc thích cũng phải nể trọng vài phần!"
Tô Uyển Tình điềm nhiên nói: "Tình Thiên Các làm ăn minh bạch. Đã có người khiếu nại, ta dĩ nhiên phải mời những vị đại phu công tâm nhất đến kiểm chứng. Tôn lão, Lý lão, phiền hai vị xem thử vết thương của người phụ nữ này."
Hai vị đại phu gật đầu, tiến lại gần chiếc cáng. Đám lưu manh định tiến lên cản lại, nhưng ánh mắt sắc lẹm và thanh đoản đao của Khương Vũ Đình đã khiến chúng cứng đờ người.
Tôn đại phu chỉ cần nhìn thoáng qua vết lở loét, lại đưa tay quạt nhẹ để ngửi mùi, chân mày lập tức nhíu c.h.ặ.t. Ông quay sang Lý đại phu, cả hai trao đổi một ánh mắt khinh bỉ, rồi Tôn đại phu đứng thẳng dậy, vuốt râu dõng dạc nói lớn:
"Hoang đường! Đây căn bản không phải trúng độc, cũng chẳng phải lở loét do tơ lụa!"
Cả con phố bỗng chốc im phăng phắc. Gã mặt sẹo tái mét, lắp bắp: "Lão già... lão nói bậy bạ gì đó? Rõ ràng thê t.ử ta..."
"Im miệng!" Lý đại phu quát lớn, phong thái uy nghiêm của một bậc danh y hiển lộ rõ ràng. "Các ngươi tưởng qua mặt được lão phu sao? Vùng da này thoạt nhìn đỏ âu, rỉ m.á.u đen, thực chất chỉ là do rắc bột Huyết Đằng lên trên. Huyết Đằng là một loại d.ư.ợ.c liệu rẻ tiền, chạm vào da sẽ gây ngứa ngáy bong tróc nhẹ. Để tạo cảm giác lở loét kinh hoàng, các ngươi đã trộn thêm tiết lợn ôi thiu bôi lên! Loại mánh khóe hạ cấp này mà cũng dám mang ra bôi nhọ thanh danh của người khác?"
Đám đông lập tức xôn xao, những ánh mắt thương xót ban đầu nay chuyển sang nghi ngờ và khinh bỉ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tô Uyển Tình nhướng mày, giọng nói vang vọng khắp con phố: "Vũ Đình, dội nước ấm!"
"Rõ!" Khương Vũ Đình đã chuẩn bị sẵn từ trước. Cô xách một thùng nước ấm, không nói không rằng, hất thẳng vào người phụ nữ trên cáng.
"Á!" Người phụ nữ giật mình hét lên, vùng vẫy ngồi dậy.
Nước ấm trôi đi, cuốn theo toàn bộ lớp bột Huyết Đằng và tiết lợn bốc mùi tanh tưởi. Làn da dưới lớp "vết thương" hiện ra hoàn toàn bình thường, khỏe mạnh, không hề có lấy một vết sưng tấy.
Tiếng xì xào bàn tán bùng nổ như ong vỡ tổ. Những phu nhân từng hoảng sợ nay tức giận đỏ mặt, chỉ trỏ c.h.ử.i rủa đám lưu manh đê tiện dám lừa gạt sự đồng tình của họ.
Gã mặt sẹo thấy màn kịch bị lật tẩy, mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm trán. Gã vội vàng xoay người định bỏ chạy, nhưng đã muộn. Hộ vệ của Tình Thiên Các nhanh như chớp lao ra, đè rạp cả bốn tên xuống đất.
Tô Uyển Tình bước tới, cúi người nhìn gã sẹo đang vùng vẫy. Đôi mắt cô tối sầm lại, mang theo sát ý lạnh buốt tận xương tủy.
"Vu khống thương gia, gây rối trật tự, bôi nhọ thanh danh. Theo luật của Đại Cảnh Triều, tội danh này đủ để các ngươi bị đ.á.n.h năm mươi gậy, lưu đày ba ngàn dặm đến biên cương chịu khổ sai." Giọng cô nhẹ bẫng, nhưng từng chữ rơi xuống như b.úa tạ nện vào l.ồ.ng n.g.ự.c gã.
Gã sẹo run rẩy kịch liệt, hàm răng đ.á.n.h bò cạp. Gã biết rõ luật pháp Đại Cảnh nghiêm khắc thế nào với kẻ gây rối thị trường kinh đô.
"Tuy nhiên..." Tô Uyển Tình chậm rãi nói tiếp, "Nếu ngươi nói ra kẻ chủ mưu đứng sau giật dây, ta sẽ nương tay, chỉ giao các ngươi cho quan phủ xử tội lừa gạt nhẹ nhàng. Chọn đi, giữ mạng, hay trung thành với kẻ đã ném các ngươi ra làm bia đỡ đạn?"
Sự áp bách khủng khiếp từ Tô Uyển Tình khiến tâm trí gã lưu manh sụp đổ hoàn toàn. Gã dập đầu cồm cộp xuống nền đá vỡ, gào khóc: "Ta khai! Ta khai hết! Là Lâm gia! Là Lâm lão gia và Lâm đại tiểu thư đã đưa cho chúng ta năm mươi lượng bạc, sai chúng ta diễn vở kịch này để hủy hoại Tình Thiên Các! Xin Các chủ tha mạng, chúng ta chỉ là kẻ nhận tiền làm việc, hoàn toàn không có thù oán gì với ngài!"
Cái tên "Lâm gia" vừa thốt ra, cả con phố như bị dội một gáo nước lạnh, sau đó là sự phẫn nộ bùng nổ đến đỉnh điểm.
"Lâm gia? Cái gia tộc chuyên bán lụa ở phố Đông đó sao?"
"Thật đê hèn! Hôm trước ta vừa thấy Lâm Mạn Mạn kiêu ngạo dạo phố, thì ra sau lưng lại dùng thủ đoạn dơ bẩn như vậy để cạnh tranh!"
"Tranh giành mối làm ăn không lại, liền vu khống hãm hại người khác. Từ nay về sau, phu nhân ta đây thề sẽ không bao giờ bước chân vào bất kỳ cửa hàng nào của Lâm gia nữa!"
"Vương pháp?"
Một giọng nói thanh lãnh, êm ái nhưng mang theo uy áp vạn quân đột ngột vang lên từ trên lầu hai, rồi chầm chậm theo từng nhịp bước chân đi xuống.
Đám đông tự động dạt ra hai bên. Tô Uyển Tình xuất hiện. Hôm nay cô mặc một bộ cẩm bào màu xanh ngọc thêu chìm họa tiết khổng tước, mái tóc b.úi cao đội ngọc quan, dung mạo tuy vẫn còn chút xanh xao nhưng thần thái lại kiêu ngạo, bức người đến mức khiến người ta không dám nhìn thẳng. Khí chất vương giả bức người ấy hoàn toàn không giống một nữ thương nhân bình thường, mà tựa như một vị nữ vương đang nhìn xuống kẻ bầy tôi.
Cô dừng bước trước mặt gã sẹo, ánh mắt lạnh lẽo lướt qua người phụ nữ đang quằn quại trên cáng tre.
"Ngươi nói, lụa của Tình Thiên Các ta có độc?" Tô Uyển Tình nhếch môi, nụ cười mỉa mai không giấu giếm.
"Đúng! Bằng chứng rành rành ra đây, ngươi còn muốn chối cãi?" Gã mặt sẹo trừng mắt.
Tô Uyển Tình không thèm đôi co với gã, cô khẽ phẩy tay. Ngay lập tức, từ phía sau, hai vị lão nhân râu tóc bạc phơ, y phục chỉnh tề bước ra. Vừa nhìn thấy hai người này, đám đông lập tức ồ lên kinh ngạc.
"Đó chẳng phải là Tôn đại phu và Lý đại phu của Hồi Xuân Đường sao? Bọn họ là những thần y bậc nhất kinh thành, ngay cả hoàng thân quốc thích cũng phải nể trọng vài phần!"
Tô Uyển Tình điềm nhiên nói: "Tình Thiên Các làm ăn minh bạch. Đã có người khiếu nại, ta dĩ nhiên phải mời những vị đại phu công tâm nhất đến kiểm chứng. Tôn lão, Lý lão, phiền hai vị xem thử vết thương của người phụ nữ này."
Hai vị đại phu gật đầu, tiến lại gần chiếc cáng. Đám lưu manh định tiến lên cản lại, nhưng ánh mắt sắc lẹm và thanh đoản đao của Khương Vũ Đình đã khiến chúng cứng đờ người.
Tôn đại phu chỉ cần nhìn thoáng qua vết lở loét, lại đưa tay quạt nhẹ để ngửi mùi, chân mày lập tức nhíu c.h.ặ.t. Ông quay sang Lý đại phu, cả hai trao đổi một ánh mắt khinh bỉ, rồi Tôn đại phu đứng thẳng dậy, vuốt râu dõng dạc nói lớn:
"Hoang đường! Đây căn bản không phải trúng độc, cũng chẳng phải lở loét do tơ lụa!"
Cả con phố bỗng chốc im phăng phắc. Gã mặt sẹo tái mét, lắp bắp: "Lão già... lão nói bậy bạ gì đó? Rõ ràng thê t.ử ta..."
"Im miệng!" Lý đại phu quát lớn, phong thái uy nghiêm của một bậc danh y hiển lộ rõ ràng. "Các ngươi tưởng qua mặt được lão phu sao? Vùng da này thoạt nhìn đỏ âu, rỉ m.á.u đen, thực chất chỉ là do rắc bột Huyết Đằng lên trên. Huyết Đằng là một loại d.ư.ợ.c liệu rẻ tiền, chạm vào da sẽ gây ngứa ngáy bong tróc nhẹ. Để tạo cảm giác lở loét kinh hoàng, các ngươi đã trộn thêm tiết lợn ôi thiu bôi lên! Loại mánh khóe hạ cấp này mà cũng dám mang ra bôi nhọ thanh danh của người khác?"
Đám đông lập tức xôn xao, những ánh mắt thương xót ban đầu nay chuyển sang nghi ngờ và khinh bỉ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tô Uyển Tình nhướng mày, giọng nói vang vọng khắp con phố: "Vũ Đình, dội nước ấm!"
"Rõ!" Khương Vũ Đình đã chuẩn bị sẵn từ trước. Cô xách một thùng nước ấm, không nói không rằng, hất thẳng vào người phụ nữ trên cáng.
"Á!" Người phụ nữ giật mình hét lên, vùng vẫy ngồi dậy.
Nước ấm trôi đi, cuốn theo toàn bộ lớp bột Huyết Đằng và tiết lợn bốc mùi tanh tưởi. Làn da dưới lớp "vết thương" hiện ra hoàn toàn bình thường, khỏe mạnh, không hề có lấy một vết sưng tấy.
Tiếng xì xào bàn tán bùng nổ như ong vỡ tổ. Những phu nhân từng hoảng sợ nay tức giận đỏ mặt, chỉ trỏ c.h.ử.i rủa đám lưu manh đê tiện dám lừa gạt sự đồng tình của họ.
Gã mặt sẹo thấy màn kịch bị lật tẩy, mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm trán. Gã vội vàng xoay người định bỏ chạy, nhưng đã muộn. Hộ vệ của Tình Thiên Các nhanh như chớp lao ra, đè rạp cả bốn tên xuống đất.
Tô Uyển Tình bước tới, cúi người nhìn gã sẹo đang vùng vẫy. Đôi mắt cô tối sầm lại, mang theo sát ý lạnh buốt tận xương tủy.
"Vu khống thương gia, gây rối trật tự, bôi nhọ thanh danh. Theo luật của Đại Cảnh Triều, tội danh này đủ để các ngươi bị đ.á.n.h năm mươi gậy, lưu đày ba ngàn dặm đến biên cương chịu khổ sai." Giọng cô nhẹ bẫng, nhưng từng chữ rơi xuống như b.úa tạ nện vào l.ồ.ng n.g.ự.c gã.
Gã sẹo run rẩy kịch liệt, hàm răng đ.á.n.h bò cạp. Gã biết rõ luật pháp Đại Cảnh nghiêm khắc thế nào với kẻ gây rối thị trường kinh đô.
"Tuy nhiên..." Tô Uyển Tình chậm rãi nói tiếp, "Nếu ngươi nói ra kẻ chủ mưu đứng sau giật dây, ta sẽ nương tay, chỉ giao các ngươi cho quan phủ xử tội lừa gạt nhẹ nhàng. Chọn đi, giữ mạng, hay trung thành với kẻ đã ném các ngươi ra làm bia đỡ đạn?"
Sự áp bách khủng khiếp từ Tô Uyển Tình khiến tâm trí gã lưu manh sụp đổ hoàn toàn. Gã dập đầu cồm cộp xuống nền đá vỡ, gào khóc: "Ta khai! Ta khai hết! Là Lâm gia! Là Lâm lão gia và Lâm đại tiểu thư đã đưa cho chúng ta năm mươi lượng bạc, sai chúng ta diễn vở kịch này để hủy hoại Tình Thiên Các! Xin Các chủ tha mạng, chúng ta chỉ là kẻ nhận tiền làm việc, hoàn toàn không có thù oán gì với ngài!"
Cái tên "Lâm gia" vừa thốt ra, cả con phố như bị dội một gáo nước lạnh, sau đó là sự phẫn nộ bùng nổ đến đỉnh điểm.
"Lâm gia? Cái gia tộc chuyên bán lụa ở phố Đông đó sao?"
"Thật đê hèn! Hôm trước ta vừa thấy Lâm Mạn Mạn kiêu ngạo dạo phố, thì ra sau lưng lại dùng thủ đoạn dơ bẩn như vậy để cạnh tranh!"
"Tranh giành mối làm ăn không lại, liền vu khống hãm hại người khác. Từ nay về sau, phu nhân ta đây thề sẽ không bao giờ bước chân vào bất kỳ cửa hàng nào của Lâm gia nữa!"